Đây là lần đầu tiên Thi Vân Lâm nhìn thấy tuyết. Những bông tuyết nhỏ li ti như những hạt kê bằng bạc bay lượn, rơi vào lửa và tan chảy ngay tức khắc, nhưng những bông tuyết ấy vẫn không ngừng lao vào ngọn lửa đang cháy rực, chẳng hề sợ hãi sự tiêu vong.
Thi Vân Lâm ngồi co gối bên cạnh đống lửa, nàng nhìn ngọn lửa đang nhảy múa, trong đầu dần hiện lên cảnh tượng huy hoàng với tiếng cười vui trong điện vàng ngày xưa, rồi từng hình ảnh một tàn phai trong lặng lẽ, tựa như khói như sương.
Dường như những cơn gió lạnh thấu xương và những hạt mưa tuyết phủ khắp trời đang nhắc nhở nàng rằng, giờ đây dưới chân nàng chính là đất khách quê người, và bọn họ đã rời bỏ Kinh thành mà chạy trốn từ lâu. Dân chúng theo đến nơi đây không đến 300 người, đó là tất cả những con dân còn sót lại.
Thi Vân Lâm ngẩng đầu lên, nàng chăm chú nhìn về phía Nam suốt một lúc lâu, cơn gió lạnh thổi qua làm tóc mai của nàng bay bay, lướt nhẹ qua gò má nàng. Bóng đêm đen đặc như vực sâu, mãi mà vẫn không nhả ra bóng người mà nàng vẫn đang mong chờ.
Từ hai ngày trước, Phụ hoàng đã nói rằng, Đại hoàng huynh có thể đã dữ nhiều lành ít rồi.
Khi vừa trốn thoát khỏi Kinh thành, Đại hoàng huynh đã dẫn theo tàn quân chống lại đội quân truy sát, kéo dài thời gian để bọn họ chạy trốn. Nếu Đại hoàng huynh còn sống thì huynh ấy chắc hẳn đã đuổi kịp được từ lâu rồi. Ngày nối tiếp ngày, đêm rồi lại đêm, sự chờ đợi trong vô vọng dần khiến Thi Vân Lâm hiểu rằng nàng sẽ không thể đợi đến lúc Đại hoàng huynh trở về được nữa. Cũng như việc nàng không thể đợi các Hoàng huynh khác đã hy sinh nơi chiến trận.
Từ đó, nàng mất đi người huynh trưởng cuối cùng.
Trước khi chia ly một ngày, Đại hoàng huynh đã nói với nàng một cách vô cùng nghiêm túc rằng, khi đến nơi an toàn, huynh ấy sẽ nói cho nàng nghe một điều rất quan trọng.
Bây giờ, Thi Vân Lâm mãi mãi không thể biết được điều mà Đại hoàng huynh muốn nói là gì nữa rồi.
Nghĩ đến ngày chia ly cùng với tấm lưng vững chãi cầm đao của Đại hoàng huynh, đôi mắt Thi Vân Lâm bỗng chốc nhòe đi. Nàng vội vàng quay mặt đi rồi hít một hơi thật sâu cho không khí lạnh lẽo tràn vào cơ thể để cố nén những giọt nước mắt đang chực trào ra. Gần nửa năm qua, Thi Vân Lâm đã chứng kiến quá nhiều sinh ly tử biệt, nàng đã từng khóc, từng hận, cũng đã từng sợ hãi, nhưng dần dần nàng cũng đã hiểu ra rằng nước mắt chẳng có ích gì.
Gió lạnh mang theo những tiếng thút thít từ xa xa vọng tới, trong đêm đen tuyết lạnh này, những tàn dân của Tương quốc đã trốn đến đây đều không hẹn mà đồng loạt khóc than. Bọn họ tưởng nhớ những người thân đã mất, và sợ hãi con đường còn đầy mịt mở ở tương lai phía trước.
Thi Vân Lâm lắng nghe những tiếng khóc xa gần văng vẳng bên tai, nàng cố gắng kiềm chế nước mắt.
Một loạt tiếng động bỗng chốc vang lên khiến Thi Vân Lâm quay đầu lại xem xét, nàng thấy đệ đệ của nàng, Thi Cảnh, đang lảo đảo chạy tới trong bóng đêm.
“A Cảnh?” Thi Vân Lâm nhận ra đệ đệ của mình đang cảm thấy bất an.
Thi Cảnh chạy đến, quỳ xuống trước mặt Thi Vân Lâm rồi nắm chặt lấy tay nàng. Cậu ấy nói: “A tỷ, để đệ đưa tỷ chạy trốn nhé!”
Đôi mắt đẫm lệ của Thi Cảnh ngóng nhìn Thi Vân Lâm như thể cậu ấy đang sợ rằng tỷ tỷ của mình sẽ biến mất ngay trong khoảnh khắc sau đó. Cậu ấy giơ tay chỉ về phía xa, nói với giọng hoảng hốt: “Chúng ta hãy chạy trốn lên núi đi! Chúng ta hãy trốn đi để người của Lỗ quốc không tìm thấy! Đệ có thể bảo vệ tỷ!”
Thi Vân Lâm nhìn theo hướng tay mà Thi Cảnh đang chỉ đến, thì thấy những dãy núi trong màn đêm là những khối đen kịt, chỉ có thể nhìn thấy hình dáng mơ hồ, màu đen nặng nề đến nỗi khiến bất cứ ai nhìn vào cũng phải nín thở.
“A tỷ, sao tỷ lại phải đi hòa thân? Sao người ta có thể để một thiếu nữ đi hòa thân để đổi lấy chút thời gian sống tạm bợ cho kẻ khác được chứ! Lão Hoàng đế của Kỳ quốc còn già hơn cả ông nội chúng ta! Thái tử Kỳ quốc không những tàn ác, hoang dâm, lại còn nhỏ nhen thù dai, và hắn ta còn vô cùng căm ghét người của Tương quốc chúng ta. Dù gả cho bất kỳ ai trong số bọn chúng cũng không ổn tí nào, không ổn một chút nào hết!” Thi Cảnh lắc đầu liên tục.
Ánh lửa bập bùng hắt ánh sáng đỏ lên khuôn mặt Thi Cảnh, cũng làm hiện rõ những giọt nước mắt đang lăn dài trên gương mặt của cậu ấy.
Mong muốn bảo vệ tỷ tỷ của Thi Cảnh khiến Thi Vân Lâm cảm thấy ấm áp trong lòng. Lần đầu tiên sau nhiều ngày trốn chạy, nàng nở nụ cười, đôi mắt nàng ướt át long lanh, lộ ra nét cười dịu dàng, đồng thời mang theo chút gì đó bi thương.
Thi Vân Lâm từng có năm ca ca và bốn tỷ tỷ, nàng luôn là Tiểu công chúa được cưng chiều nhất trong số các huynh đệ tỷ muội. Nhưng giờ đây, các huynh trưởng và các tỷ tỷ đều đã không còn nữa, nàng đã trở thành lớn nhất trong số các đứa con còn lại.
Thi Vân Lâm mỉm cười, nắm ngược lấy tay đệ đệ rồi nghiêm túc nói: “A Cảnh, đệ muốn bảo vệ tỷ, không muốn tỷ phải đi hòa thân, muốn không màng đến bách tính mà dẫn tỷ chạy trốn, thì đệ và ta, Phụ hoàng, Mẫu hậu, cùng những bách tính theo chúng ta chạy đến nơi này, sẽ tiếp tục trốn chạy như thời gian qua, cho đến ngày chúng ta bị bắt và giết. Nếu chúng ta đều chết, những người đã chiến đấu và hy sinh sẽ trở thành những kẻ chết một cách vô nghĩa.”
Thi Cảnh lập tức nhớ lại vô số gương mặt trước khi chết của những người đã hy sinh. Đôi môi cậu ấy run rẩy mà không thể thốt nên lời. Đôi chân Thi Cảnh cũng mềm nhũn, cậu ấy quỳ xuống trước mặt Thi Vân Lâm, vùi mặt vào đầu gối tỷ tỷ mà khóc nức nở.
Tiếng khóc đau đớn của cậu ấy lại khiến những bách tính xa xa cũng theo đó mà sầu thảm.
“A Cảnh, tỷ tỷ biết đệ còn nhỏ. Nhưng Thái tử và các Hoàng huynh đều đã hy sinh trong cuộc chiến, đệ sẽ là Thái tử tương lai. Đã làm vua thì phải lấy bách tính là trọng. Đã nhận được sự yêu mến và tin tưởng của bách tính, thì phải gánh vác được trọng trách của vua. Khi đất nước lâm nguy, chết vì dân là điều không thể chối từ. Đệ tuyệt đối không được nói đến chuyện bỏ rơi bách tính mà chạy trốn.”
Thi Cảnh khóc trong tuyệt vọng. Hình ảnh cậu ấy giật râu phu tử và đấu dế khi xưa dường như mới chỉ xảy ra hôm qua thôi, vậy mà nay cậu đã nước mất nhà tan, bị buộc gánh vác trọng trách nặng như núi, gánh nặng vô hình ấy khiến đôi vai của Thi Cảnh đau nhói.
Thi Vân Lâm nhẹ nhàng vỗ vai đệ đệ an ủi: “A Cảnh đừng khóc. Đệ đừng sợ, cái khó sẽ ló cái khôn, chỉ cần chúng ta còn sống thì mọi việc vẫn có thể thay đổi. Tỷ tỷ sẽ chờ đệ lớn lên, chờ đệ cùng Phụ hoàng quật khởi, diệt Lỗ, phục quốc, rồi đón tỷ tỷ về nhà!”
Thi Vân Lâm mỉm cười, vẻ dịu dàng trên khuôn mặt như thể nàng thật sự thấy được tương lai tươi đẹp trong mơ ấy. Đây rõ ràng chỉ là vài lời an ủi và khích lệ đệ đệ, nhưng nó cũng lặng lẽ cắm rễ trong lòng nàng.
Một tiếng thở dài từ phía sau phát ra khiến Thi Vân Lâm vội vàng quay đầu lại.
“Phụ hoàng.” Thi Vân Lâm buông tay Thi Cảnh ra rồi đứng lên giải thích: “A Cảnh chỉ vì lo lắng cho con mà nhất thời lỡ lời, con biết tính cách của đệ ấy mà, những lời đó không phải ý định của đệ ấy đâu ạ.”
Thi Vân Lâm biết, vì cái chết của mẫu phi nên đệ đệ không được Phụ hoàng yêu thương như các Hoàng huynh khác, nàng lo lắng rằng lời nói bốc đồng của đệ đệ sẽ khiến Phụ hoàng càng thêm không hài lòng.
Thi Ngạn Đồng nhìn Thi Cảnh một cái, sau đó lại nhìn Thi Vân Lâm, ông ấy im lặng một hồi lâu.
Ở Tương quốc, bốn mùa không có sự khác biệt quá lớn, lại càng không có mùa đông lạnh như thế này. Nay bọn họ đến Kỳ quốc, dù đã khoác áo bông dày, Thi Vân Lâm vẫn cảm thấy lạnh, nàng nhìn thấy Phụ hoàng ăn mặc phong phanh thì vội nói: “Bên ngoài gió lạnh thấu xương, một lát nữa tuyết có thể rơi lớn. Phụ hoàng, chúng ta vào trướng đi.”
Thi Ngạn Đồng chưa kịp mở miệng, thì đã nghe tiếng vó ngựa, biểu cảm của ông ấy lập tức thay đổi.
Thi Vân Lâm cũng căng thẳng theo phản xạ, nàng vô thức kéo đệ đệ ra sau lưng, cau mày nhìn về phía có tiếng động. Nghe ngóng một lúc lâu, nàng nhận ra tiếng vó ngựa không phải đến từ phía Nam, biết đó không phải đội quân truy đuổi của Lỗ quốc, nàng mới thở phào nhẹ nhõm.
Không phải người Lỗ quốc, vậy thì là người Kỳ quốc rồi.
“Vào trướng đi.” Thi Ngạn Đồng bỏ lại một câu cho hai đứa con, rồi đi về phía đoàn kỵ sĩ đang tiến đến.
Thi Vân Lâm không yên tâm, nàng vẫn đứng nguyên tại chỗ nhìn xa theo bóng dáng mong manh của Phụ hoàng cùng Triệu Tướng quân đi xuống núi.
Nơi họ tạm nghỉ đêm nay là một lưng chừng núi rất thấp. Lúc này, đoàn người ngựa vừa đến đã dừng lại dưới chân núi.
Phàn Nghiệp Danh ngồi vắt vẻo trên lưng ngựa, hắn ta đang chờ đợi vị Hoàng đế mất nước đến để thẩm vấn. Hắn ta phụng mệnh xuất Kinh, khi đi qua đây, tình cờ gặp nhóm tàn dân của Tương quốc chạy đến Kỳ quốc. Hắn ta nổi hứng, quyết định đến “thăm hỏi” bọn họ một chút.
Dù sao thì, việc khiến một vị Hoàng đế từng ngồi ngai vàng nay phải cúi đầu khom lưng trước mình, thực sự có thể gợi lên một niềm vui khó nói bằng lời trong lòng hắn ta.
Kỳ quốc đã biết từ lâu rằng những người dân Tương quốc nay đã mất nước, họ chạy trốn một mạch thẳng đến Kỳ quốc. Chỉ là thái độ của những vị trong cung còn chưa rõ ràng, khiến các đại thần bên dưới vẫn còn phải đoán già đoán non.
Theo lý mà nói thì, Tương quốc hầu như đã không còn tồn tại, hiện nay không còn lợi ích nào để lợi dụng nữa, huống chi mấy năm trước Kỳ quốc và Tương quốc đã từng xảy ra xung đột, Kỳ quốc vào lúc này không nên đưa tay giúp đỡ. Nhưng Lỗ quốc diệt Tương quốc lại là kẻ thù không đội trời chung của Kỳ quốc. Không ai biết trong cung có phải sẽ vì muốn làm khó Lỗ quốc mà cố tình giúp đỡ Hoàng đế Tương quốc hay không.
Nhìn thấy Hoàng đế Tương quốc tiến đến gần, Phàn Nghiệp Danh hơi ngẩng cổ, hắn ta hất cằm lên, rồi hắng giọng, lớn tiếng nói: “Người phía dưới là ai, sao nửa đêm lại tập trung tại đây?”
Thi Ngạn Đồng nói: “Hoàng đế Tương quốc, đến yết kiến Hoàng đế Kỳ quốc.”
Không thấy vị Hoàng đế này nịnh nọt hay tỏ vẻ nhục nhã, Phàn Nghiệp Danh cảm thấy không mấy hài lòng, hắn khẽ nhướn mày “ồ” một tiếng, nói: “Thì ra là Hoàng đế Tương quốc, bản tướng còn tưởng là thổ phỉ nơi nào, suýt chút nữa là bản tướng phái binh bắt hết, tống vào đại lao.”
Triệu Tướng quân đứng ở phía sau Thi Ngạn Đồng, nghe thế thì gương mặt trở nên lạnh lùng, sau đó ông ấy bước lên một bước. Thi Ngạn Đồng nhìn ông ấy một cái, ngăn lại.
“Ồ, Hoàng đế Tương quốc.” Phàn Nghiệp Danh nở một nụ cười gượng gạo, hắn ta cố ý nhấn mạnh hai từ “Hoàng đế”.
“Thì ra chỉ là hiểu lầm một chút thôi.” Phàn Nghiệp Danh từ từ nghịch chiếc roi ngựa trong tay, vung vung hai cái. Rồi hắn ta ngẩng đầu, nheo mắt nhìn về phía một bóng hình bên đống lửa trên núi. Đêm tối, sương mờ, hắn ta không thể thấy rõ dung mạo giai nhân, nhưng chỉ một bóng dáng mơ hồ cũng đủ để quyến rũ mọi ánh mắt.
Phàn Nghiệp Danh có thể tạm thời đoán ra được thân phận của bóng hình đó.
Hắn ta không tiếp tục vung roi nữa, mà bịa đặt với gương mặt nghiêm trang: “Bản tướng phụng mệnh ra khỏi thành để truy bắt thích khách, thấy thích khách chạy lên núi, không thể không lên núi tìm kiếm một phen.”
Thi Ngạn Đồng mím chặt môi, ông ấy nhìn Phàn Nghiệp Danh bằng đôi mắt thâm trầm yên tĩnh.
Bị ông ấy nhìn chằm chằm như vậy, Phàn Nghiệp Danh bỗng nhiên cảm thấy chột dạ. Nhưng hắn ta nhanh chóng tỉnh ngộ, trước mặt là một vị Hoàng đế nước mất nhà tan, còn có uy phong gì chứ? Hắn ta cười nói: “Phiền ngài hợp tác với bản tướng, để người trong trướng ra ngoài hết.”
Thi Vân Lâm đứng trên sườn núi thấp thỏm lo lắng cho Phụ hoàng. Không lâu sau, nàng thấy Phụ hoàng nghiêng mặt lại nói gì đó với Triệu Tướng quân, rồi Triệu Tướng quân quay người lên núi.
Thấy Phụ hoàng một mình đối mặt với người của Kỳ quốc, Thi Vân Lâm càng lo lắng hơn. Nàng nhanh chóng bước lên tiếp đón Triệu Tướng quân để hỏi thăm tình hình.
Triệu Tướng quân nén lửa giận trong lòng, ông ấy cung kính giải thích với Thi Vân Lâm.
Thi Vân Lâm nhíu mày nghe ông ấy giải thích, nàng có thể đoán được rằng đối phương đang có ý đồ làm khó bên nàng. Nhưng hiện giờ mình đang là người cần nhờ vả họ cho nên chỉ có thể đồng ý, nàng gật đầu để Triệu Tướng quân đi thông báo cho dân chúng trong các trướng ra ngoài. Còn nàng thì trở về đại trướng để tự mình nói rõ tình hình với Mẫu hậu.
Thi Cảnh đỡ Hoàng hậu ra khỏi trướng, Thi Vân Lâm thì đi đỡ biểu tỷ đang ốm đau bệnh tật. Biểu tỷ Thẩm Đàn Khê của nàng từ khi trượng phu tử trận thì ngày nào cũng lấy nước mắt rửa mặt, đến mức thân thể của nàng ấy bị suy nhược.
Không lâu sau, tất cả mọi người đều đi ra khỏi trướng để nhận lấy ánh mắt soi mói của Phàn Nghiệp Danh.
Phàn Nghiệp Danh nghênh ngang bước đến trước mặt Thi Vân Lâm, đôi mắt hắn ta lập tức sáng lên khi nhìn thấy nàng. Trong lòng hắn ta thầm nghĩ, chỉ một bóng dáng xa xa cũng đã đủ khiến người ta cảm thấy xinh đẹp vô cùng, nhìn gần quả thật là dung nhan hoa nhường nguyệt thẹn.
Hắn ta lại liếc nhìn Thẩm Đàn Khê đang được Thi Vân Lâm dìu đỡ thì không khỏi hoang mang, không biết trong hai người này ai mới là Công chúa của Tương quốc? Theo những gì mà hắn ta được biết, Hoàng đế Tương quốc chỉ mang theo một vị Công chúa đến đây. Hai người trước mặt đều là mỹ nhân thoát tục, nhưng người trước lại càng khiến người ta kinh ngạc trước vẻ đẹp diễm lệ này. Tuy nhiên, người trước lại đang dìu người sau thì rõ ràng thân phận của người sau cao quý hơn.
Trong khoảnh khắc ấy, Phàn Nghiệp Danh tự cho rằng mình đã đoán đúng.
Hắn ta nhìn chằm chằm Thi Vân Lâm, quát lớn: “To gan lớn mật! Thích khách quả nhiên đang ẩn náu ở đây! Mau trói ả ta lại!”
Hoàng hậu lập tức kéo Thi Vân Lâm ra sau lưng mình. Còn Thi Cảnh thì bước lên chắn trước mặt hắn ta, vẻ mặt của cậu rất cảnh giác.
Triệu Tướng quân lập tức nói: “Phàn Tướng quân đã nhận nhầm người rồi, vị này chính là Công chúa của Tương quốc.”
Phàn Nghiệp Danh sửng sốt, hắn ta phân tích sai rồi sao?
Sau một khoảng lặng ngắn ngủi, Phàn Nghiệp Danh nhếch mép cười. Dù có phân tích sai thì sao chứ? Hắn ta cười nói: “Thật sao? Hừ, chẳng lẽ là thích khách đang uy hiếp các ngươi, buộc các ngươi giúp ả ta ẩn náu sao?”
Lời mà hắn ta nói thật sự vô lý, mà hắn ta cũng tỏ sẵn trên khuôn mặt mình là không muốn nghe lý lẽ đúng sai gì cả.
Thi Ngạn Đồng nghiến chặt răng, quai hàm của ông ấy cứng lại. Ai mà không nhận ra ý đồ cố tình làm khó của Phàn Nghiệp Danh chứ? Chẳng phải là hắn ta muốn ông ấy, một Hoàng đế nước mất nhà tan, phải cúi đầu khuất phục hay sao? Thi Ngạn Đồng hiểu rõ điều này, những ngày bị chà đạp lên lòng tự tôn vẫn còn chưa thực sự bắt đầu.
Thi Vân Lâm nhìn Phàn Nghiệp Danh bước từng bước đầy ác ý về phía mình, nàng vừa định lên tiếng can ngăn, thì thấy sắc mặt của Phàn Nghiệp Danh đột nhiên thay đổi chỉ trong chốc lát.
Vẻ mặt ngạo mạn trước đó của hắn ta bỗng chốc thay đổi, thay vào đó là sự lo lắng và sợ hãi.
Phàn Nghiệp Danh ngó nghiêng xung quanh, giọng gấp gáp dò hỏi thuộc hạ đang đứng bên cạnh hắn ta xem giờ giấc ra sao, nhưng thuộc hạ của hắn ta còn chưa kịp trả lời thì hắn ta đã quay người, hấp tấp chạy xuống núi, vừa đi vừa lẩm bẩm: “Đi mau, đi mau!”
Dậu đổ bìm leo thì tất nhiên là thú vị, nhưng nếu để lỡ thời gian thì lại mất mạng như chơi.
Nhìn Phàn Nghiệp Danh rời đi, mọi người đều thở phào nhẹ nhõm, nhưng sau đó họ cảm thấy bối rối.
“Đó là tiếng gì thế?” Bất ngờ, Thi Cảnh hỏi.
Thi Vân Lâm lúc này mới nghe thấy tiếng kêu lạ lùng từ phía xa xa, giống như tiếng của loài thú nào đó mà nàng chưa từng được nghe. Có lẽ chính tiếng động này đã khiến Phàn Nghiệp Danh biến sắc.
Đột nhiên có người kêu lớn…
“Sói kìa!”
Bình luận về bài viết này