Đang giữa trưa, giờ này chắc hẳn mọi người trong Dược Thần Cốc đang dùng bữa. Tiêu Tịch Hòa sau khi gào thét vài tiếng ngoài cửa cho đã cơn nghiện cũng chẳng mong họ sẽ lập tức xuất hiện trước mặt mình, cô một tay dắt con trai, một tay nắm tay phu quân thong thả bước vào đại sảnh.
“Chẳng thay đổi gì cả, chẳng thay đổi gì cả!” Tiêu Tịch Hòa vừa đi vừa tặc lưỡi cảm thán: “Chẳng phải chàng nói sau trận chiến 13 năm trước, Dược Thần Cốc đã trở thành đại môn phái nổi tiếng rồi sao? Sao ta thấy chẳng có gì thay đổi hết vậy?”
Thông thường khi một Tiên môn nổi danh khắp thiên hạ, bước tiếp theo sẽ là chiêu nạp đệ tử để mở rộng môn phái. Nhưng cô đi từ ngoài vào trong xa lắc mà chẳng thấy một đệ tử mới nào… chẳng lẽ tất cả đều đi ăn cơm hết rồi sao?
“Chàng không lừa ta đấy chứ?” Tiêu Tịch Hòa nghi ngờ: “Cố ý nói Dược Thần Cốc phát triển rất tốt để an ủi ta?”
“Ta đâu có nhàm chán đến thế.” Tạ Trích Tinh lườm cô: “Chính sư phụ nói mình tuổi tác đã cao, không còn tâm sức để thu nhận đệ tử mới nữa, thế nên những năm qua chưa từng nhận thêm đồ đệ nào.”
Tiêu Tịch Hòa bừng tỉnh: “Thì ra là vậy.”
Hai người vừa nói chuyện vừa đi đến khu nhà ở, nhìn sân viện quen thuộc, ngửi mùi thuốc đặc trưng trong bầu không khí ở Dược Thần Cốc, Tiêu Tịch Hòa đỏ hoe đôi mắt.
“Nàng đã về rồi.” Tạ Trích Tinh dịu dàng nói.
Tiêu Tịch Hòa sụt sịt: “Ừm, ta đã về rồi.”
Ngoài miệng thì nói như vậy, nhưng không dám bước thêm bước nào nữa.
Thời gian trôi qua, thế sự xoay vần, cô không dám chắc mình đột ngột trở về có làm xáo trộn cuộc sống bình thường của sư phụ và mọi người hay không, liệu có trở thành gánh nặng của họ hay không.
Cô rất sợ họ đã quên mất mình, đến khi gặp lại chỉ có thể làm quen lại từ đầu.
“Vào chứ?” Tạ Trích Tinh hỏi.
Tiêu Tịch Hòa im lặng hồi lâu, cuối cùng hít sâu một hơi: “Vào.”
Dù có làm xáo trộn cuộc sống của họ, buộc họ phải chấp nhận mình thêm lần nữa, cô cũng phải vào.
Đây là nhà của cô, ai cũng đừng mong đuổi cô đi được.
Khóe môi Tạ Trích Tinh cong lên: “Đây mới là Tiêu Tịch Hòa mà ta biết.”
Nhút nhát, do dự, nhưng không thiếu tinh thần can đảm quyết chí tiến lên không lùi bước.
“… Chàng vào trước đi.” Cũng là Tiêu Tịch Hòa đầy can đảm ấy lí nhí đề nghị.
Tạ Trích Tinh: “…”
Hai người nhìn nhau một lúc, Tạ Trích Tinh sải bước đi vào trong nhà. Tiêu Tịch Hòa nắm tay Tạ Thần lóng ngóng bước theo sau.
Gần như ngay vào lúc Tạ Trích Tinh vừa bước một chân vào cửa, Tạ Vô Ngôn đã phì cười nói: “Ta đã nói mà, chắc chắn là hai cha con nó đến rồi.”
Người tu tiên tai mắt tinh tường tất nhiên nghe thấy hết tiếng động bên ngoài, chỉ là lười không muốn nghe kỹ cuộc đối thoại của họ, sau khi xác định có người đến cũng tiếp tục dùng bữa.
“Thiếu chủ!” Lâm Phàn vui vẻ chào hỏi, khuôn mặt trẻ con mười mấy năm vẫn như xưa.
Tạ Trích Tinh đảo mắt nhìn qua tất cả mọi người: “Đều ở đây cả à.”
“Vớ vẩn, chẳng phải con nhắn bảo bọn ta mấy ngày nay nên ở nhà sao?” Tạ Vô Ngôn lườm hắn: “Lời dặn dò của Ma Tôn đại nhân, sao bọn ta dám không nghe chứ.”
“Còn phải nói, bọn ta đang định mấy ngày nay ra ngoài một chuyến mà cũng không dám đi này.” Hứa Như Thanh ở bên cạnh còn hùa theo.
“Đúng đấy, bọn ta định đi mua pháo hoa.” Liễu An An nhắc đến chuyện này còn rất oán trách: “Nhưng vì một câu nói của ngài, mẹ ta không cho bọn ta ra ngoài.”
“Không làm gì ra hồn, cả ngày chỉ nghĩ đến chuyện chơi bời.” Liễu Giang lạnh lùng hừ một tiếng.
Tạ Trích Tinh vừa đến, cả nhà như mở ra hộp thoại nói chuyện không ngừng, hắn đứng yên lặng ở cửa, chờ đồ nhát gan kia đi vào.
Tân Nguyệt cười hỏi: “Tiểu Thần đâu?”
“Ở bên ngoài ạ.” Tạ Trích Tinh vừa nói vừa quay đầu nhìn về phía người nào đó vẫn còn đang lóng ngóng sau lưng.
Người nào đó mím môi cười gượng rồi lặng lẽ buông tay Tạ Thần ra để thằng bé đi vào trước một bước.
“Tiểu Thần!”
“Mới mấy ngày không gặp mà đã cao thêm rồi, mau lại đây để dì ôm con một cái.”
“Mấy ngày nay có chăm chỉ nghiên cứu bài học không?”
Mọi người nói líu lo không ngừng, chuyền cậu nhóc Tạ Thần qua lại như đánh trống truyền hoa làm bầu không khí càng thêm náo nhiệt.
Tạ Trích Tinh lại nhìn ra ngoài cửa lần nữa, phát hiện từ nãy đến giờ mà Tiêu Tịch Hòa chỉ mới nhích thêm được một bước, hắn cũng muốn câm nín.
Tiêu Tịch Hòa bắt gặp ánh mắt của hắn cũng thấy ngượng ngùng.
“Sao không vào?” Trong đám người chỉ lo ôm ấp hôn hít Tạ Thần, chỉ có Tân Nguyệt chú ý đến con rể nhà mình vẫn còn đang đứng ngoài cửa: “Mau vào ăn cơm thôi.”
“Vâng.” Tạ Trích Tinh đáp lại một tiếng, nhưng vẫn đứng yên tại chỗ.
Tân Nguyệt nhướn mày tỏ ra khó hiểu, đang định hỏi hắn sao vậy, ánh sáng ở cửa bỗng nhiên bị một bóng người che khuất.
Gần như trong khoảnh khắc đó, tất cả mọi người đều đồng loạt nhìn về phía cửa. Hứa Như Thanh đang ôm Tạ Thần hỏi chuyện cũng cứng đờ cả người, những người khác cũng đứng hình ngay tại chỗ.
Trong sự im lặng chết chóc đó, Tiêu Tịch Hòa lúng túng mỉm cười hỏi: “Hôm nay có món ngon gì vậy ạ?”
Không ai trả lời.
Nỗi bất an trong lòng cô dâng lên đến đỉnh điểm.
Vào lúc bầu không khí trên bàn ăn gần như đông cứng lại, Tạ Trích Tinh nắm lấy tay tiếp thêm tinh thần cho cô. Ngay khi hai người nắm tay nhau, đôi đũa trong tay Lâm Phàn rơi xuống, y lắp bắp như kẻ ngốc: “Vừa rồi ta còn tưởng… là mình xuất hiện ảo giác.”
Nhưng Thiếu chủ lại chủ động nắm tay người đó, chứng tỏ không chỉ một mình y nhìn thấy.
Không đúng, nhìn từ phản ứng của những người khác rõ ràng họ đều nhìn thấy cùng một người, trừ phi họ cùng xuất hiện ảo giác, nếu không người đối diện này chỉ có thể là…
Một sự tồn tại chân thật.
Tạ Trích Tinh bình tĩnh dắt Tiêu Tịch Hòa vào phòng, nhìn quanh một vòng thấy chỉ còn một chỗ trống, thế là thẳng tay đẩy Lâm Phàn sang một bên.
“Tự đi tìm ghế đi.” Tạ Trích Tinh rất không khách khí.
Lâm Phàn bị đẩy sang một bên lúc này cũng đờ đẫn như rối gỗ, chỉ lo chăm chú nhìn Tiêu Tịch Hòa.
Tiêu Tịch Hòa bị mọi người nhìn chằm chằm cũng cảm thấy không được tự nhiên. Tạ Trích Tinh đã ngồi xuống rồi mà cô vẫn còn đứng, hắn cũng không có ý định lên tiếng nói chuyện, chỉ dịu dàng nhìn cô như muốn cô tự mở lời chào hỏi người nhà mình.
Hắn vẫn luôn là người tiếp thêm sức mạnh cho cô.
Tiêu Tịch Hòa hít sâu một hơi, ép mình nặn ra một nụ cười tươi: “Mọi người… có gì muốn hỏi không? Ta có thể trả lời từng câu một.”
Hỏi xong, không ai đáp lại.
Cô ngượng ngùng nhìn Tạ Trích Tinh, nhất thời không biết phải làm sao.
Chia cách 13 năm, cô đã từng nghĩ đến tình cảnh sau khi gặp lại mối quan hệ sẽ trở nên gượng gạo thế nào, cũng từng nghĩ mọi người sẽ sốc, sẽ vui mừng, sẽ phức tạp ra sao, nhưng cô chưa từng nghĩ tới mọi người lại bình thản đến vậy, làm cô hoàn toàn không biết phải ứng phó thế nào.
Hồi lâu sau, Tân Nguyệt bỗng đỏ hoe đôi mắt: “Giống, rất giống…”
Tiêu Tịch Hòa: “?”
“Ngay cả dấu ấn màu đỏ trên lòng bàn tay cũng giống hệt.” Liễu An An nghẹn ngào.
Liễu Giang không nói lời nào mà chỉ nhìn chằm chằm vào Tiêu Tịch Hòa, Tạ Vô Ngôn ở bên cạnh bất lực thở dài, cuối cùng vẫn không kìm được hỏi Tạ Trích Tinh: “Con nói thật cho ta biết, đây là con rối hay là người thật?”
Tiêu Tịch Hòa: “… Cái gì?”
Tạ Vô Ngôn phớt lờ cô, ánh mắt bất mãn nhìn Tạ Trích Tinh: “Ta biết những năm qua con khổ sở hơn ai hết, nhưng dù có đau khổ đến đâu cũng không nên tìm một người thay thế đến để đâm vào tim sư phụ sư nương con! Con dẫn người ta đến đây như vậy, con có từng nghĩ đến cảm xúc của họ không?”
“Quả thật không nên làm vậy.” Hứa Như Thanh lạnh nhạt nói: “Tiểu sư muội trong lòng bọn ta xưa nay không ai có thể thay thế được, ngài muốn làm loạn thế nào tùy ngài, nhưng ngài không nên dẫn đến đây làm bọn ta khó chịu.”
Liễu An An nhìn chằm chằm Tiêu Tịch Hòa hồi lâu, đã không nhịn được gục xuống bàn khóc nấc.
Tiêu Tịch Hòa sững sờ, nhận ra họ đã hiểu lầm cô vội vàng đứng dậy giải thích: “Ta không phải…”
“Ta rảnh đến vậy sao?” Tạ Trích Tinh kéo cô ngồi xuống, thờ ơ đảo mắt nhìn khắp một vòng.
Mọi người đều chết lặng.
Một lúc sau, Lâm Phàn mới rón rén tiến đến bên cạnh Tiêu Tịch Hòa: “… Thiếu phu nhân?”
Tiêu Tịch Hòa bị y làm giật mình, mãi mới cười gượng gật đầu: “Là ta.”
“Là mẹ con mà.” Tạ Thần đang ngồi trên đùi Hứa Như Thanh cũng phụ họa theo, đón lấy nụ cười cảm kích của Tiêu Tịch Hòa.
Liễu An An đột nhiên ngẩng đầu dậy: “Sao có thể…”
“Nói ra dài lắm!” Tiêu Tịch Hòa thở dài, phì cười hô lên: “Nhưng ta đã trở về rồi đây!”
Tuy rằng vừa xảy ra hiểu lầm, nhưng nhờ đó cô mới nhận ra mọi người chưa từng quên mình, thế nên lúc này nói chuyện cũng có khí thế hơn.
Tân Nguyệt ngơ ngác nhìn cô: “Nhưng, nhưng… làm sao có thể chứ?”
“Cô muốn chứng minh mình thế nào?” Hứa Như Thanh nhíu mày hỏi.
Tiêu Tịch Hòa ngập ngừng đang định mở miệng nói chuyện, Liễu Giang vẫn im lặng từ nãy đến giờ đột nhiên lên tiếng: “Không cần chứng minh, con bé là Tịch Hòa.”
“Sư phụ…” Tiêu Tịch Hòa xúc động vô cùng.
Liễu Giang vừa nói xong, tất cả mọi người đều xông tới vây quanh hỏi han Tiêu Tịch Hòa chuyện gì đã xảy ra. Hứa Như Thanh và Lâm Phàn mỗi người nắm một tay, muốn tự xác nhận xem cô có phải người sống không. Liễu An An còn không khách sáo hơn, hết sờ trái lại sờ phải, nghịch ngợm trên người cô như một món đồ chơi.
Tiêu Tịch Hòa bị giày vò đủ kiểu, đành phải quay sang cầu cứu Tạ Trích Tinh.
Tạ Trích Tinh cong môi mỉm cười: “Đau ngắn còn hơn đau dài, nàng ráng chịu đựng đi.”
Tiêu Tịch Hòa: “…”
Tạ Trích Tinh thản nhiên khoanh tay đứng nhìn, cô chỉ có thể tự lo liệu, sau khi chắp vá kể lại cơ duyên được tái sinh của mình, cuối cùng mọi người mới chịu buông tha cho cô, mà hai bên gò má cũng bị véo đỏ ửng.
“Là người sống thật.” Liễu An An vui vẻ kết luận.
Tiêu Tịch Hòa: “… Bây giờ tỷ mới phát hiện ra à?”
“Đã giải thích rõ ràng rồi thì mau ngồi xuống ăn cơm đi.” Liễu Giang nói xong còn lườm Liễu An An: “Hấp ta hấp tấp, còn ra thể thống gì nữa.”
Liễu An An cười hề hề, đáy mắt vẫn lấp lánh ánh nước: “Tại con vui mừng quá mà!”
Liễu Giang không nói gì, chỉ gắp một miếng gà vào bát của Tạ Thần.
Tiêu Tịch Hòa thấy ông lạnh nhạt như vậy cũng lập tức ngoan ngoãn ngồi xuống. Mọi người thấy thế cũng lần lượt ngồi xuống, dù rằng còn muôn vàn thắc mắc muốn hỏi, nhưng vẫn quyết định ăn cơm trước.
“Nếm thử cháo gà xé tơi ta làm xem.” Tân Nguyệt múc đầy một bát đưa sang cho Tiêu Tịch Hòa.
Tiêu Tịch Hòa vội vàng đưa hai tay đón lấy, nếm một miếng rồi tấm tắc khen: “Tay nghề của sư nương càng ngày càng giỏi!”
“Con thích là tốt rồi.” Tân Nguyệt cười nói.
Tiêu Tịch Hòa gật đầu, lặng lẽ nhìn sang Liễu Giang, nào ngờ chạm phải ánh mắt ông ấy đang nhìn lại cô.
Cô khựng lại, vội nhe răng cười với ông ấy, nào ngờ Liễu Giang hoàn toàn lờ đi, cúi xuống tiếp tục ăn cơm.
Tiêu Tịch Hòa lúng túng, không dám nhìn lung tung nữa.
Bầu không khí trên bàn ăn chẳng hiểu vì sao lại trở nên nghiêm túc đến lạ, trong đám hậu bối ngoại trừ Tạ Trích Tinh ra, những người còn lại đều đang nhìn nhau ra hiệu, hoàn toàn không hiểu tại sao bầu không khí vừa mới sôi nổi lại trở nên trầm lắng như vậy. Chỉ có tiểu bối Tạ Thần tỉnh bơ, lặng lẽ ăn đống đồ ăn chất cao như núi trong bát mình.
Tuổi còn nhỏ nhưng cậu không tham ăn lắm, mỗi lần nhìn thấy thức ăn chất cao trong bát, cậu chỉ có thể cố gắng vượt qua như đang đối mặt với một trận thí luyện.
Haiz, trong nhà có quá nhiều người lớn sẽ có những phiền não kiểu này, cậu nhóc thầm thở dài đầy phiền muộn.
Một bữa ăn gượng gạo kéo dài đến cuối cùng, Liễu Giang đột nhiên đặt đũa thật mạnh xuống bàn, tất cả mọi người lập tức ngồi thẳng lưng dậy.
Tạ Vô Ngôn hết nhìn người này lại nhìn sang người kia, cuối cùng chỉ biết cười gượng hòa giải không khí: “Liễu huynh, ông…”
“Vậy mà con lại đến Ma giới trước!” Liễu Giang giận dữ nói: “Thân là người của Dược Thần Cốc, vậy mà con lại đi nơi khác trước!”
“Ma giới cũng đâu phải nơi nào khác…” Tạ Vô Ngôn yếu ớt lên tiếng.
Liễu Giang liếc xéo ông ấy: “Ông đừng nói chuyện!”
Tạ Vô Ngôn lập tức im lặng.
Tiêu Tịch Hòa ngỡ ngàng: “Sư phụ tức giận vì chuyện này sao?”
“Không được sao?” Liễu Giang chất vấn.
“Ta không có ý đó…” Tiêu Tịch Hòa chớp chớp mắt, nhìn vành mắt đỏ hoe của ông ấy, trong lòng bỗng có một cảm giác vui sướng rất lạ.
Tạ Trích Tinh cảm nhận được niềm vui của cô, lặng lẽ nắm chặt tay cô dưới bàn, khóe môi cũng cong lên.
Tiêu Tịch Hòa vẫn đang cố giải thích: “Là vì Ma Tôn muốn kiểm tra thân thể giúp ta.”
“Ta làm nghề gì? Đến lượt nó kiểm tra cho con sao?” Liễu Giang hỏi vặn lại.
Tiêu Tịch Hòa rụt cổ lại: “Chẳng phải vì ta sợ…” Sợ mọi người mừng hụt sao, lỡ như kiểm tra xong phát hiện lần sống lại của cô chỉ là phù dung sớm nở tối tàn, sau đó chắc chắn không thể xuất hiện trước mặt họ được nữa, đến khi ấy chỉ tổ khiến họ thêm đau lòng.
Nhưng những lời này tuyệt đối không thể nói ra, thế là Tiêu Tịch Hòa quả quyết nhận lỗi về mình: “Xin lỗi sư phụ, là ta suy nghĩ không chu đáo, ngài phạt ta đi.”
“Con chịu bị phạt?” Liễu Giang hỏi lại.
Tiêu Tịch Hòa vội vàng gật đầu: “Ta sẵn lòng nhận hình phạt.”
“Vậy ta phạt con ở lại Dược Thần Cốc bế quan kiểm điểm lại mình 10 năm!” Liễu Giang xụ mặt nói.
Tạ Trích Tinh không cười nổi nữa.
Tiêu Tịch Hòa không hề do dự đã đồng ý ngay, đồng ý xong còn xúc động chạy vọt đến bên cạnh ôm chân Liễu Giang: “Ta biết sư phụ thương ta nhất mà huhuhu…”
“Còn lâu ta mới thương con!” Liễu Giang nói thì nói vậy, nhưng đáy mắt đã lấp lánh ánh nước.
“Sau này ta sẽ không đi đâu nữa, chỉ ở bên cạnh sư phụ và sư nương hành y cứu người thôi!” Tiêu Tịch Hòa tiếp tục ỉ ôi không ngừng
Sẽ không đi đâu nữa.
Chỉ ở bên cạnh sư phụ và sư nương.
Giỏi lắm Tiêu Tịch Hòa! Tạ Trích Tinh không những không cười nổi, mà ánh mắt còn lạnh hẳn đi.

Bình luận về bài viết này