Không ngờ Tiêu Tịch Hòa dễ nói chuyện như vậy, rõ ràng sắc mặt Tạ Trích Tinh cũng nhẹ nhõm hơn nhiều, anh xoay người đi ra ngoài: “Cô chỉnh trang lại đi, tôi sẽ bảo Lâm Phàn mang hợp đồng tới.”
“À ừm…” Tiêu Tịch Hòa vội gọi anh lại: “Anh đã kể hết chuyện tối qua cho anh Lâm biết rồi à?”
Tạ Trích Tinh khựng lại: “Không nói người đó là cô.”
Tiêu Tịch Hòa nghe được câu trả lời mới thở phào: “Cảm ơn anh.”
Tạ Trích Tinh chẳng nói gì thêm, quay người bước thẳng ra ngoài.
Tiêu Tịch Hòa xoa cái eo đau nhức chật vật bò từ dưới sàn đứng dậy, còn chưa kịp đứng vững đã cảm thấy lưng toát mồ hôi lạnh, trước mắt tối sầm lại, cô chỉ có thể bám vào thành giường để giữ thăng bằng.
Nghỉ ngơi một lát mới thấy thích ứng được, Tiêu Tịch Hòa lom khom bước từ từ đi vào phòng tắm.
Trong lúc cô tắm rửa, Lâm Phàn đã đến, nhưng hai lớp cửa ngăn cách giữa phòng tắm và cửa chính đã chặn hết mọi tiếng động bên ngoài. Tạ Trích Tinh đứng ở phòng khách nghe rõ mồn một nhưng cũng không vội mở cửa ngay. Anh từ tốn uống hết tách cà phê rồi mới thong dong bước ra cửa: “Ai đấy?”
“Ông nội anh chứ còn ai!”
Tạ Trích Tinh cười khẩy mở cửa ra: “Cậu chán sống rồi à?”
“Tối qua sao anh không nghe điện thoại!” Lâm Phàn nhảy dựng lên: “Tôi tìm anh cả một đêm đấy!”
Tạ Trích Tinh liếc nhìn đám râu lún phún trên cằm anh ta, cuối cùng mới thôi không tranh cãi nữa: “Đồ đâu?”
“Đây!” Lâm Phàn lấy túi tài liệu từ trong cặp công văn ném sang cho anh: “Thuốc tránh thai cũng ở trong đó. Tạ Trích Tinh, anh giỏi quá nhỉ, còn dám không đeo bao cơ đấy! Nếu có chuyện gì xảy ra thì ai chùi đít cho anh hả!”
“Không phải cố ý.” Tạ Trích Tinh nhíu mày.
Lâm Phàn khịt mũi một cái định cất bước đi vào phòng, nào ngờ Tạ Trích Tinh lạnh lùng chặn thẳng tay: “Không tiện.”
Lâm Phàn: “…”
Sau một khoảng lặng ngắn ngủi, Lâm Phàn mới nuốt nước bọt hỏi nhỏ: “Còn ở trong đó à?”
“Ừm.” Tạ Trích Tinh uể oải đáp lại.
Lâm Phàn xốc dậy tinh thần, lúc này mới nhìn đến những vết cào trải dài chi chít từ chỗ cổ áo sơ mi được cởi cúc của anh.
“Hai người… cũng mãnh liệt quá nhỉ?” Lâm Phàn mím môi cười nói: “Ai vậy, là người trong giới mình à?”
“Cậu hỏi nhiều thế làm gì?” Tạ Trích Tinh nói xong đã định đóng cửa lại.
Lâm Phàn vội thò chân vào chặn cửa lại: “Nếu tôi không phải là quản lý của anh thì đã chẳng thèm lo nhiều như vậy rồi! Cô gái trong đó rốt cuộc là ai? Tôi quen biết anh nhiều năm như vậy, cũng chưa thấy anh thân thiết với cô gái nào, sao lại tìm được nhanh như vậy… Tôi biết rồi!”
Tạ Trích Tinh đang chống đỡ trái tim đập thình thịch: “Biết cái gì?”
Lâm Phàn mở to mắt kinh ngạc: “Tạ Trích Tinh, anh gọi g…”
Chữ cuối cùng còn chưa kịp phát ra, Tạ Trích Tinh đã nghiêm mặt ngắt lời: “Không có.”
“Vậy anh tìm ở đâu ra?” Lâm Phàn nhíu mày: “Đừng nói tìm fan nha?”
“Tôi là loại người đó sao?” Tạ Trích Tinh thấy Lâm Phàn suy diễn càng lúc càng vô lý, thẳng tay dùng sức kéo cửa thật mạnh, bất chấp chân anh ta vẫn còn kẹt trong khe cửa: “Dù sao chuyện này tôi đã giải quyết xong rồi, cậu có thời gian hỏi han mấy cái này sao không nghĩ cách tìm con nhỏ kia tính sổ đi. Chuyện fan cuồng trước đó tôi nhịn còn chưa nói, lần này bị bỏ thuốc trắng trợn thế này mà còn không xử lý thỏa đáng, tôi sẽ cân nhắc chuyện chấm dứt hợp đồng với các người đấy.”
“Công ty đều là của anh, chấm dứt cái nỗi gì?” Lâm Phàn cũng dùng sức đẩy cửa, tránh cho chân mình không bị kẹp gãy: “Đừng có nói mấy lời giận dỗi nữa.”
Tạ Trích Tinh cong môi phì cười châm biếm: “Tôi có nói mấy lời giận dỗi hay không, trong lòng cậu chắc chắn biết rõ.”
Lâm Phàn khựng lại, nhớ đến chuyện rút lui khỏi giới giải trí mà anh đã đề cập hồi đầu năm, thái độ lập tức đúng mực hơn hẳn: “Anh Tạ yên tâm, tôi nhất định sẽ cho anh một câu trả lời thỏa đáng.”
“Biến.” Tạ Trích Tinh lạnh lùng ra lệnh đuổi người.
Lâm Phàn cười gượng đang định lui ra ngoài, đột nhiên liếc thấy chiếc điện thoại quen thuộc trên bàn trà trong phòng: “Đó không phải là điện thoại của Tiểu Tiêu sao?”
Nói dứt câu, chính anh ta cũng cảm thấy có gì đó bất thường: “Tối qua chắc anh đã có triệu chứng trúng thuốc rất sớm phải không? Cô ấy cứ thế bỏ mặc anh đi luôn vậy à? Hay cô ấy chính là…”
“Cô ấy đưa tôi lên đây rồi rời đi ngay.” Tạ Trích Tinh lạnh lùng ngắt lời: “Điện thoại là lúc đi quên mang theo thôi.”
“Thật vậy sao?” Lâm Phàn tỏ ra nghi ngờ: “Cô ấy không quay lại tìm à?”
“Có gọi điện thoại cho tôi nói muốn quay lại lấy, tôi bảo cô ấy cút đi càng xa càng tốt.” Tạ Trích Tinh nói dối không chớp mắt.
Lâm Phàn: “…” Nghe có vẻ giống chuyện anh sẽ làm ra thật.
“Còn thắc mắc gì nữa không?” Tạ Trích Tinh hỏi.
“… Tôi còn tự hỏi sao cô ấy không nghe điện thoại của tôi, cái cô Tiểu Tiêu này đúng là bất cẩn quá.” Từ trước đến nay Lâm Phàn vẫn luôn tin tưởng Tạ Trích Tinh, thấy anh phủ nhận cũng không nghĩ ngợi gì thêm nữa, còn dặn dò anh nhất định phải tận mắt nhìn đối phương uống thuốc rồi mới yên tâm rời đi.
Cửa phòng đóng kín hoàn toàn, thế giới mới trở nên yên tĩnh.
Tạ Trích Tinh thở hắt ra, tiện tay ném túi tài liệu lên bàn, quay người ngồi xuống sofa.
Từ tối qua đến giờ anh gần như không ngủ, dù thể lực của anh khá tốt nhưng lúc này cũng không chống đỡ nổi nữa.
Đợi Tiêu Tịch Hòa ký hợp đồng xong rồi đi tìm chỗ khác ngủ bù vậy, Tạ Trích Tinh mệt mỏi nhắm mắt lại, yên lặng dựa vào sofa nghỉ ngơi.
Phòng khách im ắng không tiếng động, anh nhắm mắt nằm đó rất lâu nhưng vẫn không nghe thấy động tĩnh nào từ phòng ngủ, đợi đến khi anh mở mắt ra đã là nửa tiếng sau.
Vẫn chưa tắm xong sao? Tạ Trích Tinh cau mày, đứng dậy đi đến cửa phòng ngủ: “Cô xong chưa vậy?”
Trong phòng ngủ không ai trả lời.
Anh gõ cửa thêm vài lần nữa mà vẫn không ai đáp lại, Tạ Trích Tinh không kịp suy nghĩ nhiều, vô thức đẩy cửa đi vào.
Gần như cùng lúc đó, Tiêu Tịch Hòa cũng từ trong phòng tắm đẩy cửa đi ra, cả hai cánh cửa cùng lúc mở ra, hai người bất ngờ chạm mắt nhau.
Tiêu Tịch Hòa chỉ quấn một chiếc khăn tắm sững sờ đứng yên tại chỗ, lúc này chiếc khăn tắm còn tuột xuống một tấc, để lộ thêm làn da trắng sáng chói mắt cùng với những dấu hôn đỏ rực trên da thịt.
Tạ Trích Tinh ngay lập tức quay lưng đi, nhưng trong tâm trí cứ không ngừng hiện lên những dấu vết trên người cô.
“Sao tôi gọi không thấy cô trả lời?” Anh bình tĩnh lên tiếng.
Tiêu Tịch Hòa ho khan giấu đi vẻ ngượng ngùng: “Tôi đang tắm mà, không nghe thấy.”
“Sao tắm lâu thế?” Tạ Trích Tinh không vui.
Tiêu Tịch Hòa: “…” Hôm qua anh như con thú vậy, còn không biết ngại mà hỏi cô tại sao lại tắm lâu?
Tạ Trích Tinh hỏi xong cũng tự thấy không ổn, im lặng một lúc lại tìm cớ đi ra ngoài trước.
Cửa phòng đóng lại lần nữa, hai người bị ngăn cách bởi một cánh cửa mới cùng lúc thở phào nhẹ nhõm.
10 phút sau, Tiêu Tịch Hòa mặc quần áo chỉnh tề từ trong phòng ngủ đi ra ngoài, liếc mắt đã thấy hai bản hợp đồng và một hộp thuốc đặt sẵn trên bàn.
Cô chật vật bước từ từ tới, Tạ Trích Tinh chú ý thấy tư thế kỳ lạ của cô, chợt nhớ đến cảnh đôi chân cô gác trên vai mình… Đúng là điên rồ thật rồi! Anh hít sâu một hơi, cố gắng xóa bỏ ký ức trong đầu, nghiêm túc đứng dậy đỡ cô ngồi xuống sofa.
“Cảm ơn.” Tiêu Tịch Hòa không nói gì thêm, cầm cốc nước trên bàn lên uống thuốc.
Tạ Trích Tinh thấy vậy cũng không nói rằng đó là cốc anh đã uống, chỉ đẩy hợp đồng về phía cô: “Cô xem qua đi.”
“Không cần xem đâu, tôi tin anh.” Tiêu Tịch Hòa nói xong đã lập tức ký tên mình vào.
Dù trước đó đã thỏa thuận xong nhưng nhìn thấy cô thẳng thắn như vậy, Tạ Trích Tinh vẫn cảm thấy có hơi áy náy, trong sự áy náy đó còn xen lẫn một chút cảm giác bất mãn…
Những cô gái khác nếu gặp phải chuyện này chắc hẳn sẽ muốn dây dưa với anh cả đời, vì sao cô lại dứt khoát như vậy, cứ như sợ liên quan đến anh không bằng?
“Anh Tạ, tôi có thể xin nghỉ 1 ngày được không?” Tiêu Tịch Hòa đặt bút xuống, dè dặt mở lời: “Tôi biết mới đi làm mà xin nghỉ thì không hay lắm, nhưng tình trạng của tôi bây giờ…”
“Nghỉ 3 ngày đi, chiều ngày mốt lúc 3 giờ tôi có một hoạt động, đến hôm đó cô đến công ty trước 1 tiếng để đợi tôi là được.” Tạ Trích Tinh ngắt lời cô.
Tiêu Tịch Hòa nghe vậy đã mừng rỡ nói: “Cảm ơn anh Tạ.”
Cảm ơn cái gì mà cảm ơn mãi vậy chứ, Tạ Trích Tinh nhếch môi mỉm cười: “Không có chuyện gì nữa thì về đi.”
“Vâng.” Tiêu Tịch Hòa trả lời anh xong đã đỡ eo chầm chậm đứng dậy, sau đó đi ra ngoài với tốc độ ốc sên.
Tạ Trích Tinh nhìn dáng vẻ khó nhọc của cô, ngón tay động đậy mấy lần nhưng cuối cùng vẫn kìm nén lại.
Kết quả như bây giờ đã là tốt nhất rồi, để tránh sự khó xử khi làm việc cùng nhau sau này, anh không thể làm thêm chuyện gì thừa thãi nữa. Tạ Trích Tinh nghĩ như vậy, lặng lẽ nhìn theo bóng lưng Tiêu Tịch Hòa đi xa, cho đến khi cửa phòng đóng lại anh mới cúi đầu nhìn bản thỏa thuận bảo mật trên bàn.
Một lúc lâu sau, anh vẫn không nhịn được cầm điện thoại lên.
Ting ting.
Tiêu Tịch Hòa lơ đãng lấy điện thoại ra, nhìn thấy thông báo có khoản chuyển khoản 200 ngàn tệ đến.
“Bổ sung dinh dưỡng.”
Tiêu Tịch Hòa: “…”
Dù rằng từ khi được ba mẹ nhận nuôi đến nay, Tiêu Tịch Hòa vẫn luôn được sống trong cảnh sung túc từ địa vị đến bạc tiền, nhưng ngay khoảnh khắc thấy thông báo chuyển khoản đến, cô vẫn có một loại xung động muốn quay lại ngủ với anh thêm lần nữa.
“Con người ta dễ dàng sa ngã thật đấy.” Cô cảm thán một câu, lập tức ấn nhận tiền rồi còn trả lời lại: [Cảm ơn anh Tạ!], sau đó còn kèm theo một biểu tượng cảm xúc *cảm ơn sếp*.
Tạ Trích Tinh nhận được tin nhắn trả lời, tâm trạng bỗng trở nên tốt hơn hẳn.
Anh đứng dậy duỗi người vươn vai, cầm đồ đạc định rời đi, đột nhiên nhớ ra đồng hồ đeo tay vẫn còn trong phòng ngủ, thế là đi vòng vào trong.
Sau khi lấy đồng hồ đeo vào tay, đang định rời đi bỗng khóe mắt chú ý thấy một vết tích trên giường. Anh sững sờ đưa tay kéo tấm chăn ra, một vết bẩn màu đỏ thẫm làm cay mắt anh.
Tiêu Tịch Hòa bắt taxi đi thẳng về nhà, trên đường còn nhắm mắt ngủ thêm một lúc, cho đến chiếc xe chạy vào khu dân cư mới tỉnh dậy. Nào ngờ vừa mở mắt ra đã thấy Tạ Trích Tinh gửi tin nhắn mới đến: [Cô đến kỳ sinh lý à?]
Cái gì vậy? Tiêu Tịch Hòa ngơ ngác: [Không có.]
Phía bên kia im lặng một lúc, trả lời lại: [Cô là lần đầu tiên.]
Lần này là một câu khẳng định không đầu không đuôi, Tiêu Tịch Hòa vừa định gõ chữ trả lời thì một bức ảnh đã được gửi qua.
Sau khi nhìn rõ nội dung bức ảnh là gì, Tiêu Tịch Hòa vội khóa màn hình lại, sau khi thanh toán tiền xe, bước xuống xe rồi mới vừa đi bộ lên nhà vừa cân nhắc nên trả lời anh thế nào.
Còn chưa kịp suy nghĩ ra, Tạ Trích Tinh lại gửi tin nhắn đến: [Tối qua sao không nói với tôi?]
Tiêu Tịch Hòa hít sâu một hơi, nói đùa: [Tôi sợ nói ra, anh sẽ không chịu giúp đỡ tôi nữa.]
Không nói với anh là vì cảm thấy không cần thiết, không ngờ lúc mới bắt đầu kỹ thuật của anh lại kém đến mức làm cô bị thương. Mà nguyên nhân sâu xa nhất là vì cô cảm thấy lần thứ mấy cũng không phải là chuyện quan trọng, trong tình huống tối qua dù cô có là phụ nữ đã kết hôn cũng sẽ làm chuyện đó với anh.
Suy cho cùng, sức khỏe mới là quan trọng nhất.
Tạ Trích Tinh nhìn thấy câu trả lời, im lặng hồi lâu không nói gì.
Tiêu Tịch Hòa thấy vậy cũng không trả lời nữa, cô cởi bỏ quần áo bẩn trên người ra đi tắm một lần nữa, sau đó mới thay đồ ngủ sạch sẽ nằm xuống giường.
Ở nhà mình mới là thoải mái nhất… Tiêu Tịch Hòa thở dài cảm thán từ tận đáy lòng, đến khi trở mình quay sang mới nhận ra điện thoại vẫn còn sáng.
Tiêu Tịch Hòa chớp chớp mắt nhấn vào xem, Tạ Trích Tinh lại gửi một bao lì xì 200 ngàn tệ nữa, trên đó còn ghi chú: Bồi thường.
Ghê thật, đúng là ngoài mức tưởng tượng của cô!.
Tiêu Tịch Hòa thành kính nhấn nhận tiền, nhìn khoản số dư trong WeChat của mình trong nháy mắt đã tăng thêm 600 ngàn tệ, cô suy nghĩ một lúc mới nghiêm túc hỏi thăm người nào đó: [Anh Tạ, lần sau vẫn tìm tôi nhé.]
Tạ Trích Tinh: [Cút đi.]
Tiêu Tịch Hòa chớp mắt đọc tin nhắn, không nhịn được vùi mặt vào chăn cười lớn.

Bình luận về bài viết này