“Tại sao nhiệm vụ lại kết thúc đột ngột như vậy!” Oanh Nhiên vừa tỉnh lại liền nhìn chằm chằm mái nhà vừa dột nát vừa tối om mà chất vấn Đại Hoa.
“Có lẽ Thần Nữ xét thấy hoàn cảnh của cô nguy hiểm nên muốn đưa cô về càng sớm càng tốt.”
Oanh Nhiên bực bội vò đầu: “Vậy cũng nên nói trước một tiếng chứ! Có thể đưa ta trở lại không?”
“Chuyện này phải hỏi Thần Nữ… nhưng cô về đó làm gì? Ngàn năm trước nguy hiểm như vậy mà.”
Oanh Nhiên thử tìm Thần Nữ, nhưng ở thời không này, nàng không thể liên lạc được. Nàng mím môi nhíu mày: “Hoài Chân vì thả các tu sĩ chính đạo, có thể sẽ bị Thánh Ma trừng phạt.”
Đại Hoa từ dưới bàn thò đầu ra, thấy mặt Oanh Nhiên đầy lo lắng, bèn thở dài: “Trừng phạt gì?”
“Chàng nói là Sất Ma Tiên.”
“Thần Nữ đã cho phần thưởng nhiệm vụ rồi, bây giờ chúng ta có năng lượng có thể sử dụng. Cô có thể dùng một chút, để lúc hắn bị đánh roi sẽ không đau.”
Mắt Oanh Nhiên sáng lên trong bóng tối: “Thật sao?”
“Ừm.”
“Ta muốn dùng.”
Đại Hoa loay hoay một lúc: “Được rồi.”
Oanh Nhiên yên tâm, nghiêng đầu nhìn Từ Ly Lăng bên cạnh. Mặt và tóc hắn đều sạch sẽ, không có vết máu. Lúc này hai mắt hắn khẽ nhắm, đường nét dường như còn lạnh lùng hơn lúc tỉnh, trông cứ như một pho tượng ngọc. Nàng nhẹ nhàng dùng ngón tay vẽ theo đường nét mày mắt hắn trong không khí.
Hắn đột ngột mở mắt, ánh mắt trong veo, nắm lấy tay nàng trong lòng bàn tay: “Sao vậy, ngủ không ngon sao?”
Trời còn tối đen, chắc là vừa qua giờ Tý. Nhưng mưa đã tạnh.
Oanh Nhiên lắc đầu, ôm lấy hắn, nghĩ đến hắn tồi tệ của ngàn năm trước, mắt đảo một vòng: “Hoài Chân, nếu có một người đột nhiên xuất hiện trước mặt chàng, nói nàng ấy là thê tử của chàng ngàn năm sau. Chàng nghĩ, nàng ấy phải làm gì chàng mới tin nàng ấy?”
Nàng biết, Từ Ly Lăng của ngàn năm trước không hề tin nàng. Là do hắn rảnh rỗi nên cảm thấy thú vị mới phối hợp với nàng. Nàng không nhất thiết phải để hắn tin thân phận của mình, nàng chỉ cần hắn bằng lòng tin tưởng nàng, thoát khỏi Ma đạo là được.
Mặc dù nàng không biết làm sao để có được sự tin tưởng của hắn. Nhưng không sao! Người thật của ngàn năm sau đang ở ngay bên cạnh nàng! Nếu đây là một bài kiểm tra, vậy thì đây là bài kiểm tra mở, bên cạnh còn có giáo viên giảng bài nữa.
Mắt Oanh Nhiên sáng long lanh nhìn chằm chằm Từ Ly Lăng.
Đại Hoa dưới bàn thầm nghĩ: “ĐM, thế cũng được à?”
“Làm sao cũng không tin.” Từ Ly Lăng đáp.
“… Chàng nghĩ lại xem? Có khả năng nàng ấy làm gì đó, chàng sẽ tin không?”
“Không tin.”
Nàng hơi thất vọng.
Đại Hoa: … Xin lỗi ký chủ, hơi buồn cười.
Một lúc sau, nàng lại hỏi: “Vậy… nếu có người muốn làm bạn với chàng của trước đây, nàng ấy phải làm gì mới có thể có được sự tin tưởng của chàng?”
“Trước đây bao lâu?”
“Khoảng… lúc chàng hai mươi mấy tuổi.”
“Làm sao cũng không được.”
Oanh Nhiên: ?
Hắn bình thản nhìn nàng. Nàng có thể cảm nhận rõ ràng là hắn đang nói thật. Nàng nhăn mặt, có chút tức giận xen lẫn bất lực: “Lúc chàng hai mươi mấy tuổi khó tính đến vậy sao?”
Từ Ly Lăng: “Cũng thường thôi.” Lúc hắn hai mươi mấy tuổi, không ai cảm thấy hắn khó tính. Ai cảm thấy hắn khó tính, hắn đã giết rồi.
Oanh Nhiên sầu khổ tựa vào hắn nghĩ ngợi một lúc: “Vậy… nếu thiếp gặp chàng lúc hai mươi mấy tuổi, chàng sẽ khuyên thiếp làm gì?”
Từ Ly Lăng: “Chạy.”
Oanh Nhiên: ?
Bàn tay Từ Ly Lăng vỗ về lưng nàng lúc có lúc không, thần thái có vài phần nghiêm túc: “Chạy, càng xa ta càng tốt.”
Oanh Nhiên im lặng một lúc, rồi vùi mặt vào lòng hắn: “Thiếp không chạy thì sao?”
“Sẽ chết.”
Nàng hơi cứng người. Hắn nhắm mắt, khẽ nói: “… Cũng có thể không sao.”
Oanh Nhiên áp mặt vào ngực Từ Ly Lăng, nghe nhịp tim hắn. Nàng suy nghĩ điều gì đó.
…
Sáng sớm khởi hành, đến chập choạng tối, Oanh Nhiên và Từ Ly Lăng cuối cùng cũng đến được thành trì đầu tiên ở biên giới Đông Nam Vân Châu — Minh Thành. Cổng thành cao lớn sừng sững làm bằng sắt đen, vừa cao vừa dày, trông vô cùng uy nghiêm. Vì gần đây Ma đạo lộng hành, Oanh Nhiên và Từ Ly Lăng phải qua một hồi kiểm tra nghiêm ngặt mới được vào thành.
Trong thành, đường phố ít người qua lại, tu sĩ tuần tra rất nhiều. Ánh nắng rực rỡ, nhưng cả thành trì như bị bao phủ bởi mây đen, ai ai cũng phong trần vội vã. Oanh Nhiên và Từ Ly Lăng tìm một tửu lâu tạm nghỉ, gọi hai bát mì thịt thái sợi, vừa ăn vừa để ý những lời các tu sĩ trong tửu lâu nói.
“… Minh Thành trước đây náo nhiệt biết bao, bây giờ người sắp chạy hết rồi. Chỉ còn lại một đám người phàm ở đây, muốn chạy cũng không chạy được.”
“Không phải còn có các tu sĩ từ các đại tông phái như Ất Huyền Đạo Nhất hay Tuyền Hành đến đóng quân sao.”
“Hừ, lúc họ đến có 5000 người, khí thế hùng hổ. Huynh xem bây giờ đi, chết chỉ còn lại hơn 1000. Nghe nói Hồng Nhai Công và 5 vị phong chủ Tuyền Hành Tông cùng những người họ mang đi đều đã chết, chỉ còn lại Băng Sương chạy về. Trên đường bị thương nặng được đưa về Tuyền Hành Tông, lại không rõ tung tích…”
…
Trong lúc họ nói chuyện, Oanh Nhiên đã ăn hết thịt trong mì. Thú nuôi của Vân Châu lớn lên trong môi trường linh khí dồi dào, thịt không hề tanh, tươi non ngon miệng, Oanh Nhiên rất thích. Nàng đang định ăn tiếp mì, Từ Ly Lăng đã đổi bát của nàng và hắn. Hắn còn chưa ăn, thịt trong bát vẫn còn đầy.
Nàng nhỏ giọng: “Chàng làm gì vậy?”
Hắn thản nhiên: “Có linh khí, ta ăn không được.”
Lòng Oanh Nhiên chua xót, từ trong bọc lấy ra bánh xốp Vân Thủy mà nàng để dành làm đồ ăn vặt cho mình đưa cho hắn: “Không khỏe thì phải nói với thiếp.”
Hắn gật đầu, nhận lấy bánh xốp, từ tốn ăn. Nàng vừa ăn vừa tiếp tục lắng nghe.
…
“Sao đột nhiên Ma đạo lại mạnh vậy?”
“Ta nghe nói, nghe nói thôi nhé…” Một tu sĩ râu ngắn hạ giọng: “Nghe nói Thánh Ma đã thức tỉnh rồi!”
“Cái gì!” Các tu sĩ đều sững sờ, bầu không khí càng thêm nặng nề.
“Nghe nói Thánh Ma đã xuất hiện ở Ý Vương Châu, chính vì vậy đám ma đó mới đến xâm chiếm đường biên giới này. Hơn nữa Hồng Nhai Công và những người khác là do Thánh Ma giết. Hồng Nhai Công đã liều chết dùng đèn mệnh hồn truyền tin này về…”
Oanh Nhiên biết Hồng Nhai Công là do Từ Ly Lăng giết, nhưng rồi lại lo lắng, nắm lấy tay Từ Ly Lăng: “Thiếp không quan tâm trước đây chàng xuất hiện ở Ý Vương Châu vì lý do gì, nhưng chàng đã thành thân với thiếp rồi, dù thế nào đi nữa, chàng cũng không được đi tìm… Thánh Ma.” Hai chữ cuối cùng, nàng dùng giọng thì thầm.
Lời nói của nàng có phần ngang ngược, Từ Ly Lăng khẽ cười một tiếng, gật đầu: “Ừm.”
Oanh Nhiên tiếp tục ăn mì.
“Chẳng trách đám ma đó lại kiêu ngạo như vậy. Xem thế công gần đây của chúng, e là chúng muốn đánh chiếm Minh Thành để đón Thánh Ma phải không?”
“Hừ… chúng còn muốn đánh chiếm cả Vân Châu để đón Thánh Ma nữa. Ta đã dọn đồ rồi, lát nữa ăn xong bữa này, cũng sẽ rời khỏi Minh Thành.”
“Hả? Huynh cũng đi…”
“Nghe nói tối nay Ma đạo lại công thành. Lỡ đám tu sĩ đó không chống đỡ nổi…”
“Chúng ta là Huyền tu, nên ở lại góp sức cho Huyền đạo mới phải!”
“Hừ, ta chỉ là một tán tu, bị thương cũng không có tông môn lo, ở lại chính là nộp mạng. Sức này ngươi muốn góp thì cứ góp.”
…
Oanh Nhiên nghiêm túc nói: “Lát nữa ăn xong, chúng ta cũng đi.”
Từ Ly Lăng: “Nàng không mệt sao?”
Đương nhiên là mệt. Oanh Nhiên chưa bao giờ đi xa, rơi vào cảnh màn trời chiếu đất như thế này. Tối qua thực ra nàng ngủ không ngon chút nào, nên hôm nay mới dậy sớm như vậy. Nhưng —
“Tối nay Ma đạo công thành, dù ai thắng, chúng ta —” Nàng lắc đầu với hắn.
Tuy Oanh Nhiên không ra ngoài, nhưng lúc nhỏ dưới sự dạy dỗ của Tần Hoán cũng đọc không ít sách. Nàng biết rất rõ những trận chiến như thế này, sau khi đánh xong sẽ phải dọn dẹp chiến trường, càn quét toàn thành để phòng có kẻ địch còn sót lại ẩn náu.
Nếu Huyền tu thắng, phát hiện Từ Ly Lăng là ma, họ sẽ vây giết hắn. Nếu Ma đạo thắng, phát hiện Từ Ly Lăng là ma, họ sẽ kéo hắn về Ma đạo.
Oanh Nhiên nói: “Mệt một chút cũng được, an toàn là trên hết.”
Từ Ly Lăng giơ tay, ngón tay cái vuốt ve quầng thâm mệt mỏi dưới mắt nàng: “Lát nữa tìm một phòng nghỉ ngơi, không vội đi.”
Nàng nhíu mày: “Nhưng…”
“Không sao.” Hắn an ủi: “Tin ta.”
Tiểu Hoàng rên rỉ một tiếng. Oanh Nhiên cúi đầu, thấy Tiểu Hoàng đáng thương nằm trên đất thở hổn hển như sắp mệt chết không đi nổi nữa.
Đại Hoa khinh bỉ liếc Tiểu Hoàng: Chó săn của Từ Ly Lăng!
Nàng xoa đầu Tiểu Hoàng, nhớ lại hôm trước nó vì bảo vệ nàng mà bị thương. Một ngày không nghỉ ngơi liền đi theo nàng khắp nơi, chắc là vừa đau vừa mệt.
“Thôi được.” Oanh Nhiên thỏa hiệp, hỏi Từ Ly Lăng: “Lát nữa chúng ta tìm một khách điếm nhé?”
“Tìm một căn nhà trống.”
Oanh Nhiên: ?
“Người ta đã dọn đi hết rồi, nhà trống chắc còn nhiều lắm.”
Oanh Nhiên khó xử: “Chuyện này… không hay lắm.”
Từ Ly Lăng thản nhiên: “Tiết kiệm linh thạch.”
Oanh Nhiên: “…” Từ chối không được.
Oanh Nhiên ăn một bát mì, chia bát mì còn lại và một nửa thịt thái sợi cho Tiểu Hoàng và Đại Hoa. Hai bát mì thịt thái sợi tốn 2 viên linh thạch, lúc Oanh Nhiên trả tiền cũng thấy xót. Cũng càng bình thản chấp nhận đề nghị của Từ Ly Lăng.
Họ dắt phi câu đi dạo trong Minh Thành, tìm được một con hẻm nhỏ. Trong hẻm yên tĩnh, mọi người đã dọn đi hết. Họ chọn một căn nhà nhỏ không khóa cửa đi vào. Mọi thứ trong sân đều đã được mang đi, chỉ còn lại một căn nhà trống. Nhưng có cửa lớn còn có cửa sổ, bên cạnh bếp lại có chút củi khô, Oanh Nhiên rất hài lòng.
Từ Ly Lăng quét sạch sàn nhà, khuân mấy tấm ván gỗ từ nhà bên cạnh đến làm giường rồi dọn dẹp nhà cửa. Oanh Nhiên thì ra ngoài, đến phố tìm người phàm mua gạo mì xong lại vào bếp bận rộn.
Hắn trải giường xong, ngửi thấy mùi thơm của gạo mì và vị ngọt từ trong bếp. Hắn đến bếp hỏi: “Nàng định ăn gì?” Đi đến bên cạnh nàng, định nhận lấy xẻng từ tay Oanh Nhiên.
Oanh Nhiên không cho hắn đụng vào: “Thiếp vừa ra ngoài hỏi người phàm ở Vân Châu, nhiều tửu lâu, quán ăn ở Vân Châu đều làm ăn với Huyền tu, nguyên liệu đều là linh thực, chỉ là hàm lượng linh khí khác nhau.”
“Nhưng đã có linh khí, thiếp nghĩ tốt nhất là chàng một chút cũng không nên đụng.” Nàng cười với Từ Ly Lăng, có vài phần thương xót hắn: “Sau này trên đường đi chắc phải vất vả cho chàng gặm lương khô rồi. Đợi chúng ta ổn định, chàng mới có cơm ăn.”
Oanh Nhiên không thích vào bếp nhưng vẫn biết nấu ăn. Trên bếp có hai gói giấy dầu, một gói đã có bánh gạo ngọt nướng sẵn, gói kia có hai miếng bánh trứng, trong nồi còn đang chiên bánh trứng. Bên cạnh có những miếng đã cháy, nàng cũng không vứt đi, dùng giấy dầu đựng. Trên đó còn có những miếng chưa cháy, còn có thể ăn được.
Nàng bẻ một miếng đưa đến miệng Từ Ly Lăng: “Chàng nếm thử đi.”
Hắn há miệng ăn, môi cố ý ngậm lấy ngón tay nàng, răng khẽ cắn đầu ngón tay nàng. Oanh Nhiên lườm hắn một cái, quay người tiếp tục nướng bánh: “Ngon không?”
Từ Ly Lăng lấy xẻng từ tay nàng: “Để ta.”
Nàng bĩu môi: “Khó ăn lắm à?” Oanh Nhiên tự nhận nấu ăn không ngon lắm, nhưng cũng không đến nỗi quá dở chứ…
Từ Ly Lăng bảo nàng ra ngoài: “Bếp nóng, khói dầu cũng nhiều.”
Lòng nàng ấm áp, không tranh cãi với hắn nữa. Oanh Nhiên dặn dò: “Tối nay chúng ta ăn mấy miếng bánh đó, lát nữa chàng nấu thêm một món canh nhé.” Nàng chỉ vào rau để bên cạnh bếp. Hắn gật đầu.
Oanh Nhiên bèn về phòng, múc nước từ giếng trong sân lau người qua loa. Đang là mùa hè nên không sợ nước lạnh. Nàng đi 2 ngày đường, người không thoải mái, lau người rồi sảng khoái hơn nhiều, lau xong lại thay quần áo nghỉ ngơi.
Đại Hoa và Tiểu Hoàng đều nằm ở nơi mát mẻ trong phòng, thỉnh thoảng ngươi “meo” một tiếng, ta “gâu” một tiếng nói chuyện. Oanh Nhiên cảm thấy thú vị, hỏi Đại Hoa: “Hai đứa nói gì vậy?”
Đại Hoa: “Cãi nhau.”
“Cãi gì?”
“Con chó ngốc này… thôi, không nói với cô. Đây là chuyện của loài thú chúng ta, không liên quan đến con người.”
Nàng bị chọc cười, nhớ ra một chuyện, lại hỏi: “Đúng rồi, trước đây mi nói Tiểu Hoàng nói cho mi biết vị trí mộ của nó trấn giữ, có phải nó đã biết mi không phải là mèo bình thường rồi không?”
“Yên tâm, ta sẽ không lộ mình là hệ thống. Con chó ngốc đó chỉ nghĩ ta là một con mèo yêu biết nói tiếng người.”
Oanh Nhiên cười: “Đừng lúc nào cũng chửi Tiểu Hoàng. Tiểu Hoàng rất tốt, đã bảo vệ ta hai lần, từ ngàn năm trước đã luôn canh giữ mộ của Hoài Chân. Hoài Chân về rồi lại ở bên cạnh Hoài Chân.”
Đại Hoa hừ cười: “Nó không biết đó là mộ của lão ma đầu Từ Ly Lăng.”
Oanh Nhiên kinh ngạc: “Nó ở đó canh giữ ngàn năm, sao lại không biết?”
“Nó không biết chữ.” Cả ngày chỉ biết ăn uống ngủ nghỉ, lại còn ranh mãnh nịnh bợ.
Oanh Nhiên: “…”
“Cho nên ta mới nói nó là chó ngốc, chó mù chữ!” Đại Hoa nói.
Nàng bị chọc cười. Mặc dù Oanh Nhiên cảm thấy việc Tiểu Hoàng không biết mình đã canh giữ cho Từ Ly Lăng ngàn năm rất không thể tin nổi. Nhưng nghĩ kỹ lại, Tiểu Hoàng là một con thú, không biết chữ cũng rất bình thường. Nhưng —
“Đại Hoa mi biết chữ à? Giỏi thật.”
“Ta đã qua đào tạo của tổng bộ.” Đại Hoa kiêu ngạo đáp.
Oanh Nhiên đưa tay xoa Đại Hoa rồi xoa Tiểu Hoàng. Đại Hoa khẽ hừ: “Lần sau cô mà xoa nó thì đừng có đụng vào ta.”
Nàng cười. Đại Hoa lúc nào cũng vậy. Lời này nghe cho qua thôi, hôm sau vẫn cho xoa như thường.
Oanh Nhiên ở trong phòng chơi mèo trêu chó, đến khi trời tối, Từ Ly Lăng đã làm xong bánh để nguội. Để lại ba miếng bánh trứng nguyên vẹn hắn làm sau và năm miếng bánh cháy của Oanh Nhiên, gọi nàng ăn cơm.
Nàng dẫn Đại Hoa và Tiểu Hoàng vào bếp, đứng bên cạnh bếp ăn cùng Từ Ly Lăng. Nàng lấy một miếng bánh cháy, Từ Ly Lăng lấy miếng bánh cháy đó, đưa cho nàng miếng vàng giòn còn ấm, hắn ăn miếng cháy. Nàng không tranh, dù sao cũng là bánh, lát nữa nàng và Từ Ly Lăng chia nhau ăn là được. Nàng nhận lấy bánh, bẻ một miếng đưa đến miệng hắn.
Từ Ly Lăng há miệng ăn: “Nàng ăn đi.” Oanh Nhiên bèn bẻ một miếng tự mình ăn.
Bánh vào miệng, lửa vừa phải, nhưng mặn ngọt quá mức. Nàng vô thức nhíu mày, định hỏi có phải Từ Ly Lăng đã cho quá nhiều đường và muối không. Nhưng rồi lại nhớ vừa rồi nàng đút cho hắn ăn, thần thái hắn như thường. Trước đây hắn nấu ăn không như vậy.
Nàng nhai từng miếng bánh nhỏ, đột nhiên nghĩ từ lúc nào hắn nấu ăn càng lúc càng đậm vị? Nàng không nhớ rõ, chỉ nhớ trước đây nàng cảm thấy đậm vị sẽ nói với hắn, rồi hắn sẽ chú ý. Nhưng qua một thời gian lại sẽ càng đậm vị hơn. Tốc độ vị giác thoái hóa của hắn hình như hơi nhanh.
Nhưng mà có phải là hơi nhanh không? Nàng không phải là ma, nàng không biết có phải sự suy kiệt ngũ quan của ma đều có tốc độ này không.
Nàng thất thần nhai bánh, đột nhiên cảm thấy hơi khô khó nuốt.
“Sao vậy?”
Đêm tối mịt mùng, Oanh Nhiên ngước mắt, thấy bóng hình mờ ảo của hắn. Từ Ly Lăng đang nhìn nàng. Nàng suy nghĩ một lúc rồi lắc đầu, tiếp tục ăn. Mặn thì uống canh. May mà canh không mặn lắm, nhưng… nhạt như không cho muối.
Có lẽ Từ Ly Lăng cũng nhận ra hắn làm bánh cho quá nhiều muối đường nên canh cố ý cho ít đi, nhưng đến cùng vẫn không chuẩn.
Từ Ly Lăng nhìn nàng một lúc, lấy miếng bánh nàng ăn dở từ tay nàng, đưa cho nàng miếng nàng làm. Nàng sững người. Hắn không nói gì, ăn miếng bánh quá mặn ngọt đó.
Trong sân nhỏ im lặng hồi lâu. Oanh Nhiên cầm bánh, đột nhiên nói: “Hoài Chân… thiếp không thích nấu ăn.” Thực ra Oanh Nhiên muốn nói, nàng không để ý. Không để ý hắn là ma, không để ý sự suy kiệt ngũ quan của hắn, không để ý mọi thứ của hắn…
Từ Ly Lăng: “Đợi tìm một nơi ổn định, lúc ta nấu ăn sẽ gọi nàng nếm thử trước.”
Oanh Nhiên tiến lên ôm hắn trong bóng tối: “… Chàng còn nếm được vị không?”
“Còn một chút.”
Giọng nàng nhẹ nhàng: “Vậy chúng ta cứ từ từ đi dạo ở Vân Châu đi. Chúng ta đến một nơi, sẽ đi nếm thử đồ ăn của người phàm ở đó. Chúng ta đi thêm vài nơi…”
Trước khi hắn hoàn toàn mất đi vị giác, để hắn nếm thêm nhiều hương vị khác nhau.
Từ Ly Lăng: “Nàng muốn tìm tông môn, muốn tu đạo, như vậy rất tốn thời gian.”
“Thiếp không tìm tông môn nữa. Có chàng ở đây, chàng dạy thiếp, thiếp cũng có thể tu đạo.”
Từ Ly Lăng khẽ cười: “Nàng để một ma dạy nàng tu đạo?”
“Không phải ma dạy thiếp tu đạo.” Oanh Nhiên vòng ra trước mặt hắn, ngẩng đầu nhìn hắn, nói từng chữ từng chữ kiên định: “Là chàng dạy thiếp.”
Trong bóng tối, nàng thấy khóe môi hắn không còn căng cứng nữa, bàn tay ấm áp nhẹ nhàng vuốt ve má nàng: “Nàng muốn tu đạo nào?”
“Tu gì cũng được sao?”
“Trừ Ma đạo.”
Oanh Nhiên sững người, cười hỏi: “Cái gì chàng cũng biết à?”
“Đại khái.”
“Nhưng thiếp không biết có những đạo nào, thiếp chỉ biết cha thiếp là Nho môn nho sĩ, bên Nho môn cũng có tu sĩ…” Nàng trầm ngâm một lúc, giả vờ nghiêm túc: “Vậy phải phiền chàng từ từ kể cho thiếp nghe về các môn các đạo rồi.”
Từ Ly Lắng đáp “Được” rồi tiếp tục ăn bánh.
Nàng cũng ăn bánh, thỉnh thoảng bẻ một miếng bánh nhỏ trong tay hắn ăn, trò chuyện với hắn: “Thiếp làm nhạt hơn, trộn vào ăn hình như vừa vị… chàng nếm thử đi… ồ, chàng không nếm ra.”
Hắn liếc nàng một cái. Nàng cười thành tiếng, tựa vào người hắn, hỏi về chuyện tu đạo.
Từ Ly Lăng nói: “Đạo tu hành, thống nhất gọi là Huyền. Huyền đạo chủ lưu hiện nay, là ba nhà Nho Thích Đạo. Ngoài tam gia, còn có Mặc Môn, Âm Dương.”
“Sự khác biệt giữa các đạo môn nằm ở tư tưởng mà họ theo đuổi. Tư tưởng khác nhau, công pháp, tâm pháp sinh ra cũng khác nhau. Cách đối nhân xử thế cũng có sự khác biệt.”
“Tư tưởng Đạo môn thiên về ẩn thế cứu thế, tu đạo của một người, dưới đạo trời, vạn vật đều bình đẳng như chó như rơm. Tư tưởng Nho môn thiên về nhập thế trị thế, tôn kính thánh hiền, đạo chính của trời, tuân thủ lễ giáo. Tư tưởng Thích đạo, thiên về nhập thế cứu giúp…”
Nàng: “Tư tưởng Huyền đạo của Nho môn hình như giống với những gì cha thiếp học.”
“Bản chất giống nhau. Mỗi một môn đều có tư tưởng của cổ nhân đi trước, sau đó kết hợp với đạo pháp mà biến đổi theo thời đại…”
“Nếu chàng là tu sĩ, chàng sẽ tu gì?” Nàng muốn biết trước đây hắn đã thành tiên theo đạo nào.
“Cái gì ta cũng tu.”
“Tu nhiều như vậy, liệu tu nổi không?”
“Người thường không tu nổi, một tu sĩ bình thường cả đời có thể lĩnh ngộ một đạo, đã là thành tựu lớn rồi.”
“Vậy… quỷ tu thuộc loại gì?”
“Người không thể làm quỷ tu, Âm Dương đạo lại có chút liên quan đến quỷ tu. Đạo này do Đạo phái phân nhánh ra, chủ yếu học phong thủy và quỷ thuật. Những người học bình thường sẽ trà trộn trong người phàm, làm những việc như gọi hồn, bói toán, bắt ma. Còn người học giỏi, có thể lĩnh ngộ được Âm Dương luân hồi …”
…
Xung quanh không một bóng người, hoang vắng cô quạnh. Chỉ có trong bếp của căn nhà nhỏ này, Oanh Nhiên và Từ Ly Lăng trò chuyện. Thỉnh thoảng giọng nói vừa cười vừa hờn dỗi tán gẫu, như những cuộc trò chuyện phiếm trong bữa tối của một gia đình bình thường.
Đại Hoa và Tiểu Hoàng cũng nằm ở cửa bếp, nhìn hai bóng hình tựa vào nhau ăn bánh nói cười trong bóng tối của nhà bếp. Dường như bóng tối và sự tĩnh lặng của buổi đêm đã trở thành sự yên tĩnh và an lành.
Đột nhiên, một tiếng “rầm” lớn vang lên làm rung chuyển cả tòa thành. Oanh Nhiên giật mình, chạy ra ngoài nhìn theo hướng tiếng động phát ra. Ở cổng thành phía Bắc của Minh Thành, lửa cháy ngút trời, tiếng la hét inh ỏi. Ma chiến đã bắt đầu.
Từ Ly Lăng cất bánh trong bếp, không để ý quay về phòng: “Ngày mai còn phải đi đường, nghỉ sớm đi.”
Nàng gật đầu, cùng hắn về phòng nằm xuống. Yên tĩnh lại, tiếng chém giết ở phía Bắc thành trở nên rõ ràng hơn. Oanh Nhiên hỏi: “Họ có đánh đến đây không?”
“Không biết.”
“Đánh đến thì sao?”
“Giết.”
“Là ma cũng giết ư?”
“Giết hết.”
Nàng véo má hắn trêu chọc: “Sát khí của chàng nặng quá, trước đây sao thiếp không nhận ra nhỉ.”
Đại Hoàng nằm bên cạnh, thầm nghĩ nếu cô nhận ra đã không gả cho hắn.
Từ Ly Lăng mở mắt nhìn nàng, nhếch môi đầy ý vị. Oanh Nhiên sợ nhất ánh mắt này của hắn, đầy tính xâm lược và đùa cợt. Nàng che mắt hắn lại: “Ít giết người, ngủ nhiều vào.”
Từ Ly Lăng kéo tay nàng xuống, ôm nàng vào lòng: “Ừm.”
Đêm dần khuya. Oanh Nhiên ngủ say. Chợt một tiếng động lớn làm Tiểu Hoàng giật mình. Kết giới mà nó bày ra theo lệnh của Từ Ly Lăng bị tấn công dữ dội. Oanh Nhiên và Đại Hoa vẫn ngủ say, nhưng toàn thân Tiểu Hoàng đã căng cứng, do dự có nên gọi Từ Ly Lăng dậy không.
Trong lúc do dự, nó thấy Từ Ly Lăng đã tỉnh. Đắp chăn cho Oanh Nhiên rồi khoác áo ngoài đi ra.
“Ma đạo bất hủ!” Tiếng cười ngạo mạn của Thích Đà La vang vọng khắp bầu trời đêm bị chiến hỏa thắp sáng. Ma quân từng bước ép sát, càng đánh càng hăng. Đệ tử của ba tông phái lớn Ất Huyền Đạo Nhất, Tuyền Hành Tông, Bách Thao Lâu thương vong vô số, liên tục thất bại, lui thẳng vào trong thành.
Hơn nửa Minh Thành trong ma chiến hoặc hóa thành đống đổ nát, hoặc bị san bằng. Máu và xác chôn vùi trong đá vụn, đã không phân biệt được là ma hay Huyền.
Các trưởng lão trấn giữ của tông phái triệu hồi bản mệnh pháp khí, cao giọng hô vang: “Ma đạo xảo quyệt, dùng vạn quân tấn công Minh Thành, không phải Huyền đạo chúng ta thua kém Ma đạo! Các đệ tử đều là trụ cột của Huyền đạo, phải chiến đấu đến chết không lùi!”
“Chiến đấu đến chết không lùi!” Các đệ tử đồng thanh, theo các trưởng lão bày trận, đón đầu ma tu đang tràn đến.
Thích Đà La cũng nói: “Vì Ma đạo bất hủ, vì vinh quang của Thánh Ma, giết!”
“Giết!” Các ma cũng giết đến đỏ mắt, liều mạng xông vào pháp trận, cùng các đệ tử giao chiến.
Thích Đà La và ba vị trưởng lão đại tu đấu pháp, pháp thuật bay tứ tung không ngừng ảnh hưởng đến những nơi tối tăm trong Minh Thành, phá hủy từng ngôi nhà, gây ra từng trận la hét.
Chỉ có ngõ Thanh Lương yên tĩnh như thế ngoại. Trên mái nhà của ngõ Thanh Lương, một bóng người đứng đó. Áo xanh mỏng manh, dưới trăng thư sinh cao gầy như hạc, đang chán nản nhìn ra xa giữa thành đang chém giết lẫn nhau.
Có pháp thuật bay tứ tung tấn công đến, hắn liền như chơi ném bao cát với Oanh Nhiên trước đây, nhẹ nhàng vung tay đánh trả pháp thuật. Chuỗi hạt xương trắng như ngọc treo trên cổ tay tỏa ra từng tia tham lam khát máu.
Đến khi cả tòa thành đều rơi vào hỗn loạn, đêm khuya cổng thành mở toang, các tu sĩ và người phàm trong thành trong đêm chạy trốn tứ tán. Thích Đà La và ba vị trưởng lão đại tông đang giao chiến, cuối cùng cũng để ý đến sự yên tĩnh ở ngõ Thanh Lương.
Bóng người thanh tú trong đêm tối đó, cách một lớp kết giới khiến người ta không thấy rõ dung mạo. Chỉ thấy vạt áo dưới trăng bay nhẹ, một chuỗi đạo châu trên cổ tay theo gió đêm lay động.
“Đạo châu!” Đồng tử ba vị trưởng lão co rút, hoảng hốt kéo giãn khoảng cách với Thích Đà La.
Thích Đà La lộ vẻ vui mừng: “Thánh Ma!”
Tức thì, chiến tranh dừng lại. Dù là ma hay tu sĩ, hoặc là sùng kính vui mừng, hoặc là sợ hãi hoảng loạn dừng tay, đồng loạt nhìn về phía ngõ Thanh Lương.
Đó có phải là Thánh Ma không? Ba vị trưởng lão không chắc. Bóng hình đó không có ma khí, không có sát ý, dáng vẻ thoát tục. Không giống ma, lại như một nho tiên đêm khuya không mộng, dưới trăng tìm cảm hứng làm thơ.
Thích Đà La vung quan đao trong tay, lao thẳng về phía bóng hình đó. Ba vị trưởng lão im lặng lùi lại, lén lút nhìn nhau, suy nghĩ làm sao để trốn thoát. Nếu thật sự gặp Thánh Ma, họ không phải là vì Huyền đạo mà chết, mà là tự tìm cái chết!
Lại thấy Thích Đà La không thể đến gần ngõ Thanh Lương, đã có một giọng nói trong trẻo theo gió đêm lướt qua tai mọi người: “Tại hạ và phu nhân đi ngang qua đây, xin tá túc một đêm. Mong các vị đừng làm phiền.”
Cái gì? Ba vị trưởng lão sững sờ. Thích Đà La dừng bước sững người, cố chấp mà đến gần. Vừa bước vào kết giới, bạch quang lóe lên như tuyết bay dưới trăng.
Mọi người chỉ thấy thân hình Thích Đà La dừng lại, khoảnh khắc tiếp theo máu phun đỏ nửa người, là tay phải cầm đao bị chém đứt tận gốc!
Vị không biết là ma hay tiên đó vẫn dùng giọng điệu đơn điệu nói: “Đừng làm phiền.”
Toàn thân Thích Đà La run rẩy, mồ hôi lạnh toát, gã liên tục lùi lại giữa đám ma, hạ lệnh: “Rút!”
Phó tướng hỏi: “Thích Đà La, đó là…”
Thích Đà La cũng không phân biệt được hắn rốt cuộc có phải là Thánh Ma không. Tuổi thọ của ma tu ngắn, đa phần những ma đã từng thấy thánh nhan của Thánh Ma đều đã chết, hình vẽ Thánh Ma lại bị Huyền đạo hủy hết. Họ chỉ có thể dựa vào hơi thở tìm kiếm Thánh Ma, nhưng một khi Thánh Ma ẩn náu, chỉ có người đã từng tiếp xúc với hơi thở Thánh Ma mới có thể nhận ra.
Tiếc là Thích Đà La chưa từng đến Thánh Ma Thành triều kiến, chưa từng được hơi thở của Thánh Ma gột rửa. Không thể phân biệt. Thích Đà La chỉ biết, đây là một nhân vật khiến gã kinh hãi. Dù là chính hay tà, cũng phải báo cáo về Già Lam Điện.
“Rút!” Thích Đà La và các ma ẩn náu trong khói ma đồng loạt rút khỏi Minh Thành như mây đen.
Ba vị trưởng lão và các đệ tử còn lại đều thở phào nhẹ nhõm. Trưởng lão Ất Huyền Tông tiến lên: “Dám hỏi…”
Sự kiên nhẫn của Từ Ly Lăng đã gần hết, hắn lười biếng đáp một câu: “Cút.”
Ba vị trưởng lão đồng loạt im lặng, hành lễ về phía ngõ Thanh Lương, sắp xếp các đệ tử bị thương đi chữa trị. Chiến tranh đột ngột dừng lại, những người phàm chưa kịp chạy trốn trong thành không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng đều thở phào nhẹ nhõm.
…
Oanh Nhiên nửa tỉnh nửa mê, sờ thấy bên cạnh không có ai, giường hơi lạnh. Nàng nghi hoặc tỉnh lại, ngơ ngác một lúc, lòng như treo ngược mà chạy ra ngoài. Thấy bóng hình quen thuộc đứng trên mái nhà, nàng mới thở phào một hơi nhẹ nhõm. Oanh Nhiên cũng không biết mình sợ gì, có lẽ sợ hắn bị vây giết, cũng có lẽ sợ hắn bị ép quay về Ma đạo.
Oanh Nhiên gọi hắn: “Hoài Chân.”
Từ Ly Lăng quay đầu lại, sát khí chưa tan hết trong mắt từ từ bình tĩnh lại, rồi xuống khỏi mái nhà.
Oanh Nhiên hỏi: “Chàng lên đó làm gì?”
••••••••
Lời tác giả:
Oanh Oanh: Tình hình bên Hoài Chân rất nguy hiểm, ta thật sự lo chàng ra ngoài một mình sẽ gặp chuyện [chống cằm]
Ma tu bị chặt tay: Hay là cô lo cho ta đi? [chú hề]
Huyền tu bị dọa chạy: Cầu xin cô đừng để chồng cô ra ngoài một mình, tốt nhất là có thể xích hắn lại, dù sao hắn cũng không phản kháng cô đâu, cảm ơn cô [chắp tay]
Bình luận về bài viết này