Sau khi giải quyết “hoàn hảo” vấn đề hai mẹ con nhận nhau, hắn còn phải tiếp tục nghiên cứu đến chuyện Tiêu Tịch Hòa chết đi sống lại. Dù lúc này cô đang đứng sờ sờ trước mặt hắn bình an vô sự, nhưng Tạ Trích Tinh vẫn còn ám ảnh sợ cô sẽ lại biến mất đột ngột, thế nên nhất định phải xác định cô có thể ở bên cạnh mình lâu dài, hắn mới có thể hoàn toàn yên tâm được.
Để sớm ngày được thảnh thơi tâm trí, một người xưa hay không thích đọc sách như Tạ Trích Tinh đã đi vào Tàng Thư Các ở liền tù tì trong đó 3 – 4 ngày. Ngày nào hắn cũng không ngủ không nghỉ, chỉ lo tìm kiếm tất cả tài liệu liên quan đến huyết mạch Lộc Thục, cuối cùng cũng tìm được ghi chép tương tự.
“Người được Lộc Thục truyền thừa cũng sẽ nhận được sức mạnh tái sinh, dù chỉ còn một tàn hồn cuối cùng còn tồn tại, chỉ cần chấp niệm đủ sâu, ý chí đủ mạnh sẽ có thể hấp thu tinh hoa trời đất để tái sinh thần hồn, chết đi sống lại.” Tạ Trích Tinh đọc chậm mấy dòng chữ trên sách, rồi ngước mắt nhìn chăm chú vào Tiêu Tịch Hòa: “Vậy nên, nàng thật sự sống lại rồi.”
Tiêu Tịch Hòa nghe vậy vuốt ve vết đỏ trên lòng bàn tay, hốc mắt nóng lên: “Vậy là lão tổ tông đã cứu ta… Nếu lúc đó lão tổ tông không truyền thừa cho ta, có phải cũng có thể chết đi sống lại không?”
Tạ Trích Tinh tiến lên ôm cô vào lòng: “Thần hồn của ngài ấy vẫn còn, đối với ngài ấy đầu thai chuyển thế hay chết đi sống lại cũng chẳng khác gì nhau, chi bằng truyền thừa cho nàng. Tịch Hòa, ngài ấy rất thích hậu duệ là nàng, thế nên nàng đừng nghĩ ngợi lung tung làm phụ lòng tốt của ngài ấy.”
“Ừm.”
Tạ Trích Tinh vỗ nhẹ lưng cô an ủi, đợi đến khi cô ổn định cảm xúc lại mới buông ra, vào khoảnh khắc khi hai người nhìn nhau, ánh mắt hắn nghiêm túc hơn hẳn: “Cảm ơn nàng.”
“Cảm ơn ta làm gì?” Tiêu Tịch Hòa ngơ ngác.
Tạ Trích Tinh: “Tuy rằng truyền thừa có sức mạnh tái sinh, nhưng cũng cần người được truyền thừa đủ nỗ lực mới giành được một cơ hội sống sót… Cảm ơn nàng đã không từ bỏ.”
Tiêu Tịch Hòa ngơ ngẩn nhìn hắn rồi ngượng ngùng đáp: “Hình như ta cũng chẳng nỗ lực gì mấy…”
Khi còn là một mảnh hồn vỡ nho nhỏ, cô thậm chí còn không thể suy nghĩ bình thường, cứ thế mơ hồ trôi dạt suốt 10 năm, mãi đến phút cuối cùng mới cố gắng dùng sức mình một chút, thật sự không xứng với lời cảm ơn của Tạ Trích Tinh.
Tạ Trích Tinh mỉm cười: “Vậy cũng phải cảm ơn nàng.”
Tiêu Tịch Hòa không nói gì, chỉ nắm tay hắn đong đưa qua lại.
“Ta vẫn không yên tâm lắm, có thể để ta kiểm tra lại cho nàng được không?” Tạ Trích Tinh hỏi.
“Chàng muốn kiểm tra thế nào?” Tiêu Tịch Hòa dang hai tay hỏi lại.
“Trước đó ta đã kiểm chứng trên cơ thể nàng, mỗi một tấc da thịt đều khỏe mạnh.” Tạ Trích Tinh liếc nhìn dấu đỏ trên cổ cô, đó là dấu vết hắn sơ ý để lại đêm qua: “Nàng có ngại để ta dò xét thần hồn nàng không?”
Tiêu Tịch Hòa tươi cười từ từ nhắm mắt lại, Tạ Trích Tinh thấy vậy cũng cong môi mỉm cười.
Trong Tu Tiên giới, thể xác chưa bao giờ được đặt lên hàng đầu, chỉ có thần hồn mới có thể đại diện cho bản ngã, cũng là sự tồn tại riêng tư và quan trọng nhất của mỗi tu sĩ. Ngay cả đạo lữ thành thân nhiều năm yêu thương nhau thắm thiết cũng chưa chắc dám hoàn toàn giao phó thần hồn của mình cho đối phương.
Cô không truy hỏi tức là đã giao phó mình cho hắn. Tạ Trích Tinh rất khó để không xúc động.
“Mau lên đi, ta còn phải đi chơi với Tiểu Thần nữa.” Tiêu Tịch Hòa nhỏ giọng phàn nàn.
Tạ Trích Tinh đưa tay vuốt trán cô: “Trong mắt nàng chỉ có Tiểu Thần thôi.”
“Cũng có cả chàng nữa.” Tiêu Tịch Hòa cười hì hì, vừa nói xong đã cảm nhận đươc một luồng khí tức lạnh lẽo tràn vào thức hải, cô lập tức nín bặt.
Tạ Trích Tinh tập trung tinh thần, dùng linh lực vuốt nhẹ qua từng tấc thần hồn của cô.
Cảm giác bị chạm vào thần hồn thật sự rất lạ lùng, cứ như bị người ta lột sạch quần áo rồi mơn trớn trên da thịt vậy. Không, còn quá đáng hơn như thế, Tiêu Tịch Hòa cắn chặt môi dưới, cơ thể không kìm được run rẩy.
Hồi lâu sau, hai chân cô mềm nhũn ngã quỵ xuống, Tạ Trích Tinh kịp thời ôm lấy cô vào lòng.
“Thoải mái không?” Giọng nói của hắn chất chứa ý cười.
Tiêu Tịch Hòa vẫn còn đang run rẩy, nghe vậy lập tức trừng mắt nhìn hắn, thế nhưng đôi mắt ướt át đỏ hoe thực sự chẳng có chút uy hiếp nào: “Chàng đã biết từ trước rồi phải không…”
“Có từng nghe nói, nhưng đây là lần đầu kiểm chứng.” Tạ Trích Tinh thẳng thắn.
“Sao trước đó chàng không nói…”
“Nói rồi nàng còn cho ta kiểm tra sao?” Tạ Trích Tinh hỏi ngược lại.
Tiêu Tịch Hòa nghẹn họng.
Tạ Trích Tinh truyền linh lực cho cô, đợi cô khá hơn mới nói: “Thần hồn của nàng vẫn còn một tia chưa trọn vẹn, nhưng ấn ký Lộc Thục còn đó, dù nàng không làm gì cả thì cùng lắm 20 năm cũng sẽ có thể hồi phục hoàn toàn. Nếu chịu khó tu luyện, ngắn nhất là 3 năm sẽ có thể hoàn chỉnh.”
Tiêu Tịch Hòa gật đầu, đang định nói gì đó, chợt nghe hắn bổ sung thêm một câu: “Vậy nên phải chăm chỉ song tu thêm thôi.”
“… Vì sao nhất định phải song tu, ta không tự tu luyện được sao?” Tiêu Tịch Hòa hỏi lại.
Tạ Trích Tinh suy nghĩ: “Với tư chất của nàng, tự tu luyện cũng chẳng khác gì nằm không.”
Tiêu Tịch Hòa: “…”
Hai người nhìn chằm chằm nhau, một sự im lặng kéo dài.
Ngay vào lúc Tiêu Tịch Hòa sắp không nhịn được nữa muốn bạo lực gia đình, Tạ Thần từ bên ngoài đi vào, sự chú ý của cô lập tức chuyển sang đứa nhỏ nên cũng lười so đo với người lớn nào đó nữa.
Tạ Trích Tinh cũng không để tâm, ủ rũ bắt đầu thu dọn hành lý.
2 ngày nữa cả nhà họ sẽ đến Dược Thần Cốc, lần này nếu không có gì bất ngờ xảy ra chắc hẳn sẽ phải ở lại đó một thời gian dài. Mặc dù nói rằng tu sĩ đi ra ngoài không cần mang quá nhiều đồ, nhưng vì hắn có một phu nhân gần như là người phàm, lại có một đứa con trai hiện giờ mới 4 tuổi rưỡi, chỉ đành phải chuẩn bị càng nhiều hành lý càng tốt, để tránh lúc cần lại tìm không có.
Tiêu Tịch Hòa không dễ gì mới được sống lại, một lòng chỉ muốn quấn quýt bên con trai, chẳng còn tâm tư đâu hỏi han đến chuyện chuẩn bị hành lý đi đường, cho đến khi sắp xuất phát mới thấy căng thẳng.
“Mấy ngày nay chàng cũng thư từ qua lại với Dược Thần Cốc khá nhiều, tại sao không thấy chàng nhắn với họ là ta đã sống lại?” Sau khi trông thấy Tạ Trích Tinh hồi âm cho Liễu Giang hết lần này đến lần khác, Tiêu Tịch Hòa mới không nhịn được nữa hỏi thăm.
Tạ Trích Tinh liếc nhìn cô: “Nếu ta nói vậy, chắc chắn họ sẽ nghĩ ta bị điên rồi.”
Tiêu Tịch Hòa: “…”
“Chi bằng đưa nàng sang đó luôn, còn hơn để họ suy đoán linh tinh.” Tạ Trích Tinh từ tốn nói.
Tiêu Tịch Hòa nghe hắn nói cũng có lý, sau khi hai người lên pháp khí phi hành, Tạ Thần vừa tỉnh giấc cũng đi theo.
Cậu nhóc mở đôi mắt còn mơ màng nhìn chằm chằm Tiêu Tịch Hòa hồi lâu, cuối cùng lặng lẽ dang tay ra: “Bế.”
Trái tim cô mềm nhũn, lật đật cúi xuống bế con trai lên.
Tạ Trích Tinh lạnh nhạt quan sát: “Trước kia có thấy con quấn người như vậy đâu.”
Tưởng rằng hai mẹ con quấn quýt mấy ngày rồi thôi, nào ngờ đến tận bây giờ vẫn còn bám dính không thể chia lìa, dù hắn rộng lượng nhưng cũng bực mình lắm.
Tạ Thần im lặng ôm lấy cổ Tiêu Tịch Hòa.
Tạ Trích Tinh không vui: “Con trai lớn rồi phải tránh mẹ, có biết không ?”
“… Chàng bớt nói bậy đi, nó mới mấy tuổi chứ!”
Tiêu Tịch Hòa bế con trai ngồi xuống góc xa hắn nhất, Tạ Trích Tinh chỉ cười nhạt rồi thôi.
Từ Ma giới đến Dược Thần Cốc đường xa vạn dặm, dù là pháp khí bay tốt nhất cũng phải đi suốt 1 ngày 1 đêm. Tiêu Tịch Hòa ngồi cùng con trai suốt chặng đường, nói thế nào cũng không nỡ tách ra.
“Thằng bé phải tu luyện rồi.” Tạ Trích Tinh nhắc nhở.
Tiêu Tịch Hòa ngồi yên tại chỗ không nhúc nhích: “Ta không làm phiền nó.”
Tạ Trích Tinh: “…”
Dù có mẹ rất tốt nhưng cũng không thể vì thế mà chậm trễ việc tu luyện, Tạ Thần lập tức ngồi xuống nhập định, Tiêu Tịch Hòa không hề làm phiền, chỉ ngồi bên cạnh yên lặng quan sát cậu bé.
Đứa trẻ này lớn lên thật ưa nhìn, môi đỏ răng trắng đẹp mắt, có 3 phần giống cô, 3 phần giống Tạ Trích Tinh, hiện giờ còn vẻ bụ bẫm của trẻ con mà đã thấy được nét thanh tú đẹp đẽ của đôi mày đôi mắt, lớn lên nữa không biết sẽ đẹp trai hại nước hại dân đến thế nào nữa.
Đây là con của cô đấy! Tiêu Tịch Hòa nhìn mãi nhìn mãi, còn vô thức cong môi mỉm cười.
Vẻ mặt yêu thương trìu mến ấy lại không dành cho mình, Tạ Trích Tinh làm thinh quan sát cô hồi lâu, đột nhiên lấy một túi thơm có màu sắc rực rỡ từ trong túi Càn Khôn ra, hoa văn trên túi thơm sống động lưu chuyển ánh sáng, quả nhiên đã thu hút được sự chú ý của Tiêu Tịch Hòa.
“Chàng đang cầm cái gì vậy?” Cô tò mò hỏi.
Tạ Trích Tinh liếc nhìn cô: “Túi thơm có thể nhận chủ.”
“Phải nhận chủ thế nào?” Tiêu Tịch Hòa càng tò mò hơn.
Tạ Trích Tinh nhìn cô, tâm trạng cũng vui vẻ hẳn lên: “Nàng lại đây, ta dạy cho.”
Tiêu Tịch Hòa liếc nhìn đứa trẻ đang cố gắng tu luyện bên cạnh, suy nghĩ một lúc rồi nói: “Chàng cứ ngồi đó nói cũng được.”
Tạ Trích Tinh: “…”
“Nói đi.” Tiêu Tịch Hòa tỏ ra vô tội: “Nếu sợ làm phiền Tiểu Thần, vậy truyền âm đi.”
Tạ Trích Tinh không cảm xúc, uất ức hồi lâu sau mới nói: “Cho ta một sợi tóc.”
Tiêu Tịch Hòa lập tức dùng linh lực cắt đứt một đoạn, đẩy nhẹ đến trước mặt hắn.
Ngay cả tóc cũng không chịu đích thân đưa qua, Tạ Trích Tinh thở dài: “Một sợi là đủ rồi.”
“Đây chính là một sợi mà.” Gương mặt Tiêu Tịch Hòa đầy vô tội.
Tạ Trích Tinh bất mãn: “Đây là một nắm thì có.”
Tiêu Tịch Hòa: “…”
“Nàng đừng cậy mình còn trẻ mà không biết quý trọng tóc.” Tạ Trích Tinh lạnh nhạt nhìn Tiêu Tịch Hòa đang bầu bạn bên cạnh con trai: “Nàng không biết có bao nhiêu tu sĩ mạnh đến Hóa Thần cũng không tránh khỏi bi kịch trở thành đầu hói đâu.”
“… Ta chỉ cắt nhiều tóc có một chút mà chàng đã nguyền rủa ta trọc đầu sao?” Tiêu Tịch Hòa không thể hiểu nổi hắn.
Tạ Trích Tinh: “Ta chỉ muốn tốt cho nàng thôi.”
Tiêu Tịch Hòa im lặng, cô nhìn sang đứa trẻ đã hoàn toàn nhập định rồi rón rén đứng dậy nhẹ nhàng đi đến bên cạnh Tạ Trích Tinh, vịn đầu gối hắn nghiêng người hôn nhẹ lên môi hắn.
Tạ Trích Tinh: “…”
Tiêu Tịch Hòa lại hôn thêm cái nữa.
Tạ Trích Tinh nuốt nước bọt.
Khi Tiêu Tịch Hòa hôn lần thứ ba, Tạ Trích Tinh mới gắng gượng ngả người về sau: “Đang ở trước mặt con, nàng làm gì vậy?”
“An ủi phu quân ghen tuông với cả con trai của mình.” Tiêu Tịch Hòa chớp chớp mắt.
Tạ Trích Tinh khựng lại, mãi mới liếc nhìn cô: “Ta không hề ghen.”
Tiêu Tịch Hòa nhướn mày.
“… Ta chỉ không muốn nàng quá nuông chiều đứa trẻ mà thôi.” Tạ Trích Tinh quay mặt đi: “Tương lai nó phải thống lĩnh Ma giới, sao có thể đi theo sau lưng mẹ làm nũng suốt ngày thế được?”
“Ồ.”
“Ta nói thật đấy!” Tạ Trích Tinh nhìn về phía cô.
Tiêu Tịch Hòa nghiêm túc gật đầu: “Biết rồi!”
Tạ Trích Tinh: “…”
Hai người im lặng một lúc, Tiêu Tịch Hòa lại hỏi: “Vậy ta có thể nuông chiều chàng không?”
Câu hỏi này của cô rõ ràng có bẫy, Tạ Trích Tinh im lặng hồi lâu nhưng vẫn cam tâm nhảy vào: “Đương nhiên.”
Tiêu Tịch Hòa bật cười, nhưng cũng không trêu chọc nữa mà hôn nhẹ lên môi hắn. Tạ Trích Tinh ôm lấy eo cô, âm thầm đào sâu nụ hôn này.
Tạ Thần đang nhập định nghe thấy tiếng động cuối cùng cũng mở mắt ra, nhưng còn chưa kịp nhìn rõ cảnh tượng trước mặt đã bị một làn khói mỏng che khuất tầm nhìn.
“Trẻ con không nên xem.” Tạ Trích Tinh điềm nhiên nói.
Tạ Thần: “Ồ.”
Cả nhà ba người tiếp tục lên đường, cuối cùng cũng đến cửa Dược Thần Cốc vào rạng sáng hôm sau.
Trong 13 năm qua, Dược Thần Cốc cũng coi như nổi danh khắp thiên hạ vậy mà cổng chính vẫn nghèo nàn xập xệ như xưa. Tiêu Tịch Hòa đứng trước cửa, bỗng thấy lòng nao nao khó tả.
“Đi thôi.” Tạ Trích Tinh nắm lấy tay cô, tiếp thêm cho cô nguồn can đảm vô hạn.
Tiêu Tịch Hòa hít sâu một hơi, tươi cười gõ cửa hô lớn: “Sư phụ, sư nương! Đại sư huynh, Đại sư tỷ, Nhị sư tỷ, ta về rồi đây!”

Bình luận về bài viết này