Chương 113: Miễn cưỡng qua đêm

Tiêu Tịch Hòa dứt lời, phòng khách chìm vào im lặng.

Hồi lâu sau, Tạ Trích Tinh mới quan sát cô từ đầu đến chân rồi cười khẩy: “Cô chắc chắn là hy sinh lẫn nhau chứ không phải chỉ một mình tôi hy sinh phải không?”

Tiêu Tịch Hòa trợn tròn mắt: “Anh nói nghe cứ như làm với tôi… là anh chịu thiệt nhiều lắm ấy!”

“Chẳng lẽ không phải à?” Hơi thở của Tạ Trích Tinh càng lúc càng chênh vênh nhưng vẫn không quên châm chọc cô.

Đầu óc Tiêu Tịch Hòa giờ đã mơ hồ, trước mắt choáng váng không còn nhìn rõ mọi thứ, nghe vậy cũng thẳng thừng đáp trả: “Đội ơn anh nhé, nếu không phải tình thế bắt buộc, anh tưởng tôi muốn có gì với anh chắc?”

Nói xong, cô lại suy xét rồi đưa ra quyết định: “Thôi vậy, tôi gọi người đến đón thì hơn.”

Nhà cô có cả đống bác sĩ, chắc chắn sẽ có cách giải quyết.

Nghĩ đến đây, Tiêu Tịch Hòa khó nhọc nhặt điện thoại lên, vừa định mở giao diện gọi đi bỗng một bàn tay từ trên đưa xuống che cả màn hình lại.

Đầu ngón tay vô tình chạm vào nhau, nhiệt độ cơ thể nóng bỏng trong tích tắc đã hòa lẫn, cả hai đang cố chịu đựng cũng đều rùng mình. Ánh mắt Tạ Trích Tinh tối sầm lại, một lúc lâu mới thở hắt ra: “Không được gọi.”

“Tại sao?” Tiêu Tịch Hòa bí xị.

Tạ Trích Tinh lạnh lùng nói: “Ai biết bên ngoài có paparazzi không, lỡ như cô được đưa ra ngoài trong bộ dạng thế này mà bị chụp lại, ai biết sẽ bị viết thành kiểu gì.”

“Tôi thế này là thế nào?” Tiêu Tịch Hòa tỏ ra bất bình.

Ánh mắt Tạ Trích Tinh lại lần nữa dừng lại trên khuôn mặt ửng hồng của cô, im lặng một lúc mới cười giễu: “Cô có thể tự soi gương xem.”

Tiêu Tịch Hòa: “…”

Tạ Trích Tinh không muốn nói lời thừa thãi thêm nữa, anh gọi thẳng cho Lâm Phàn, bảo anh ta đi tìm người phụ nữ đã bỏ thuốc vào rượu kia.

Nghe anh chỉ thị rõ ràng cho Lâm Phàn, Tiêu Tịch Hòa ngập ngừng không dám ý kiến, đợi đến khi anh cúp máy mới không nhịn được hỏi: “Tìm cô ta thì có ích gì, tìm bác sĩ chứ!”

“Không biết rõ thành phần thuốc, gọi bác sĩ đến có tác dụng gì?” Tạ Trích Tinh hỏi ngược lại.

Tiêu Tịch Hòa nhếch môi, im lặng cuộn tròn người lại.

Cả hai người ngồi người đứng, chẳng ai nói với ai thêm câu nào.

Thời gian cứ trôi qua từng giây từng phút, nhiệt độ trong phòng dần dần tăng lên trong lặng lẽ. Tiêu Tịch Hòa khó chịu siết chặt lấy tấm thảm, những giọt mồ hôi trong suốt phủ lên làn da trắng ngần một lớp ánh nước rõ ràng. Mỗi lần Tạ Trích Tinh vô tình nhìn sang, ham muốn trong lòng lại tăng thêm một chút.

Vào lúc cả hai gần như không thể chịu đựng được nữa, điện thoại của Tạ Trích Tinh cuối cùng cũng reo lên. Cả hai cùng thở phào nhẹ nhõm, Tạ Trích Tinh cố nén cơn kích động ấn nghe máy, nhưng vì ngón tay đang run quá nên vô tình bấm vào loa ngoài.

Giọng nói của Lâm Phàn ngay lập tức vang vọng trong phòng khách: “Đã tra ra rồi, đó là một loại thuốc kích dục loại mới, có tính gây nghiện tâm lý nhất định. Tin tốt là liều lượng không nhiều, chỉ uống một lần sẽ không gây nghiện, làm một lần là chuyển hóa hết. Tin xấu là ngoài những người tự kỷ nặng về cơ bản tự mình không giải quyết được, phải tìm người giải quyết hộ… Vậy bây giờ anh đang ở đâu? Tôi tìm giúp anh một…”

Lâm Phàn chưa nói hết câu, Tạ Trích Tinh đã lạnh lùng cúp máy.

Tiêu Tịch Hòa mơ màng cố gắng tiêu hóa hết những gì Lâm Phàn vừa nói, cuối cùng vẫn chật vật bò từ dưới sàn dậy lảo đảo đi về phía Tạ Trích Tinh.

Tạ Trích Tinh phản ứng chậm một nhịp, đến khi lấy lại tinh thần đã bị cơ thể mềm mại nhào vào lòng. Mùi hương nhẹ nhàng thoang thoảng tràn vào khoang mũi, anh muốn đẩy cô ra theo bản năng nhưng vừa đưa tay ra lại ôm lấy người ta.

Dù hai cơ thể cách nhau mấy lớp quần áo, cơn nóng hầm hập vẫn đang truyền cho nhau. Hơi thở của Tạ Trích Tinh càng lúc càng nặng nề nhưng vẫn cố gắng kiềm chế: “Buông ra.”

Tiêu Tịch Hòa cũng lười nói những lời vô nghĩa với Tạ Trích Tinh, dứt khoát kiễng mũi chân cắn vào trái cổ của anh.

Cảm giác tê dại ẩm ướt từ cổ truyền đến khiến cơ thể Tạ Trích Tinh lập tức căng cứng, lý trí cũng sụp đổ hoàn toàn. Cuối cùng cũng không biết ai đã bắt đầu trước, hai cơ thể cứ thế quấn quýt kéo lê nhau, ngã thẳng xuống chiếc sofa bên cạnh.

Mồ hôi hòa quyện, hơi thở đan xen, quần áo bị xé toạc trong cơn vội vã. Khóe mắt Tạ Trích Tinh đỏ bừng, anh nắm cằm Tiêu Tịch Hòa muốn hôn lên.

Nhưng Tiêu Tịch Hòa lại tránh mặt đi, dùng chút lý trí còn sót lại để chặn vai anh: “Anh không bị bệnh chứ?”

Tạ Trích Tinh: “…”

Thấy anh không nói gì, Tiêu Tịch Hòa lại điều chỉnh hơi thở, giải thích: “Tôi không có ý gì khác, chỉ cảm thấy chúng ta nên nói rõ trước, dù gì trong giới của các anh cũng hơi…”

“Cô có bệnh không?” Tạ Trích Tinh cáu kỉnh ngắt lời cô.

Tiêu Tịch Hòa ngẩn người: “Câu này của anh là hỏi tôi có bệnh về thể xác không, hay đơn thuần chỉ là chửi tôi?”

“Về thể xác thì tôi chắc chắn mình không có bệnh.” Tiêu Tịch Hòa nói một cách đầy chân thành: “Còn nếu chửi tôi thì cứ coi như tôi chưa nói gì.”

Tạ Trích Tinh nhếch môi cười khẩy.

Tiêu Tịch Hòa chớp mắt: “Có phải tôi làm hỏng bầu không khí rồi không?”

“Cô nói xem?” Tạ Trích Tinh sa sầm mặt, hỏi ngược lại.

Tiêu Tịch Hòa im lặng nhìn anh.

Hai người cứ nhìn chằm chằm nhau một lúc lâu, cuối cùng vẫn không chống lại được tác dụng của thuốc, thế là anh thẳng thừng bế cô đi vào phòng ngủ.

“Anh Tạ…”

“Không bệnh!”

Tiêu Tịch Hòa lập tức ngậm miệng lại, còn lấy lòng anh bằng cách lấy biện pháp an toàn từ ngăn kéo tủ đầu giường: “Tôi mở ra giúp anh nha?”

Tạ Trích Tinh đột nhiên cảm thấy hơi khó chịu: “Thành thạo nhỉ?”

Tiêu Tịch Hòa cười gượng, thấy anh không nói gì bèn im lặng mở bao bì.

Món đồ trong bao bì làm ướt những ngón tay trắng nõn mảnh mai, Tạ Trích Tinh nuốt nước bọt, ánh mắt càng thêm u ám.

Đối diện với món đồ cô đưa tới, anh không động đậy, chỉ ưỡn thẳng lưng: “Không phải rất thành thạo sao? Đeo cho tôi luôn đi.”

“… Anh không tự đeo được sao?” Gò má Tiêu Tịch Hòa đã nóng rực sắp chín luôn rồi, cũng không biết là do tác dụng của thuốc, hay vì sự đòi hỏi quá đáng đột ngột của người nào đó.

Tạ Trích Tinh cụp mắt xuống nhìn vào mắt cô, giọng nói nhàn nhã đầy vẻ lười biếng: “Tôi chưa đeo bao giờ, cô làm đi.”

… Mày rậm mắt to trông có vẻ đàng hoàng như thế, hóa ra lại là một tên đàn ông tồi không đeo bao, trong giới giải trí đúng là chẳng có người tốt nào ra hồn.

Tạ Trích Tinh thấy cô chần chừ mãi không động đậy, định thúc giục một câu, vừa cúi đầu đã đối diện với ánh mắt trách móc của cô, anh lập tức híp mắt lại: “Nhìn cái gì?”

“… Không có gì.” Tiêu Tịch Hòa cúi đầu, nhìn chằm chằm vào chiếc quần anh đã cởi ra hồi lâu, căng thẳng đưa tay ra.

“Xì…” Tạ Trích Tinh hít một hơi thật sâu, gân xanh trên trán bỗng chốc nổi lên.

Tiêu Tịch Hòa ngượng chín mặt, hai tay luống cuống mãi vẫn không làm được. Tạ Trích Tinh đành nắm cổ tay cô ấn xuống gối, tay kia nhanh chóng đeo vào: “Chẳng phải thành thạo lắm sao? Sao mày mò một hồi vẫn chưa xong?”

Tiêu Tịch Hòa không muốn nói chuyện.

Tạ Trích Tinh cũng không muốn, cắn môi cô rồi hôn lên.

Mọi thứ sau đó dường như đã mất kiểm soát, hai người chỉ dựa vào bản năng quấn quýt lấy nhau, ga giường như gợn sóng chồng chất. Còn ngoài phòng khách lúc này là hai cái điện thoại reo inh ỏi liên hồi, nhưng chẳng còn ai để ý đến.

Một cơn đau truyền đến, Tiêu Tịch Hòa vô thức ngẩng đầu nức nở rên rỉ: “Đau…”

Dù rằng Tạ Trích Tinh trái tính trái nết, nhưng khi đối diện với đôi mắt long lanh ngập nước của cô lại hiếm khi dịu dàng hơn: “Cố chịu thêm chút nữa, sẽ hết ngay thôi.”

3 phút sau, xong thật.

“…”

Tiêu Tịch Hòa nhìn chằm chằm vào người nào đó một lúc lâu, cuối cùng lặng lẽ quay mặt đi.

“Cô làm cái biểu cảm gì vậy?” Tạ Trích Tinh lập tức hỏi ngay.

Tiêu Tịch Hòa không biết nói gì mới phải, ấp úng hồi lâu mới nặn ra được một câu: “Thực ra… thời gian cũng không ngắn lắm.”

Tạ Trích Tinh: “…”

“Thật đấy.” Có lẽ vì thấy sắc mặt anh quá khó coi, thế nên dù Tiêu Tịch Hòa vẫn chưa được thoải mái cho lắm vẫn nghiêm túc an ủi anh: “Tuy quá trình chỉ có 3 phút, nhưng cộng cả màn dạo đầu ít nhất cũng được 10 phút rồi, thật sự rất…”

Chưa nói hết câu, Tạ Trích Tinh đã áp sát lên người cô: “Tôi là lần đầu nên mới nhanh như vậy.”

“Ừm ừm.” Tiêu Tịch Hòa ỡm ờ phụ họa theo cho anh đỡ ngại. Lừa ma à, trông anh đẹp trai sáng láng cỡ đó, còn ở trong cái giới giải trí phồn hoa này, sao có thể là lần đầu được?

Tạ Trích Tinh cũng không nói nhảm với cô nữa, lập tức dùng hành động để chứng minh bản thân.

Tiêu Tịch Hòa nhìn dáng vẻ cố gắng của anh, đột nhiên cảm thấy hơi thương hại, thế là bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ xem lát nữa phải an ủi anh thế nào.

10 phút trôi qua…

20 phút trôi qua…

Tiêu Tịch Hòa bị “tấn công” dồn dập đến mức choáng váng đầu óc mới dần dần cảm thấy có gì đó không ổn, tiếc là đã không còn khả năng suy nghĩ nữa. Không biết là do thuốc phát tác hay là do đã nếm được mùi vị mà người nào đó cứ lật qua lật lại giày vò cô cho đến tận khi trời sáng mới thôi, lần cuối cùng còn không cẩn thận làm rách bao.

“Xin lỗi.” Tạ Trích Tinh nhíu chặt mày, lần đầu tiên nghiêm túc xin lỗi.

Tiêu Tịch Hòa mệt đến mức không mở nổi mắt, nghe vậy cũng chỉ lườm anh: “Không sao, ngày mai uống thuốc.”

Nói xong, cô ngủ thiếp đi.

Tạ Trích Tinh mím môi lấy chăn ga mới từ trong tủ trải xuống đất, nhưng khi nhìn thấy những vết tích và nước bẩn trên người cô, anh lặng người một lúc vẫn quyết định bế cô vào phòng tắm.

Tiêu Tịch Hòa mệt muốn chết đi sống lại, dù cảm nhận được anh bế mình đi nhưng cũng lười quan tâm anh sẽ làm gì, chỉ rên hừ hừ rồi tiếp tục ngủ.

Giấc ngủ này vừa ngon vừa sâu, trong lúc đó có tỉnh dậy hai lần nhưng rất nhanh đã ngủ tiếp đi, cho đến lần thứ ba bị cơn đói đánh thức mới tỉnh hẳn.

Đã là 3 giờ chiều ngày hôm sau.

Tiêu Tịch Hòa ngáp một cái, chợt nhận ra mình đang nằm dưới đất… Lẽ nào tên đàn ông tồi kia đi ngủ rồi vứt cô xuống đất?

Cô kinh ngạc nhìn về phía giường, đến khi nhìn thấy trên đó bừa bộn không tả nổi, trong lòng mới thoải mái hơn một chút.

So với cái giường bẩn thỉu, cô vẫn thích nằm dưới đất hơn.

Tiêu Tịch Hòa thở dài, ngay cả vươn vai duỗi người cũng cảm nhận rõ ràng từng thớ cơ trên cơ thể đau nhức, đang lúc nhăn nhó than thở bỗng Tạ Trích Tinh đột ngột bước vào.

Hai người đưa mắt nhìn nhau đầy vẻ bất ngờ, Tạ Trích Tinh thấy biểu cảm của cô cũng ngẩn ra: “Cô đang làm gì vậy?”

“… Không có gì.” Tiêu Tịch Hòa giả vờ bình tĩnh hạ tay xuống.

Sau một đêm làm tình thì nên nói chuyện gì đây? Trước đây Tiêu Tịch Hòa không có kinh nghiệm về mảng này cho lắm, thế nên cũng không nghĩ ra chủ đề nào hay ho.

Cả hai im lặng hồi lâu, cuối cùng Tạ Trích Tinh đã lên tiếng trước: “Chuyện hôm qua là cả hai chúng ta tự nguyện đúng không?”

“Đương nhiên.” Tiêu Tịch Hòa vội nói.

“Nhưng cô là con gái, dù sao cũng chịu thiệt hơn.” Tạ Trích Tinh nhìn về phía cô.

Tiêu Tịch Hòa chớp chớp mắt, định nói mình cũng không thiệt thòi lắm, dù sao trải nghiệm này cũng không tệ. Nhưng còn chưa kịp nói ra thành lời, Tạ Trích Tinh đã ném điện thoại của cô sang cho cô: “Kết bạn WeChat đi.”

Tiêu Tịch Hòa vội vàng nhận lấy điện thoại, mở khóa màn hình quả nhiên thấy có thông báo kết bạn WeChat, liền nhanh chóng kết bạn.

Ngay giây tiếp theo, một khoản chuyển khoản 200 ngàn tệ đã đến.

Tiêu Tịch Hòa sững sờ, ngơ ngác ngẩng đầu lên.

“Xem như bồi thường cho cô.” Anh nói.

Tiêu Tịch Hòa: “…” Bánh bao từ trên trời rơi xuống đầu cô sao?

“Chuyện hôm nay cô phải ký thỏa thuận bảo mật.” Tạ Trích Tinh bổ sung thêm một câu: “Nếu có người thứ ba biết được, cô đừng hòng ở lại trong ngành này nữa.”

Tiêu Tịch Hòa cứ tưởng mình sắp bị sa thải, nuốt nước bọt rồi đáp: “Được.”

Đúng là bánh bao từ trên trời xuống rồi!


Bình luận

Bình luận về bài viết này