Thi Vân Lâm bỗng thấy trước mắt tối sầm, tầm nhìn của nàng bị chiếc áo choàng lông chồn che khuất trong giây lát. Chiếc áo nặng trĩu mang theo mùi máu tanh và hơi ấm rơi xuống đôi vai mảnh mai của nàng, cũng đồng thời bao phủ lấy nàng.
Khi Thi Vân Lâm nhìn lên, Kỳ Sơn Lang đã thu hồi ánh mắt, điều khiển ngựa rời đi, hắn chỉ để lại cho nàng một bóng lưng trên lưng ngựa.
Sự việc xảy ra quá nhanh, Thi Vân Lâm vẫn còn chìm trong sự ngỡ ngàng, nàng chưa kịp hiểu gì.
Hoàng hậu Tương quốc là người đầu tiên nhận ra. Bà ấy do dự một lát, sau đó hạ quyết tâm, kéo nhẹ tay áo của Thi Vân Lâm. Khi Thi Vân Lâm quay đầu nhìn bà ấy, Hoàng hậu hạ giọng: “Đuổi theo đi.”
Ánh mắt hai người chạm nhau, Thi Vân Lâm hiểu ý của Mẫu hậu, nàng cũng bừng tỉnh giữa sự ngỡ ngàng, ngơ ngẩn kia: Kỳ Sơn Lang, kẻ tàn nhẫn trên chiến trường, tuyệt đối không vô cớ thương xót một nữ nhân bị rét lạnh. Chiếc áo choàng rơi trên vai nàng chính là một tín hiệu.
Nhưng Tương quốc đã bị diệt vong, họ đã bị dồn đến bước đường cùng, như chim sợ cành cong, như người đứng bên bờ vực. Một tín hiệu mong manh như vậy vẫn là chưa đủ, họ khát khao một đáp án rõ ràng.
Thi Vân Lâm cố gắng để trái tim đã đập loạn trở nên bình tĩnh hơn, nàng nhấc đôi chân đã bị đông cứng lên, bước vội theo.
Trong tầm mắt nàng, yến tiệc của các quý nhân đã dần lui về phía sau, nàng nhìn theo bóng lưng Kỳ Sơn Lang rời xa. Đôi vai nàng gánh vác trọng trách sinh tử của tàn dư Tương quốc, nàng cố nắm lấy chút hy vọng mong manh.
Kỳ Sơn Lang không thúc ngựa đi nhanh, nhưng Thi Vân Lâm muốn theo kịp cũng phải rảo bước chân, thậm chí nàng còn phải chạy chậm lên mới đuổi kịp.
Kỳ Sơn Lang nghe thấy tiếng động, hắn quay đầu lại, nhìn thấy nàng Công chúa mất nước đang đuổi theo mình.
Thi Vân Lâm dừng trước ngựa hắn, ngực nàng phập phồng, hơi thở có phần gấp gáp. Nàng ngẩng mặt nhìn Kỳ Sơn Lang đang ngồi trên lưng ngựa.
Lúc này, nàng mới nhìn rõ Kỳ Sơn Lang, người mà mọi người đồn đại cho rằng là nửa người nửa sói.
Sau khi tháo bỏ áo choàng, Kỳ Sơn Lang không mặc y phục lộng lẫy của quý tộc, cũng không khoác áo giáp của Tướng quân, hắn chỉ mặc một chiếc áo vải thô màu đen đơn giản, chiếc áo ấy ôm sát lấy thân hình săn chắc. Tuy rằng hắn không phải là kẻ cao lớn cường tráng, nhưng lại toát lên một vẻ nguy hiểm vô cùng mạnh mẽ và đáng sợ.
Hắn không búi tóc gọn gàng và cài những chiếc trâm quý báu như các quý tộc ở Kinh thành, mà chỉ xõa mái tóc dài xuống một cách tùy tiện. Bộ râu quai nón trên khuôn mặt hắn khiến đường nét đã sâu sắc lại càng thêm cương nghị.
Lông mày như kiếm, mắt sáng như sao thường được dùng để tả vẻ tuấn tú của nam nhân. Kỳ Sơn Lang có đôi lông mày hình kiếm, nhưng đôi mắt không sáng như sao. Trái lại, đôi mắt hắn như mặt trời rực cháy, sáng rực, kiên định và sâu thẳm.
Hắn là con sói cô độc trên đỉnh núi, không hợp với yến tiệc náo nhiệt nơi trần thế này.
Khi ánh mắt Thi Vân Lâm chạm vào ánh mắt của Kỳ Sơn Lang, đúng lúc ấy có một cơn gió lạnh thổi qua, làm chiếc áo choàng trên người nàng bay ra sau. Thi Vân Lâm run lên, nàng vội vã xiết chặt vạt áo.
Cảm giác dính dính trong lòng bàn tay khiến Thi Vân Lâm sững lại. Nàng cúi xuống, nhìn thấy máu dính trong lòng bàn tay.
Lúc này nàng mới nhận ra chiếc áo choàng lông chồn mà Kỳ Sơn Lang ném cho nàng đã nhuốm máu. Máu tươi thấm vào lớp lông đen, cho nên nhìn không rõ ràng lắm.
Lòng bàn tay nhuốm máu của Thi Vân Lâm giơ lên, cứng ngắc, nàng lúng túng không biết đặt tay vào đâu.
Nàng nhìn Kỳ Sơn Lang, không biết nên nói gì. Hoặc là vì không biết nên nói gì, hoặc là không thể mở lời, Thi Vân Lâm há miệng, nhưng không thốt nên lời, chỉ hít vào một hơi gió lạnh.
Cái lạnh thấu xương khiến nàng co rúm người trong chiếc áo choàng nhuốm máu của hắn.
Phía sau là đám đông Kỳ quốc đang tò mò, và cả Phụ hoàng, Mẫu hậu cùng đệ đệ đầy lo lắng nhìn nàng. Thi Vân Lâm chìm trong nỗi xấu hổ.
May mắn thay, Kỳ Sơn Lang không để nàng chìm trong sự xấu hổ đó quá lâu.
Kỳ Sơn Lang ném một con dao găm từ thắt lưng vào tay Thi Vân Lâm. Thi Vân Lâm vội vã đón lấy, con dao găm chạm khắc hình sói nằm gọn trong lòng bàn tay nhuốm máu của nàng.
Thi Vân Lâm vốn đang thấp thỏm trong lòng thì bỗng chốc những điều nàng lo lắng trở nên tan biến.
Con dao găm này chính là đáp án rõ ràng mà nàng mong muốn.
Ánh mắt của Kỳ Sơn Lang đã vượt qua Thi Vân Lâm, hắn nhìn về phía bàn tiệc của Hoàng đế, không biết là nhìn Hoàng đế Kỳ quốc hay Thái tử Tề Gia Trí.
Ánh mắt hắn lạnh lẽo và sâu thẳm, chứa đựng sự ngạo mạn và nguy hiểm bẩm sinh, không hề có sự thần phục của kẻ bề tôi đối với Hoàng đế.
Thi Vân Lâm lo lắng quay lại nhìn theo ánh mắt hắn.
Tề Gia Trí đã trầm mặt từ lâu, lúc này hắn ta chửi rủa một câu, hạ giọng, nói: “Tên tạp chủng này không có ngày nào là không đối đầu với cô!”
Những người hầu cận bên cạnh và vài người ngồi gần hai bàn tiệc đều nghe thấy lời chửi rủa của Thái tử, nhưng họ đã quá quen với cảnh này. Dù sao, mối quan hệ đầy căng thẳng giữa Tề Gia Trí và Kỳ Sơn Lang nổi tiếng khắp nơi từ lâu.
Hoàng đế Kỳ quốc liếc nhìn Tề Gia Trí một cái, sau đó mới dời ánh mắt sang nhóm người của Thi Ngạn Đồng, ông ta nở nụ cười ôn hòa, nói: “Lỗ quốc quả thực tàn nhẫn, làm nhiều việc ác, các ngươi không quản đường xa mà đến Kỳ quốc, làm sao Kỳ quốc ta có thể làm ngơ.”
Thi Ngạn Đồng tiến lên một bước, đầu tiên ông ấy bày tỏ lòng biết ơn, sau đó là đề cập đến việc kết lương duyên giữa hai nước.
Mãi đến khi nghe thấy ngày định hôn, Thi Vân Lâm mới chợt quay đầu, nhưng nàng phát hiện Kỳ Sơn Lang đã rời đi từ lâu, nàng thậm chí không biết hắn đã rời đi từ lúc nào.
Trên đường về, họ đi bằng xe ngựa. Bọn họ vẫn còn chìm đắm trong nỗi sợ hãi vừa qua, suốt một đoạn đường dài, không ai mở miệng nói lời nào. Chỉ có tiếng kêu cót két của càng xe và tiếng roi quất ngựa của người đánh xe. Sau đó, tuyết bắt đầu rơi, gió cũng mạnh dần lên, hú rít đánh vào xe ngựa đang chạy trên đường.
Hoàng hậu đặt tay lên vai Thi Vân Lâm, kéo nàng vào lòng, ôm lấy tiểu nữ nhi. Bà ấy nhẹ nhàng vỗ về từng nhịp một lên cánh tay nàng, không nói lời nào, nhưng tất cả đều nằm trong cử chỉ dịu dàng ấy.
Dựa vào vai Mẫu hậu, trong lòng Thi Vân Lâm dâng lên một cảm giác mệt mỏi, nàng quyến luyến không muốn rời xa, nắm lấy tay Mẫu hậu, khép mắt lại.
Khi trở về chân núi nơi đặt trướng bồng, mở cửa xe ngựa, Thi Vân Lâm liếc nhìn ra ngoài, không khỏi ngạc nhiên, chỉ trong khoảng một canh giờ rưỡi ngắn ngủi, thế giới bên ngoài đã khoác lên mình chiếc áo bạc, mọi thứ đều được phủ một màu tuyết trắng xóa.
Thi Vân Lâm lại ngước mắt nhìn lên lưng chừng núi nơi có trướng bồng của họ, nàng thấy nhiều bóng người đứng trong gió tuyết. Hẳn là khi họ đi gặp Hoàng đế Kỳ quốc thì những dân chúng của Tương quốc không sợ gió tuyết, lo lắng đợi chờ.
Khi biết rằng đoàn người của Hoàng đế và Hoàng hậu đã trở về, những người già yếu, bệnh tật còn ở trong trướng cũng đi ra nườm nượp, họ hồi hộp chờ đợi tin tức.
Thi Vân Lâm dìu Mẫu hậu đi lên núi. Tuyết mới rơi dày, đường đi có phần khó khăn. Đoạn đường không dài, nhưng trong mắt những người dân Tương quốc đang ngóng trông, nó lại dài đằng đẵng. Họ tiến lại gần, trong tuyết rơi dày, trên lưng chừng núi, họ nín thở chờ đợi, bất an nhìn về phía Thi Ngạn Đồng.
Thi Ngạn Đồng khẽ gật đầu.
Thi Vân Lâm nhìn những khuôn mặt đông cứng, đỏ bừng vì lạnh, thoáng chốc lộ ra những nụ cười chân thành nhất. Một đứa trẻ 3 tuổi ngồi trên vai cha bật cười khanh khách.
Nhìn nụ cười tươi vui của đứa trẻ, Thi Vân Lâm không khỏi ngấn lệ. Bất chợt, lòng nàng càng thêm kiên định –– nếu có thể cầu xin một cuộc sống bình an cho những người dân lành vô tội này, nàng dù có chết cũng không hối tiếc.
Thi Vân Lâm vội cúi đầu giấu đi những giọt lệ. Lo lắng cho sức khỏe của Mẫu hậu không thể ở bên ngoài quá lâu, nàng dìu bà ấy trở về trướng.
Thi Cảnh muốn đi theo, nhưng cậu ấy bị Thi Ngạn Đồng gọi lại.
Thi Ngạn Đồng trấn an dân chúng trước, rồi mới dẫn Thi Cảnh trở về. Trên đường về, ông ấy hỏi: “Hôm nay vì sao con lại muốn đi theo?”
Hôm nay Thi Cảnh đã làm đúng y như lời Thi Vân Lâm dặn trước, cậu ấy không nói một lời, không làm một hành động gì, chỉ lặng lẽ đi theo bọn họ. Trong lúc ở trường săn bắn, Thi Ngạn Đồng có mấy lần nhìn về phía Thi Cảnh, đều thấy mặt cậu ấy bình thản, không còn dáng vẻ trẻ con nóng nảy bộp chộp thường ngày.
“Để ghi nhớ ạ.” Thi Cảnh nói, nhấn nhá rõ từng chữ một: “Con muốn mãi mãi ghi nhớ những lời chế nhạo, sỉ nhục đó.”
Mới giây trước còn bình thản, nhưng lúc này trong mắt cậu ấy bùng lên ngọn lửa căm hờn như phát ra từ tận xương tủy.
Thi Ngạn Đồng nhìn xoáy vào Thi Cảnh, ông ấy chỉ khẽ gật đầu không nói gì, rồi quay lưng bước vào trướng.
Thi Cảnh đứng tại chỗ hít một hơi sâu, rồi mới theo sau.
Khi Thi Ngạn Đồng và Thi Cảnh trở về trướng, Hoàng hậu đang gọi Triệu Tướng quân đến để hỏi thăm về chuyện của Kỳ Sơn Lang.
Thi Vân Lâm ngồi sát bên Hoàng hậu, ngay cả Thẩm Đàn Khê, người bình thường luôn ốm yếu, cũng đứng dậy ngồi gần lại, họ đang nghe Triệu Tướng quân kể chuyện.
“Có rất nhiều lời đồn về Kỳ Sơn Lang, có người nói cha mẹ hắn là ngư dân, khi còn là một đứa trẻ chưa cai sữa đã bị sói tha lên núi. Không biết sao hắn lại không bị ăn thịt, mà còn được bầy sói nuôi dưỡng. Cũng có lời đồn rằng mẹ của Kỳ Sơn Lang là người, nhưng cha hắn lại không phải người, mà là sói. Vì thế mới có người gọi hắn là Người Sói.”
“Người và sói làm sao có thể sinh ra con cái? Điều đó là không thể.” Thi Cảnh bước vào sau Phụ hoàng.
Triệu Tướng quân vội đứng dậy, nói: “Đều là lời đồn, quả thực không rõ thực hư.”
Thi Ngạn Đồng phất tay ra hiệu cho Triệu Tướng quân ngồi xuống, ông ấy đi đến ngồi ở phía khác.
“Triệu Tướng quân, ông nói tiếp đi.” Hoàng hậu nói. Bà ấy vẫn còn hơi lo lắng, muốn biết thêm nhiều điều về Kỳ Sơn Lang.
Triệu Tướng quân ngồi xuống, tiếp tục nói: “Không rõ cha mẹ của Kỳ Sơn Lang là ai, nhưng rõ ràng hắn đã được bầy sói nuôi lớn. Khi được khoảng 7 – 8 tuổi, hắn đã chạy khắp núi cùng bầy sói, rồi mới được dân chài ven biển phát hiện. Khi phát hiện, hắn không biết nói, chỉ biết giao tiếp với sói. Người trong làng chài muốn nuôi dưỡng hắn, nhưng không được bao lâu hắn đã bỏ chạy, quay về núi sống cùng bầy sói. Cũng có người nói, đến nay hắn vẫn chưa biết tiếng người.”
Trong trại lặng thinh. Thi Vân Lâm cảm nhận được ánh mắt lo lắng của mọi người dành cho mình, nàng mỉm cười, giả vờ nhẹ nhàng nói: “Chắc là không đâu, nếu không làm sao hắn lãnh binh đánh trận được?”
Triệu Tướng quân bị hỏi khó. Tuy là võ tướng, nhưng giữa Kỳ quốc và Tương quốc gần như không có xung đột chiến sự, trước hôm nay, ông ấy cũng chưa từng gặp Kỳ Sơn Lang.
Hoàng hậu lại hỏi: “Không muốn sống cùng người, chỉ muốn ở với sói. Thế sau này sao hắn lại tòng quân?”
“Không biết sao Kỳ Sơn Lang đột nhiên xuất hiện trong phủ của Đại tướng quân đời trước của Kỳ quốc, rồi sau đó khi Đại tướng quân ấy cởi giáp từ quan, hắn được kế thừa ấn soái luôn.”
Thi Ngạn Đồng vốn đang im lặng lại đột nhiên lên tiếng: “Hắn với Thái tử Kỳ quốc có hiềm khích gì?”
Không phải hỏi xem có hiềm khích hay không, mà là chắc chắn có hiềm khích, chỉ là hỏi nguyên do.
“Điều này thần biết. Không giống như những lời đồn mơ hồ khác, mối hiềm khích giữa Kỳ Sơn Lang và Thái tử Kỳ quốc, rất nhiều người đều biết.” Triệu Tướng quân nói: “Thái tử Kỳ quốc tính tình nóng nảy, tàn bạo, dựa vào thân phận Thái tử mà ngang tàng, kiêu ngạo không kiêng dè. Khi Kỳ Sơn Lang mới nhậm chức, Thái tử Kỳ quốc không ưa gì hành động khác biệt của hắn, thường xuyên kiếm chuyện, ý đồ chèn ép. Sau vài lần như thế, Kỳ Sơn Lang cũng chẳng khách sáo nữa, người không thân không thích thì làm việc chẳng có gì bó tay bó chân cả. Sau đó, Thái tử Kỳ quốc đã xúc phạm một nữ binh dưới trướng của Kỳ Sơn Lang. Lúc ấy, Kỳ Sơn Lang đang chinh chiến ngoài xa, nhưng lập tức cưỡi ngựa về Kinh trong đêm, cầm đao xông thẳng vào Đông cung.”
Hoàng hậu hít một hơi lạnh, bà ấy không dám tin tưởng, kinh ngạc hỏi: “Dám động đao với Thái tử, sao hắn vẫn còn sống?”
Thi Cảnh cũng đứng bên cạnh truy hỏi: “Vậy sau đó thế nào?”
Triệu Tướng quân tiếp tục nói: “Đêm đó trong Đông Cung cụ thể xảy ra chuyện gì thì người ngoài không biết. Chỉ biết Kỳ Sơn Lang bị giam trong thiên lao nửa tháng, sau khi ra khỏi thiên lao vẫn tiếp tục cầm quân ra trận. Còn Thái tử Kỳ quốc vốn ưa tụ tập bạn bè rong chơi, lại gần 3 tháng trời không dám ra khỏi cửa…”
Thi Vân Lâm lặng lẽ nghe Triệu Tướng quân kể về chuyện của Kỳ Sơn Lang. Kỳ Sơn Lang có phải vì muốn đối đầu với Thái tử Kỳ quốc mà muốn kết hôn với nàng hay không, điều đó không còn quan trọng nữa.
Nàng mơ hồ nhận ra rằng đây chính là người mà nàng sắp lấy làm chồng. Ngày cưới đã gần kề, chẳng bao lâu nữa nàng sẽ phải cùng người đó chung sống ngày đêm.
Trong giây phút mơ hồ ấy, nàng chợt nghĩ về chuyện cũ. Hồi nhỏ, nàng từng được định hôn với một người do trưởng bối chỉ định, nhưng khi lớn lên, nàng lại không có duyên với người ấy. Nàng cũng không vương vấn, dứt khoát cắt đứt và chúc phúc.
Đại hoàng huynh sợ nàng không vui trong lòng, nên tìm vài món đồ chơi nhỏ để dỗ dành nàng. Khi biết nàng thật sự không để tâm, Đại hoàng huynh kiên định nói: “Trong thiên hạ có biết bao nhiêu chàng trai tốt, Vân Lâm cứ tùy ý lựa chọn, ngày sau Vân Lâm sẽ được lấy người tốt nhất trên đời.”
Thi Vân Lâm mỉm cười gật đầu, cúi người dùng nhành liễu trêu đùa đàn cá trong ao.
Đại hoàng huynh nhặt lên chiếc áo khoác của nàng rơi ra, lại hỏi: “Vân Lâm sau này muốn chọn phu quân như thế nào?”
Thi Vân Lâm khẽ khua nước tạo nên những gợn sóng lăn tăn, ánh nắng ấm áp của tháng 3 chiếu rọi lên gương mặt ngây thơ, xinh xắn của nàng.
“Đương nhiên phải là người học rộng tài cao, tuấn tú vô song, quan trọng nhất là phải dịu dàng như Đại hoàng huynh!”
Triệu Tướng quân vẫn đang kể về chuyện của Kỳ Sơn Lang, Thi Vân Lâm rủ mắt nhìn vào chiếc túi thơm trong tay, trên đó thêu hai chữ “Bình an”.
Đây vốn là bùa bình an của Đại hoàng huynh.
Bình luận về bài viết này