“Dì Tình đã đi rồi sao?” Kỷ Vân Hành ngạc nhiên hỏi: “Bảo sao hôm qua ta lên núi tìm ngài lại không thấy bà ấy đâu, ta còn tưởng bà ấy xuống núi mua dược liệu rồi.”
Hứa Quân Hách không trả lời thêm, dường như hắn thật sự rất mệt mỏi, vừa nhắm mắt không bao lâu đã chìm vào giấc ngủ sâu.
Tiếng thở đều đều nhẹ nhàng vang lên trong phòng, Kỷ Vân Hành ngồi một hồi lâu không nghe thấy hắn nói gì nữa, quay đầu nhìn mới thấy hắn đã ngủ say.
Kỷ Vân Hành ngồi đó thêm một lát rồi mới đứng dậy đi vào thư phòng, vốn định tập luyện vẽ tranh nhưng vừa cầm bút chưa vẽ được mấy nét thì đã nghe thấy bên ngoài có tiếng động nhỏ. Nàng đặt bút xuống chạy ra xem, thì ra là Hứa Quân Hách đã đá chăn xuống đất.
Nàng rón rén bước lại gần nhặt tấm chăn lên rồi nhẹ nhàng đắp lại cho hắn. Trước đó lúc ở lại trong hành cung, nàng đã nghe nói rằng khi Hứa Quân Hách ngủ không thể để bất kỳ âm thanh nào làm phiền, nhất là khi hắn không ngủ đủ giấc thì lúc thức dậy sẽ rất dễ nổi giận. Vì thế sau khi hắn ngủ lại đây, Kỷ Vân Hành vẫn không dám làm gì to tiếng, lúc này ngay cả đắp chăn cho hắn cũng hết sức dè dặt.
Chỉ là Kỷ Vân Hành chưa từng chăm sóc người khác bao giờ, thành ra cũng không biết cơ thể thiếu niên dễ nóng người, không nhận ra rằng Hứa Quân Hách thấy nóng nên mới đá chăn ra, thế là nàng lại đắp chăn kín mít trên người hắn, chỉ để lộ mỗi khuôn mặt hắn rồi mới rón rén rời đi.
Không ngờ vừa trở lại thư phòng chưa bao lâu thì bên ngoài lại vang lên tiếng động y hệt vừa nãy. Kỷ Vân Hành thò đầu ra nhìn, chiếc chăn lại rơi xuống đất.
Nàng lại bước đến như ban nãy, động tác đi qua đi lại như vậy cuối cùng cũng đánh thức Hứa Quân Hách. Hắn khẽ nhíu mày, đôi mắt lờ đờ nửa mở nửa nhắm lười biếng nhìn bóng dáng Kỷ Vân Hành đang loay hoay trước mặt.
Nàng ngồi xuống nhặt tấm chăn lên, ánh mắt chăm chú giống như còn muốn gấp chăn cho thật vuông vức, thế nên không hề nhận ra Hứa Quân Hách đã tỉnh.
Hứa Quân Hách không lên tiếng, đợi nàng ôm tấm chăn đứng dậy, hắn bỗng len lén đưa chân ra cố ý ngáng trước chân nàng. Cũng không biết tính toán thế nào lại chuẩn xác đến thế, cú ngáng chân khiến Kỷ Vân Hành ngã nhào về trước, giật mình ú òa một tiếng rồi đè lên người hắn qua lớp chăn.
Hứa Quân Hách giả vờ đau đớn gào lên một tiếng, ngóc đầu dậy thấy Kỷ Vân Hành còn đang hoảng hốt vùng vẫy muốn đứng dậy. Hắn giơ tay ấn lấy eo nàng kéo nàng xuống thấp hơn, còn giả bộ không biết gì hỏi tới: “Nàng muốn ám sát ta sao? Nhân lúc ta ngủ định đè chết ta chứ gì?”
Kỷ Vân Hành vội vàng phủ nhận, lật đật vùng vẫy ngồi dậy nhưng cố mãi vẫn không được, một lúc sau mới nhận ra thắt lưng nàng không biết từ lúc nào đã bị một lực mạnh giữ chặt, vây lấy nàng vào trong chiếc ghế mây.
“Nàng đã bị ta bắt giữ, đừng có cử động nữa.” Hứa Quân Hách rủ mắt nhìn nàng, khuôn mặt bình thản không gợn sóng: “Hành vi này của nàng nếu ở Kinh thành đã bị xem là thích khách, sẽ bị kéo đi chém đầu đấy.”
Kỷ Vân Hành cực kỳ sợ hãi, đôi tay nắm chặt lấy chiếc chăn mềm, cố gắng biện bạch: “Chỉ tại ngài ngủ cứ đá chăn ra, ta sợ ngài bị lạnh nên mới đến đắp cho ngài thôi.”
“Nàng đắp chăn mà sao lại tự đắp mình vào người ta được?” Hứa Quân Hách hừ khẽ: “Rõ ràng là có ý đồ không ngay thẳng.”
Kỷ Vân Hành lập tức nói: “Do ta bị vướng phải thứ gì đó mà.”
Hứa Quân Hách nói: “Có gì đâu mà vướng? Sao ta biết được có phải nàng cố tình nhào vào ta không?”
Kỷ Vân Hành oan ức chết đi được, giờ nàng có trăm miệng cũng không cãi lại, nàng cúi đầu nghĩ ngợi một lát, lúc ngẩng đầu lên dường như đã nghĩ ra ý tưởng mới nào đó, bèn hỏi: “Vậy ở Kinh thành, nếu ngủ mà đá chăn ra thì có phạm tội gì không?”
Hứa Quân Hách nghe vậy liền hiểu ngay nàng đang tính toán gì, suýt bật cười thành tiếng, hỏi vặn lại: “Làm sao, nàng định kiện ta à?”
Kỷ Vân Hành dù có ý định đó cũng không có gan thực hiện, mà giờ muốn chạy trốn cũng không thoát được, trông như một chú gà con bị tóm cổ, vẻ mặt đáng thương nhìn hắn: “Lương Học…”
Hứa Quân Hách nhìn nàng một lúc, sau đó mới thả tay khỏi eo nàng: “Lần này tha cho nàng, lại nợ ta một ân tình nữa, nhớ kỹ đấy, sau này đều phải trả hết.”
Kỷ Vân Hành cũng không hiểu tại sao mình chỉ đắp chăn cho Hứa Quân Hách mà lại nợ hắn một ân tình, nhưng sau khi được thoát ra khỏi gông cùm nàng đã luống cuống đứng dậy, quên mất phải tranh cãi những điều đó. Nàng hậm hực ôm chăn trở về phòng ngủ, quyết định sau này không bao giờ đắp chăn cho Lương Học nữa. Lúc đi ngang qua nàng lén trừng mắt lườm Hứa Quân Hách nhưng thấy hắn đã nhắm mắt lại.
Tuy trong phòng ấm áp nhưng dù sao vẫn đang là mùa đông lạnh giá, Kỷ Vân Hành biết nếu không đắp chăn thì sẽ không ngủ thoải mái, thế nên nàng cũng thấy hơi lo lắng cho Hứa Quân Hách. Nàng bèn kéo một chiếc ghế nhỏ ra ngồi bên cạnh ghế mây, cầm theo một cuốn sách để đọc, còn nghĩ rằng nếu Hứa Quân Hách có dấu hiệu bị lạnh thì nàng sẽ lấy chăn đắp cho hắn ngay.
Quan tâm chu đáo như vậy, Kỷ Vân Hành cảm thấy mình sẽ không thể phạm phải bất kỳ luật lệ nào của Kinh thành nữa.
Nghĩ tới đây, nàng lại lẩm bẩm: “Kinh thành có nhiều luật pháp như thế, người dân sống ở đó chắc chắn sẽ rất khổ cực.”
Nào ngờ Hứa Quân Hách vẫn chưa ngủ, nghe thấy nàng vậy nói lập tức đáp trả ngay: “Ta sẽ bẩm báo lại với Hoàng gia gia về sự bất mãn của Kỷ cô nương đối với luật pháp trong Kinh thành, để cho người định đoạt.”
Trong phòng lại trở nên yên ắng, một lúc sau Kỷ Vân Hành mới len lén ngả người lên tay ghế, thì thầm: “Lương Học, ta chỉ nói vu vơ thôi, ngài đừng nói lại với Hoàng Đế Bệ hạ.”
Hứa Quân Hách liền nói: “Được, nàng lại nợ ta thêm một ân tình nữa rồi.”
Chỉ một chốc mà Kỷ Vân Hành đã nợ Hứa Quân Hách đến hai ân tình, nàng im lặng ngồi xuống ghế cầm sách lên đọc, không dám nói thêm lời nào nữa.
Trong tiếng lật sách nhè nhẹ và hơi thở êm ả của Kỷ Vân Hành, Hứa Quân Hách dần chìm vào giấc ngủ sâu.
Hắn đã bận rộn xử lý công việc liên tục mấy ngày không nghỉ ngơi đủ, thế nên trong một hoàn cảnh không mấy yên tĩnh thế này hắn cũng ngủ rất say, như để bù đắp lại sự mệt mỏi của mấy ngày qua. Hắn ngủ mãi cho đến tận chiều mới thức dậy, rồi lại sảng khoái tinh thần rời đi.
Việc điều tra vụ án Trịnh Chử Quy bị đầu độc trong ngục kéo dài vài ngày, cuối cùng được phán quyết là Trịnh Chử Quy sợ tội nên tự vẫn. Sau đó, tội danh của ông ta đã được làm rõ, kéo theo nhiều quan viên trong triều cũng bị điều tra do có tham dự vào trong đó. Hoá ra những vũ cơ mà Du Dương bồi dưỡng nên đã bị đám người Trịnh Chử Quy xem như lễ vật để tặng cho các quan viên trong triều nhằm lôi kéo mượn sức quyền quý, củng cố thế lực trong triều.
Sau khi Trịnh Chử Quy thất thế, các quan viên trong triều đều sống trong hoang mang, đặc biệt là những người trước kia từng có liên quan với Trịnh gia. Chỉ là lần này Hoàng Đế đã quyết tâm chỉnh đốn triều chính nên hành động vô cùng tàn nhẫn, không chỉ tru di tam tộc Trịnh gia mà còn xử tử tất cả những quan viên có liên quan đến vụ án buôn người, trong lúc nhất thời triều đình như ngập trong mưa máu.
Các quan viên ở Linh Châu thì đỡ hơn nhiều, sau khi điều tra rõ không có liên quan đến vụ án buôn người, họ đều được thả ra ngay sau đó. Dù phải chịu mấy ngày ngồi tù nhưng vẫn nguyên vẹn trở về, họ đã cũng tự thấy may mắn nên không ai dám ý kiến gì.
Sau hơn một tháng bận rộn, đến tháng hai Hứa Quân Hách mới rảnh rỗi hơn một chút. Nghĩ đến đã mười ngày không gặp Kỷ Vân Hành, hắn lập tức phóng ngựa đến tiểu viện Kỷ gia.
Nhưng khi bước vào cửa, chỉ có mỗi Lục Cúc đang quét tuyết trong sân, còn Kỷ Vân Hành thì không thấy bóng dáng đâu.
“Nàng ấy đâu?” Hứa Quân Hách hỏi.
Lục Cúc rất sợ Hứa Quân Hách, lật đật trả lời: “Đại cô nương đi tìm Thiệu công tử học vẽ rồi ạ.”
Hứa Quân Hách nghe vậy lập tức xụ mặt, chẳng nói lời nào đã quay đầu đi ngay.
Kỷ Vân Hành không phải là người thích bỏ cuộc giữa chừng, cũng không phải nhất thời nổi hứng mới muốn học vẽ. Khi Linh Châu qua khỏi trận rét đậm, nàng lại lóc cóc mang theo dụng cụ vẽ tranh trên lưng đến tìm Thiệu Sinh.
Thiệu Sinh sau khi nhận bạc từ Hứa Quân Hách thì cũng sửa sang lại căn nhà, y thay cửa sổ mới để không còn gió lùa, sắm thêm ít than củi đốt lò nên giờ đã không còn tiết kiệm từng chút than sưởi nữa.
Biết Kỷ Vân Hành sức khỏe yếu nên khi nàng vừa vào phòng, Thiệu Sinh đã bỏ thêm than vào lò, dẫn nàng vào phòng nhỏ ấm áp hơn.
Thiệu Sinh lúc thì vào phòng nhỏ chỉ dạy nàng cách phối màu, lúc thì ra ngoài dạy bọn trẻ đọc sách viết chữ, bận rộn cả hai đầu.
Đúng vào lúc Thiệu Sinh đang trong phòng nhỏ hướng dẫn Kỷ Vân Hành cách dùng màu, Hứa Quân Hách giống như trên trời rơi xuống đột ngột xuất hiện bên ngoài phòng, không gõ cửa đã đẩy cửa bước thẳng vào trong.
Trong phòng đầy ắp những đứa trẻ đang ngồi học chữ, hầu hết đều là trẻ từ năm đến mười tuổi, vừa thấy Hứa Quân Hách đột ngột đi vào, bọn nhóc ngơ ngác tròn xoe mắt nhìn.
Hứa Quân Hách bước vào trở tay đóng cửa lại, liếc nhìn quanh một vòng không thấy người cần tìm, hắn bèn túm lấy một đứa nhỏ gần đó lại hỏi: “Người dạy các ngươi học chữ đi đâu rồi?”
“Huynh tìm Thiệu tiên sinh sao?” Một bé gái vội đáp: “Tiên sinh đang…”
Bé gái chưa kịp nói hết câu đã bị bé trai bên cạnh bịt miệng lại, còn nhỏ giọng thì thầm: “Ngươi đừng phá chuyện tốt của Thiệu tiên sinh chứ.”
Hứa Quân Hách lập tức bắt ngay từ trọng điểm, cau mày gắt gỏng hỏi lại: “Chuyện tốt gì?”
Bé trai dù nhỏ tuổi nhưng khá dạn dĩ, ngẩng cao đầu nhìn thẳng vào Hứa Quân Hách: “Mẹ đệ nói, Thiệu tiên sinh và Vân Hành tỷ tỷ rất xứng đôi. Nếu như Thiệu tiên sinh cưới Vân Hành tỷ tỷ vậy thì sau này ngày nào bọn đệ cũng có thể gặp tỷ ấy rồi. Khi đệ đi học, mẹ đệ còn dặn đệ không được quấy rầy chuyện tốt của Thiệu tiên sinh với Vân Hành tỷ tỷ nữa.”
Những lời này rõ ràng không lọt tai Hứa Quân Hách, càng nghe sắc mặt hắn càng tối sầm lại, đợi đến khi bé trai nói xong, sắc mặt hắn đã đen chẳng khác gì than củi. Hắn tức điên trong lòng, chỉ muốn tống người mẹ thích ghép đôi tầm bậy tầm bạ kia vào ngục ăn cơm tù vài ngày.
Đúng vào lúc này, bé gái kia lên tiếng phản bác: “Nhưng vị ca ca này lần trước đã đến đây rồi mà, ngươi không nhớ sao? Ta cảm thấy huynh ấy và Vân Hành tỷ tỷ thân thiết hơn, nhìn cũng rất xứng đôi.”
Hứa Quân Hách không muốn chấp nhặt với trẻ con, nhưng câu nói đó đi sâu vào tâm can khiến hắn nghe thôi cũng mát lòng. Hắn lấy từ trong tay áo ra một nắm vàng lá đặt trước mặt bé gái: “Muội nói thêm vài câu nữa xem.”
Trẻ con nào hiểu được giá trị vàng bạc, chỉ thấy những lá vừa chiếu sáng vừa đẹp mắt thì thích thú vô cùng, vì để có được nhiều lá vàng hơn, cả đám nhóc lại bắt chước bé gái nhào nhào nói hắn và Kỷ Vân Hành xứng đôi ra sao.
Mới đầu chỉ quanh quẩn xinh đẹp thế nào, đẹp đôi ra sao, sau đó lại nói đến sau khi hai người thành hôn sẽ cùng đến chỗ Thiệu tiên sinh học vẽ chung. Đúng lúc này, Thiệu Sinh nghe thấy tiếng ồn ào bên ngoài mới đẩy cửa phòng nhỏ bước ra.
Vừa thấy Hứa Quân Hách, Thiệu Sinh lộ rõ vẻ ngạc nhiên. Khi liếc mắt sang thấy bọn trẻ đang cầm lá vàng trong tay, y hoảng hốt vội vàng tiến đến hành lễ: “Thảo dân bái kiến Thái tôn Điện hạ, bọn trẻ không hiểu chuyện, nếu lỡ mạo phạm đến Điện hạ, mong Điện hạ rộng lòng tha thứ.”
Sau đó y ngoảnh đầu lại nói với đám trẻ: “Mau trả lại đồ cho Điện hạ!”
“Không cần.” Hứa Quân Hách thản nhiên nói: “Là ta cho bọn trẻ. Chúng nó thông minh lanh lợi, mồm miệng biết nói lời dễ nghe nên được thưởng.”
Thiệu Sinh nhìn đống vàng lá với ánh mắt thèm thuồng, gương mặt vô cùng nuối tiếc, buột miệng nói: “Trẻ con nào biết nói gì hay, nếu Điện hạ muốn nghe, để ta nói thay cho.”
Hứa Quân Hách: “???”
Hứa Quân Hách vừa định đáp lời, ánh mắt thoáng bắt gặp Kỷ Vân Hành ló nửa đầu ra, hắn lập tức quay sang ra lệnh: “Ra đây.”
Kỷ Vân Hành đẩy cửa bước ra, tươi cười hăm hở: “Sao Lương Học lại đến đây?”
“Đến tìm nàng.” Hứa Quân Hách đáp: “Theo ta ra ngoài.”
Kỷ Vân Hành vừa mới đến chưa lâu cũng chưa học được nhiều, nhưng đã mấy ngày không gặp Hứa Quân Hách, thấy hắn tìm đến tận đây thì nàng cũng không do dự lập tức quay vào thu dọn đồ đạc của mình.
Thiệu Sinh thấy vậy vội nói: “Vừa hay hôm nay những gì cần dạy cũng đã dạy xong rồi, muội cứ về luyện tập thêm là được. Việc vẽ tranh cốt ở chỗ nhìn nhiều luyện nhiều, dần dần sẽ thành thạo.”
Sau đó y lại quay sang hỏi Hứa Quân Hách: “Điện hạ cũng cho là vậy, phải không?”
Mặc dù thời gian nàng đến học chưa lâu, nhưng những gì cần dạy đều đã dạy, hôm nay khoản bạc công dạy học cũng không nên thiếu.
Hứa Quân Hách sao không nhận ra ý định của Thiệu Sinh, hắn chỉ liếc mắt nhìn thoáng qua rồi nói: “Sẽ không thiếu phần ngươi.”
Thiệu Sinh mừng rỡ cảm tạ, thầm nghĩ sau này ai dám nói Thái tôn Điện hạ ngang ngược tàn độc, y sẽ là người đầu tiên đứng ra phản bác, rõ ràng Điện hạ chính là “Thần Tài” hạ phàm!
“Ta biết rồi, đa tạ Thiệu ca ca.” Kỷ Vân Hành đeo túi dụng cụ vẽ lên vai, gật đầu cảm ơn rồi đứng cạnh Hứa Quân Hách: “Ta cần về nhà một chuyến để cất đồ đã.”
Hứa Quân Hách gật đầu xem như đồng ý.
Thiệu Sinh đang định tiễn hai người ra cửa, Hứa Quân Hách vốn đã định xoay người rời đi đột nhiên dừng lại, chỉ vào bé trai kia rồi nói: “Đứa trẻ này tâm địa không ngay thẳng, toàn bộ tâm tư đều đặt vào mấy chuyện yêu đường tình cảm, trong đầu không có sách thánh hiền như vậy làm sao có thể ra làm quan? Sau này ngươi phải nghiêm khắc quản giáo, tránh để nó lạc lối lại đi vào con đường tửu sắc tài khí.”
Sắc mặt Thiệu Sinh thoáng nghiêm nghị, nghiêm giọng nói: “Còn có chuyện như vậy sao? Ta lập tức phạt nó chép văn!”

Bình luận về bài viết này