Chương 78: Ta phải đi rồi! Ta xuống núi đây!

Vào tháng hai, lúc mặt trời chiếu sáng mạnh mẽ thì thời tiết đã ấm áp hơn, không còn lạnh buốt như trước nữa.

Kỷ Vân Hành vốn định về nhà một chuyến, nhưng Hứa Quân Hách lại ngại tới lui phiền phức, bèn bảo nàng bỏ dụng cụ vẽ vào trong xe ngựa, sau đó dẫn nàng thẳng đến một trường bắn ở ngoại ô.

Trường bắn này ngày thường là nơi huấn luyện của quan quân và các tướng sĩ đóng quân tại Linh Châu, nhưng dường như Hứa Quân Hách đã ra lệnh từ trước, lúc Kỷ Vân Hành theo hắn đến đó, cả bãi sân rộng lớn chỉ còn lại vài lính gác đứng canh.

Trên mặt đất có vài chục bia cỏ, các điểm xa gần to nhỏ không đều nhau, một số bia cỏ ở phía xa được treo trên dây, thậm chí còn có bia cỏ di chuyển.

Hai bên bày đầy đủ các giá vũ khí khổng lồ gồm: đao, kiếm, gậy gộc cái gì cũng có.

Nơi này không phải chốn bình yên, có lẽ lúc các binh lính luyện tập thường xuyên bị thương, những vết máu thấm vào đá dưới đất khó mà rửa sạch, trông có hơi rợn người.

Trước giờ Kỷ Vân Hành chưa từng đến nơi như vậy, nàng quan sát khắp xung quanh, trong ánh mắt lộ vẻ tò mò theo sát từng bước chân của Hứa Quân Hách.

Chỉ thấy Hứa Quân Hách đi đến trước giá vũ khí lấy xuống một cây cung dài, quay sang nói với nàng: “Lại đây chọn một cây đi.”

Kỷ Vân Hành đầy nghi hoặc nhưng vẫn làm theo, nàng đi đến bên cạnh hắn lựa chọn một hồi, cuối cùng chọn một cây cung gỗ đen trông không quá to lớn. Đến khi cầm lên tay mới cảm thấy khá nặng, còn nặng hơn nàng tưởng tượng nhiều, nàng dùng hai tay ôm lấy cung tên rồi ngẩng đầu hỏi Hứa Quân Hách: “Lương Học muốn dạy ta bắn cung sao?”

“Cũng gần như là thế.” Hứa Quân Hách trả lời một cách lấp lửng rồi cầm giỏ tên bước đến trước những bia cỏ, nói: “Ta muốn thi bắn với nàng.”

Kỷ Vân Hành ngạc nhiên đi theo: “Ta không biết bắn cung.”

“Chính vì không biết nên mới thi với nàng.” Hứa Quân Hách không hề tỏ ra là mình đang bắt nạt nàng, còn nói một cách thản nhiên: “Nếu nàng biết rồi, ta còn thi với nàng làm gì?”

Kỷ Vân Hành rất lúng túng, đang định phản bác nhưng lại nghe hắn nói tiếp: “Nếu như nàng thắng, bốn món nợ ân tình trước đó nàng nợ coi như xóa bỏ”

Nàng nghi ngờ tròn mắt nhìn hắn: “Sao lại bốn món nợ ân tình?”

Hứa Quân Hách cúi đầu lau cung: “Vừa rồi ở chỗ của Thiệu Sinh, ta đã giúp nàng dẹp bỏ vài lời đồn vô căn cứ, chẳng phải đó cũng tính là một món nợ ân tình sao?”

“Lời đồn gì?” Kỷ Vân Hành hỏi.

“Nàng không cần biết, nói chung là những lời đồn về nàng mà hàng xóm của Thiệu Sinh đã bàn tán.”

Hứa Quân Hách lau sạch dây cung, giơ tay thử động tác kéo cung rồi nói: “Nợ ân tình khó trả, huống hồ đây lại là ân tình của ta. Bây giờ ta khai ân cho nàng cơ hội đặc biệt để trả hết nợ, chẳng lẽ nàng không muốn nhận?”

Kỷ Vân Hành nhớ lại mấy đứa trẻ ở nhà Thiệu Sinh vừa rồi cầm những lá vàng trong tay, những thứ đó không thể nào xuất hiện trong nhà của dân thường được, chắc chắn là do Hứa Quân Hách đưa cho. Nghĩ đến đây, Kỷ Vân Hành lập tức mắc mưu, bèn hỏi dò lại: “Vậy kỹ thuật bắn cung của ngài có giỏi không?”

“Không rành lắm.” Hứa Quân Hách nói.

Kỷ Vân Hành nghe được câu trả lời này lại càng tự tin thêm một chút, sau đó nhờ Hứa Quân Hách dạy nàng cách bắn cung.

Hắn đứng sau lưng Kỷ Vân Hành nắm lấy hai tay nàng, chỉ cho nàng tư thế cầm cung thế nào, gắn tên và kéo dây cung ra sao. Thực ra muốn học bắn cung cũng không khó, miễn là không để tâm đến việc mũi tên có trúng bia cỏ hay không là được.

Kỷ Vân Hành thử bắn tên, vài mũi tên đầu đều rơi xuống đất, mũi tên cuối cùng cũng cắm vào một bia cỏ gần nhất, dù rằng đâm lệch sang một bên.

Hứa Quân Hách thấy vậy lập tức đặt cung của mình lên bàn bên cạnh, lấy một dải lụa từ trong tay áo ra tự bịt mắt mình lại rồi nói: “Vì nàng là người mới học, ta sẽ nhường nàng một chút, như vậy được chưa?”

Kỷ Vân Hành nhìn hắn tự bịt mắt cũng hết sức kinh ngạc, trong lòng còn khen lia lịa rằng Lương Học là người tốt hiếm thấy, vì để nàng có thể trả hết nợ ân tình còn nhường nàng đến mức độ này.

Nàng vuốt ve cây cung trong tay, thầm nghĩ hôm nay dù thế nào cũng phải trả hết bốn món nợ.

Để phân biệt mũi tên của hai người, Hứa Quân Hách sai người mang dải lụa đến, mũi tên của Kỷ Vân Hành được buộc dây đỏ, còn của hắn thì buộc dây vàng.

Hai người đứng bên cạnh bàn chuẩn bị, Hứa Quân Hách kéo cung lên ngắm bắn vào đích, nghiêng đầu nói với Kỷ Vân Hành: “Nàng hô bắn là ta sẽ bắn.” 

Kỷ Vân Hành loay hoay điều chỉnh cung tên một hồi, cuối cùng cũng chọn được tư thế dễ phát lực nhất, nghe vậy cũng gật đầu đáp lại. 

Quy tắc cũng rất đơn giản, mỗi người có hai mươi mũi tên, ai trúng bia nhiều hơn sẽ thắng. Kỷ Vân Hành chỉ vừa mới học cách bắn cung, nhưng nàng nghĩ dù sao mình cũng có lợi thế so với Hứa Quân Hách đang bị bịt mắt, huống hồ hắn lại cố tình nhường nàng kia mà. 

Nghĩ vậy, Kỷ Vân Hành bắt đầu đảm nhiệm việc hô hiệu lệnh bắn. 

Hai người cứ thế đứng yên một chỗ thi bắn tên, một người bịt mắt, một người vừa học bắn cung, cuộc thi đấu diễn ra hết sức nghiêm túc.

Nhưng chẳng mấy chốc, Kỷ Vân Hành phát hiện mình đã bị lừa. 

Khi Hứa Quân Hách bắn liên tục năm mũi tên trúng tâm bia, Kỷ Vân Hành đã hô tạm dừng, nàng chạy tới trước mặt rướn cổ nhìn lên dải lụa che mắt của hắn, nhíu mày hỏi: “Có phải ngài giả bộ không nhìn thấy hay không? Thực ra dải lụa này có thể nhìn xuyên thấu đúng không?” 

Hứa Quân Hách khẽ nghiêng đầu, cong môi mỉm cười: “Nàng muốn thử không?” 

Kỷ Vân Hành gật đầu, nàng thật sự muốn thử. 

Hứa Quân Hách liền tháo dải lụa trên mắt mình xuống xoay người bịt mắt nàng lại. Kỷ Vân Hành lập tức nhận ra mình hoàn toàn không thể nhìn thấy gì cả.

Nàng ngẩn người tháo dải lụa xuống, lẩm bẩm: “Thật sự không thấy gì mà.” 

Dù Kỷ Vân Hành có ngốc đến mấy cũng đã nhận ra mình bị lừa. Rõ ràng tài bắn cung của Hứa Quân Hách không phải chỉ ở mức “không rành lắm” như hắn đã nói. 

Nàng trừng mắt ngây ngốc nhìn hắn một hồi lâu, cuối cùng vẫn cầm cung tên lên để trận đấu tiếp tục. 

Mặc dù bị lừa, nhưng nàng đã đồng ý với Hứa Quân Hách sẽ thi bắn hai mươi mũi tên nên nhất định sẽ không bỏ giữa chừng. 

Kết quả là thất bại thảm hại. Trong hai mươi mũi tên, nàng chỉ bắn trúng được bốn lần, còn Hứa Quân Hách thì mỗi mũi tên đều vững vàng đâm trúng vào hồng tâm. 

Hứa Quân Hách còn thản nhiên nói: “Nàng mới học mà có thành tích như vậy đã là thiên phú dị bẩm rồi.” 

Lời khen nửa thật nửa giả này khiến tâm trạng Kỷ Vân Hành tốt hơn hẳn, nàng còn đề nghị muốn thi đấu với Hứa Quân Hách thêm một vòng nữa. 

Hai người chơi ở trường bắn rất lâu, Kỷ Vân Hành đã bắn cung đến lúc hai tay mỏi nhừ, mãi cho đến khi nàng thấy lo rằng nếu còn tiếp tục bắn, ngày mai hai tay sẽ bị đau nhức mới đành tiếc nuối đặt cung xuống. 

Chỉ là lúc Hứa Quân Hách khen nàng thì trông như người tốt, nhưng khi rời trường bắn lại trở mặt nói nàng đã thua hắn hai vòng, lại nợ hắn thêm hai món nợ ân tình nữa. 

“Ta nhớ kỹ lắm đó, đợi đến lúc đó ta sẽ đến đòi nàng trả nợ.” Hắn đã nói như vậy. 

Kỷ Vân Hành ngồi trong xe ngựa ôm chiếc gối mềm không nói lời nào, ngây ngốc chấp nhận sáu món nợ ân tình mà hắn đưa ra. 

Hôm đó Hứa Quân Hách rảnh rỗi, dường như đã quyết tâm dẫn Kỷ Vân Hành đi chơi. Sau khi hai người rời khỏi trường bắn, hắn lại đưa nàng đến con đường Vạn Hoa Lâu ở khu Nam thành. Trước đó vào ngày ba mươi Tết sẽ là thời điểm hội chùa đông vui nhất, đèn hoa sẽ được trang trí khắp cả con đường này, nhưng đêm đó Hứa Quân Hách bận xử lý chuyện của Trịnh Chử Quy, còn Kỷ Vân Hành sau khi cúng tế cho mẹ nàng xong cũng đi ngủ ngay, không có tâm trạng ra đường phố ngắm nhìn đèn hoa. 

Đến dịp Tết Nguyên Tiêu, đèn hoa cũng được treo tấp nập trên đường, nhưng hôm ấy Trịnh Chử Quy bị đầu độc chết, Hứa Quân Hách lại biến thành con quay tất bật xử lý điều tra nguyên nhân cái chết của ông ta thâu đêm suốt sáng, bận rộn đến mức chân không chạm đất. 

Kỷ Vân Hành cũng vì trời quá rét mướt nên lười biếng chẳng muốn ở lâu ngoài đường, nàng chỉ dạo một vòng với Tô Y rồi về nhà. 

Sang đến tận tháng hai, Hứa Quân Hách mới có thời gian rảnh đưa nàng ra ngoài chơi. 

Đường Vạn Hoa Lâu là con đường phong nguyệt náo nhiệt nhất ở Linh Châu, quanh năm suốt tháng đều bày đèn hoa dọc hai bên đường, lúc nào cũng đông vui hơn những nơi khác. 

Hứa Quân Hách dẫn nàng dạo chơi trên đường, lúc đầu hai người đi sóng đôi, thỉnh thoảng dừng lại ngắm nhìn cảnh nhộn nhịp. Nhưng về sau người trên đường càng lúc càng đông, Kỷ Vân Hành có mấy lần vì phải tránh người lạ mà lùi hẳn về sau.

Hắn chìa tay định nắm lấy nàng, nhưng Kỷ Vân Hành lại vô thức rụt tay lại tránh né làm hắn bắt hụt một phen.

Hứa Quân Hách nhíu mày tỏ vẻ không vui, bèn nắm chặt lấy tay nàng nói: “Theo sát ta.” 

Kỷ Vân Hành cũng sợ mình sẽ bị lạc giữa đám đông, lần này không né tránh nữa. 

Hứa Quân Hách nắm tay nàng rất chặt, lòng bàn tay ấm áp khô ráo, từng bước đi đều khiến lòng bàn tay hai người ma sát nhẹ vào nhau khiến lòng hắn như thiêu đốt.

Hắn nghiêng đầu làm như vô tình liếc nhìn sang Kỷ Vân Hành, thấy nàng đang chăm chú nhìn những đồ đạc bày bán bên đường với vẻ tò mò không chớp mắt, thỉnh thoảng nhìn thấy thứ gì lạ còn tròn mắt kinh ngạc, phát ra những tiếng hô hào khe khẽ. 

Dường như nàng không hề thấy việc nắm tay có gì đặc biệt. 

Hứa Quân Hách cảm thấy không hài lòng lắm. 

Kỷ Vân Hành có thể nhạy bén nhận biết cảm xúc của người khác, nhưng chung quy lại nàng vẫn quá chậm chạp, vẫn luôn không nhận ra trong ánh mắt hắn ẩn chứa điều gì mỗi khi nhìn nàng. 

Cho dù hắn đã cố ý đến gần nàng, cố ý nắm tay nàng, luôn tìm cớ để gặp nàng, nàng cũng không nhận ra điều gì cả. 

Như thể nàng cố tình giả vờ không nghe không thấy, cứ phải đợi Hứa Quân Hách cúi đầu bày tỏ toàn bộ tâm ý trong lòng mình ra. 

Nhưng Hứa Quân Hách hiểu, Kỷ Vân Hành không phải cố tình, mà là nàng thực sự không biết. 

Hắn cảm thấy phiền muộn vô cùng, vô thức lại siết chặt tay nắm chặt lấy bàn tay mềm mại như không xương của nàng. 

Hai người dạo một vòng trên đường, ngắm nhìn quang cảnh từ đầu đến cuối đường, trong lúc đó Hứa Quân Hách còn tham gia đoán đố đèn, thắng được một chiếc lồng đèn nhỏ xinh hào phóng tặng lại cho Kỷ Vân Hành.

Nàng rất thích, cứ tươi cười hớn hở xách đèn lồng đong đưa suốt dọc đường, tâm trạng u uất tích tụ ở năm cũ cũng dần dần biến mất đi.

Đợi đến khi hai người dạo chơi xong xuôi, sắc trời cũng đã dần sụp tối, Hứa Quân Hách không cho nàng về nhà mà kéo nàng lên núi đến hành cung ăn cơm tối.

Khi về đến hành cung trời đã tối hẳn, nhưng khắp nơi trong cung đều thắp đèn lộng lẫy, sáng rực tựa như ban ngày.

Hứa Quân Hách vừa về đến tẩm điện đã cho người chuẩn bị nước tắm. Hắn vốn ưa sạch sẽ, bình thường sau khi bận rộn xong việc ở ngoài về đến tẩm cung, việc đầu tiên luôn là tắm gội.

Kỷ Vân Hành ngồi đợi trong điện, đang lúc ngẩn ngơ ngồi trên ghế mềm bỗng Tuân Ngôn lặng lẽ bước vào, khẽ gọi nàng: “Kỷ cô nương, nô tài có một chuyện muốn hỏi.”

Nàng hoàn hồn, đáp: “Chuyện gì?”

“Nô tài nghe nói trong dân gian, vào ngày sinh nhật người dân thường nấu một bát mì đặc biệt, trong bát chỉ có một sợi mì dài, gọi đó là mì trường thọ. Chuyện này có đúng không?”

Kỷ Vân Hành gật đầu: “Đúng vậy.”

Sau đó nàng nghĩ ngợi một lúc, hỏi lại: “Hôm nay là sinh nhật của công công sao?”

Tuân Ngôn đáp: “Là sinh nhật của Điện hạ.”

Kỷ Vân Hành ngạc nhiên xòe tay tính toán lại ngày tháng, hôm nay là mùng mười tháng hai.

Nàng chơi với Hứa Quân Hách cả buổi chiều, cứ ngỡ rằng hắn bận rộn lâu nay nên mới muốn ra ngoài thư giãn, không ngờ rằng hôm nay lại là sinh nhật của hắn.

Hắn không hề nhắc tới, Kỷ Vân Hành cũng hoàn toàn không dự liệu trước được, thế nên cũng chẳng có chuẩn bị gì, ngây ngẩn nói: “Ta không có chuẩn bị quà sinh nhật cho ngài ấy…”

Tuân Ngôn mỉm cười, dịu dàng nói: “Kỷ cô nương không cần bận tâm, nếu như Điện hạ không nói thì tức là không muốn cô nương phải chuẩn bị.”

Kỷ Vân Hành im lặng, dù biết rõ Hứa Quân Hách không nói cho nàng biết có lẽ vì hắn thật sự nghĩ vậy, nhưng nàng lại không cảm thấy thế.

Từ khi ghi nhớ mọi chuyện cho đến nay, sinh nhật mỗi năm của nàng đều được diễn ra rất long trọng. Trước khi mẹ qua đời, bà vẫn luôn tặng cho nàng món quà bà tự tay làm ra vào mỗi dịp sinh nhật. Sau khi mẹ không còn nữa, dì Tô sẽ thay mẹ ghi nhớ ngày đặc biệt đó, vào sinh nhật năm ngoái bà còn tặng cho nàng một ngôi nhà.

Hứa Quân Hách rời nhà đi xa ngàn dặm, xung quanh hắn ngoài các thái giám trong hành cung, dường như cũng chẳng mấy ai nhớ đến sinh nhật, lại càng không có người chúc mừng cho hắn.

Mà có lẽ chính hắn cũng không hề bận tâm.

Lúc hắn tắm xong thay đồ sạch sẽ bước ra, đồ ăn cũng đã bày biện sẵn sàng. Trên người hắn vẫn còn vương chút hơi nước, vừa lau đuôi tóc ẩm ướt vừa gọi nàng đi dùng bữa.

Món ăn trên bàn không quá cầu kỳ nhưng đủ thịnh soạn với hai người.

Vị trí Hứa Quân Hách ngồi xuống có bày sẵn rượu. Bình thường hắn rất ít chạm đến rượu, chỉ có dịp yến tiệc mới nhấp môi một hai chén, thế nên Kỷ Vân Hành rất hiếm khi thấy hắn uống rượu.

Hứa Quân Hách ngồi xuống tự rót cho mình một chén, bỗng nhiên hỏi nàng: “Nàng uống không?”

Kỷ Vân Hành xưa nay vốn không chạm tới một giọt rượu nào, nhưng khi bắt gặp đôi mắt của hắn, nàng lại gật đầu: “Ta uống một ít thôi.”

Hứa Quân Hách thật sự chỉ rót cho nàng một chút, chỉ đủ để nàng nếm thử.

Loại rượu này thiên ngọt, dù mạnh nhưng hậu vị rất ngọt ngào. Nhấp một ngụm từ từ thưởng thức, mùi rượu thơm ngát đọng lại trên môi lưỡi.

Hứa Quân Hách là người ít nói, rất hiếm khi chủ động mở đầu câu chuyện, cũng không thích tán dóc khi ăn cơm.

Nhưng khi hắn nhìn Kỷ Vân Hành ngồi đối diện, ánh đèn sáng rực chiếu lên mặt nàng khiến làn da trắng ngần lại càng mịn màng như ngọc dương chi, đôi hàng mi đen dày càng thêm sắc sảo, đôi mắt hơi cúi xuống chăm chú ăn từng món. Hứa Quân Hách bỗng muốn nói chuyện với nàng, chỉ để nàng ngước mắt lên nhìn hắn.

Hắn bắt đầu mở lời: “Rất lâu trước kia, ta từng có một nguyện vọng rất muốn thực hiện. Lúc ấy, có lẽ vì còn nhỏ nên ta chưa để tâm nhiều đến triều chính, cả năm sống trong Hoàng cung mà không được gặp mẹ lấy một lần, hầu như chỉ có thể nghe nói về mẹ thông qua lời kể của người khác. Năm đó sau khi ta biết sinh nhật là ngày trọng đại, ta đã rất mong mỏi mẹ sẽ đón ta ra khỏi Hoàng cung vào ngày đó, hoặc ít nhất vào cung cùng đón sinh nhật với ta.”

“Ta bắt đầu học bắn cung từ năm bốn tuổi, Hoàng gia gia nói rằng nếu ta có thể bắn trúng bia ngắm di động không để rớt mũi tên nào, ngài sẽ đặc biệt cho phép mẹ vào cung đón sinh nhật cùng ta. Vậy nên ngày nào ta cũng chăm chỉ tập luyện, mất nửa năm mới có thể hoàn thành yêu cầu của Hoàng gia gia, rồi lại ngóng trông ngày sinh nhật tới.”

Hứa Quân Hách nói đến đây bỗng dừng lại, hắn gắp vài miếng đồ ăn, lại uống thêm một ngụm rượu, gương mặt vẫn bình thản, không hề để cảm xúc nào của quá khứ chi phối, dù là vui sướng hay đau lòng đều không hiện ra mặt.

“Sau đó thì sao?” Kỷ Vân Hành hỏi.

“Bà ấy không đến.” Hứa Quân Hách điềm nhiên nói tiếp: “Cả đời bà ấy sống trong sự hối hận vì đã sinh ra ta, làm sao có thể sẵn lòng đón mừng sinh nhật cùng ta chứ.”

Kỷ Vân Hành thấy nghẹn ngào nơi lồng ngực, nàng cắn chặt đôi đũa nghĩ ngợi hồi lâu, rồi an ủi hắn: “Ta sẽ ở bên ngài.”

Hứa Quân Hách hỏi: “Ở bên ta làm gì?”

Nàng buột miệng đáp ngay: “Ta sẽ đón sinh nhật với ngài, cũng giống như hôm nay vậy, về sau mỗi năm đều bắn tên cùng ngài.”

“Kinh thành cách Linh Châu cả ngàn dặm, làm sao nàng ở bên ta được?” Hứa Quân Hách dường như xem lời nàng nói như những lời an ủi vô tri: “Sớm muộn gì ta cũng phải quay về Kinh thành.”

Kỷ Vân Hành lập tức tỏ ra khó xử, bởi vì vừa rồi nàng đã quên cân nhắc đến điều này.

Hứa Quân Hách đợi một lúc không nghe thấy nàng nói gì về chuyện sẽ đến Kinh thành, trong lòng hắn cũng có hơi thất vọng

Hắn đã nói hơn phân nửa lời ngon tiếng ngọt rồi, hắn đã bày ra dáng vẻ đáng thương đến vậy rồi, nàng nói thêm vài câu dỗ dành hắn thì có làm sao chứ?

Hắn trầm lặng không nói một lời, tự mình rót rượu, vừa uống vừa ăn.

Kỷ Vân Hành nhận ra tâm trạng hắn không tốt, tưởng rằng hắn đang buồn vì chuyện của mẹ hắn, trong lòng cũng thấy xót xa theo nhưng lại vụng về không biết cách nói lời an ủi.

Tửu lượng của Hứa Quân Hách không tốt lắm, mới uống vài chén vào đã thấy khuôn mặt tuấn tú ửng đỏ hơi say.

Hắn nhíu mày tỏ ra không vui: “Kỷ Vân Hành, sao nàng lại không nói gì?”

Kỷ Vân Hành gắp một miếng thức ăn cho vào miệng, cẩn thận quan sát biểu cảm của hắn rồi mới trả lời: “Ta đang suy nghĩ.”

“Suy nghĩ gì?”

Kỷ Vân Hành lại không hó hé thêm lời nào nữa.

Hứa Quân Hách hừ một tiếng: “Đầu óc nàng ngốc nghếch như vậy thì có thể suy nghĩ ra được gì chứ?”

Trước đây hắn chưa bao giờ cân nhắc đến khoảng cách xa xôi giữa Linh Châu và Kinh thành, bởi vì khi đến mảnh đất này, Hứa Quân Hách chỉ muốn tìm ra chân tướng sự việc khuất tất trong lòng, chứ chưa từng nghĩ đến chuyện sẽ để lòng mình rơi rớt nơi đây.

Linh Châu là nhà của Kỷ Vân Hành, nàng không muốn rời đi cũng là lẽ thường tình.

Nhưng cả đời này của hắn chỉ có thể ở chốn Kinh thành.

Hứa Quân Hách vừa nghĩ đến điều này lại thấy phiền muộn, định nâng chén rượu lên thì thấy Kỷ Vân Hành ngồi đối diện đột ngột đứng dậy.

Nàng kéo ghế ngồi sát lại bên cạnh Hứa Quân Hách, bàn tay nhẹ nhàng đặt lên mu bàn tay hắn, đôi mắt mèo con đen láy nhìn hắn, nhẹ nhàng nói: “Lương Học, ta có thể đến Kinh thành mà, như vậy năm nào ta cũng có thể đón sinh nhật cùng ngài rồi.”

Hứa Quân Hách sững sờ: “Gì cơ?”

Kỷ Vân Hành nói tiếp: “Mặc dù Kinh thành có nhiều quy củ vừa kỳ quặc vừa hà khắc, nhưng ta là người rất giữ quy củ, chắc chắn sẽ không phạm phải luật lệ nào ở đó đâu. Hơn nữa, ta còn nghe người ta nói Kinh thành đầy rẫy vàng bạc, nếu tửu lâu của dì Tô có thể mở ở Kinh thành, chắc chắn sẽ kiếm được nhiều tiền hơn bây giờ nữa, đến Kinh thành cũng chẳng phải là chuyện xấu.”

Hứa Quân Hách không ngờ nàng sẽ nói ra những lời này: “Linh Châu chẳng phải là nhà của nàng sao?”

Kỷ Vân Hành đáp: “Từ sau khi mẹ ta qua đời, ta cũng không còn nhà nữa.”

Nghe đến đây, Hứa Quân Hách bất giác nhớ lại, ngày trước khi hắn còn biến thành chú chó nhỏ vào ban đêm đã từng thấy Kỷ Vân Hành ngồi dưới ánh đèn, lẩm bẩm nhắc đi nhắc lại về chuyện Vương thị đã sắp xếp hôn sự cho nàng ra sao.

Lúc đó, Hứa Quân Hách chỉ nghĩ rằng nàng yếu đuối hèn nhát, đã quen thuận theo sự sắp đặt của chủ mẫu trong nhà, nhưng bây giờ nghĩ lại có lẽ không phải như vậy.

Thực ra, Kỷ Vân Hành rất muốn rời khỏi Kỷ gia.

Nhưng nàng không thể dựa vào chút sức mọn của mình để làm điều đó, thế nên nàng đương nhiên nghĩ rằng sau khi xuất giá sẽ có thể rời khỏi Kỷ gia.

Giữa người chồng chưa từng gặp mặt và Kỷ gia, nàng đã chọn vế đầu tiên. Ngoài miệng nàng vẫn nói mình không hận cha, nhưng thực ra lại muốn thoát khỏi nơi đó hơn ai hết.

Hứa Quân Hách nhìn sâu vào trong mắt nàng: “Sau đó vì sao lại không muốn rời đi nữa?”

Kỷ Vân Hành nói rằng tiểu viện đó là ngôi nhà nhỏ mà hai mẹ con nàng đã từng sống, thế nên nàng không muốn rời xa, nhưng giờ nghĩ lại có lẽ không phải vậy. Bởi ngay từ đầu, Kỷ Vân Hành đã có ý định muốn rời đi, chỉ là sau này đã thay đổi suy nghĩ.

Kỷ Vân Hành như bị câu hỏi ấy làm khó, nàng nhất thời ngơ ngác một lúc, không hiểu Hứa Quân Hách đang muốn hỏi điều gì.

“Là vì ta đã vào tiểu viện của nàng sao?”

Hứa Quân Hách hạ thấp giọng, mở to mắt nhìn sâu vào mắt Kỷ Vân Hành, nhẹ nhàng hỏi.

Kỷ Vân Hành ngẩn người, ánh mắt mơ hồ bị hắn cuốn vào, không biết phải trả lời thế nào.

Hứa Quân Hách đột nhiên tiến sát về phía nàng, vòng tay qua eo nàng kéo nàng lại gần hơn.

Động tác quá nhanh khiến Kỷ Vân Hành không kịp né tránh, nàng chỉ biết mở to mắt nhìn khuôn mặt hắn tiến lại gần, sau đó cảm giác được cánh môi ấm áp và mềm mại áp xuống môi nàng khiến nàng giật mình trợn tròn mắt.

Hứa Quân Hách ôm chặt lấy cả người nàng vào lòng, hôn lên môi nàng đầy mãnh liệt, đầu lưỡi tự nhiên liếm qua làn môi mềm mại, nụ hôn không quá dịu dàng cũng chẳng quá thô bạo, động tác dây dưa giống như đang dụ ngọt để nàng há miệng ra.

Hơi thở của hắn thoáng chốc trở nên dồn dập, chóp mũi chạm nhẹ vào mặt nàng như không thể kìm nén cảm xúc trong lòng. Tựa như sắt nóng gặp lửa, thổi bùng lên những tia sáng rực rỡ, toàn thân đều bị cảm giác nóng bỏng bao trùm.

Đến giây phút này đây, hắn mới cảm nhận được chỗ trống rỗng trong tim mình đã được lấp đầy.

Kỷ Vân Hành sợ đến mức không biết làm gì, chỉ muốn giãy giụa theo bản năng, nàng dùng hai tay đẩy vai hắn ra, trong cổ họng phát ra những tiếng rên khe khẽ.

Hứa Quân Hách làm như không nghe thấy, còn vì nàng không chịu buông lỏng khớp hàm, hắn khẽ cắn nhẹ lên môi nàng. Kỷ Vân Hành đau đớn khẽ kêu lên, bất giác há miệng ra, lúc này Hứa Quân Hách phá tan phòng tuyến xông vào cuốn lấy đầu lưỡi nàng không chút do dự.

Gò má và tai nàng trong thoáng chốc đã đỏ bừng lên, hai vành tai nóng ran như thể cả người nàng bị nhấn chìm trong dòng suối nước nóng hầm hập. Cảm giác xa lạ khiến lòng nàng rung động mãnh liệt, cơ thể dần trở nên mềm nhũn, tay chân mất đi sức lực, sự phản kháng dần trở nên yếu ớt. Hứa Quân Hách đặt tay lên lưng nàng nhẹ nhàng vuốt ve, âu yếm như ngập tràn tình ý yêu thương. Chiêu này thực sự hiệu quả, chẳng mấy chốc Kỷ Vân Hành đã buông xuôi, toàn thân như mềm oặt, bàn tay đang đẩy hắn ra cũng chuyển sang nắm chặt lấy vạt áo của hắn.

Hứa Quân Hách dường như đã hạ quyết tâm muốn Kỷ Vân Hành nếm thử hương vị của thứ rượu mạnh này, hắn quấn lấy nàng không biết đã hôn bao lâu, mãi cho đến khi nàng lại phát ra tiếng kháng cự khe khẽ, còn đấm vào vai hắn, hắn mới chịu buông ra.

Dù đã thỏa mãn, hắn vẫn có chút lưu luyến không nỡ rời đi.

Kỷ Vân Hành thở dốc, đôi môi bị hắn giày vò đến đỏ bừng như sưng lên còn bóng bẩy lấp lánh ánh nước. Khóe mắt nàng ửng hồng như ánh nắng chiều ráng đỏ, làm nốt ruồi dưới mắt càng thêm quyến rũ. Hứa Quân Hách nhìn nàng thật lâu, còn không kìm lòng được ghé lại hôn nhẹ vào khóe mắt nàng.

Suy cho cùng Kỷ Vân Hành vẫn là một thiếu nữ mới lớn, vẫn còn thẹn thùng, nàng trừng mắt nhìn hắn, dùng mu bàn tay lau vội vết nước còn vương trên môi, dù giận dữ nhưng không nói ra được lời trách móc nào.

Nàng hoảng loạn đứng dậy, hành động vội vàng khiến nàng đâm sầm vào ghế, còn không quên phê bình cái ghế một câu: “Như vậy là sai đó, biết chưa!”

Hứa Quân Hách muốn kéo nàng lại, nhưng Kỷ Vân Hành đã vội vã quay đầu bỏ chạy, vừa chạy vừa hô lớn: “Ta phải đi rồi! Ta xuống núi đây!”


Bình luận

Bình luận về bài viết này