Chương 118: Em có thể mãi mãi theo tôi…

4 giờ sáng, sân tập chìm trong bóng tối, hai người ngồi im lặng trên thiết bị tập thể dục cho đến khi cơn gió mát cuối cùng thổi tan đi hơi nóng trên người họ.

“Anh Tạ, chúng ta đi ăn sáng đi.” Tiêu Tịch Hòa rụt cổ lại nói: “Tôi biết một quán ăn sáng, món bánh thịt ở đó ăn ngon cực kỳ.”

Tạ Trích Tinh liếc nhìn cô: “Món đó phải ăn nóng mới ngon.”

“Tất nhiên rồi, sao tôi có thể để anh ăn đồ nguội được chứ?” Tiêu Tịch Hòa phì cười.

Thấy cô vẫn chưa hiểu ý, Tạ Trích Tinh chỉ đành phải giải thích thêm: “Tiêu Tịch Hòa, tôi không thể đến những nơi đông người.”

Tiêu Tịch Hòa ngộ ra, mãi một lúc sau mới nghiêm túc lên tiếng: “Anh Tạ, thật ra anh cũng chưa nổi tiếng đến mức người người đều biết đâu.”

Tạ Trích Tinh: “…”

Tiêu Tịch Hòa trêu chọc xong đã quay đầu bỏ chạy, Tạ Trích Tinh cười khẩy một tiếng rồi nối bước theo sau. Ban đầu hai người đi một trước một sau, dần dà biến thành sóng đôi bên nhau.

Tiêu Tịch Hòa rõ ràng quen thuộc khu vực này hơn, cô dẫn anh đi qua những con hẻm nhỏ để đến một quán ăn sáng khá khuất nẻo.

Mặc dù mới 5 giờ sáng nhưng trước cửa hàng quán đã xếp hàng dài, hơn chục bàn nhỏ bên ngoài đều đã kín chỗ. Tạ Trích Tinh vừa thấy cảnh tấp nập như vậy, phản ứng đầu tiên là muốn rời đi.

Thế nhưng lúc này Tiêu Tịch Hòa đã tươi cười chào hỏi với ông chủ hàng quán: “Bác ơi, cho thêm một cái bàn nữa được không ạ? Bạn cháu nhút nhát, ngại ngồi chung với người khác.”

Câu nói này của cô lập tức thu hút sự chú ý của hầu hết mọi người ở đó, Tạ Trích Tinh co giật khóe môi theo thói quen rụt cổ giấu mặt vào trong cổ áo. Nhưng dù anh có viết hai chữ “chống cự” trên trán đi nữa, vẫn có một bác gái tiến đến nhìn chằm chằm vào anh một hồi lâu.

Tiêu Tịch Hòa thấy anh bị áp sát như vậy nhất thời cũng hơi lo lắng, chẳng lẽ… anh Tạ nổi tiếng hơn cô tưởng?

Vừa nghĩ đến đây, bác gái ấy đã quay sang nhìn cô: “Tiểu Tiêu, đây là bạn trai cháu à?”

Tiêu Tịch Hòa vội đáp lời: “Dạ không, không, đây là ông…”

Chữ “chủ” còn chưa kịp nói ra, bác gái gật gù như đã hiểu: “À, ông chồng à? Hai đứa kết hôn khi nào?”

Tiêu Tịch Hòa: “…”

“Bọn cháu chưa kết hôn, chỉ là bạn bè thôi.” Tạ Trích Tinh đột nhiên lên tiếng.

Tiêu Tịch Hòa vội vàng phụ họa theo: “Đúng đúng đúng, chỉ là bạn bè thôi ạ.”

Bác gái gật đầu: “Đẹp đôi thế này, nên cưới sớm vẫn hơn.”

Tiêu Tịch Hòa: “…”

Tạ Trích Tinh liếc nhìn cô, cũng không biết phải phản bác thế nào, thế nên chỉ đành im lặng.

Trong lúc họ trò chuyện, ông chủ đã dời chiếc bàn nhỏ ra ngoài, Tiêu Tịch Hòa còn tự kéo chiếc bàn đến chỗ vắng người, chạy qua chạy lại lấy đũa bưng thức ăn cho anh.

Tạ Trích Tinh lẳng lặng nhìn cô bận bịu tới lui, hoàn toàn không có ý định đứng dậy phụ giúp. Bác gái lúc nãy lại tiến đến gần: “Hèn gì Tiểu Tiêu chưa chịu kết hôn với cậu, lười biếng thế này thì cô gái nào dám gả vào nhà cậu chứ.”

Tạ Trích Tinh: “…”

“Ngôi sao lớn như mấy cậu quen được người khác phục dịch nên mới không có ý thức tự giác như vậy. Nếu muốn tính chuyện lâu dài với con bé, cậu phải mau chóng sửa lại cái tính này đi thôi.” Bác gái nhỏ giọng khuyên bảo.

Tạ Trích Tinh thoáng ngạc nhiên: “Bác biết cháu sao?”

“Ối trời! Ngôi sao lớn ai mà chẳng biết!” Bác gái cười toe toét: “Con gái tôi thích cậu lắm đấy.”

Tạ Trích Tinh nhíu mày đang định nói gì đó, bác gái bỗng vỗ vai anh nói nhỏ: “Yên tâm đi, tôi sẽ không nói với ai đâu, cũng không xin chữ ký hay chụp ảnh chung gì gì đâu. Thế này gọi là gì nhỉ? Gọi là… gọi là sống xa thần tượng một chút, gần gũi với tác phẩm của thần tượng một chút, con gái tôi dạy tôi thế đấy.”

Vừa nói xong, bác gái gặp được người quen chuẩn bị rời đi, thế nên đã đi theo họ luôn.

Tạ Trích Tinh lặng lẽ nhìn theo bóng dáng Tiêu Tịch Hòa đang vớt trứng luộc nước trà, bỗng cảm thấy tâm trạng tốt hơn rất nhiều.

Tạ Trích Tinh sống trong căn hộ nhỏ của Tiêu Tịch Hòa đã được 2 tháng. Trong 2 tháng này, mỗi ngày Tiêu Tịch Hòa đều lo mua đồ dùng sinh hoạt và nấu cơm cho anh, thỉnh thoảng nửa đêm còn dẫn anh ra ngoài đi dạo. Nếu không phải anh biết nói chuyện, biết dùng điện thoại thông minh, Tiêu Tịch Hòa thật sự tưởng rằng mình đang nuôi một con chó to xác trong nhà.

Khi trận tuyết đầu tiên rơi xuống thành phố, mùa đông cuối cùng cũng đến rồi. Tạ Trích Tinh vẫn ở lì trong căn hộ không chịu đi, Tiêu Tịch Hòa còn chưa nói gì, Lâm Phàn đã không chịu nổi nữa rồi.

“Nghệ sĩ nhà người ta đã bắt đầu đàm phán về chương trình đêm hội cuối năm rồi, anh thấy thế nào?” Anh ta hỏi.

Tạ Trích Tinh: “Chúc họ thành công.”

Lâm Phàn: “…”

Tạ Trích Tinh lúc bấy giờ đang mặc bộ đồ ngủ hoạt hình Tiêu Tịch Hòa mua, bộ dáng lười biếng nằm tựa vào ghế sofa, trong tay ôm một gói khoai tây chiên to quá khổ nhấm nháp từ từ, hoàn toàn không quan tâm đến người quản lý đang sắp nổi điên đến mức xì khói.

Người quản lý hít sâu một hơi cố bình tĩnh lại, nhưng khi lên tiếng lời lẽ nghe vẫn đau khổ tột cùng: “Anh Tạ, anh nhìn lại dáng vẻ của anh bây giờ đi, anh có còn ý thức tự giác của một nam nghệ sĩ không?”

“Nam nghệ sĩ thì tự giác cái gì?” Tạ Trích Tinh lườm anh ta.

Lâm Phàn chỉ thấy đau đầu: “Gần đây anh có soi gương không?”

“Nhảm nhí.” Gương của Tiêu Tịch Hòa nằm ngay trong phòng tắm, ngày nào đi ngang qua anh cũng nhìn thấy mình trong đó.

“Có cởi áo ra soi kỹ không?” Lâm Phàn còn hỏi tiếp.

Tạ Trích Tinh nhìn anh ta như đang nhìn một tên biến thái.

“… Trời ơi, chẳng lẽ anh không nhận ra mình đã béo lên rất nhiều sao?” Lâm Phàn quyết định nói thẳng.

Tạ Trích Tinh khịt mũi: “Không thể nào, tôi chưa bao giờ béo lên cả.”

Khi nói câu này, rõ ràng anh đã cố tình quên mất lần trước ở đoàn làm phim bị Tiêu Tịch Hòa bón đồ ăn liên tục làm anh mập lên mấy cân.

Lâm Phàn nghe giọng điệu chắc như đinh đóng cột ấy, chỉ cười nhạt: “Tốt nhất anh nên soi gương trước rồi hãy nói câu đó với tôi.”

Nói xong, anh ta quay người định đi.

Tạ Trích Tinh đăm chiêu nhìn theo bóng lưng Lâm Phàn, cho đến khi anh ta kéo cửa định ra ngoài mới đột nhiên gọi lại: “Lâm Phàn.”

“Gì?” Lâm Phàn bí xị quay đầu lại.

Tạ Trích Tinh ngẩng đầu lên: “Gần đây tuyển người mới thế nào rồi?”

Lâm Phàn sửng sốt: “Anh biết…”

“Nói thừa.” Tạ Trích Tinh cười giễu.

Lâm Phàn lập tức ỉu xìu như gã đàn ông tồi bị vợ bắt quả tang đang ngoại tình: “Tôi… tôi rảnh rỗi không có việc gì làm nên mới muốn đào tạo vài người mới thôi, không có ý định bỏ rơi anh đâu, anh yên tâm đi, anh mãi mãi là quan trọng nhất trong lòng tôi.”

“Giải thích cái gì?” Tạ Trích Tinh khinh thường: “Tôi sắp về hưu rồi, cậu muốn dẫn dắt ai thì cứ dẫn.”

Lâm Phàn: “…”

Tạ Trích Tinh còn định nói gì đó, nhưng ngay lúc đó anh thấy Tiêu Tịch Hòa đi vào từ bên ngoài, thế là im lặng ra hiệu giục cho Lâm Phàn mau cút đi. Lâm Phàn nhếch mép quay người bước ra ngoài, đi đến cửa còn không nhịn được quay đầu nhìn lại… vãi cả chưởng, anh ta thấy Tạ Trích Tinh đang cười với Tiêu Tịch Hòa.

… Ảo giác, chắc chắn là ảo giác, làm sao Tạ Trích Tinh có thể có ánh mắt buồn nôn như thế được. Lâm Phàn hoang mang rời đi.

“Anh Lâm lại đến giục anh đi làm à?” Tiêu Tịch Hòa đóng cửa lại mới hỏi thăm.

Tạ Trích Tinh lười biếng đáp “ừm” một tiếng.

Tiêu Tịch Hòa thấy anh không quan tâm đến mọi chuyện, không nhịn được nhắc nhở: “Gần đây công ty đang tuyển người mới, có vài người có hình tượng giống với anh đấy.”

“Rồi sao?” Tạ Trích Tinh nhìn cô.

Tiêu Tịch Hòa bất lực: “Anh không có chút cảm giác khủng hoảng nào sao?”

“Không, tôi muốn rút lui rồi.” Tạ Trích Tinh vô cùng kiên định.

Tiêu Tịch Hòa mím môi: “Mới hơn 20 tuổi, về hưu sớm thế để làm gì?”

“Nhàn thế này thôi.” Tạ Trích Tinh có kế hoạch rất rõ ràng cho tương lai: “Hoặc làm gì đó tùy hứng để giết thời gian cũng được.”

Tiêu Tịch Hòa là một trợ lý, tất nhiên không thể để mặc anh có suy nghĩ rủi ro như vậy, thế là cô vội nhắc anh đừng quên tâm nguyện ban đầu: “Lúc đầu anh chọn nghề này chắc chắn là vì đam mê phải không?”

Tạ Trích Tinh ngẫm nghĩ rồi đáp: “Cũng không phải.”

“Vậy là…”

“Lúc đi học tôi nhảy cấp nhiều quá, 17 tuổi đã tốt nghiệp đại học rồi, các công việc khác không tuyển người chưa thành niên, chỉ có ngành này là được.” Tạ Trích Tinh hiếm khi kiên nhẫn giải thích.

Tiêu Tịch Hòa: “… Vậy ra anh chọn nghề này, chỉ vì ngành này có tuyển dụng trẻ vị thành niên?”

“Không được à?” Tạ Trích Tinh hỏi lại.

“Được…” Chỉ là cảm thấy hơi vỡ mộng, liệu fan anh có biết anh có suy nghĩ này không?

Để kiểm chứng cho câu hỏi này, Tiêu Tịch Hòa bắc đồ ăn lên bếp xong đã vội vàng vào super topic của anh, nào ngờ lại thấy fan anh người đang ôn thi cao học thì lo thi, người nào đi làm vẫn đi làm, thỉnh thoảng mới có fan mới gào thét inh ỏi hỏi Tạ Trích Tinh rốt cuộc khi nào mới làm việc, những người khác lập tức lấy tư cách fan từng trải khuyên cô ấy hãy có cái nhìn toàn diện hơn.

… Được rồi, có vẻ như mọi người đã quen cả rồi.

Tiêu Tịch Hòa thở dài, tiếp tục nấu cơm cho anh.

Ở bên này Tạ Trích Tinh cũng đã vào phòng tắm, sau khi khóa trái cửa cởi quần áo, anh mới nhìn chằm chằm vào mình trong gương xem xét kỹ lưỡng.

Đúng là có da có thịt hơn chút, nhưng đường nét cơ bắp vẫn còn chứ không đến mức quá lố như Lâm Phàn nói, chỗ duy nhất không ổn lắm là bụng dưới, hình như có hơi phình ra.

Tạ Trích Tinh nhíu mày, đưa tay ấn vào bụng, cứ cảm thấy có gì đó không ổn lắm.

Thời gian gần đây anh thường hay buồn nôn nhưng lười đi bệnh viện khám, một ngày nọ đột nhiên khỏi hẳn nên anh cũng quên béng chuyện này đi, giờ xem ra đã đến lúc đi khám tổng quát rồi.

Tạ Trích Tinh mặc lại quần áo vào, đi ra ngoài dặn dò Tiêu Tịch Hòa đặt lịch hẹn ở bệnh viện.

“Sao đột nhiên lại muốn đi khám thế?” Tiêu Tịch Hòa tò mò hỏi.

Tạ Trích Tinh: “Khám sức khỏe định kỳ.”

“Thói quen này của anh tốt đấy.” Tiêu Tịch Hòa cười nói: “Bình thường anh hay khám ở bệnh viện nào, tôi sẽ liên hệ giúp anh.”

Tạ Trích Tinh: “Bệnh viện Dược Thần Cốc.”

Mặc dù cái tên hơi kỳ quặc, nhưng đây là bệnh viện tư nhân hàng đầu trong thành phố này.

Tiêu Tịch Hòa chớp chớp mắt: “À, nơi đó.”

“Cứ liên hệ thẳng với Viện trưởng Liễu, ông ấy biết tôi cần khám những gì.” Tạ Trích Tinh nói tiếp: “Đến lúc đó cô cùng đi với tôi, tiện thể khám sức khỏe tổng quát luôn.”

Tiêu Tịch Hòa nhẩm tính lần khám sức khỏe gần nhất của mình đã là nửa năm trước, thế nên cũng vui vẻ đồng ý, còn không quên hỏi thêm: “Được thanh toán không ạ?”

“Được.” Tạ Trích Tinh lườm cô.

Tiêu Tịch Hòa lập tức vui vẻ hẳn lên.

Hai người ăn trưa xong, Tạ Trích Tinh đã bắt đầu ngáp ngắn ngáp dài, Tiêu Tịch Hòa thấy vậy lại thở dài: “Anh Tạ, dạo gần đây càng ngày anh càng lười.”

“Không được à?” Tạ Trích Tinh nhướn mày.

“Sao lại không được chứ?” Tiêu Tịch Hòa cười gượng: “Tôi chỉ lo anh ăn xong ngủ ngủ xong lại ăn sẽ dễ bị béo ra thôi.”

Tạ Trích Tinh nhớ đến cái bụng hơi nhô ra của mình, nhưng ngoài mặt vẫn bình tĩnh: “Thế thì sao?”

“… Không sao cả, dù anh Tạ có béo cũng đẹp mà.” Tiêu Tịch Hòa lập tức nịnh nọt ngay.

Tạ Trích Tinh cười nhạt, bỗng nhớ đến một chuyện khác: “Lâm Phàn đã bắt đầu tìm người mới rồi, cô dự định thế nào?”

“Dự định thế nào là sao?” Tiêu Tịch Hòa ngơ ngác hỏi.

Tạ Trích Tinh bỗng cảm thấy hơi khó chịu: “Không định tìm một nghệ sĩ mới để dẫn dắt à?”

Tiêu Tịch Hòa hiểu ra, cười nói: “Không tìm đâu, anh mà nghỉ hưu, tôi cũng không làm nữa.”

Cô nghĩ mình đã ra ngoài đủ lâu rồi, đã đến lúc nên quay lại nghề cũ, nhưng câu nói này lọt vào tai Tạ Trích Tinh lại trở thành một ý nghĩa khác.

Anh im lặng một lúc lâu mới đột ngột nói ra một câu: “Em có thể mãi mãi theo tôi.”

“Hả?” Tiêu Tịch Hòa sững sờ ngẩng đầu dậy.

“Ừm.” Cổ họng anh thắt lại, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi cô.


Bình luận

Bình luận về bài viết này