Chương 2: “Trong bụng có con của anh.”

Sự tuyệt vọng như sóng thần ập xuống cuốn lấy Trình Phi.

Trong mắt cô đầy sự sợ hãi, cứ trừng trừng nhìn gương mặt của người đàn ông trước mặt, vẫn không thốt ra bất kỳ âm thanh nào như cũ.

Chỉ cách mỗi cánh cửa, người đàn ông co một cái chân dài nửa ngồi xuống trước chiếc tủ sắt, nhìn bóng dáng nhỏ bé cuộn tròn trong khe hở kia, ánh mắt màu sáng đầy vẻ nghiền ngẫm.

Mồ hôi lạnh thấm ướt quần áo trên người, Trình Phi cắn mạnh vào cánh môi, cũng nhìn chằm chằm vào đối phương, giằng co.

Không khí với thời gian dường như đều ngưng đọng.

Người đàn ông cứ nhìn chằm chằm cô như thế, không nói một lời, cũng chẳng có thêm bất kỳ hành động nào nữa.

Anh ở bên ngoài cửa tủ, cô ở bên trong cửa tủ, khe hở nhỏ hẹp này lại thành nơi lăng trì tra tấn tinh thần, người cầm đao thành thạo điêu luyện, còn cô thì đã nằm trên thớt, quyền sinh tử không còn nằm trong tầm kiểm soát của bản thân nữa.

Trước một giây Trình Phi không thể nào kìm chế được nữa, cuối cùng người đàn ông ở trước cửa tủ cũng đã cử động.

Anh vươn cánh tay trái ra.

“…” Trình Phi nắm chặt mặt Phật, lòng như tro tàn, biết mình khó mà tránh được.

Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, vô số cảnh tượng nhanh chóng hiện lên trong đầu óc cô, thậm chí cô còn bắt đầu hối hận vì sao trước khi đặt taxi trên mạng lại không hề video call với mẹ mình, nghĩ sai thì hỏng hết việc, có lẽ đã bỏ lỡ lần gặp cuối rồi…

Căng thẳng và hoảng loạn xen lẫn như sóng, khiến đầu óc của Trình Phi trở nên hỗn loạn tưng bừng.

Nhưng hướng đi của kịch bản lại nằm ngoài dự kiến của Trình Phi.

Cô vốn cho rằng người đàn ông sẽ mở cửa tủ và bắt cô ra ngoài, nhưng cảnh tượng đẫm máu cô đang nghĩ trong đầu lại không hề diễn ra — Anh chỉ nhặt lại viên ngọc bích trắng lăn dưới đất, sau đó lại ung dung tiện tay đóng kín cánh cửa tủ đang mở he hé này lại.

“…” Ánh mắt Trình Phi khẽ lay động, ngạc nhiên đến mức đồng tử giãn ra một chút.

Không đợi Trình Phi kịp phản ứng, người đàn ông bên ngoài cửa tủ đã đứng lên và rời đi.

Trình Phi kinh ngạc.

Vậy mà người này lại không làm kinh động đến người khác, không hề làm lộ sự tồn tại của cô? Tiếp theo, cô lại hồi tưởng về viên ngọc bích trắng rơi xuống đất một cách ly kỳ lúc nãy…   

Suy nghĩ rối bời, cô khẽ nhíu mày, bất giác lại dõi mắt theo chuyển động của người đàn ông qua khe hở nhỏ hẹp của tủ. Chỉ thấy anh dùng một tay chơi đùa viên ngọc, một tay hút thuốc, bước chân thong thả nhàn nhã bước ngang qua mấy tên vệ sĩ, ánh mắt đảo qua gương mặt của mấy người kia theo thứ tự, vẻ mặt lãnh đạm, không biết đang nghĩ gì.

Thanh niên ăn mặc theo phong cách Punk hiển nhiên rất sợ anh. Mặt mũi đầy mồ hôi lạnh, cúi cằm xuống, chột dạ sợ hãi, nơm nớp lo sợ, không dám nhìn thẳng vào mắt anh.

Một lúc sau, người đàn ông dừng bước, vững vàng đứng trước mặt thanh niên ăn mặc theo phong cách Punk.

Anh dùng bàn tay cầm điếu thuốc vỗ nhẹ vào mặt thanh niên ăn mặc theo phong cách Punk kia hai cái, hững hờ hỏi: “Là cậu chơi chị dâu hai à?”

Giọng nói trong trẻo lạnh lùng tùy ý, nhưng lại êm tai ngoài dự liệu.

Cuối cùng, thanh niên ăn mặc theo phong cách Punk không chịu được nữa, cậu ta vốn đã sợ đến run chân, lúc này đứng không vững nữa, phịch một tiếng quỳ xuống, thân thể cao to dường như đang run, cúi đầu không ngừng xin được khoan dung: “Là chị dâu hai quyến rũ em! Em hồ đồ, em không hiểu chuyện, anh Chu, cầu xin anh bỏ qua cho em, cầu xin anh, em không dám nữa đâu…”  

Người đàn ông làm như không nghe thấy, thờ ơ, bước chân quay trở về bàn đánh bài ngồi xuống, vừa vặn trên bàn có một bộ bài poker nằm rời rạc, anh tiện tay đảo đều.

Thanh niên ăn mặc phong cách Punk biết đối phương tâm địa sắt đá, vẫn chưa từ bỏ ý định, lại quay sang phía khác bắt lấy ống quần của người đeo kính không gọng, nước mắt giàn giụa, bảo: “Anh Lương, anh giúp em nói với anh Chu với, em đi theo anh 9 năm, không có công lao cũng có khổ lao, em thật sự nhất thời hồ đồ mà thôi! Anh Lương, anh giúp em với!”

Hạ Ôn Lương nhìn thanh niên ăn mặc phong cách Punk một cái, nghĩ đến tình nghĩa anh em những năm qua, chợt sinh lòng trắc ẩn. Anh ta im lặng hai giây, sau đó đứng dậy, trầm giọng kính cẩn nói với người ngồi ở chủ vị: “Anh Chu, quả thật những năm qua A Văn đã giúp ông Mai làm rất nhiều chuyện ở Philippines, chỉ trách cậu ta tuổi còn trẻ, rèn luyện nhiều sẽ tiến bộ thôi mà.”

“Rèn luyện?” Phàn Phóng giận quá bật cười: “Đem mẹ anh ra cho nó rèn luyện có được không hả?”

Hạ Ôn Lương nghe vậy ánh mắt cũng biến lạnh.

Đúng lúc này, động tác đảo bài của người ở vị trí chủ vị cũng dừng lại.

Bầu không khí đầy thuốc súng trên bàn đánh bài đột nhiên bị cắt đứt, biểu cảm giằng co của hai bên cũng dừng lại, thoáng chốc đều yên tĩnh đi, dồn hết sức lực nhìn về phía người đang nói chuyện.

“Đều là người một nhà, đừng vì chút chuyện nhỏ nhặt mà làm tổn thương hòa khí.”

Chu Thanh Nam chia đôi xấp bài poker đã đảo đều, năm lá một cụm, tiện tay ném cho ba bên đang ngồi, cũng không thèm nâng mắt, chỉ lạnh lùng bảo: “Gần đây, công ty có rất nhiều chuyện, là lúc cần dùng người. Mấy năm nay, công trạng của A Văn ở Manila rõ như ban ngày, ông Mai rất xem trọng nhân tài, trước khi tôi đến đây, ông ấy đã đặc biệt gọi cho tôi, bảo tôi nên chuyện lớn hóa nhỏ, quan trọng nhất chính là đừng để hai anh em các cậu xa cách nhau.”

Phàn Phóng cùng Hạ Ôn Lương nhìn vào mặt sau của những tụ bài trước mặt mình, đều không có lên tiếng.

Thanh niên ăn mặc phong cách Punk A Văn nghe xong câu này, cuối cùng khối đá lớn trong lòng cũng rơi xuống. Cậu ta khuỵu xuống như thể mất sức, nhắm mắt lại hít sâu một hơi rồi thở ra, cảm thấy may mắn vì ít nhiều gì mình cũng đã giữ được một mạng. 

Chu Thanh Nam ngồi ở chủ vị đã chia bài xong, nhàn nhã khẽ tựa vào ghế dựa, ánh mắt lãnh đạm đảo qua hai người Hạ – Phàn: “Tôi đã nói xong rồi, nghe hiểu không?”

Phàn Phóng với Hạ Ôn Lương ai nấy cũng đều có mục đích riêng muốn đạt được, nhưng lại khá kiêng kỵ cái người ngồi ở chủ vị bàn đánh bài, đương nhiên cũng chẳng dám tỏ ra điều dị nghị gì.

Hai người nhanh trí gật đầu: “Đã hiểu.”

Chu Thanh Nam nở một nụ cười ý vị sâu xa, hơi hất cằm ý bảo họ lật bài lên.

Ba người cùng mở bài lên, hai bộ chỉ có đôi, chỉ một bộ thùng phá sảnh, chiến thắng áp đảo không còn gì phải nghi ngờ.

Phàn Phóng nhìn lá bài, lòng càng thấy giận hơn, dán ánh mắt hình viên đạn lên người A Văn với Hạ Ôn Lương, gần như nghiền nát cả hàm răng của mình — Trên đầu một nhân vật lớn như anh ta bị cắm một quả sừng dài như thế, người phụ trách lại chỉ dùng một câu “Ông Mai xem trọng nhân tài” lấp liếm qua loa vấn đề, bảo anh ta để mặt mũi ở đâu nữa chứ?

Nhưng anh ta giận mà lại chẳng dám nói gì, thậm chí còn không dám phản đối một câu.

Không nhận được kết quả như mong muốn, đợi tiếp nữa cũng không có ý nghĩa gì cả. Phàn Phóng rất khó chịu, cuối cùng sau khi trầm mặc mấy giây anh ta cũng mở miệng nói với Chu Thanh Nam: “Anh Chu, tôi còn chút chuyện bên kia cần phải giải quyết, nếu như anh không còn gì khác dặn dò, tôi xin phép rút trước nhé?”

Chu Thanh Nam cũng không thèm nhìn anh ta, buông mắt phủi tàn thuốc rồi lắc lắc ngón tay.

Cuối cùng, Phàn Phóng liếc nhìn A Văn một cái rồi đứng dậy, hậm hực dẫn người của mình bước xuống cầu thang xoắn ốc rời đi, cũng chẳng thèm ngoảnh đầu lại.

Đợi sau khi đám người Phàn Phóng đã rời đi rồi, Hạ Ôn Lương bèn cười cười, cung kính khách sáo nói: “Anh Chu, chuyện hôm nay làm phiền anh rồi. Mấy năm nay chúng ta hiếm khi gặp nhau một lần, tôi thân làm chủ nơi này, mời anh đến Kim Loan uống vài ly nhé?”

Nghe thấy cuộc đối thoại lần này, Trình Phi trong tủ sắt lập tức mừng thầm một trận, chuẩn bị đợi chuồn êm sau khi những người này rời đi.

Không khí vô cùng yên tĩnh, đã mấy giây trôi qua mà vẫn chẳng nghe thấy hồi âm.

Trình Phi vô cùng sốt ruột, đưa mắt nhìn chằm chằm vào người đàn ông lạnh lùng ngồi ở chủ vị qua khe hở của ngăn tủ, trong lòng không ngừng mặc niệm: Xin đấy, xin đấy, đi nhanh một chút đi!

Phía bàn đánh bài bên này, Chu Thanh Nam cuối cùng cũng hút xong điếu thuốc trên tay.

Làn khói trắng làm mờ đi gương mặt anh, anh hơi nghiêng mắt, như có như không quét mắt về cánh cửa tủ sắt đóng chặt kia, ánh mắt đầy vẻ thích thú. Sau đó, anh dụi tàn thuốc ném vào thùng rác, thu tầm mắt lại, đứng dậy xuống lầu.

Đám người sau lưng Hạ Ôn Lương lập tức bước nhanh theo sau.

Tiếng bước chân dần dần rời xa.

Một phút sau, khi xác định tất cả mọi người đã rời khỏi khu vực lầu hai, Trình Phi trong ngăn tủ mới cẩn thận từng li từng tí chui ra ngoài. Vào thời điểm mấu chốt này, thoát thân mới là quan trọng, cô chẳng còn tâm trí nào để nghĩ đến những điều gì khác, cứ tiếp tục tìm kiếm lối ra khác.

Nhưng thật không may, Trình Phi đã tìm khắp tầng hai của nhà máy tận mấy lần, lại không hề phát hiện ra bất cứ cầu thang nào có thể thông thẳng ra ngoài. Cô rơi vào đường cùng, đành phải trở về đường cũ.

Vừa rồi, cô đã nấp trong tủ sắt lâu như thế, sau khi đám gã tóc vàng đi vào không tìm được người cũng đã rời đi rồi nhỉ…

Trình Phi nghĩ, cẩn thận từng li từng tí đi xuống cầu thang xoắn ốc, trở về tầng một của nhà máy lần nữa.

Đêm đã khuya, những người bên trong đó dường như vẫn còn phê thuốc, chẳng biết buồn ngủ cũng chẳng biết mệt mỏi, vẫn tụ thành tốp năm tốp ba hút thuốc uống rượu cược xúc xắc, một vùng không khí ngột ngạt.

Trình Phi cúi đầu xuống thật thấp, đi về phía cửa nhà máy dọc theo vách tường, âm thầm lặng lẽ, cố gắng giảm bớt cảm giác tồn tại của mình.

Nhưng vào lúc chỉ cách cánh cửa nhà máy một bước, một lực lớn va mạnh vào cô từ bên hông.

“…” Trình Phi đau đến nhíu mày, đưa tay ôm lấy khuỷu tay.

Vì sợ gây sự chú ý, cô cứ cúi đầu không thèm để ý, hoàn toàn không hề có ý định truy cứu là ai đã va vào mình. Ai ngờ kẻ xấu kia lại lên tiếng tố cáo trước, lập tức vươn tay ra chắn trước mặt cô.

“Này, không có mắt hả? Va vào người ta mà còn không biết nói xin lỗi nữa?” Kẻ lên tiếng là một người đàn ông lực lưỡng với hình xăm gai đen trên cổ, toàn thân nồng nặc mùi rượu, trong lòng còn đang ôm một cô gái trẻ mặc áo hai dây, quát lớn vào mặt Trình Phi .

“Thật xin lỗi.” Trình Phi không dám ngẩng đầu, ngỏ lời xin lỗi, tiếp theo muốn rời đi.

“Đợi đã.”

Cô gái mặc áo hai dây cảm thấy Trình Phi lạ mặt, cứ nhìn chằm chằm vào cô, thấy cô một thân váy trắng mặt mộc, trong trẻo đến mức không phù hợp với tất cả những thứ xung quanh, không khỏi nhíu mày, chất vấn: “Sao chưa bao giờ gặp cô thế. Cô ở đâu ra vậy?”

Cô gái kia cố tình cất cao giọng nói, chỉ trong nháy mắt, tầm mắt của những người chung quanh đều tụ về phía này tập trung vào người Trình Phi, từng ánh nhìn kỳ lạ ác độc, không có chút tôn trọng nào, nhìn từ đầu đến chân cô để đánh giá.

Lúc này, trái tim của Trình Phi đã nhảy lên cổ họng. Mấy giây sau, trước khi những người xung quanh mất đi kiên nhẫn, cô chợt cái khó ló cái khôn, thốt ra: “Tôi đến đây tìm người.”

Người đàn ông lực lưỡng xăm hình gai đen trên cổ hỏi một cách hung thần ác sát: “Tìm ai?”

“Tôi tìm, tôi tìm…” Trình Phi vừa hoảng vừa loạn, đang quanh co không biết nên trả lời thế nào, trong khoảnh khắc, đầu óc cô bỗng nhiên hiện lên một đôi mắt.

Đôi mắt đẹp hơi nhíu lại, màu mắt nhàn nhạt trong trẻo nhưng lạnh lùng, vô cảm, bạc tình, đầy hứng thú.

“Nói chuyện đi chứ!” Cô gái mặc áo hai dây văng tục: “Con mẹ nó, cô câm hay điếc thế?”

Trình Phi khẽ cắn môi, ôm tâm thái chết thì chết, nói một cách nhanh chóng: “Tôi tìm anh Chu.”

Lời vừa nói ra, sắc mặt của mọi người ở đó đều khẽ biến.

Người đàn ông lực lưỡng với cô gái mặc áo hai dây liếc nhìn nhau, hiển nhiên đều rất khiếp sợ — Sao con bé này lại biết vị kia, chẳng lẽ quen biết nhau thật?

Trong lúc nhất thời, mọi người ở đây đều bị lời bịa đặt của Trình Phi dọa sợ, đang suy nghĩ nên xử trí như thế nào, chợt một tiếng chửi thề hùng hùng hổ hổ vang lên phá vỡ sự im lặng.

“Cuối cùng cũng tìm được cô rồi!” Gã tóc vàng khạc mạnh một ngụm nước bọt nhổ xuống đất, thoắt cái vươn tay bắt lấy cổ tay Trình Phi, sức lực cực lớn, gần như muốn bóp nát xương cổ tay mảnh khảnh của cô: “Chạy đi, con mẹ nó, không phải cô giỏi chạy lắm sao? Có bản lĩnh thì chạy đằng trời cho ông đây đi!”

“Á…” Nỗi hoảng sợ và đau đớn cùng ập đến, sắc mặt Trình Phi thoáng chốc trở nên trắng bệch một mảng, rên lên một tiếng.

Cô gái mặc áo hai dây nhíu mày, vẫn lo lắng: “Tóc vàng, con nhóc này nói cô ta quen biết anh Chu, thật hay giả thế?”

“Cô tin lời nói bừa này của cô ta hả?” Gã tóc vàng cười gằn, thoắt cái ném Trình Phi xuống đất: “Tôi còn quen biết Ngọc Hoàng Đại Đế đây này.”

Trình Phi bị đau, một lúc lâu vẫn không đứng dậy nổi, tự biết đã không có đường lui, chỉ có thể kiên trì khẽ cắn môi, nói: “Tôi không hề lừa các người, tôi thật sự đến tìm anh Chu.”

“Cô còn dám ăn nói bừa bãi!” Gã tóc vàng tức điên lên, vung tay muốn đánh Trình Phi.

“Đợi đã.” Người đàn ông xăm hình gai đen có đầu óc hơn gã tóc vàng. Sợ Trình Phi thật sự có liên quan đến vị kia, động vào cô sẽ rước lấy họa, thế là vươn tay ngăn gã tóc vàng đang xúc động lại.

Ngay lúc thế cục càng lúc càng trở nên hỗn loạn, cô gái mặc áo hai dây vươn cổ ra liếc mắt một cái, trông thấy gì đó, bỗng nhiên huýt sáo, dùng mũi chân đá nhẹ Trình Phi nằm dưới đấy: “Này, không phải cô muốn tìm anh Chu hay sao, anh ấy nói chuyện điện thoại xong rồi, đang trở về kìa.”

Trình Phi bị nghẹn, quay đầu lại dưới sự kinh hãi.

Chỉ thấy chẳng biết từ lúc nào mà trên chiếc ghế sofa đen giữa tầng một của khu xưởng lại nhiều hơn một người. Có lẽ vì nóng nên anh đã tùy ý vứt chiếc áo vest màu đen vừa vặn trên người sang một bên, ống tay áo tối màu ở bên trong hơi xắn lên, để lộ ra hai cánh tay khỏe mạnh lực lưỡng. 

Trên bàn còn đặt một hộp thuốc, hai chai rượu và cả một bộ bài.

Anh không hút thuốc, không uống rượu, cũng không chơi bài, chỉ buông mắt lười biếng nhìn điện thoại, dường như cảm thấy không thú vị, trông có vẻ rất mất hứng.

Ánh sáng lạnh lẽo của màn hình chiếu sáng gương mặt đẹp trai kia, tăng thêm một chút lạnh lẽo.

Bỗng dưng, bên cạnh có người nói chuyện với anh, cung kính cúi người kề tai. Không biết anh nghe thấy gì, khẽ nhướn mày, mí mắt tùy ý giật nhẹ, hướng ánh mắt nhìn về phía Trình Phi.

Trình Phi: “…”

Không có bất kỳ ngôn ngữ nào trên đời có thể diễn tả được cảm nhận của Trình Phi vào giờ phút này, các ngón chân cô bám chặt vào đất, xấu hổ tuyệt vọng, muốn khóc cũng khóc không được.

Vừa rồi, sở dĩ cô dám nhắc đến tên của vị này, một là vì chính tai nghe thấy anh đã hẹn với người ta đến Kim Loan uống rượu, người không còn ở hiện trường không có cách nào đối chứng; hai là vì chắc chắn đám lâu la này không có can đảm đi tìm anh để xác minh lời cô nói…  

Thế nhưng trăm tính vạn tính, cẩn thận đến mấy cũng có sơ sót, vì sao người này lại vẫn còn ở đây thế!

Ngay lúc Trình Phi đang rũ rượi trong gió, lại trông thấy đôi môi mỏng của người đàn ông ngồi trên ghế sofa khẽ mấp máy, dường như đang nói gì đó với cấp dưới bên cạnh.

Đùng — Một tiếng vang lớn thoáng chốc nổ ra trong đầu Trình Phi.

Ý thức được việc lời nói dối của mình đã bị vạch trần, đầu óc Trình Phi xoay chuyển nhanh chóng. Đột nhiên, một suy nghĩ hoang đường từ sâu trong óc nhảy vọt lên.

Tiến hay lùi đều như nhau cả thôi, dù sao cô cũng đã ỷ lại vào anh một cách khó hiểu, không bằng lại đánh cược thêm một lần.

Người xưa có câu, người không vì mình trời tru đất diệt.

Đại ca à, xin lỗi nhé!

Một giây sau, bản năng sinh tồn đã chiến thắng tất cả. Trình Phi quyết định chắc chắn, thừa dịp những người chung quanh không để ý, cô đứng lên lao nhanh qua.

Phía bên kia, Chu Thanh Nam đang nghiêng đầu nói chuyện với người ta, ánh nhìn khóe mắt thoáng lóe lên, đã nhìn thấy một bóng dáng nhỏ nhắn lao về phía mình.

Váy trắng tinh khôi, gương mặt trong trẻo, trắng như thế, hoàn toàn không thuộc về đống hỗn loạn dưới đất, như hoa lan hồ điệp được bao phủ trong tuyết và sương mù, mạnh mẽ sinh trưởng dưới nhiệt độ thấp, mỗi cánh hoa chiếc lá đều tràn đầy sức mạnh và sức sống.

Loạng choạng lao đến, chân nam đá chân chiêu nhưng không chùn bước.

Từng làn sóng ánh sáng bóng tối lướt qua, chiếu sáng gương mặt xinh đẹp không tì vết của cô.

Ngay cả đêm tối đơn điệu gây chán ngán mọi khi, dường như cũng trở nên thăng hoa vào giờ phút này, nhuộm đi những lớp dịu dàng bị che giấu.

Ánh mắt của Chu Thanh Nam khẽ lay động, nhất thời có chút thất thần.

Trong giây phút cô lao đến, anh gần như vô thức vươn tay ra đón. Tiếp sau đó nữa, lại nhìn thấy cô gái trẻ dùng mười ngón tay nhỏ nhắn siết chặt lấy cổ áo sơ mi của anh, hàng mi khẽ chớp nhìn anh chằm chằm, cao giọng hét: “Muốn bội tình bạc nghĩa, vờ không quen biết em? Không có lương tâm, trong bụng em còn có con của anh đây này!”

“…”

•••••••

Tác giả có lời nhắn:

Chu Thanh Nam, đệ nhất nam chính đổ vỏ.


Bình luận

Bình luận về bài viết này