Chương 115: Anh xong đời rồi!

Tiêu Tịch Hòa nghỉ ngơi 3 ngày, đến ngày thứ tư đã đi làm trở lại trong tâm trạng phơi phới.

Có lẽ trong 3 ngày này cô đã chuẩn bị tinh thần đầy đủ, thế nên khi gặp Tạ Trích Tinh không những không ngượng ngùng mà còn tự nhiên hơn trước. Tạ Trích Tinh thấy vậy cũng thả lỏng hơn, cả hai đều ngầm hiểu sẽ không nhắc lại chuyện đã xảy ra vào đêm nọ.

Lúc này là 8 giờ sáng, còn 1 tiếng nữa các đồng nghiệp khác mới đến. Lâm Phàn vẫn chậm trễ chưa thấy mặt đâu, trong phòng họp chỉ có hai người họ. Thấy bầu không khí càng lúc càng lạnh lẽo, Tiêu Tịch Hòa mở lời phá vỡ sự im lặng: “Anh Tạ ăn sáng chưa?”

“Chưa.” Tạ Trích Tinh trả lời.

Tiêu Tịch Hòa ngập ngừng: “Không ăn sáng sao được, dưới lầu có quán bánh rán ngon lắm, để tôi đi mua cho anh một cái nhé?”

Tạ Trích Tinh nghe đến đây mới ngẩng đầu nhìn về phía cô, ánh mắt lướt qua vết tím nhạt trên cần cổ mảnh khảnh rồi lại bình tĩnh đối diện với cô.

Tiêu Tịch Hòa lập tức ngồi thẳng người dậy.

Một lúc lâu sau, Tạ Trích Tinh mới vừa định lên tiếng bỗng Lâm Phàn từ bên ngoài chạy vào: “Xin lỗi, tôi đến muộn.”

“Chào anh Lâm.” Tiêu Tịch Hòa lập tức đứng dậy chào hỏi.

Lâm Phàn tươi cười đáp lại: “Chào buổi sáng Tiểu Tiêu.”

Tạ Trích Tinh lạnh nhạt nói: “Lần sau cậu còn đến muộn nữa, tôi không ngại đổi người quản lý khác đâu.”

“Tôi ngại.” Lâm Phàn cười hì hì: “Anh Tạ, tôi không thể sống thiếu anh được!”

Tạ Trích Tinh liếc xéo anh ta một cái, Lâm Phàn lập tức ngoan ngoãn hẳn.

Cuộc họp ba người hôm nay chủ yếu thảo luận về lịch trình nửa cuối năm nay. Tạ Trích Tinh là ngôi sao hàng đầu của công ty, vẫn luôn có quyền tự do cao độ trong công việc, thế nên những cuộc họp quan trọng như thế này thường chỉ thảo luận nội bộ, không cần cấp trên đồng ý… Nói trắng ra là do một mình Tạ Trích Tinh quyết định.

“Nửa cuối năm còn đến 4 tháng bỏ trống, anh không nhận phim sao mà được?!”

“Không muốn, tôi đã nói muốn nghỉ hưu rồi, cậu tưởng tôi nói đùa chắc?” Tạ Trích Tinh điềm nhiên hỏi ngược lại.

Lâm Phàn đau đầu: “Trời ơi, anh còn chưa đến 30 tuổi mà nghỉ hưu cái quái gì! Anh có thấy nghệ sĩ nào nghỉ hưu ở tuổi hai mươi mấy chưa, anh chê tiền nhiều à?!”

Tạ Trích Tinh gật gù: “Chê.”

Lâm Phàn suýt nữa ngất đi, Tiêu Tịch Hòa vội đỡ lấy anh ta, còn tiện thể khuyên nhủ người nào đó: “Anh Tạ, dù anh không muốn đóng phim thì cũng nên cân nhắc tham gia show tạp kỹ hay nhận quảng cáo đại diện gì đó chứ, như vậy chúng ta mới dễ bề duy trì độ nhận diện?”

“Cô mới làm việc với tôi ngày đầu tiên à?” Tạ Trích Tinh cáu kỉnh hỏi lại.

Tiêu Tịch Hòa khựng lại: “Nói nghiêm túc thì đúng là vậy.”

Tạ Trích Tinh: “…”

“Mấy năm nay anh Tạ đã không nhận những công việc đó nữa rồi.” Lâm Phàn lên tiếng trả lời thay.

Không tham gia show tạp kỹ, không nhận quảng cáo nhãn hàng, không đóng phim, công ty giải trí này đang nuôi vua chúa à? Tiêu Tịch Hòa ngập ngừng, hồi lâu mới nặn ra được một câu: “Vậy làm từ thiện được chứ?”

Ánh mắt Tạ Trích Tinh thoáng xao động.

Lâm Phàn thấy vậy vội nói vào: “Từ thiện rất tốt, từ thiện rất tốt, vài ngày nữa vừa hay có một buổi dạ tiệc từ thiện…”

Tạ Trích Tinh nhếch miệng, cụp mắt xuống yên lặng lắng nghe, Lâm Phàn thấy anh không phản đối nữa mới thầm thở phào một hơi nhẹ nhõm.

Cuộc họp kéo dài 1 tiếng đồng hồ mới kết thúc, Tiêu Tịch Hòa nhìn ghi chú của mình.

[Kế hoạch 6 tháng cuối năm: 3 hoạt động từ thiện.]

… Làm vậy thật sự không có vấn đề gì chứ? Dù Tiêu Tịch Hòa là người mới trong ngành nhưng cũng cảm thấy không ổn lắm, thế nên trên đường đưa Tạ Trích Tinh về nhà, cô đã mấy lần ngập ngừng nhìn vào gương chiếu hậu.

“Muốn nói gì thì nói đi.” Tạ Trích Tinh nhắm mắt nói.

Tiêu Tịch Hòa: “…” Không mở mắt mà cũng biết cô đang nhìn anh sao?

Anh đã nói vậy thì cô cũng không khách sáo nữa: “Anh Tạ, có phải gần đây công ty đối xử không tốt với anh nên anh mới từ chối không chịu hợp tác không?”

Tạ Trích Tinh mở mắt ra với vẻ mặt khó hiểu: “Tại sao lại nói công ty đối xử không tốt với tôi?”

“… Anh không nhận phim nữa còn gì.” Tiêu Tịch Hòa cười lúng túng nói.

Tạ Trích Tinh cười nhạt: “Chẳng phải tôi nói rồi đó sao, tôi muốn nghỉ hưu.”

“Anh thật sự muốn nghỉ hưu à?” Trong mắt Tiêu Tịch Hòa lóe lên vẻ ngạc nhiên.

Tạ Trích Tinh lườm cô: “Ngạc nhiên như vậy làm gì? Chẳng lẽ cô không muốn nghỉ hưu?”

Tiêu Tịch Hòa bày ra vẻ mặt hết sức chân thành: “Tôi yêu công việc.”

Tạ Trích Tinh cười giễu, rõ ràng là không tin.

Tiêu Tịch Hòa cũng không giải thích, thấy anh lại nhắm mắt bèn lắm lời hỏi thêm một câu: “Sau khi nghỉ hưu anh muốn làm gì?”

“Không biết, tiêu tiền thôi.”

Tiêu Tịch Hòa: “…” Ghen tị quá đi.

Vì đột nhiên nảy sinh cảm giác ghen tị, Tiêu Tịch Hòa đã im lặng suốt quãng đường còn lại. Lúc đầu Tạ Trích Tinh còn chê cô nói nhiều, đến khi cô thật sự không nói gì nữa, anh lại không kìm được liếc nhìn cô mấy lần.

Anh nhớ trước đây có đọc được một câu trên mạng rằng, đàn ông là động vật nửa thân dưới, dù không yêu cũng sẽ có cảm xúc khác biệt với người phụ nữ đầu tiên của mình, lúc đó anh còn khịt mũi khinh thường điều này, còn bây giờ…

“Anh Tạ, kịch bản mới của đạo diễn Vương không tệ đâu, trong đó có một vai không nhiều đất diễn nhưng toàn cảnh nổi bật, anh có muốn cân nhắc nhận thử không?” Tiêu Tịch Hòa không cam lòng tiếp tục thăm dò.

Tạ Trích Tinh: “…” Còn bây giờ, vẫn khinh thường y như hồi đó.

Mặc dù Tạ Trích Tinh đã kiên quyết bỏ mặc không làm gì, nhưng sau nửa tháng bị hai kẻ cuồng công việc là Lâm Phàn và Tiêu Tịch Hòa thúc giục ngày đêm không ngừng, cuối cùng anh vẫn nhận vai phụ trong phim của đạo diễn Vương.

Đó là một bộ phim khoa học viễn tưởng, vai diễn của anh tuy không nhiều nhưng phần lớn thời gian đều phải treo dây cáp và ngâm nước lạnh. Sau nửa tháng quay phim với cường độ cao, cuối cùng vào ngày đóng máy Tạ Trích Tinh cũng ngã bệnh.

Lần quay phim này chỉ có Tiêu Tịch Hòa đi cùng, mãi đến tối cô mới phát hiện anh phát sốt.

“38 độ, vẫn ổn.” Cô bình tĩnh nhìn chỉ số trên nhiệt kế: “Tôi đi mua thuốc cho anh nhé?”

Ban đầu Tạ Trích Tinh vốn cũng định bảo cô đi mua thuốc là được, nhưng khi thật sự nghe cô nói thản nhiên như vậy lại cảm thấy khó chịu: “Chỉ cần mua thuốc thôi là được à? Không cần đi bệnh viện sao?”

“Không cần.” Tiêu Tịch Hòa nói xong đã vội vàng đi ngay.

Tạ Trích Tinh cười giễu, bực dọc muốn trở mình vào trong, nhưng mới quay sang một nửa cơ thể đã cứng đờ, chỉ đành nằm ngửa lại như cũ.

Nửa tiếng sau, Tiêu Tịch Hòa trở về.

Gần như ngay khi cô vừa bước vào cửa, Tạ Trích Tinh đã lạnh nhạt lên tiếng: “Dưới lầu có hiệu thuốc, cô mua thuốc gì mà lâu quá vậy? Tiêu Tịch Hòa, chắc không phải cô bỏ mặc sếp mình nằm bệnh ở đây để đi lông bông bên ngoài đâu ha?”

“Sao anh lại nghĩ tôi như vậy chứ?” Tiêu Tịch Hòa giả vờ xụ mặt trách móc.

Cô chỉ đùa một câu, nhưng ánh mắt đáng thương đó khi lọt vào tầm mắt của Tạ Trích Tinh lại như mọc thêm móc câu, Tạ Trích Tinh đang lúc ốm đau đầu óc mơ màng, bỗng chốc nghĩ đến cảnh tượng đêm hôm đó cô rưng rưng nước mắt bảo anh tự đeo bao đi.

Cảm giác như nhiệt độ cơ thể càng tăng cao hơn.

Tạ Trích Tinh quay mặt đi, trong lúc anh cố gắng xóa bỏ những suy nghĩ đen tối trong đầu, Tiêu Tịch Hòa đã bưng nước và thuốc đến: “Anh Tạ, uống thuốc đi.”

“… Đừng dùng giọng đó nói chuyện với tôi.” Tạ Trích Tinh khó chịu.

Tiêu Tịch Hòa không hiểu: “Giọng điệu gì cơ?”

“Giọng điệu của Phan Kim Liên.” Tạ Trích Tinh đáp.

Tiêu Tịch Hòa: “… Anh Tạ, thế này là hơi soi mói rồi đấy nhé?”

Tạ Trích Tinh hừ một tiếng, nhận lấy thuốc bỏ vào miệng nuốt xuống. Tiêu Tịch Hòa kịp thời đưa nước ấm đến, dịu giọng nhắc nhở nên uống nhiều nước hơn.

Tạ Trích Tinh liếc nhìn cô, một hơi uống hết cốc nước, sau đó đột nhiên lao vào nhà vệ sinh nôn thốc nôn tháo. Tiêu Tịch Hòa sững sờ vội vàng chạy theo, nào ngờ vừa chạy đến cửa đã bị anh quát lớn: “Đừng lại đây!”

Tiêu Tịch Hòa lập tức dừng bước, dè dặt gọi anh: “Anh Tạ?”

Tạ Trích Tinh nôn một hồi lâu mới lảo đảo đứng dậy, Tiêu Tịch Hòa vội vàng bước tới đỡ lấy anh: “Anh không sao chứ?”

“Chẳng phải đã bảo cô đừng lại gần rồi sao?” Do nôn quá dữ dội, sắc mặt Tạ Trích Tinh đã tái nhợt, quầng mắt đỏ ửng, cả người toát ra vẻ mệt mỏi khó tả.

Tiêu Tịch Hòa thấy cổ áo anh dính bẩn bèn vội vàng lấy khăn ướt lau cho anh. Tạ Trích Tinh thấy cô đột nhiên tiến sát lại gần mình cũng nhất thời quên mất phải đẩy cô ra, mãi cho đến khi cô bắt đầu lau áo, anh mới tỉnh táo lại.

“Tôi thay cái khác là được.” Anh lùi lại một bước, giữ khoảng cách với cô.

Tiêu Tịch Hòa nghe vậy cũng biết điều bỏ khăn ướt xuống: “Anh Tạ, chúng ta đi bệnh viện đi.”

Cứ tưởng chỉ bị sốt thông thường, không ngờ anh lại đột ngột nôn dữ dội như vậy.

“Không đi.” Tạ Trích Tinh từ chối thẳng thừng.

Tiêu Tịch Hòa thấy anh trả lời dứt khoát, do dự một lúc mới hỏi: “Vậy chúng ta hạ sốt bằng phương pháp vật lý trước, nếu 1 tiếng nữa không hạ sốt hoặc có triệu chứng khác, chúng ta sẽ đi bệnh viện nhé.”

Tạ Trích Tinh nhìn cô, im lặng coi như đồng ý.

Tiêu Tịch Hòa thở phào nhẹ nhõm, lúc này mới quay đi lấy túi đá trong phòng khách. Tạ Trích Tinh cũng tranh thủ thay bộ đồ ngủ khác.

5 phút sau, Tạ Trích Tinh nằm lại xuống giường, Tiêu Tịch Hòa cũng đã mang đá về, dùng khăn mặt bọc đá lạnh lại đắp lên trán anh. Tạ Trích nằm yên ở đó, liếc thấy trong túi cô mang về còn có vài chai thuốc màu sẫm, bèn nhướn mắt như muốn hỏi cô đó là gì.

“À… là thuốc xịt, có thể giảm đau nhức sưng tấy do căng cơ gây nên.” Tiêu Tịch Hòa vừa nói vừa lấy chai thuốc ra: “Dù sao bây giờ cũng rảnh rỗi, hay để tôi xịt cho anh nhé.”

“Tôi mà cần những thứ này sao?” Tạ Trích Tinh nhìn cô.

Tiêu Tịch Hòa nhìn anh đầy trìu mến: “Ngoan, đừng cậy mạnh nữa.”

Tạ Trích Tinh: “…”

1 phút sau, trong căn phòng tràn ngập mùi thuốc nồng nặc.

Tiêu Tịch Hòa vừa xịt thuốc cho anh vừa nói: “Thật ra xịt một lớp thuốc rồi xoa bóp một lát sẽ giúp hồi phục nhanh hơn, nếu anh có sức thì thử xem.”

“Không có sức.” Tạ Trích Tinh nhắm mắt lại, không muốn nói thêm lời nào nữa.

Tiêu Tịch Hòa định nói vậy để tôi giúp anh, nhưng lời đến bên miệng lại nuốt trở vào, dù gì thân phận của cô hiện giờ là trợ lý chứ không phải bác sĩ, trai đơn gái chiếc mà xoa bóp sờ mó nhau cũng không thích hợp, thế nên cũng không lên tiếng về chủ đề này thêm nữa.

Trong căn phòng yên tĩnh không ai nói gì thêm, Tạ Trích Tinh đang uể oải chẳng mấy chốc đã ngủ thiếp đi, Tiêu Tịch Hòa ngồi canh bên giường, cho đến khi chắc chắn anh đã hạ sốt mới đặt báo thức, sau đó cứ cách 1 tiếng sẽ đo lại nhiệt độ cho anh.

Gần như suốt cả đêm, cứ cách một lúc Tạ Trích Tinh lại nghe thấy tiếng chuông điện thoại vang lên, nhưng mà mỗi lần vừa reo lên một tiếng đã bị tắt đi ngay. Hai lần đầu tiên Tạ Trích Tinh còn mở mắt ra nhìn, trong lúc mơ màng có thấy Tiêu Tịch Hòa đo nhiệt độ cho mình rồi lại nhắm mắt lại.

Đến gần sáng cuối cùng anh cũng yên ổn ngủ say, không còn nghe thấy tiếng chuông điện thoại nữa.

Khi tỉnh lại lần nữa đã là 12 giờ trưa, Tạ Trích Tinh im lặng nhìn trần nhà, tâm trí trống rỗng một hồi lâu cho đến khi mùi cháo thơm ngào ngạt truyền đến, não bộ của anh mới khởi động lại, điều khiển cơ thể đi theo mùi hương ra ngoài.

Hiện giờ anh còn đang ở trong phòng suite cao cấp nhất của khách sạn bên cạnh đoàn phim, trong phòng này có phòng khách và bếp, anh bước ra khỏi phòng ngủ, đi qua phòng khách, nhanh chóng đến cửa bếp.

Tiêu Tịch Hòa nghe thấy tiếng động quay đầu lại, khi đối diện với ánh mắt anh bỗng mỉm cười nói: “Cháo vừa nấu xong, tôi múc cho anh một bát nhé.”

Đang 12 giờ trưa là lúc ánh nắng ngoài trời gay gắt nhất, trong phòng bật điều hòa mát mẻ, nụ cười của cô làm người ta mát lòng mát dạ.

Có một khoảnh khắc Tạ Trích Tinh cứ ngỡ như bây giờ đã là mùa xuân.


Bình luận

Bình luận về bài viết này