“Tiểu thư, Tiết cô nương đến rồi —”

Trời mới vừa hửng sáng, Khương Ly khoác áo choàng bước nhanh vào khuê phòng của Phó Vân Từ.

Phó Vân Từ vừa tỉnh lại không lâu, nàng ấy kinh ngạc nói: “Sao lại đến sớm thế?”

Nét mặt Khương Ly nặng nề nói: “Hôm qua ta nghĩ đến một điểm kỳ lạ, suy nghĩ cả đêm, càng nghĩ càng thấy có khả năng nên sáng nay mới không chờ kịp muốn đến hỏi cô…”

Phó Vân Từ vừa nghe thì biết ngay có liên quan đến vụ án, bèn nói với Đan Phong: “Các ngươi lui ra hết đi.”

Đợi mấy người Đan Phong rời đi, vẻ mặt Khương Ly nặng trĩu, nàng nghiêng người vén lọn tóc đen bên cổ mình lên: “Cô xem —”

Phó Vân Từ không hiểu gì, nhưng vừa nhìn qua thì lập tức thấy một vết đỏ trên cổ nàng, nàng ấy giật mình hoảng sợ: “Xảy ra chuyện gì vậy?”

Khương Ly nói: “Có phải khiến cô hiểu lầm không?”

Phó Vân Từ do dự nói: “Vì vừa nhìn đã biết là do người làm…”

Khương Ly gật đầu: “Đây chính là chuyện hôm nay ta đến tìm cô. Hôm trước đến nghĩa trang khám nghiệm tử thi, ta không phát hiện được chứng cứ xác thực nào cho thấy những vị cô nương khác bị xâm hại, nhưng chuyện cô bị ức hiếp là thật. Hai ngày nay ta nghĩ thế nào cũng không hiểu, mãi đến hôm qua khi ta đến phủ Khánh Dương Công chúa dự tiệc…”

“Lúc đó ta nhìn thấy Lư Tiện và Giang Lăng Tiểu Quận vương đứng cùng một chỗ từ xa. Cơ thể Tiểu Quận vương bị hắn ta giữ chặt, tay Lư Tiện còn di chuyển qua lại trên người Tiểu Quận vương, giữa ban ngày ban mặt mà hai người cách nhau gần như vậy, cảnh tượng có hơi kỳ lạ.”

Phó Vân Từ nhíu mày: “Chẳng lẽ cô cho rằng…”

Khương Ly bật cười: “Tất nhiên ta không nghĩ quá lệch lạc, nhưng quả thực là kỳ lạ, chờ ta lại gần mới phát hiện Lư Tiện chỉ đang vẽ tranh thôi. Vì Giang Lăng Tiểu Quận vương mặc một bộ y phục dài rộng thùng thình, khiến hắn ta không đoán ra cuối cùng Tiểu Quận vương đang làm động tác gì, nên không vẽ ra được thần thái, dưới tình thế cấp bách mới đưa tay qua lại trên người Tiểu Quận vương.”

Phó Vân Từ dở khóc dở cười: “Vậy thì hợp lý rồi, nhưng… chuyện này có liên quan gì đến vụ án?”

Lo lắng mấy lời tiếp theo sẽ khiến Phó Vân Từ khó chịu, ánh mắt Khương Ly nghiêm túc hơn một chút: “Vết đỏ trên cổ ta cũng là do chút chuyện ngoài ý muốn hôm qua, nhưng người ngoài nhìn vào chỉ sợ sẽ suy nghĩ sâu xa. Cho nên hôm qua ta vẫn luôn nghĩ, cô cho rằng mình bị trêu ghẹo trên xe ngựa có phải cũng là hiểu lầm?”

Biểu cảm của Phó Vân Từ hơi cứng lại: “Cái này… sao có thể xem là một chuyện được? Cô là người ngoài cuộc nên có thể hiểu lầm Lư Tiện với Tiểu Quận vương, nhưng Tiểu Quận vương chắc chắn biết mình đang làm gì. Cô cũng biết vết thương của mình đến từ đâu, giống như ta, tuy lúc đó ta vừa mới tỉnh lại, nhưng ta nghe được hơi thở của hung thủ, cũng cảm nhận được động tác của gã —”

Nói đến đây, cổ họng Phó Vân Từ hơi nghẹn lại, có hơi khó xử nói: “Càng đừng nói gã còn để lại dấu vết trên người ta, những dấu vết đó cô cũng thấy rồi, nó không thể nào là giả được?”

Khương Ly áy náy nói: “Ta hiểu, ta đã thấy rồi, nhưng…”

Phó Vân Từ mím chặt môi: “Nhưng vẫn chưa đủ đúng không? Chẳng lẽ nhất định phải bị…thì mới tính là hung thủ có ý đồ xâm hại?”

Khương Ly vội vàng lắc đầu: “Không, tất nhiên không phải. Ta chỉ nghĩ cô thoát chết trong gang tấc nên mới ngăn được hung thủ, còn 5 người bị hại kia thì không thể trốn thoát. Trên người họ đều có những vết tích tương tự, nhưng chỉ thưa thớt vài chỗ. Hung thủ không có hành vi cưỡng bức theo nghĩa thông thường, điều này thực sự rất kỳ lạ.”

Phó Vân Từ hơi ấm ức: “Ta biết cô nương có ý tốt, nhưng cảm giác của ta sẽ không sai. Đêm đó ta có thể quên hết mọi chuyện, nhưng nỗi đau bị làm nhục thì không cách nào quên được…”

Khương Ly nghe vậy thì rất áy náy: “Ta hiểu rồi, bệnh nặng thì vái tứ phương, do ta quá nóng lòng nên đã nghĩ sai. Thôi được, không nhắc nữa, hôm nay ta đến đổi phương thuốc cho cô, đưa tay ra ta bắt mạch —”

Phó Vân Từ vừa nãy còn căng mặt, lúc này bỗng khẽ bật cười, Khương Ly khó hiểu hỏi: “Cô cười gì vậy?”

Phó Vân Từ mỉm cười: “Câu ‘bệnh nặng thì vái tứ phương’ nói ra từ miệng cô nghe lại có sự thú vị riêng. Đúng rồi, Khánh Dương Công chúa mời cô đến phủ, có phải muốn cô chẩn bệnh giúp không?”

Khương Ly lắc đầu: “Thật ra không —”

Phó Vân Từ thở dài: “Công chúa Điện hạ nhiều năm qua không con không cái, mấy năm trước còn sốt sắng cầu y, 2 năm nay dường như lòng đã nguội lạnh, không còn nghe nói mời y giả mới. Nhưng nay cô vừa trở về, lại nổi danh bên ngoài, ngài ấy không thể không động lòng.”

Khương Ly chỉ làm như không biết việc này: “Cũng không biết là bệnh gì? Ngự y trong cung cũng bó tay sao?”

Phó Vân Từ thở dài yếu ớt: “Bệnh gì thì không rõ, nhưng Thái y trong cung đều đã thử qua rồi. 5 năm trước Công chúa Điện hạ từng có một vị nữ y chuyên điều dưỡng thân thể, thời gian đó còn có một đứa bé nhưng không giữ lại được. Chỉ tiếc sau đó nữ y kia xảy ra chuyện, mấy năm nay cũng hiếm có đại phu giỏi trị bệnh phụ nữ và con cái.”

Người Phó Vân Từ nhắc đến là Ngu Thanh Linh. Đây cũng là lý do hôm qua Hoài Tịch mang theo túi kim châm, nhưng có một bất ngờ xảy ra làm rối kế hoạch, Khương Ly thực sự chưa đoán ra ý đồ của Khánh Dương Công chúa.

Lúc đang kê đơn thuốc mới, Mặc Mai từ ngoài bước nhanh vào: “Tiểu thư, Ngu cô nương mang quà đến đây.”

Ngòi bút của Khương Ly khựng lại, chỉ thấy Mặc Mai ôm mấy hộp gấm bước vào, cười nói: “Người xem, Ngu cô nương thật có lòng, là một bộ son và phấn, còn nói là kiểu mà tân nương ở Kinh Thành thích nhất.”

Phó Vân Từ bảo Mặc Mai đến gần, lại mở từng hộp gấm ra xem, cuối cùng nói với Khương Ly: “Là Ngu Tử Đồng, tiểu thư phủ Binh bộ Thị lang Ngu đại nhân, quan hệ giữa ta và nàng ấy rất tốt. Hôm trước nàng ấy từng đến thăm ta một lần, chỉ tiếc khi đó tinh thần ta không tốt, không nói được mấy câu với nàng ấy, nhưng hiện giờ nàng ấy đã quay về Trường An, tiện hơn trước rất nhiều.”

Ánh mắt Khương Ly nhìn vào giấy Tuyên Thành nhưng suy nghĩ lại bay về 13 năm trước.

Ngày đầu tiên nàng được Ngu Thanh Linh và Ngụy Giai mang về Trường An đã gặp được Ngụy Dương và huynh muội nhà họ Ngu tại phủ Quảng An Bá.

Ngụy Dương là con trai độc nhất của Ngu Thanh Linh, lớn hơn nàng 3 tuổi, thuở nhỏ từng mắc bệnh nặng một lần làm tổn thương đầu óc, thần trí lúc tỉnh lúc mê. Mà mẹ của huynh muội nhà họ Ngu mất sớm, nên thường được Ngu Hòe An đưa đến ở nhờ phủ cô họ một thời gian trong lúc ông ấy ra ngoài luyện binh. Thấy bà dẫn về một nữ đệ tử có tuổi tác xấp xỉ, ca ca Ngu Tử Khiêm thì không có gì, nhưng muội muội Ngu Tử Đồng lại ầm ĩ mấy ngày liền.

5 năm trước nhà họ Ngụy gặp họa, Ngu Hòe An vì cầu xin thay nhà họ Ngụy mà chọc giận Hoàng Đế, bị giáng chức đến Tương Châu. Mãi đến 2 năm trước, dân chúng Tương Châu làm loạn, Ngu Hòe An chiến đấu anh dũng, dẹp loạn lập công lớn mới được quay về Trường An khôi phục chức vị.

“Phù Hương Trai, cửa hàng này dạo gần đây nổi tiếng thật…”

Phó Vân Từ lẩm bẩm một câu, Đan Phong nói: “Đúng vậy, nghe nói bà chủ là người Di tộc, rất giỏi chiêu trò, không chỉ đặt cho mỗi loại son phấn hương cao một cái tên da diết triền miên, mà còn tuyên truyền khắp nơi rằng hương cao của họ hiệu quả lạ thường, nào là dùng rồi có thể giữ được lòng tình lang, dùng vào lập tức xinh đẹp tuyệt trần, truyền đến truyền đi vậy mà thật sự có người tin. Hơn nữa những loại son phấn hương cao tốt nhất của họ đều giới hạn số lượng bán, nói là ‘vật quý vì hiếm’, như vậy thoáng cái đã khơi dậy lòng hiếu thắng của mọi người. Hiện giờ hương cao của Phù Hương Trai đã trở thành biểu tượng của sự phú quý, nghe nói vài ngày nữa họ còn mời không ít con cháu quý tộc đến thử hương, cực kỳ phô trương.”

Phó Vân Từ nghe thấy thú vị, lại ngắm kỹ hộp hương: “Đào yêu xuân tín, Lan chi y y, quả nhiên đều là những cái tên tình thơ ý họa. Cất đi, chờ đến lễ cưới lại dùng… Tiết cô nương đang nghĩ gì vậy?”

(*)Tạm dịch: 

桃夭春信 (Đào yêu xuân tín): Tín hiệu mùa xuân từ cành đào nở rộ.

兰之猗猗 (Lan chi y y): Nhành lan tươi tốt, khí chất thanh nhã,

Khương Ly nghe vậy thì nói: “Vừa nãy Đan Phong vừa nhắc đến Ngưng Hương Các, nạn nhân thứ hai trong vụ án lần này chính là Đại tiểu thư của Ngưng Hương Các. Hôm trước ta còn ghé qua Ngưng Hương Các dạo một vòng, hiện tại cửa hàng đó đã thuộc về Đại phòng nhà họ Khang.”

Phó Vân Từ hơi kinh ngạc: “Vị Khang cô nương kia gặp chuyện không may ta có biết. Ông cố nhà họ Khang trước kia là thợ thủ công trong cung, phụ trách điều hương và chế tác vật phẩm quý, sau khi rời cung thì ra ngoài làm ăn, đến đời trước thì giao cơ nghiệp lại cho con thứ, không ngờ Nhị lão gia và phu nhân mất sớm, chỉ để lại một người con gái và một đứa con riêng, chính là ông chủ của Ngưng Hương Các.”

Khương Ly nói: “Tên là Khang Cảnh Minh…”

Phó Vân Từ gật đầu: “Tỷ đệ hai người sống nương tựa nhau, gắng gượng chống đỡ cửa hàng, hơn nữa tay nghề điều chế hương của Khang cô nương cực kỳ xuất sắc. Trước kia khi nàng ấy còn sống thì Phù Hương Trai khó mà vượt mặt, sau này nàng ấy xảy ra chuyện mọi người mới công nhận Phù Hương Trai, có điều ta lại thấy đồ của Phù Hương Trai hơi màu mè quá.”

Khương Ly nghe mà thổn thức, đứng dậy đưa đơn thuốc tới: “Dựa theo đơn này, mỗi ngày uống ba lần, phương thuốc bôi ngoài ta cũng đã thay đổi, mấy ngày tới tuyệt đối không được để vết thương dính nước. Còn chuyện lời đồn đã có tin tức gì chưa?”

Phó Vân Từ đáp: “Tối qua Vân Hành nói chỗ Bùi Thiếu khanh đã điều tra được, sau khi chuyện xảy ra, có người từng đến đạo quán Ngọc Chân hỏi về việc ta mất tích, nhưng vẫn chưa tra được kẻ đó do ai phái tới, chắc là đã nghe được tin ta mất tích trước, sau đó mới đến thám thính chi tiết để thêu dệt cho lớn chuyện. Ta thật không nghĩ ra ai lại hận ta đến vậy…”

Về chuyện này Khương Ly cũng không có đầu mối, chỉ có thể gửi gắm hy vọng vào Bùi Yến. Sau khi an ủi một hồi, Khương Ly nhìn trời rồi nói: “Hôm nay ta còn phải đến thành Đông một chuyến nên không ở lại lâu được. Cô vẫn nên dưỡng bệnh cho tốt, nếu bên nha môn có tin gì khác, nhớ thông báo với ta một tiếng.”

Phó Vân Từ đồng ý, lại sai Đan Phong tiễn nàng. Khương Ly ra khỏi phủ rồi lên xe ngựa đi thẳng về hướng cửa hiệu tơ lụa Cẩm Vân.

Hôm nay là ngày hẹn đến cửa hiệu tơ lụa xem mẫu thêu, Khương Ly không muốn phụ tấm lòng của Phương Tuyền, hơn nữa vụ án còn chưa rõ ràng, nàng vẫn muốn âm thầm đi thăm dò một chút. Chưa đến nửa canh giờ sau, xe ngựa đã dừng lại trước cửa hiệu tơ lụa.

Lúc này đã gần trưa, tuyết tan trời trong, trước cửa tiệm đã sớm có ba đến năm chiếc xe ngựa dừng lại. Khương Ly chậm rãi bước vào sảnh lớn, tiểu nhị từng tiếp đãi nàng mấy hôm trước lập tức nhận ra: “Cô nương đến đây —”

Khương Ly nói rõ mục đích mình đến, tiểu nhị mời nàng lên lầu hai chờ, đợi khoảng nửa khắc, Hồ sư phụ lần trước mang hai mẫu thêu bước vào phòng: “Đây là mẫu hoa mộc lan mà cô nương muốn, mời xem qua.”

Khương Ly cầm lấy mẫu thêu xem kỹ, chỉ thấy mũi kim đi đều đặn, phối màu hài hòa, bức tranh cành hoa mộc lan rủ xuống, kích thước dài rộng khoảng một thước vuông, trông sống động như thật. Khương Ly thấy rất hài lòng: “Kỹ thuật thêu của sư phụ thật cao siêu, chắc là có không ít đồ đệ?”

Hồ sư phụ thở dài một tiếng: “Người già rồi nên mắt kém, không còn dạy đồ đệ nữa, chắc qua 1 – 2 năm nữa sẽ về quê dưỡng già thôi.”

Khương Ly hỏi: “Vậy trong cửa hiệu này còn có ai là đồ đệ chân truyền của ông không?”

Hồ sư phụ bất đắc dĩ nói: “Trước kia còn có hai đứa, nhưng giờ cũng không còn ở lại đây nữa, học thành tài rồi thì đều muốn tự mở cửa hiệu riêng. Nếu nói là đệ tử chân truyền thật sự vậy thì chỉ có Đại tiểu thư, đáng tiếc là con gái, cuối cùng vẫn phải lập gia đình…”

Khương Ly nghe ra vài phần bất mãn: “Hôn sự của Uông cô nương cũng không tệ, sao trông ông giống như không hài lòng?”

Hồ sư phụ hừ nhẹ một tiếng: “Đúng vậy, con gái thương hộ gả vào nhà quan Tòng Lục phẩm cũng không tệ đúng không? Nhưng hôn sự này kết rồi thì phải tự cắt đứt tay nghề, thời buổi này con gái học được một nghề giỏi thật sự không dễ dàng gì. Con bé có thiên phú lại chịu khó khổ luyện, từ nhỏ tay bị thương mà vẫn không buông kim thêu, chịu đựng hơn 10 năm, khi sắp có thể tự mình đảm nhận một mảng… Vậy cũng thôi đi, lại còn gặp phải chuyện ngoài ý muốn, sớm biết vậy lúc đó ta tự định mẫu thêu, có lẽ nó đã tránh được kiếp nạn…”

Giọng điệu Hồ sư phụ lạnh lùng, nhưng từng chữ đều lộ vẻ tiếc nuối. Khương Ly thắc mắc: “Tại sao lấy chồng thì phải tự cắt đứt tay nghề?”

Hồ sư phụ hừ lạnh: “Nhà họ Phùng kia xem thường thợ thủ công, cũng tuyệt đối không cho phép con dâu sau khi thành thân còn lộ mặt bên ngoài, điểm này khi đính hôn đã nói rõ rồi…”

Khương Ly nghe xong cũng thổn thức: “Vậy Uông cô nương gặp chuyện, nhà họ Phùng nói thế nào?”

Hồ sư phụ bật cười lạnh lùng: “Đã sớm thoái hôn rồi, hiện giờ chỉ e con dâu mới cũng đã tìm xong…”

Bùi Yến từng nói thời gian đính hôn của những người bị hại này không ngắn, hai bên đều có tình cảm, nhưng giờ xem ra cũng không hẳn là vậy. Khương Ly còn muốn hỏi thêm, nhưng dưới lầu đã có khách mới tới, Hồ sư phụ vội cáo lui. Nàng thấy thế đành phải xuống lầu, lại hỏi tiểu nhị vừa đón tiếp mình: “Sao công tử các ngươi không có mặt trong tiệm?”

Tiểu nhị thở dài: “Mấy tháng nay công tử đến ít, không có người quản lý, đến cả Thiên Vân Bích của chúng ta cũng sản xuất ít hơn.”

Nghe lời tiểu nhị nói, lại nhớ đến lời của những tỳ nữ trong phủ, lúc này Khương Ly mới hiểu thì ra trước đó Uông Càn nói buôn bán không tốt là ý này. Nàng lấy lại tinh thần, lên xe ngựa trở về phường Bình Khang.

Khi về tới Tiết phủ trời cũng đã không còn sớm, Khương Ly tìm hai cuốn sách y chuyên nghiên cứu về tổn thương xương cốt trong rương ra để xem. Đến chạng vạng, nàng lại dựa theo đó kê hai phương thuốc mới rồi vội sai người mang đến cho Quách Thục Dư. Tuy hôm trước lời nói và thái độ của Quách Thục Dư còn nhiều dè dặt, nhưng Khương Ly đã từng được nàng ấy cứu nên khó tránh khỏi lo lắng nhiều hơn.

***

Sáng sớm hôm sau khi thức dậy, bầu trời đã lất phất những bông tuyết nhỏ vụn, bệ cửa sổ và mái hiên đọng sương lạnh, khí lạnh khiến người ta chỉ muốn trốn trong phòng an nhàn. Nhưng vừa mới dùng xong bữa sáng thì tiểu đồng gác cổng đã bước nhanh vào viện —

“Đại tiểu thư, người của phủ Thọ An Bá đến đây, nói tiểu thư nhà họ mời người qua phủ một chuyến.”

Khương Ly nghe vậy thì chỉ tưởng vết thương của Phó Vân Từ lại xảy ra vấn đề nên vội khoác thêm áo choàng ra ngoài, ra đến cổng phủ thì chỉ thấy một tiểu đồng xa lạ.

Khương Ly hỏi mời nàng đi vì chuyện gì, tiểu đồng nói: “Đại tiểu thư chỉ dặn đến mời người đến, không nói rõ nguyên nhân.”

Như vậy ngược lại khiến Khương Ly thở phào một hơi, nàng lên xe ngựa ra cửa, vững vàng đến phủ Thọ An Bá, vào cửa phủ đi thẳng tới nội viện, đợi đến khi gặp được Phó Vân Từ thì thấy nàng ấy đang tựa vào gối dựa ngẩn người.

Khương Ly bước nhanh tới trước: “Xảy ra chuyện gì?”

Phó Vân Từ ra hiệu cho nhóm người Đan Phong lui ra, trước khi ra ngoài, Đan Phong lo lắng nói: “Tiết cô nương, đêm qua tiểu thư gặp ác mộng, sáng nay tỉnh lại thì có chút không ổn. Người trò chuyện với tiểu thư nhé, vừa rồi bọn nô tỳ đều lo gần chết.”

Khương Ly đồng ý, đợi mọi người đi hết, nét mặt Phó Vân Từ nặng nề: “Tiết cô nương, lời cô nói hôm qua có lẽ là đúng.”

Khương Ly hơi ngạc nhiên: “Ý cô là —”

Phó Vân Từ căng thẳng kéo chặt chăn gấm: “Đêm qua ta gặp ác mộng, lại mơ thấy cảnh tượng đêm đó. Trong mơ ta cực kỳ sợ hãi, nhưng chờ sau khi tỉnh lại, ký ức về đêm đó dường như rõ ràng hơn một chút. Lúc đó ta nhớ đến lời cô nói, chợt nhớ lại cảm giác đêm hôm ấy lúc ta nửa tỉnh nửa mê …”

“Lúc ấy ta phát hiện có một bàn tay đang cử động trước ngực. Từ lúc ý thức mơ hồ đến khi hoàn toàn tỉnh táo chắc cũng mất một khoảng thời gian, trước kia vì quá sợ hãi nên chỉ nhớ nỗi nhục sau khi tỉnh lại, nhưng đêm qua ta đã nghĩ kỹ lại tất cả, bắt đầu cảm thấy không đúng. Tay của hung thủ quả thực có di chuyển trên ngực ta, nhưng… nhưng dường như không có ý dâm loạn, bởi vì từ đầu đến cuối gã đều dừng lại ở một vị trí, cũng chính là gần tim, động tác bóp hoặc ấn của gã cũng chỉ ở quanh chỗ đó…”

Phó Vân Từ nhẹ nhàng đặt tay lên ngực mình, chịu đựng sự khó chịu để tỉ mỉ nhớ lại: “Động tác của gã không giống như nảy sinh ý đồ xấu, ngược lại giống như là đang xác nhận gì đó…”

Khương Ly cũng đặt tay lên cùng vị trí: “Xác nhận? Xác nhận cái gì?”

Nàng dùng chút sức ấn vào tim mình, nhưng dưới lòng bàn tay ngoài nhịp đập mạnh mẽ của trái tim thì không còn gì khác, đúng lúc này, trong đầu nàng bỗng hiện lên hình ảnh mình từng thấy ở nghĩa trang ngày ấy. Thi thể của 2 người đầu tiên đã thối rữa tới lộ xương, 3 người chết sau tuy vẫn giữ được hình người, nhưng cả 5 người này lại có một điểm chung bị mọi người hợp lý hóa…

Khương Ly đột ngột đứng phắt dậy: “Thì ra là vậy!”

Phó Vân Từ ngạc nhiên kinh hãi: “Là… là cái gì?”

Tim Khương Ly đập nhanh vô cùng, nói như đậu đổ ống trúc: “Còn chưa hoàn toàn chắc chắn, ta phải lập tức đến nghĩa trang một chuyến, à không, cần phải đi tìm Bùi Yến trước —”

Lời còn chưa dứt, nàng đã cất bước đi ngay. Hoài Tịch đang đợi bên ngoài, thấy nàng bước ra nhanh như gió cũng không biết đã xảy ra chuyện gì, chỉ vội vàng đuổi theo: “Cô nương —”

“Mau, chúng ta đến Đại lý tự!”

Dưới cơn gió tuyết mù mịt, Khương Ly sải bước xông thẳng ra ngoài, nhưng vừa qua khỏi cổng viện, nàng đột nhiên dừng bước — dưới hành lang cách đó không xa, Phó Vân Hành và Bùi Yến đang sóng vai đi tới.

Đồng tử Khương Ly sáng rực, lập tức rảo bước về phía Bùi Yến. Từ xa Bùi Yến cũng đã nhìn thấy nàng, ánh mắt nàng sáng rực như lửa nhìn thẳng về phía hắn, khoảnh khắc ấy khiến tim hắn khẽ thắt lại.

“Bùi đại nhân, ta đang định đến Đại lý tự tìm ngài!”

Khương Ly còn chưa đến gần đã lớn tiếng cất lời, Bùi Yến cũng nói ngay: “Đúng lúc ta cũng đang muốn nhờ cô nương giúp đỡ.”

Khương Ly không rảnh quan tâm hắn muốn nhờ nàng giúp cái gì, nàng bước đến trước mặt Bùi Yến, gấp gáp nói: “Xin đại nhân lập tức phái ngỗ tác tới nghĩa trang, chúng ta cũng cùng tới đó khám nghiệm tử thi, ta đã đoán ra động cơ lớn nhất của hung thủ rồi! Hung thủ sát hại những tân nương đợi xuất giá này hoàn toàn không phải vì để phân xác giải tỏa thù hận, trước đây đại nhân nghi ngờ không sai, phân xác là để che giấu động cơ, nhưng động cơ thực sự của hung thủ không phải để bạo hành —”

Ánh mắt Bùi Yến sắc lạnh, Khương Ly bình tĩnh nói: “Là vì hung thủ muốn moi tim bọn họ!”


Bình luận

Bình luận về bài viết này