Chương 11: Từ Thước nở nụ cười đầy ẩn ý: “Còn tôi thì tính phí đấy!”

Lễ trao giải do Hiệp hội Nhà đầu tư tổ chức đã sắp bắt đầu.

Ban đầu Từ Thước định dùng thiệp mời điện tử Tiểu Xuyên làm để vào cửa, nào ngờ còn chưa đến cổng đã thấy vài vị khách bị chặn lại, hóa ra ngoài thiệp mời điện tử, khách mời còn cần xuất trình thẻ từ.

Người đàn ông đứng gác ở cửa ăn mặc như quản lý, khi gặp những vị khách quen mặt, anh ta sẽ tươi cười chào hỏi miễn cho việc xuất trình thẻ từ.

Từ Thước thấy vậy bỗng khựng lại, bình tĩnh xoay người lại đi xuống bậc thềm. Trong tai nghe Bluetooth vang đến giọng nói của Tiểu Xuyên: “Sao anh đột ngột bỏ đi vậy?”

Từ Thước chỉ nói: “Đi tìm một vị khách xui xẻo đã.”

Vừa dứt lời, Từ Thước đã tìm được mục tiêu. Anh bước xuống bậc thềm, tận dụng lợi thế chiều cao và bờ vai rộng cố ý va vào hai cô gái đang đi tới trước mặt.

Cả hai đang trò chuyện rôm rả, một trong hai người còn đang nói về việc lát nữa sẽ làm thế nào để tạo cơ hội tiếp cận Tổng giám đốc của một công ty bên trong, vì chuẩn bị cho ngày hôm nay, cô ta đã tốn bao công sức mới lấy được thiệp mời.

Nào ngờ trong lúc đang cười nói vui vẻ bất thình lình bị người khác va vào khuỷu tay, cô gái mặc váy dạ hội đỏ đứng không vững, gót giày bị lệch đi, không chỉ làm rơi túi xách mà còn suýt ngã nhào ra đất.

Đúng lúc nguy cấp, cánh tay cô ta đã được một bàn tay mạnh mẽ giữ lại, cả túi xách cũng được người nọ chộp lấy kịp.

Cô ta kinh hồn bạt vía, vừa vỗ ngực lấy lại bình tĩnh, vừa ngước mặt lên định nói lời cảm ơn bỗng ngây người ra.

Khóe môi Từ Thước hơi cong lên: “Xin lỗi, tôi không cẩn thận va phải quý cô, xin hỏi cô có bị thương ở đâu không?”

Đôi mắt ấy vừa đen vừa sâu như một vũng nước xoáy muốn hút người ta vào trong. Hai cô gái thoáng chốc đều ngẩn ngơ, Từ Thước trả lại túi xách cho cô gái váy đỏ. Cô ta ngại ngùng nhận lấy, không hề tỏ ra tức giận mà còn tươi cười nói cảm ơn.

Từ Thước lịch sự đưa tay ra mời, ý bảo hai người họ đi trước.

Hai người vừa đi vừa xì xào, còn ngoái đầu nhìn lại.

Cô gái váy đỏ: “Đẹp trai thật đó, không biết là cậu ấm nhà nào nữa, ga lăng chết đi được…”

Cô gái váy đen: “Cậu đừng chủ quan, đừng quên mục tiêu tối nay của chúng ta đó! Với lại đẹp trai thế này có khi là người cùng ngành với chúng ta cũng không chừng.”

Từ Thước giữ khoảng cách đi theo phía sau hai người họ, ba người cứ thế đi đến trước cổng vào, quản lý gác cổng ra hiệu cho họ xuất trình thẻ từ.

Cô gái váy đỏ mở túi xách ra, nụ cười trên môi chợt tắt ngấm, bởi tấm thẻ từ đã không cánh mà bay!

“Hả, thẻ của tôi đâu rồi?!”

Cô gái váy đen cũng giật mình: “Trời ơi, có phải cậu quên mang theo rồi không?”

“Không thể nào, tôi nhớ rõ ràng đã bỏ vào…”

Người quản lý chỉ liếc nhìn trang phục của hai cô gái đã mường tượng ra lý lịch nghề nghiệp của họ, đoán trước được mấy cô gái này muốn trà trộn vào để thả câu, lập tức có ý mời họ rời đi.

Lúc này chợt có một bàn tay vươn ra trước mặt hai cô gái, ngón tay thon dài với các khớp xương rõ ràng cùng móng tay được cắt tỉa gọn gàng, từ chỗ tay áo sơ mi đến gan bàn tay còn thấp thoáng thấy được dây đồng hồ hàng hiệu.

“Xin lỗi, họ đi cùng tôi.”

Hai cô gái ngạc nhiên, quay đầu nhìn lại mới bắt gặp ánh mắt của Từ Thước.

Quản lý gác cổng là người từng trải, vừa nhìn thấy Từ Thước đã thay đổi thái độ ngay. Anh ta quan sát Từ Thước từ trên xuống dưới, người này sở hữu bờ vai rộng, dáng người cao ráo, đường nét khuôn mặt góc cạnh, toàn bộ trang phục trên người đều là hàng may đo cao cấp.

Anh ta không dám xử lý qua loa, vội nhận lấy thẻ từ quẹt qua máy rồi trả lại cho Từ Thước, đồng thời còn hỏi: “Quý ngài đây lạ mặt quá, hình như trước đây chưa từng có cơ hội gặp gỡ, xin hỏi nên xưng hô với ngài thế nào?”

“Từ.”

Từ Thước tùy ý nhét thẻ từ vào túi thong dong bước lên bậc thềm, khi đi đến vị trí giữa hai cô gái, hai tay anh đút vào túi vừa hay chừa ra hai khoảng trống, như thể đang chờ đợi gì đó.

Hai cô gái vẫn còn đang ngẩn ngơ, đến khi hiểu ra mới đồng loạt khoác lấy cánh tay anh.

Quản lý gác cổng kính cẩn đáp lời: “Thì ra là anh Từ, hai quý cô này là bạn gái của anh sao?”

Từ Thước lại lắc đầu: “Không phải.”

Mọi người có mặt ở đó đều sững sờ.

“Tôi mới đến thành phố Giang còn chưa quen đường sá, cần gấp hai người dẫn đường nên mới mời các cô ấy đi cùng.”

Từ Thước bật cười, thế nhưng nụ cười ấy chẳng mấy vui vẻ, như thể rất không hài lòng với cách tên quản lý hỏi han anh như thẩm vấn thế này.

Quản lý bỗng thấy căng thẳng lạ thường, lai lịch của người này chắc chắn rất thâm sâu, anh ta tuyệt đối không thể làm mích lòng, thế là lập tức cung kính nhường đường.

“Ra là vậy, hy vọng anh Từ có một buổi tối vui vẻ, mời anh đi lối này.”

Từ Thước thản nhiên dẫn hai cô gái tiến vào trong hội trường, các vị trí ngồi trong sảnh tiệc đã gần như kín chỗ, chỉ còn lại vài ghế trống ở bàn tiệc chính.

Ở một góc khuất, Từ Thước đã rút lại cánh tay ga lăng ban nãy, hai tay khoanh lại trước ngực, tựa lưng vào tường tỏ ra lạnh lùng khó gần.

Cô gái váy đen đã nhanh chân đi tìm kiếm mục tiêu của mình, cô gái váy đỏ vẫn còn quyến luyến nhìn Từ Thước không rời, nhưng dường như anh chẳng mấy hứng thú, chỉ nhìn chằm chằm vào mấy bàn tiệc phía trước.

Cô ta rón rén tiến lại gần: “Tôi nói này anh Từ, anh mới đến thành phố Giang vậy có cần tôi giúp mở rộng mối quan hệ không? Ông chủ ngồi ở bàn phía trước là bạn tôi đấy.”

Từ Thước điềm nhiên dời ánh mắt đi, giọng điệu đùa cợt hỏi lại: “Bạn kiểu nào?”

Cô ta đánh yêu vào người anh một cái: “Đáng ghét, biết rõ rồi còn hỏi.”

Im lặng một lát, cô ta còn nói thêm: “Nếu anh muốn, anh và tôi cũng có thể trở thành bạn kiểu đó…”

Từ Thước nhướn mày.

Cô ta còn cố gắng níu kéo: “Tối nay… tôi miễn phí cho anh… Thế nào?”

Từ Thước nở nụ cười đầy ẩn ý: “Còn tôi thì tính phí đó.”

Cô ta giật mình: “Anh… anh và tôi thực sự là người cùng ngành à?”

Từ Thước không đáp, chỉ lẳng lặng dời mắt đi.

Cô gái váy đỏ cắn răng vừa xấu hổ vừa bực bội, mãi đến khi cô bạn đi cùng quay lại kéo cô ta rời đi, nói rằng bên kia có mấy con cá lớn, bảo cô ta nhanh chóng qua đó, cô ta mới miễn cưỡng rời đi.

Sau khi họ rời khỏi, Từ Thước đút tay vào túi thong thả đi lướt qua những chỗ ngồi phía sau, tiến thẳng về phía bàn tiệc chính.

Trong tai nghe Bluetooth, Tiểu Xuyên còn trêu chọc: “Anh mình có số hưởng quá đó chứ!”

“Bớt nói nhảm lại, bàn chính còn trống mấy chỗ, mau tra đi.”

Trong lúc nói chuyện, Từ Thước đã đi đến trước bàn, đảo mắt qua mấy tấm bảng tên trên bàn đọc thông tin cho Tiểu Xuyên. Cậu ấy nhanh chóng hack vào mạng nội bộ của hội trường, báo cáo thật nhanh: 

“Tra được rồi, Tổng giám đốc Trình của Ngân hàng Giang Thành có thay đổi lịch trình, không đến được.”

Từ Thước lập tức ngồi ngay xuống vị trí có đặt bảng tên “Trình Diệu Huy”, những người khác đang ngồi ở bàn chính đều quay sang nhìn, nhưng không ai nhận ra Từ Thước.

Người quản lý hội trường đứng đằng xa nhìn thấy cảnh này cũng nhanh chóng bước đến, anh ta không dám làm lớn chuyện, chỉ ghé vào tai Từ Thước nhỏ giọng nhắc nhở: “Xin lỗi quý ngài, vị trí này dành cho Tổng giám đốc của Ngân hàng Giang Thành…”

Anh ta còn chưa nói xong đã thấy Từ Thước giơ tay cắt ngang: “Hôm nay Tổng giám đốc Trình có việc đột xuất phải thay đổi lịch trình nên đã bảo tôi thay mặt ông ấy đến tham dự, đừng làm ồn ào.”

Người quản lý hội trường thoáng kinh ngạc, dù rằng gật đầu nghe theo sự sắp xếp này nhưng vẫn bán tín bán nghi, đến khi bước ra ngoài đã vội vàng dùng tai nghe liên lạc với phía ban tổ chức, biết được Trình Diệu Huy thật sự có thay đổi lịch trình mới hết nghi ngờ.

Người đàn ông ngồi bên trái Từ Thước thấy vậy, chủ động bắt chuyện với anh.

“Xin hỏi xưng hô với anh đây thế nào?”

“Từ. Trợ lý của Tổng giám đốc Trình.”

“Thì ra là trợ lý Từ, ngưỡng mộ đã lâu. Tôi là Trần Phong, đại diện cho Tổng giám đốc Chúc của Gene Giang Thành đến tham dự.”

“Thì ra là người của Tổng giám đốc Chúc à, sơ suất quá! Gần đây Gene Giang Thành đang nổi tiếng lắm đấy.”

Giọng điệu của Từ Thước có vẻ giễu cợt, nhưng ánh mắt vô cùng chân thành, làm như rất quan tâm đến họ.

Trần Phong lúng túng nói: “Cảm ơn đã quan tâm, haizz, dạo gần đây chúng tôi bận sứt đầu mẻ trán, may mà vẫn luôn nhận được sự chiếu cố của Tổng giám đốc Trình, có cơ hội chúng ta cũng nên qua lại nhiều hơn nhỉ?”

“Chắc chắn rồi.”

Sau vài câu xã giao, người dẫn chương trình bước lên sân khấu bắt đầu tiến hành các thủ tục, điểm lại những thành tích của giới tài chính thành phố Giang trong năm qua,  và đưa ra dự đoán về tương lai tốt đẹp trong các năm tới. Nói xong hết những lời hay ý đẹp mới đến lượt chủ tịch Hiệp hội Nhà đầu tư lên phát biểu.

Ánh đèn trong hội trường tối sầm lại, chỉ có một luồng sáng tập trung chiếu vào vị trí của chủ tịch và những đoạn phim trình chiếu phía sau.

May mà chủ tịch biết mình không phải là nhân vật chính của ngày hôm nay, không kéo dài thời gian phát biểu quá lâu, chưa đầy 10 phút đã trả lại sân khấu cho người dẫn chương trình lên sân khấu công bố quy trình trao giải.

Vị trí đặt bảng tên “Cố Thừa Văn” vẫn còn để trống.

Người dẫn chương trình bước lên sân khấu, tươi cười tuyên bố: “Kính thưa quý vị khách quý, như mọi người đã biết, hàng năm Hiệp hội Nhà đầu tư thành phố Giang đều công bố một giải thưởng đặc biệt, khen thưởng đồng nghiệp có tầm nhìn đầu tư sắc bén nhất, quyết đoán nhất và sáng tạo nhất trong năm qua. Người chiến thắng tối nay rất đặc biệt, trong những năm vừa qua tiếng tăm của ông ấy là cao nhất, đồng thời cũng từng ba lần đoạt được giải thưởng này. Và ngay sau đây, chúng ta hãy cùng nhiệt liệt vỗ tay chúc mừng – quý ông Cố Thừa Văn!”

Tiếng vỗ tay sôi nổi vang lên, mọi người đều ngước mắt ngóng trông.

Không biết từ lúc nào Cố Thừa Văn đã hiện diện ở dưới sân khấu, khi luồng sáng tập trung chiếu vào, ông ta đang từ bên hông bước lên bậc thềm, thong thả tiến lên sân khấu trao giải.

Tiếng vỗ tay bên dưới càng lúc càng nồng nhiệt hơn, những phóng viên kinh tế tài chính chờ đợi đã lâu cũng như được tiếp máu, vội vàng đẩy ống kính hướng về phía sân khấu.

Không ai ngờ rằng Cố Thừa Văn sẽ xuất hiện vào phút cuối, ông ta hoàn toàn chưa từng đặt chân đến bàn tiệc chính, ngay cả việc ông ta đến hội trường từ lúc nào cũng không ai biết.

Tất cả mọi ánh mắt đều tập trung trên sân khấu.

Bên dưới sảnh tiệc tối đen, đương nhiên sẽ không ai chú ý đến việc Từ Thước ngồi trong bàn tiệc chính, khuôn mặt lạnh tanh nhìn chằm chằm vào Cố Thừa Văn.

Cũng chính vào lúc Cố Thừa Văn nhận lấy micro và bắt đầu phần hỏi đáp với người dẫn chương trình, phía dưới lối đi đột nhiên xuất hiện một cô gái mặc váy dạ hội đi tới.

Bộ lễ phục màu nude được cắt may vừa vặn, khi bước đi đuôi váy cũng lay động theo.

Cô gái đó đi đến bàn tiệc, đưa tay nhẹ nhàng nhấc làn váy ngồi vào vị trí có bảng tên “Cố Thừa Văn”. Vị trí này vừa khéo đối diện với sân khấu trao giải, cô ấy vừa ngồi xuống đã che khuất một nửa tầm nhìn của Từ Thước đang ngồi phía bên trái…

Từ Thước chỉ cảm thấy hoa mắt cả lên, một mảng màu da thịt phóng đại xuất hiện trước mặt kéo theo một mùi hương thoang thoảng len vào mũi. Anh ngước mắt lên, chỉ thấy một mảng lưng trắng ngần đập vào tầm mắt.

Cô gái vỗ tay cùng mọi người, động tác ấy làm đôi hoa tai ngọc trai trên vành tai lắc lư không ngừng, cho đến khi Trần Phong ngồi bên cạnh Từ Thước đột ngột lên tiếng.

“Xin hỏi có phải là cô Cố không ạ?”

Cô gái quay đầu lại, khuôn mặt còn đang tươi cười nhìn lướt qua hàng người trong nửa bàn tiệc, cuối cùng mới dừng lại trên gương mặt Trần Phong, nhướn mày chờ đợi câu tiếp theo.

Trần Phong lập tức mở lời: “Xin chào cô Cố, không biết cô còn nhớ tôi không, tôi là Trần Phong của Gene Giang Thành.”

Hai vị Tổng giám đốc ngồi ở đầu bàn bên kia thì thầm trò chuyện với nhau.

Một người hỏi: “Cô Cố nào nhỉ?”

Người còn lại đáp: “Chính là con gái của Cố Thừa Văn.”

“Chuyên gia tâm lý đó hả?”

“Ừ.”

Cố Dao ở bên này nhận lấy danh thiếp Trần Phong đưa tới, mỉm cười gật đầu bỏ vào trong túi xách, không có ý định nói chuyện thêm.

Nụ cười đó lịch sự mà xa cách, nhưng ánh đèn dưới sân khấu khá tối, khi ánh sáng và bóng tối giao thoa lại càng làm nổi bật lên một ý nghĩa khác biệt. Trần Phong quá phấn khích, nóng lòng muốn làm quen với người thân cận nhất của Cố Thừa Văn nên cũng không để ý đến những thứ khác, cứ thế bắt chuyện từ xa.

“Cô Cố, tôi có một đứa cháu nhà người thân từng dự thính một buổi học của cô ở trường, nó về nhà cứ khen cô mãi, nói cô rất chuyên nghiệp, còn nói cô là thần tượng của nó, sau này nó cũng muốn được như cô…”

Cố Dao vốn đã quay đi tiếp tục nhìn lên sân khấu nghe Cố Thừa Văn phát biểu, nghe thấy những lời này buộc phải quay lại ứng phó.

“Vậy thì nhờ anh bảo cháu cố gắng học tập.”

“Nhất định, nhất định! À đúng rồi, Tổng giám đốc Chúc của chúng tôi cũng thường nhắc đến cô…”

Trần Phong muốn Cố Dao nhớ đến tên mình, sau này dù cô có nhắc đến một hai câu ở trước mặt Cố Thừa Văn hay Chúc Thịnh Tây cũng đều sẽ giúp anh ta được ghi điểm.

Nhưng những lời này đến tai những người trong bàn lại mang một hàm nghĩa khác, mọi người đồng loạt nhìn về phía Cố Dao.

Cố Dao chỉ thấy Trần Phong lắm lời quá mức, giơ tay lên môi ra dấu “suỵt“.

Trần Phong lập tức ngậm miệng lại.

Cũng vì vậy, ánh mắt của Cố Dao vô tình lướt qua người đàn ông vẫn luôn ngồi giữa cô và Trần Phong. Anh chàng này quá yên tĩnh, ngay cả tư thế ngồi cũng không xê dịch, hai tay khoanh trước ngực, vắt chéo chân trông cứ như pho tượng thạch cao.

Lúc này, ánh mắt hai người chạm vào nhau.

Thấy Cố Dao nhìn sang, Từ Thước mới nhướn mày, vẻ mặt ngả ngớn giễu cợt cùng với nụ cười nhếch môi đầy ẩn ý như đã nhìn cô hồi lâu, trên người anh toát ra khí chất ăn chơi kênh kiệu chẳng đứng đắn chút nào.

Mí mắt Cố Dao giật nhẹ, cô lập tức quay đầu đi, đưa cả lưng về phía Từ Thước.

Lúc này trên sân khấu Cố Thừa Văn đã nhận lấy cúp, bắt đầu bài phát biểu cảm nghĩ.

“Thành phố Giang 10 năm qua vẫn luôn là thành phố có tốc độ phát triển kinh tế nhanh nhất cả nước, luôn nhận được sự khẳng định của xã hội, điều này cũng ảnh hưởng trực tiếp đến lớp trẻ. Sự quan tâm của họ đối với các ngành tài chính, kinh tế, đầu tư,… thường khiến thế hệ đi trước như chúng tôi cảm thấy căng thẳng. Với tư cách là tấm gương của họ, tôi không được phép lơ là dù chỉ một chút. Năm ngoái, kinh tế thành phố Giang lại tiếp tục tạo ra kỷ lục mới, đây là niềm tự hào của những nhà đầu tư thành phố Giang chúng ta, cũng là vinh quang của thành phố Giang.”

Nói đến đây, Cố Thừa Văn dừng lại một chút, tươi cười nhìn xuống dưới sân khấu.

Hội trường vang lên những tiếng vỗ tay lác đác.

Cho đến khi Cố Thừa Văn nói tiếp: “Thế hệ chúng tôi đã phấn đấu trên mảnh đất này hơn 30 năm, chứng kiến những thay đổi to lớn của thành phố Giang sau cải cách mở cửa, cũng may mắn được tham gia vào quá trình đó, cống hiến mồ hôi và nước mắt cho mảnh đất này, mỗi một khoảnh khắc đều rất khó quên. Nhưng điều khiến tôi khắc cốt ghi tâm nhất chính là khi tôi nhìn thấy thế hệ doanh nhân trẻ tuổi trưởng thành, tiếp lấy gậy tiếp sức từ trong tay chúng tôi, tiêu biểu như người sáng lập Gene Giang Thành, Chúc Thịnh Tây.”

Cố Thừa Văn lại dừng lại một lát.

Đèn flash dưới sân khấu nhấp nháy liên tục, mọi người đều vểnh tai lên chăm chú lắng nghe, không ai ngờ rằng Cố Thừa Văn vốn kín tiếng lại chọn một buổi họp mặt toàn những nhân vật trong giới kinh doanh để công khai nhắc đến Gene Giang Thành và Chúc Thịnh Tây.

“Trong vài năm qua, tôi đã tận mắt chứng kiến sự trỗi dậy của Gene Giang Thành, cũng tận mắt chứng kiến một nhóm người trẻ tuổi đã làm việc cẩn trọng miệt mài để trưởng thành cùng nó. Họ đã nỗ lực cho xã hội, cho người dân, cũng là cho tương lai của công nghệ y tế. Một doanh nghiệp có lương tâm như vậy là đáng nhận được sự khích lệ. Tất nhiên, trong đó cũng sẽ tồn tại một vài phần tử cá biệt bị danh lợi chi phối, cố gắng làm suy yếu nền tảng của một doanh nghiệp có lương tâm. Đối với những hành vi bạo lực ấy, những gì chúng ta cần làm là cô lập chúng, đấu tranh với chúng, giữ vững khả năng tư duy của mình để không bị bất kỳ dư luận nào có ý đồ xấu làm ảnh hưởng. Vì vậy tôi cũng muốn nhân cơ hội này tuyên bố với mọi người, Cố Thừa Văn tôi và những nhà đầu tư khác của Gene Giang Thành sẽ tiếp tục giữ vững niềm tin của mình và bảo vệ thành phố Giang.”

Cố Thừa Văn vừa nói dứt lời, dưới sân khấu lập tức bùng nổ những tràng vỗ tay như sấm.

Cố Dao mỉm cười đứng dậy, vừa vỗ tay vừa ngước nhìn lên sân khấu. Cô lại quay ra phía sau, hầu hết mọi người đều đã đứng lên, ai nấy đều rất kích động, còn có người vừa vỗ tay vừa hoan hô.

Lòng cô yên tâm hẳn, cô tin chắc rằng tất cả những tin tức tiêu cực có liên quan về Gene Giang Thành đến cuối cùng sẽ tự tan biến, lời đồn đại vô căn cứ rồi sẽ dừng lại trước những người thông minh.

Ý nghĩ đó vừa lóe lên, tầm mắt cô đã bị một bóng đen cao lớn che khuất. Người này không chỉ vạm vỡ mà còn cao ngất, cao hơn Cố Dao nửa cái đầu, cứ đứng thẳng tắp trong tầm mắt của cô, che khuất cả một đám đông phía sau.

Nụ cười trên mặt dần tắt ngấm, Cố Dao theo bản năng nhìn về phía người đàn ông từ đầu đến cuối chưa từng vỗ tay, chỉ đút hai tay vào túi lặng lẽ đứng đó, trên gương mặt chỉ có vẻ chế giễu.

Từ Thước đã cất đi vẻ cợt nhả vừa rồi, ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Cố Thừa Văn trên sân khấu như đang xem một vở kịch.

Một lúc sau, anh lại cụp mắt xuống, ánh nhìn dừng trên khuôn mặt Cố Dao.

Bốn mắt nhìn nhau, anh cong môi gật đầu nhẹ với cô, sau đó quay người bước ra khỏi đám đông.

Cố Dao không có bất kỳ biểu hiện gì, chỉ nhìn chằm chằm vào bóng lưng của anh.

Cô không nhìn lầm, vừa rồi trong ánh mắt đó tràn ngập vẻ hả hê.


Bình luận

Bình luận về bài viết này