Chương 117: Xong đời rồi, cả hai người đều đã sa vào lưới tình!

Căn phòng chìm trong sự im lặng kéo dài, cuối cùng Tiêu Tịch Hòa không chịu được nữa, chỉ đành chủ động nhường bước: “Thôi được rồi, anh ngủ giường đi.”

“Vậy cô thì sao?” Tạ Trích Tinh bất ngờ hỏi nhiều thêm một câu.

Tiêu Tịch Hòa liếc mắt nhìn anh: “Tôi ra ngoài thuê phòng khách sạn ở.”

Lúc nãy logic của cô còn mắc kẹt trong vòng luẩn quẩn, cứ lo tranh luận với anh về chuyện ai ngủ trên giường ai ngủ dưới đất. Giờ bình tĩnh nghĩ kỹ lại mới thấy có vấn đề, trai đơn gái chiếc qua đêm cùng nhau ở trong căn phòng chật hẹp thế này nói thế nào cũng không phù hợp.

Huống hồ thân phận của anh còn nhạy cảm đến như vậy.

Nghe cô nói sẽ ra ngoài ở, Tạ Trích Tinh bỗng cảm nhận được một sự thất vọng dâng lên từ tận đáy lòng, nhưng anh không cố tìm hiểu nguồn gốc của cảm giác đó, chỉ im lặng một lát rồi nói: “Thôi, để tôi ở khách sạn vậy.”

“Đừng, anh cứ ở lại đây đi.” Tiêu Tịch Hòa thở dài: “Tôi sợ anh không nghỉ ngơi đàng hoàng sẽ đột tử mất.”

Ánh mắt Tạ Trích Tinh thoáng xao động: “Sao cô biết tôi không nghỉ ngơi đàng hoàng?”

“Chỗ này này.” Tiêu Tịch Hòa chỉ vào mắt mình: “Sắp thành gấu trúc rồi đấy.”

Tiêu Tịch Hòa tươi cười dặn dò anh cứ thoải mái dùng phòng tắm này nọ rồi thu dọn vài món đồ chuẩn bị rời đi. Tạ Trích Tinh tiễn cô ra tận cửa, đang định đóng cửa bỗng Tiêu Tịch Hòa quay đầu lại: “Anh Tạ.”

“Sao, hối hận rồi à?” Tạ Trích Tinh ngước mắt nhìn cô.

Tiêu Tịch Hòa lắc đầu: “Tôi đâu có nhỏ mọn như thế… Tôi chỉ muốn nói nhà tôi rất an toàn, không có camera, cũng không có ai đứng chặn cửa đâu. Anh cứ thả lỏng, đừng nghĩ ngợi gì cả, ngủ một giấc thật ngon nhé.”

Tạ Trích Tinh hơi ngạc nhiên, đợi đến khi anh hoàn hồn lại, cô đã đóng cửa rời đi rồi.

Căn nhà nhỏ bỗng chốc trở nên yên tĩnh, Tạ Trích Tinh đứng một mình ở trước cửa rất lâu mới quay vào phòng tắm.

Tiêu Tịch Hòa cũng coi như chu đáo, lúc nãy thu dọn quần áo đã cất hết đồ dùng cá nhân trong phòng tắm, chỉ để lại dầu gội, sữa tắm và vài món đồ dưỡng da đơn giản. Tạ Trích Tinh không cần phải chú ý từng li từng tí, tắm rửa sạch sẽ xong đã lên giường đi ngủ.

Sau đó là một giấc ngủ thẳng giấc không mộng mị.

Khi tỉnh dậy lần nữa đã là 9 giờ sáng hôm sau, anh ngủ trọn 10 tiếng đồng hồ. Tạ Trích Tinh không nhớ nổi đã bao lâu rồi mình không ngủ ngon như vậy, khi mở mắt ra nhìn trần nhà màu hồng nhạt, cơ thể bỗng có cảm giác lâng lâng kỳ lạ.

Nhưng cảm giác đó dễ chịu vô cùng, cứ như được ngâm mình trong làn nước ấm khiến người ta thả lỏng toàn thân.

Anh thở ra một hơi, đột nhiên nghe thấy tiếng động nhẹ từ ngoài cửa. Anh ngồi bật dậy, cơ bắp căng cứng trong tích tắc, sắc mặt cũng tối sầm xuống. Đang định với tay lấy điện thoại bỗng nghe thấy giọng Tiêu Tịch Hòa vang đến: “Anh Tạ dậy chưa ?”

Trong nháy mắt Tạ Trích Tinh đã nằm trở lại giường, đột nhiên lại có cảm giác hơi buồn nôn. Triệu chứng này đã kéo dài một thời gian rồi, anh vẫn lười không quan tâm đến, lúc này cũng chỉ nằm nghỉ cho hòa hoãn lại rồi mới lờ đờ lên tiếng: “Dậy rồi.”

“Vậy rửa mặt rồi ra ăn sáng nhé.” Tiêu Tịch Hòa nói.

Tạ Trích Tinh ừ một tiếng, nằm thêm một lúc nữa mới dậy.

10 phút sau, hai người cùng ngồi xuống trước chiếc bàn ăn nhỏ.

Nhìn thấy Tiêu Tịch Hòa mặc đồ công sở đến, Tạ Trích Tinh nhướn mày: “Ngày nghỉ mà còn ăn mặc thế này à?”

“Nghỉ lễ gì?” Tiêu Tịch Hòa ngơ ngác hỏi.

Tạ Trích Tinh khựng lại: “Bây giờ tôi đang nghỉ, chẳng phải cô cũng sẽ nghỉ theo sao?”

“… Anh nghĩ gì vậy anh Tạ.” Tiêu Tịch Hòa dở khóc dở cười: “Làm gì có chuyện tốt đến thế chứ, anh được nghỉ ngơi nhưng tôi vẫn phải về công ty, sáng nay tôi vừa đi họp xong này. Nếu không phải anh ở lại đây, tôi còn phải ở công ty đủ 6 tiếng mới có thể tan làm.”

“Còn có quy định này nữa à?” Tạ Trích Tinh như thể lần đầu tiên nghe thấy.

Tiêu Tịch Hòa nhún vai, giúp anh mở bao bì hộp cháo hải sản: “Đúng vậy, phải làm việc theo giờ giấc quy định chứ, vừa nãy trong cuộc họp trưởng phòng còn nói, nếu đã xác định 6 tháng cuối năm này anh không có lịch trình gì nữa, sẽ cho tôi tạm thời đi theo một nghệ sĩ khác.”

“Cô đồng ý rồi à?” Tạ Trích Tinh nghĩ đến việc cô sẽ đi theo người khác, đột nhiên cảm thấy khó chịu trong lòng. Anh cho rằng cảm xúc này là sự chiếm hữu của nghệ sĩ đối với trợ lý nhà mình.

Tiêu Tịch Hòa thở dài: “Tôi chỉ là một nhân viên nhỏ của công tay, dám không đồng ý sao?”

Mặc dù cô cố ý đi trải nghiệm một cuộc sống khác nên mới đến làm một công việc chưa từng làm, nhưng không có nghĩa là cô không thích nghỉ phép.

Ừm, nói đúng hơn là bất kể thử công việc gì, nội dung cô thích nhất trong công việc vẫn là nghỉ phép có lương.

Nghe ra sự miễn cưỡng trong lời cô nói, tâm trạng Tạ Trích Tinh mới tốt lên một chút: “Đã không muốn thì từ chối đi.”

“… Anh Tạ, tôi chỉ là một nhân viên nhỏ thôi.” Tiêu Tịch Hòa nhấn mạnh lại lần nữa.

Tạ Trích Tinh nhìn cô chăm chú một lúc, hiểu ra: “Tôi sẽ bảo Lâm Phàn nói.”

“Cảm ơn anh Tạ!” Tiêu Tịch Hòa vui vẻ trở lại.

Tạ Trích Tinh nhìn đôi mắt cong cong của cô, khóe miệng cũng hơi nhếch lên.

Tiêu Tịch Hòa hai tay bưng cháo hải sản đưa cho anh, anh đưa tay đón lấy, đầu ngón tay hai người vô tình chạm vào nhau rồi nhanh chóng tách ra. Rõ ràng chỉ chạm nhau trong khoảnh khắc ngắn ngủi như cánh bướm vỗ nhẹ không để lại dấu vết, vậy mà lại khơi dậy một cơn gió lốc trong lòng cả hai.

Tiêu Tịch Hòa hơi khựng lại, vừa cúi đầu đã bắt gặp đôi mắt sâu thẳm của Tạ Trích Tinh, cô bỗng cảm thấy hơi nóng.

Sau khoảnh khắc im lặng ngắn ngủi, cô ngập ngừng lên tiếng: “Anh… anh có muốn thêm đường không?”

“… Cháo của tôi là cháo mặn.” Tạ Trích Tinh từ tốn cất lời.

“Ồ…”

Hai người lại đưa mắt nhìn nhau, sua đó vội vàng dời ánh mắt đi.

Bữa sáng sau đó hoàn toàn diễn ra trong im lặng, Tiêu Tịch Hòa lặng lẽ thu dọn hộp rác đem bỏ, Tạ Trích Tinh đứng bên cạnh nhìn chăm chú nhưng hoàn toàn không có ý nhấc tay giúp đỡ.

Tiêu Tịch Hòa dọn dẹp xong trong 3 phút, mới quay lại nhìn anh: “Anh Tạ, tiếp theo anh định đi đâu?”

“Đi đâu?” Tạ Trích Tinh lặp lại hai từ cuối trong lời cô.

Thấy anh không hiểu, Tiêu Tịch Hòa đành phải gợi ý rõ hơn: “Không tìm chỗ ở à?”

“Ở đây cũng được mà?” Tạ Trích Tinh quan sát xung quanh: “Dù có hơi nhỏ một chút.”

Tiêu Tịch Hòa: “…”

Tạ Trích Tinh liếc nhìn cô, có lẽ cũng cảm thấy mình chiếm nhà người ta quá trắng trợn, ngẫm nghĩ thế nào lại nói: “Cô đi ở khách sạn đi, tôi thanh toán.”

Tiêu Tịch Hòa định nói gì đó nhưng lại thôi.

“Cộng thêm lương tăng ca gấp 3.” Tạ Trích Tinh bổ sung.

Tiêu Tịch Hòa: “Được luôn ạ!”

 Tạ Trích Tinh cứ thế ở lại nhà Tiêu Tịch Hòa.

Anh không thích ra ngoài, thỉnh thoảng muốn đi dạo hóng gió sẽ đợi 2 – 3 giờ sáng mới ra ngoài dạo một vòng. Phần lớn thời gian anh đều ở trong căn nhà nhỏ giết thời gian, cần gì sẽ nhờ Tiêu Tịch Hòa mang về.

Tiêu Tịch Hòa thấy đồ đạc của anh chất trong nhà mình ngày càng nhiều, trong lòng ít nhiều cũng có hơi bất mãn, nhưng khi nhìn số dư trên điện thoại ngày một tăng thêm, cô lại thật lòng hy vọng anh có thể ở thêm một thời gian.

Có lẽ paparazzi và fan cuồng không ngờ anh lại ở trong một khu chung cư tầm trung cách nhà riêng chỉ một con đường, thế nên trong thời gian này cũng không ai quấy rầy.

Ban đầu khi nghe Tạ Trích Tinh ở lâu dài tại nhà Tiêu Tịch Hòa, Lâm Phàn không hài lòng chút nào. Nhưng thấy anh không gây rắc rối gì, cơn bực đó cũng tan đi một chút. Đến khi gặp lại phát hiện Tạ Trích Tinh có da có thịt hơn chút, tinh thần cũng tốt hơn nhiều, tất cả bực dọc đều tan biến.

Không chỉ tan biến hết, thậm chí anh ta còn hy vọng Tạ Trích Tinh có thể ở lại đây thêm một thời gian.

“Anh Lâm tốt với anh thật đấy!” Sau khi thấy Lâm Phàn gửi thêm một đống đồ ăn đến, Tiêu Tịch Hòa thật lòng cảm động: “Mấy cái trang báo lá cải nói hai người bề ngoài hòa thuận bên trong bất hòa nên đến đây xem mới phải.”

“Công ty là của nhà tôi, cậu ta dám không tốt à?” Tạ Trích Tinh khịt mũi.

Tiêu Tịch Hòa không nghe rõ: “Anh nói gì cơ?”

“Không có gì.” Tạ Trích Tinh nhìn cô: “Lâm Phàn là bạn thân từ nhỏ của tôi, bọn tôi quen biết nhau hơn 20 năm rồi, quan hệ tốt cũng là chuyện bình thường.”

“Hóa ra là vậy, hai người còn có cả mối quan hệ này nữa à!” Tiêu Tịch Hòa ngạc nhiên.

Tạ Trích Tinh đối diện với ánh mắt cô, sắc mặt cũng dịu đi: “Tối nay cô có việc gì không?”

“Muốn ra ngoài đi dạo à?” Tiêu Tịch Hòa chỉ liếc mắt một cái đã đoán được anh đang nghĩ gì: “Vậy giờ tôi tranh thủ về khách sạn ngủ bù, đến tối sẽ đến tìm anh, vẫn là 2 giờ ở sân tập đúng không?”

Phía sau khu chung cư có một khu tập đặt để các thiết bị thể dục đầy đủ nhưng thường chẳng có nhiều người đến, cô gọi đó là sân tập. Gần đây Tạ Trích Tinh ra ngoài hóng gió ban đêm đều sẽ đến đó.

“Ừm.”

“Được rồi, vậy tôi về ngủ trước đã.” Tiêu Tịch Hòa nói xong đã vội vàng đi ngay.

Tạ Trích Tinh nhìn theo bóng lưng cô biến mất, cánh cửa đóng lại không chút do dự, trong cổ họng thoát ra một tiếng cười khẽ.

Khách sạn mà Tiêu Tịch Hòa ở chỉ cách khu chung cư 3 phút đi bộ, nhưng cô vẫn đặt báo thức lúc 1h30 để tránh đến muộn.

Vậy mà vẫn đến muộn.

Khi cô giật mình tỉnh giấc từ trong giấc mơ mới phát hiện đã gần 4 giờ sáng, còn chiếc điện thoại cô đặt báo thức lúc này đang nằm lẻ loi dưới sàn.

Tiêu Tịch Hòa hoảng hồn hét toáng lên, vội vàng nhặt lấy điện thoại ấn mở khung chat với Tạ Trích Tinh gõ tin nhắn: [Xin lỗi anh Tạ, tôi ngủ quên mất, anh về rồi phải không?]

Tạ Trích Tinh không trả lời.

Giờ này chắc anh đã về nhà ngủ rồi, Tiêu Tịch Hòa do dự đặt điện thoại xuống nhưng đã không còn buồn ngủ nữa.

Ngày mùa thu trời sáng rất muộn, dù đã hơn 4 giờ sáng nhưng bên ngoài vẫn tối đen như mực. Tiêu Tịch Hòa không bật điều hòa, đưa ngón tay ra khỏi chăn đã có thể cảm nhận rõ ràng cái lạnh se se trong không khí.

Còn đang trong phòng mà đã lạnh như vậy, không biết bên ngoài sẽ lạnh đến mức nào.

Cô trằn trọc trên giường, một lúc sau vẫn không kìm được bật dậy xuống giường, chạy về phía khu chung cư.

Thành phố lúc 4 giờ sáng vẫn đang say ngủ, ngoài đèn đường vẫn đang sáng cũng chỉ có vài quán ăn sáng mở cửa, ánh đèn nhỏ trước cửa hàng tỏa ra ánh sáng vàng nhạt, xua tan đi chút bóng tối còn sót lại của đêm đen.

Tiêu Tịch Hòa chạy điên cuồng về phía trước, cô gần như có thể nghe rõ tiếng thở và nhịp tim của mình. Cô chạy qua đường lớn và các tòa nhà, cuối cùng đã đến được sân tập đã hẹn với Tạ Trích Tinh.

Bởi vì bình thường không có ai đến đây, đèn đường ở chỗ sân tập sẽ tắt sau 11 giờ, quang cảnh xung quanh tối mù mịt thế mà Tiêu Tịch Hòa vẫn nhìn thấy ngay bóng dáng của Tạ Trích Tinh ở đó.

Cô đột ngột thả chậm bước chân lại, bước chầm chậm về phía anh. Tạ Trích Tinh như có linh cảm, xụ mặt quay lại nhìn cô: “Cô còn biết đến à?”

“… Anh vẫn luôn đợi ở đây sao?” Dù đã gặp người thật ngay trước mặt, Tiêu Tịch Hòa vẫn không dám tin vào mắt mình.

Tạ Trích Tinh cười nhạt, hơi thở ra cũng biến thành khói trắng: “Nếu không thì sao?”

“Không thấy tôi đến, sao anh không về đi?” Tiêu Tịch Hòa ngây mặt ra.

“Lỡ như tôi vừa đi, cô lại đến thì sao?” Tạ Trích Tinh điềm nhiên nói: “Tuy tôi khó chiều thật, nhưng cũng sẽ không vô duyên vô cớ cho nhân viên leo cây.”

Tiêu Tịch Hòa: “Anh có thể nhắn tin báo với tôi một tiếng mà.”

“Tôi ra ngoài không mang theo điện thoại.”

“Anh về rồi nhắn tôi cũng được mà.”

“Lỡ như tôi vừa về, cô lại đến thì sao?”

Tiêu Tịch Hòa: “…”

Nhận ra được cuộc trò chuyện rơi vào bế tắc, Tạ Trích Tinh cũng không nói gì nữa.

Tiêu Tịch Hòa hít sâu một hơi, bước đến trước mặt anh: “Anh Tạ có lạnh không?”

“Cô nói xem?” Khuôn mặt Tạ Trích Tinh vẫn còn hầm hầm.

Tiêu Tịch Hòa im lặng hồi lâu bỗng cởi áo khoác ra. Tạ Trích Tinh dường như biết cô định làm gì, anh mấp máy môi nhưng còn chưa kịp lên tiếng ngăn cản, cô đã nhón chân khoác áo lên người anh.

Khi khoác áo Tiêu Tịch Hòa có vô tình chạm vào tay anh, lạnh đến mức khiến cô giật mình.

“Xin lỗi.” Cô ái ngại lên tiếng.

Chiếc áo còn mang hơi ấm hừng hực lúc cô chạy nhanh đến đây, thoáng chốc đã xua tan phần nào cái lạnh trên người Tạ Trích Tinh, cũng làm dịu đi vẻ mặt cau có của anh: “Được rồi, lười so đo với cô.”

Hai người qua loa vài câu rồi lại đồng loạt im lặng, giữa khoảnh khắc nhìn nhau kéo dài, nhịp tim cả hai bất chợt đập nhanh hơn một nhịp.


Bình luận

Bình luận về bài viết này