“Giả sử hung thủ có hai người, trong đó chắc chắn có một người là nam không còn gì để bàn cãi nữa, vậy thì người còn lại có thể là nam cũng có thể là nữ. Hai người họ đã hợp tác gây án nhiều lần, nhưng bất kể là nam hay nữ, vì cớ gì mấy nạn nhân trước đều không bị xâm phạm, mà nghi phạm A Từ gặp phải lại nổi ý tà dâm…?”
Trên xe ngựa trở về Tiết phủ, Khương Ly vẫn còn đang cân nhắc trường hợp của Phó Vân Từ.
Hoài Tịch nhíu mày nói: “Có khi nào một người là chủ mưu, người còn lại chỉ là đồng phạm? Chủ mưu sợ để lại dấu vết nên không nảy sinh ý đồ bậy bạ, nhưng đồng phạm lại là kẻ háo sắc?”
Khương Ly đáp: “Nếu chỉ là lần đầu hay lần thứ hai thì khả năng này có thể còn hợp lý, nhưng đã hợp tác tới năm lần, đến lần thứ sáu lại thay đổi cách làm, chuyện giết người phân xác vốn là hành vi cực đoan, nếu thực sự có đồng phạm và chủ mưu, vậy đồng phạm ắt phải rất hiểu rõ ý muốn của chủ mưu mới đúng.”
Hoài Tịch đã rối bời đầu óc: “Vậy thì nô tỳ thật sự không nghĩ ra khả năng nào khác nữa.”
Khương Ly hơi nheo mắt lại, trầm giọng nói: “Vụ án hiện tại chưa có tiến triển gì quá lớn, ngoài việc hung thủ quá xảo quyệt, manh mối để lại trên thi thể nạn nhân quá ít, ta cứ cảm thấy là vì ta chưa tìm ra được toàn bộ động cơ gây án…”
Hoài Tịch khó hiểu: “Toàn bộ động cơ?”
Khương Ly khẽ đáp: “Phải hiểu rõ động cơ mới có thể xác định chính xác được hướng truy tìm hung thủ, nếu không cũng chẳng khác nào mò kim đáy bể. Hoài Tịch, nếu có kẻ thù mà ngươi căm ghét đến thấu xương rơi vào tay ngươi, ngươi hận người đó đến mức nảy lên suy nghĩ muốn giết người, vậy ngươi sẽ làm thế nào?”
Hoài Tịch nhướn mày: “Cho dù nô tỳ có muốn giết cũng sẽ không để gã chết dễ dàng…”
Còn chưa nói dứt câu, Hoài Tịch bỗng nhiên bừng tỉnh như đã hiểu ra: “Ý của cô nương là, hung thủ của vụ án này đã tốn công bắt người giết người, thoạt nhìn giống như cực kỳ căm hận những tân nương sắp xuất giá, nhưng lúc ra tay lại quá dứt khoát, ngoài việc phân xác cũng không hề có quá nhiều hành vi nào cho thấy gã trút giận… Nhưng nếu lỡ như người này có tâm lý vặn vẹo, chỉ đơn thuần thích giết người phân xác thôi thì sao?”
Khương Ly gật đầu: “Vậy thì cũng có thể coi là hợp lý.”
Hoài Tịch hơi rùng mình: “Cô nương đã có nghi ngờ như vậy, sao không nói với Phó Thế tử và Bùi đại nhân?”
Khương Ly dựa vào vách xe nhắm mắt dưỡng thần: “Chắc hắn cũng sẽ nghĩ đến khả năng này.”
Hoài Tịch ngập ngừng, nhưng thấy Khương Ly đã nhắm mắt lại, cuối cùng cũng không dám hỏi thêm.
Lúc trở về Tiết phủ đã là xế chiều, Khương Ly vừa bước vào Doanh Nguyệt Lâu, hai thị nữ Cát Tường và Như Ý đã nhanh chóng chạy tới đón, Cát Tường nói: “Sao trông Đại tiểu thư thong thả quá vậy, bên phía Tam tiểu thư đã bắt đầu thử phục trang từ sáng sớm rồi kìa.”
Khương Ly cởi bỏ áo choàng, nghi hoặc hỏi lại: “Thử phục trang gì cơ?”
Cát Tường sửng sốt: “Ngày mai người phải đến phủ Công chúa dự yến tiệc mà, phải chuẩn bị trang phục và đồ dùng trước một ngày. Tam tiểu thư đến cả búi kiểu tóc nào, phối với ngọc bội gì, cài trang sức ra sao đều phải tính toán cẩn thận đó.”
Khương Ly phì cười: “Đến mức đó luôn sao? Ta ăn mặc như thường ngày là được rồi.”
Cát Tường và Như Ý liếc mắt nhìn nhau, Như Ý nói khẽ: “Cô nương không biết đấy thôi, Khánh Dương Công chúa vốn thích tiệc tùng, ngày mai có lẽ sẽ mời không ít đệ tử thế gia đến dự, nghe đâu cả Đức Vương Điện hạ cũng sẽ đến…”
Vua Cảnh Đức tại vị 39 năm, dưới gối có 3 trai 3 gái. Trưởng nữ Ninh Dương Công chúa mất sớm vì bệnh tật, hiện nay vẫn còn Thái tử Lý Mộc, Túc Vương Lý Quân, Khánh Dương Công chúa Lý Oánh và Nghi Dương Công chúa Lý Huệ, 4 vị này đều quá 30 tuổi và đã thành lập gia thất. Chỉ riêng Đức Vương Lý Nghiêu là người con trai được sinh ra khi vua Cảnh Đức đang độ tráng niên, năm nay mới 21, đang đến thời điểm bàn chuyện hôn sự.
Thấy thái độ Khương Ly thản nhiên như không, Cát Tường vẫn kiên trì thủ thỉ: “Nô tỳ nghe nói Tam tiểu thư đã chuẩn bị rất nhiều cho buổi yến tiệc này, Tam tiểu thư không chỉ chuẩn bị y phục mới, trang sức mới mà còn uống thuốc điều hòa cơ thể, sáng tối nào cũng thoa hương cao dưỡng da toàn thân, sáp thơm dưỡng tóc ngày mấy lượt, đến cả mực đỏ vẽ móng tay cũng phải tìm loại đặc biệt nhất ở thành Trường An. Ngày mai Đại tiểu thư đi cùng Tam tiểu thư, dù thế nào cũng không thể để Tam tiểu thư lấn át người được chứ?”
Khương Ly nghe xong chỉ mỉm cười: “Phủ Công chúa có trăm hoa tranh nhau khoe sắc, ta làm người thưởng hoa là được rồi. Còn về Tam muội muội, muội ấy thích làm đẹp cho người hay cho mình thì cứ tùy ý muội ấy đi, không cần phải so bì với muội ấy từng ly từng tí như thế.”
Khương Ly nói xong sải bước đi thẳng lên lầu, Hoài Tịch mỉm cười nhìn hai người họ: “Cô nương trời sinh đã thích giản dị, tấm lòng của hai tỷ tỷ, cô nương đều ghi nhận.”
***
Yến tiệc ngắm hoa của Khánh Dương Công chúa đã được định vào giờ Ngọ, sáng hôm sau dùng xong bữa sáng, Khương Ly đã đi ra tiền viện. Hôm nay nàng khoác áo choàng màu trắng ánh trăng thêu họa tiết cành lan, bên trong mặc áo bối tử màu đinh hương thêu mười dạng hoa văn phối cùng váy xếp họa tiết trúc màu mật, dáng lưng mảnh mai thẳng tắp trông thanh nhã tựa như nhành lan quân tử không sợ sương giá.
So với vẻ trang nhã ấy của Khương Ly, Tiết Thấm với bộ áo choàng thêu hoa mai đỏ bạc trông tươi sáng và nổi bật hơn hẳn. Nàng ta mặc áo lụa tay rộng thêu hoa ngọc bích và cành nho xanh, phía dưới là váy đỏ thêu hoa thạch lựu kèm lớp lụa mỏng màu hồng nhạt thắt ngang eo, lại thêm búi tóc cao như mây phối kèm vòng ngọc lấp lánh trên cổ, càng làm tôn lên làn da trắng như tuyết và vẻ đẹp rạng rỡ quý phái.
Vừa lên xe ngựa, Tiết Thấm đã không nhịn được nói: “Đại tỷ ăn mặc thế này cũng đơn giản quá đấy.”
Khương Ly đáp lại một cách chân thành: “Muội muội có phong thái động lòng người là đủ rồi.”
Tiết Thấm chỉ cảm thấy Khương Ly đang mỉa mai mình ăn mặc quá lộng lẫy, nàng ta tức nghẹn họng, hất cằm sang chỗ khác, chẳng buồn nói thêm câu nào.
Phủ Khánh Dương Công chúa tọa lạc tại phường Thái Bình bên ngoài cổng Hàm Quang, nửa canh giờ sau, xe ngựa đã dừng lại trước phủ Công chúa. Khương Ly nhẹ nhàng nhảy xuống xe, Tiết Thấm bước theo sau một cách yêu kiều thướt tha.
Ngoài cửa phủ đã có tùy tùng đợi sẵn, nội thị thấy hai người đến bèn dẫn hai người vòng qua bức tường bình phong tiến sâu vào phủ Công chúa.
Phường Thái Bình nằm gần sát Hoàng thành, tấc đất tấc vàng, vậy mà phủ Khánh Dương Công chúa lại rộng lớn uy nghiêm, đình đài lầu gác chạm trổ rực rỡ. Hôm nay tuyết vừa tan, trời lại trong xanh, ánh nắng vàng lười biếng phủ lên tầng tầng mái ngói phủ tuyết, tựa như lạc bước vào thế giới lưu ly. Qua khỏi một dãy núi giả trồng đầy cây tùng lùn, cảnh vật trước mắt đột nhiên thay đổi, băng tuyết tan hết, cây cối um tùm, suối chảy róc rách, đi đến cuối hành lang lát đá cẩm thạch là một ngôi thủy tạ mái cong ngói biếc nằm sừng sững bên hồ sương khói lượn lờ, nơi đó còn có suối nóng dẫn thẳng ra hồ.
“Khởi bẩm Công chúa Điện hạ, hai vị tiểu thư của phủ Tiết Trung thừa đã tới.”
Nội thị đứng bên ngoài thủy tạ bẩm báo, tiếng cười nói bên trong tạm ngưng lại, sau đó một giọng nói hòa nhã dịu dàng như gió xuân vang lên: “Mau mời các nàng ấy vào đi…”
Nội thị đưa tay ra mời, Tiết Thấm lập tức sải bước về phía cửa chính có rèm châu buông xuống, Khương Ly ung dung bước theo sau, ánh mắt khẽ liếc về phía đình giữa hồ, nơi đó thấp thoáng có mấy bóng người.
Còn chưa nhìn rõ người trong đình là ai, Khương Ly đã bước vào thủy tạ, chỉ thấy ở vị trí chủ tọa trong sảnh là một người phụ nữ xinh đẹp, dáng vẻ đoan trang ngồi đó, xung quanh có 5 cô nương vận váy áo lộng lẫy vây quanh. Vừa thấy hai người bước vào, tất cả mọi người lập tức đưa mắt nhìn tới.
“Thỉnh an Công chúa Điện hạ…”
“Bái kiến Công chúa Điện hạ…”
Sau khi hai người lần lượt hành lễ, Khánh Dương Công chúa cười nói: “Mau miễn lễ, đã lâu không gặp Thấm nhi rồi…”
Tiết Thấm mỉm cười đứng dậy, vừa đang định lên tiếng đáp lời nhưng Khánh Dương Công chúa đã nói tiếp: “Mau để bổn cung nhìn xem Đại tiểu thư nhà họ Tiết dáng dấp ra sao, lại đây, đến trước mặt bổn cung nào…”
Khương Ly bình tĩnh bước tới, Khánh Dương Công chúa mỉm cười quan sát nàng. Lý Oánh trời sinh có gương mặt trái xoan, chân mày cong như lá liễu, đôi mắt tựa trăng sáng, dung nhan như đóa phù dung nở chậm. Hôm nay bà ấy mặc váy lụa mẫu đơn màu đỏ tươi dệt chỉ vàng, trang điểm đậm nét trông diễm lệ vô cùng. Dù đã 32 tuổi, nhìn qua lại giống như đang ở độ tuổi thanh xuân rực rỡ.
Bà ấy đưa tay ra với Khương Ly: “Quả là một cô nương xinh đẹp! Mau nói cho bổn cung biết, ngươi đã dùng linh dược gì mà có được dung nhan thanh khiết thế này?”
Lý Oánh là con thứ tư trong số các Hoàng tử Công chúa, mẹ ruột là Bắc Lương Công chúa, từ nhỏ được sủng ái thành ra tính tình kiêu căng. Sau này bà ấy phải lòng Thế tử phủ Vĩnh An Bá – Ninh Thước, sau một phen thổ lộ động trời đã được như ý nguyện, hai người thành thân 10 năm mà tình cảm vẫn đậm đà như thuở ban đầu. Điều đáng tiếc duy nhất chính là cơ thể Lý Oánh mắc bệnh ngầm, đến nay vẫn chưa có con nối dõi.
Khương Ly cất lại nụ cười, điềm đạm đáp: “Điện hạ quốc sắc thiên hương, thần nữ do bệnh mà có sắc mặt này, thực chẳng dám nhận lời khen của người.”
Da nàng vốn nhợt nhạt hơn người thường, thoạt nhìn đúng là trắng mịn toát lên vẻ thanh cao thoát tục thật. Lý Oánh nắm lấy tay nàng, kinh ngạc nói: “Ngươi là thần y giang hồ, chẳng lẽ còn có bệnh mà ngươi không chữa được sao?”
Khương Ly đáp nhẹ, giọng có chút nghèn nghẹn: “Thần nữ thuở nhỏ từng mắc bệnh tim, đến nay không tái phát đã là may mắn rồi.”
Lý Oánh không khỏi thở dài: “Phải rồi, thầy thuốc không chữa được bệnh mình cũng là lẽ thường mà… Nào ngươi lại đây, các nàng ấy đều cùng tuổi với ngươi, có lẽ ngươi còn chưa quen biết. Để ta giới thiệu, đây là Nhị tiểu thư Quách Thục Dư của phủ Quảng Ninh Bá, Tam tiểu thư Mạnh Tương của phủ An Viễn Hầu, Tứ cô nương Dư Diệu Phù của phủ Khánh An Bá, Đại tiểu thư Lý Ấu Nghi của phủ Hoài Dương Quận vương, còn đây là Tam tiểu thư Sở Lam của phủ Việt Quốc Công.”
Năm người lần lượt tiến lên chào hỏi, họ đều là tiểu thư các nhà quyền quý có huân tước hoặc dòng dõi Hoàng tộc. Trước kia Khương Ly có từng gặp mặt vài người, song giao tình chẳng mấy sâu đậm, lúc này chỉ coi như mới gặp lần đầu nên lễ độ đáp lại từng người. Đang lúc trò chuyện, ngoài cửa sổ chợt truyền đến tiếng hòa tấu cầm tiêu, tiếp theo đó là một giọng hát trầm bổng ngân nga vang lên:
“Quay đầu lại… đều là hư ảnh… đối diện… lại là ai đây…”
Tiết Thấm hơi kinh ngạc: “Hôm nay Điện hạ mời cả gánh hát đến sao?”
Lý Oánh cười cười khoát tay: “Người đâu, mở cửa sổ ra nào…”
Người hầu tiến đến mở toang các khung cửa sổ hướng ra hồ, mọi người ngước mắt nhìn ra ngoài, bên trong đình giữa hồ có ngày bóng người mặc cẩm y hoa phục lộng lẫy. Một công tử áo bạc đang thổi tiêu, một công tử áo tím gảy đàn, còn có một công tử áo trắng ngồi sau án thư vẽ tranh, mà tất cả bọn họ đều đang dõi mắt nhìn về phía công tử tuấn dật đang hát xướng ở giữa đình.
Người này mặc trường sam bằng gấm Tứ Xuyên màu lam chàm thêu hoa văn chữ vạn tròn, thắt lưng mang túi cá bạc, cài trâm ngọc trắng, mũi cao mắt sâu, phong lưu hào hoa. Khi hát ngâm, dáng người cao gầy đung đưa nhịp nhàng, cây sáo ngọc trong tay cũng lượn vòng theo tiết tấu. Đến đoạn cảm xúc cao trào, đuôi mắt phượng khẽ nhướn lên, quyến rũ còn hơn cả đào kép bên ngoài.
“Là Tiểu Quận vương!” Tiết Thấm khẽ thốt lên, thấy Khương Ly đang ngây người nhìn ra đình giữa hồ, nàng ta còn không quên giới thiệu: “Đại tỷ, vị công tử đó chính là Giang Lăng Tiểu Quận vương Lý Sách.”
Giang Lăng Tiểu Quận vương Lý Sách, tên tự Ký Châu, thuở nhỏ quần là áo lượt ăn chơi trác táng, mê cưỡi ngựa bắn cung, thích vàng ngọc châu báu, lại còn học cả tạp kỹ và âm luật. Sau này lại đổi sang hứng thú với kiến trúc nghề mộc, làm vườn và cả điêu khắc.
Những sở thích đốt tiền ấy đã khiến phủ Quận vương Giang Lăng hao tổn hơn nửa gia sản. Nhưng sau mấy năm đắm chìm trong ham thú chơi bời, Lý Sách đã thực sự nổi danh: một là giỏi điêu khắc, có thể khắc Bát cảnh Giang Nam lên miếng dương chi ngọc bằng hạt đào; hai là tinh thông nghề mộc xây dựng, tòa Quan Vân Lâu cạnh hồ Thái Dịch trong cung là do y đích thân thiết kế và giám sát thi công vào 3 năm trước.
Cha mẹ Lý Sách mất sớm thế nên vua Cảnh Đức luôn đối đãi khoan hậu với y, thuở đầu còn lo Lý Sách không có chí tiến thủ, nay thấy y đã thạo nghề có sở trường riêng lập tức cất nhắc y vào Tương Tác Giám để thực hành thêm. Khương Ly cũng biết năm ngoái Lý Sách đã được thăng chức thành Thiếu giám Tòng Tứ phẩm, hiện giờ còn đang tham gia thi công Vạn Thọ Bảo Tháp mừng thọ 60 của vua Cảnh Đức vào năm sau.
Khương Ly ngẩn người nhìn Lý Sách một hồi lâu mới dời mắt nhìn sang Thế tử Nghĩa Dương Quận vương Lý Đồng Trần đang thổi tiêu bên cạnh, người này mặc áo bạc, đầu đội ngọc quan, toàn thân phối trang sức lấp lánh, vẫn là dáng vẻ “kiêu quý” lộ rõ trên từng đường nét.
“Được rồi, người đã đến đông đủ, chúng ta cũng nên đi ngắm hoa thôi.”
Lý Oánh chầm chậm đứng dậy, dẫn mọi người rời khỏi thủy tạ đi về phía khúc cầu uốn cong tới đình giữa hồ. Mấy người trong đình nghe thấy tiếng động lập tức quay đầu lại, ngay cả tiếng hát của Lý Sách cũng đứt đoạn. Đến khi y nhìn thấy Khương Ly xa lạ xen lẫn trong đám người, ánh mắt thoáng chốc khựng lại, nhưng ngay lập tức đã bị công tử áo trắng đang vẽ tranh kéo về.
Công tử áo trắng đặt hai tay giữ lưng Lý Sách lại, sau đó đưa tay ra dấu gì đó qua lại giữa eo và cánh tay, nhìn từ xa trông cứ như đang lấy số đo may áo. Nhưng hai người họ đứng gần quá mức, ánh mắt hành động lại suồng sã mập mờ đến mức khó hiểu.
Đi gần hơn một chút, Khương Ly mới nghe thấy công tử áo trắng lẩm bẩm không ngừng…
“… Hôm nay ngươi mặc trường sam che mất đi thân hình, ta đoán không ra được động tác thế nào, người vẽ ra trong tranh thành ra chỉ có vẻ thoải mái phong nhã chứ vẫn thiếu chút khí lực…”
Lý Oánh vừa cười vừa lắc đầu: “Người này tên là Lư Tiện, vẽ tranh đến mức ngây ngốc luôn rồi.”
Bà ấy cất cao giọng: “Được rồi Lư Tiện, Thanh Sơn Ngọa Tuyết của bổn cung không đợi được tranh của ngươi đâu.”
Nghe thấy hai chữ “Lư Tiện”, trái tim Khương Ly khẽ run lên, Lư Tiện chính là vị hôn phu của Trịnh Nhiễm, nạn nhân thứ ba trong vụ án giết người liên hoàn kia, không ngờ hôm nay hắn ta cũng có mặt.
Công chúa đã lên tiếng, nhưng Lư Tiện lại ngập ngừng giây lát: “Vậy Công chúa Điện hạ và các vị tiểu thư cứ đi ngắm hoa đi, tại hạ nhất định phải hoàn thành xong bức họa này…”
Hắn ta nói xong lại quay về trước án thư vẽ tiếp, trông cứ như vẽ đến ngu dại thật vậy.
Lý Sách không lấy làm lạ, lúc này y khẽ xoay tròn cây sáo ngọc trong tay tạo thành một đóa hoa, mỉm cười nói: “Đại tiểu thư nhà họ Tiết danh vang lừng lẫy khắp chốn, quả nhiên không khác gì lời đồn.”
Lý Đồng Trần cũng tươi cười tiến lên: “Ra mắt Tiết cô nương, bọn ta đều đã nghe qua đại danh của cô nương, nếu sau này có ngày cần đến cô nương ra tay, mong rằng cô nương dốc lòng tương trợ một phen…”
Lý Oánh dở khóc dở cười: “Ai mà chẳng mong mình không bệnh không họa, sao ngươi còn tự mình rủa mình như vậy, Tiết cô nương làm sao mà đồng ý trước với ngươi cho được! Đi thôi Tiết cô nương, không cần để ý đến bọn họ đâu…”
Khương Ly mỉm cười đáp lại rồi đi theo sau Lý Oánh, men theo khúc cầu cong tiến về phía bờ bên kia. Bên bờ hồ, trong hành lang bao quanh tường trắng ngói xám có ba tòa lầu cao thấp xen kẽ tọa lạc yên tĩnh, cũng chính là nơi thưởng hoa hôm nay.
Vừa đặt chân vào hành lang, mọi người cảm thấy ấm áp hơn hẳn. Trên những giàn hoa trước mắt là tử đằng, dâm bụt kép, mộc lan… toàn những loài hoa vốn không nên nở vào mùa đông lúc này đều ra hoa rực rỡ như gấm thêu, nếu không phải các tiểu thư đều khoác áo choàng, e rằng người ta còn tưởng xuân đã đến gần.
Lý Oánh vừa bước chầm chậm phía trước vừa nói: “Phò mã xuất thành ra ngoài đi săn mùa đông, bổn cung vô cùng buồn chán, vừa hay mấy ngày nay Thanh Sơn Ngọa Tuyết trong biệt viện đã ra hoa nên mới nổi hứng mời mọi người đến thưởng hoa…”
Bà ấy dẫn mọi người bước lên toà tiểu lâu đầu tiên dựng trên đài cao, vừa bước vào cửa, Lý Đồng Trần đã thốt lên kinh ngạc, bởi lẽ trong phòng tràn ngập hương thơm nồng nàn của đầy những chậu hoa màu tuyết chen chúc khoe sắc, từng cánh hoa xếp tầng tầng lớp lớp, nhị hoa trên xanh lục dưới trắng tinh tôn lên màu trắng thuần khiết, quả thật xứng với cái tên Thanh Sơn Ngọa Tuyết.
Lý Sách nhàn nhã nói: “Xem ra biệt viện của Công chúa Điện hạ trên núi Lạc Hà được xây dựng rất khéo, ngay cả giống thược dược khó chăm này mà cũng trồng được.”
Lý Đồng Trần cũng tiếp lời: “Nghe nói giống hoa này vốn đến từ ngoài quan ải Phi Sương phương Bắc, nơi đó quanh năm băng tuyết bao phủ, chỉ có dãy Thanh Nhai núi cao rừng rậm là nơi cư ngụ của hậu duệ nước Cổ Việt. Sau khi họ quy phục Đại Chu, giống hoa này mới được đưa qua quan ải, vì rất khó chăm nên trước đây chỉ có trong cung của Bệ hạ mới có thể thấy.”
Lý Oánh mãn nguyện nói: “Không uổng công bổn cung giữ lòng si mê nó nhiều năm như vậy.”
Năm đó khi Khương Ly còn ở Trường An đã biết Lý Oánh yêu thích loài hoa này, đã 5 năm trôi qua, cuối cùng bà ấy cũng trồng được chúng. Nàng đang nghĩ đến đây, Lý Oánh lại chỉ lên lầu trên: “Trên kia còn có nhiều loại hoa khác, theo bổn cung lên đó xem.”
Bà ấy dẫn mọi người đi lên cầu thang, vừa đặt chân đến đã thấy không gian trên lầu cũng rộng rãi vô cùng, hầu như mỗi gian phòng đều trồng các loại hoa khác nhau. Tầng hai có nguyệt quý, hải đường, hoa dâm bụt khóm nhỏ, đỗ quyên đua nhau khoe sắc. Còn tầng ba toàn bộ đều là họ lan, nào là lan đen, lan kiếm, lan hoàng thảo, lan liên biện, mấy chục loại quý hiếm khiến mọi người ngắm không rời mắt.
Khương Ly ngắm hoa vô cùng hứng thú, còn Tiết Thấm đi cùng nàng lại không mấy vui vẻ, thỉnh thoảng nàng ta lại quay đầu nhìn về phía đình giữa hồ, dường như đang mong đợi người nào đó đến.
Lúc này, Lý Oánh bỗng nói: “Đến chỗ bổn cung thưởng hoa đều sẽ không đi tay không về, các ngươi mỗi người hãy chọn một chậu để lúc về mang theo. À, tất nhiên phải trừ Thanh Sơn Ngọa Tuyết của bổn cung ra.”
Thanh Sơn Ngọa Tuyết quý giá vô ngần, mọi người đương nhiên không dám ngỏ lời đòi hỏi. Nhưng ngoài giống hoa đó ra, những loài hoa khác cũng hiếm có ngoài thị trường, thế là mọi người bèn tản ra từng nhóm nhỏ để chọn hoa mình thích nhất.
Khương Ly dạo quanh tầng ba một vòng rồi đi thẳng xuống dưới, nhưng không dừng lại ở tầng một mà đi thẳng ra chậu mộc lan trên giàn hoa bên ngoài.
“Tiết cô nương quả không hổ danh là Thần y Mộc Lan…”
Khương Ly còn chưa bước xuống bậc đá đã nghe thấy một giọng nói trong trẻo vang lên ở sau lưng, nàng xoay người nhìn lại mới thấy một cô nương trẻ tuổi khoác áo choàng màu sen tím thêu trăm hoa bách điệp bước theo ra ngoài. Người này có dáng người mảnh khảnh, khuôn mặt thanh tú, chính là Nhị tiểu thư Quách Thục Dư của phủ Quảng Ninh Bá vừa rồi mới chào hỏi.
Quách Thục Dư nói tiếp: “Trong lầu các hoa quý nhiều vô số, vậy mà Tiết cô nương chỉ yêu thích mỗi hoa mộc lan.”
Khương Ly cũng mỉm cười đáp lại: “Ta không hiểu hoa, hoa quý mang về cũng chẳng chăm chút được mấy ngày, có lấy cũng chỉ phụ lòng tốt của Công chúa. Quách cô nương theo ta xuống đây là có chuyện gì sao?”
Quách Thục Dư chầm chậm bước đến bên cạnh nàng, vẻ mặt có phần do dự: “Thật ra ta đã muốn đến quý phủ thăm hỏi từ lâu, nhưng tiếc rằng phủ ta không có giao tình với nhà họ Tiết, ta sợ đường đột đến nhà sẽ khiến cô nương khó xử.”
Khương Ly quan sát nàng ấy một hồi: “Quách cô nương có chỗ nào không khoẻ?”
Quách Thục Dư cười khổ: “Không giấu gì cô nương, quả thật ta có một chuyện…”
Ánh mắt Khương Ly ôn hòa kiên nhẫn nhìn Quách Thục Dư, nhưng còn chưa đợi nàng ấy nói xong, bên tai nàng bỗng nghe thấy một tiếng “răng rắc” rất nhỏ. Gần như cùng lúc đó, Quách Thục Dư cũng linh cảm được điều gì, nàng ấy lập tức ngẩng đầu nhìn lên, vừa nhìn xong vẻ mặt bỗng biến sắc, không kịp suy nghĩ gì đã nhào về phía Khương Ly.
Lúc này hai người vẫn đứng trên bậc thềm đá dưới mái hiên, Quách Thục Dư bổ nhào tới quá bất ngờ khiến Khương Ly hoàn toàn không kịp đề phòng, cả người bị quật ngã xuống đất. Cũng chính trong khoảnh khắc ngã nhào, nàng lướt mắt nhìn thấy hai bóng đen từ trên cao rơi xuống “rầm” một tiếng chấn động, hai chậu hoa lan cao ngang người nặng nề rơi xuống đất!
“Có chuyện gì vậy?!”
“Tiết cô nương gặp chuyện rồi…”
“Thục Dư…”
Có người từ cửa sổ trên lầu nhìn xuống vội vàng hô hoán lên rồi lao nhanh xuống sảnh. Khi mọi người chạy tới nơi, chỉ thấy Quách Thục Dư và Khương Ly cùng ngã xuống đất dưới bậc đá. Khương Ly tuy ngã ngửa khiến lưng chạm đất nhưng không bị thương nặng, trái lại là Quách Thục Dư trong lúc hoảng hốt đã chống tay xuống đỡ làm cổ tay bị bẻ quặt lại, mới chốc lát đã sưng vù đau đớn.
Lý Oánh nhìn đống mảnh sứ vỡ và đất hoa vung vãi khắp nơi, giận dữ quát: “Sao lại thế này? Chậu hoa đang yên đang lành sao lại rơi xuống? Người đâu, mau lên đó kiểm tra cho bổn cung!”
Biến cố bất ngờ khiến ai nấy đều giật mình kinh hãi, Lý Đồng Trần rùng mình nói: “Chậu lan này cả đất lẫn bồn ít cũng phải vài chục cân, nếu thực sự rơi trúng Tiết cô nương và Quách cô nương, e rằng máu tươi đã bắn ra đầy đất.”
Cả người Khương Ly dính đầy bùn đất, lúc này đang nâng cổ tay Quách Thục Dư lên kiểm tra, chỉ cần cử động nhẹ thôi mà Quách Thục Dư đã đau đến mức hít hà, ngay sau đó nàng nghiêm giọng nói: “Chắc là bị thương đến xương cốt rồi, Công chúa Điện hạ…”
Lý Oánh lập tức dặn dò: “Mau, đưa các nàng về thủy tạ!”
Bởi vì mọi người đi ngắm hoa nên không ai dẫn nha hoàn theo, chỉ có tỳ nữ bên cạnh Lý Oánh dìu Quách Thục Dư dậy trước. Khương Ly cũng đứng lên, xoay cánh vai trái còn đang đau âm ỉ vội vã bước theo sau. Vừa đi qua khỏi khúc cầu cong, đám người Hoài Tịch đang đợi bên ngoài đã hoảng hốt chạy đến.
Khi vào trong thủy tạ, Khương Ly mới mở lời: “Điện hạ, ta cần xuyên ô, thảo ô, xuyên khung, thân cân thảo, thấu cốt thảo, đào nhân, hồng hoa, tế tân, mỗi vị dược liệu lấy ba tiền đem tán mịn rồi trộn cùng dầu thầu dầu đem đến cho ta.”
Lý Oánh gật đầu: “Trong phủ không thiếu dược liệu, sẽ chuẩn bị xong ngay.”
Khương Ly lại ra lệnh: “Hoài Tịch, lấy túi kim.”
Hôm nay đi dự tiệc tuy không mang theo hòm thuốc, nhưng túi kim châm thì Hoài Tịch vẫn luôn mang theo bên người, lúc này rút ra từ trong tay áo chẳng khác nào trò ảo thuật. Khương Ly lập tức châm kim lên cổ tay phải của Quách Thục Dư.
Đúng lúc này, nhóm người Lý Đồng Trần mới trở lại thủy tạ, Lý Sách nói: “Công chúa, chúng thần cùng thợ làm vườn trong phủ đã đi lên kiểm tra, nguyên nhân là do giá gỗ phơi lan ở tầng ba lâu ngày không sửa nên bị gãy ngang.”
Quách Thục Dư đau đến mức đầm đìa mồ hôi, các cô nương khác cũng đều bị hoảng. Mạnh Tương và Sở Lam lo lắng ngồi sát cạnh nhau, Tiết Thấm cũng siết chặt khăn tay, Dư Diệu Phù sắc mặt càng tái nhợt hơn cả, tỳ nữ bên người vội lấy từ tay áo ra một viên thuốc cho nàng ta uống vào, sau đó Dư Diệu Phù lại lấy túi hương từ trong ngực ra ngửi nhẹ, như thể mùi hương có thể làm dịu cơn hoảng loạn của nàng ta vậy.
Khương Ly thấy vậy bèn hỏi: “Dư cô nương không sao chứ? Có cần ta xem qua không?”
Dư Diệu Phù cười khổ lắc đầu, tỳ nữ bên cạnh đã đáp: “Tiểu thư nhà nô tỳ từng mắc bệnh suyễn nhưng nay đã khỏi hẳn, cô nương không cần lo lắng.”
Khương Ly có hơi do dự, rồi lại nhìn về phía Quách Thục Dư: “Quách cô nương, cảm giác đã đỡ hơn chưa?”
Quách Thục Dư gật đầu yếu ớt, Khương Ly khẽ thở dài: “Là vì cứu ta.”
Nghe thấy lời này, Quách Thục Dư vội vã lắc đầu: “Không dám nhận lời ấy, ta cũng là vì cứu chính mình thôi, mong Tiết cô nương đừng tự trách mình…”
Lý Sách bên cạnh nói: “Quách cô nương nói không sai, hai chậu lan ấy thực sự nhắm vào hai người.”
Lý Oánh day trán: “Thật là, lầu hoa mấy năm nay chưa từng xảy ra chuyện, hôm nay lại suýt gây họa chết người. Thục Dư, ngươi vẫn ổn chứ?”
Quách Thục Dư gật đầu: “Điện hạ không cần lo lắng, chỉ là vết thương nhỏ mà thôi, có Tiết cô nương ở đây thì không sao cả.”
Khương Ly lại kiểm tra kỹ lưỡng thêm một lượt: “Xương không gãy nhưng chấn thương là chắc chắn rồi, ít nhất phải dưỡng thương nửa tháng. Đêm nay về nhà e là sẽ sưng đau, lát nữa ta sẽ cho đắp thuốc rồi kê thêm đơn thuốc để cô nương mang về sắc uống.”
Quách Thục Dư lập tức đồng ý ngay, không lâu sau thuốc bột đã được đưa đến, Khương Ly rút kim châm rồi bôi thuốc lên, sau khi băng bó xong lại viết một đơn thuốc mới giao cho thị nữ của Quách Thục Dư. Đến lúc này nàng mới hỏi: “Quách cô nương, chuyện ban nãy cô định nói là gì vậy?”
Ánh mắt Quách Thục Dư chợt lóe lên: “Cũng chẳng có gì đâu.”
Khương Ly dĩ nhiên không tin, nhưng Quách Thục Dư không định nán lại thêm mà đã đứng dậy: “Đã gây thêm phiền phức cho Điện hạ rồi, thần nữ xin phép cáo từ trước, thần nữ trở về nhà điều dưỡng mấy hôm sẽ không sao nữa, Điện hạ không cần lo lắng.”
Xảy ra sự cố lớn nhường này, mấy cô nương còn lại cũng không còn lòng dạ nào dự yến ngắm hoa, thấy Lý Oánh cũng bị dọa sợ nên ai nấy cũng lần lượt cáo từ, thế là mọi người cùng tiễn Quách Thục Dư lên xe ngựa.
Sau khi nhìn theo xe ngựa của Quách Thục Dư rời đi, Khương Ly cũng từ biệt mấy vị cô nương khác. Những người khác vẫn còn ổn, chỉ có mặt mày Dư Diệu Phù là trắng bệch, nhất là khi so với vẻ rực rỡ của đôi hoa tai san hô kia càng khiến nàng ta trông nhợt nhạt hơn hẳn. Thấy Dư Diệu Phù vội vã hồi phủ, Khương Ly cũng không hỏi thêm. Ngay khoảnh khắc hai người lướt qua nhau, một mùi đắng nhàn nhạt từ túi hương của nàng ta bay thoảng đến.
Khương Ly hít nhẹ, sau đó cũng vội vã lên xe ngựa của nhà họ Tiết.
Khi xe ngựa lăn bánh rời khỏi, Tiết Thấm nhìn bộ váy áo lộng lẫy của mình tức đến nghiến răng: “Tiệc ngắm hoa hôm nay sao mà kỳ lạ quá, đã ít người còn chưa nói, Công chúa vừa thấy Đại tỷ đã vồn vã như thân quen lắm, giống như là bày ra cả sự kiện này vì Đại tỷ vậy, đến cái chậu hoa cũng rơi xuống…”
Chuyện chậu hoa rơi đúng là quá nguy hiểm, thế nên Tiết Thấm cũng không phàn nàn thêm nữa. Về đến Tiết phủ, hai người chia ra đường ai nấy đi, Khương Ly trở về Doanh Nguyệt Lâu của mình. Vừa bước vào cửa viện, Cát Tường Như Ý nhìn thấy trên áo váy của nàng vẫn còn dính bùn đất cũng sợ hãi la toáng lên. Nghe Hoài Tịch kể lại sự cố trong bữa tiệc ngắm hoa, hai người biết Đại tiểu thư của mình không bị thương mới yên tâm phần nào.
Nhưng lúc thay váy áo cho nàng, Cát Tường bất ngờ kêu lên: “Cô nương, cổ của người bị sao thế này?”
Khương Ly chỉ cảm thấy vai trái đau âm ỉ chứ không rõ cổ có gì lạ, nàng bèn nghiêng mình nhìn vào gương đồng, mới thấy bên cổ phải chẳng biết từ lúc nào có thêm một dấu đỏ, hiện lên vô cùng rõ ràng trên làn da trắng bệch của nàng.
Khương Ly ngẫm nghĩ một lát: “Có lẽ lúc Quách cô nương nhào tới đã vô ý cào trúng.”
Cát Tường vừa lấy váy áo mới vừa nói: “Vậy cô nương phải mau chóng bôi thuốc cho tan vết cào này đi, kẻo ra ngoài lại khiến người trong phủ hiểu lầm. Vết đỏ thế này ai nhìn vào cũng sẽ nghĩ lệch sang hướng khác mất thôi…”
Khương Ly nghe vậy, trong đầu không hiểu vì sao lại nhớ đến cảnh Lư Tiện vẽ tranh cho Lý Sách hôm nay, bàn tay nàng đang cởi khuy áo chợt khựng lại, trong lòng nghi hoặc: “Chẳng lẽ nàng ấy nghĩ lệch thật?”

Bình luận về bài viết này