“Sói sao?” Thi Vân Lâm hơi nghi hoặc. Trong cung có vườn Bách Thú, nàng từ nhỏ đã thấy nhiều loài muông thú. Vườn Bách Thú cũng có sói, nhưng chúng không phát ra tiếng kêu như thế này. Nàng nói ra điều mà mình đang thắc mắc: “Nhưng con sói trong vườn Bách Thú không kêu như thế, nó gần như chẳng bao giờ kêu.”

“Con sói đã bị nhốt trong vườn Bách Thú thì không phải là một con sói thật sự.” Thi Ngạn Đồng nói một câu đầy cảm thán. Ông ấy nheo mắt nhìn về phía những dãy núi xa xăm kia, nói: “Chúng ta cách Kỳ Sơn không còn bao xa nữa.”

Kỳ Sơn có bầy sói, đêm đến chúng hú vang trời, khiến ai nghe thấy cũng phải tránh xa.

Kỳ Sơn còn có một người, lúc nhỏ hắn đã được ngư dân phát hiện khi sống cùng bầy sói. Không ai biết hắn từ đâu đến, cũng không ai biết hắn tên là gì, mọi người chỉ gọi hắn là Kỳ Sơn Lang.

Sau này, hắn được giới thiệu cho Hoàng đế Kỳ quốc, giờ đây hắn đã mang quân hàm Đại tướng quân, thống lĩnh phần lớn binh mã của Kỳ quốc.

Thi Vân Lâm ngẫm nghĩ một chút, vừa rồi tên võ tướng kia ra khỏi thành lúc nửa đêm, chắc hẳn hắn ta có quân vụ, mà quân vụ thì không thể trì hoãn, đó cũng có thể coi là lý do hắn ta vội vã rời đi.

Thời gian không còn sớm nữa, trừ người canh gác ban đêm ra thì những người khác đều dần dần quay về trướng nghỉ ngơi.

Khi bước ra, Hoàng hậu đã quá vội vàng nên không kịp khoác áo bông, bà ấy đứng ở bên ngoài một lúc thôi mà sắc mặt đã trở nên không tốt.

Thi Vân Lâm vội vàng sai Thi Cảnh đun nước nóng, nàng khoác áo bông cho Hoàng hậu, rồi quay đầu nhìn biểu tỷ, sắc mặt của Thẩm Đàn Khê tái nhợt, nàng ấy không ngừng ho khan, trông khí sắc còn kém hơn cả Hoàng hậu. Nàng vội vàng khoác thêm cho biểu tỷ một chiếc áo dày, rồi đỡ nàng ấy nằm xuống.

Những người ở Tương quốc không thể lập tức thích nghi với cái lạnh của Kỳ quốc, huống chi Hoàng hậu và Thẩm Đàn Khê đều mang bệnh trong người.

Bệnh của hai người bọn họ đều là bệnh trong lòng. Thẩm Đàn Khê mất chồng. Còn Hoàng hậu thì mất những đứa con, dù những vị Hoàng tử Công chúa ấy không ai là con ruột của bà ấy, nhưng Hoàng hậu lại coi mỗi người trong số họ như con đẻ.

Sau khi để Hoàng hậu và Thẩm Đàn Khê uống chút nước ấm cho ấm người, thì lúc đó đã là nửa đêm. Thấy Hoàng hậu và Thẩm Đàn Khê đều đã ngủ, Thi Vân Lâm mới nằm cạnh Hoàng hậu.

Nhưng Thi Vân Lâm không ngủ được, nàng mở mắt nhìn đỉnh trướng mà tâm trí lạc lõng.

Trong bóng đêm yên tĩnh ấy, Hoàng hậu nắm lấy tay nàng và khẽ nói: “Con à, con đường tương lai sau này của con không dễ đi.”

Thi Vân Lâm giật mình, nàng quay đầu nhìn Hoàng hậu rồi cười, nói: “Vậy thì con sẽ bay.”

Hoàng hậu phối hợp với câu nói của Thi Vân Lâm, bà ấy giả vờ bị nàng chọc cười. Trong ánh mắt bà ấy là biết bao cảm xúc ngổn ngang, cuối cùng bà ấy cố nén lại nỗi chua xót trong lòng, suy nghĩ một hồi, nói: “Hậu cung của Kỳ quốc đã mười mấy năm không có thêm ai vào. Nếu Kỳ quốc đồng ý liên hôn, có khả năng con sẽ gả cho Thái tử của Kỳ quốc. Người này…”

Hoàng hậu khó xử thở dài: “Người này thật sự không ra gì, những chuyện hồ đồ của hắn ta chắc con cũng nghe qua đôi ba lần, việc hắn ta cướp con gái nhà lành về hành hạ đến chết không chỉ một hai lần. Huống chi 2 năm trước hắn ta còn từng cầu hôn chúng ta, rồi bị từ chối, không chừng hắn ta còn ôm hận trong lòng. Hơn nữa, Đại huynh của Thái tử phi chết dưới tay Đại hoàng huynh của con, dù Thái tử Kỳ quốc có thương xót con, thì Thái tử phi cũng chắc chắn không thể đối đãi tốt với con. Những thủ đoạn bẩn thỉu chốn hậu cung, Vân Lâm của ta chưa từng trải qua. Dĩ nhiên, Kỳ quốc cũng rất có thể từ chối hôn sự này. Con à, ngày tháng sau này của con sẽ không dễ dàng gì…”

Thi Vân Lâm lặng lẽ lắng nghe, thần sắc của nàng không hề biến đổi. Nàng rất rõ con đường mà mình sẽ phải đi, không thể nói là nàng không sợ, nhưng nàng đã có thể bình tĩnh nghe, bình tĩnh suy nghĩ.

“Mẫu hậu đừng lo, nếu hôn sự thành thì tốt, chúng ta sẽ có được một thời gian ngắn yên bình, con cũng sẽ cố gắng cư xử khéo léo để giữ mạng. Nếu bị từ chối thì chúng ta lại nghĩ cách khác. Cùng lắm thì như A Cảnh nói, chạy lên núi ẩn náu.”

Hoàng hậu nhìn gương mặt xinh đẹp mà non nớt của Thi Vân Lâm, bà ấy im lặng không nói. Bà ấy cũng không chắc Kỳ quốc có giúp đỡ hay không, hay còn giáng thêm một đòn vào lúc bọn họ nguy nan. Nếu bị đẩy xuống vực thẳm, bị xua đuổi cũng xem là lòng tốt. Nhưng nếu Kỳ quốc độc ác hơn… kết cục của những nữ nhân bị bắt làm tù nhân chắc chắn chẳng tốt đẹp gì, điều này trong sử sách đã ghi rõ. Hoàng hậu không dám nghĩ tiếp, cũng không dám nói với Thi Vân Lâm về kết cục tồi tệ nhất. Bà ấy nhẹ nhàng vuốt ve mái đầu của tiểu nữ nhi, trong mắt ngập tràn thương yêu.

Ở phía bên kia của trướng, Thi Ngạn Đồng trở mình.

Thi Ngạn Đồng không hề ngủ mà đã lắng nghe toàn bộ cuộc đối thoại giữa Hoàng hậu và Thi Vân Lâm. Ông ấy vốn chẳng màng gì đến việc đăng cơ làm Hoàng đế, nhưng nay khi thành vị vua mất nước, ông ấy vẫn cảm nhận được nỗi đau xé lòng. Khi nhắm mắt lại, trong lòng ông ấy chỉ có một ý nghĩ rằng: Chỉ cần còn một hơi thở thôi, ông ấy cũng sẽ nguyện chết muôn lần vì chí phục quốc.

3 ngày sau, cuối cùng đoàn người bọn họ cũng không cần phải liên tục chạy trốn. Họ phải chờ đợi Hoàng đế Kỳ quốc triệu kiến.

Hoàng đế Kỳ quốc nhanh chóng cho triệu kiến bọn họ, nhưng không phải tại đại điện, nơi lẽ ra ông ta nên gặp vua của nước láng giềng, mà là ở trường săn. Hôm đó Hoàng gia của Kỳ quốc đi săn bắn, thì ông ta đột nhiên muốn triệu kiến.

Thông qua cách gặp gỡ qua loa này, sự coi thường của ông ta đã hiện rõ mà không cần nói.

Trước khi ra ngoài, Thi Vân Lâm thay một bộ y phục mới. Nàng mặc màu đỏ, miễn cưỡng có thể xem như là y phục của tân nương. Thi Vân Lâm thậm chí còn không mặc áo bông dày vì nàng cố gắng để mình trông đẹp hơn. Hành trình trốn chạy lâu nay đã khiến nàng không còn chút son phấn nào, may thay gương mặt mộc của nàng vẫn đủ kiều diễm.

“Tóc búi thế này có đẹp không?” Thi Vân Lâm quay lại hỏi Hoàng hậu và Thẩm Đàn Khê.

Thi Ngạn Đồng nhìn dáng vẻ Thi Vân Lâm tỉ mỉ chải chuốt thì trong lòng đau đớn vô cùng. Nàng Công chúa nhỏ bé được ông ấy yêu thương hết mực lẽ ra phải được mọi người vây quanh, chiều chuộng, giờ đây lại phải vắt óc tự làm đẹp mình để làm vừa lòng kẻ khác, mong được chọn.

Thi Ngạn Đồng không đành lòng nhìn thêm, ông ấy quay người bước ra khỏi trướng.

Thời tiết ba ngày liên tục nắng ráo, vậy mà tới hôm nay trời lại phủ mây đen, lạnh lẽo buốt giá. Có người thì thầm rằng đây chẳng phải điềm lành.

Thi Vân Lâm vừa bước ra khỏi đại trướng thì đã bị cơn gió lạnh thấu xương thổi đến khiến nàng run rẩy. Nàng ngước mắt, nhìn lên tầng mây đen mù mịt. Giữa trời đất u ám, cơn gió lạnh lẽo cuốn tung y phục đỏ thắm của nàng. Nàng Công chúa nhỏ bé, yếu mềm như đóa hoa phù dung chờ đợi bị bẻ gãy, bóng hình lung lay như sắp ngã.

Ban đầu, Thi Ngạn Đồng chỉ định dẫn Thi Vân Lâm đến trường săn, nhưng Hoàng hậu nhất quyết muốn đi cùng dù bệnh tình của bà ấy vẫn chưa thuyên giảm, Thi Cảnh cũng kiên quyết xin theo cùng.

Những người dân của Tương quốc đi theo đến đây đều biết rằng hôm nay là ngày quan trọng đối với những kẻ mất nước như họ. Nhìn Hoàng đế và Hoàng hậu cùng nhau xuống núi, bọn họ lặng lẽ theo sau tiễn một đoạn.

Xe ngựa của Kỳ quốc tới đón rồi dừng lại ở trường săn.

Thi Vân Lâm do dự một chút, nàng quay đầu lại, nghiêm túc dặn dò Thi Cảnh: “A Cảnh, lát nữa dù người của Kỳ quốc có nói gì hay làm gì với tỷ tỷ thì đệ cũng không được nói gì, cũng không được làm gì. Đã nhớ chưa?”

Thi Cảnh nghiến răng, nhưng rồi cậu ấy suy sụp chỉ trong chốc lát, cậu ấy gục đầu xuống, gật đầu một cách ủ rũ.

Chuyện không biết làm việc đúng mực thì có một lần là đủ rồi.

Khi Hoàng gia Tương quốc đến trường săn, những người của Kỳ quốc đang mở tiệc. Mùi thơm từ những con bò, dê, thỏ, lợn mới bị giết tỏa ra tràn ngập khắp núi rừng.

Một tiểu thái giám khom người dẫn đường cho bọn họ, Thi Vân Lâm đi theo sau Phụ hoàng và Mẫu hậu, bước qua dãy bàn tiệc dài. Trải qua những tháng ngày chiến loạn, chứng kiến cảnh dân chúng lầm than này, đột nhiên Thi Vân Lâm thấy người của Kỳ quốc vẫn có thể ở đây thoải mái cưỡi ngựa, bắn tên, săn bắn, uống rượu, ăn thịt, nàng có cảm giác như mình vừa bước sang một thế giới khác.

Thi Vân Lâm nhìn thẳng phía trước, không liếc nhìn ai, bước từng bước tiến lên. Nàng lặng lẽ chịu đựng ánh mắt soi mói của những kẻ là hoàng thân quốc thích, quan to của Kỳ quốc.

Nàng đã nghĩ rằng cách triệu kiến hời hợt này là quá khinh thường rồi, nhưng bây giờ Thi Ngạn Đồng không ngờ đến đây lại không gặp được Hoàng đế Kỳ quốc.

“Sáng nay Bệ hạ đi săn mệt, giờ Bệ hạ đang nghỉ ngơi ở trong trướng. Các người cứ chờ đi.” Người lên tiếng mặc y phục màu đen và vàng, ngồi ở vị trí cao. Giọng nói của hắn ta rất thản nhiên, mang theo vẻ ngạo mạn không hề che giấu.

Không cần đoán, người đó chính là Thái tử Kỳ quốc —Tề Gia Trí.

Thi Vân Lâm không khỏi thấp thỏm, nàng ngước mắt nhìn lên, không ngờ vừa lúc bắt gặp ánh mắt của hắn ta. Tề Gia Trí đang từ trên cao nhìn xuống Thi Vân Lâm.

“Nhìn cô làm gì?” Tề Gia Trí nở nụ cười.

Thi Vân Lâm ngẩn ra, rồi nàng lập tức cúi đầu.

Thấy nàng lộ vẻ bối rối, Tề Gia Trí càng cảm thấy buồn cười. Mới như thế đã không chịu nổi? Chuyện này mới chỉ là bắt đầu thôi.

Hắn ta tựa lưng vào ghế một cách thoải mái, nhớ lại: “Ta nhớ 2 năm trước từng cầu hôn Công chúa của quý quốc, nhưng bị từ chối.”

“Tương quốc luôn mong muốn thúc đẩy tình hữu nghị giữa hai nước. Chỉ là khi ấy, vài vị Công chúa trong cung, hoặc đã xuất giá hoặc còn quá nhỏ, đành tiếc nuối bỏ lỡ cơ hội kết lương duyên với quý quốc.” Thi Ngạn Đồng nói: “Nay tiểu nữ đã trưởng thành, thành tâm muốn nối lại lương duyên khi trước.”

Tề Gia Trí bắt đầu cười lớn. Hắn ta cười, cả bàn tiệc đều cười theo.

Hoàng gia Tương quốc đứng giữa bữa tiệc đầy rượu thịt chỉ còn lại vẻ lúng túng, bẽ bàng.

Nụ cười giả dối trên mặt Tề Gia Trí dần phai, hắn ta nói: “Đó chỉ là chuyện đùa thôi, hiện nay Đông cung của ta đã có hơn 30 giai nhân, e rằng không thể nối lại lương duyên này. Nàng Công chúa tôn quý của Tương quốc chắc cũng không cam lòng làm tiểu thiếp thứ 37 của ta đâu nhỉ.”

Nói xong, hắn ta nhìn chằm chằm vào Thi Vân Lâm, hỏi với vẻ mặt đầy hứng thú: “Chẳng lẽ Công chúa thực sự cam tâm nguyện ý sao?”

Thi Ngạn Đồng khẽ nhắm mắt lại.

Thi Vân Lâm cảm thấy mặt mình đang nóng bừng lên. Nàng nghe chính mình đáp lại bằng giọng bình thản: “Nguyện nối lại lương duyên.”

Tề Gia Trí lộ ra vẻ mặt dường như hắn ta đã đoán trước được mọi chuyện sẽ trở nên như vậy. Nhưng đời này hắn ta chưa từng làm việc gì có ích. Hắn ta thẳng thừng nói: “Cô chưa từng làm điều gì mà không có lợi cho mình, việc này với các ngươi là lương duyên, còn đối với cô, lợi ở đâu? Chẳng lẽ là đám tàn dư của một nước đã bị diệt vong có thể giúp Kỳ quốc diệt Lỗ quốc, hay Công chúa quý quốc là đóa hoa thấu hiểu lòng người, có thể làm cô… thoải mái chăng?”

Tiếng cười nhạo lại vang lên trong yến tiệc.

Thi Ngạn Đồng đè nén mọi cảm xúc trong lòng, ông ấy nói một cách chân thành: “Hiện nay thiên hạ đã đại loạn, các nước liên tục giao tranh và thôn tính lẫn nhau. Dã tâm muốn trở thành bá chủ thiên hạ của Lỗ quốc, thôn tính các nước nhỏ, ai ai cũng biết. Kỳ quốc nhân từ, chính sách cai trị khoan dung, nhưng nếu cứ để Lỗ quốc tiếp tục thôn tính các nước nhỏ, tăng cường binh mã, e rằng chẳng bao lâu nữa Lỗ quốc sẽ quay sang đối đầu với Kỳ quốc. Chi bằng quý quốc lấy lý do Lỗ quốc đã làm điều ác với các nước nhỏ, vì sự ổn định của thiên hạ mà tiên phát chế nhân, xuất binh thảo phạt!”

Chiến tranh vốn là chuyện dựa vào binh mã hùng mạnh. Nhưng người cần thể diện, quốc gia cũng vậy. Đôi khi để khởi chiến, cần có một lý do chính đáng. Lấy danh chính nghĩa để khởi chiến cho hợp lý hợp tình.

Đây cũng chính là lý do khiến Thi Ngạn Đồng lặn lội đến Kỳ quốc, ông ấy muốn biến nỗi đau mất nước của Tương quốc thành lý do khơi mào cho cuộc chiến của Kỳ quốc.

“Nhưng Kỳ quốc chúng ta yêu chuộng hòa bình mà.” Tề Gia Trí đáp. Tất nhiên lời này là giả dối. Thi Ngạn Đồng đã nói sai một điều. Người cần thể diện, quốc gia cũng vậy? Không phải ai cũng cần thể diện, Tề Gia Trí chẳng phải kẻ quan tâm đến thể diện. Hắn ta cũng không có ý định lợi dụng danh chính nghĩa để khởi binh.

Một trận cười ồn ào huyên náo vang lên.

Thi Vân Lâm và mọi người trước khi đến đây đã có sự chuẩn bị về tâm lý, nhưng lúc này nàng vẫn không khỏi cảm thấy lúng túng, bẽ bàng và đau đớn.

Tiếng cười trong tiệc bất ngờ ngừng lại, bởi vì Hoàng đế Kỳ quốc đã đến, tất cả mọi người đều đứng dậy, ngay cả Tề Gia Trí cũng bước ra nghênh đón.

Sắc mặt của Hoàng đế Kỳ quốc không được tốt, ông ta cau mày ngồi xuống, hỏi: “Đã gửi đầu Phàn Hạo Diệm tới chưa?”

Tề Gia Trí tiếp lời: “Hoàng nhi cũng đang muốn biết liệu Kỳ Sơn Lang có thể mang được đầu tên phản tặc ấy về không, vì thế mà Hoàng nhi còn đã đặt cược nghìn lượng vàng đấy.”

Tiểu thái giám chạy vội tới bẩm báo, chỉ một câu “Kỳ Sơn Lang đã đến” chưa kịp dứt thì đã bị tiếng vó ngựa át đi.

Kỳ Sơn Lang cưỡi ngựa xông tới, hắn không hề kiêng dè mà vượt qua cả yến tiệc. Thi Vân Lâm cùng Phụ hoàng vội vàng tránh đi, nhưng vẫn bị bụi đất bám vào y phục.

Kỳ Sơn Lang cưỡi ngựa đến trước bàn của Hoàng đế, hắn còn không xuống ngựa mà cứ thế ném một cái đầu người đầy máu lên thẳng bàn tiệc ngập tràn sơn hào hải vị.

“Làm tốt lắm!” Hoàng đế Kỳ quốc cười lớn. Ông ta lại chỉ vào Tề Gia Trí cười nói: “Thái tử thua rồi!”

Kỳ Sơn Lang chán ghét những yến tiệc ồn ào của đám quý nhân này, hắn thả đầu người mới mang về xuống, rồi lập tức quay đầu ngựa rời đi.

Sự vô lễ của hắn dường như đã được Hoàng đế Kỳ quốc cho phép, đám quý tộc cũng đã quen với điều này.

Sắc mặt Tề Gia Trí lập tức trở nên u ám, hắn ta đưa ánh nhìn về phía Hoàng gia Tương quốc đang bị mặc kệ ở một bên.

Hắn cất giọng, không còn vẻ đùa cợt như trước, mà chỉ còn sự lạnh lẽo với ý giận chó đánh mèo: “Lợi ích mà quý quốc mang đến, cô không cần. Nếu thật muốn cô thu nhận đám chó nhà có tang này, chỉ có thể dựa vào tự thân các ngươi thôi. Chẳng hạn như nam nhân thì đi đánh cá, xây đập, làm khổ dịch, còn nữ nhân thì vào quân doanh để thưởng cho các tướng sĩ.”

Kỳ Sơn Lang nghe tiếng nói của Thái tử Tề Gia Trí phát ra sau lưng mình, hắn liếc mắt nhìn về phía mấy người Tương quốc đang đứng ở trong góc.

Sắc mặt Thi Vân Lâm tái nhợt, nàng không kiềm chế được mà run rẩy, nàng cũng không rõ mình run rẩy như vậy là vì quá lạnh, hay vì những lời của Thái tử Kỳ quốc Tề Gia Trí nên trong lòng tràn ngập nỗi sợ hãi.

Đột nhiên, tiếng vó ngựa dừng lại bên cạnh Thi Vân Lâm.

Buổi yến tiệc vốn còn đang ồn ào bỗng chốc lặng ngắt như tờ.

Hàng mi của Thi Vân Lâm khẽ rung, nàng bối rối ngước nhìn lên Kỳ Sơn Lang cao lớn đang cưỡi ngựa kia.

Nàng còn chưa kịp nhìn rõ thì đã cảm nhận được một chiếc áo choàng lông chồn vấy máu đẫm mùi tanh được khoác lên người nàng.


Bình luận

Bình luận về bài viết này