Chương 12: Xin lỗi cô Cố, tôi đang lái xe, nói chuyện sau nhé!

Lễ trao giải kết thúc, giới truyền thông được sắp xếp rời khỏi hội trường, khách khứa xung quanh vây lấy Cố Thừa Văn.

Mọi người đều biết, cái tên Cố Thừa Văn sẽ ngự trị trên trang nhất các bản tin tài chính trong những ngày tới, ông ta sẽ lại trở thành biểu tượng của thành phố Giang một lần nữa.

Toàn bộ nguồn lực và các mối quan hệ lợi ích đều tự động đổ dồn về phía Cố Thừa Văn. Người người tranh nhau móc nối quan hệ với ông ta, giới trẻ mong được ông ta để mắt đến, đối thủ cạnh tranh cũng hy vọng xâu xé chút tài nguyên từ tay ông ta. Ngược lại, những kẻ ngấm ngầm đối đầu với Cố Thừa Văn phải tiếp tục nhẫn nhịn chờ thời.

Thấy Cố Thừa Văn bị đám đông vây kín, Cố Dao không vội chen vào mà đi về hướng ngược lại. Nhưng dù cô không chủ động chào hỏi ai, trên đường đi ra bên ngoài vẫn không tránh khỏi bị nhét cả xấp danh thiếp vào tay. Cô cầm xấp danh thiếp ấy bỏ vào túi xách, cho đến khi rời khỏi hội trường, nhìn thấy một đám người ở khu vực phỏng vấn báo chí bên ngoài.

Cánh phóng viên bao vây cô gái bên trong kín như bưng, chưa kể người nào người nấy đều đặt câu hỏi sắc sảo, thiếu điều chỉ muốn mổ xẻ từng câu từng chữ trong câu trả lời của người ta.

Mà người bị bao vây không phải ai xa lạ, mà chính là Đỗ Đồng.

Cô gái này thường xuyên xuất hiện bên cạnh Cố Thừa Văn, mối quan hệ “thầy trò” từ lâu đã bị đồn thổi đến biến chất; trái lại, vợ con của Cố Thừa Văn gần như chẳng mấy khi xuất hiện trước truyền thông.

Cố Dao vòng qua đám đông tiến vào nhà vệ sinh.

Lúc cô ra ngoài, phía phóng viên truyền thông đã phỏng vấn xong một lượt, đang được nhân viên công tác sắp xếp vào phòng nghỉ, Đỗ Đồng cũng nhờ đó thoát khỏi vòng vây.

Cố Dao không muốn chạm mặt Đỗ Đồng, đang định cất bước rời đi, không ngờ sau lưng lại vang lên tiếng giày cao gót dồn dập.

Giọng nói Đỗ Đồng vang đến bên tai: “Cô Cố, đã lâu không gặp, tôi còn tưởng hôm nay cô sẽ không đến.”

Cố Dao đành phải quay lại, mỉm cười đối diện với cô ta.

Đỗ Đồng khác hẳn với nét mặt vô cảm khi đối diện với phóng viên ban nãy.

“Nghe nói cô Cố đây vừa bị Hiệp hội Tham vấn Tâm lý khai trừ, mà còn là vì sự cố bạo lực, không ngờ hôm nay cô vẫn có hứng đến góp vui.”

Cố Dao vẫn mỉm cười đáp: “Không phải bị khai trừ, là tôi tự xin rút.”

Đỗ Đồng: “Sự cố bạo lực là thật sao? Tôi còn tưởng chuyên gia tư vấn tâm lý dựa vào cái miệng để làm việc, không ngờ mồm mép không đủ dùng, còn phải dùng đến nắm đấm hỗ trợ.”

Cố Dao gật đầu theo: “Đúng là do tôi chưa luyện được kỹ năng cơ bản đến nơi đến chốn, nếu tôi có được cái lưỡi không xương như trợ lý Đỗ đây, chắc sẽ không gây ra chuyện lớn như vậy đâu.”

Thấy Cố Dao không tức giận, cũng không bị lời nói của mình kích động, Đỗ Đồng câm nín không nói thêm được gì.

Đây chính là hiệu quả mà Cố Dao muốn, cô lại mỉm cười, cất bước chuẩn bị rời đi.

Đỗ Đồng bỗng lên tiếng: “Việc cô đấm gãy mũi Vương Minh, Tổng giám đốc Cố cũng đã biết rồi.”

Cố Dao khựng lại.

Từ lúc cô về nhà ăn trưa cùng Cố Thừa Văn và Lý Tuệ Như, đến chiều tối lại cùng Cố Thừa Văn đến hội trường, từ đầu đến cuối vẫn chưa nghe thấy ba mình nhắc đến chuyện này.

Đỗ Đồng: “Có muốn biết Tổng giám đốc Cố đánh giá thế nào không?”

Cố Dao nhìn Đỗ Đồng, im lặng vài giây, sắc mặt bình tĩnh lạ thường.

“Tôi nghĩ, với tính cách của ba tôi và sự quan tâm của ông ấy dành cho tôi, ông ấy sẽ chỉ quan tâm tôi có bị thương trong chuyện này hay không. Khi biết người chịu thiệt không phải là tôi, ông ấy sẽ không nói thêm một chữ nào nữa, càng sẽ không nói lên quan điểm của mình cho một trợ lý biết. Dù sao đây cũng là chuyện nhà của chúng tôi, à mà trợ lý Đỗ này, quá chìm đắm vào công việc rất dễ tẩu hỏa nhập ma, hay là cô thử dành một phần thời gian cho cuộc sống riêng tư của mình đi, điều đó tốt cho cô lắm đấy.”

Cố Dao nói bâng quơ bóc trần mọi chuyện, nhưng vẫn chừa lại mặt mũi cho Đỗ Đồng, đây là cách cô dùng sự lễ phép, gia giáo và kỷ luật của bản thân để cảnh cáo người ngoài.

Đỗ Đồng không nói gì, chỉ lẳng lặng nhìn chằm chằm vào Cố Dao, trong đôi mắt ấy thoáng qua những điều mà Cố Dao không thể hiểu nổi. Nhưng ngay sau đó, điện thoại của Đỗ Đồng đã vang lên, cô ta nhanh chóng đi sang một bên nghe máy.

Cố Dao quay trở lại hội trường, nhưng không thấy Cố Thừa Văn đâu.

Lúc này, người quản lý hội trường bước tới: “Cô Cố, Tổng giám đốc Cố đã đến phòng thương vụ phía sau nghỉ ngơi rồi, cùng đi với ông ấy còn có mấy vị Tổng giám đốc của các công ty.”

Cố Dao: “Ok, cảm ơn.”

Sau buổi lễ trao giải là thời gian các doanh nhân mở cuộc tụ họp nhỏ, những ông chủ tâm đầu ý hợp hoặc có giao dịch làm ăn sẽ tụ tập lại với nhau, bàn những chuyện ngoài đời sống và các hoạt động thương mại.

Cố Dao không hứng thú với những chuyện này, ở lại đây cũng không biết làm gì.

Cô gần như không quen biết ai trong số những bà chủ ở hội trường này, cũng không thể tiến lên bắt chuyện làm quen với họ. Vốn dĩ cô định đến đây để “lên sóng”, dùng hành động thực tế chứng minh những tin đồn chỉ là vu khống, nhưng đến rồi mới phát hiện mình chẳng giúp được gì.

Những người nhét danh thiếp cho cô cũng chỉ vì nể mặt cô là con gái của Cố Thừa Văn, nhưng trong lòng mọi người đều hiểu rõ, con gái rượu của Cố Thừa Văn không có hứng thú với thương trường. Móc nối với cô là một việc làm ngu ngốc, chi bằng đi tìm Đỗ Đồng thì hơn, đó mới là mãnh tướng được Cố Thừa Văn coi trọng nhất.

Nghĩ đến đây, những chiếc gai mà Cố Dao từng giương lên khi đối diện với Đỗ Đồng đã lần lượt co lại. Cô thấy bất lực, thấy thất bại, so với tâm lý học, đây hoàn toàn là nơi cô không giỏi ứng phó.

Cố Dao nán lại trong hội trường vài phút rồi chuẩn bị rời đi, lúc này điện thoại thông báo có tin nhắn, là của Đỗ Đồng gửi đến.

[Tổng giám đốc Cố dặn tôi bảo tài xế đưa cô Cố về trước, 10 phút nữa xe sẽ dừng ở cửa.]

Cố Dao tắt điện thoại, tâm trạng càng tệ hơn.

Cô kéo chặt khăn choàng bước ra khỏi hội trường, đi thẳng xuống cầu thang, đứng trên thảm đỏ dưới sảnh đợi xe, tranh thủ hít thở không khí trong lành.

***

Nhắc đến giọng điệu châm chọc của Đỗ Đồng, thật ra từ lần đầu tiên gặp gỡ cô ta vào 1 năm trước sau khi tỉnh lại, Cố Dao đã cảm nhận rõ ràng sự bài xích mạnh mẽ này. Tuy Đỗ Đồng là trợ lý của Cố Thừa Văn nhưng lại không thích Cố Dao, mỗi lần gặp riêng đều có ý công kích cô.

Thời điểm đó Cố Dao còn đang trong giai đoạn hồi phục, mỗi ngày cô phải ghi nhớ rất nhiều việc, phải cố gắng chấp nhận thân phận, hoàn cảnh của mình; ba mẹ là ai, bạn trai là ai; nghề nghiệp, gia đình và môi trường sống thế nào, tất nhiên cô không dư hơi để bận tâm đến sự kỳ quặc của Đỗ Đồng.

Sau này Cố Dao bắt đầu lại sự nghiệp, nhìn thấy Đỗ Đồng trả lời trôi chảy các câu hỏi của phóng viên trên bản tin, nhìn thấy trong mắt cô ta toát lên vẻ kiêu hãnh, cứ như là làm người đại diện cho Cố Thừa Văn là một việc vẻ vang tổ tông vô cùng.

Cố Thừa Văn đã một tay bồi dưỡng Đỗ Đồng đến ngày hôm nay. Đỗ Đồng mồ côi cha mẹ nên xem Cố Thừa Văn như ba mình, cô ta cố gắng làm việc cũng vì để có được sự công nhận của Cố Thừa Văn, suy cho cùng, một lời khen của Cố Thừa Văn cũng đại diện cho vinh dự lớn nhất trong giới đầu tư thành phố Giang.

Thế nên tất nhiên Đỗ Đồng sẽ ghen tị với cô con gái rượu của Cố Thừa Văn – một người vừa không có con mắt thương mại vừa không có trực giác đầu tư, nhưng lại được hưởng hết tất cả sự quan tâm của Cố Thừa Văn.

Khi Cố Dao hiểu rõ điều này, cô quyết định sẽ không so đo với Đỗ Đồng nữa. Không có người con nào có thể lựa chọn ba mẹ và xuất thân cho mình, cũng không có bất kỳ điều luật nào quy định con cái nhất định phải kế thừa sự nghiệp của ba mẹ, không kế thừa được chính là không có năng lực.

Đáng tiếc, hai vấn đề này vẫn còn rất nhiều người không nhìn thoáng được.

***

Cố Dao nhìn chằm chằm vào mặt đất phía trước.

Ánh đèn hắt bóng cô in rõ nét trên mặt đất, có cơn gió thổi qua làm vạt váy tung bay, đến cả tóc cũng rối bời.

Cố Dao kéo chặt khăn choàng, nhìn thời gian trên điện thoại, còn 5 phút nữa.

Đúng lúc này, có tiếng bước chân trầm thấp vang lên trên bậc thang phía sau cô, theo sau là một dáng người cao gầy khác đổ bóng xuống mặt đường.

Cố Dao quay đầu nhìn lại.

Người đó không phải ai khác mà chính là gã đàn ông có ánh mắt châm biếm và nụ cười hả hê vừa rồi ngồi ở vị trí của “Trình Diệu Huy” kia.

Người đó cũng đã nhìn thấy cô.

Cố Dao quay mặt đi, liếc nhìn điện thoại lần nữa, hy vọng thời gian trôi nhanh hơn một chút, nhưng trời không chiều lòng người…

Sau lưng cô đột nhiên vang đến giọng nói lạnh lùng: “Không ngờ con gái của ông trùm tài chính thành phố Giang lại phải chịu cảnh lạnh nhạt ở đây.”

Cố Dao làm như không nghe thấy, chỉ nhìn chằm chằm hai cái bóng đen trên mặt đất, cho đến khi bóng dáng cao lớn đó chầm chậm di chuyển đến bên cạnh cô rồi dừng lại. Bóng dáng đó nghiêng đầu nhìn cô, một trận gió nữa thổi đến, vạt váy của cô và vạt áo vest của người đàn ông đều bị cuốn lên.

Cố Dao nhẫn nhịn, cuối cùng cũng quay sang đối diện với ánh mắt của người đó.

Từ Thước mím môi nở nụ cười nhẹ, trông có vẻ lịch sự nhưng lại đầy vẻ giễu cợt, rõ ràng anh ta đang cười nhạo cô.

Nhưng họ không quen nhau kia mà!

Cố Dao vẫn còn nhớ lúc nãy trong hội trường, ác ý tỏa ra từ người anh ta rõ ràng nhắm vào Cố Thừa Văn, lẽ nào là đối thủ cạnh tranh với ba?

Cố Dao đột nhiên lên tiếng: “Xin hỏi xưng hô với anh đây thế nào?”

Từ Thước nhàn nhạt đáp lời: “Từ.”

“Từ nào?”

“Từ có bộ nhân kép.”

“Anh là trợ lý của Tổng giám đốc Trình của Ngân hàng Giang Thành?”

Nếu cô nhớ không nhầm, sau khi người đàn ông này rời khỏi hội trường, Trần Phong đã nói với cô như vậy.

Từ Thước: “Không phải.”

“Không phải?” Cố Dao sững sờ: “Vậy tại sao anh lại ngồi ở vị trí của Tổng giám đốc Trình?”

“À, tôi chỉ là một luật sư nhỏ mới đến thành phố Giang, không có quá nhiều mối quan hệ xã hội nên mới trà trộn vào đây phát danh thiếp, vừa hay thấy vị trí của Tổng giám đốc Trình bỏ trống thế nên…”

Nói đến đây, Từ Thước bật cười: “Ngồi cho đỡ lãng phí.”

“…”

Lời giải thích của người đàn ông này Cố Dao không tin một chữ nào, nhưng kiểu đối đáp trơ trẽn như thế rất khó để người khác tìm ra sơ hở.

Cố Dao im lặng quan sát anh ta.

Trên thương trường có thể cô là người ngoài nghề, nhưng khi đối mặt với nhân tính với lòng người, đó mới là sân nhà của cô.

Thế nhưng Từ Thước hoàn toàn không để ý đến ánh mắt của cô, còn ngang nhiên sờ soạng mấy túi áo trên người, cuối cùng lấy ra một tấm danh thiếp nhàu nhĩ đưa sang.

“Sorry, tấm cuối cùng.”

“…”

Cố Dao cảm thấy thiết kế của tấm danh thiếp này có hơi quen mắt, nhưng cảm giác này chẳng mấy chốc đã bị một sai lầm vô lý đột ngột che lấp.

Cô nhìn chằm chằm vào tên và chức danh trên đó, đọc ra từng chữ một.

“Hotgirl bán bia, No.1, Lâm – Mỹ – Mỹ?”

Bầu không khí ngừng lại khoảng chừng hai giây.

Từ Thước liếc mắt nhìn sang, cười giả lả: “Xin lỗi, cái này là người khác đưa cho tôi.”

Cố Dao không nói gì, chỉ nhìn Từ Thước lại lục lọi trong người lấy ra một cây bút, lật mặt sau của tấm danh thiếp, nhanh chóng viết một hàng chữ lên đó.

Từ Thước cất bút, đưa danh thiếp lại cho cô.

Cố Dao không nhận, cô nhìn hàng chữ ở mặt sau, nét chữ cứng cáp mạnh mẽ như rồng bay phượng múa.

— Từ Thước, Văn phòng Luật sư Minh Thước, tòa nhà Đông Hoa, số điện thoại 138××××××××.

Từ Thước nhướn mày: “Thấy không đủ chính thức à? Vậy thì quét mã QR WeChat đi.”

Cố Dao im lặng một giây rồi đưa tay nhận lấy danh thiếp nhét vào túi xách, cô cũng không biết mình nghĩ gì, nhưng trực giác cho rằng tấm danh thiếp này quan trọng hơn cả những tấm mà cô nhận được trước đó.

Cố Dao cài túi xong, vừa vén những sợi tóc mái che khuất tầm nhìn vừa hỏi: “Anh Từ vẫn luôn nhìn người khác như vậy sao?”

Từ Thước: “Tôi nhìn người như thế nào?”

“Trước đây tôi có quen anh sao?”

“Không thể nào, sao tôi không biết?”

“Anh với ba tôi là người quen cũ?”

“Tôi còn không có ấn tượng gì, sao cô Cố nghĩ ra được hay vậy?”

Cố Dao lại im lặng.

Người tên Từ Thước này luôn dùng câu hỏi để đáp lại, anh ta hoặc là am hiểu kỹ năng đàm phán, hoặc là chuẩn bị chu đáo mới đến.

Cố Dao bỗng nở nụ cười: “Nếu không quen biết, tại sao anh Từ lại đột ngột đến bắt chuyện với tôi?”

Từ Thước tỏ vẻ rất kinh ngạc, đèn đường hắt sáng lên gương mặt anh, để lại một bóng đen sâu thẳm ở hốc mắt.

“Bởi vì thấy cô Cố đứng ở đây một mình, tôi thấy rất kỳ lạ khi những người bên trong hời hợt với cô nên mới đến hỏi han vài câu.”

“Thì ra là anh tội nghiệp tôi.”

“Cô khách sáo rồi, tôi chỉ làm việc thiện mỗi ngày thôi.’’

Đúng là kín kẽ không một sơ hở.

Hơn nữa thời gian đối thoại quá ngắn, Cố Dao hoàn toàn không nắm bắt được bất kỳ manh mối hữu ích nào.

Cố Dao đang chuẩn bị tấn công lần nữa, chợt nghe thấy hai tiếng “bíp bíp”, tài xế đã lái xe đến.

Từ Thước hất cằm, nụ cười hết sức đểu cáng: “Ồ, xe bí ngô đến đón cô rồi kìa.”

“…”

Cố Dao không để ý đến anh ta, quay người đi về phía xe.

Mở cửa ngồi vào xe, Cố Dao lại nhìn ra bên ngoài qua cửa sổ xe dán phim đen.

Từ Thước không nán lại, đi thẳng qua làn đường đến bãi đỗ xe.

Cố Dao tiện tay mở túi xách lấy xấp danh thiếp bên trong ra, tấm nào tấm nấy đều rất tinh xảo, có tấm được thiết kế nghệ thuật, có tấm còn được dát vàng.

Chỉ có một tấm nhàu nhĩ, trên đó hình như còn dính nước.

Cố Dao lấy nó ra quan sát kỹ càng một lần nữa, đầu tiên là mặt sau, sau đó đến mặt trước.

Hình như không có gì đặc biệt, có lẽ người đàn ông tên Từ Thước này từng đến quán bia của cô hotgirl tên Lâm Mỹ Mỹ…

Nhưng ngay giây tiếp theo, ánh mắt Cố Dao chợt khựng lại như bị thứ gì đó đánh trúng.

Ngay bên dưới cái tên Lâm Mỹ Mỹ còn có một hàng chữ nhỏ, viết địa chỉ và tên quán bar — “Bar Jeane”.

Bar Jeane không phải là nơi Chúc Thịnh Tây bị chụp ảnh đó sao?

Từ Thước cũng có danh thiếp ở đó?

Đây là trùng hợp, hay là…

Cố Dao hít sâu một hơi, nhanh chóng nhập số điện thoại mà Từ Thước viết vào WeChat để thêm bạn, tìm được một tài khoản WeChat tên là A Thước.

Cố Dao viết thẳng tên mình vào mục yêu cầu kết bạn.

Yêu cầu kết bạn nhanh chóng được chấp nhận, nhưng Cố Dao không mở vòng bạn bè cho đối phương xem.

Từ Thước gửi một biểu tượng cảm xúc đến, là một cô gái bán bia giả trân đang uốn éo eo mời chào hàng.

Cố Dao không trả lời, mà mở ngay vòng bạn bè của Từ Thước ra.

Bài đăng đầu tiên là bức ảnh anh ta chụp Bar Jeane, hơn nữa góc chụp còn giống hệt như trong bức ảnh của Chúc Thịnh Tây, cùng một cái bàn, cùng một phông nền quầy bar, chỉ là không có ai ngồi trước bàn.

Đến lúc này Cố Dao đã có thể khẳng định, Bar Jeane trên danh thiếp này chính là quán bar mà Chúc Thịnh Tây đã đến.

Vậy thì vấn đề ở đây chính là, có phải bức ảnh đó là do Từ Thước chụp không?

Anh ta không phải là luật sư sao, sao còn làm cả công việc của paparazzi nữa?

Cố Dao đang nghĩ đến đây, WeChat vang lên báo có tin nhắn mới.

Cố Dao ấn vào xem, người gửi đến vẫn là Từ Thước.

[Xin lỗi cô Cố, tôi phải lái xe rồi, nói chuyện sau nhé.]

Cố Dao vẫn không trả lời, nhấn quay lại vào vòng bạn bè của anh ta xem tiếp, muốn tìm thêm chút manh mối nào đó.

Ai ngờ vừa ấn vào, vòng bạn bè của Từ Thước đã trống trơn.

— Anh ta cũng chặn cô luôn rồi!