Xèo —
Dầu ngô sôi sùng sục trên chảo sắt nóng hổi, một người phụ nữ trung niên với mái tóc uốn xoăn nheo mắt, miệng ngậm điếu thuốc, làm nóng dầu, đập trứng.
Chẳng đến mấy phút, một bát mì trứng kiểu Hong Kong nóng hổi đã ra lò, mùi thơm lan tỏa khắp con hẻm tối tăm.
Làm xong bát mì, người phụ nữ lấy điện thoại từ trong túi quần ra, bật sáng liếc nhìn.
1 giờ 28 phút sáng.
Đêm khuya thanh vắng, trăng mờ gió lớn.
Tân Cảng là một nơi có bề ngoài trông phồn hoa phát triển, nhưng trên thực tế, sự chênh lệch giàu nghèo ở đây rất lớn, chỉ một cây cầu là đã có thể ngăn cách hai thế giới với nhau. Mượn lời nói đùa của một số người yêu thích thành phố, một căn nhà ở khu trung tâm thương mại Kim Loan có thể mua được nửa con phố ở khu Bình Cốc.
Quán ăn nhanh kiểu Hong Kong này đã mở ở Bình Cốc được vài năm, người phụ nữ rất quen thuộc với khu vực xung quanh, biết rõ từ sau giờ này sẽ không có khách nên liền vặn tắt bếp gas.
Bát mì trứng được đặt trên một chiếc bàn gấp nhỏ.
“Lại tan làm muộn như vậy rồi à.” Người phụ nữ thờ ơ hỏi thăm vài câu. Miệng ngậm thuốc, cách nhả chữ của bà ấy không rõ ràng cho lắm, không giống giọng địa phương của Tân Cảng.
“Cũng còn cách nào khác nữa đâu ạ, hôm nay nhiều việc quá.” Một giọng nói đáp lại một cách đầy bất lực và buồn bã.
Người đáp lời là một cô gái trẻ ngoài 20 tuổi, ăn mặc giản dị tùy ý, váy yếm màu be dài đến gối, chân đi đôi dép tổ ong cùng màu đang rất thịnh hành, tóc dài buộc cao thành đuôi ngựa, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo, không hề trang điểm.
Cô ngồi bên chiếc bàn nhỏ, dùng đũa đảo bát mì nóng hổi trước mặt, đảo xong còn không quên nịnh hót người phụ nữ kia: “Dì Cố, tay nghề của dì ngày càng tiến bộ rồi đấy, mùi thơm này, chó hoang ven đường ngửi thấy cũng phải nuốt nước bọt nữa đấy.”
Dì Cố rít một hơi thuốc, khịt mũi: “Dẻo mồm dẻo miệng quá.” Nói rồi dì hơi dừng lại, như thể nhớ ra điều gì, gõ tàn thuốc: “Mẹ cháu nói cháu đang thực tập ở đài truyền hình à?”
Nghe dì Cố nói xong, động tác ăn mì của Trình Phi cũng dừng lại, sau đó cô nở một nụ cười ngại ngùng, nói: “Chỉ là may mắn mà thôi.”
Thật ra, câu trả lời này có phần khiêm tốn.
Từ nhỏ Trình Phi đã học rất giỏi, thành tích xuất sắc. Năm thi Đại học, cô thi được 619 điểm, đỗ vào chuyên ngành Đạo diễn của Học viện Truyền thông Trung ương, từ đó trở thành tấm gương học tập của cả khu Bình Cốc. Cho đến ngày nay, hàng xóm láng giềng lân cận vẫn thường lấy cô ra làm ví dụ để dạy dỗ con cái phải cố gắng tiến bộ, phải dựa vào kiến thức để thay đổi số phận.
Mà sở dĩ nói câu trả lời của Trình Phi “có phần” khiêm tốn, cũng là bởi vì cô có thể vào được đài truyền hình Tân Cảng, ngoài thực lực của bản thân ra, quả thực cũng có chút may mắn.
Đúng lúc này, chiếc điện thoại đang đặt trên bàn của Trình Phi bỗng rung lên hai tiếng, báo có tin nhắn WeChat mới được gửi đến.
Cô hoàn hồn, một tay gắp mì, một tay cầm điện thoại, trượt mở màn hình.
Người gửi tin nhắn đến WeChat của cô có bí danh là “Sếp Từ”, là một lãnh đạo cấp cao của đài truyền hình nơi cô đang thực tập, tên đầy đủ là Từ Hà Mạn, năng lực nghiệp vụ cực kỳ xuất sắc, là một nữ sát thủ deadline, làm việc quên ăn quên ngủ không kể ngày đêm, thường xuyên giao nhiệm vụ cho Trình Phi vào lúc nửa đêm.
Từ Hà Mạn chính là một nửa may mắn của Trình Phi.
Ba tháng trước, Trình Phi ôm một chồng hồ sơ dày cộp tham gia ngày hội tuyển dụng, gặp phải một mỹ nhân tóc dài lạnh lùng trong nhà vệ sinh. Lúc đó mỹ nhân đang dặm lại lớp trang điểm, kẹp tóc bất ngờ bị gãy, tình cờ trong túi Trình Phi lại có một chiếc kẹp tóc dự phòng, liền tốt bụng tặng cho chị ấy.
Sau này Trình Phi mới biết, mỹ nhân lạnh lùng đó chính là Từ Hà Mạn – giám khảo chính của đài truyền hình Tân Cảng trong ngày hội tuyển dụng hôm đó.
Thấy tin nhắn của sếp Từ, trong lòng Trình Phi dâng lên một dự cảm chẳng lành. Do dự vài giây, cô mới di chuyển ngón tay để mở tin nhắn.
Sếp Từ: [Đã soạn thảo xong biên bản cuộc họp tối nay chưa?]
“…”
Trình Phi do dự gõ chữ trả lời: [Sếp Từ, cuộc họp tối nay kết thúc lúc 12 giờ rưỡi tối, em vẫn chưa kịp soạn thảo.]
Sếp Từ: [Gửi email cho chị vào trước 8 giờ sáng mai đấy nhé.]
Trình Phi có một loại xúc động muốn khóc.
Cuộc họp buổi tối kéo dài từ 8 giờ rưỡi đến 12 giờ rưỡi, trọn vẹn 4 tiếng đồng hồ, có một lượng thông tin khổng lồ. Hiện tại, 80% nội dung trong đó vẫn còn nằm trong bút ghi âm của cô, nếu cô muốn soạn thảo và gửi nó đi cho sếp Từ trước 8 giờ sáng mai, vậy tối nay cô chỉ có thể thức đêm để tăng ca.
Mà càng bi đát hơn chính là, đêm nay cô quá mệt mỏi cho nên đã để quên bút ghi âm ở văn phòng không mang về. Nói cách khác, cô còn phải quay lại đài truyền hình một chuyến để lấy nó…
Không có quá nhiều thời gian để bi thương, Trình Phi nhanh chóng chỉnh đốn lại cảm xúc rồi đáp lại sếp Từ một câu [Vâng ạ]. Sau đó cô gọi một chiếc taxi online, bắt đầu bật chế độ ăn mì cực nhanh. Sau khi ăn xong mấy ngụm to, đúng lúc chiếc taxi mà cô gọi cũng đã đến cách đó 200 mét, cô tiện tay rút mấy tờ giấy ăn lau miệng rồi đứng dậy co cẳng chạy như bay.
Dì Cố cau mày, nhìn theo phía bóng lưng mảnh mai nói một cách không vui: “Muộn thế này rồi, còn đi đâu đấy?”
“Cháu quên đồ ở văn phòng rồi.” Trình Phi cũng không quay đầu lại, đáp: “Lát nữa cháu sẽ chuyển tiền mì cho dì Cố qua WeChat nhé!”
Cạch, cửa xe đóng lại, chiếc xe taxi màu trắng được gọi online thoáng chốc đã biến mất trong màn đêm.
Dì Cố bất đắc dĩ thở dài, đi qua dọn dẹp bát đũa, bỗng nhiên nghe thấy trong túi vang lên hai tiếng vang.
Dì Cố lấy điện thoại ra, một tài khoản có ảnh avatar là nhân vật hoạt hình đã gửi đến một bao lì xì, kèm theo lời nhắn: [Cảm ơn Dì Cố.]
Dì Cố nhăn mặt khó chịu, im lặng vài giây, không nhận bao lì xì của cô, chỉ trả lời: [Đêm nay có gió bắc, xong việc nhớ về sớm đấy nhé.]
***
Năm nay, dường như mùa hè ở Tân Cảng đến đặc biệt sớm, chỉ mới đầu tháng 5 mà nhiệt độ đã tăng vọt lên đến 30 độ. Tính tổng ngược lại mười năm gần đây, cả Trung Quốc chưa từng xảy ra chuyện hiếm hoi này.
Trình Phi quay lại đài truyền hình lấy bút ghi âm, lúc ra ngoài đã là 2 giờ rưỡi sáng.
Gió đêm rít gào, cảnh phố tiêu điều, làm cho mùa hè đến sớm một cách kỳ lạ này mát mẻ dễ chịu hơn.
Trình Phi đặt bút ghi âm vào đáy ba lô, đi ra ven đường bắt xe.
Những năm gần đây, truyền thông kiểu mới trở nên phổ biến, ngành sản xuất truyền thông kiểu truyền thống gặp ảnh hưởng lớn, tình hình chung không mấy khả quan. Tuy cô là sinh viên tốt nghiệp chuyên ngành Đạo diễn của một trường Đại học danh tiếng, nhưng là người mới, không có bối cảnh không có quyền thế, muốn nổi danh trong giới này tuyệt đối không phải chuyện dễ dàng.
Trình Phi rất trân trọng cơ hội được thực tập ở đài truyền hình, càng trân trọng cơ hội được làm việc bên cạnh sếp Từ.
Vì vậy, cô luôn dốc hết sức lực đáp ứng bất kỳ yêu cầu nào của đối phương.
Có lẽ thật sự đã quá muộn rồi.
Trình Phi đã ấn gọi xe nhưng suốt trọn 5 phút vẫn không có ai nhận đơn. Cô cắn môi, đưa mắt nhìn quanh bốn phía.
Trụ sở mới của đài truyền hình Tân Cảng vừa mới xây xong vào năm ngoái, nằm ở khu Tân An mới. Quanh khu này có một nửa là khu công nghiệp mới xây, một nửa là khu ổ chuột cũ nát chờ giải tỏa. Cứ đến tối, nhìn xa mấy mét cũng chẳng thấy một bóng người, giống hệt như một thành phố ma.
Điện thoại chỉ còn lại 5% pin cuối cùng.
Chờ đợi không phải là cách, Trình Phi tắt tất cả các phần mềm chạy nền, do dự vài giây, quyết định đi bộ một đoạn, vừa đi vừa tiếp tục chờ xe nhận đơn.
Tuy nhiên, đi chưa được 30 mét, một mùi rượu nồng nặc bỗng nhiên xộc vào mũi cô.
Trình Phi cau mày, ngẩng đầu lên theo bản năng, lúc này mới phát hiện không biết từ lúc nào mà trước mặt đã xuất hiện thêm vài bóng người.
Đám người này ai nấy cũng đều say khướt, quàng vai bá cổ nhau, nói những câu tục tĩu khó nghe. Họ đi đến, vừa nhìn đã bị bóng dáng trắng tinh khiết trong màn đêm thu hút sự chú ý.
Mấy người sững sờ một chút, sau đó liền nhìn chằm chằm Trình Phi đánh giá một cách trắng trợn, ánh mắt dâm tà, rõ ràng là không có ý tốt.
Đương nhiên, Trình Phi cũng nhận ra mối nguy hiểm đang đến gần. Cô cảnh giác, cúi đầu chuẩn bị tăng tốc bước chân để tránh mấy người kia.
“Này, người đẹp, khuya rồi sao lại đi một mình thế này.” Một gã đàn ông đeo dây chuyền vàng chắn ngang trước mặt Trình Phi, cười hì hì nói: “Nguy hiểm lắm. Em ở đâu? Để bọn anh tốt bụng đưa em về nhé.”
Trình Phi sợ hết hồn, tim đập thật nhanh, cô hít sâu một hơi cố gắng giữ bình tĩnh, mặt không cảm xúc nói: “Không cần đâu.”
Cô đi về hướng khác, lại bị một gã tóc vàng cao gầy chặn đường.
“Em gái à, em xinh đẹp thế này, rất dễ gặp phải kẻ xấu đấy.” Gã tóc vàng cười một cách cợt nhả: “Bọn anh cũng không phải người xấu, sẽ không làm hại em đâu.”
“Thứ đáng giá nhất trên người tôi bây giờ chỉ có chiếc điện thoại này thôi, có thể đưa cho các anh.” Trình Phi muốn bỏ của chạy lấy người, lấy điện thoại trong túi ra đưa cho bọn họ: “Còn tiền, tôi chỉ mới tốt nghiệp, lương thực tập chỉ đủ ăn uống, vẫn còn phải nhờ gia đình hỗ trợ tiền thuê nhà.”
Gã tóc vàng thấy hành động này của cô, ánh mắt lộ ra vẻ ngạc nhiên, nhận lấy điện thoại ước lượng rồi nói: “Em cũng biết điều đấy. Nhưng mà em gái này, mấy anh em bọn anh không thiếu gì số tiền từ chiếc điện thoại này của em. Hay là thế này đi, em đi uống vài ly với bọn anh, coi như làm quen?”
Nói rồi, gã tóc vàng vươn tay định nắm lấy cánh tay Trình Phi.
Trình Phi đã đề phòng từ trước, trước khi bàn tay bẩn thỉu của gã tóc vàng chạm vào người cô, cô liền lấy chai xịt hơi cay trong túi ra, xịt thẳng vào mặt gã.
“Đệt! Mắt tao!” Gã tóc vàng hét lên một tiếng rồi che đi hai mắt, mấy tên còn lại cũng bị biến cố bất ngờ này làm cho sững sờ.
Nhân lúc mấy tên kia đang ngây người, Trình Phi không dám chậm trễ nửa giây, cô giật lại điện thoại từ tay gã tóc vàng, quát “Trả đây!” rồi quay người bỏ chạy!
Gã tóc vàng: “…”
Gã tóc vàng thật sự đã bị cô chọc điên, chửi ầm lên: “Bắt con khốn đó lại đi! Đừng để nó chạy thoát!”
***
Xung quanh khu công nghiệp không có khu dân cư mới nào, Trình Phi chỉ có thể liều mạng chạy về phía khu vực chờ giải tỏa.
Trên đường, cô lấy điện thoại ra định báo cảnh sát, nhưng thật không may, chút pin cuối cùng cũng vừa lúc hết sạch. Màn hình vừa sáng lên, điện thoại liền tự động tắt nguồn.
Tiếng gió rít bên tai, cổ họng dâng lên vị ngai ngái của máu tanh, chẳng mấy chốc cô bắt đầu đuối sức, hai chân càng lúc càng mỏi nhừ.
Thôi xong rồi…
Nghe tiếng bước chân phía sau dần đến gần, Trình Phi đã hoàn toàn hoảng loạn. Đúng lúc này, cô liếc mắt nhìn, lại bất ngờ thấy phía trước xuất hiện một nhà máy bỏ hoang, trên bức tường rào bong tróc sơn có viết hai chữ “giải tỏa” màu đỏ, bên trong nhà máy le lói vài ánh đèn.
Bên trong có người!
Trong mắt Trình Phi lập tức lóe lên tia hy vọng. Cô khẽ cắn răng, lòng mong muốn được cứu giúp trở nên vô cùng mãnh liệt, cũng không kịp suy nghĩ nhiều, lập tức chạy thẳng vào nhà máy qua một cánh cổng nhỏ bên hông tường rào.
Mấy tên côn đồ đuổi theo, một tên định đi vào theo, nhưng bị gã đeo khuyên mũi giơ tay chặn lại.
Gã tóc vàng dẫn đầu hỏi một cách khó hiểu: “Làm gì vậy?”
Gã đeo khuyên mũi hất hàm, ám chỉ: “Nghe nói, tối nay vị kia sẽ đến, tốt nhất là đừng gây chuyện.”
Nghe vậy, gã tóc vàng bực tức giật tóc, hùng hùng hổ hổ: “Vậy làm sao đây hả? Con khốn đó xịt hơi cay đầy mặt tao, cứ bỏ qua như thế à? Tao nuốt không trôi cục tức này đâu!”
Gã đeo khuyên mũi nhìn đôi mắt sưng đỏ của người anh em mình, trầm ngâm một lúc, cuối cùng mới đưa ra quyết định: “Đi, đi vào trong tìm người.”
***
Trình Phi từng nghe đồng nghiệp kể, trước đây khu nhà máy này là một trung tâm sửa chữa ô tô quy mô lớn, sau đó thị trường ế ẩm, doanh nghiệp cũ giảm bớt quy mô chuyển sang khu nhà máy mới nên nhà máy này bị bỏ hoang, cỏ dại mọc um tùm đã nhiều năm.
Trong sân cỏ mọc um tùm, khắp đó đều là đủ loại xe máy hạng nặng và xe bán tải đã được độ, thỉnh thoảng trong phía nhà máy cũng truyền đến những tiếng ồn ào, cảnh tượng này thật kỳ quái, chẳng khác gì nhà ma trong phim kinh dị cả.
Nhưng so với ma quỷ, Trình Phi càng sợ những kẻ vô nhân tính hơn.
Cô bước nhanh về phía nhà máy, dừng lại trước lối vào, trong lòng run sợ nhưng vẫn cẩn thận thò đầu nhìn vào bên trong.
Trái ngược hoàn toàn với sự hoang vắng chết chóc ở bên ngoài, bên trong nhà máy đầy ắp người.
Nam có nữ có.
Đàn ông thì hút thuốc, uống rượu, trên cổ và cánh tay xăm đủ loại hình xăm, nhìn là biết không phải người tốt. Còn những cô gái thì đều rất trẻ, gió bắc về đêm vốn đã se lạnh, nhưng quần áo của họ lại hở hang quá mức, lộ ra nhiều phần da thịt ở ngực và đùi, trang điểm đậm, miệng ngậm thuốc lá, thỉnh thoảng lại thốt ra vài câu tục tĩu.
Y như động bàn tơ của đám yêu ma quỷ quái.
“…” Trình Phi hoàn toàn không ngờ tới sẽ nhìn thấy cảnh tượng này.
Trực giác mách bảo với Trình Phi rằng đám người này không phải người tốt, xác suất họ giúp đỡ cô là rất nhỏ. Thậm chí, có khi họ còn là đồng bọn với mấy tên say xỉn vừa rồi.
Nghĩ đến đây, ý định “mượn điện thoại báo cảnh sát” trong đầu Trình Phi chợt vụt tắt.
Cô hít một hơi thật sâu, suy nghĩ vài giây, quyết định từ bỏ việc cầu cứu những người này rồi rón rén đi vào trong, định tìm lối thoát khác.
May là lúc này trời đã tối đen, ánh sáng trong khu nhà máy cũng không sáng lắm, đám người kia chỉ mải mê uống rượu, tán gẫu tìm vui, không ai chú ý đến Trình Phi.
Cô thuận lợi vào được bên trong nhà máy.
Nhà máy rất rộng, có hai tầng trên dưới, thang máy đã lâu không sửa chữa nên không dùng được nữa, Trình Phi đi dọc theo góc tường một đoạn, nhìn thấy một chiếc cầu thang sắt màu đen hình xoắn ốc, bèn khom người leo lên tầng hai.
Khác với sự ồn ào náo nhiệt ở tầng một, khu vực tầng hai rất yên tĩnh, cộng thêm đồ đạc ít ỏi đến đáng thương, chỉ có một cái đèn, một cái bàn đánh bài bị bể góc, vài cái ghế, mấy cái tủ sắt bị gỉ sét, một cái quạt lớn màu đen rẻ tiền. Nơi này trông quá trống trải, giống như một vùng cấm địa không độc lập nào đó.
Không chắc tầng hai có thực sự có người hay không, Trình Phi không dám lơ là, vẫn bước những bước chân rất nhẹ, mắt đảo quanh, cẩn thận quan sát xung quanh.
Nhưng đúng lúc này, một tiếng bước chân đột nhiên vang lên từ phía dưới cầu thang xoắn ốc, xen lẫn vài tiếng nói ồn ào của đàn ông.
…
Chết rồi!
Trình Phi giật mình, đường bên cầu thang xoắn ốc đã bị chặn, cô vẫn chưa tìm thấy lối thoát thứ hai. Trong lúc nguy cấp, cô nhìn trái nhìn phải, chỉ đành khẽ cắn môi mở tủ sắt ở góc ra rồi chui vào, sau đó trở tay đóng cửa tủ lại.
Ngay khi cửa sắt đóng lại, có rất nhiều người đi lên từ cầu thang xoắn ốc.
Trình Phi sợ đến mức không dám thở mạnh, tim đập nhanh, tất cả các dây thần kinh đều căng thẳng như dây đàn.
Qua khe hở của tủ sắt, cô nín thở nhìn trộm, trông thấy có bốn năm người đàn ông đi lên. Hai thanh niên trông giống vệ sĩ kéo ghế ra, sắp xếp lại.
Hai người xoay người ngồi xuống.
Một người trong đó mặc bộ vest màu bạc sáng, tay nghịch bộ bài tú lơ khơ, dáng vẻ cà lơ phất phơ, ánh mắt bệnh hoạn, trông có vẻ hơi thần kinh.
Người kia đeo một cặp kính không gọng trên sống mũi, khí chất nho nhã, điềm đạm, lịch sự.
Hai người mỗi người ngồi một bên, lại ăn ý để trống vị trí chính giữa, dường như vẫn còn khách quý chưa đến.
Trình Phi cuộn tròn trong tủ, lo lắng không yên, đang sốt ruột thì lại nghe thấy tiếng bước chân truyền đến từ phía dưới cầu thang xoắn ốc.
Trình Phi hơi sững sờ, nhìn sang đó theo bản năng, ánh mắt khẽ dao động.
Chỉ thấy một nhóm người đang từ từ bước lên cầu thang xoắn ốc, tất cả đều mặc vest đen, vẻ mặt lạnh lùng uy nghiêm. Trong số đó, người dẫn đầu là đặc biệt nhất.
Sự đổ nát của nhà máy bỏ hoang và đám đông xung quanh chỉ là phông nền, bóng tối lạnh lẽo bao trùm lấy anh, phác họa nên một thân hình cao lớn, thẳng tắp.
Khung xương của anh nổi bật, đường nét sắc sảo và cứng cáp, lòng bàn tay đang chơi đùa hai viên ngọc bích màu trắng, toàn thân toát ra sự sắc bén và quý phái, chỉ cần liếc nhìn từ xa qua khe hở cũng đủ để lại cho người ta một ấn tượng sâu sắc.
“Anh Chu.” “Anh Chu.” Hai người đang ngồi cung kính đứng dậy, chào hỏi lịch sự.
Người đàn ông lạnh nhạt gật đầu, cúi người ngồi xuống vị trí chủ tọa của bàn mạt chược, dùng những ngón tay thon dài gõ nhẹ hai cái lên mặt bàn, ra hiệu cho hai người ngồi xuống, thậm chí từ đầu đến cuối còn chẳng buồn ngước mắt lên.
Trong nháy mắt, bố cục trong phòng trở nên rõ ràng, thân phận địa vị của mọi người đều rõ mồn một.
Trình Phi run rẩy, không biết những người này là ai, cũng không biết họ muốn làm gì, chỉ có thể lấy ra miếng ngọc Phật đeo trước ngực, chắp hai tay trước ngực, vừa cầu nguyện vừa tiếp tục quan sát tình hình.
Khi vị khách quý ngồi xuống ở vị trí chủ tọa, hai người ban đầu cũng chẳng buồn giả vờ nữa, lập tức lật bài ngửa.
“Này.” Người đàn ông mặc vest sáng màu hất cằm, lạnh lùng nói: “Bồ của tôi có xảy ra chuyện với người của anh. Trước mặt anh Chu đây, nên làm thế nào hả, cho tôi một câu trả lời đi nào.”
Nghe vậy, người đàn ông đeo kính không gọng không biểu cảm gì, lạnh lùng liếc mắt nhìn ra phía sau.
Một thanh niên ăn mặc theo phong cách Punk lập tức mặt mày tái mét, trên trán toát ra một lớp mồ hôi lạnh, ừng ực nuốt một ngụm nước bọt.
Thấy đối phương không nói gì, người đàn ông mặc vest sáng màu lập tức nổi giận, cất cao giọng: “Mẹ kiếp, anh cho rằng tôi đang nói nhảm ư!”
Vừa dứt lời, người đàn ông ngồi ở vị trí chủ tọa đang nghịch viên ngọc bích trắng lặng lẽ liếc nhìn anh ta một cái.
Người mặc vest sáng màu nhận ra, khí thế lập tức giảm đi một nửa. Không dám làm càn trước mặt vị này, đành phải nén giận, hắng giọng, quay đầu nhìn về phía chủ tọa, cười xòa: “Không biết anh Chu có đề xuất nào hay không nhỉ?”
Vừa dứt lời, người đàn ông chơi đùa viên ngọc bích buông mắt, ngậm điếu thuốc vào miệng, người bên cạnh nhanh tay nhanh mắt, lập tức cúi người châm lửa cho anh.
Thuốc lá được châm, một làn khói trắng nhàn nhạt bay ra từ khoang mũi anh, ánh mắt anh xuyên qua làn khói trắng rơi vào một nơi vô định, không biết đang nhìn cái gì.
Chốc lát, anh chậm rãi đứng dậy.
Từ trường của toàn bộ không gian thay đổi một cách tinh vi, tất cả mọi người đều nín thở.
Tim Trình Phi như nhảy lên tận cổ họng, mười ngón tay nắm chặt mặt Phật, không còn can đảm ngẩng đầu lên nữa, cuộn tròn thân hình mảnh mai, trong tầm mắt chỉ còn lại đôi giày da đen không dính bụi bẩn bên ngoài khe hở.
Đối phương thong thả bước đi, khi đi ngang qua tủ sắt nơi cô trốn thì dừng lại.
Trình Phi: “…”
Cách một cánh cửa, cô nhìn chằm chằm vào đôi giày đó, hoàn toàn nín thở.
Trong không gian tĩnh lặng chết chóc, cô chỉ có thể nghe thấy tiếng tim mình đập loạn xạ, thình thịch, thình thịch.
Đột nhiên, giống như cảnh quay chậm trong phim, cùng với một tiếng “cộc” cực kỳ trong trẻo, viên ngọc bích trắng trong rơi xuống từ trên cao.
Trình Phi hơi nheo mắt, ngay sau đó, chủ nhân của viên ngọc bích co một gối lại, hơi ngồi xổm xuống.
Khoảng cách chưa đầy nửa mét, xuyên qua khe hở cũ nát của tủ sắt, một đôi mắt chấn động lòng người xộc vào tầm mắt cô. Rõ ràng là một đôi mắt đào hoa đẹp đẽ, nhưng vì màu đồng tử hơi nhạt nên trông vừa lạnh lùng lại bạc tình.
“…” Trình Phi đưa tay che miệng, hoảng sợ trợn to mắt.
Trong giây phút nhìn thấy cô, người đàn ông khẽ nhướn mày, trong mắt hiện lên một sự thích thú, bất ngờ nhưng không bất ngờ, giống như dã thú khóa chặt con mồi.
Bốn mắt nhìn nhau, chỉ trong vài giây ngắn ngủi, đầu óc Trình Phi ong ong, trong đầu chỉ còn lại một suy nghĩ: Tiêu đời rồi, bị phát hiện rồi.
Bình luận về bài viết này