Sau bao năm xa cách cuối cùng cũng được trở về nhà, Tiêu Tịch Hòa hưng phấn nói chuyện với sư phụ và mọi người đến tận đêm khuya rồi mới lưu luyến theo Tạ Trích Tinh về phòng.
“Không ngờ sau ngần ấy năm mà mọi người vẫn chưa quên ta, ta thật sự rất vui!” Trên đường đi, cô còn hào hứng chia sẻ cảm xúc với người bên cạnh: “Sư phụ còn khóc nữa chứ! Ông ấy ngày thường vừa ngang ngược vừa cố chấp, vậy mà hôm nay còn rơi nước mắt vì ta.”
“Ừm.”
“Còn Đại sư huynh nữa, huynh ấy cũng len lén lau nước mắt đấy, tưởng ta không thấy nhưng ai ngờ ta nhìn thấy rõ mồn một.” Tiêu Tịch Hòa tỏ vẻ rất đắc ý: “Ta biết ngay mà, trông huynh ấy tỏ ra chẳng để tâm đến điều gì, nhưng thực chất lại là người trọng tình trọng nghĩa nhất. Dù ta chỉ làm sư muội của huynh ấy vài năm, nhưng huynh ấy đã xem ta như muội muội ruột rồi.”
“Ồ.”
Đến khi đẩy cửa bước vào phòng, Tiêu Tịch Hòa còn cảm thán thở dài: “Tưởng rằng sẽ xa lạ một thời gian, nào ngờ sau bao nhiêu năm mọi người vẫn không thay đổi gì cả, thật tốt quá!”
“Phải.”
Tiêu Tịch Hòa đắm chìm trong niềm vui đoàn tụ với người nhà, hoàn toàn không để ý đến thái độ lạnh nhạt của người nào đó. Hai người cùng đóng cửa sổ, rửa mặt, trải giường đệm, cô vẫn cứ ríu rít không ngừng, Tạ Trích Tinh chỉ đáp lại bằng những tiếng “ừm”, “ờ”, “à”, không phải vì lý do gì khác, chỉ là muốn xem đến khi nào cô mới nhận ra sự lạnh nhạt của hắn.
Đáng tiếc là người nào đó lúc không cần tinh tường thì lại tinh tường, lúc không cần chậm hiểu thì lại chậm hiểu. Mãi đến khi nằm trên giường, Tiêu Tịch Hòa theo thói quen rúc vào lòng hắn, vẫn còn luyên thuyên kể về chuyện hội ngộ hôm nay.
“Lúc ta vừa bước vào nhà, mọi người chẳng có phản ứng gì cả làm ta sợ muốn chết luôn.” Cô lẩm bẩm nép sát vào Tạ Trích Tinh làm nũng: “Cứ tưởng họ không hy vọng ta trở về chứ.”
Tiêu Tịch Hòa vừa tắm xong, cả người thơm tho mềm mại, lúc bám vào vai hắn thủ thỉ, hơi thở ẩm ướt vô tình phả vào tai hắn, dù hắn đã cố ý tỏ ra lạnh nhạt với cô cũng không kiềm chế được sông băng trong lòng mình bắt đầu tan chảy.
“Nàng tốt như vậy, đương nhiên họ sẽ nhớ nàng.” Hắn nói.
Tiêu Tịch Hòa xoa mặt: “Ta chỉ lo lắng thôi mà.”
Dù gì cô đã sống hai kiếp người, nhưng chẳng có mấy người thân nên chưa từng trải qua cảm giác được người khác nhớ mong.
Tạ Trích Tinh ôm cô vào lòng, bàn tay đặt trên người cô lần mò luồn vào vạt áo, vuốt ve làn da trắng ngần như ngọc. Tiêu Tịch Hòa nắm lấy bàn tay đang sờ soạng lung tung đó, im lặng một hồi mới đột nhiên thở dài: “Bây giờ ta còn phấn khích quá, không buồn ngủ chút nào cả.”
“Vậy làm chút chuyện khác đi, mệt rồi tự khắc sẽ buồn ngủ thôi.”
Tạ Trích Tinh vừa nói vừa chống tay nghiêng người về phía cô, nhưng vừa mới nâng cằm cô lên định hôn, cô đã đột ngột bật dậy.
“Ta có thể đi tìm Nhị sư tỷ không?” Cô hào hứng hỏi: “Nói chuyện với tỷ ấy thêm lát nữa biết đâu sẽ buồn ngủ ngay.”
Tạ Trích Tinh: “…”
Tiêu Tịch Hòa nhanh nhẹn trở mình xuống giường, đi được vài bước sực nhớ đến điều gì đó, bèn đi vòng lại xin ý kiến: “Ta đi được không?”
Ban nãy cô đã định về phòng riêng của mình, nhưng nghĩ đến Tạ Trích Tinh cũng có phòng riêng trong cốc, mà rất có khả năng hắn sẽ không muốn phòng không gối chiếc, thế nên cô mới đành lòng từ bỏ ý định trở về.
“Nếu chàng không muốn để ta đi, ta sẽ không đi.” Ngoài miệng nói nghe có vẻ lọt tai, nhưng đôi mắt lại nhìn hắn đầy mong đợi, cứ như nếu hắn không đồng ý thì cô sẽ quậy một trận ầm ĩ vậy.
Tạ Trích Tinh mỉm cười hờ hững: “Nàng đi đi, không cần quan tâm ta sống chết ra sao.”
“Ma Tôn, chàng tốt quá đi!” Tiêu Tịch Hòa cảm động vô cùng, ôm lấy mặt hắn hôn liền tù tì mấy cái rồi chạy vụt đi không ngoái đầu lại.
Nghe tiếng cửa đóng sầm lại, Tạ Trích Tinh liếc nhìn chính mình vẫn còn phấn chấn quá mức, bỗng bật cười một cách chua chát.
Tiêu Tịch Hòa nửa đêm trở về phòng mình, Liễu An An đang chuẩn bị đi ngủ cũng giật mình: “Hai người cãi nhau à?”
“Đâu có.” Đôi mắt Tiêu Tịch Hòa sáng trưng.
Liễu An An không hiểu: “Vậy sao đột nhiên lại về đây?”
“Ma Tôn bảo ta về đây mà.” Tiêu Tịch Hòa đẩy nàng ấy cùng vào phòng.
Liễu An An có vẻ không tin: “Thật sao? Ma Tôn rộng lượng đến thế sao?!”
Vậy mà còn đồng ý để tiểu sư muội đến đây, hắn có thật là Ma Tôn mà nàng ấy biết không?
“Đương nhiên, hiện giờ Ma Tôn càng ngày càng tốt tính hơn rồi.” Tiêu Tịch Hòa đắc ý nói.
“Lúc nãy ta cũng muốn gọi muội qua đây, nhưng cảm thấy Ma Tôn chắc chắn sẽ không đồng ý nên không dám nói.”
“Ta cũng vậy, muốn về đây ở nhưng lại sợ Ma Tôn không vui nên mới đi theo chàng ấy về phòng.”
Hai người im lặng nhìn nhau, chốc lát sau đột nhiên nắm tay nhau xoay vòng tròn một cách hào hứng, căn phòng nhỏ lập tức trở nên ồn ào hơn hẳn.
Các cô nương khi ở cùng nhau vốn đã có nhiều chuyện để nói, huống chi giờ đây sau mười mấy năm xa cách mới đoàn tụ lại sẽ càng có vô số đề tài để tán gẫu. Hai người lúc khóc lúc cười, giống hệt hai bà điên, náo loạn cho đến khi trời gần sáng mới chịu đi ngủ.
Ngủ muộn đương nhiên sẽ dậy muộn, lúc Tiêu Tịch Hòa thức dậy đã là buổi chiều, Liễu An An vẫn còn đang ngủ.
Cô vươn vai duỗi người, vừa ra khỏi cửa đã gặp ngay Tạ Trích Tinh.
“Ma Tôn, chào buổi sáng!” Cô vui vẻ chạy đến.
Tạ Trích Tinh liếc nhìn cô: “Đã chiều rồi.”
“Ta biết mà.” Tiêu Tịch Hòa cười hì hì.
Tạ Trích Tinh nhìn cô chằm chằm một lúc lâu, sau đó cười khẩy rồi bỏ đi.
Tiêu Tịch Hòa: “?”
Cô đang ngơ ngác định đuổi theo hỏi xem có chuyện gì, bỗng phía sau vang đến một âm thanh phấn khích hết sức chói tai: “Tiểu lão đại!”
Tiêu Tịch Hòa quay phắt lại: “Mỏ Gà!”
Sau đó cô không còn tâm trí để ý đến người nào đó nữa.
Chơi đùa mê mẩn đến tối mà cô vẫn cảm thấy chưa đã, còn muốn đi tìm Nhị sư tỷ trò chuyện.
Sắc mặt Tạ Trích Tinh rất ôn hòa, tỏ ra rất dễ nói chuyện: “Muốn đi thì cứ đi đi.”
“Thật sao?” Tiêu Tịch Hòa có hơi ngạc nhiên xen lẫn vui mừng.
Tạ Trích Tinh mỉm cười: “Không giữ được trái tim nàng, giữ được thể xác nàng thì có ích gì.”
“Chàng thật biết đùa.” Tiêu Tịch Hòa phì cười vỗ nhẹ vào cánh tay hắn: “Chàng chắc chắn muốn ta đi chứ?”
“Chắc chắn.” Ánh mắt Tạ Trích Tinh lạnh lẽo: “Không chỉ hôm nay, ngày mai nàng cũng có thể đi, không về nữa cũng được, khó khăn lắm mới có dịp đoàn tụ mà, tất nhiên phải ở bên nhau nhiều hơn, không cần quá để ý đến ta đâu.”
“Cảm ơn Ma Tôn, chàng thật tốt quá đi!” Tiêu Tịch Hòa cảm động đến mức sắp khóc: “Nếu chàng đã đồng ý, vậy ta dọn sang ở với Nhị sư tỷ vài ngày nhé.”
Nói xong, cô quay đầu bỏ đi ngay.
Tạ Trích Tinh: “…” Có đôi khi hắn thật sự nghi ngờ cô cố tình làm vậy.
Kể từ khi trở về Dược Thần Cốc, Tiêu Tịch Hòa cứ như cá gặp nước, hôm nay bám lấy sư phụ sư nương làm nũng lấy lòng, ngày mai chạy đến sau núi tìm Đại sư tỷ và bốn linh thú chơi đùa, ngày kia cùng Nhị sư tỷ và Đại sư huynh đi chẩn bệnh dạo phố, ngày mốt lại lặp lại cuộc sống như trên, trong thời gian đó còn thỉnh thoảng kéo lấy nhóc Tạ Thần ôm ấp hôn hít, cố gắng bù đắp tình mẫu tử đã thiếu thốn những năm qua.
Nói tóm lại, cuộc sống vui vẻ đến tận mây xanh, chỉ duy nhất một điều không vui, đó là mỗi lần cô đang vui vẻ hào hứng, Tạ Trích Tinh lại đột nhiên xuất hiện rồi dùng ánh mắt “để ta xem nàng định phóng túng đến khi nào” để nhìn cô.
Ban đầu cô chỉ mải vui đùa nên cũng chẳng để ý lắm, nhưng qua một thời gian dài mới cảm thấy có gì đó không ổn cho lắm.
Sau khi bị Tạ Trích Tinh nhìn bằng ánh mắt oái ăm ấy lần nữa, cô mới do dự nhìn về phía Liễu An An: “Tỷ có cảm thấy…”
“Ma Tôn hình như đang giận?” Liễu An An bổ sung nửa câu sau.
Mắt Tiêu Tịch Hòa sáng lên: “Tỷ cũng nhận ra sao?”
Nói dứt lời, cô lại rơi vào phiền não: “Nhưng tại sao chứ? Ta đâu có chọc giận chàng ấy đâu.”
“Có phải vì gần đây muội chỉ lo chơi với bọn ta quá nên lơ là ngài ấy không?” Liễu An An phân tích.
Tiêu Tịch Hòa cảm thấy có lý, nhưng lại cảm thấy không đúng lắm: “Mỗi lần ta đến tìm mọi người đều xin phép chàng ấy mà.”
“Ngài ấy đồng ý để muội đi sao?”
Tiêu Tịch Hòa gật đầu.
Liễu An An hỏi tiếp: “Khi ngài ấy đồng ý có nói gì nữa không?”
“Cũng không nói gì đặc biệt, chỉ bảo chúng ta chơi thật vui vẻ thôi.” Tiêu Tịch Hòa chống cằm suy nghĩ.
Liễu An An không tin lắm: “Nghe chẳng giống Ma Tôn chút nào, ngài ấy không nói gì khác à?”
“Có nói, bảo ta cứ chơi cho đã đi, không cần để ý đến chàng ấy, cũng không cần quan tâm đến chàng ấy sống chết ra sao.”
Tiêu Tịch Hòa nói xong, hai người trợn mắt nhìn nhau rồi cùng chìm vào im lặng.
Một lúc lâu sau, Liễu An An mới bất lực lên tiếng: “Lời châm chọc rõ ràng như vậy mà lúc đó muội không nghe ra sao?”
“… Có lẽ lúc đó đầu óc ta mê muội rồi.” Tiêu Tịch Hòa chán chường ôm mặt thở dài.
Liễu An An nhìn cô đầy thương cảm: “Mau đi dỗ dành đi, đừng để sự việc trở nên tồi tệ hơn.”
“… Đã gần nửa tháng luôn rồi, bây giờ dỗ dành còn có tác dụng không?” Tiêu Tịch Hòa nhăn nhó, bỗng hai mắt sáng lên: “Ta vẫn nên nghĩ cách chạy trốn thì hơn.”
Miệng nói muốn bỏ trốn, vậy mà đến tối vẫn lững thững đi vào phòng ngủ của Tạ Trích Tinh.
“Khách quý đây mà!” Tạ Trích Tinh nhướn mày: “Người bận rộn hôm nay sao lại có thời gian đến đây?”
Tiêu Tịch Hòa cười gượng, lặng lẽ chạy đến khoác tay hắn: “Cục cưng Ma Tôn.”
“Bớt gọi mấy cái tên buồn nôn thế đi.” Tạ Trích Tinh cười khẩy, biết cô cuối cùng cũng hiểu ra.
“Nhưng chàng chính là bảo bối của ta mà, ta không gọi chàng thì gọi ai đây.” Tiêu Tịch Hòa mặt dày rúc vào lòng hắn.
Tạ Trích Tinh cô đơn trong căn phòng trống trải hơn mười mấy ngày, chỉ cần một cái chạm nhẹ cũng lập tức bị kích thích, vậy mà vẫn thờ ơ hất cô ra: “Giờ mới nhớ đến ta à?”
“Ta vẫn luôn nhớ đến chàng mà.” Tiêu Tịch Hòa lại tiến sát đến.
Tạ Trích Tinh hừ một tiếng: “Trước đó còn luôn miệng nói sẽ không đi đâu cả, muốn ở bên cạnh sư phụ sư nương mãi mãi hành y cứu người, sau đó lại rong ruổi chạy theo đám người Liễu An An chơi điên cuồng cả ngày, còn chẳng thèm liếc mắt nhìn ta lấy một cái, sao ta không thấy nàng nhớ đến ta vậy?”
“Ta thật sự có nhớ chàng mà!” Tiêu Tịch Hòa không ngờ hắn lại ghim nhiều chuyện đến như vậy, ngay cả chuyện đêm đầu tiên trở về cũng có, biết ngay cơn giận này không dễ dàng cho qua được.
Cô suy nghĩ kỹ lưỡng đối sách, bắt đầu trơ mặt ra cởi đi đai lưng của hắn: “Trong lòng ta trong mắt ta chỉ có mình chàng, người ta yêu nhất chính là Ma Tôn đại nhân.”
“Đi ra.”
“Không đi.”
“Đi ra.”
Tiêu Tịch Hòa lười tranh cãi với hắn, thẳng tay đẩy hắn nằm xuống giường. Ma Tôn đại nhân miệng thì bảo cô đi ra, nhưng khi ngã xuống giường lại yếu ớt dễ bắt nạt, toàn thân trên dưới ngoại trừ chỗ kia, chỉ còn miệng là cứng rắn.
Vợ chồng lâu năm cũng có cái hay, chỉ cần có mâu thuẫn sẽ có thể giải quyết thẳng trên giường, khuyết điểm duy nhất chính là thể lực Ma Tôn đại nhân quá tốt, lúc Tiêu Tịch Hòa ở bên trên luôn phải tốn rất nhiều sức lực.
Khi một trận mây mưa kết thúc, Tiêu Tịch Hòa mệt mỏi ngã trên người Tạ Trích Tinh.
“Thực ra chàng cũng không giận lắm phải không?” Do vừa mới khóc dữ dội, giọng cô lúc này vẫn còn khàn đặc nghe có một thú vị rất riêng: “Chàng chỉ muốn làm nũng thôi.”
Tạ Trích Tinh liếc nhìn cô, không phủ nhận.
Hắn đâu còn là Tạ Trích Tinh không có cảm giác an toàn như trước kia, hắn biết trái tim cô thuộc về mình, bất kỳ ai cũng không thể cướp đi cô đi, đương nhiên sẽ không vì chuyện nhỏ nhặt này mà nổi giận.
Nhưng làm nũng một chút vẫn được chứ.
“Chàng biết ta vừa mới trở về, chắc chắn sẽ dành nhiều thời gian hơn để bầu bạn với người nhà, cũng biết ta có thể sẽ tạm thời bỏ bê chàng vì điều đó.” Tiêu Tịch Hòa sau khi vào trạng thái hiền triết, đầu óc hết sức minh mẫn: “Chàng đều hiểu hết, nhưng lại không muốn dễ dàng buông tha cho ta nên mới cố tình tỏ ra không vui, để kiếm chút lợi lộc cho mình.”
Bị vạch trần triệt để, Tạ Trích Tinh lại tỏ ra rất thản nhiên: “Không được sao?”
“… Được, ai bảo chàng là ông lớn chứ.” Tiêu Tịch Hòa bất đắc dĩ.
Tạ Trích Tinh vui vẻ hơn hẳn, đang định lên tiếng nói chuyện đã nghe cô nói tiếp: “Chàng hiếm khi làm nũng một lần, không cần đợi ta nịnh nọt dỗ dành rồi nguôi giận ngay đâu, chàng có thể kiên trì thêm một chút nữa, biết đâu ta sẽ làm ra chuyện khiến chàng vui hơn.”
“Ví dụ?” Tạ Trích Tinh nhướn mày.
“Ví dụ…” Tiêu Tịch Hòa chống tay lên ngực hắn hơi ngẩng người lên, mỉm cười nhìn thẳng vào mắt hắn, một tay đặt lên ngón tay hắn.
Tạ Trích Tinh chỉ cảm thấy ngón tay mình lành lạnh, lúc cụp mắt nhìn xuống, bàn tay cô vừa rời đi, trên ngón áp út của hắn đã xuất hiện một chiếc nhẫn bạc đơn giản.
Tạ Trích Tinh hơi sửng sốt, vừa ngẩng đầu lên đã chìm vào đôi mắt rực rỡ như ngân hà của Tiêu Tịch Hòa.
“Ma Tôn đại nhân, ta tuy dung mạo bình thường, tu vi không cao, nghèo rớt mồng tơi, tương lai có thể còn phải ăn bám, nói trắng ra là chẳng có điểm gì tốt cả. Ưu điểm duy nhất chính là đủ yêu chàng, nhưng tình yêu này so với tình yêu chàng dành cho ta lại nhỏ nhoi chẳng đáng nhắc đến.” Khi cô cười hai mắt cong cong, mỗi một chữ nói ra đều rất nghiêm túc: “Vậy chàng có đồng ý nhận lễ vật cầu hôn của ta một lần nữa không?”
Tạ Trích Tinh nuốt nước bọt, một hồi lâu không nói nên lời.
“Không đồng ý sao?” Tiêu Tịch Hòa tỏ ra khó xử sờ chiếc nhẫn trên tay hắn: “Ca này khó rồi đây, theo lý mà nói đeo nhẫn vào tức là đồng ý, không thể đổi ý…”
Tiêu Tịch Hòa còn chưa dứt lời, Tạ Trích Tinh đã ôm lấy gáy cô hôn lên.
Hắn đã đồng ý.

Bình luận về bài viết này