Ba người đi đường suốt 1 ngày 1 đêm, cuối cùng cũng về đến Ma giới.
Tạ Thần đã ngủ thiếp đi, Tiêu Tịch Hòa ôm lấy con trai ngắm nhìn Ma Cung quen thuộc dần hiện ra trước mắt, không kìm lòng được hít sâu một hơi.
Tạ Trích Tinh nhận ra tâm trạng của cô, từ tốn lên tiếng: “Cha không ở Ma Cung.”
“Hả?” Tiêu Tịch Hòa ngẩng đầu lên.
Tạ Trích Tinh: “Không chỉ cha đi vắng, mà Lâm Phàn cũng đi vắng.”
Tiêu Tịch Hòa sửng sốt: “Họ đi đâu cả rồi?”
“Dược Thần Cốc.” Tạ Trích Tinh đáp: “Còn vài ngày nữa là đến Tết Nguyên Tiêu, họ đi qua đó trước.”
Mỗi năm đến Trung Thu hoặc Giao Thừa, họ đều sẽ đến Dược Thần Cốc ở lại một thời gian, lần này cũng không ngoại lệ. Chỉ là lần này Tạ Vô Ngôn và Lâm Phàn đi trước, hắn và Tạ Thần xuất phát đi sau, nhưng đi được nửa đường hắn không kìm lòng được ghé qua Bối Âm Cốc một chuyến, tình cờ gặp được cô đã sống lại, thế nên mới lỡ mất cuộc đoàn tụ này.
Nghe đến ba chữ “Dược Thần Cốc”, trái tim Tiêu Tịch Hòa chợt run lên.
“Vài ngày nữa ta sẽ đưa nàng đến đó.” Tạ Trích Tinh nắm lấy tay cô.
Thực ra trên đường về Ma giới, sau khi bình tĩnh lại cô đã nói muốn về Dược Thần Cốc trước nhưng hắn không đồng ý. Cô đã chết một lần rồi lại sống lại, hắn có quá nhiều nghi vấn, cần phải làm rõ trước mới có thể yên tâm.
Tiêu Tịch Hòa cũng hiểu nỗi bất an trong lòng hắn, nghe vậy chỉ gượng cười nắm chặt tay hắn trấn an.
Sau khi về đến Ma Cung, Tạ Thần đã tỉnh giấc. Tiêu Tịch Hòa lập tức nảy sinh ý muốn ôm hôn cậu, nhưng vừa nghĩ đến mình hiện giờ vẫn đang trong thiết lập nhân vật “thiếu nữ vô tội bị trai đểu lớn và trai đểu nhỏ lừa về làm mẹ kế”, cô chỉ đành nhẫn nhịn.
Nhưng bảo cô giả vờ giận dỗi với Tạ Thần, cô lại không làm được, thế nên bầu không khí bỗng trở nên gượng gạo.
May mà vào lúc quan trọng, Ma Tôn đại nhân đã kịp thời lên tiếng: “Ta và mẹ con cần bế quan 2 ngày, con hãy đến điện của ông nội nghiên cứu tâm pháp, đợi ta xuất quan sẽ đưa con đến Dược Thần Cốc.”
Tạ Thần gật đầu: “Dạ.”
Nói xong, cậu bé xoay người đi về hướng tẩm điện của Tạ Vô Ngôn.
“Vì sao phải bế quan?” Tiêu Tịch Hòa bất mãn nhìn về phía Tạ Trích Tinh: “Ta muốn ở bên con.”
“Nàng định diễn tiếp sao?” Tạ Trích Tinh nhướn mày, không đáp mà hỏi ngược lại.
Tiêu Tịch Hòa lập tức bị chuyển hướng chú ý, cô bĩu môi tỏ vẻ ấm ức: “Ta cũng có muốn diễn đâu.” Nhưng vừa nghĩ đến khôi phục ký ức đồng nghĩa với việc phải đối mặt với lịch sử đen tối… cô thừa nhận mình thực sự có gánh nặng thần tượng ở trước mặt đứa con trai mới gặp.
Tạ Trích Tinh bóp nhẹ tay cô an ủi: “Thế nên mới cần bế quan.”
Tiêu Tịch Hòa hiểu ra: “Sau khi bế quan ra ngoài sẽ nói là ta đã khôi phục ký ức?”
“Tuy rằng ký ức đã được khôi phục, nhưng rất nhiều sự kiện trong thời gian mất trí nhớ đã hoàn toàn quên mất, ví dụ như những chuyện xảy ra hôm ba người chúng ta đoàn tụ.” Tạ Trích Tinh nói bóng gió.
Tiêu Tịch Hòa bừng tỉnh, gật gù khâm phục: “Chàng đúng là người thông minh nhất!”
Tạ Trích Tinh cũng cong môi cười: “Tất nhiên rồi!”
Ma Tôn đại nhân đã đưa ra phương án giải quyết, tâm trạng Tiêu Tịch Hòa cũng trở nên tốt hơn. Nhưng khi nhìn thấy bóng lưng nhỏ bé của Tạ Thần đi khuất sau khúc ngoặt, cô lại thấy rầu rĩ trong lòng: “Mới chớp mắt đã lớn thế này rồi.”
“Cũng chưa lớn lắm, nuôi 13 năm mới được 4 tuổi rưỡi, nàng không bỏ lỡ con quá lâu đâu.” Tạ Trích Tinh đáp.
Khóe miệng Tiêu Tịch Hòa co rút: “Nói vậy thì đúng là không lớn lắm… Vậy tại sao 13 năm rồi mà chỉ lớn được chừng đó? Trước đó chàng nói thể chất nó đặc biệt, rốt cuộc đặc biệt ở đâu?”
“Từ khi sinh ra, thằng bé đã mang hai luồng sức mạnh Tiên – Ma vừa tương sinh vừa tương khắc, vì để bảo vệ thần hồn và thể xác của nó chỉ có thể áp chế sức mạnh, hậu quả là sự phát triển của nó khác với trẻ bình thường, cần một thời gian dài mới có thể trưởng thành được.”
Tạ Trích Tinh nói xong, trông thấy với ánh mắt lo lắng của Tiêu Tịch Hòa, hắn im lặng một lát mới bổ sung thêm: “Cũng không quá lâu đâu, sau 10 năm đầu tiên thôi, hiện giờ đã đi theo xu hướng phát triển như bình thường rồi, chỉ là hơi chậm hơn một chút.”
“Ngoài việc lớn chậm, còn có di chứng nào khác không?” Tiêu Tịch Hòa hỏi tiếp.
“Chỉ cần đảm bảo luồng sức mạnh trong cơ thể nó không thức tỉnh thì sẽ không có.” Tạ Trích Tinh buông tay cô ra rồi lại đan tay mình vào tay cô.
Trái tim Tiêu Tịch Hòa lại thấp thỏm: “Nếu lỡ thức tỉnh thì sao?”
“Sẽ trở nên rất mạnh.” Tạ Trích Tinh ngẫm nghĩ rồi đáp
Tiêu Tịch Hòa: “…” Đây mà gọi là di chứng gì chứ?
“Thể xác không chứa nổi thần hồn, có khả năng sẽ biến thành tình trạng như Uông Liệt.” Tạ Trích Tinh dắt tay cô đi vào phòng: “Nhưng nàng yên tâm, cấm chế trong cơ thể nó là do ta và Chung Thần đích thân tạo ra, sẽ không xảy ra sơ suất nào đâu.”
Cấm chế do nam chính duy nhất và nam phản diện duy nhất của quyển sách này kết hợp cùng tạo ra, đương nhiên là vô địch thiên hạ, đảm bảo chắc chắn sẽ không có nguy hiểm gì, Tiêu Tịch Hòa cũng yên tâm hơn: “Chậm thì chậm vậy, miễn sao có thể lớn lên khỏe mạnh là được.”
Nói đến đây, hai người đột nhiên im lặng, Tạ Trích Tinh trầm ngâm nhìn cô.
Tiêu Tịch Hòa thấy hắn nhìn chăm chú như vậy cũng chột dạ: “… Nhìn gì vậy?”
“Có phải nàng…” Tạ Trích Tinh cân nhắc lựa lời: “tưởng rằng nó không lớn được là do ta cố ý gây nên không?”
Tiêu Tịch Hòa: “… Ta không hiểu chàng đang nói gì.”
“Nàng khỏi làm bộ làm tịch, nếu không phải như vậy nàng cũng sẽ không đột ngột truy hỏi ta.” Tạ Trích Tinh híp mắt, kéo cô vào lòng bắt đầu hỏi tội: “Tiêu Tịch Hòa, nàng giỏi rồi, việc đầu tiên sau khi trở về lại là nghi ngờ ta.”
“Ta không có!”
“Nàng có.”
“Ta không có.”
“Nàng chắc chắn có.”
Tạ Trích Tinh đột nhiên giở trò cù lét, Tiêu Tịch Hòa bị nhột cười run rẩy cả người, đến khi cười ra nước mắt mới giơ tay xin đầu hàng: “Xin lỗi, ta sai rồi!”
Lúc này Tạ Trích Tinh mới tha cho cô.
Tiêu Tịch Hòa lau nước mắt ở khóe mắt, còn đòi công bằng cho mình: “Cũng đâu phải ta tiểu nhân hẹp hòi, nhưng đôi khi chàng thực sự quá xảo quyệt, ví dụ như chuyện đột nhiên mắc chứng âm hàn mấy ngày trước, nếu thật sự không muốn ta biết vì sao chàng lại làm ra rõ ràng đến vậy.”
Cố ý ăn uống không ngon miệng, cố ý biểu hiện bất thường, cố ý ở lại gần lều, nhưng khi cô tìm đến lại nói gì mà không muốn miễn cưỡng cô, hừ! Cũng tại lúc đó cô chưa khôi phục ký ức nên mới dễ dàng bị hắn lừa gạt.
“Chàng chắc chắn đã từng có ý nghĩ đó.” Tiêu Tịch Hòa khẳng định chắc nịch.
Tạ Trích Tinh không phủ nhận.
Quả thật hắn từng có suy nghĩ đó, hắn muốn để Tiểu Thần mãi mãi là dáng vẻ của một đứa trẻ sơ sinh, nếu có một ngày cô trở về được, cô cũng không phải đau lòng vì bỏ lỡ sự trưởng thành của đứa trẻ, nhưng…
Nhưng đó là con của cô và hắn, trên người thằng bé có một nửa huyết mạch của cô, cuối cùng hắn vẫn không nỡ vì một hy vọng mong manh mà tước đoạt quyền được lớn lên của đứa trẻ.
Tiêu Tịch Hòa nhìn hắn một lúc mới thở dài: “Vậy chúng ta hòa nhau.”
“Ừm.” Tạ Trích Tinh đáp lời, thuận tay đóng cửa phòng lại.
Lúc này Tiêu Tịch Hòa mới nhận ra, chẳng biết từ lúc nào mình đã bị hắn dẫn về phòng ngủ, cô lập tức tỏ vẻ cảnh giác: “Ban ngày ban mặt về phòng làm gì? Chẳng phải chàng định đến Tàng Thư Các tra cứu nguyên nhân ta tu thành hình người sao?”
“Tra cứu những điều đó cũng không cần gấp.” Tạ Trích Tinh thản nhiên cởi quần áo: “Trước hết giúp nàng khôi phục ký ức đã, không thì nàng và Tiểu Thần cứ lúng ta lúng túng mãi.”
“… Ta đã nhớ lại hết rồi, không cần chàng giúp đâu, chàng đi làm việc của chàng đi, ta trốn 2 ngày rồi sẽ đi tìm Tiểu Thần.”
Tạ Trích Tinh: “Không, nàng vẫn chưa khôi phục.”
Tiêu Tịch Hòa: “…”
Hai người cứ một đuổi một chạy, chẳng mấy chốc đã cùng ngã xuống chiếc giường lớn, Tạ Trích Tinh vung tay lên, màn giường bốn phía đồng loạt buông xuống che kín một khoảng trời nhỏ.
“Có nhớ chiếc giường này không?” Tạ Trích Tinh khuỵu một gối bên cạnh cô, cúi đầu dịu dàng hỏi.
Sao lại có người đẹp trai đến thế nhỉ? Dù ở góc độ này cũng đủ khiến người ta mê mẩn đảo điên tâm trí. Tiêu Tịch Hòa chớp chớp mắt, dè dặt đưa tay vuốt ve đường cằm của hắn, lặng lẽ vuốt tiếp xuống bên dưới, xuống dưới nữa…
Tạ Trích Tinh rên rỉ, cúi người gối đầu lên vai cô.
“Có nặng không?” Hắn khàn giọng hỏi.
Tiêu Tịch Hòa đưa tay ra ngoài vuốt ve gáy hắn, còn bóp nhẹ: “Không.”
Tạ Trích Tinh rúc vào cổ cô, toàn bộ sức nặng của hắn đè lên người cô, hai cơ thể áp sát không còn kẽ hở, dưới lớp chăn mỏng thoáng chốc đã trở nên nóng bỏng ẩm ướt.
Hồi lâu sau, tay hắn bỗng siết chặt gối, gân xanh nổi lên một lúc rồi mới buông lỏng. Tiêu Tịch Hòa rút bàn tay đã tê dại ra đưa lên mũi ngửi.
“Tanh.” Cô nói.
Con thú hoang trong lòng Tạ Trích Tinh rục rịch bùng nổ, hắn cắn lên xương quai xanh của cô đến khi cô kêu đau mới chịu nhả ra: “Không muốn xuống giường nữa à?”
Tiêu Tịch Hòa nhìn ánh mắt đầy dục vọng của hắn, tim đập mạnh, gương mặt đỏ bừng, còn oán trách: “Trước kia chàng đâu có như vậy.”
Rõ ràng trước đây hắn không tình nguyện làm chuyện này cho lắm, lần nào cũng nhăn mày như chịu cực hình, sao giờ lại thích thú thế kia?
“Trước kia là trước kia.” Tạ Trích Tinh nắm lấy cằm cô, cúi người hôn xuống: “Bây giờ là bây giờ.”
Tiêu Tịch Hòa phụt cười, kết quả lại bị cắn thêm một cái.
Hai người ân ái điên cuồng suốt 2 ngày, cuối cùng Tiêu Tịch Hòa không chịu nổi nữa cố đẩy Tạ Trích Tinh ra sống chết không chịu tiếp tục: “Chàng giết ta đi, ta không muốn sống nữa!”
“Không được nói bậy.” Tạ Trích Tinh không vui.
Tiêu Tịch Hòa sụt sịt: “Chàng hứa không làm bừa nữa thì ta không nói bậy nữa.”
Ánh mắt Tạ Trích Tinh dịu dàng hơn: “Thể lực của nàng kém hơn trước nhiều rồi.”
“… Thân thể hiện tại của ta mới tu luyện được 3 năm! Tu vi chỉ mới ở mức Luyện Khí mà thôi.” Tiêu Tịch Hòa phẫn nộ.
Tạ Trích Tinh nghĩ cũng đúng, thế là tỏ ra rộng lượng tuyên bố: “Tha cho nàng vậy.”
Lúc này Tiêu Tịch Hòa mới thở phào nhẹ nhõm, ngã xuống giường vuốt ve cơ bụng săn chắc của hắn. Nơi đó không còn nhô lên nữa mà phẳng lì và rắn chắc, hệt như lúc họ mới gặp nhau.
“… Làm gì có ai làm cha làm mẹ như chúng ta, bỏ mặc con cái không lo mà quấn lấy nhau ở đây.” Cô thở dài.
Tạ Trích Tinh cụp mắt xuống nhìn cô: “Cũng nên xuất quan rồi.”
Tiêu Tịch Hòa khựng lại, ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào mắt hắn.
Thế là một khắc sau đó, hai vợ chồng xuất hiện trong thư phòng chính điện, cũng tìm thấy Tạ Thần đang nghiên cứu tâm pháp ở đó.
“Ta đã khôi phục ký ức rồi…” Tiêu Tịch Hòa căng thẳng nhìn Tạ Thần, lải nhải một hồi lâu rồi thở dài tiếc nuối nói: “Di chứng của việc khôi phục ký ức chính là, những chuyện trong thời gian mất trí nhớ đều không nhớ rõ lắm… vậy nên ta cũng quên mất chuyện gặp con 2 ngày đó, con không giận ta chứ?”
Tạ Thần im lặng một lúc mới trả lời: “Không giận.”
Tiêu Tịch Hòa thầm thở phào, dè dặt lên tiếng gọi con trai: “Tiểu Thần.”
Hai người cứ thế nhìn nhau giây lát, Tạ Thần nghiêm túc đáp lại: “Mẹ.”
Mẹ con cách biệt 13 năm, cuối cùng cũng được nhận lại nhau.
Vành mắt Tiêu Tịch Hòa đỏ ửng, cô sợ dọa đứa trẻ nên vội vàng quay mặt đi để lau nước mắt, Tạ Trích Tinh đứng sau lưng nhẹ nhàng vỗ lưng cô an ủi.
“Cha ơi.” Tạ Thần truyền âm với Tạ Trích Tinh.
Tạ Trích Tinh nhìn về phía con trai: “Chuyện gì?”
“Vì sao mẹ phải giả vờ quên chuyện mắng con là trai đểu nhỏ?” Tạ Thần hỏi.
Tạ Trích Tinh: “…”
Một lúc sau, hắn nghiêm túc truyền âm lại: “Con cứ giả vờ tin là được.”
“Ồ.”

Bình luận về bài viết này