Chương 116: Hay là ngủ cùng nhau?

Tiêu Tịch Hòa nói xong, thấy Tạ Trích Tinh vẫn đứng ngây người tại chỗ không nhúc nhích, tò mò đi lại gần hỏi thăm: “Vẫn chưa khỏe lại sao?”

“Không phải.” Tạ Trích Tinh lùi lại một bước, cố giữ vẻ mặt bình thản.

Tiêu Tịch Hòa gật đầu, quay vào trong bếp múc một bát cháo đưa cho anh. Tạ Trích Tinh im lặng nhận lấy, ngồi xuống sàn phòng khách bắt đầu ăn. Cháo mềm nhuyễn hợp khẩu vị của anh, đáng tiếc anh vừa ăn được vài thìa đã thấy buồn nôn, chỉ đành đặt thìa xuống.

“Còn khó chịu à?” Tiêu Tịch Hòa tò mò.

Tạ Trích Tinh uể oải liếc nhìn cô.

Tiêu Tịch Hòa thở dài: “Vậy có cần ở lại thêm 1 ngày nữa không?”

“Không cần, về nhà.” Tạ Trích Tinh thẳng thừng từ chối.

Tiêu Tịch Hòa ậm ừ đi vào phòng thu dọn đồ đạc, Tạ Trích Tinh ngồi một mình trước bàn trà, thỉnh thoảng ngoái đầu lại nhìn cô, nhưng phần lớn thời gian vẫn nhắm mắt nghỉ ngơi.

Sau khi thu dọn xong xuôi, cả hai chào tạm biệt các fan đang đợi gần đó, tránh khỏi paparazzi và fan cuồng túc trực quanh đoàn rồi đi thẳng về nhà.

Lần này theo đoàn phim nửa tháng, ngày thứ hai sau khi trở về chính là Tết Trung Thu. Trên đường lái xe đưa Tạ Trích Tinh về nhà, Tiêu Tịch Hòa nhận được tin nhắn từ Lâm Phàn. Trong tin nhắn là ảnh hai phần quà gồm bánh trung thu, quả lựu và bao lì xì. Bên dưới còn kèm theo tin nhắn: [Quà công ty của cô với anh Tạ, tôi đặt ở quầy lễ tân cho hai người rồi, lát nữa về nhớ ghé lấy nha.]

Nhân lúc đèn đỏ, Tiêu Tịch Hòa nhanh tay trả lời tin nhắn của Lâm Phàn: [Vâng]

Sau đó ngoái đầu hỏi người đằng sau: “Anh Tạ, công ty có chuẩn bị quà Tết, anh muốn đi lấy bây giờ, hay tôi đưa anh về nhà trước rồi mang quà đến nhà cho anh sau?”

“Phiền phức, cho cô đó.” Tạ Trích Tinh nhàn nhạt cất lời.

Tiêu Tịch Hòa sững sờ: “Có tiền thưởng nữa.”

Tạ Trích Tinh nhìn cô với vẻ mặt không cảm xúc.

“… Cảm ơn anh Tạ.” Tiêu Tịch Hòa biết điều cảm ơn ngay, đèn xanh vừa sáng lên đã lập tức đạp ga lao đi ngay.

Sau khi đưa Tạ Trích Tinh về nhà, Tiêu Tịch Hòa mới quay đầu xe trở về công ty. Từ khi vào làm đến nay, cô không còn lái xe riêng đi lại nữa, mỗi lần ra ngoài nếu không gọi taxi thì sẽ mượn xe công ty. Lần này cô mượn xe công ty di chuyển, sau khi đưa Tạ Trích Tinh về phải trả xe lại. Vào lúc đang suy nghĩ làm sao để mang đồ về nhà thì may mắn gặp Lâm Phàn vẫn chưa về, thế là cô bèn nhờ anh ta giúp mang đồ ra ven đường.

“Cô đưa quà đến cho anh Tạ hả?” Lâm Phàn hỏi.

Tiêu Tịch Hòa: “Anh Tạ không lấy, cho tôi hết rồi.”

Lâm Phàn: “…”

“Không được sao?” Tiêu Tịch Hòa thấy vẻ mặt kỳ lạ của anh ta, vội hỏi thăm.

Lâm Phàn hoàn hồn: “À… không phải không được, anh Tạ luôn hào phóng vậy mà.”

Tiêu Tịch Hòa nhớ đến 600 ngàn tệ trong tài khoản WeChat của mình, lập tức tỏ vẻ đồng tình: “Anh Tạ đúng là hào phóng thật.”

Lâm Phàn chỉ cười cười, đưa mắt nhìn theo bóng lưng cô rời đi khuất mới lôi điện thoại ra gõ chữ lia lịa: [Tại sao tôi theo anh suốt bao nhiêu năm nay, anh chưa bao giờ tặng quà Tết cho tôi, vậy mà Tiểu Tiêu vừa đến đã được tặng! Rốt cuộc anh có còn quan tâm đến tôi không! Rốt cuộc tôi là gì trong mắt anh!]

Tạ Trích Tinh nhận được tin nhắn lúc vừa tắm xong nằm trên giường, nhìn thấy nội dung cũng dở khóc dở cười, trả lời: [Ai không biết còn tưởng tôi phụ bạc cậu.]

Lâm Phàn trả lời ngay: [Chẳng phải sao?! Có phải bây giờ có người mới Tiểu Tiêu, anh đã hoàn toàn chán ghét người cũ là tôi rồi không?!]

Tạ Trích Tinh cười nhạt ném điện thoại sang một bên, nhắm mắt lại muốn thả lỏng đầu óc, nhưng trong đầu lại hiện lên khuôn mặt của Tiêu Tịch Hòa.

Nửa tháng quay phim vừa rồi, ngoài thời gian ngủ nghỉ ra cô vẫn luôn theo sát anh, hầu như không có thời gian riêng của mình. Dù rằng như vậy, mỗi ngày cô vẫn nhín chút thì giờ ra nấu ăn cho anh, anh tan làm muộn đến mấy cũng luôn có một bát canh nóng hổi đợi sẵn. Trước đây vì không quen ăn cơm hộp của đoàn phim, với lại cũng không muốn làm gì khác người, thế nên mỗi lần quay xong anh đều gầy đi khá nhiều, vậy mà lần này anh lại tăng được mấy cân.

Cố gắng hồi tưởng lại khoảng thời gian vừa qua, anh cũng chẳng nhớ được gì nhiều, chỉ nhớ mỗi bát canh ấm áp và cảm giác no đủ thực sự.

Tạ Trích Tinh bóp sống mũi, ngồi dậy gọi một cuộc điện thoại: “Ba, vâng, ngày mai con sẽ về nhà.”

Công ty giải trí Ma Cung nổi tiếng hào phóng với nhân viên, dù quà Tết Trung Thu chỉ có vài món nhưng hộp nào hộp nấy đều là hàng thật giá thật nặng trịch. Đã vậy Tiêu Tịch Hòa còn nhận được hai phần, khi chuyển đồ từ cốp xe taxi sang cốp xe của mình, cô cảm giác như mất nửa cái mạng.

Nhưng khi nhìn thấy tổng số tiền trong hai bao lì xì lên tới 4000 tệ, cô lại thấy mọi công sức bỏ ra đều đáng giá.

Ngày mai là Trung Thu, cũng là ngày các thành viên trong nhà trở về sum họp. Sau khi chất đồ lên xe xong, Tiêu Tịch Hòa không về căn hộ nhỏ của mình ngay mà lái xe ra ngoài một vòng mua quà cho người thân trong gia đình.

Sáng hôm sau, cô lái xe trở về biệt thự lớn.

Vợ chồng Liễu Giang biết cô sẽ về nên đã đợi sẵn ở nhà, vừa nghe tiếng xe đã ra đón ngay.

“Sao lại gầy đi thế này?” Tân Nguyệt xót xa hỏi.

Liễu Giang hừ một tiếng: “Dám chắc là chịu khổ ở ngoài rồi, không lo làm việc đàng hoàng, đáng đời con lắm!”

“Dù sao trong mắt ông, không làm bác sĩ là không đàng hoàng chứ gì.” Tân Nguyệt lườm chồng mình, vội giúp Tiêu Tịch Hòa bê đồ vào trong.

Liễu Giang nghiêm mặt bước tới, giật lấy đồ đạc trong tay hai người họ: “Bà cứ chiều con bé đi!”

Nói rồi, ông ấy quay người đi vào nhà.

Tân Nguyệt nhìn hai tay ông ấy bưng đầy ắp đồ, chậc lưỡi cảm thán: “Rốt cuộc ai chiều hả?”

Tiêu Tịch Hòa cười toe toét khoác tay Tân Nguyệt: “An An và Như Thanh đâu rồi mẹ?”

“Lát nữa về ngay đó mà.”

Hai người vừa nói chuyện vừa vào nhà.

Tiêu Tịch Hòa đã lâu không về nhà ba mẹ, vốn định hôm nay sẽ ở lại qua đêm, nào ngờ mới 9 giờ tối đã nhận được thông báo 8 giờ sáng ngày mai phải mở cuộc họp. Cô thầm tính toán khoảng cách từ nhà đến công ty, chỉ đành phải cắn răng từ bỏ kế hoạch ở lại.

“Khó khăn lắm mới về nhà được một lần, sao lại đi gấp như vậy?” Tân Nguyệt thở dài: “Công việc này của con bận rộn quá.”

“Thỉnh thoảng mới bận thôi mẹ, phần lớn thời gian vẫn nhàn lắm.” Tiêu Tịch Hòa cười nói.

Tân Nguyệt bĩu môi: “Con định làm đến bao lâu?”

Tiêu Tịch Hòa ngẫm nghĩ: “Chắc đến khi hết cảm giác mới mẻ.”

Dù chưa trò chuyện nghiêm túc với người nhà lần nào, nhưng suy nghĩ của họ đều giống nhau: Dù công việc bên ngoài có thú vị đến đâu, sớm muộn cô cũng phải trở về cương vị Chuyên gia dinh dưỡng trị liệu của mình.

Đó mới là sự nghiệp cô phải nỗ lực cả đời.

“Tranh thủ về sớm đi, làm trợ lý được bao nhiêu tiền chứ.” Tân Nguyệt tiếp tục khuyên nhủ.

Tiêu Tịch Hòa tỏ vẻ thành thật nói: “Nhiều tiền lắm ạ.”

“Con tưởng mẹ không biết tình hình bên ngoài à?” Tân Nguyệt lườm cô.

Thấy mẹ vẫn không nỡ để cô đi, Tiêu Tịch Hòa tươi cười ôm bà ấy: “Cuối tuần sau con sẽ về mà.”

“Đi đi.” Tân Nguyệt thở dài.

Tiêu Tịch Hòa bước đi, cứ ba bước lại ngoái đầu nhìn lại.

Đêm khuya thanh vắng, nhà nhà đoàn tụ sum vầy.

Cô lái xe chầm chậm ra khỏi khu biệt thự, lúc đang định tăng tốc bỗng thấy một bóng dáng quen thuộc phía trước.

Tiêu Tịch Hòa không suy nghĩ nhiều lập tức phanh xe: “Anh Tạ?”

Tạ Trích Tinh giật mình, vừa quay đầu lại đã đối diện với đôi mắt xinh đẹp của cô.

“Là anh thật này!” Tiêu Tịch Hòa ngạc nhiên: “Sao anh lại ở đây?”

“Tôi cũng muốn hỏi cô, nửa đêm nửa hôm không về nhà, chạy đến đây làm gì?” Tạ Trích Tinh nhíu mày.

Tiêu Tịch Hòa chớp chớp mắt: “À… tôi rảnh rỗi không có gì làm nên ra ngoài đi dạo hóng gió.”

Tạ Trích Tinh quét mắt nhìn chiếc xe cô lái, ánh mắt lóe lên vẻ ngạc nhiên: “Của cô à?”

Chiếc xe này không hề rẻ, bởi vì đặt mua phiền phức nên anh mới không mua, không ngờ Tiêu Tịch Hòa lại sở hữu.

“Thuê thôi.” Tiêu Tịch Hòa nói dối không chớp mắt.

Thực ra đây là xe của Hứa Như Thanh, sau khi biết cô muốn ra ngoài tìm việc đã nhất quyết đưa cho cô mượn, bảo là để giữ thể diện cho cô.

Thực tế chứng minh, một trợ lý như cô mà lái loại xe này đi làm, có thể diện hay không còn chưa biết, nhưng chắc chắn sẽ gặp rắc rối, thế nên cô vẫn luôn đi taxi đến công ty.

Tạ Trích Tinh khịt mũi: “Hư vinh.”

“Vâng vâng vâng.” Tiêu Tịch Hòa hùa theo.

Tạ Trích Tinh cũng không nói nhiều, lập tức mở cửa lên xe: “Đưa tôi về đi.”

“Được, anh muốn đi đâu?” Tiêu Tịch Hòa hỏi.

Tạ Trích Tinh nói ra một địa chỉ, đó là một khu chung cư cao cấp cách đây hơn 1 tiếng lái xe, Tiêu Tịch Hòa bỗng thấy hối hận lắm…

Ban nãy lẽ ra cô nên giả vờ không nhìn thấy anh, bỏ đi luôn mới phải.

“Trả cô tiền làm thêm giờ.” Tạ Trích Tinh liếc mắt đã nhìn thấu suy nghĩ của cô: “Gấp 3.”

“Anh ngồi cho vững nhé!” Tiêu Tịch Hòa đạp ga lao bon bon trên đường.

1 tiếng sau, chiếc xe sang tiến vào địa phận khu chung cư, nhưng còn chưa kịp dừng lại ở bãi đỗ xe đã thấy mấy cô gái trẻ tụ tập lại một chỗ, đang xì xầm bàn tán xì xầm xem phải làm thế nào để lên tầng 7.

Tạ Trích Tinh lập tức cau mày lại.

“Tầng 7 là nhà anh à?” Tiêu Tịch Hòa dè dặt ngoái đầu lại hỏi.

Tạ Trích Tinh im lặng một lúc mới nói: “Không về nữa, đặt cho tôi một phòng khách sạn đi.”

“Được.” Tiêu Tịch Hòa đồng ý rồi lái xe đi thẳng, vừa đi vừa tìm khách sạn gần đó, tiếc là đi một đoạn dài mà hầu như khách sạn nào cũng kín phòng.

Bầu không khí xung quanh Tạ Trích Tinh càng lúc càng nặng nề, anh im lặng cụp mắt xuống không biết đang nghĩ gì. Tiêu Tịch Hòa cũng thấy lo lắng, cuối cùng không kịp suy nghĩ kỹ đã buột miệng nói một câu: “Hay là đến nhà tôi ở tạm 1 đêm?”

Tạ Trích Tinh ngước mắt nhìn cô.

Tiêu Tịch Hòa chợt tỉnh ngộ, cười gượng: “Tôi đùa thôi, thực ra có thể đưa anh về…”

“Ừ, đến nhà cô đi.” Tạ Trích Tinh đồng ý.

Tiêu Tịch Hòa lập tức im bặt, tranh thủ lúc đèn đỏ nhắn tin cho Lâm Phàn, nói sơ qua tình huống vừa rồi.

Lâm Phàn nhanh chóng trả lời lại: [Đi đi, cẩn thận đừng để bị chụp ảnh.]

Tiêu Tịch Hòa ngập ngừng: [Nếu bị chụp thì sao?]

Lâm Phàn: [Vậy đoạn chat của chúng ta bây giờ có thể dùng để giải thích mối quan hệ của hai người.]

Lâm Phàn: [Tiện thể than thở vài câu, đặt tiêu đề là: Nam diễn viên có nhà không thể về, đây là sự suy đồi của đạo đức hay là sự méo mó của nhân tính.]

Anh ta gửi liên tiếp hai tin nhắn, đảm bảo Tiêu Tịch Hòa đã đọc được rồi mới thu hồi tin nhắn cuối cùng.

Tiêu Tịch Hòa: “…” Đúng là người quản lý hàng đầu của công ty.

Cô còn đang ngẩn người bất lực, Tạ Trích Tinh bỗng lên tiếng: “Đèn xanh rồi.”

Tiêu Tịch Hòa vội vàng tắt điện thoại, nào ngờ ngẩng đầu lên thấy đèn vẫn còn đỏ.

“Nhìn nhầm thôi.” Tạ Trích Tinh vẫn điềm tĩnh như bình thường.

Tiêu Tịch Hòa bĩu môi, cất điện thoại đi.

Hai người im lặng suốt quãng đường đi, chẳng mấy chốc đã đến căn hộ nhỏ của Tiêu Tịch Hòa, nhưng ngay sau đó lại nảy sinh một vấn đề mới…

Căn hộ chỉ vài chục mét vuông này tất nhiên không thể có hai chiếc giường.

“Anh Tạ, tôi chắc chắn phải ngủ giường, nếu không sẽ dễ gặp ác mộng lắm.” Tiêu Tịch Hòa nhắc nhở một cách tế nhị.

Tạ Trích Tinh vẫn bình thản, hoàn toàn không có ý thức tự giác của một người khách: “Xin lỗi, tôi cũng phải ngủ giường.”

Tiêu Tịch Hòa mở to hai mắt: “Nhưng chỉ có một cái giường thôi.”

“Vậy để tôi ngủ.”

“Sao lại thế được? Đây là nhà tôi mà.” Tiêu Tịch Hòa không phục.

Tạ Trích Tinh: “Sao, cô còn muốn ngủ với tôi à?”

“Có phải chưa từng ngủ cùng đâu.”

Cả hai đều được đà nói lấn tới, nhưng khoảnh khắc nói ra khỏi miệng, bầu không khí trong phòng bỗng trở nên kỳ lạ.


Bình luận

Bình luận về bài viết này