Chương 111: Trong ly rượu này có thuốc

Nghe Tạ Trích Tinh nói vậy, Lâm Phàn ngẩn người: “Bảo cô ấy… đến làm việc?”

“Không được sao?” Tạ Trích Tinh hỏi lại.

Cậu học sinh cấp 3 đó hình như đã chửi thề lại, Tiêu Tịch Hòa lập tức tẩn cho cậu ta thêm một cú, ngay sau đó một tiếng kêu rên thảm thiết vang lên.

Tạ Trích Tinh hài lòng gật đầu, còn Lâm Phàn thì do dự: “Cũng… cũng không phải là không được, dù gì cô ấy cũng đứng đầu kỳ sát hạch này, chắc chắn là một người có thực lực, chỉ là… chỉ là cô ấy có hơi nóng nảy, lỡ như sau này gây chuyện chắc chắn anh sẽ bị liên lụy.”

“Tôi sợ bị liên lụy sao?” Tạ Trích Tinh lườm anh ta.

Lâm Phàn im lặng một lúc: “Có vẻ cũng không sợ lắm.”

Dù gì tiếng tăm của cái người này trong nghề cũng đã đủ xấu rồi.

“Ngày mai bảo cô ấy đến công ty trình diện.” Tạ Trích Tinh nói xong, bèn mở cửa xe rời đi.

Lâm Phàn đành chịu, chỉ có thể nhắn tin cho Tiêu Tịch Hòa.

Tiêu Tịch Hòa đang bận đánh người, điện thoại trong túi đột nhiên rung lên một tiếng, cô chỉ đành tạm tha cho tên khốn kia, cúi đầu xem tin nhắn.

[Tiểu Tiêu, anh Tạ đồng ý cho cô làm trợ lý rồi, 9 giờ sáng ngày mai cô đến công ty làm thủ tục nhận chức nhé.]

… Công việc tưởng đã mất giờ lại trở về? Hai mắt Tiêu Tịch Hòa sáng lên, đang cân nhắc nên trả lời thế nào thì tin nhắn thứ hai đã đến.

[Tiểu Tiêu này, à ừm… cô đừng đánh nữa, đánh tiếp sẽ không hay đâu.]

Tiêu Tịch Hòa: “?”

Nhận ra được điều gì đó, cô hít sâu một hơi vội vàng nhìn khắp xung quanh, ngoài một chiếc xe ra chẳng thấy gì cả, không lẽ…

Tiêu Tịch Hòa im lặng một lúc, giả vờ như không thấy tin nhắn thứ hai, nhiệt tình trả lời Lâm Phàn rồi bỏ đi giả vờ như không biết chuyện gì xảy ra.

Lâm Phàn không cần hạ cửa kính chào hỏi, cực kỳ hài lòng về sự tinh ý của cô.

Sáng hôm sau, cô đến công ty sớm hơn 10 phút, nào ngờ phát hiện Tạ Trích Tinh đến còn sớm hơn cả mình.

“Anh Tạ.” Cô kính cẩn chào hỏi.

Tạ Trích Tinh liếc nhìn cô: “Đi thôi.”

“Vâng…” Tiêu Tịch Hòa ngơ ngác.

Tạ Trích Tinh cũng không nói nhiều chỉ bước thẳng ra ngoài, Tiêu Tịch Hòa ngẩn người rồi vội vàng đuổi theo, vừa đuổi vừa hỏi: “Đi đâu vậy ạ?”

“Tham gia hoạt động.” Tạ Trích Tinh lười nhác trả lời bốn chữ.

Tiêu Tịch Hòa: “…”

Cứu mạng, cô mới ngày đầu đi làm mà đã phải chạy show rồi sao?!

Cô hoàn toàn chẳng biết phải làm sao cả, sau vài lượt liếc nhìn Tạ Trích Tinh, xác nhận rằng anh sẽ không trả lời bất kỳ câu hỏi nào của mình, chỉ đành phải đợi lên xe rồi mới nhắn tin hỏi Lâm Phàn tình hình.

Lâm Phàn nhận được tin nhắn của cô cũng rất ngạc nhiên, lập tức gọi điện ngay cho Tạ Trích Tinh.

Vào khoảnh khắc tiếng chuông điện thoại vang lên trong xe kín mít, Tạ Trích Tinh tặc lưỡi, mãi một lúc sau mới nghe máy.

“Sao anh không đợi tôi!” Tiếng gầm rú của Lâm Phàn truyền ra từ bên trong: “Nếu không phải Tiểu Tiêu hỏi tôi, tôi còn không biết anh đã xuất phát luôn rồi!”

Tiêu Tịch Hòa nghe thấy toàn bộ cuộc trò chuyện: “…” Nói cứ như cô là người mách lẻo vậy.

Tạ Trích Tinh liếc nhìn cô đầy ẩn ý, rồi mới thong thả lên tiếng: “Cậu đến muộn 3 phút.”

“Tôi… tôi bị kẹt xe chứ bộ.” Khí thế của Lâm Phàn lập tức yếu đi.

Tạ Trích Tinh lười biếng tựa vào ghế: “Vậy nên, đáng đời.”

Lâm Phàn không nói nên lời, âm thầm cúp máy rồi nhắn tin riêng cho Tiêu Tịch Hòa. Tiêu Tịch Hòa không vội xem một loạt những lưu ý anh ta gửi, vội vã giải thích với Tạ Trích Tinh trước: “Tôi không mách lẻo, tôi chỉ muốn hỏi anh ấy xem đây là show gì để chuẩn bị cho chu đáo.”

“Ừm.” Tạ Trích Tinh nhắm mắt lại.

Tiêu Tịch Hòa cũng không biết anh phản ứng như vậy có nghĩa gì, vốn còn định giải thích thêm vài câu nhưng lại sợ làm anh khó chịu, ngẫm nghĩ một lúc mới quyết định xem tin nhắn Lâm Phàn gửi đến trước.

Lần này Tạ Trích Tinh tham gia một hoạt động từ thiện gây quỹ cho trẻ em mắc bệnh tim bẩm sinh, quy trình diễn ra khá đơn giản nên cũng không cần chuẩn bị gì. Việc cô cần làm là đưa anh lên sân khấu an toàn rồi đưa anh trở về an toàn. Tiêu Tịch Hòa lướt điện thoại, âm thầm đọc thuộc lòng những lưu ý Lâm Phàn gửi đến, đang đọc rất chăm chú bỗng anh ta lại gửi đến một tin nhắn nữa.

“Hoạt động hôm nay hơi dài, nhớ nhắc anh ấy ăn cơm.”

Tiêu Tịch Hòa khựng lại, lập tức quay đầu sang: “Anh Tạ đã ăn sáng chưa?”

“Chưa.”

“Phía trước có quán ăn sáng, anh muốn ăn gì không?”

“Không ăn.”

OK, đã nhắc xong. Tiêu Tịch Hòa hài lòng tắt điện thoại.

Địa điểm diễn ra hoạt động nằm tại khách sạn cao cấp nhất thành phố, chiếc xe vừa vào bãi đỗ xe, Tiêu Tịch Hòa đã nhanh nhẹn cất điện thoại, nhanh chóng xuống xe đợi Tạ Trích Tinh.

Tạ Trích Tinh ngồi im trong xe không nhúc nhích.

Cô đành phải gõ cửa kính: “Anh Tạ?”

“Cô không biết mở cửa à?” Tạ Trích Tinh không vui.

… Người này bị điên hả trời, cửa xe bằng điện tử, anh không biết ấn nút à? Tiêu Tịch Hòa chửi thầm trong lòng một câu, ngoài mặt đã nở nụ cười: “Biết ạ.”

Mở cửa xe, dẫn anh lên lầu, không ngờ lại gặp phải mấy phóng viên. Lần đầu tiên Tiêu Tịch Hòa gặp tình huống này, nghiêm túc nói chuyện theo đúng những gì được đào tạo trước đó, không ngờ càng lúc càng nhiều phóng viên tụ tập lại, sắc mặt Tạ Trích Tinh cũng dần trở nên khó chịu.

Tài xế thấy không ổn, vội vàng chạy đến giải vây cho Tạ Trích Tinh, hai người mới yên ổn đi lên lầu.

“Vừa rồi cô ngu người rồi hả? Không biết đuổi họ đi sao?” Cửa thang máy vừa đóng lại, Tạ Trích Tinh đã lên tiếng trách ngay.

Tiêu Tịch Hòa ngơ ngác: “Chẳng phải không được đắc tội với truyền thông sao?”

“Một đám paparazzi cũng gọi là truyền thông?” Tạ Trích Tinh cười mỉa: “Cô không được đào tạo trước à?”

Tiêu Tịch Hòa ấp úng không dám lên tiếng, Tạ Trích Tinh còn muốn nói thêm gì đó, cửa thang máy lại mở ra, anh lập tức đổi sang một bộ mặt khác. Tiêu Tịch Hòa tận mắt thấy anh thay đổi sắc mặt, khóe miệng bỗng giật giật liên hồi, thấy hành lang phía trước cũng có mấy phóng viên đang tụ tập, cô lại bắt đầu do dự có nên đuổi người ta đi không.

Đang lúc cô còn suy nghĩ nghiêm túc, Tạ Trích Tinh đã tiến lên chào hỏi, cô biết điều không tiến lên thêm nữa.

Đối phó với phóng viên xong, cuối cùng cũng vào được phòng nghỉ, Tạ Trích Tinh liếc nhìn Tiêu Tịch Hòa: “Vừa rồi có phải định đuổi họ đi không?”

Tiêu Tịch Hòa: “…” Bị nhìn thấu rồi.

Tạ Trích Tinh nhíu mày nhìn cô chằm chằm một lúc lâu, bỗng lên tiếng: “Tôi hối hận rồi.”

Tiêu Tịch Hòa: “?”

“Tôi không nên vì một phút xúc động nhất thời mà tuyển một người mới về để chuốc thêm phiền phức cho mình, tham gia hoạt động này xong, cô tìm Lâm Phàn nhận 1 ngày lương, sau đó đừng đến nữa.” Tạ Trích Tinh thản nhiên nói.

Tiêu Tịch Hòa há hốc miệng, sau khi đối diện với ánh mắt lạnh nhạt của người trước mặt, cô nuốt lại những lời nài nỉ vào lòng.

Thôi vậy.

Sau cuộc đối thoại đơn giản, phòng nghỉ trở nên hết sức yên tĩnh, Tiêu Tịch Hòa còn định bỏ phắt cả tiền lương 1 ngày công rồi đi ngay bây giờ, nhưng khi thấy có người bên ban tổ chức đến để tiếp nhận công việc, cô ngẫm nghĩ một lát rồi vẫn quyết định ở lại.

Ừm, dù sao cũng không thể để ngôi sao lớn tự lo liệu mọi thứ được.

Cô nhanh chóng xem qua quy trình rồi quay lại nói với Tạ Trích Tinh những mục cần chú ý. Tạ Trích Tinh hoàn toàn không có cảm giác áy náy vì vừa sa thải người ta, nghe xong đã đi thẳng lên sân khấu.

Tiêu Tịch Hòa cân nhắc rồi cũng đi vào hội trường, đứng ở trong góc nhìn Tạ Trích Tinh trên sân khấu.

Bởi vì là hoạt động công ích nên hôm nay anh chỉ mặc bộ trang phục giản dị, lên sân khấu với gương mặt không trang điểm, dù rằng là vậy nhưng khi đứng giữa sân khấu vẫn tỏa ra hào quang rực rỡ, đúng kiểu người sinh ra để thu hút mọi ánh nhìn.

Anh phát biểu ngắn gọn, sau đó có vài đứa trẻ lên sân khấu giao lưu. Tạ Trích Tinh vừa nhìn thấy bọn trẻ, khuôn mặt bỗng chốc dịu dàng hẳn, không đợi MC giới thiệu đã bắt đầu chào hỏi chúng.

Tiêu Tịch Hòa nhìn nụ cười thoáng qua trên khóe môi anh đến mức ngẩn ngơ, đang định quay về phòng nghỉ bỗng có một đứa trẻ bất thình lình ngã nằm xuống sân khấu, toàn bộ hội trường lập tức hỗn loạn.

Gần như là bản năng của một bác sĩ, cô lập tức lao lên sân khấu.

“Cô lên đây làm gì?” Tạ Trích Tinh lạnh lùng quát.

Tiêu Tịch Hòa phớt lờ anh, đặt đứa trẻ nằm xuống rồi thấp giọng nói: “Thả lỏng, hít thở sâu, những người khác tản ra hết đi! Người giám hộ của đứa bé đâu? Có chuẩn bị nitroglycerin hay thuốc trợ tim không? Người đâu!”

Tạ Trích Tinh nghe vậy có hơi sửng sốt, nhìn thấy thao tác thuần thục của cô cũng lập tức cầm micro lặp lại câu nói ấy lần nữa. Ngay sau đó có nhân viên công tác chạy lên sân khấu đưa thuốc, Tiêu Tịch Hòa giật lấy cho đứa trẻ uống rồi thực hiện một loạt các biện pháp cấp cứu, cuối cùng cũng chống đỡ được đến khi nhân viên cứu hộ đến.

Sau sự cố bất ngờ, hoạt động tiếp tục diễn ra bình thường, Tạ Trích Tinh nhìn Tiêu Tịch Hòa thêm vài lần, mãi đến khi xuống sân khấu mới hỏi: “Cô học y à?”

“Vâng.” Tiêu Tịch Hòa mỉm cười ngượng ngùng.

“Tại sao không đi làm ở bệnh viện?” Tạ Trích Tinh hỏi tiếp.

Tiêu Tịch Hòa chớp mắt: “Học không được giỏi lắm nên không đi.”

“Không giỏi mà vừa nãy còn dám xông lên, không sợ chịu trách nhiệm pháp lý à?” Tạ Trích Tinh lạnh nhạt nói hết câu rồi lại im lặng một lúc: “Nhưng may mà có cô, đứa bé mới bình an.”

“Việc nên làm mà.” Tiêu Tịch Hòa mỉm cười.

Là bác sĩ mà, cứu người là việc nên làm.

Tạ Trích Tinh nghe vậy không nói gì thêm nữa, chỉ bỏ lại một câu: “Tiệc rượu tối nay, cô tham gia cùng tôi.”

Tiêu Tịch Hòa khựng lại: “Đã bị sa thải rồi mà vẫn phải tăng ca sao?”

“… Tôi có nói sa thải cô đâu?” Tạ Trích Tinh hỏi lại.

Tiêu Tịch Hòa sửng sốt, đến khi hiểu ra hai mắt lập tức sáng lên, tiếc là chưa kịp lên tiếng đã nghe Tạ Trích Tinh bổ sung thêm một câu: “Thử việc 1 tháng trước đã.”

“Ồ.” Lại là thử việc, nhưng dù sao cũng đỡ hơn bị sa thải.

Tạ Trích Tinh liếc nhìn cô rồi lại lên sân khấu.

Hoạt động kéo dài 3 tiếng đồng hồ mới kết thúc, hai người lại trở về công ty một chuyến, đến tối mới đến địa điểm tổ chức tiệc.

Hoạt động ban ngày và tiệc tối hoàn toàn là hai nhóm người tham gia khác nhau, Tạ Trích Tinh cũng thay sang một bộ trang phục chỉn chu, Tiêu Tịch Hòa với tư cách là trợ lý của anh cũng chỉ có thể mua tạm một chiếc váy để mặc vào.

“Không cân nhắc làm nghệ sĩ thật à?” Lâm Phàn huýt sáo.

Tiêu Tịch Hòa mỉm cười, từ chối khéo.

Lâm Phàn cũng chỉ đùa cho vui, sau khi giao Tạ Trích Tinh cho cô đã đi lo công việc khác, Tiêu Tịch Hòa đành phải một mình phụ trách chăm lo cho boss lớn lần nữa.

“Lát nữa nhớ giúp tôi cản người.” Tạ Trích Tinh nói.

Tiêu Tịch Hòa vẫn chưa hiểu ý anh là gì, hai người vừa đi vào hội trường ngay lập tức đã có 5 – 6 quý bà bước lên tiếp đón, người nào người nấy cũng muốn mời anh uống rượu, trong đó một người phụ nữ mặc váy dạ hội màu đỏ rượu là táo bạo nhất, còn đưa rượu dí sát đên tận bên miệng anh.

Tạ Trích Tinh ngoài mặt vẫn tỏ ra lịch sự ứng phó, nhân lúc họ không để ý đã lập tức liếc mắt ra hiệu ngay, Tiêu Tịch Hòa bất đắc dĩ đành phải xông lên chặn họ lại, để không gây ra cảnh tượng quá khó coi, cô còn nhận lấy ly rượu từ người phụ nữ mặc váy dạ hội đỏ kia.

Hai người vượt qua vô số trở ngại cuối cùng cũng trốn được vào phòng nghỉ yên tĩnh, Tạ Trích Tinh đóng cửa lại, vừa quay đầu sang thấy cô vẫn đang cầm ly rượu trong tay, anh bật cười chế giễu “Biết là gì không mà dám nhận?”

“Rượu mà.” Tiêu Tịch Hòa nhìn ly rượu màu xanh nhạt trong tay, thản nhiên trả lời.

Tạ Trích Tinh tỏ ra ghét bỏ: “Vứt đi, trong rượu có thuốc.”

“Không thể nào.” Tiêu Tịch Hòa nghi ngờ.

Tạ Trích Tinh khoanh tay: “Cô có thể nếm thử một ngụm, chắc chắn sẽ có vị đắng.”

Không cho cô ta chút bài học, sau này chắc chắn cô ta còn tùy tiện nhận đồ lung tung từ người khác.

Tiêu Tịch Hòa nghe vậy cũng uống thử một ngụm: “Vị bình thường mà.”

“Không thể nào.” Tạ Trích Tinh phủ nhận ngay tức thì: “Người phụ nữ vừa rồi là một kẻ điên, cô ta đã mấy lần bỏ thuốc vào đồ ăn của tôi rồi.”

“Nhưng cái này có mùi vị bình thường thật.” Tiêu Tịch Hòa tỏ ra vô tội: “Có thể cô ta hết hứng thú với anh rồi thì sao?”

Câu đầu còn nghe lọt tai, câu sau nghe đã thấy ghét! Tuy ngôi sao lớn không thích những người phụ nữ này, nhưng tuyệt đối không thể thừa nhận sức hấp dẫn của mình giảm sút, thế là anh cầm lấy rượu rót vào một cái ly trống khác rồi nếm thử.

Đúng là mùi vị bình thường thật.

Tạ Trích Tinh nhíu chặt mày: “Không phải chứ?”

“Chẳng lẽ thuốc này không màu không mùi?” Tiêu Tịch Hòa tò mò.

Tạ Trích Tinh nghe vậy lại nếm thêm một ngụm nữa: “Thật sự không có vị lạ, hay do vị giác của tôi có vấn đề?” Người phụ nữ đó không thể nào thay đổi tính tình nhanh dễ dàng thế được.

“Để tôi nếm lại thử.” Tiêu Tịch Hòa lại đổ rượu ngược vào trong ly, nếm một ngụm: “Đúng là vị bình thường mà.”

Tạ Trích Tinh lại nếm một ngụm.

Tiêu Tịch Hòa lại nếm một ngụm.

Một ly cocktail lưng lưng chẳng mấy chốc đã được nếm thử hết sạch, hai người nhìn nhau hồi lâu, Tiêu Tịch Hòa lên tiếng trước: “Có phải cô ta thích ngôi sao khác rồi không?”

“… Cô có tin tôi sa thải cô ngay bây giờ không?”


Bình luận

Bình luận về bài viết này