Chương 14: “Câu hỏi đầu tiên của tôi là, cậu đã theo dõi tôi bao lâu rồi?”

Cố Dao nhanh chóng tìm thấy tầng lầu nơi Văn phòng luật sư Minh Thước tọa lạc, cô bước vào thang máy lên tầng, tranh thủ mười mấy giây ngắn ngủi để trấn tĩnh tâm trạng, đồng thời cũng chuẩn bị tâm lý.

Trên đường đến đây cô đã vạch sẵn một bộ chiến lược các câu hỏi, cũng may nhờ cuộc đụng độ đêm qua, cô đã có cái nhìn sơ bộ về tên đểu cán Từ Thước này.

Từ Thước tuyệt đối không phải là một người đàn ông đơn giản, anh ta không chỉ gan dạ mà còn rất kỹ tính, có kỹ năng giao tiếp lại còn giỏi quan sát. Anh ta hiểu rõ cách sử dụng vài ba câu để chọc giận đối phương, chưa kể anh ta còn điều tra lý lịch và chuẩn bị mọi thứ sẵn sàng.

Nói cách khác, Từ Thước đã đạt được cảnh giới “biết người biết ta”, còn cô vẫn còn mờ mịt về người ta, xuất phát điểm đã chậm hơn một bước.

Có được những tiền đề này, Cố Dao cũng biết mình không được khinh địch, chi bằng cứ đối đãi với tên luật sư khốn kiếp đó như tội phạm quan trọng cấp một thì hơn. Nhưng làm thế nào để moi thông tin từ miệng một tên tội phạm mới là một công việc đầy thách thức.

Nghĩ đến đây, những cảm xúc bị đè nén mấy ngày liền trong lòng Cố Dao như đã tìm thấy một lối thoát, lúc này đang khao khát được giải phóng ra ngoài.

Cố Dao hít một hơi thật sâu, nghe thấy tiếng “ting” báo hiệu thang máy đã lên đến nơi.

***

Trong Văn phòng luật sư Minh Thước.

Tiểu Xuyên đang hack vào mạng nội bộ của một công ty trong phòng mình. Lúc này, khóe mắt cậu ấy liếc thấy một bóng người xuất hiện trên màn hình giám sát, cậu lập tức chuyển hình ảnh đến chỗ Từ Thước trong văn phòng.

Từ Thước vẫn mặc bộ vest chỉnh tề ngồi trên ghế sofa làm bộ ra vẻ ta đây, bởi theo tính toán của anh, Cố Dao nhất định sẽ xuất hiện vào hôm nay.

Quả nhiên, vừa thấy hình ảnh, Từ Thước đã mỉm cười.

Tiểu Xuyên: “Anh đoán chuẩn thật đấy, cá đã cắn câu rồi.”

Từ Thước: “Được rồi, cứ theo kế hoạch mà làm. Mà nhớ bảo vệ bản thân trước nhé, người phụ nữ này có tiền sử bạo lực đấy.”

Cố Dao đã đánh gãy sống mũi của Vương Minh như thế nào, họ đều đã xem livestream cả rồi.

Tiểu Xuyên: “Không đến mức thế chứ? Hôm đó là tình huống đặc biệt thôi, em có trêu chọc gì cô ấy đâu…”

Từ Thước: “Cậu ngẫm lại những chuyện xảy ra mấy ngày nay xem, Cố Thừa Văn bảo vệ cô ấy quá mức, Chúc Thịnh Tây lấp liếm che giấu cô ấy chuyện gì đó, ngay cả trợ lý đặc biệt của Cố Thừa Văn là Đỗ Đồng cũng nói chuyện bóng gió với cô ấy, còn chưa kể đến những áp lực từ bên ngoài. Nếu là cậu, cậu có bực mình không? Đã vậy còn không thể trở mặt với người thân, giờ lại vớ được một tên đáng ghét thiếu đòn, không thừa cơ xả giận mà được à?”

“Nhưng người trêu chọc cô ấy đâu phải em!”

“Cậu là người của tôi, tôi trêu chọc cô ấy chẳng khác nào cậu trêu chọc cô ấy. Được rồi, mau ra tiếp khách đi.”

“…”

Tiếng chuông cửa vang lên, Cố Dao đã đứng trước văn phòng.

Tiểu Xuyên miễn cưỡng đi mở cửa, cảnh giác hỏi: “Chị tìm ai?”

Cố Dao: “Chào cậu, tôi tìm Từ Thước, luật sư Từ.”

Trong lúc chào hỏi, Cố Dao cũng đã quan sát Tiểu Xuyên một lượt từ trên xuống dưới. Chàng trai này trông còn khá trẻ, mặc áo hoodie và quần jean, da trắng, dáng người thấp gầy, dưới mắt có quầng thâm, vừa nhìn đã biết là một thiếu niên nghiện internet.

Tiểu Xuyên mở cửa ra, mời Cố Dao đi vào trong: “À, vậy chị ngồi chờ một lát, anh ấy ra ngoài rồi.”

Cậu ấy vừa nói vừa chỉ về phía phòng trà nước: “Ở đó có đồ uống, chị tự lấy nhé.”

Nói xong, cậu ấy lấy điện thoại trong túi ra ngồi phịch xuống ghế, gác hai chân lên bàn bắt đầu chơi game, rõ ràng không có ý định tiếp khách.

Cố Dao liếc nhìn cậu ấy, sau đó sải bước đi thẳng đến phòng trà nước tìm cà phê, pha một cốc bằng cốc dùng một lần. Cô cũng không ngồi xuống chờ, đặt cốc xuống rồi bắt đầu quan sát xung quanh.

Văn phòng luật sư không lớn lắm, bên ngoài là không gian làm việc mở, ngoài một số đồ dùng văn phòng phẩm hoàn toàn không thấy đồ vật cá nhân nào khác, có thể thấy ở đây vẫn chưa tuyển được nhân viên, e rằng cậu nhóc ra mở cửa này là người duy nhất.

Cố Dao đi đến bên tường, liếc nhìn bức tranh trên tường: “Xin hỏi, cậu tên là gì?”

Tiểu Xuyên không ngẩng đầu lên: “Tôi tên Tiểu Xuyên.”

Cố Dao tiếp tục nhìn dọc theo bức tường, ngoài phòng trà nước còn có vài cánh cửa thông ra phía ngoài, cánh cửa đang mở kia là nhà vệ sinh, hai cánh cửa đóng chặt có lẽ là phòng làm việc, còn một cánh cửa khép hờ trông như phòng chứa đồ.

Cố Dao đi đến trước cửa căn phòng ở cuối hành lang, mặc dù trên cửa không có bảng tên, nhưng trực giác mách bảo cô rằng đây chính là phòng làm việc của Từ Thước.

Cố Dao không có ý định xông vào, lại đi men theo đường cũ quay trở lại.

“Xin hỏi luật sư Từ bao giờ mới về?”

Tiểu Xuyên: “Không biết nữa, có lẽ một tiếng, cũng có lẽ một ngày.”

Cố Dao nhướn mày, đi đến bên cạnh Tiểu Xuyên: “Ồ, vừa một tiếng vừa một ngày, thời gian co giãn linh hoạt quá nhỉ, anh ta đi làm gì vậy?”

Khóe mắt Tiểu Xuyên liếc thấy Cố Dao đến gần, bất giác rụt cổ lại: “Chỗ bọn tôi thiếu người, anh ấy phải tự ra ngoài tìm kiếm khách hàng.”

Cố Dao: “Vậy còn cậu, cậu phụ trách công việc gì?”

“Tôi chẳng biết làm gì cả, chỉ giúp anh ấy trông coi văn phòng, có khách thì ra tiếp đãi, đợi anh ấy về thôi.”

Cố Dao bật cười: “Hừ, với cái kiểu chăm sóc khách hàng của cậu còn giữ chân khách được chắc?”

Giọng điệu châm biếm trong lời nói của Cố Dao quá rõ ràng, Tiểu Xuyên không thể giả vờ được nữa, cậu ấy dứt khoát bỏ chân xuống, ngẩng đầu lên nhìn cô.

Cố Dao dựa vào bàn, hai tay khoanh trước ngực có vẻ không vui.

Ơ, vai diễn đảo ngược rồi à?

Rõ ràng đây là địa bàn của mình mà, sao đột nhiên lại có cảm giác như hồi bé cắm đầu cắm cổ chơi game không chịu học hành, bị thầy giám thị bắt quả tang rồi mắng cho một trận vậy?

Tiểu Xuyên chớp chớp mắt: “Vậy chị gái muốn tôi phải thế nào?”

Cố Dao mỉm cười: “Đơn giản thôi, tôi hỏi vài câu hỏi, cậu trả lời, chúng ta cứ coi như trò chuyện phiếm tiện thể giết thời gian chờ luật sư Từ về, thế nào?”

Tiểu Xuyên nào dám nói không chứ?

“Ồ, vậy chị cứ hỏi đi.”

Tiểu Xuyên còn bổ sung thêm một câu: “Nhưng tôi nói trước nhé, hỏi chuyện riêng tư của tôi không được đâu, vì tôi sẽ ngại. Hỏi chuyện riêng tư của luật sư Từ cũng không được, vì tôi không biết. Còn nữa… ồ, câu hỏi của chị không được quá ba câu, nhiều quá tôi sẽ bực đấy.”

Tiểu Xuyên giở giọng ăn vạ, nói ra những lời này một cách nửa vờn nửa dọa, chiêu này đối phó với Từ Thước luôn hiệu quả.

Cố Dao tỏ ra cực kỳ thành khẩn đáp lời: “Được, tôi sẽ tuân thủ theo quy tắc này.”

Tiểu Xuyên mừng thầm.

Ai ngờ giây tiếp theo đã nghe Cố Dao hỏi: “Cậu theo dõi tôi bao lâu rồi?”

Tiểu Xuyên hóa đá ngay lập tức.

Hả? Cái gì? Sao hỏi thẳng quá vậy!

Thấy Tiểu Xuyên há hốc miệng, vẻ mặt ngơ ngác nhìn mình, Cố Dao tốt bụng nhắc nhở: “Câu tôi hỏi vừa không phải chuyện riêng tư của cậu, cũng không phải chuyện riêng tư của Từ Thước, mà là chuyện riêng tư về tôi. Trong quy tắc của cậu cũng không có điều khoản nào giả ngốc không trả lời, thế nên cậu buộc phải trả lời.”

Tiểu Xuyên lập tức dời ánh mắt đi, ngại ngùng gãi đầu: “Sao chị biết là tôi?”

Cố Dao: “Cậu đang hỏi ngược lại tôi đấy à? Vậy được, cậu hỏi ngược lại tôi một câu, tôi sẽ hỏi thêm ba câu nữa, thế nào?”

Tiểu Xuyên lập tức nói: “Đừng… thật ra… thật ra cũng không lâu lắm, chỉ mới nửa tháng thôi.”

Nửa tháng rồi sao?

Cố Dao hồi tưởng lại những chuyện đã xảy ra trong nửa tháng qua, trong lòng dần dần sáng tỏ ra vài chuyện.

Sau đó cô lại nhìn về phía Tiểu Xuyên, mỉm cười ôn hòa: “Câu hỏi thứ hai, vào ngày Trần Vũ Phi tự sát, chiếc flycam trên không có phải của cậu không?”

“Sao chị đoán được?” Tiểu Xuyên lại sững sờ rồi chợt phản ứng lại: “Khoan đã, tôi không định hỏi câu này… ờ, phải, cái đó là của tôi.”

Hai người yên lặng vài giây, nụ cười trên mặt Cố Dao dần biến mất, giọng nói cũng trở nên gay gắt hơn: “Câu hỏi thứ ba, tên rùa rụt cổ họ Từ kia định trốn đến bao giờ?”

Tiểu Xuyên: “…”

Trong gian phòng ở cuối hành lang, Từ Thước đang xem phát sóng trực tiếp tình hình bên ngoài, hơn nữa còn xem say sưa đầy hứng thú.

Khi xem đến đây cũng phì cười thành tiếng, anh cầm điện thoại lên gửi tin nhắn cho Cố Dao: [Vào đi, đừng làm khó em trai tôi.]

Cố Dao đọc tin nhắn xong bèn giơ điện thoại lên trước mặt Tiểu Xuyên để cậu ấy nhìn rõ, sau đó không đợi người ta mời đã đi thẳng vào trong.

Nhưng khi Cố Dao đi qua hành lang vừa định đẩy cửa ra, điện thoại của cô lại reo lên, Tần Tùng gọi đến.

Hóa ra, đã qua nửa tiếng rồi.

Cố Dao bắt máy liền nói ngay: “Tôi không sao, còn chưa gặp được người đó nữa, đang chuẩn bị tìm anh ta đây.”

Tần Tùng ở bên kia thở phào nhẹ nhõm: “Vậy thì tốt, dọa tôi sợ chết khiếp rồi này, chị không biết nửa tiếng qua tôi đã lo lắng thế nào đâu… Mà chị vẫn không cho tôi qua đó à?”

Cố Dao: “Không cần, cậu cứ theo dõi định vị đi, nếu định vị của tôi không di chuyển trong thời gian dài, cậu hãy gọi cho tôi, tôi mà không bắt máy thì cậu báo cảnh sát ngay.”

Tần Tùng có hơi do dự: “Chị chắc chứ?”

Cố Dao: “Chắc.”

Nói xong cô kết thúc cuộc gọi, đẩy cánh cửa trước mặt ra.

Diện tích căn phòng này rất lớn nhưng không bày biện quá nhiều, chỉ cần đảo mắt một vòng là có thể thấy hết toàn bộ.

Chủ nhân nơi này rõ ràng rất giàu có, cũng biết cách khoe khoang sự giàu có của mình một cách khiêm tốn. Vài món đồ trang trí ít ỏi đều là hàng hiếm có khó tìm, còn có chiếc bàn làm việc to đùng và bộ ghế sofa kích thước quá khổ.

Từ Thước ngồi trên khoảnh ghế sofa lớn nhất trong số đó, chân này gác lên đầu gối chân kia, hai tay dang rộng tùy ý đặt lên lưng ghế sofa. Trên người anh ta mặc bộ vest chỉnh tề, nhưng lại bày ra dáng vẻ của một cậu ấm bất tài trong công ty đi phỏng vấn thư ký kiêm tình nhân cho mình.

Đáng tiếc, ngay cả khi ánh nắng chói chang chiếu qua cửa sổ sát đất tràn vào khắp phòng cũng không thể soi ra bản chất thật của gã đàn ông thích làm màu này.

Cố Dao đảo mắt nhìn quanh một vòng, chọn một chiếc ghế sofa đơn ngồi xuống, vừa liếc mắt đã nhìn ra bộ dáng làm bộ làm tịch của anh ta. Cô đã gặp quá nhiều những kẻ đạo đức giả đội lốt người hiền lành nhưng sau lưng âm thầm tuyển đào, thường người nào người nấy đều tỏ ra khiêm tốn lịch sự, chứ chẳng ai thể hiện trắng trợn đến mức đắc ý như anh ta, thiếu điều muốn viết hai chữ “lưu manh” thẳng lên trán.

“Thì ra luật sư Từ ở đây à, sao lại trốn trong này không ra tiếp khách thế?”

Từ Thước nửa thật nửa đùa: “Không biết cô Cố đến đây có mục đích gì, tôi không dám ra ngoài.”

Anh cầm ấm trà và tách trà trên bàn lên rót cho Cố Dao một tách, động tác vô cùng thuần thục.

Ở cái tuổi này, với khí chất này, vậy mà lại thích uống trà.

Cố Dao bất giác quan sát người trước mắt nhiều hơn.

Từ Thước đẩy tách trà đến trước mặt Cố Dao, nói tiếp: “Hơn nữa, sống mũi của tôi rất mỏng manh, khuôn mặt này của tôi cũng rất đáng giá, một khi bị phá tướng thì phong thủy sẽ kém đi, sau này còn tiếp khách thế nào được?”

Đối với chuyện flycam quay lén, Từ Thước chẳng hề có tí xíu gì gọi là áy náy mà còn buông lời trêu chọc.

Cố Dao liếc nhìn tách trà, không động vào.

Từ Thước hỏi: “Hôm nay cô Cố đến tìm tôi có việc gì?”

Cố Dao lấy điện thoại ra, mở WeChat đặt trước mặt anh.

“Các người theo dõi tôi nửa tháng, còn chụp trộm bạn trai tôi, những việc này đã đủ để tôi kiện anh rồi, không ngờ một luật sư biết pháp luật mà vẫn vi phạm!”

Từ Thước cười: “Bằng chứng đâu?”

Cố Dao lấy từ trong túi ra tấm giấy ảnh đã cuộn lại đặt lên bàn.

Từ Thước nhướn mày: “Cái gì đấy?’’

Cố Dao: “Tấm ảnh các người chụp trộm.”

Từ Thước: “Ồ, cô nói sao thì tôi phải tin vậy thật à? Cô cuộn nó lại rồi, sao tôi thấy được.”

Cố Dao không biết Từ Thước đang âm mưu điều gì, nghi ngờ liếc nhìn anh ta một cái mới mở tấm giấy ra.

Nào ngờ khi mở ra bên trong bức ảnh lại trắng tinh, hình ảnh trước đó đã biến mất không dấu vết!

Cố Dao sững sờ, chuyện gì thế này?!

Cô theo bản năng dùng tay sờ vào mặt trên tờ giấy rồi đưa lên mũi ngửi thử, lúc này mới chợt hiểu ra, đây là ảnh được xử lý bằng công nghệ tráng rửa đặc biệt, hình ảnh lưu giữ có thời hạn.

Trong lòng Cố Dao bắt đầu bốc hỏa.

Cô đặt tờ giấy trắng lên bàn, trong lòng thầm nhủ “bình tĩnh, bình tĩnh, bình tĩnh” rồi mới quay sang đối diện với ánh mắt hả hê của Từ Thước.

Từ Thước: “Xin lỗi nha, mắt tôi kém quá, dường như tôi chẳng nhìn thấy gì cả.”

Cố Dao: “Anh đã giở trò trong đó rồi.”

“Bằng chứng đâu?”

“Tôi không có.’’

Cố Dao trả lời rất thành thật, rõ ràng đây là một cái bẫy, kể từ lúc cô nhận được bưu kiện rồi bị tên khốn này khiêu khích trên WeChat, cho đến khi cô đến nơi này, hình ảnh trên bức ảnh biến mất không dấu vết, tất cả đều nằm trong kế hoạch của anh ta.

Mỗi một việc đều dự liệu trúng phóc như vậy, chứng tỏ anh ta đã hiểu được cơ bản tính cách và hình thức hành vi của cô, chắc hẳn trước khi theo dõi đã điều tra cô rất lâu rồi.

Nói cách khác, nếu cô cứ theo lối cũ để chống lại Từ Thước trong ván cờ này tuyệt đối sẽ không có cơ hội chiến thắng, cô buộc phải nhảy ra khỏi thế cục này đánh bất ngờ mới được.

Trong lúc Cố Dao đang suy nghĩ cách trả đũa, Từ Thước cũng không chen ngang, cứ thế ung dung rót cho mình một tách trà ngồi đó nhâm nhi.

Đợi đến khi anh đặt tách trà xuống, mới thản nhiên nói: “Cô Cố, cho phép tôi nhắc nhở cô vài điều. Một, bằng chứng cô mang đến là một tờ giấy trắng. Hai, bức ảnh chụp chung của bạn trai cô và người phụ nữ khác trên WeChat tuy là cô gửi cho tôi, nhưng không liên quan đến tôi. Ba, cô và tôi mới quen nhau hôm qua, hôm nay cô đã buông lời cay độc với tôi, tôi sẽ bảo lưu quyền truy cứu trách nhiệm.”

Cố Dao: “Phải không, nhưng đàn em của anh đã thừa nhận rồi, các người đã theo dõi tôi nửa tháng.”

Từ Thước: “Ồ, còn điều thứ tư tôi chưa nói đến. Văn phòng này của tôi có lắp đặt thiết bị đặc biệt, từ khi cô bước vào đây, máy ghi âm của cô đã bị vô hiệu hóa rồi. Nếu không tin, cô có thể lấy ra xem.”

Cố Dao có hơi kinh ngạc, điều đầu tiên cô nghĩ đến là, có lẽ đó là cái cớ Từ Thước bày ra để dụ cô lấy máy ghi âm ra rồi cướp đi. Nhưng nghĩ lại cũng không đúng, bởi nếu anh ta muốn cướp đồ của cô đi, cô hoàn toàn chẳng phải đối thủ.

Cố Dao lấy máy ghi âm ra, nhấn nút tạm dừng rồi phát lại đoạn ghi âm vừa rồi.

Quả nhiên, nội dung ghi âm chỉ ghi được đến trước khi cô bước ra khỏi thang máy, sau tiếng “ting” kia vang lên, tiếp đó toàn là tạp âm “xẹt xẹt”.

Cố Dao ném máy ghi âm trở lại vào túi.

Từ Thước lại nhấp một ngụm trà: “Đừng để bụng nhé, đây là bệnh nghề nghiệp thôi! Làm nghề này của chúng tôi cứ gặp phải một vài kẻ ngốc, cứ tưởng chỉ cần một chiếc máy ghi âm là có thể đánh cắp bí mật thương mại.”


Bình luận

Bình luận về bài viết này