Chương 18: Không phải mỹ nhân kế đâu mà.

Đối với việc Oanh Nhiên thức tỉnh linh căn, Từ Ly Lăng không hỏi nhiều. Trên đời có rất nhiều người đột nhiên thức tỉnh, Quan Dập cũng đến năm 17 tuổi mới thức tỉnh linh căn.

Đến Vân Châu khác với đến Lăng Dương, phải qua kết giới. Cần phải đi nhẹ nhàng, không tiện mang nhiều đồ, Oanh Nhiên và Từ Ly Lăng lại dọn dẹp hành lý thêm lần nữa. Cuối cùng chỉ giữ lại quần áo và linh thạch, còn có một túi đồ cũ của Từ Ly Lăng và Oanh Nhiên. Oanh Nhiên không nỡ vứt đi, Từ Ly Lăng bèn mang theo.

Oanh Nhiên thử đeo chiếc túi nhỏ của mình, hơi nặng, nhưng chấp nhận được.

Từ Ly Lăng trải một tấm chăn mỏng lên bàn thấp, bảo nàng đi ngủ: “Có phi câu chở, nàng thử làm gì.”

Nàng nằm xuống bàn: “Linh thạch của chúng ta không đến 100 viên, đến Vân Châu chắc chắn không đủ dùng. Thiếp nghĩ đến Vân Châu rồi sẽ bán phi câu đi.”

Hắn đắp chăn cho nàng: “Phi câu ở Vân Châu không đáng tiền.”

Oanh Nhiên vòng tay qua eo hắn, suy nghĩ một lúc lâu: “Trước đây thiếp thấy chàng nhặt túi tiền của đám tu sĩ đó. Linh thạch của họ có đủ cho chúng ta dùng không?”

“Đó là túi trữ vật.” Hắn nói.

Nàng “ồ” một tiếng.

“Đủ.” Từ Ly Lăng đáp.

Oanh Nhiên yên tâm, ôm hắn ngủ. Trong bóng tối, hai đôi mắt xanh biếc nhìn chằm chằm vào họ. Một đôi là của Đại Hoa, đôi còn lại là của Tiểu Hoàng.

Từ Ly Lăng vỗ lưng Oanh Nhiên, liếc nhìn ra sau. Ngoài hai con súc sinh nhỏ đó thì còn có Quan Dập. Hắn quay đầu lại, cùng nàng nhắm mắt. Trong mộ yên tĩnh, chỉ có tiếng lửa kêu lách tách.

Một lúc sau, Oanh Nhiên lại mở lời: “Khi nào chúng ta đi Vân Châu?”

“Khi nào cũng được.”

“Muốn qua kết giới giữa Ý Vương Châu và Vân Châu một cách bình thường phải qua cổng thành Kim Thủy, còn phải có quan điệp để qua cửa, chàng có cách nào không?”

“Không có. Nhân lúc trời tối, chúng ta lẻn qua.”

Oanh Nhiên cười: “Chàng còn sức để phá kết giới không?”

Hắn mở mắt nhìn nàng chằm chằm: “Còn một chút sức.”

Dù nhắm mắt, nàng cũng có thể cảm nhận được ánh mắt không thể phớt lờ của hắn. Nàng bị nhìn đến mức mặt ngày càng đỏ, bèn che mắt hắn lại. Lông mi hắn khẽ phẩy trong lòng bàn tay nàng, vừa mềm vừa dài. Sau đó hắn nhắm mắt, kéo tay nàng xuống nắm trong lòng bàn tay mình.

Đại Hoa không hiểu hai người họ đang làm gì, chỉ khẽ “hừ” trong lòng một tiếng rồi quay lưng về phía họ. Tiểu Hoàng thì bình tĩnh dùng móng vuốt gãi ngứa, không hề thấy lạ. Cách Từ Ly Lăng và nữ chủ nhân ở bên nhau lúc nào cũng không phù hợp với thân phận lão ma đầu của hắn, nói ra chẳng ai tin. Nhưng nó đã thấy hơn 2 năm nay rồi.

Từ lúc họ mới gặp nhau — ngay bên cạnh tảng đá lớn phía trên mộ thất này. Nàng ngồi bên này của tảng đá, hắn ngồi bên kia. Trời đang mưa phùn.

Nàng hỏi: “Huynh có mang ô không?”

Hắn đáp: “Không.”

Nó đã cảm thấy không ổn. Sau đó họ thường xuyên gặp nhau. Rõ ràng trước đó, Từ Ly Lăng chỉ đến vào ngày mưa, Oanh Nhiên chỉ đến vào ngày nắng. Lúc nào hai người họ cũng bỏ lỡ nhau. Nhưng sau ngày đó, họ luôn gặp mặt. Nó lại cảm thấy càng không ổn.

Chắc chắn có ai trong hai người này đã thay đổi thời gian đến đây.

Cho đến một ngày, Oanh Nhiên mang thêm một chiếc ô tre màu xanh đến. Trời lại mưa. Nàng đi đến trước mặt hắn, chống ô che trên đầu hắn: “Mưa lớn rồi, cầm ô về nhà đi.”

Hắn nhìn nàng, nhận lấy chiếc ô trong tay nàng. Không bao giờ trả lại nữa.

Nó đã nghĩ: Toi rồi, trời sắp mưa máu rồi. Quả nhiên sau đó họ thành thân. Nó trở thành con chó họ nuôi. Chính xác hơn là nàng muốn nuôi nó. Từ Ly Lăng bèn đến mộ địa một chuyến, giải trừ khế ước đã trói buộc nó ở đây ngàn năm.

Quan Dập tỉnh từ rất sớm. Cụ thể là lúc Oanh Nhiên và Từ Ly Lăng đang trò chuyện. Lúc đó Oanh Oanh lớn lên cùng y đang nói cười với tên ma đầu đã thoát khỏi tay hơn 300 tu sĩ, còn trông có vẻ không hề hấn gì.

Nàng biết hắn là ma. Nàng không quan tâm. Nàng muốn đi cùng hắn.

Quan Dập giả vờ ngủ trong bóng tối, không muốn đối mặt với hiện thực. Nhưng ma đầu quay lại liếc nhìn y một cái, dường như biết y đã tỉnh. Y cũng không giả vờ được nữa, định nói gì đó. Ma đầu lại ôm Oanh Oanh ngủ rồi. Lời nói nuốt lại vào bụng.

Quan Dập ngồi trong bóng tối, lòng đầy giằng xé suốt một đêm.

Ở biên giới giữa Vân Châu và Ý Vương Châu có kết giới như một bức màn trời nối liền thiên địa. Giờ Ngọ nắng gắt, mặt trời chiếu đến mức người ta đổ một lớp mồ hôi mỏng.

“Cảm ơn huynh.” Oanh Nhiên bước qua kết giới, chân thành cảm ơn Quan Dập.

Sáng sớm nàng tỉnh dậy, đã nói với Quan Dập chuyện nàng muốn cùng Từ Ly Lăng đến Ý Vương Châu. Quan Dập nghe lý do của nàng, đồng ý rất dứt khoát. Còn dùng thân phận đội trưởng Huyền sai để chuẩn bị quan điệp cho nàng, sau đó đi cùng nàng đến cửa khẩu biên giới làm người bảo lãnh.

Quan Dập đưa tay định xoa đầu nàng, nhưng kết giới đã đóng lại. Y vẫn như thường lệ, nở nụ cười hào sảng: “Giữa muội và huynh, cần gì phải cảm ơn.”

Oanh Nhiên cười, rồi lại lo lắng: “Vết thương của huynh thật sự không sao chứ?” Nàng vốn định đợi Quan Dập lành thương rồi mới đi, nhưng sau khi Quan Dập và Từ Ly Lăng nói chuyện một lúc, y liền nói: “Từ Ly Lăng đã giết đám tu sĩ Vân Châu đó, hai người không đi nữa sẽ trở thành tội phạm bị truy nã thật đó, đến lúc ấy không đi đâu được nữa đâu.” Oanh Nhiên bèn vội vàng dọn đồ, theo sự dẫn dắt của Quan Dập mà đến Huyền Nha lấy quan điệp, đi liền một mạch đến cửa khẩu biên giới.

“Không sao. Ta là tu sĩ, vết thương nhỏ này mau lành lắm.”

Oanh Nhiên thấy sắc mặt y hồng hào, tinh thần đầy đủ, cũng hơi yên tâm: “Huynh giữ gìn sức khỏe, mau đến Túc Kinh.”

Y gật đầu: “Ta sẽ chăm sóc tốt cho tiên sinh và sư nương.”

“Huynh chăm sóc tốt cho bản thân trước đã.” Nàng lại nghiêm nghị nói: “Cảm ơn huynh.”

Dung mạo nàng mềm mại đẹp đẽ, thần thái lúc nào cũng mang theo sự thân thiện và dịu dàng khó tả.

Quan Dập nhìn nàng một lúc: “Đã nói không cần cảm ơn… mau đi đi. Trên biên giới có ma đóng quân, quan lộ đều bị phá hủy nên không đi được nữa, sau khi trời tối sẽ càng nguy hiểm.”

Oanh Nhiên gật đầu, quay người lên phi câu. Từ Ly Lăng ôm nàng, Đại Hoàng và Tiểu Hoa nằm trên mông ngựa. Phi câu dang rộng đôi cánh, vỗ cánh bay lên.

Quan Dập nhìn bóng dáng nàng ngày càng xa, nụ cười trên mặt dần tắt. Thực ra y rất muốn nói y không đồng ý. Không đồng ý nàng ở bên một con ma. Không đồng ý nàng cùng ma đến Vân Châu.

Nhưng y có tư cách gì để nói không đồng ý? Để nàng ở lại Ý Vương Châu, y cũng không có khả năng bảo vệ nàng. Nếu Vân Châu vì cái chết của Hồng Nhai Công và những người khác mà gây khó dễ cho triều đình Ý Vương, lúc đó Từ Ly Lăng đã rời đi, Oanh Oanh và tiên sinh cùng sư nương sẽ bị giao nộp.

Đến Vân Châu, tiên sinh sư nương sẽ được an toàn, còn chồng của nàng — con ma đó. Với bản lĩnh của hắn, chỉ cần còn bằng lòng bảo vệ nàng, chắc chắn nàng sẽ an toàn hơn ở Ý Vương Châu.

Chỉ cần ma không thay lòng đổi dạ. Nhưng mà ma, có trái tim sao?

Đêm tối không sao, mưa như trút nước. Oanh Nhiên đứng ở cửa miếu hoang nhìn mưa, trong đầu vang lên giọng nói của Đại Hoa: “Ký chủ, nhiệm vụ bắt đầu vào giờ Tuất tối nay. Người làm nhiệm vụ Thần Nữ mời cô tập trung tinh thần trước giờ Tuất, tốt nhất là có thể ngủ.”

Nàng sững người: “Tại sao phải ngủ?” Nàng nhớ lại 3 ngày liên tiếp gặp ác mộng, Từ Ly Lăng trong mơ muốn giết nàng.

“Ta không biết. Nhưng nếu bỏ lỡ thời gian, nhiệm vụ sẽ thất bại. Chúng ta bình đẳng với người làm nhiệm vụ Thần Nữ, chỉ là đồng nghiệp bình thường, sẽ không vì nhiệm vụ thất bại mà bị cô ấy trừng phạt, nhưng chúng ta sẽ không có được nguồn năng lượng bổ sung lần này.”

Nàng suy nghĩ một lúc rồi đáp: “Ừm.” Nàng khẽ thở dài. Vừa vào Vân Châu, chưa kịp cảm nhận linh khí của Vân Châu, mưa đã đổ xuống như trút. Mưa đến tận bây giờ mới nhỏ đi một chút. Nhiệm vụ cũng đến vào lúc này.

Cái nóng của mùa hè bị mưa cuốn đi thành sự mát lạnh. Nếu không phải Từ Ly Lăng kịp thời tìm được ngôi miếu hoang này, ngày mai có lẽ nàng sẽ bị cảm lạnh, cũng không tìm được nơi nào để tập trung tinh thần trước giờ Tuất.

Từ Ly Lăng ở sau lưng nàng, dọn dẹp sạch sẽ bàn thờ, dọn ra một khoảng trống để đốt lửa rồi gọi nàng qua sưởi ấm. Đại Hoa và Tiểu Hoàng đã nằm dưới bàn sưởi ấm. Nàng ngồi bên đống lửa, lấy lương khô và ấm nước ra hâm nóng, gọi Từ Ly Lăng cũng đến nghỉ ngơi.

Hắn trải một tấm chăn mỏng lên bàn, ngồi xuống ôm nàng vào lòng. Cơ thể hắn rất ấm. Nàng ôm hắn, tựa vào lồng ngực hắn, nghĩ đến việc Từ Ly Lăng là ma, e là có chút bài xích linh khí thì không khỏi lo lắng. Nàng ngẩng đầu, thấy trong mắt hắn có vài tia máu đỏ, nàng sờ mặt hắn.

Hắn cúi đầu nhìn nàng: “Sao vậy?”

“Linh khí của Vân Châu có khiến chàng khó chịu không?”

“Cũng thường thôi.” Chỉ là sẽ làm ma tính sinh trưởng.

Nàng vẫn nhìn chằm chằm vào hắn.

“Lâu rồi không tiếp xúc với linh khí, thích nghi một lúc là được.”

Nàng “ừm” một tiếng, nắm lấy tay hắn an ủi.

Ăn uống đơn giản xong rồi lau người qua loa. Nàng và Từ Ly Lăng ôm nhau ngủ trên bàn thờ. Nàng nhìn mặt hắn trong bóng tối một lúc, sau đó nhắm mắt tập trung tinh thần.

Bên tai yên tĩnh, chỉ có tiếng mưa nhỏ. Nhưng mùi máu tanh quen thuộc từ xa xưa tràn ngập hơi thở. Nàng mở mắt.

Quả nhiên, hiện ra trước mắt nàng vẫn là chiến trường mà Oanh Nhiên đã mơ thấy nhiều lần. Chỉ là chiến tranh đã dừng. Bầu trời như máu, mưa phùn âm u, xác chết la liệt. Đất dưới chân lại càng bị máu thấm ướt, khi đạp lên mang lại cảm giác dinh dính.

Nàng nói với Đại Hoa: “Mi nói đúng. Giấc mơ lần trước của ta không phải là mơ.”

Đại Hoa không theo đến, nó liên lạc với nàng trong đầu: “Xem ra thế giới này là nhiệm vụ hai tuyến. Lần trước có lẽ Thần Nữ đã giao nhiệm vụ cho cô, nhưng cô không liên kết với ta nên ta không nhận được, thế là cô cũng không biết.”

“Vậy đây rốt cuộc là —”

Trước mắt hiện ra thông tin nhiệm vụ mà Đại Hoa chia sẻ cho nàng:

Thời gian hiện tại: Năm Đằng Vũ thứ 19 triều Ý.

Nhiệm vụ: Hỗ trợ chính đạo cứu người từ địa lao của thành Từ Ly.

Năm Đằng Vũ thứ 19 triều Ý… Ngàn năm trước!

Nàng sững người một lúc, nhìn quanh bốn phía, tìm kiếm những nhân sĩ Huyền đạo đó. Trong màn mưa mờ ảo lại chỉ thấy một bóng hình quen thuộc đang ngồi trên tảng đá, đôi mắt đó đang dõi theo trời đất xa xa. Một thân áo nho màu chàm bị máu thấm ướt, mái tóc đen dài của hắn xõa tung.

Dáng người tựa ngọc hạc, mang theo sự mỏng manh của thiếu niên, như một du hồn trên chiến trường. Nàng nhận ra hắn ngay lập tức.

Từ Ly Lăng. 

Từ Ly Lăng gần giống với tiểu tiên quân trên tranh hơn. Là Từ Ly Lăng đã suýt giết nàng trong mơ lần trước.

Nàng đứng sững tại chỗ không biết phải làm sao, quay người định bỏ chạy. Chợt nghe một giọng nói trong trẻo, lười biếng vang lên: “Đứng lại.”

Nàng chạy nhanh hơn.

“Đứng lại, nữ quỷ.”

Nàng không muốn đứng lại, nhưng cảm thấy như có thứ gì đó đang chĩa vào sau lưng mình. Nàng mà bước thêm một bước, có lẽ sẽ bị xuyên thủng. Nàng dừng lại, quay đầu.

Thứ chĩa vào sau lưng nàng là một cây trường thương lơ lửng.

Từ Ly Lăng vẫn ngồi trên tảng đá, chỉ là đã quay mặt lại, như cười như không nhìn nàng, tay mân mê một chuỗi đạo châu màu ngọc trắng. Cùng một khuôn mặt nhưng nàng cảm thấy thật xa lạ. Nàng chưa bao giờ thấy biểu cảm khinh cuồng như vậy trên mặt Từ Ly Lăng.

“Trước đây gọi ta là Hoài Chân rồi chạy về phía ta, tại sao lần này thấy ta lại muốn chạy?”

Nàng im lặng lùi lại một bước, cố gắng kéo giãn khoảng cách với trường thương. Nhưng nàng lùi một bước, trường thương liền tiến một bước. Nàng hỏi Đại Hoa trong đầu: “Bây giờ làm sao?”

Đại Hoa: “Cái gì? Ta không thấy được tình hình của cô.”

Oanh Nhiên: Được rồi, tự mình lo vậy.

Oanh Nhiên thành thật đáp: “Ngươi muốn giết ta.”

Hắn cong môi cười: “Nếu ta muốn giết ngươi, ngươi đã không đứng đây nói chuyện với ta. Hơn nữa… không phải ngươi đã chết rồi sao?”

Nàng nhìn lại mình. Quả thực vẫn là dáng vẻ linh hồn giống lần trước. Nàng ngước mắt nhìn Từ Ly Lăng, không tranh cãi với hắn chuyện mình chết hay chưa nữa: “Vậy lần trước, ngươi định giết người sau lưng ta?”

Hắn chớp mắt không nói gì. Oanh Nhiên hiểu ra, thử thăm dò mà đẩy cây trường thương trước mặt. Trường thương ngoan ngoãn bị nàng đẩy lệch, nàng thở phào nhẹ nhõm. Nhưng rất nhanh nó lại chĩa vào nàng, như thể vừa rồi chỉ đang trêu đùa nàng.

Nàng tức giận, vô thức nhíu mày trừng mắt nhìn Từ Ly Lăng: “Ngươi…” Sao lại như vậy! Biết hắn không phải là Từ Ly Lăng của tương lai, nàng lập tức kiềm chế cảm xúc tức giận. Nhưng rốt cuộc nàng không phải diễn viên chuyên nghiệp, Từ Ly Lăng vẫn có thể nhìn ra chút thân thiết từ sự tức giận của nàng.

Lần trước cũng vậy — nàng gọi hắn là Hoài Chân, mang theo chút thân thiết quen thuộc. Nhưng trên đời này không ít người biết tự của hắn là Hoài Chân, người sẽ gọi hắn là Hoài Chân đã chết hết rồi. Sao lại còn có người gọi hắn là Hoài Chân, rồi chạy về phía hắn?

Đây là lý do hắn để nàng sống.

Hắn hỏi: “Chúng ta đã từng gặp nhau ở đâu chưa? Trước khi chết, ngươi là người ở đâu?”

Oanh Nhiên: “Huyện Vân Thủy.”

Từ Ly Lăng nhướn mày, dường như nhớ ra điều gì, nụ cười bớt đi vẻ tà khí, thêm một chút ôn hòa: “Huyện Vân Thủy… đó là một nơi có phong cảnh không tồi.” Là nơi cuối cùng hắn đến trước khi thành ma.

“Nhưng sao ta lại không có ấn tượng gì về ngươi? Ngươi sinh năm nào? Là con cái nhà ai?”

Nàng thấy hắn dịu dàng như vậy liền nhớ đến tiểu tiên quân say rượu ngâm “Đi theo nguồn nước đổ/Ngồi ngắm áng mây bay” trên tranh. Ánh mắt lướt qua những vết máu trên người hắn, mái tóc dài xõa tung lộn xộn, trong lòng không kìm được mà dâng lên chút thương xót.

Nàng bạo gan hơn, tiến lên một bước, trường thương liền lùi lại một bước. Nàng bèn mạnh dạn đi về phía hắn: “Ta là người sinh năm Hồng Huy thứ 99 triều Ý Vương, cha là một thầy đồ ở huyện Vân Thủy, mở một thư viện, tên là Xuân Thiềm.”

“Xuân Thiềm…” Hắn như đang hồi tưởng, nghiêng đầu hỏi: “Không có ấn tượng. Năm Hồng Huy thứ 99, triều đình Ý Vương, là rất lâu trước đây sao? Chưa nghe qua. Ngươi là quỷ từ quá khứ? Đã từng gặp ta ở huyện Vân Thủy?”

Nàng đi đến trước mặt hắn, trường thương đã hóa thành một hạt châu xương trở về cổ tay Từ Ly Lăng. Nàng nhìn hắn, lòng chợt nảy ra một ý, hỏi Đại Hoa: “Ta có thể liên lạc với Thần Nữ không?”

Đại Hoa: “Có thể.”

Nàng đợi một lúc, trong đầu vang lên một giọng nói lạnh lùng uy nghiêm: “Chuyện gì?” Nàng sững người, thầm nghĩ chẳng trách vị này lại làm Thần Nữ. Chỉ nghe giọng nói này, nàng đã có thể hình dung ra hình ảnh của Thần Nữ rồi.

Nàng hỏi: “Đây là thời gian quá khứ, những chuyện xảy ra ở đây có ảnh hưởng đến tương lai không?”

Thần Nữ trầm ngâm hồi lâu: “… Sẽ có, nhưng không phải ngay lập tức. Phải đợi đến khi tất cả nhiệm vụ trong quá khứ hoàn thành đến một thời điểm quy định mới có thể dung hợp thời không.”

Từ Ly Lăng đang đợi nàng trả lời, lại nghi hoặc “Hửm?” một tiếng.

Sẽ có là được. Nàng lại hỏi: “Ta muốn cứu một người, có được không?”

“Ai?”

“Một người từ tiên sa ngã thành ma.”

Thần Nữ đáp rất dứt khoát: “Được. Nếu cô có thể cứu được cả 6 vị tiên nhân thì càng tốt.” Mặc dù lúc này còn chưa đến thời điểm 6 vị tiên nhân sa ngã thành ma. Bây giờ người duy nhất tạm gọi là từ tiên đọa ma cũng chỉ có người đã tàn sát thành Từ Ly, con trai của Thành chủ Từ Ly trước đây, nay là Thánh Ma Từ Ly Lăng. 

Nhưng người làm nhiệm vụ có ý định chủ động cứu người, đương nhiên nàng ấy sẽ ủng hộ.

Nàng cười, cảm ơn Thần Nữ. Nàng nhìn vào mắt Từ Ly Lăng, mở lời, giọng nói nhẹ nhàng như gió: “Là ngàn năm sau… thiếp là người của ngàn năm sau.”

“Mùa xuân năm Hồng Huy thứ 115, chúng ta sẽ gặp nhau ở núi Thanh Hành, huyện Vân Thủy.”

“Chúng ta sẽ thành thân, sẽ có một ngôi nhà nhỏ của hai chúng ta trong núi. Sẽ nuôi một con chó, sau này còn mua một con phi câu, một con mèo.”

Từ Ly Lăng nhìn nàng một lúc lâu, rồi đột nhiên cười lớn, như thể vừa nghe một câu chuyện cực kỳ buồn cười.

Nàng bình tĩnh rút cây trâm gỗ trên đầu xuống. Nàng mừng thầm, sau khi liên kết với hệ thống, nàng mặc gì, thì linh hồn cũng sẽ có dáng vẻ như vậy. Mái tóc dài buộc cao của nàng xõa xuống. Gió thổi qua, tóc bay nhẹ, lướt qua mặt hắn. Hương tóc làm phai đi mùi máu tanh.

Nàng đưa cây trâm đốt tre khắc hoa đào đến trước mặt Từ Ly Lăng: “Đây là cây trâm chàng tự tay khắc cho thiếp.”

Từ Ly Lăng cụp mắt nhìn cây trâm, nét khắc quen thuộc, quả thực khiến hắn sững người.

Nàng nhìn trời, đưa tay hứng mưa, giọng nói nhẹ nhàng. “Ngày chúng ta gặp nhau, vốn là ngày nắng. Thiếp cũng chỉ đến núi Thanh Hành vào ngày nắng. Nhưng hôm đó thiếp đến lại mưa. Thiếp đã gặp chàng trong mưa.”

“Câu đầu tiên thiếp nghe chàng nói là lời chàng thì thầm —”

“Mưa thật sạch sẽ.”

Lúc đó nàng không hiểu câu này có ý gì. Mưa còn có không sạch sẽ sao? Thời cổ đại đâu có ô nhiễm. Cho đến lúc này, nàng đã hiểu.

Mưa rơi vào lòng bàn tay nàng, ban đầu không thấy đặc biệt, đến khi đọng lại một vũng nhỏ mới có thể thấy nước mưa như màu máu pha loãng, dường như mưa ở đây đã nhuộm màu máu. Khi nhận ra điều này, nàng đã nghĩ —

Hắn ở đây ngàn năm, đã dầm loại mưa như thế này suốt ngàn năm sao? Nếu có thể, nàng hy vọng hắn từ đầu đã có thể thoát khỏi Thánh Ma. Không làm ma, đi xem thế giới bên ngoài, xem những cơn mưa sạch sẽ.

Từ Ly Lăng im lặng, cụp mắt nhìn bàn tay trắng như tuyết của nàng, những giọt mưa bẩn trên tay nàng, giữa hơi thở là hương tóc nàng. Hắn khẽ cười: “Xuân Thiềm sao…”

“Dạ thâm bất chí xuân thiềm kiến, lệnh nhân canh canh tình phi loạn…”

Đúng là một màn mỹ nhân kế trắng trợn giữa ban ngày.

Hắn hỏi: “Ngươi tên gì?”

“Oanh Nhiên.”

••••••••

Lời tác giả:

Về thiết lập dòng thời gian trong truyện: Cốt truyện này là cắt đoạn thời gian rồi hợp lại ở điểm mốc cố định, chứ không phân nhánh ra các thế giới song song. Trong truyện chỉ có một dòng thời gian duy nhất, hoàn toàn không có thế giới song song, và nam chính cũng chỉ có một người — 1000 năm trước là quá khứ của hắn, 1000 sau là hiện tại.

Tôi không muốn spoil đâu, nhưng thật sự nhìn mấy bạn đoán sai lung tung trong phần bình luận mà đau lòng muốn khóc á. Nên xin phép nói rõ vài điều mà không tiết lộ cốt truyện chính như sau:

  • Oanh Oanh sẽ không bái sư, cũng không tu tiên, lên cấp, đánh quái gì cả — đây không phải là truyện tu tiên truyền thống!
  • Tông màu chính của truyện, như đã nói từ đầu, chính là: “Câu chuyện thường ngày của cặp vợ chồng ma đầu điên điên”.

Về hệ thống và nhiệm vụ, đúng như chương này đã nói: Hoàn toàn không có tính ép buộc. Không ai ép được cô ấy cả, cũng không có hình phạt nào.

Và… Đại Hoa, đã xuất hiện ở những chương trước rồi, nó không phải là một hệ thống lạnh lùng, nó là một con mèo 🐱.

Nó đến vì Oanh Oanh, chỉ muốn cô ấy vui vẻ và hạnh phúc, chưa bao giờ bắt ép cô làm bất kỳ điều gì. Đến mức nó tự làm không xong nhiệm vụ, bị phạt một chút xíu cũng giấu nhẹm đi vì sợ Oanh Oanh biết sẽ thấy khó xử.

Vậy tại sao mọi người lại cứ nghĩ nó sẽ ép cô ấy làm nhiệm vụ vậy chứ. Nó là mèo mà… Hãy giống Oanh Oanh, coi nó như một chú mèo có chút khả năng đặc biệt thôi 🥺

Truyện này cũng không có ngược luyến tình thâm, sinh ly tử biệt, yêu mà không đến được với nhau đâu! Làm ơn làm phước đừng áp mấy motif truyện khác vào truyện này để đoán nữa nha!

Tác giả tôi lúc nửa đêm hí hửng đi đọc comment:[Ngại ngùng][Che mặt lén nhìn][Cho tôi xem với]

 Xong nhìn thấy mấy đoạn đoán sai cốt truyện muốn xỉu luôn:[Sợ hãi][Vỡ trận][Khóc bể đầu]

Suýt xỉu nhưng vẫn muốn tặng quà nhỏ cho mọi người!

Vở kịch nhỏ:

1000 năm sau: Từ Ly Lăng (ma đầu nuôi chim, phiên bản hủy diệt thế giới)

1000 năm sau: Oanh Nhiên (chú chim nhỏ vui vẻ, nằm im mặc đời [thỏ tai cụp])

1000 năm trước: Từ Ly Lăng (ma đầu thiếu niên giết người không chớp mắt)

1000 năm trước: Oanh Nhiên (vì chồng lúc nhỏ quá ngỗ nghịch nên quyết định khi tỉnh lại sẽ… đấm cho hai phát [móng mèo][móng mèo] (đùa thôi nha))

Trích thơ kết:

Đêm chưa sâu trăng xuân chưa hiện,

Tình càng rối rắm, lòng càng xuyến xao.

— Trương Tiên (Tống), Bồ Tát Man · Kỳ 3


Bình luận

Bình luận về bài viết này