Trong nhà xác lạnh đến mức nước cũng đóng thành băng, ngỗ tác của Đại lý tự là Tống Diệc An cũng mang khăn quàng cổ, đeo găng tay bảo hộ. Y đang cẩn thận di chuyển từng chút một 7 – 8 phần thi thể đóng sương lên giá gỗ cạnh lò sưởi ở góc phòng. Những phần thi thể đông cứng như đá này chính là phần ngực và bụng của 3 người đã chết: Trịnh Nhiễm, Ngô Nhược Hàm, Tiền Cam Đường.

Lông mày Tống Diệc An nhíu thành chữ “xuyên”, vừa trông chừng lớp sương trắng trên thi thể dần tan ra vừa cất giọng ồm ồm: “Đại nhân, e là còn phải chờ thêm gần nửa canh giờ thì băng mới có thể tan hết…”

Theo sự tan băng của các phần thi thể, một mùi hôi thối nồng nặc hết sức gay mũi tràn ngập cả sảnh phụ. Bùi Yến mở cửa sổ, lại nhìn về vẻ mặt nghiêm trọng của Khương Ly: “Cô nương còn chưa nói tại sao lại nghĩ đến điểm này.”

Tầm mắt Khương Ly nhìn vào những phần thi thể đặt trên giá gỗ, nghe vậy thì nhìn sang Bùi Yến nói: “Hôm trước ta đến phủ Khánh Dương Công chúa dự tiệc mới nghĩ đến, hôm nay ở Bá phủ thì được xác nhận, vừa hay cũng giải thích được vì sao những nạn nhân khác lại có rất ít vết thương.”

Ánh mắt Bùi Yến hơi trầm xuống: “Phủ Khánh Dương Công chúa —”

Phó Vân Hành ở một bên nói: “Là tiệc ngắm hoa sao? Nghe nói gần đây Công chúa Điện hạ nuôi dưỡng được một giống thược dược cực kỳ quý hiếm, còn mời nhiều người đến quý phủ ngắm hoa. Hôm qua ta gặp Thế tử Nghĩa Dương Quận Vương, vừa hay nghe y nhắc qua.”

Khương Ly khẽ gật đầu, cũng không định giải thích chi tiết, Bùi Yến lại nhìn về phía Tống Diệc An: “Lúc phát hiện các phần thi thể, bề mặt xác đã thối rữa quá nặng, nội tạng càng khó phân biệt là thứ gì, chờ sau khi xác định nguyên nhân cái chết và hung khí, nội tạng không được kiểm nghiệm kỹ nữa. Hiện giờ đã cách mấy tháng nên có lẽ chỉ có thể đặt hy vọng lên 2 người chết sau cùng.”

Hung thủ đã chặt các phần thi thể ra rất nhỏ, 3 người đầu lại chết vào giữa hè và đầu thu, tất nhiên nội tạng khó bảo tồn. Chỉ có Ngô Nhược Hàm và Tiền Cam Đường chết vào mùa đông, vẫn còn một tia hy vọng.

Phó Vân Hành bịt mũi nói: “Nhưng sau này khoảng cách giữa các lần hung thủ vứt xác càng lúc càng lâu, sợ là cũng muốn để xác thối rữa nặng thêm, phải trông cậy vào Tống ngỗ tác thôi.”

Trong thời đại này, ngỗ tác bị coi là tiện dịch. Tống Diệc An vốn xuất thân là con nhà quan, vì gia tộc phạm tội nên bị sung vào tiện tịch, sau này lại do duyên cớ trớ trêu mà học được kỹ thuật ngỗ tác, làm việc ở nha môn phủ Thương Châu 2 năm, đầu năm nay mới được điều đến Đại lý tự. Người này 25 tuổi, dáng người cao gầy, gương mặt tuấn tú, nét mặt tràn ngập phong thái của người trí thức, thoạt nhìn càng giống một thư sinh.

Tống Diệc An cẩn thận di chuyển thi thể, lại không nhịn được nói: “Lần nào sau khi tên hung thủ này giết người cũng mang thi thể về chất đống trong nhà mình, cũng không biết làm sao gã chịu được cái mùi này. Thi thể của 2 nạn nhân sau cùng vốn không nên thối rữa đến nông nỗi này, phần lớn là gã đã cố tình đốt lò lửa trong nhà…”

Băng tan không thể nóng vội, Khương Ly nhìn về phía Bùi Yến: “Bùi đại nhân nói vốn cũng định nhờ ta giúp đỡ, là chuyện gì?”

Bùi Yến nghe vậy thì nhìn về phía Cửu Tư, Cửu Tư lập tức đi vào sảnh chính mang một bọc giấy vỏ dâu khá lớn vào. Hắn ta đặt cái bọc lên giường quan tài còn trống rồi mở ra, bên trong lộ ra hai bộ quần áo loang lổ vết bẩn.

Bùi Yến nói: “Mấy ngày nay ta đã rà soát lại vụ án một lần nữa, cũng đã sắp xếp kiểm tra lại vật chứng của 5 người bị hại. Chiếc áo choàng màu đỏ thẫm này thuộc sở hữu người bị hại thứ hai, Khang Vận, chiếc váy xếp màu vàng nghệ này thuộc về nạn nhân thứ tư Ngô Nhược Hàm, lúc ấy hung thủ đều dùng váy áo của hai người để bọc các phần thi thể. Khi đó nha môn đã tra xét kỹ các vật chứng, nhưng vì quần áo bị dính rất nhiều tạp chất nên không phát hiện được manh mối rõ ràng. Nhưng hôm qua khi ta so sánh vật chứng của bọn họ, phát hiện thật ra trên hai bộ quần áo này dính vết bẩn giống hệt nhau, Tống ngỗ tác đã xem qua nhưng không nhận ra là thứ gì, vì nghi ngờ là vết thuốc nên muốn nhờ cô nương hỗ trợ.”

Khương Ly nghe vậy thì trong lòng căng thẳng, nàng lập tức tiến lên xem kỹ. Bùi Yến nói tiếp: “Khi ấy Khang Vận bị vứt xác ở bãi lau sậy ven hồ Mạc Sầu thành Nam nên dính không ít bùn cát. Thi thể Ngô Nhược Hàm thì bị ném gần hai kênh nước bẩn ở thành Tây, khi được phát hiện thì dính không ít rác thải nhà bếp. Lúc đó vết bẩn trên váy xếp của Ngô Nhược Hàm bị cho là rác thải, nhưng vết bẩn giống nhau thì không thể xuất hiện đất cát ven hồ Mạc Sầu được, vì vậy rất có thể chúng còn sót lại ở chỗ hung thủ hoặc hiện trường phân xác.”

Vết bẩn dính trên vải gấm và voan mỏng mà Bùi Yến nói đã dính máu và bùn, vì cất giữ quá lâu nên vải đã cứng lại. Mà vết bẩn kia giống như mực đặc đã khô cứng, ngoài màu nâu đậm có thể thấy bằng mắt thường, còn có thể cảm nhận được những hạt li ti kết tụ trong đó. Khương Ly khẽ nhíu mày nói: “Lấy hai cái bát sạch đổ ít nước ấm vào.”

Cửu Tư nghe lệnh rời đi, Hoài Tịch cũng đi theo phụ giúp, không bao lâu sau, hai cái bát sứ đựng nước ấm được mang vào. Khương Ly bước lên, cẩn thận nhúng những mảnh vải dính vết bẩn vào trong nước ấm, lại cẩn thận vò nhẹ, thứ vết bẩn giống như mực kia lập tức tan ra, không bao lâu nước trong hai cái bát đều trở nên đục ngầu.

Khương Ly để yên một lát rồi đổ nước đi, chỉ thấy dưới đáy hai cái bát quả nhiên lắng lại một ít bột nâu nhỏ, nhìn qua giống hệt phần cặn lắng lại sau khi sắc thuốc. Khương Ly nhẹ nhàng vớt ra, đưa lên ngửi nhẹ: “Cam thảo, nhục quế —”

Ánh mắt Bùi Yến sáng lên: “Quả nhiên là thuốc, là chữa bệnh gì?”

Khương Ly nghiêm nghị nói: “Cam thảo và nhục quế có tác dụng ích khí bổ trung, ôn thông kinh mạch, có thể cải thiện chứng tỳ vị bị lạnh và suy yếu, đau lạnh vùng bụng trên, nôn mửa tiêu chảy, hồi hộp tim đập nhanh, hụt hơi; nhưng không chỉ dùng cho các bệnh này, có một số bệnh không có triệu chứng cụ thể, chỉ dùng để ôn bổ và điều dưỡng cũng sẽ dùng thuốc này. Ta e là phải tốn chút thời gian để nghiên cứu thêm, phân biệt vài vị thuốc nữa mới có thể xác định được.”

Bùi Yến gật đầu: “Tạm thời không vội.”

Đôi mày thanh tú của Khương Ly nhíu chặt nhìn chằm chằm hai cái bát, một lát sau mới trầm giọng nói: “Hình như còn có đinh bì và nga truật. Phương thuốc thường dùng đinh bì nhất là đinh bì tán, chủ trị đầy trướng và đau vùng bụng trên ở trẻ nhỏ. Nga truật có thể giúp lưu thông khí huyết, làm tan những tích tụ và giảm đau, thường dùng cho các chứng đau tim do huyết khí, tích tụ do ăn uống, đầy trướng và đau bụng, máu ứ đọng gây tắc kinh nguyệt, các chứng khối u tích tụ ở bụng…”

Bùi Yến tiến lại gần: “Đều có thể chữa chứng đầy trướng và đau bụng trên à?”

Khương Ly gật đầu: “Không sai, nhưng hai người bị hại cách nhau 3 tháng, đầy trướng và đau bụng không được xem là bệnh nan y, hung thủ không thể dùng thuốc này trong 3 tháng liền được.”

Khương Ly phản ứng rất nhanh, Bùi Yến cũng gật đầu: “Đúng là đạo lý này.”

Phó Vân Hành nói: “Nhưng lỡ như là trùng hợp thì sao?”

Khương Ly thở dài: “Nếu chuyện gì cũng lấy trùng hợp ra phân tích thì vụ án này khó mà phá được.”

Khi họ nói chuyện thì phần thi thể cách đó không xa cũng đã tan băng, Tống Diệc An cầm dao mổ dài hai tấc bắt đầu giải phẫu thi thể, Khương Ly không nghĩ ra vị thuốc nào khác bèn nhìn sang chiếc bàn dài phía trước Tống Diệc An.

Do thi thể đã thối rữa, nội tạng sớm dính chặt với da thịt và xương cốt, giờ phút này Tống Diệc An chỉ có thể cẩn thận bóc tách bề mặt bị phân hủy, để lộ ra xương thịt bên trong, lại cẩn thận phân biệt đâu là nội tạng gì. Quá trình này cực kỳ buồn nôn và đáng sợ, Tống Diệc An mới cúi người chưa đầy một khắc thì trán đã toát ra một lớp mồ hôi mỏng.

Lại qua hai khắc đồng hồ, Tống Diệc An ngẩng đầu nói: “Đại nhân, trong lồng ngực của Ngô Nhược Hàm quả thật không phát hiện dấu vết của Linh phủ, nhìn qua thì giống như bị thối rữa quá mức, nhưng nàng ấy bị hại vào đầu đông, vậy mà một chút tâm khiếu cũng không sót lại!”

Tinh thần của Bùi Yến và Phó Vân Hành lập tức phấn chấn, Tống Diệc An lại cúi người thêm chốc lát, rất nhanh đã khiếp sợ nói: “Đại nhân, trong phần thi thể của Tiền Cam Đường cũng không phát hiện dấu vết của Linh phủ, tiểu nhân sẽ xem tiếp của Trịnh Nhiễm —”

Tuy còn chưa xem hết, nhưng chỉ riêng 2 người cuối cùng này đã đủ chứng minh suy đoán của Khương Ly là đúng, Bùi Yến tràn đầy vui mừng nói: “Cô nương đoán không sai, quả thật là vì moi tim —”

Phó Vân Hành thấy một cơn lạnh lẽo: “Chuyên hại các cô nương sắp xuất giá, còn moi tim họ ra, không lẽ tên hung thủ này là tà ma yêu đạo gì sao. Tim của nữ tử thì có thể làm gì chứ? Chẳng phải cũng chỉ mấy ngày là thối rữa rồi sao?”

Động cơ của hung thủ không phải là những thứ thất tình lục dục thông thường, điều này làm cho Bùi Yến không thoải mái chút nào: “Những người bị hại đều là tân nương đợi gả đi, lúc đó chắc là các nàng ấy đang rất mong chờ ngày xuất giá, cũng mang nhiều tình yêu đối với phu quân tương lai. Có lẽ hung thủ đã nhìn trúng điểm này, nhưng dù thế nào, việc moi tim ắt hẳn phải có mục đích mới đúng —”

Biểu cảm của Phó Vân Hành kỳ lạ, cậu ấy nói: “Ta từng nghe trong thoại bản nói rằng có ác quỷ chuyên ăn tim người, chẳng lẽ hung thủ cũng là…”

Lời còn chưa dứt thì cổ họng đã dâng lên một cơn buồn nôn, cậu ấy vội vàng dừng câu chuyện rồi đi về phía cửa sổ, mở cửa ra đón làn gió lạnh bên ngoài, hít sâu vài hơi mới đè nén được cơn khó chịu kia.

Bùi Yến nói: “Chuyện quỷ thần không thể tin được, tuy rằng hung thủ lấy tim người chết, nhưng lại vứt xác của họ như giày rách, khiến người ta có cảm giác gã lấy tim là có ý định khác.”

Khương Ly gật đầu: “Ta cũng có cảm giác này, hơn nữa việc gã phân xác rồi vứt xác đều là để che giấu hành vi moi tim, rõ ràng vô cùng sợ việc này bị quan phủ phát hiện. Ta nghi ngờ thậm chí gã còn đã dùng trái tim vào nơi mà mọi người đều biết…”

Lời này khiến ai nấy đều rợn người, Phó Vân Hành nói: “Dùng trước mặt người khác sao? Vậy sẽ là thứ gì? Trái tim giống như thịt tươi, mùa hè chỉ 1 – 2 ngày là thối rữa ngay, trừ phi đem băm rồi trộn vào đâu đó, nếu không sẽ rất dễ để lộ sơ hở.”

Lời miêu tả của Phó Vân Hành khiến mọi người đều nghĩ tới đồ ăn, nhất thời ai nấy đều cảm thấy dạ dày khó chịu.

Lúc này Bùi Yến lại nói: “Bên phía người trong đoàn kịch vẫn còn đang điều tra, hiện đã tra được hai đoàn kịch rất nổi tiếng trong thành Trường An từng đến phủ của 4 người bị hại. Trong 5 nhà thì chỉ có nhà họ Ngô chưa từng mời, nhưng vừa khéo nhà họ Ngô từng đến nhà họ Trịnh dự tiệc, lúc dự tiệc lại đúng lúc có một đoàn kịch đang biểu diễn trong phủ, như vậy người trong đoàn kịch quả thật có cơ hội tiếp xúc với cả 5 nhà. Nhưng hai đoàn kịch cộng lại có đến hơn trăm người, điều tra sơ bộ về thời gian gây án cũng cần vài ngày nữa.”

Khương Ly gật đầu, Bùi Yến nói tiếp: “Ngoài đoàn kịch ra, trong nửa năm gần đây, việc có quan hệ sâu sắc với 5 nhà này vẫn là chuyện hôn sự, ở phương diện này, mấy nhà bọn họ đều có chỗ tương đồng.”

Khương Ly mang vẻ nghi hoặc, Bùi Yến nói: “Thứ nhất là các cửa hàng tơ lụa, đồ trang sức, son phấn họ từng tiếp xúc khi chuẩn bị đồ cưới, áo cưới, trang sức đầu tóc; hai là việc mua thêm đồ dùng trong phủ, chuẩn bị sính lễ và của hồi môn sẽ phải tiếp xúc với những hiệu đồ cổ và đồ gia dụng quý giá; thứ ba là việc tổ chức tiệc cưới và tiếp đãi khách. Nhưng ở hai điều sau, hung thủ khó có cơ hội tiếp xúc với tân nương, vậy nên chúng ta tập trung điều tra cái thứ nhất, 5 nhà bị hại đều là nhà phú quý, cửa hàng mà họ tiếp xúc phần lớn đều trùng nhau —”

Khương Ly nhìn chằm chằm Bùi Yến không chớp mắt, nhưng Bùi Yến nói: “Tất cả công văn đều ở nha môn Đại lý tự. Vì việc điều tra khá phức tạp, khó nói rõ trong một hai câu, nếu cô nương muốn hiểu, lát nữa có thể cùng ta đến Đại lý tự.”

Tuy Khương Ly rất động lòng, nhưng khi nhìn vào ánh mắt thấu tỏ mọi việc của Bùi Yến, nàng lại nhắc nhở bản thân phải cẩn thận. Lúc này, Phó Vân Hành lên tiếng: “Tiết cô nương cẩn trọng tỉ mỉ, lại là nữ tử, theo ta thấy vụ án như lần này đúng là nên cần nữ tử giúp đỡ. Cái khác không nói, nhưng các nạn nhân đều là cô nương, những vật dụng liên quan đến cưới xin thì chỉ có các tiểu nương tử mới rõ nhất. Sai dịch trong nha môn chạy cả buổi trời, ngay cả gấm Vân Nam với gấm Tứ Xuyên cũng không phân biệt nổi…”

Lúc này Tống Diệc An bỗng lên tiếng: “Đại nhân, bên chỗ Trịnh cô nương tiểu nhân cũng đã kiểm tra một lượt. Tuy thi thể không được bảo tồn tốt bằng Ngô cô nương và Tiền cô nương, nhưng tiểu nhân có thể khẳng định, Trịnh cô nương cũng bị moi tim, hơn nữa —”

Tống Diệc An hít sâu một hơi: “Hơn nữa tiểu nhân nghi ngờ, mấy vị cô nương này rất có thể bị moi tim khi còn sống mà chết.”

“Moi tim khi còn sống?!”

Phó Vân Hành kinh hãi: “Dựa vào đâu mà nhìn ra được?”

Tống Diệc An nhìn về phía Bùi Yến: “Chắc là đại nhân còn nhớ, vết thương chí mạng được xác định là sau khi phát hiện thi thể Trịnh cô nương, nàng ấy bị thương ở ngực, vết dao sâu và dài, là bị thương khi còn sống. Hôm nay tiểu nhân kiểm tra lại, phát hiện miệng vết thương này rất gần Linh phủ, nếu hung thủ đâm chết Trịnh cô nương trước rồi mới moi tim thì đáng ra ngực của Trịnh cô nương phải có vết thương sâu hơn mới đúng, nhưng tiểu nhân kiểm tra phần lồng ngực thi thể, không hề phát hiện dấu vết của vết dao sâu hơn.”

Khương Ly chỉ cảm thấy một cơn sởn gai óc, cũng nhớ đến vị trí vết thương của Phó Vân Từ, vị trí ấy cũng rất gần tim, lại liên tưởng đến việc Phó Vân Từ đã giằng co với hung thủ, bị đâm trúng chỗ hiểm giữa lúc hỗn loạn. Khương Ly không khỏi hoài nghi hung thủ thấy nàng ấy tỉnh dậy phản kháng, nên muốn dứt khoát moi tim cho xong chuyện…

Mười ngón tay đau còn khó nhịn nổi, huống chi là bị moi tim khi còn sống? Mọi người trong phòng đều cảm thấy không rét mà run, Phó Vân Hành càng không nhịn được mà chửi thầm vài câu.

Khương Ly im lặng một lát, giọng nói hơi lạnh lẽo: “Đã xác định được mục đích mới của hung thủ, chỉ sợ tất cả manh mối cũ đều phải xem xét lại từ đầu. Bùi đại nhân, ta sẽ cùng ngài quay về Đại lý tự xem thử có giúp được gì không.”

***

Nha môn Đại lý tự nằm bên trong cửa Thuận Nghĩa, bên ngoài là khu vực cấm. Xe ngựa từ nghĩa trang thành Nam đi một mạch về phía Bắc, khi đến cửa Thuận Nghĩa thì đã gần giờ Thân. Xe ngựa vừa dừng lại, Khương Ly đã nghe thấy bên ngoài vang lên một giọng nói hơi quen thuộc.

“Bùi đại nhân, ngài từ đâu về vậy?”

Khi Khương Ly cúi người bước xuống xe, liếc mắt một cái đã thấy ngoài cửa Thuận Nghĩa có một nam tử trẻ tuổi, khoác áo choàng xanh đen thêu họa tiết chim én đang đứng đó. Tuyết rơi lất phất, hắn ta che ô mà đứng, như đã đợi rất lâu.

Đồng tử Khương Ly khẽ co lại, nàng siết chặt áo choàng, vẻ mặt thản nhiên bước thẳng về phía cửa Thuận Nghĩa.

“Vừa từ nghĩa trang trở về —”

“Nghĩa trang? Có manh mối mới sao?”

Bùi Yến trầm giọng đáp: “Đúng là có manh mối, nhưng hiện tại chưa thể nói với ngươi, ngươi cứ về trước chờ tin tức là được.”

Nam tử trẻ tuổi thoáng ngập ngừng, nhưng rất nhanh đã nói: “Cũng được, ta tin đại nhân sẽ không để chúng ta chờ đợi vô ích. Đại nhân còn có công vụ, ta không quấy rầy thêm nữa…”

Hắn ta chắp tay cáo từ, khi rời đi còn tò mò nhìn Khương Ly thêm mấy lần.

Đợi vào trong cửa Thuận Nghĩa, Bùi Yến nói: “Vừa rồi là Đại công tử Kim Tòng Thiện của Thái y lệnh Kim Vĩnh Nhân, hiện đang làm việc tại Thái y thự. Hắn ta và Ngô Nhược Hàm là thanh mai trúc mã nên rất quan tâm đến vụ án này.”

Khương Ly tất nhiên nhận ra, 5 năm trước khi Ngụy Giai chưa gặp chuyện không may, Kim Vĩnh Nhân vẫn chỉ là một Thái y bình thường, còn Kim Tòng Thiện cũng mới thi đậu vào Thái y thự. Nàng thản nhiên đáp: “Kim công tử đúng là thật lòng với Ngô cô nương.”

Đại lý tự vốn là nơi nắm giữ hình ngục thiên hạ, cổng lớn tất nhiên phải khí thế uy nghi, Bùi Yến dẫn Khương Ly vào nha môn, đập vào mắt là một dãy mái ngói uốn lượn liền kề. Bùi Yến đi phía trước, đi thẳng về phía viện bên ở hướng Đông nha môn, chẳng bao lâu đã đến trước một tiểu viện được canh phòng nghiêm ngặt. Một người gác cửa mặt mũi nghiêm trang đang chờ, đúng là Thập An, một thân tín khác của Bùi Yến.

Thập An chắp tay hành lễ: “Công tử, Tiết cô nương —”

Nét mặt hắn ta không gợn sóng, cũng không có vẻ gì bất ngờ, lại vén rèm cửa dày nặng mời họ vào phòng. Khương Ly đi theo Bùi Yến vào cửa, lập tức thấy trong phòng bày trí trang nhã đơn giản. Trên bàn sách dưới cửa sổ phía Tây đang chất chồng mấy chục bản công văn, trong đó có một bản đang mở ra ở giữa, có thể tưởng tượng trước khi Bùi Yến rời đi vẫn còn đang xem dở.

Trong phòng đang đốt lò sưởi, Bùi Yến cởi áo choàng đi đến bên bàn sách: “Tất cả công văn đều ở đây, những lần nghiệm thi trước đó của Tống ngỗ tác cũng có, cô nương nếu có chỗ nào không hiểu thì cứ hỏi ta.”

Khương Ly cũng cởi áo choàng đưa cho Hoài Tịch, bước lại gần nhìn, chỉ thấy tuy công văn nhiều nhưng được xếp chồng ngay ngắn gọn gàng, văn phòng tứ bảo bên cạnh cũng được bày biện chỉnh tề cẩn thận. Nàng đáp một tiếng, bắt đầu lật xem từ chồng đầu tiên bên trái, chồng này đều là tư liệu điều tra về nạn nhân đầu tiên Uông Nghiên, từ lý lịch cuộc đời, thân thích tôi tớ cho đến thói quen sở thích đều rất chi tiết.

Không bao lâu sau thì Cửu Tư dâng trà nóng lên, lại kéo một chiếc ghế dựa đặt bên cạnh Khương Ly. Tính tình hắn ta hoạt bát hơn Thập An, lúc này cười nói: “Chỗ này ít nhất cũng phải xem hai canh giờ, cô nương đừng để mệt.”

Phó Vân Hành cũng bước tới cầm lấy hai quyển sổ, nói: “Kim Ngô Vệ mới bắt đầu tiếp nhận từ vụ thứ ba, 3 nạn nhân đầu ta cũng chỉ biết sơ lược, nhất là Khang cô nương và Uông cô nương…”

Hai người họ đang xem lại ghi chép cũ. Thập An lại đưa tấu trình mới cho Bùi Yến, Bùi Yến cũng không lại gần, chỉ đứng ở chiếc bàn vuông không xa lật xem, nhất thời trong phòng chỉ còn tiếng lật giấy sột soạt.

Khương Ly xem nhanh như gió, nửa khắc sau mới nhớ tới chén trà đã nguội. Nàng bưng lên khẽ nhấp một ngụm, đầu mày đột nhiên nhíu lại, liếc nhìn nước trà vàng óng, ánh mắt lại đảo qua Bùi Yến.

Vẻ mặt Bùi Yến chuyên chú nên không hề nhận ra, Cửu Tư đứng hầu hạ gần đó nghi hoặc hỏi: “Sao vậy cô nương? Đây là Hoàng Nha núi Hoắc mà công tử nhà ta thích nhất, tuy không phải loại trà quý báu gì, nhưng hơn ở chỗ thuần hậu, giải khát.”

Khương Ly buông chén trà xuống, lắc đầu, tuy ánh mắt vẫn rơi trên công văn, nhưng mạch suy nghĩ lại không còn trầm tĩnh như lúc đầu. Nàng hít sâu một hơi để loại bỏ tạp niệm, lại tập trung tinh thần lật xem nhanh chóng. Hai khắc sau, nàng đã xem kỹ qua những chỗ quan trọng một lượt, cũng đem những điều nhìn thấy liệt kê ra giấy Tuyên Thành.

Phó Vân Hành nghiêng người qua xem, chẳng mấy chốc đã nói: “Tuy 5 nhà có chỗ trùng hợp, nhưng không có cửa hàng nào bao trọn cả 5 nhà. Áo cưới, lễ phục thì đi cửa hàng tơ lụa Vân Cẩm và hiệu may Trương Ký, còn nhà họ Uông thì do Uông Nghiên tự mình làm. Phấn son thì có Phù Hương Trai, Ngưng Hương Các, Lâm Hạ Xuân Đường. Còn trang sức đầu tóc thì càng nhiều, nào là Vinh Bảo Trai, Vạn Đức Ký, Sấu Ngọc Trai, tiệm vàng Tô Ký…”

Bùi Yến đứng dậy đi tới: “Trước đây bọn họ đều từng tới những cửa hàng này, đều là khách quen lâu năm, nhưng nếu hung thủ dùng cách tương tự để dụ dỗ 5 nạn nhân trước như dụ dỗ tỷ tỷ đệ, vậy thì không hợp lý lắm. Những tân lang này có thể chọn vải hay mua đồ trang sức châu báu, nhưng lại ít đến cửa hàng son phấn, ví dụ như Từ Lệnh Tắc và vị nhà Kim Vĩnh Nhân lúc nãy chưa từng đến Phù Hương Trai hay Lâm Hạ Xuân Đường; còn mấy người khác lại chưa từng đến Ngưng Hương Các; Vạn Đức Ký chỉ bán đồ trang sức nữ, bọn họ cũng chưa từng tới.”

Phó Vân Hành nói: “Vậy thì hung thủ phải nghĩ cách khác, hơn nữa gã còn biết dịch dung và đổi giọng, lại càng khó lần ra hơn, trừ khi hung thủ có thân phận hợp lý để ngồi chờ ở các cửa hàng ấy, nhưng người cùng nghề xưa nay luôn kỵ nhau… Nếu không thì chính là hung thủ không có quan hệ gì đến những cửa hàng ấy, mà là cùng có lui tới với các gia đình nạn nhân.”

Bùi Yến nói: “Khả năng rất nhỏ, 2 nạn nhân đầu là thương hộ, vòng giao thiệp khác hẳn 3 nhà sau, 3 nhà sau cũng chỉ có nhà họ Ngô và nhà họ Trịnh có quan hệ cá nhân, mấy chuyện này Đại lý tự đã điều tra rồi.”

Thấy Khương Ly không nói gì, Bùi Yến hỏi: “Tiết cô nương nghĩ sao?”

Khương Ly đang xem bản khám nghiệm của Tống Diệc An, nàng nói: “Ta đang nghĩ đến hung khí hung thủ sử dụng, hung khí là một con dao lưỡi ngắn đơn dài ba tấc, loại này rất phổ biến trong các loại dao khắc. Mà hành vi mổ lấy tim của hung thủ cũng không phải người bình thường có thể làm được, nhưng nếu người này am hiểu điêu khắc thì sẽ giỏi dùng dao hơn người bình thường.”

Phó Vân Hành bất ngờ hỏi: “Tiết cô nương giỏi điêu khắc?”

Khương Ly hơi lắc đầu, Phó Vân Hành nói: “Hạc Thần ca ca và Giang Lăng Tiểu Quận Vương rất giỏi điêu khắc. Tương Tư Giám nằm ngay sau nha môn Đại lý tự, hay là ta đi đến đó xin mấy con dao khắc về xem thử?”

Bùi Yến trầm ổn như núi nói: “Đại lý tự đã sớm nghiên cứu qua hung khí, dao khắc đích thực rất có khả năng, nhưng hiện giờ còn có một manh mối là ‘người biểu diễn tạp kỹ’, người biết 18 loại vũ khí cũng không ít.”

Khương Ly coi như đồng ý, lại hơi ngờ vực: “Nhưng bất kể bọn họ làm nghề gì, việc mổ tim này vẫn rất khó hiểu, hành vi quá mức hung tàn, hung thủ nảy sinh ý nghĩ chắc chắn rất tà ác…”

Khương Ly đang nói dở, rèm cửa bỗng bị vén lên, vẻ mặt Thập An nghiêm trọng bước vào cửa: “Phó Thế tử, người từ phủ Thọ An Bá đến tìm ngài, nói đến Kim Ngô Vệ thì ngài không ở đó nên mới đến đây.”

Phó Vân Hành nghi ngờ đứng dậy, hỏi: “Là ai đến?”

Ngoài rèm truyền vào một giọng run run: “Thế tử, là tiểu nhân…”

Phó Vân Hành còn chưa kịp hỏi gì, giọng nói ngoài rèm đã càng thêm căm phẫn: “Thế tử, ngài mau hồi phủ đi, nhà họ Từ đến tìm tiểu thư chúng ta đòi từ hôn —”


Bình luận

Bình luận về bài viết này