Em có thể mãi mãi ở bên tôi…
Câu nói này của Tạ Trích Tinh vừa như chẳng nói gì vừa như đã nói rõ hết tất cả, Tiêu Tịch Hòa lặng người đi rất lâu, khuôn mặt bỗng nhiên nóng bừng lên.
“Tôi… tôi… mới mua khoai tây chiên vị mới, anh muốn ăn không?” Cô không biết phải đáp lại như thế nào, chỉ đành chuyển chủ đề một cách gượng gạo.
Tạ Trích Tinh cũng chẳng khá hơn được bao nhiêu, sống lưng căng cứng một hồi mới thốt lên được một chữ: “Ăn…”
Tiêu Tịch Hòa thầm thở phào nhẹ nhõm, vội vàng đi lấy khoai tây chiên ra, cả hai vô tình chạm mắt nhau rồi lại nhanh chóng quay đi.
Hồi lâu sau, Tạ Trích Tinh bỗng bật cười thành tiếng, tiếng cười như chiếc lông vũ len lỏi cù nhẹ vào tai Tiêu Tịch Hòa. Gò má cô càng đỏ hơn, ánh mắt nhìn anh đầy vẻ trách móc.
Tạ Trích Tinh bỗng cảm thấy cổ họng ngứa ngáy lạ thường.
Bầu không khí trở nên nóng bỏng một cách khó hiểu, Tiêu Tịch Hòa cũng nhận ra điều gì đó không ổn, vội vứt gói khoai tây chiên xuống rồi quay đầu chạy mất.
“Từ từ thôi.” Tạ Trích Tinh nhàn nhã lên tiếng nhắc nhở.
Tiêu Tịch Hòa càng chạy nhanh hơn, chỉ trong chớp mắt đã biến mất hẳn ngoài cửa.
Cánh cửa lớn đóng lại, căn phòng nhỏ lại chìm vào yên lặng, Tạ Trích Tinh đưa tay đặt lên ngực trái, gần như có thể cảm nhận rõ ràng nhịp tim đang đập dồn dập.
“Đồ vô dụng.” Anh cười giễu, nhưng khóe môi vẫn cong lên.
Người còn vô dụng hơn anh chính là cô gái vừa chạy ra ngoài kia. Tiêu Tịch Hòa chạy thục mạng như có chó dữ đuổi theo sau lưng, cho đến khi lao vào phòng khách sạn đóng sầm cửa lại, mới ngã ngồi xuống đất thở hổn hển.
Tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên trong không gian kín, Tiêu Tịch Hòa giật mình lật đật lấy điện thoại từ trong túi ra.
Là Hứa Như Thanh.
Cô hít sâu một hơi, nghiêm túc ấn nghe máy: “Anh à, có chuyện gì vậy?”
“Một người bạn của anh vừa có em bé, mấy ngày này em có rảnh không, đến cửa hàng mẹ và bé chọn ít đồ giúp anh đi.” Hứa Như Thanh hỏi, ngày thường anh ấy rất bận rộn với công việc nên hay nhờ cô giúp đỡ trong những việc xã giao như thế này.
Tiêu Tịch Hòa liếc nhìn thời gian: “Mấy ngày này em không rảnh, phải đưa anh Tạ đi khám sức khỏe nữa, nếu anh không gấp thì cuối tuần em đi.”
“Thứ 3 tuần sau cậu ấy mới tổ chức tiệc đầy tháng, chắc kịp mà.”
Sau khi hai người bàn bạc xong, Tiêu Tịch Hòa bỗng nghe thấy giọng Liễu Giang ở đầu dây bên kia. Nhớ ra mình còn kế hoạch phải hẹn lịch khám sức khỏe, cô bèn nhờ Hứa Như Thanh chuyển máy cho ông ấy.
“Cậu ấy đúng là nên đến khám sức khỏe rồi, dù con không nói, ba cũng định gọi điện cho cậu ấy đây.” Liễu Giang nói.
Tiêu Tịch Hòa nghe giọng điệu quen thuộc ấy, kinh ngạc hỏi lại ngay: “Ba quen thân với anh ấy à?”
“Ba chịu trách nhiệm cho sức khỏe của cậu ấy từ nhỏ đến lớn, sao mà không quen được?” Liễu Giang hỏi lại.
Dược Thần Cốc có danh tiếng tốt xưa nay, Liễu Giang còn là một trong những bác sĩ hàng đầu của thành phố này. Người sinh ra và lớn lên ở đây cũng có kha khá nhân vật được ông ấy chăm lo mảng sức khỏe từ nhỏ đến lớn, trong đó không thiếu các ông trùm và ngôi sao lớn, bởi vậy Tiêu Tịch Hòa cũng không bất ngờ lắm.
“Vừa rồi con nói con cũng muốn khám sức khỏe sao? Ngoài mấy hạng mục thông thường ra, còn cần kiểm tra gì khác không?” Liễu Giang hỏi tiếp.
Tiêu Tịch Hòa ngẫm nghĩ một lúc: “Gần đây chu kỳ kinh nguyệt của con không đều lắm, kiểm tra hormone đi.”
“Được.”
Sau khi xác định xong các hạng mục kiểm tra, Liễu Giang đã vội vàng rời đi. Tiêu Tịch Hòa nói chuyện thêm vài câu với Hứa Như Thanh rồi mới cúp máy. Khi đưa tay lên ngực lần nữa, nhịp tim đã trở lại bình thường.
Chớp mắt đã đến ngày khám sức khỏe, bởi vì Liễu Giang phải làm một ca phẫu thuật đột xuất nên chỉ có thể để phiếu khám của hai người trên bàn làm việc, đợi họ đến thì nhờ y tá chuyển lại.
Các hạng mục kiểm tra của hai người về cơ bản đều giống nhau, thế nên tiện thể cùng làm một lượt. Dược Thần Cốc với tư cách là bệnh viện tư nhân hàng đầu thành phố, mảng bảo vệ quyền riêng tư cho bệnh nhân được thực hiện đến mức tối đa, thành ra quá trình kiểm tra diễn ra rất suôn sẻ.
Lúc đến hạng mục kiểm tra cuối cùng, hai người lần lượt cầm chứng minh thư đi lấy ống đựng mẫu của mình. Vào khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau bỗng nhiên có hơi ngượng ngùng, Tiêu Tịch Hòa lại càng xấu hổ hơn.
Trong giai đoạn tình cảm mập mờ thế này mà cùng nhau đi xét nghiệm nước tiểu… dù cô có là bác sĩ cũng khó mà bình thản đối mặt được.
“Đi… đi không?” Gương mặt cô thoáng qua chút bối rối.
Ban đầu Tạ Trích Tinh cũng hơi ngượng, nhưng khi thấy gò má ửng đỏ của cô, chút ngượng ngùng đó đã lập tức tan biến: “Đi chứ, đi cùng không?”
… Ai muốn cùng anh chứ? Tiêu Tịch Hòa nhìn anh một cách bất lực, vô tình chạm phải ánh mắt anh cũng đang nhìn lại, gương mặt cô lại càng nóng hơn.
“… Dây giày tôi bị tuột, anh cầm giúp tôi một lát.” Tiêu Tịch Hòa nói xong đã vội vàng đưa ống đựng mẫu cho anh.
Tạ Trích Tinh thuận tay nhận lấy, đợi cô buộc dây giày xong lại trả ống đựng mẫu cho cô.
“Chắc chắn là của tôi chứ? Đừng cầm nhầm đấy.” Tiêu Tịch Hòa nhắc nhở, trên mỗi ống đựng mẫu đều có mã số của riêng mình, không thể dùng lẫn lộn được.
Tạ Trích Tinh vốn đang rất tự tin, nhưng khi nghe cô đột ngột hỏi như vậy lại thấy không tự tin nữa.
Chắc là… cầm đúng rồi nhỉ? Anh do dự nhìn về phía Tiêu Tịch Hòa, một lát sau mới lên tiếng: “Yên tâm, tôi không ngu ngốc đến thế đâu.”
Ừm, anh nhất định không đưa nhầm đâu.
Tiêu Tịch Hòa thấy anh nói chắc nịch như vậy cũng không hỏi gì thêm, sau khi lấm lét nhìn anh đã vội vàng chạy vào nhà vệ sinh. Tạ Trích Tinh nhìn dáng vẻ chạy trối chết của cô cũng không kìm được ý cười, sau đó xoay người đi vào nhà vệ sinh nam.
5 phút sau, hai người lần lượt nộp ống đựng mẫu cho phòng xét nghiệm.
Việc khám sức khỏe kéo dài cả buổi sáng, đợi đến khi hai người rời đi cũng đã có vài kết quả được trả về.
“Trước mắt xem ra mọi thứ đều bình thường, cụ thể phải đợi mấy kết quả khác ra mới biết được.” Tiêu Tịch Hòa nhìn qua một loạt mấy phiếu kết quả.
Tạ Trích Tinh nhìn cô: “Không cần đưa cho Viện trưởng Liễu xem sao?”
“Anh không tin tôi hả?” Tiêu Tịch Hòa cười hỏi.
Tạ Trích Tinh cong môi, nhớ lại cảnh cô từng cấp cứu cho đứa trẻ trước đây: “Tin.”
“Vậy thì được rồi.” Tiêu Tịch Hòa đẩy anh ra ngoài: “Yên tâm đi, tuy tôi học kém nhưng mấy phiếu kết quả này vẫn đọc được mà.”
“Các kết quả khác khi nào mới có?”
“Thường là 3 giờ chiều, chậm nhất là sáng mai.”
Hai người vừa nói vừa đi ra ngoài, không lâu sau đó Liễu Giang đã từ trong phòng phẫu thuật đi ra, không thấy họ đâu đã gọi điện trực tiếp cho Tiêu Tịch Hòa: “Hai đứa đi đâu rồi?”
“Bọn con đi rồi.” Tiêu Tịch Hòa cười nói, giọng điệu tươi cười thân thuộc ấy khiến Tạ Trích Tinh không kiềm được liếc nhìn cô.
“Gấp gáp đi như vậy làm gì?” Liễu Giang hừ một tiếng: “Nghe là biết kết quả nhận được đều bình thường rồi, mấy cái kết quả còn lại cũng đừng đưa cho ba nữa, cứ mang về tự con xem đi.”
“Dạ dạ.” Tiêu Tịch Hòa trò chuyện với ông ấy vài câu, Liễu Giang còn có việc bận phải xử lý nên cô cũng cúp máy ngay sau đó.
“Ai vậy?” Tạ Trích Tinh làm như lơ đãng hỏi thăm.
“Viện trưởng Liễu.” Tiêu Tịch Hòa đáp.
Tạ Trích Tinh khựng lại: “Ồ.”
Tiêu Tịch Hòa ngẩng đầu nhìn anh, khi ánh mắt hai người va vào nhau cô bỗng do dự, đang lúc suy nghĩ có nên nói cho anh biết Liễu Giang chính là ba cô hay không, anh bỗng cúi xuống nhìn đồng hồ: “Tìm chỗ nào ăn cơm đi, đói bụng.”
Trong lúc nói chuyện, ngón tay hai người vô tình chạm vào nhau, Tạ Trích Tinh và Tiêu Tịch Hòa đều khựng lại rồi vô thức rút tay về.
Chỉ một cái chạm nhẹ thoáng qua như thế mà đầu óc Tiêu Tịch Hòa thoáng chốc đã trống rỗng. Khi bình tĩnh trở lại, Tạ Trích Tinh đang nghe điện thoại của Lâm Phàn.
1 phút sau, anh tắt máy, nói: “Lâm Phàn cũng muốn đến, cô có ngại không?”
“Đương nhiên là không.” Tiêu Tịch Hòa vội vàng trả lời.
Tạ Trích Tinh gật đầu không nói gì thêm, đi tới bước thẳng lên xe.
Hôm nay vẫn là Tiêu Tịch Hòa lái xe.
Chiếc xe màu đen kín đáo chầm chậm lái ra khỏi bệnh viện, Tiêu Tịch Hòa cứ có cảm giác mình đã quên mất điều gì đó, nhưng lại không thể nhớ ra được.
Cho đến khi hai người vào một nhà hàng món ăn gia đình, cô mới nhớ ra mình quên giới thiệu mối quan hệ giữa mình và Liễu Giang cho Tạ Trích Tinh, nhưng lúc này Lâm Phàn đã đến rồi, cô cũng không tiện nói gì nữa.
Khác với hai người đói meo cả buổi sáng, Lâm Phàn mới ăn sáng xong lúc 9 giờ hơn nên trông dồi dào tinh lực, vừa vào cửa đã bô lô ba la không ngừng. Tạ Trích Tinh có thể phớt lờ anh ta, nhưng Tiêu Tịch Hòa thân là cấp dưới đương nhiên không thể, chỉ đành vừa ăn trái cây lót dạ vừa cười khổ phụ họa theo anh ta.
Đúng lúc cô đang ngán ngẩm không biết khi nào mới kết thúc màn đối thoại này, Tạ Trích Tinh đột nhiên cắt ngang: “Ồn quá.”
“Ai cơ?” Lâm Phàn ngơ ngác quay đầu lại.
Tạ Trích Tinh nhìn anh ta với vẻ mặt vô cảm.
Lâm Phàn: “…”
Tiêu Tịch Hòa nhân cơ hội đứng dậy: “Tôi đi giục đầu bếp đây.”
Nét mặt Tạ Trích Tinh bỗng chốc dịu lại, lặng lẽ ngước nhìn cô.
Ánh mắt anh như có sức nặng, Tiêu Tịch Hòa bị nhìn đến nỗi lòng bàn tay toát mồ hôi, lúc cúi đầu vội vàng đi lướt qua bên cạnh anh, nhân viên phục vụ vừa hay mang ra một đĩa bánh ngọt tráng miệng, cô bước chậm lại một bước, Tạ Trích Tinh đã cầm một miếng đưa cho cô.
“Ăn tạm đi.”
“… Cảm ơn.” Tiêu Tịch Hòa vội vàng nhận lấy rồi chạy chầm chậm ra ngoài.
Khóe môi Tạ Trích Tinh cong lên mỉm cười, vừa quay đầu lại đã bắt gặp ánh mắt dò xét khó tả của Lâm Phàn, nét mặt anh lập tức lạnh lùng trở lại: “Nhìn gì mà nhìn?”
“… Anh có muốn soi gương không, xem xem biểu cảm của mình buồn nôn đến mức nào?” Lâm Phàn nghiêm túc hỏi.
Tạ Trích Tinh cười khẩy, không thèm để ý đến anh ta.
Trong phòng riêng im lặng một lúc, Lâm Phàn lại hỏi: “Bắt đầu từ khi nào vậy?”
“Cái gì?” Tạ Trích Tinh ngước mắt nhìn anh ta.
Lâm Phàn khẽ cười: “Đừng giả vờ ngu ngốc, tôi hỏi anh và Tiểu Tiêu bắt đầu từ khi nào?”
“Vẫn chưa bắt đầu.” Tạ Trích Tinh nói đến đây bỗng dừng lại một lát, đáy mắt lóe lên ý cười: “Nhưng chắc sắp rồi.”
Lâm Phàn cảm thấy tâm trạng của mình có hơi phức tạp.
Về mặt cá nhân, anh ta và Tạ Trích Tinh là anh em bạn bè thân thiết nhiều năm, tất nhiên thật lòng vui mừng và chúc phúc cho đối phương. Về mặt công việc… anh ta bị điên mới cảm thấy nghệ sĩ nhà mình yêu đương là chuyện tốt.
Nhưng bất kể anh ta nghĩ thế nào, những gì Tạ Trích Tinh đã quyết định gần như không thể thay đổi được.
“Anh đã nghĩ kỹ rồi, còn cô ấy thì sao?” Lâm Phàn không nhịn được bèn hỏi: “Yêu đương với anh áp lực muốn chết, anh chắc chắn Tiểu Tiêu có thể chịu đựng được chứ?”
Ý cười trong mắt Tạ Trích Tinh nhạt đi một chút: “Thế nên bây giờ bọn tôi vẫn chưa bắt đầu đấy.”
Anh phải dọn đường cho bằng phẳng đã rồi mới dám nắm tay cô.
Lâm Phàn nhếch môi, hiểu ra: “Nhà họ Tạ anh đúng là si tình di truyền.”
Tạ Trích Tinh bị trêu chọc, nhưng tâm trạng lại tốt hơn hẳn mọi ngày.
Hai người nói chuyện một lúc lâu, cuối cùng Tiêu Tịch Hòa cũng từ bên ngoài trở vào. Lâm Phàn và Tạ Trích Tinh liếc mắt nhìn nhau, hiểu ngầm nên kết thúc chủ đề tại đây.
Bữa ăn này diễn ra hết sức yên tĩnh, ngoài tiếng va chạm nhẹ của bát đũa ra hầu như không có tiếng động nào khác. Tiêu Tịch Hòa đã mấy lần bắt gặp ánh mắt Lâm Phàn lén nhìn mình, mỗi lần ánh mắt cả hai va vào nhau, anh ta đều nở nụ cười ngượng ngùng mời cô ăn thêm món này món kia.
Nhờ có sự mời mọc nhiệt tình của Lâm Phàn, Tiêu Tịch Hòa đã ăn thêm nửa bát cơm, cuối cùng đến khi tạm biệt ra về, cô còn buồn rầu buông tiếng thở dài.
“Ăn no quá à?” Tạ Trích Tinh hỏi.
Tiêu Tịch Hòa khựng lại: “Không phải vì chuyện đó.”
Tạ Trích Tinh nghe ra có ẩn ý gì đó trong lời nói của cô, lông mày hơi nhướn lên.
Tiêu Tịch Hòa không kìm được nhìn về phía anh: “Anh Tạ, hôm nay anh Lâm cứ lén nhìn tôi hoài, anh nói xem có phải anh ấy thầm thương trộm nhớ tôi không?”
Tạ Trích Tinh đang uống nước trong bình giữ nhiệt, nghe vậy suýt bị sặc: “… Em nghĩ nhiều quá rồi.”
“Nếu không phải yêu thầm tôi, vậy có khi nào anh ấy muốn sa thải tôi không?” Tiêu Tịch Hòa lại thở dài: “Tôi biết mà, công ty đâu nuôi người ăn không ngồi rồi.”
“Làm gì có chuyện đó, em đừng nghĩ bậy.” Tạ Trích Tinh ngán ngẩm.
Tiêu Tịch Hòa cứ khăng khăng: “Vậy anh ấy cứ lén nhìn tôi hoài, dù thế nào cũng phải có lý do chứ?”
“Có lẽ là vì tôi.” Tạ Trích Tinh nói.
Tiêu Tịch Hòa ngẩn người, còn định hỏi tại sao bỗng giật mình hiểu ra: lý do Lâm Phàn nhìn cô chằm chằm… là vì anh.
Nghe có vẻ không hợp lý lắm nhưng cô lại đỏ mặt.
Tạ Trích Tinh thấy cô cuối cùng cũng chịu im lặng, cổ họng đột nhiên lại thấy ngứa ngáy, nhưng anh không để lộ ra mặt, chỉ nhắm mắt giả vờ ngủ.
Tiêu Tịch Hòa lái xe trong im lặng, đến khi dừng xe chờ đèn tín hiệu, cô bỗng nhận ra gần đây khi cô lái xe Tạ Trích Tinh luôn ngồi ở ghế phụ, đã lâu rồi không ngồi ở ghế sau nữa.
Cô cố tỏ ra bình tĩnh suốt chặng đường đi, sau khi đưa Tạ Trích Tinh về nhà mới quay lại khách sạn, đóng hết cửa chính cửa sổ lại, lấy điện thoại ra, gọi một cuộc gọi đi.
10 giây sau, giọng Liễu An An vang lên trong điện thoại: “Alo?”
“An An à, hình như em đang yêu rồi.” Tiêu Tịch Hòa cố nhịn cả buổi trời, cuối cùng vẫn không nhịn được cười phá lên.
Liễu An An: “…”
Tiêu Tịch Hòa nằm xuống giường, hào hứng lăn lộn hai vòng trên giường rồi mới tiếp tục nói chuyện. Sau khi kể hết chi tiết quá trình cho Liễu An An nghe đã là 1 tiếng đồng hồ sau đó, dự định giới thiệu với Tạ Trích Tinh về mối quan hệ của mình với Viện trưởng Liễu cũng bị quên béng mất.
Hôm sau có buổi chụp hình tạp chí, hai người không có thời gian đến bệnh viện lấy kết quả. Đến khi rảnh rỗi đã là cuối tuần, Hứa Như Thanh vốn bảo cô tự đi cửa hàng mẹ và bé chọn quà, đột nhiên dư dả thời gian đã gọi điện rủ cô đi cùng mình.
Tiêu Tịch Hòa vừa đồng ý với anh trai, tin nhắn của Tạ Trích Tinh cũng đúng lúc cập bến: [Đến bệnh viện?]
Ơ… quên lấy kết quả mất rồi! Tiêu Tịch Hòa vỗ đầu mình, trả lời: [Được ạ.]
Tạ Trích Tinh trả lời ngay: [Tôi chuẩn bị một chút, em đến đón tôi.]
Tiêu Tịch Hòa ngạc nhiên, vội ấn gọi ngay cho anh: “Anh cũng đi à?”
Tạ Trích Tinh ngập ngừng: “Không được sao?”
“Không phải…” Tiêu Tịch Hòa cười gượng: “Chúng ta không cần phải đi hết như vậy đâu, tôi có hẹn anh trai đi shopping, lúc về tiện thể ghé bệnh viện một chuyến là được. Anh yên tâm đi, chắc chắn không có vấn đề gì to tát đâu, nếu không vào hôm có kết quả bệnh viện đã gọi điện thoại cho chúng ta rồi.”
Khi nghe cô nói có hẹn với anh trai, phản ứng đầu tiên của Tạ Trích Tinh là muốn hỏi anh trai này là ai, anh ruột anh họ hay anh kết nghĩa, nhưng còn chưa kịp hỏi han gì thì trong tivi bỗng phát ra một câu thoại “Hẹn với ai anh cũng muốn hỏi, quá đáng lắm rồi đó có biết không?”
Tạ Trích Tinh: “…” Anh thật sự nghi ngờ cái tivi này cố ý.
Anh nuốt lại những lời định nói, lạnh nhạt đáp lại: “Để tôi đi lấy vậy, tiện thể ra ngoài hít thở không khí.”
“Thật ạ?” Tiêu Tịch Hòa ngạc nhiên.
Tạ Trích Tinh: “Ừm.”
“… Cảm ơn anh Tạ, vậy tôi không cần phải đi thêm chuyến nữa rồi, nhưng anh chắc là đi một mình được không?” Trung tâm thương mại cô sẽ đi và bệnh viện vốn không cùng đường, không phải chạy thêm một chuyến đúng là đỡ cực, nhưng cô vẫn không yên tâm cho lắm.
Tạ Trích Tinh cũng nghe ra sự lo lắng trong giọng điệu của cô, mỉm cười nói: “Yên tâm đi, chuyện nhỏ này không làm khó được tôi đâu.”
Tiêu Tịch Hòa tươi cười cảm kích, còn dặn đi dặn lại mấy điều cần chú ý mới cúp máy.
1 tiếng sau, Tạ Trích Tinh đã thành công lấy được hai túi hồ sơ từ bệnh viện, Tiêu Tịch Hòa cũng đến trung tâm thương mại như đã hẹn với Hứa Như Thanh.
“Chẳng phải anh bận sao? Sao lại đột nhiên muốn đi cùng?” Tiêu Tịch Hòa vừa gặp anh trai đã hỏi ngay.
Hứa Như Thanh nhún vai: “Vừa hay ca phẫu thuật bị hủy, tiện thể đến một chuyến.”
Tiêu Tịch Hòa cười cười, cùng anh ấy tiến vào cửa hàng mẹ và bé.
Gần như ngay khoảnh khắc họ vào cửa hàng, Lâm Phàn cũng đi vào trung tâm thương mại, vừa liếc mắt đã thấy hai người dạo quanh mua sắm. Anh ta cứ tưởng mình hoa mắt, nếu không sao lại thấy trợ lý hiện tại kiêm bạn gái tương lai của Tạ Trích Tinh lại dạo cửa hàng mẹ và bé với một người đàn ông khác?
Nhưng người phụ nữ trong đó rõ ràng là Tiêu Tịch Hòa.
Lâm Phàn do dự một lúc, vẫn lấy điện thoại ra chụp ảnh hai người họ gửi cho Tạ Trích Tinh.
Khi điện thoại reo lên, Tạ Trích Tinh vừa mới ngồi xuống sofa bật TV lên, sau đó mới cầm điện thoại lên đọc lướt qua tin nhắn.
Khi nhìn thấy hai người trong ảnh đang cười nói vui vẻ, ánh mắt rõ ràng có hơi ngỡ ngàng, nhưng sau đó đã nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, tặc lưỡi trả lời Lâm Phàn: [Đó là anh trai cô ấy.]
Lâm Phàn đọc tin nhắn đến cũng hết sức nghi ngờ, lập tức gõ chữ lia lịa: [Anh chắc chứ? Tại sao anh trai lại dạo cửa hàng mẹ và bé với cô ấy, chẳng phải mấy chuyện này nên đi cùng chị dâu của cô ấy sao?]
Tạ Trích Tinh: [Rốt cuộc cậu muốn nói gì? Nghĩ tích cực lên đi Lâm Phàn Phàn.]
Lâm Phàn lập tức nổi tính ngang bướng, lén lút trốn trong góc khuất theo dõi hai người họ, vừa đi vừa tường thuật trực tiếp cho Tạ Trích Tinh biết họ đã làm những gì…
Đi mua trà sữa rồi.
Đi mua quần áo rồi.
Tiểu Tiêu chọn mấy bộ, người đàn ông kia trả tiền.
Họ lại đi xem giày rồi.
Tạ Trích Tinh nhìn những tin nhắn liên tục đổ về điện thoại, khóe môi càng lúc càng mím chặt lại, trong khi đó, Tiêu Tịch Hòa hiếm khi vét được tiền từ Hứa Như Thanh kẹt xỉ, vung tay mua sắm vui không tả nổi.
Hứa Như Thanh méo mặt: “Nhờ em chọn giúp một món quà mà em bào hơn 50 ngàn tệ của anh rồi.”
“Mua đồ cho em gái chẳng phải chuyện nên làm sao?” Tiêu Tịch Hòa lườm anh ấy: “Hào phóng lên chút đi mà anh trai yêu dấu.”
Hứa Như Thanh khịt mũi, trong đôi mắt hồ ly đầy vẻ ghét bỏ: “Có cô em gái nào mưu mô hơn em không?”
“Có chứ.” Tiêu Tịch Hòa vẫy điện thoại với vẻ mặt hết sức chân thành, trên màn hình hiện khung trò chuyện với Liễu An An: “Sắp đến rồi đấy.”
Hứa Như Thanh: “…” Xem ra hôm nay đã định sẵn sẽ là một ngày viêm màng túi rồi đây.
Lâm Phàn trong bóng khuất chụp lia lịa mấy tấm ảnh, đột nhiên cảm thấy chán nản chẳng muốn làm gì nữa, thậm chí còn xung động muốn xông ra sa thải Tiêu Tịch Hòa.
Nhưng suy cho cùng anh ta cũng chỉ là người ngoài cuộc, cuối cùng nên xử lý như thế nào vẫn phải nghe theo ý kiến của Tạ Trích Tinh. Lâm Phàn thở dài, rời khỏi trung tâm thương mại đến tìm Tạ Trích Tinh.
Điện thoại của Tạ Trích Tinh đã trở về trạng thái im lặng nhưng đầu óc lại rối bời, mỗi lần nhắm mắt lại toàn là hình ảnh Tiêu Tịch Hòa đi dạo phố mua sắm với một người đàn ông khác. Anh cố gắng thuyết phục mình rằng họ là anh em ruột, nhưng rõ ràng hai người họ chẳng giống nhau chút nào.
Làm gì có anh em ruột nào lại không giống nhau chứ?
Vào lúc suy nghĩ của anh đang dần chìm xuống vực thẳm, Lâm Phàn đột nhiên chạy đến.
Tạ Trích Tinh lạnh lùng liếc nhìn người vừa đến, đang định đóng cửa lại thì anh ta đã nhanh chóng lách vào lao đến ngồi xuống sofa.
“Tôi không có tâm trạng nói chuyện với cậu.” Tạ Trích Tinh nói.
Lâm Phàn tỏ vẻ đồng cảm sâu sắc: “Tôi hiểu.”
Tạ Trích Tinh cảm thấy biểu cảm của anh ta rất chướng mắt: “Đó là anh trai cô ấy.”
“Ừm ừm…” Lâm Phàn đáp lấy lệ rồi nhìn tới túi hồ sơ trên bàn: “Đây là gì vậy?”
“Báo cáo khám sức khỏe.” Tạ Trích Tinh cáu kỉnh ngồi xuống đầu sofa bên kia.
Trước đây Lâm Phàn học đại học chuyên ngành Y nên có khả năng đọc hiểu báo cáo kết quả, vừa nghe nói là báo cáo khám sức khỏe anh ta đã mở ra ngay, không ngờ sau khi mở ra lại thấy tên Tiêu Tịch Hòa.
“Cô ấy cũng đi khám à?” Lâm Phàn ngạc nhiên.
“Ừm.” Vẻ mặt Tạ Trích Tinh trông rất mệt mỏi.
Lâm Phàn không có ý định nhìn trộm chuyện riêng tư của phụ nữ, lập tức nhanh tay đẩy xấp phiếu kiểm tra vào lại trong túi hồ sơ, nhưng khi nhìn thấy một con số nào đó trên giấy bỗng đơ người: “Tạ Trích Tinh…”
Tạ Trích Tinh ngẩng đầu lên.
“Lúc đó… hai người không tránh thai à?” Lâm Phàn run rẩy hỏi.
Tạ Trích Tinh im lặng 1 giây, hậm hực hỏi lại: “Sao có thể chứ?”
Trong suốt thời gian quan hệ anh vẫn luôn đeo bao, dù sau đó có xảy ra chút sơ suất, cô cũng đã kịp thời uống thuốc, các biện pháp an toàn làm rất đầy đủ.
“Vậy tại sao cô ấy lại có thai?” Lâm Phàn hỏi.
Tạ Trích Tinh sững sờ.
“Tạ Trích Tinh, cô ấy có thai rồi.” Lâm Phàn lặp lại lần nữa.
Tạ Trích Tinh ngơ ngác nhìn bản báo cáo trong tay anh ta, đầu óc bỗng chốc trống rỗng.
Lâm Phàn có hơi bất lực: “Tốt xấu gì anh cũng là người của công chúng, sao có thể bất cẩn như vậy, nhưng nếu bác Tạ biết được chắc chắn sẽ rất vui, nói không chừng sẽ…”
“Lâm Phàn.” Tạ Trích Tinh lạnh lùng ngắt lời.
Lâm Phàn khựng lại: “Hả?”
“Chắc cô ấy đã cảm nhận được nên mới đi khám thai, phải không?” Tạ Trích Tinh nghe thấy giọng mình vang lên.
Lâm Phàn phì cười: “Đương nhiên rồi, tôi thấy chỉ số cũng đã mấy tháng rồi, dù cô ấy có sơ ý đến mấy cũng nhận ra rồi mới phải..”
Anh ta nói được nửa chừng, nhìn thấy biểu cảm của Tạ Trích Tinh lập tức nín bặt.
“Trong điều kiện đã làm đủ biện pháp, khả năng mang thai là bao nhiêu?” Tạ Trích Tinh hỏi.
Lâm Phàn nuốt nước bọt, không dám lên tiếng.
“Khả năng nhận ra mình có thai, không thông báo với cha của đứa trẻ mà lại đi dạo cửa hàng mẹ và bé với một người đàn ông khác là bao nhiêu?” Tạ Trích Tinh hỏi tiếp.
Lâm Phàn: “Anh Tạ, anh đừng nghĩ nhiều…”
“Hay tôi vốn không phải là cha của đứa trẻ?” Tạ Trích Tinh vừa nói dứt lời, cửa chính vang đến một tiếng động mạnh.
Tiêu Tịch Hòa đã về.
“… Tôi nhớ ra mình còn công việc chưa giải quyết, đi trước nhé.” Lâm Phàn gấp gáp chạy thoát khỏi lò thiêu này, lúc đi ngang qua bên cạnh Tiêu Tịch Hòa còn hừ một tiếng.
Tiêu Tịch Hòa: “?”
“Anh ta sao vậy?” Cô nhíu mày khó hiểu nhìn về phía Tạ Trích Tinh.
Tạ Trích Tinh không cảm xúc nhìn thẳng vào mắt cô, đang định lên tiếng chất vấn bỗng thấy Lâm Phàn đi vòng trở lại: “Anh Tạ bình tĩnh nào, tình trạng của cô ấy bây giờ rất đặc biệt, có thể nói chuyện thì nói, không nói được thì tranh thủ rời đi càng sớm càng tốt chứ đừng để xảy ra xung đột.”
“Cút.” Tạ Trích Tinh khó chịu.
Lâm Phàn lập tức lao đi như bay.

Bình luận về bài viết này