Bùi Yến từ bên ngoài vòng vây chậm rãi bước vào, ánh mắt sâu thẳm dừng lại trên người Khương Ly.

Người đàn ông trung niên đứng cạnh vội tiến lên hành lễ: “Thảo dân Khang Long bái kiến đại nhân, hôm nay sao đại nhân lại có hứng thú ghé qua nơi này?”

Vừa nói, Khang Long đã chau mày nháy mắt ra hiệu, mấy gã hộ vệ phía sau lập tức thả tiểu đồng ra, Khang Cảnh Minh đầy uất ức cũng xoay người hành lễ.

Bùi Yến không đáp lời, vẫn chăm chú nhìn Khương Ly: “Sao Tiết cô nương lại ở đây?”

Đám thị vệ đi cùng đã giải tán đám đông, Khương Ly bước gần lên hai bước mới đáp: “Đến mua phấn son.”

Phương Tuyền cũng mỉm cười cất lời: “Bùi thế tử, đã lâu không gặp.”

Bùi Yến gật đầu chào lại: “Giản phu nhân.”

Dứt lời, hắn quay sang Khang Long: “Giữa ban ngày ban mặt, các ngươi đang làm gì vậy?”

Trên mặt Khang Long lập tức nở nụ cười nịnh nọt: “Thảo dân ngu dốt đã khiến đại nhân chê cười, thảo dân chỉ đang dạy dỗ lại tên gia nô không biết nghe lời một trận, còn mấy lời đánh chết gì đó chỉ là dọa nó thôi.”

Bùi Yến lại liếc nhìn sang Khang Cảnh Minh vẫn còn căm phẫn đứng một bên: “Ta nhớ cửa tiệm này là sản nghiệp của Nhị phòng nhà họ Khang, ông ngăn không cho hắn vào rốt cuộc là vì sao?”

Thấy không thể chống chế được nữa, Khang Long chỉ đành thở dài đáp: “Đại nhân không biết đấy thôi, cửa tiệm này đúng là thuộc về sở hữu của Nhị phòng, nhưng giờ đây Nhị phòng đã chẳng còn ai nữa. Cảnh Minh tuy lớn lên ở Nhị phòng nhưng nó chưa từng được ghi tên vào tộc phả. Mấy năm nay, cửa tiệm này đều dựa vào một mình Vận nhi gánh vác. Từ sau khi Vận nhi xảy ra chuyện, Cảnh Minh vẫn đau buồn không nguôi, cửa tiệm đang tốt đẹp đã bị nó làm cho ngày càng sa sút. Ta thân là gia chủ của trưởng phòng nhà họ Khang, sao có thể khoanh tay đứng nhìn được?”

Sợ Bùi Yến trách tội, ông ta còn nhanh tay lấy ra một tờ công văn từ trong áo: “Ngài xem, đây là văn thư thảo dân vừa làm ở nha môn mấy hôm trước, cửa tiệm này đã chính thức chuyển vào tên của Đại phòng theo đúng quy định, đã không còn liên quan gì tới Khang Cảnh Minh nữa…”

Bùi Yến quay sang nhìn Khang Cảnh Minh, chỉ thấy hắn ta cay đắng cắn răng nói: “Nếu không phải các người ép tỷ tỷ ta thành thân thì sao tỷ ấy bị kẻ được mệnh danh là Đồ tể tân nương kia hại chết? Cửa tiệm này vốn là của hồi môn của tỷ tỷ, trong tiệm còn lưu giữ rất nhiều di vật của tỷ ấy, giờ đây tỷ ấy còn chưa yên nghỉ dưới mồ mà ông đã vội chiếm chỗ, ông có từng nghĩ đến đạo lý ‘người đã khuất mới lớn nhất’ hay chưa?”

Khang Long tức tối nói: “Vận nhi đã mất được 4 tháng, bọn ta đợi 4 tháng đã là nhân nghĩa lắm rồi. Việc hôn sự kia đã được định sẵn từ trước thì liên quan gì đến ta? Bây giờ việc gì ngươi cũng đổ lỗi, chẳng lẽ muốn cả nhà chúng ta cùng chết theo Vận nhi ngươi mới vừa lòng? Cửa tiệm đúng là của hồi môn của Vận nhi, nhưng giờ nó đã không còn nữa, hôn sự cũng tan tành, chẳng lẽ ta để mặc ngươi phá hỏng tổ nghiệp của nhà họ Khang?”

Sắc mặt Khang Cảnh Minh càng lúc càng khó coi, bàn tay buông thõng bên người cũng siết chặt lại.

Khang Long nói tiếp: “Căn nhà ngươi đang ở vốn dĩ ta cũng nên thu hồi lại, nhưng nể mặt Vận nhi, ta mới để lại cho ngươi một con đường sống. Về sau ngươi muốn làm gì cũng được, chỉ đừng mơ tưởng đụng vào tổ nghiệp của nhà họ Khang lần nào nữa. Ngươi không thấy mấy tháng nay việc buôn bán trong tiệm đã thành ra thế nào rồi sao? E là còn chẳng bằng doanh thu ba ngày của Phù Hương Trai nữa!”

Ông ta càng nói càng hậm hực, nhưng nhớ đến việc Bùi Yến đang có mặt ở đây, thế là vội ho khan một tiếng, đổi giọng nói: “Còn như mấy món di vật gì đó, ngươi cứ việc lấy đi… Mong đại nhân minh xét, tiểu nhân làm việc gì cũng đúng theo phép tắc, tuyệt đối không có chuyện ức hiếp người khác.”

Lúc tiếp nhận vụ án này, Bùi Yến đã từng gặp qua tất cả thân nhân các nạn nhân, cũng biết Khang Cảnh Minh là con riêng của Nhị phòng. Hắn không có quyền can thiệp chuyện nội bộ trong nhà của họ, chỉ nói: “Vụ án của Khang Vận bên phía nha môn đang chuẩn bị điều tra lại lần nữa, đúng lúc các người đều có mặt ở đây, nhân tiện lấy lời khai luôn.”

Khang Long kinh ngạc: “Sao đang yên đang lành lại phải thẩm tra lại?”

Lư Trác ở đằng sau lập tức tiến lên: “Khang lão gia cứ trả lời thẩm vấn là được. Khang công tử cũng phối hợp chút đi, mời vào trong cửa tiệm hỏi chuyện.”

Khang Long không dám cãi lời, vội đáp: “Vậy mời đại nhân vào trong nói chuyện, cũng mời vị phu nhân này…”

Trên phố người qua kẻ lại tấp nập đúng là không tiện hỏi chuyện. Bùi Yến chậm rãi bước vào cửa, Phương Tuyền dẫn Khương Ly bước theo sau. Vào đến đại sảnh chỉ thấy các gian cửa hàng rộng rãi, quầy kệ dày đặc đặt để phấn son, hương cao, trang sức đủ mọi loại khiến người xem hoa cả mắt.

Khang Long chợt nhớ đến sự hiện diện của Khương Ly, bèn dặn dò tiểu nhị: “Sao còn không mau tiếp đãi phu nhân và tiểu thư chu toàn?”

Tiểu nhị vội bước tới: “Phu nhân, tiểu thư, mời xem bên này…”

Lư Trác đang hỏi án ở sảnh đông, tiểu nhị cố ý dẫn Phương Tuyền và Khương Ly đến quầy hàng phía tây nơi trưng bày phấn son. Nhưng đúng lúc này, Bùi Yến đang đứng giữa đại sảnh lại đột nhiên lên tiếng: “Tiết cô nương, mời cô nương ra ngoài nói chuyện riêng một lát.”

Khương Ly có hơi bất ngờ, Phương Tuyền và Giản Tư Cần cũng ngạc nhiên không kém, nhưng ngay sau đó Phương Tuyền đã cười nói: “Đi đi A Linh, ta đi xem hương phấn.”

Khương Ly miễn cưỡng xoay người lại: “Đại nhân có điều gì chỉ dạy?”

Ánh mắt Bùi Yến lướt qua tay nàng, giọng điệu trầm thấp: “Tiết cô nương đang mang thương tích mà vẫn có nhã hứng đến mua phấn son, còn vừa khéo đến ngay Ngưng Hương Các này. Nếu cô nương muốn giúp Phó cô nương điều tra hung thủ, vậy sao lúc ở nghĩa trang lại không hỏi ta?”

Giọng hắn nghe có vẻ ôn hòa nhưng ánh mắt lại thâm sâu khó lường, Khương Ly hơi sững sờ đáp: “Đại nhân hiểu lầm rồi…”

Ánh mắt Bùi Yến vẫn tĩnh lặng như thể đã nhìn thấu nàng: “Cô nương đã có lòng muốn điều tra vụ án này, bất kể là vì Phó cô nương hay là vì 5 nạn nhân trước đó, chỉ cần cô nương muốn hỏi, tất nhiên ta sẽ không giấu giếm. Chỉ đáng tiếc, dường như cô nương không đủ tin tưởng ta.”

Khương Ly còn đang ngập ngừng, Bùi Yến đã tiếp lời: “Vụ án này bắt đầu từ tháng sáu đến nay đã kéo dài 5 tháng, các mối quan hệ xã giao, sở thích lúc còn sống và quá trình bị hại của 5 nạn nhân đều vô cùng phức tạp. Hiện giờ Đại lý tự đã tích lũy đến mấy chục quyển công văn có liên quan đến vụ án. Nếu cô nương muốn tự điều tra, e là không dễ dàng.”

Trong lòng Khương Ly dâng lên một cảm giác cổ quái khó gọi thành lời: “Điều tra án mạng vốn là công việc trọng yếu của Đại lý tự, mà đại nhân với ta cũng chỉ có duyên gặp gỡ đôi lần, ta hỏi gì đại nhân cũng không giấu giếm, dám hỏi đại nhân vì lẽ gì lại tin ta?”

Bùi Yến bình thản trả lời: “Cô nương đã cứu mạng nạn nhân thứ sáu, mới hôm trước đã khám nghiệm thương tích ngay hôm sau lại khám nghiệm tử thi, chỉ bằng chừng đó lý do đã đủ để ta tin tưởng cô nương rồi.”

Khương Ly nhìn hắn thật sâu, cuối cùng vẫn nói: “Chỉ tiếc ta là người hành y, ta cũng không có quan tâm đến vụ án giết người này nhiều như đại nhân nghĩ. Đa tạ ý tốt của đại nhân.”

Nàng nói xong liền quay người rời đi ngay, khi trở lại bên cạnh Phương Tuyền, bà ấy đang chọn một hộp phấn thơm hoa thược dược đang thịnh hành. Bà ấy đường đường là Thứ sử phu nhân đương nhiên sẽ không thật sự để Khương Ly tặng quà, còn tiện thể chọn cho Khương Ly hai hộp son phấn khác nữa mới chịu ngừng. Hôm nay tuyết đã ngừng rơi nhưng trời vẫn u ám, lại thêm mùa đông trời tối sớm, ba người mua xong đã cáo từ Bùi Yến rồi rời khỏi Ngưng Hương Các.

Lúc lên xe ngựa, Giản Tư Cần mới hỏi: “Muội muội, vừa rồi Bùi Thiếu khanh đã nói gì với muội vậy?”

Khương Ly bình thản đáp: “Chỉ hỏi bệnh tình của Phó cô nương thôi.”

Xe ngựa lộc cộc chuyển bánh chạy về phía phường Thông Nghĩa nơi Giản phủ tọa lạc. Lúc này trời đã sẩm tối, dọc hai bên đường là những quán trà quán rượu nối nhau san sát, đèn lồng đã được thắp sáng rực rỡ, trong muôn ngàn ánh đèn mờ ảo, Giản Tư Cần chỉ ra ngoài cửa sổ: “Muội muội mau nhìn xem…”

Khương Ly nghiêng người nhìn ra, ngay giây sau đó, đôi mắt trong veo của nàng run rẩy dữ dội.

Giản Tư Cần không hề phát hiện, chỉ hứng khởi hỏi: “Muội đã từng nghe câu thơ ‘Đăng tiên túy mộ Trang Sinh điệp, thùy mộng Cực Lạc tại Trường An’ chưa? Chính là viết về Đăng Tiên Cực Lạc Lâu này đó. Tòa lâu này là sản nghiệp của nhà họ Tô đất Quảng Lăng, 5 năm trước từng bị cháy lớn, mãi đến đầu xuân năm nay mới trùng tu xong. Mới nửa năm thôi mà nó đã lại trở lại thành chốn tiêu tiền đêm đêm đàn hát của thành Trường An rồi.”

Trong tầm mắt của Khương Ly, một tòa lầu các rực rỡ huy hoàng đang đứng sừng sững nơi cuối con phố lớn, lầu chính cao năm tầng, mái ngói chạm trổ, lan can son đỏ, cột kèo chạm vàng, từng dãy lầu các nhỏ và hành lang uốn lượn nối liền như dải cầu vồng vắt ngang trời, cờ hoa rực rỡ đan xen tựa như tòa thiên cung trong mộng ảo. Đi kèm với đó là tiếng tiêu sáo, trống nhạc ngân vang dìu dặt, quả là chốn cực lạc nhân gian. Khương Ly nheo mắt lại, lồng ngực thắt chặt đau đớn, da thịt toàn thân dường như rát bỏng một trận, nàng buông rèm xe xuống lặng lẽ ngồi yên đó, cố xoa dịu hơi thở đã cứng đờ.

Giản Tư Cần cười nói: “Nơi này tuy là chốn phong nguyệt nhưng thú tiêu khiển cũng nhiều lắm, nhiều cô nương khuê các thường cải nam trang đến đây giải sầu. Sau này khi nào muội có hứng, biểu ca dẫn muội đi mở mang tầm mắt.”

Khương Ly nặn ra một nụ cười gượng gạo: “Được, đa tạ biểu ca.”

***

Phủ đệ của nhà họ Giản có kiến trúc rộng rãi tao nhã, đình đài lầu các yên tĩnh kết hợp với vườn cảnh hữu tình. Phương Tuyền còn đặc biệt chuẩn bị cho Khương Ly một khuê phòng hoa lệ tinh xảo để nàng tiện đến đây nghỉ lại bất cứ lúc nào. Nàng vừa xem phòng xong, Giản Bá Thừa cũng từ nha môn về đến.

Giản Bá Thừa năm nay đã ngoài 40, phong thái nho nhã ôn hòa, chỉ mới vài ngày không gặp cháu gái, ông ấy lại ân cần hỏi han một phen. Trong lúc dùng bữa tối, ông ấy cũng nhắc đến vụ án Đồ tể tân nương, bày tỏ vô cùng tiếc thương cho Tiền Cam Đường.

Nghe Giản Tư Cần nhắc đến Bùi Yến đang điều tra vụ án này, Giản Bá Thừa thở dài: “Đứa trẻ đó cũng không dễ dàng gì, năm xưa khi cha nó mất nó chỉ mới 5 tuổi, lão Quốc Công lại bệnh tật liên miên, không biết bao nhiêu người nói ra nói vào rằng phủ Bùi Quốc Công sắp tuyệt hậu, nào ngờ nó lại vượt trội hơn cả cha mình. Hôm nay lúc tán dóc, ta còn nghe Phùng đại nhân ở Công bộ nói, 4 năm trước nó từng muốn đến Công bộ và Hình bộ nhưng đều bị Hoàng thượng từ chối. Trải qua mấy năm rèn luyện khắc nghiệt, thế mà nó lại chủ động đến Đại lý tự, đúng là khiến người ta bất ngờ…”

Khương Ly nghe đến đây, nhất thời cũng rơi vào thất thần.

Bùi Tố – cha của Bùi Yến là Trạng nguyên lang năm Cảnh Đức thứ 12, sau đã vào triều làm quan ở Lại bộ, chỉ 3 năm ngắn ngủi đã được thăng chức thành Lại bộ Thị lang. Cùng năm đó, ông ấy thành thân với Cao Dương Quận chúa đã có hôn ước từ trước, sang năm kế tiếp đã sinh hạ Bùi Yến. Chữ “Yến” trong tên Bùi Yến là “Yến” trong “Hải Yến Hà Thanh”, thể hiện chí nguyện trung quân ái quốc của Bùi Tố. Về sau, vua Cảnh Đức có ý muốn cho ông ấy ra ngoài rèn luyện, nhưng không ngờ lại gặp phải bệnh dịch trên đường nhậm chức. Bùi Tố tử nạn do nhiễm dịch khi đang cứu trợ thiên tai, hưởng dương 28 tuổi…

Trên xe ngựa trở về Tiết phủ, Khương Ly lại nghĩ đến những lời Bùi Yến nói lúc chiều.

Bùi Yến nói không hề sai, nếu thật lòng muốn sớm ngày tìm ra hung thủ hãm hại Phó Vân Từ thì chỉ có thể nhờ vào sức của quan phủ. Nhưng với tính cách cẩn trọng chu toàn như hắn, sao lại có thể không theo quy tắc mà tin tưởng một người chỉ mới quen hai ngày như nàng?

Khương Ly không nghĩ thông suốt được nên trong lòng cũng có đôi điều bất an. Khi về đến Tiết phủ, nhớ ra cả ngày chưa đến gặp mặt Tiết Kỳ, nàng liền đến chính viện để thỉnh an. Tuy nàng mạo danh người ta nhưng lễ nghi không hề sơ suất, lúc đến chính viện Tiết Thấm và Diêu thị cũng đang ở đó.

Thấy Hoài Tịch ôm hộp phấn son của Ngưng Hương Các, Tiết Thấm bèn lên tiếng: “Sao Đại tỷ lại mua đồ của Ngưng Hương Các? Nửa năm nay Ngưng Hương Các đã xuống dốc, hiện giờ người ta chuộng nhất là phấn son và hương cao của Phù Hương Trai, chỉ tiếc mấy thứ bán chạy nhất thì khó mua được thôi.”

Chiều nay Khương Ly đã nghe qua danh tiếng của Phù Hương Trai, nàng chỉ thản nhiên đáp lời: “Dùng được là được rồi.”

Tiết Thấm chỉ mỉm cười không nói gì thêm, Tiết Kỳ nhìn xuống tay nàng: “Nghe nói con bị thương à, sao khám bệnh cho người ta mà lại thành bị thương mình thế hả? Mấy hôm nữa có lẽ Thái tử phi sẽ triệu kiến, con phải mau chóng dưỡng thương đi, chớ để mất đi lễ nghĩa vốn có. Ngày kia đến phủ Công chúa dự yến tiệc con phải theo sát Thấm nhi, nếu đã trở lại Trường An thì phải ra dáng quý nữ thế gia. Ta thấy con hiểu lễ nghĩa nên không cần dạy thêm, nhưng quy củ của danh môn quý tộc thì còn nhiều điều chưa biết, đến lúc đó cứ để Thấm nhi dẫn dắt con.”

Khương Ly ngoan ngoãn vâng dạ, Tiết Kỳ hài lòng cho nàng lui xuống nghỉ ngơi.

***

Sáng sớm hôm sau, vòm trời sau nhiều ngày âm u cuối cùng cũng hửng nắng, khi xe ngựa của Khương Ly dừng trước phủ Thọ An Bá, ánh nắng ban mai chiếu lên mái ngói phủ đầy tuyết, phản chiếu ánh sáng trong suốt lấp lánh.

Người gác cổng cung kính chào đón nàng, nhiệt tình đưa nàng tiến thẳng vào tiểu viện của Phó Vân Từ, Thúy ma ma nhận được tin đã đứng chờ sẵn ở cửa từ trước, vừa vào đến đại sảnh đã thấy Liễu thị từ bên trong phòng đi ra đón: “Làm phiền Tiết cô nương sáng sớm đã đến đây, đêm qua A Từ cuối cùng cũng ngủ được một chút, bây giờ vừa uống thuốc xong, đang mong cô đến này.”

Khương Ly nghe vậy cũng thở phào, khi bước vào gian trong đã thấy Phó Vân Từ khoác áo ngồi dựa vào đầu giường, sắc mặt quả thật đã hồng hào hơn nhiều.

Nàng ngồi xuống bên giường, xắn tay áo lên bắt mạch cho Phó Vân Từ, không bao lâu sau đã nở nụ cười nói: “Mạch tượng đã ổn định hơn nhiều, hôm nay không đổi phương thuốc, hai ngày nữa rồi đổi lại sau. Với phương thuốc đắp ngoài vết thương, ta muốn thêm ba tiền kê huyết đằng, chỉ cần nghiền nát rồi đắp bên ngoài.”

Thúy ma ma nghe xong đã đi chuẩn bị thuốc ngay, lúc này Phó Vân Từ nhìn gương mặt mệt mỏi của Liễu thị, bèn nói: “Mẹ đi nghỉ một lát đi, con muốn nói chuyện với Tiết cô nương.”

Liễu thị mỉm cười gật đầu, sau khi bà ấy rời đi, Phó Vân Từ lại cho Đan Phong và Mặc Mai lui ra ngoài: “Tiết cô nương, hôm qua A Hành trở về có nói rằng mọi người đã đến nghĩa trang để khám nghiệm thi thể của những cô nương khác, cô nhận định rằng lúc họ bị hại đều không bị xâm phạm sao?”

Nhắc đến việc này Phó Vân Từ vẫn còn thấy sợ hãi, cơ thể theo bản năng cũng co rút hai vai lại. Khương Ly gật đầu, nghiêm túc nói: “Đúng vậy, ta cũng thấy rất kỳ lạ, thông thường nếu hung thủ là cùng một người thì không thể có sự đối đãi khác biệt với nạn nhân như vậy được.”

Phó Vân Từ run giọng: “Chẳng lẽ… không phải cùng một người?”

Khương Ly lắc đầu: “Nhưng hung khí, thuốc mê, vết thương sau gáy cũng như cách bắt người đều rất giống nhau. Còn những chi tiết cụ thể bên trong đó ra sao cũng chỉ có quan phủ mới biết rõ, ngoài dân gian ít ai truyền tụng. Ta còn nghe nói quá trình mất tích của 3 cô nương kia cũng đều diễn ra vào giữa ban ngày, hoặc là sau khi lạc khỏi nha hoàn thì không còn tìm thấy tung tích. Trong đó có một cô nương vô duyên vô cớ đi ra sau núi tại chùa Tướng Quốc, tình huống rất giống với chuyện của cô ngày hôm đó.”

Phó Vân Từ bất an: “Giống như ta ngày hôm đó sao… đáng tiếc là khi đó ta chỉ lo chạy thoát thân, ký ức đã mơ hồ lộn xộn, giờ nghĩ lại cũng không rõ được mấy phần.”

Khương Ly an ủi: “Cô thoát khỏi hiểm cảnh mới là điều quan trọng nhất.”

Phó Vân Từ thở dài nhìn ra cửa sổ: “Cũng không biết bây giờ Bùi Thiếu khanh đã tra đến đâu rồi, sáng sớm này Vân Hành đã đi đến Đại lý tự, nếu có tin tức gì lát nữa đệ ấy về sẽ nói ngay. Chỉ sợ là không dễ điều tra, 5 vị cô nương trước đó bị hại còn chưa thể bắt được hung thủ, lần này ta… cũng không giúp ích được gì…”

Khương Ly nghe vậy cũng không vội cáo từ, Phó Vân Từ muốn cùng nàng ngồi lại tâm sự, thế là bèn mở lời: “Tiết cô nương, cô khác xa với những gì ta từng nghĩ. Nghe nói năm 3 tuổi cô đã bị bắt cóc, lại còn bị đưa đến một nơi hẻo lánh ở Từ Châu, nhưng nhìn cô bây giờ không hề có chút khí chất quê mùa giang hồ nào, trái lại còn giống như được nuôi lớn ở Trường An vậy.”

Khương Ly vẫn điềm nhiên như không: “Cha mẹ nuôi của ta mất sớm, trước khi lâm chung đã gửi gắm ta cho sư phụ. Sư phụ ta là người xuất thân danh môn giang hồ, ngoài dạy ta y thuật còn dạy cả thi thư lễ nghĩa.”

Phó Vân Từ nghe rất chăm chú, còn hỏi nàng trưởng thành thế nào ở Từ Châu. Khương Ly âm thầm cười khổ trong lòng, vừa bịa mấy chuyện vụn vặt để ứng phó, vừa không ngừng liếc nhìn ra bên ngoài. Cứ thế cầm cự hai khắc đồng hồ, cuối cùng cũng nghe thấy giọng của Phó Vân Hành từ ngoài vọng đến.

“A tỷ, đệ về rồi đây…”

Phó Vân Hành sải bước đi vào phòng, còn gật đầu chào hỏi Khương Ly rồi mới nói: “Hạc Thần ca ca cũng đến, đã tra được vài tin tức về Từ đại ca.”

Phó Vân Từ chỉnh lại y phục cho chỉnh tề: “Mau mời ngài ấy vào.”

Bùi Yến bước vào phòng nhìn thấy Khương Ly cũng không lấy làm ngạc nhiên, hắn mở lời ngay: “Phó cô nương, tin đồn kia vẫn chưa có kết luận, nhưng mối nghi ngờ trước đây với Từ Lệnh Tắc đã được làm rõ.”

Phó Vân Từ căng thẳng siết chặt ống tay áo, Bùi Yến nói tiếp: “Hôm qua bọn ta đã tra xét hành tung của Từ Lệnh Tắc vào thời điểm xảy ra các vụ án trước đó, phát hiện ra rằng vào lúc xảy ra vụ án thứ nhất, thứ hai và thứ tư, hắn ta đều không ở trong thành Trường An. Khi ấy, quân đội Tuần Phòng Doanh đang luyện binh ở ngoài thành, hắn ta đã đi cùng cha hắn suốt 3 ngày không quay về phủ. Có rất nhiều nhân chứng xác thực, dù hắn ta có lén trở về thành Trường An trong đêm cũng không khớp với thời gian án mạng phát sinh.”

Phó Vân Từ thở phào một hơi nhẹ nhõm: “Vậy tức là… hắn không thể nào là Đồ tể tân nương?”

Bùi Yến gật đầu: “Đúng vậy! Ngoài ra, bọn ta còn điều tra được vào ngày cô nương gặp nạn, hắn ta cũng luôn ở trong doanh trại Tuần Phòng Doanh không hề rời đi, bên phía ta đã tra hỏi rất nhiều người, không thể nào có sai sót được.”

Phó Vân Từ vừa mừng vừa sợ: “Ý ngài là giọng người đàn ông ta nghe thấy hôm đó cũng không thể là hắn?”

Bùi Yến lại gật đầu lần nữa, Phó Vân Từ lúc này đã dần dần bình tĩnh lại: “Nhưng… nhưng ta chắc chắn mình không nghe nhầm, nếu không phải hắn thì là ai đây? Rõ ràng ta còn nhìn thấy một nữ tử áo tím, chẳng lẽ có người có giọng nói giống hệt hắn sao?”

Bùi Yến nói: “Nếu ta đoán không sai, chắc hẳn đã có người cố ý bắt chước giọng nói của hắn ta.”

Phó Vân Từ hết sức kinh hãi: “Bắt chước? Có thể bắt chước giống đến mức ấy sao? Vậy nữ tử kia là ai?”

Khương Ly trầm ngâm: “Có lẽ người bắt chước giọng của hắn ta chính là nữ tử ấy.”

Nàng nhìn về phía Bùi Yến: “Ta nghe nói nạn nhân thứ năm Tiền Cam Đường đã mất tích khi đang cầu phúc cho mẹ mình, lúc ấy rõ ràng thị nữ đã thấy nàng ấy rời khỏi Phật điện nên mới đi theo sau, vậy mà ra đến cổng chùa lại không thấy bóng dáng Tiền cô nương đâu nữa. Nếu người mà thị nữ kia nhìn thấy ngày đó vốn không phải là Tiền cô nương thật sự, vậy thì chẳng phải tất cả đều có lời giải thích rồi sao?”

Phó Vân Hành nói: “Vậy rốt cuộc hung thủ là nam hay nữ đây? Nếu hung thủ là nữ, nhưng người bắt cóc tỷ tỷ hôm đó lại là nam. Nếu là nam thì làm sao lại có thể cải trang giống hệt Tiền cô nương được? Người này biết cải trang, còn biết đổi giọng? Mấy kỹ xảo này không hề dễ dàng, vậy người thế nào mới làm được như vậy?”

Khương Ly đảo mắt: “Người trong đoàn kịch hoặc những người biểu diễn tạp kỹ sẽ có thể làm được, có lẽ hung thủ đã học được những kỹ năng này. Nói không chừng gã chính là người trong một đoàn tạp kỹ nào đó, người này có cơ hội tiếp xúc với các nạn nhân hoặc người quen của họ. Những cô nương trước kia dễ dàng bị dụ dỗ bắt đi, rất có thể cũng vì bị những chiêu trò này mê hoặc.”

Bùi Yến hiển nhiên cũng đã nghĩ tới điều này, hắn gật đầu: “Ta đã sai Lư Trác điều tra các đoàn kịch, gánh hát và các nghệ nhân tạp kỹ từng có tiếp xúc với các phủ có người bị hại, xem xem có thể lần ra manh mối nào hay không.”

Phó Vân Từ ngơ ngác gật đầu như vẫn chưa tiêu hóa hết mọi chuyện, Phó Vân Hành tiến lên: “A tỷ, lần này tỷ có thể yên tâm rồi. Từ đại ca dù sao cũng lớn lên cùng chúng ta, sao có thể là tên sát nhân liên hoàn đó được? Huynh ấy không phụ lòng tỷ, tỷ hãy yên lòng tịnh dưỡng đi, đầu tháng sau còn phải mặc áo cưới nữa mà.”

Phó Vân Từ hít sâu một hơi: “Thì ra là ta đã trách lầm hắn rồi…”

Phó Vân Hành vội nói: “Là do hung thủ dùng cách thức quá xảo quyệt thôi! Hạc Thần ca ca đã điều tra rất kỹ, hai tháng nay Từ đại ca ngoài thời gian làm việc ở Tuần Phòng Doanh, toàn bộ thời gian còn lại đều bận rộn chuẩn bị lễ cưới. Mấy hôm trước còn đến Vinh Bảo Đường đặt không ít phục sức, còn dùng một khối san hô đỏ Đông Hải làm nguyên liệu chế cả bộ trang sức mũ miện nữa kìa. Tỷ thích san hô nhất mà, huynh ấy còn đặc biệt sai người dùng gỗ tử đàn làm một bức bình phong sơn thủy tám cánh, cũng là thứ tỷ thích đó.”

Phó Vân Từ lộ ra ý cười thư thái: “May mà chúng ta chưa nói với cha mẹ, cũng tránh được một phen sóng gió.”

Lúc này, Bùi Yến nghiêm túc cất lời: “Phó cô nương, giờ đây thương thế của cô đã thuyên giảm, không biết cô có nhớ thêm điều gì về đêm đó không?”

Sắc mặt Phó Vân Từ lập tức cứng đờ: “Ta…”

Phó Vân Từ lo lắng co rụt vai lại, Khương Ly đang định mở lời an ủi bỗng thấy nàng ấy đột ngột ngước mắt nhìn mình, sau đó lại quay sang nhìn Phó Vân Hành, cứ thế qua lại ba lần mới hoảng loạn nói: “Hình như… ta thật sự nhớ ra một điểm rất kỳ lạ. Đêm đó ta chạy bạt mạng trở về, có một khoảnh khắc dường như ta cảm giác phía sau có… hai người đang đuổi theo ta…”


Bình luận

Bình luận về bài viết này