Chương 13: Mùi hương lạ

Khi Khương Ly theo Phó Vân Hành chạy đến phủ Thọ An Bá thì trời đã tối đen, trong sảnh chính ở tiền viện đèn đuốc sáng trưng, Liễu thị mắt đỏ hoe ngồi đó, còn Phó Thịnh thì vẻ mặt giận dữ chưa tan, đang đi qua đi lại không ngừng.

Phó Vân Hành đi nhanh vào cửa: “Cha, mẹ, cuối cùng đã xảy ra chuyện gì? Người nhà họ Từ đâu?”

Trong sảnh đặt hai cái rương lớn, bên trái trên bàn dài còn để hai phong thư, Liễu thị nức nở nói: “Đã đi rồi, là Từ phu nhân dẫn theo Vương phu nhân Thị lang cùng đến…”

Trước đây khi nhà họ Từ đính hôn với Bá phủ đã mời phu nhân của Hộ bộ Thị lang Vương Triết là Tề thị ra mặt làm mai mối, hiện giờ từ hôn, tất nhiên cũng phải mời Tề thị cùng đi. Nếu là ngày trước, chỉ e Tề thị không muốn nhúng tay vào vũng nước đục này, nhưng hôm nay nhà họ Từ như mặt trời ban trưa, Tề thị cũng không dám từ chối khéo.

Liễu thị nói tiếp: “Ý của nhà họ Từ là, lời đồn về tỷ tỷ con ba ngày còn chưa dứt, càng truyền càng lớn, nhà họ Từ cũng giúp tra xét rồi, nói không phát hiện là ai cố ý tung tin đồn nhảm; mà chuyện hôm ấy ở đạo quán Ngọc Chân, chúng ta thật sự không cách nào giải thích rõ được; còn nói Từ lão phu nhân vì tức giận mà hai ngày nay không ăn uống gì, Từ tướng quân cũng chịu không ít chê bai; nói phủ bọn họ cũng hết cách rồi, đợi việc này sáng tỏ sẽ nhận A Từ làm con gái nuôi, vẫn yêu thương con bé như thường.”

Phó Vân Hành tức đến nỗi lồng ngực phập phồng: “Toàn là lời quỷ quái gì vậy! Hạc Thần ca ca đã tra được nguồn gốc của lời đồn thất thiệt, chỉ mới ba ngày thôi mà nhà họ Từ đã ngồi không yên rồi, đây là sự coi trọng của họ đối với tỷ tỷ sao? Còn nhận làm con gái nuôi, trước mắt cái tỷ tỷ cần chính là sự tin tưởng của họ, dù thật sự không tin cũng không nhất thiết phải thêm dầu vào lửa lúc này, giờ thì hay rồi, vốn dĩ tin đồn đã xôn xao khắp nơi, giờ họ lại từ hôn, mọi người càng có cớ bôi nhọ tỷ tỷ!”

Liễu thị nghẹn ngào nói: “Những lời này ta và cha con đều đã nói rồi, nhưng nhà họ Từ ngay cả thư từ hôn cũng đã viết xong, lễ vật đính hôn trước đây cũng đã trả lại, sính lễ đã gửi đến phủ bọn họ cũng không cần một món, thật sự là không chừa đường sống nào.”

Nét mặt Phó Thịnh xanh đen thở dài: “Nói cho cùng thì cũng do nhà họ Từ đang đắc thế, nếu là 4 năm trước, chúng dám nói từ hôn là từ hôn sao?”

Phó Vân Hành siết chặt nắm đấm: “Thật hay cho một Từ Lệnh Tắc! Ba ngày trước hắn ta đâu có nói như vậy, con không phục, con sẽ đến Từ phủ tìm hắn ta, gặp thẳng mặt để hỏi rõ ràng —”

Phó Vân Hành giận không kiềm được, vừa quay người định bước đi thì thấy Phó Vân Từ không biết đã đứng ngoài cửa sảnh từ lúc nào, cậu ấy sững sờ: “Tỷ…”

Sắc mặt Phó Vân Từ tái nhợt, đôi mắt đỏ bừng, thân hình mảnh mai lung lay sắp đổ trong gió lạnh, Khương Ly vội bước lên phía trước: “Sao cô lại dậy rồi?”

Phó Vân Từ được Đan Phong đỡ đi vào cửa: “Cha mẹ muốn giấu ta, nhưng chuyện lớn như vậy, Đan Phong vẫn nói cho ta biết, ngay cả thư từ hôn nhà họ Từ cũng đưa đến rồi, dù sao cũng không thể để ta ngốc nghếch chờ đợi ngày thành thân được.”

Phó Vân Hành giận dữ nói: “Tỷ tỷ đừng nóng vội, ta đi tìm Từ Lệnh Tắc!”

Phó Vân Từ lắc đầu, đáy mắt ánh lệ mơ hồ: “Lần đầu là tổ mẫu hắn sai người đến, hắn có thể không biết tình hình, nhưng lần này là mẹ hắn tự mình đến, tất nhiên hắn biết rõ, có đi tìm hắn cũng vô ích thôi.”

Phó Vân Hành nhất thời nghẹn lời, còn Liễu thị và Phó Thịnh thì sớm đã suy nghĩ cẩn thận. Phó Vân Từ yếu ớt dừng lại một chút, nói: “Hiện giờ ta bị tin đồn nhảm quấn thân, đích thực không còn là mối lương duyên tốt đẹp, hôn sự đã từ thì cứ từ đi. Dù sao cũng không thể bị từ hôn rồi mà còn mất thể diện đến tận cửa làm loạn, ta cũng đâu phải không gả cho Từ Lệnh Tắc thì không được…”

Giọng nói của Phó Vân Từ nghèn nghẹn, nước mắt đọng lại ở đáy mắt, nhưng nàng ấy vẫn gắng gượng để không khóc ra. Liễu thị bước lên ôm lấy nàng ấy: “Con ngoan của ta, sao số con lại khổ thế này…”

Phó Vân Hành vẫn không muốn buông tha: “Nếu chúng ta nói với nhà họ Từ thật ra tỷ tỷ bị đồ tể tân nương tấn công thì sao? Chuyện này ngay từ đầu là do chúng ta cố tình giấu giếm, ngược lại làm mọi thứ ầm ĩ khó giải thích.”

Phó Thịnh khẩn thiết nói: “Con tưởng chỉ cần nói ra là có thể rửa sạch được tiếng xấu của tỷ tỷ con sao? Đồ tể tân nương kia tàn nhẫn độc ác, tỷ tỷ con lại thoát được khỏi tay gã, người bên ngoài sẽ nói thế nào?”

Phó Vân Hành nhìn Phó Thịnh, lại nhìn Phó Vân Từ vẻ mặt vẫn còn sợ hãi, bất lực nói: “Sự thật thì không dám nhận, lại phải gánh chịu một cái tiếng giả còn tổn thương hơn, thật không biết nên nói sao mới phải.”

Phó Thịnh nói: “Giả còn có thể điều tra rõ sự thật hôm đó, nhưng nếu nhận là thật, thì đó sẽ là vết nhơ cả đời tỷ tỷ con không thể rửa sạch.”

Phó Vân Từ khẽ ho khan, Khương Ly tiến lên nói: “Dù thế nào đi nữa, trước tiên phải lấy sức khỏe Phó cô nương làm trọng, bên ngoài trời lạnh, vẫn đừng nên ở đây quá lâu…”

Phó Vân Từ lộ vẻ cảm ơn, Khương Ly lại nói tiếp: “Vừa rồi cô nương có nói một câu không đúng, cô trong sạch đoan chính, không thẹn với trời đất, trái lại là Từ Lệnh Tắc kia, ngoài lòng si tình hư ảo ra thì không có lấy một phần gánh vác, chính hắn ta mới không phải mối lương duyên tốt đẹp. Chờ ngày lời đồn được quét sạch, tự nhiên sẽ là lúc hắn ta phải hối hận, cô tuyệt đối không thể vì vậy mà xem nhẹ mình.”

Phó Vân Từ gắng gượng chống đỡ đã lâu, giờ phút này cuối cùng không thể nhịn được nữa mà bật khóc nức nở.

***

Trên xe ngựa hồi phủ, Hoài Tịch bất đắc dĩ nói: “Lần trước Từ Lệnh Tắc kia còn mang vẻ mặt áy náy, nói gì mà chỉ cần nghe một câu của Phó cô nương, Phó cô nương nói sao thì hắn ta sẽ tin vậy, vậy mà nay mới qua ba ngày, thư từ hôn đều đã chuẩn bị xong. Nhà họ Từ bàn bạc việc từ hôn ít nhất cũng mất một hai ngày chứ, nói vậy tức là hắn ta về nhà chưa tới một ngày thì nhà họ Từ đã muốn từ hôn rồi, vậy hắn ta còn có ích gì?”

Trong lòng Khương Ly cũng có nghi ngờ: “Nhà họ Từ và phủ Thọ An Bá qua lại nhiều năm, mối hôn sự cũng là một đoạn giai thoại được mọi người ca tụng, nay phủ Thọ An Bá đang đứng trên đầu sóng ngọn gió, tốc độ từ hôn của nhà họ Từ quả thật là quá nhanh.”

Hoài Tịch phụ họa: “Đúng vậy, đây cũng đâu phải là đính hôn qua loa gì, mặc kệ Từ phu nhân kia nói thế nào, sau chuyện này hai nhà ắt sẽ trở mặt, nhà họ Từ hành động như vậy, sao những thế gia khác dám gả con gái qua đó nữa?”

Khương Ly cau mày, nhất thời chưa nghĩ ra được manh mối gì. Lúc này gió tuyết mới vừa dừng lại, xe ngựa lướt nhanh về phía phường Bình Khang, đợi khi đến Tiết phủ thì đã quá nửa giờ Dậu, vừa vào cổng đã thấy Cát Tường đứng chờ ở cửa lớn.

“Cuối cùng Đại tiểu thư cũng về rồi.” Cát Tường tiến lên đón, lại đưa ra một tấm thiệp mời: “Người dặn theo dõi thiệp mời sát sao, chiều nay thật sự đã được đưa đến, Từ lão phu nhân mời người ngày mai đến phủ.”

Khương Ly hơi sững sờ, đợi đến khi nhận lấy thiệp mời xem thử, quả nhiên đúng là do Từ lão phu nhân viết, ánh mắt nàng nheo lại: “Người của Từ phủ đâu?”

Cát Tường ra hiệu về phía phòng khách ở xa xa: “Đang đợi ở bên kia.”

Khương Ly gật đầu: “Em đi nói một tiếng, sáng mai ta sẽ tới.”

Cát Tường đi truyền lời, Khương Ly thì quay về Doanh Nguyệt Lâu. Chờ khi thay một bộ y phục nhẹ nhàng xong, nàng lấy nước thuốc mang về từ nghĩa trang, lại tìm một tờ giấy gai thô, lọc lấy phần cặn lắng, sau một hồi bận rộn gần nửa canh giờ, cuối cùng cũng hong khô được một lớp bột mỏng màu nâu nhạt.

Cát Tường và Như Ý không biết nàng đang làm gì, nhìn rất tò mò, mãi đến khi Hoài Tịch nói đó là vết bẩn trên quần áo của người chết, hai người mới sợ hãi lùi ra xa một chút. Khương Ly chăm chú phân biệt lớp bột mịn nhỏ như hạt đậu kia, nhưng cho đến canh hai vẫn chỉ phân tích ra bốn vị thuốc ban ngày, thấy sắc trời đã không còn sớm, nàng đành phải nghỉ ngơi trước.

Đầu giờ Tỵ ngày hôm sau, Khương Ly lên xe ngựa đến Từ phủ.

Nhà họ Từ mới đắc thế gần 2 năm nay, tổ trạch vẫn còn ở phường Hoài Trinh phía Tây Nam Trường An. Xe ngựa đi qua phường Bình Khang và phố Chu Tước, lại đi dọc về phía Nam, sau gần nửa canh giờ mới dừng lại trước cửa Từ phủ.

Hoài Tịch bước lên kêu cửa, không lâu sau thì cổng phủ mở ra, người gác cửa vừa nghe là Đại tiểu thư nhà họ Tiết đến nhà thì vội vã vào phủ thông báo. Chẳng mấy chốc, một người phụ nữ trung niên ăn mặc lộng lẫy quý phái bước nhanh ra đón, chính là Cảnh thị, mẹ của Từ Lệnh Tắc.

Khuôn mặt Cảnh thị tròn đầy như trăng, nét mặt hiền hòa, nói năng cũng ấm áp nhỏ nhẹ: “Mời Tiết cô nương vào phủ, đêm qua nghe nói cô đồng ý đến thăm, sáng sớm chúng ta đã chờ đợi rồi, làm phiền cô phải đi một chuyến.”

Vừa vào cửa phủ, Khương Ly lập tức đi thẳng vào vấn đề: “Không biết lão phu nhân không khỏe chỗ nào?”

Cảnh thị mỉm cười: “Cô nương quả nhiên là người nhanh gọn. Mẹ ta mắc chứng đau đầu kinh niên, mỗi khi vào đông là đặc biệt khó chịu, những ngày gần đây lại gặp chuyện ưu phiền, bà cụ đau đầu khó ngủ, chịu khổ không ít, cô vào xem sẽ rõ.”

Khương Ly không hỏi nhiều nữa, theo chân Cảnh thị đi vào sâu trong Từ phủ. Tổ trạch nhà họ Từ vốn chỉ có ba dãy viện, 2 năm gần đây mới tu sửa thêm hậu viện và hai dãy viện nhỏ hai bên, lúc này mới lộ ra vài phần khí thế, Từ lão phu nhân đang ở tại hậu viện phía Đông. Khác hẳn Bá phủ còn treo đầy lụa cưới, tuy nhà họ Từ cũng có vài dấu vết sửa sang, nhưng trong tầm mắt chỉ thấy một màu tuyết trắng xóa, đã không còn thấy sự trang hoàng vui vẻ gì.

“Mẹ, Tiết cô nương tới rồi —”

Tới thượng phòng hậu viện, Cảnh thị khẽ gọi một tiếng, nha hoàn trong phòng lập tức vén rèm lên. Khương Ly theo Cảnh thị bước vào, vừa vào cửa đã thấy một lão phu nhân hơn 60 tuổi, tóc mai đã hoa râm, đang nửa nằm trên ghế La Hán phía Bắc. Bà ta mặc một chiếc áo bông liền tay màu tím sẫm có hoa văn tròn, khuôn mặt đầy nếp nhăn, hốc mắt lõm sâu, khoé môi trễ xuống khiến vẻ ngoài đặc biệt nghiêm khắc cứng nhắc.

“Tiết cô nương đến rồi, mau dâng trà…”

Thấy Khương Ly, Từ lão phu nhân kéo ra một tia cười nhạt, đôi mắt vẩn đục đánh giá nàng từ trên xuống dưới. Khương Ly nói thẳng: “Nghe phu nhân nói lão phu nhân bệnh nặng, vậy không dám lãng phí thời gian nữa, ta xin phép bắt mạch cho người trước.”

Biểu cảm của Từ lão phu nhân sáng lên đôi chút, nói: “Cũng được, nghe nói y thuật của cô nương cao siêu, có thể cứu người chết đi sống lại, lão thân bị bệnh thật sự đã hết cách, nếu cô nương chữa được, có lẽ lão thân còn sống thêm được 2 năm.”

Tiểu nha đầu bưng ghế tròn tới đặt cạnh ghế La Hán. Khương Ly tiến lên ngồi xuống, nhận lấy gối kê mạch do Hoài Tịch đưa tới, chóp mũi bỗng ngửi thấy một mùi hương lạ có hơi quen thuộc. Nàng kín đáo nhìn quanh một vòng, không tìm được nơi phát ra mùi hương lạ, nhưng lại thấy trên bàn cạnh ghế La Hán có một quyển kinh Phật lật dở và một đĩa bánh hoa quế hạt dẻ chưa ăn hết.

Nàng thu hồi mắt, nói: “Mời lão phu nhân đưa tay ra.”

Cảnh thị bước lên giúp lão phu nhân vén tay áo, Khương Ly tập trung bắt mạch, chỉ chốc lát sau, nàng nói: “Lão phu nhân ngoài đau đầu, chắc là còn thấy đau răng, vùng trán có mạch đập không ngừng, sau tai cũng có cảm giác nóng lên, tứ chi cũng thường xuyên lạnh từ trong ra.”

Trên người Từ lão phu nhân đang đắp một chiếc chăn nhung dày, nghe vậy vẻ mặt bỗng nghiêm túc hẳn lên, nói: “Không sai, cô nương nói rất đúng, quả thật là có triệu chứng này, mỗi lần chứng đau đầu phát tác thì răng đau không chịu nổi.”

Khương Ly nói: “Khi còn trẻ lão phu nhân từng bị lạnh nặng, khí lạnh vào tận xương, sau đó tà khí lạnh vào gan, xâm nhập ngược lên não, đến mùa đông thì đặc biệt đau đầu, đau răng. Các đại phu trước đây lão phu nhân từng xem đa phần đều dùng phương pháp bồi bổ ấm để điều hòa, nhưng họ dùng thuốc quá mạnh, lại không điều kinh hoạt lạc, khiến tà khí nóng tích tụ, động mạch sau tai đập mạnh hơn mức thường.”

Khương Ly đứng dậy nói: “Mời lão phu nhân nằm xuống.”

Giờ phút này lão phu nhân không dám coi thường Khương Ly, lập tức nằm ngay ngắn xuống. Khương Ly dùng tay ấn nắn vài huyệt vị trên trán và sau tai bà ta một lát, nói: “Trước khi kê đơn ta cần dùng châm lấy máu, lão phu nhân có đồng ý không?”

Hai chữ “lấy máu” khiến mọi người trong phòng biến sắc, nhưng Từ lão phu nhân bị bệnh này tra tấn đã lâu, lấy lại bình tĩnh rồi nói: “Cô nương cứ việc chữa trị, lão thân cũng phải thử mới biết.”

Khương Ly gật đầu, đợi Hoài Tịch đưa túi kim châm lên, trước tiên lấy châm bạc dài một tấc đâm vào sau tai lão phu nhân, châm sâu ba phần rồi xoay nhẹ để điều chỉnh nông sâu, rất nhanh đã thấy một giọt máu đen rỉ ra, chờ lau sạch máu ứ, nàng lại đổi bên cạnh châm tương tự, bên kia cũng rỉ ra máu đen. Lúc này Khương Ly lại bảo lão phu nhân tháo giày tất, rồi châm vào các huyệt Hành gian, Thái xung, Trung phong trên kinh Túc Quyết Âm, thấy huyệt Thái xung chảy ra máu đen, mới tiếp tục châm cứu các huyệt trên kinh Túc Thái Dương và Dương Minh.

Cứ vậy qua hai khắc đồng hồ, Khương Ly thu châm hỏi: “Hiện giờ lão phu nhân cảm thấy thế nào?”

Từ lão phu nhân mở mắt, vô thức sờ lên trán và sau tai, lại nhẹ nhàng mím răng, ngạc nhiên nói: “Mấy chỗ có mạch đập đã yên ổn hơn nhiều, đầu hình như cũng bớt đau, răng cũng không đau như trước nữa.”

Khương Ly thu hồi túi kim châm, nói: “Ta sẽ kê một phương thuốc cho lão phu nhân, mỗi ngày uống ba lần, liên tục bảy ngày có thể trừ được bốn phần bệnh. Lão phu nhân bệnh đã lâu ngày, khó mà trị tận gốc, sau này cần chú trọng điều dưỡng.”

Từ lão phu nhân nửa ngồi dậy, nói: “Được, nghe theo cô nương.”

Khương Ly yêu cầu giấy bút, bút lướt như mây trôi nước chảy, viết đơn thuốc giao cho Cảnh thị. Cảnh thị xem xong nhẹ giọng tán thưởng: “Cô nương dùng thuốc rất đơn giản, đều là những dược liệu thông thường, bên ngoài thường nói phương thuốc càng đơn giản thì y thuật đại phu càng cao siêu, xem ra thật sự là như vậy.”

Khương Ly nói: “Phương thuốc trị bệnh thực sự vốn chẳng phức tạp.”

Nàng bảo Hoài Tịch thu dọn hòm thuốc, lại nói với Từ lão phu nhân: “Lão phu nhân khí ngược vào gan, tuyệt đối không được giận dữ hoặc buồn thương quá độ. Nếu đầu đau muốn vỡ mà không tìm được chỗ đau, kèm theo tứ chi lạnh ngược đến đầu gối, thì chính là triệu chứng xấu, cần phải hết sức cẩn thận.”

Cảnh thị liên tục gật đầu đồng ý, Khương Ly nhìn trời rồi đứng dậy từ biệt, Từ lão phu nhân không nhịn được hỏi: “Vậy lão thân còn cần châm nữa không? Phương pháp châm huyệt lấy máu này của cô nương có nguồn gốc từ đâu?”

Khương Ly kéo môi nói: “Tạm thời không cần châm nữa, phương pháp này là sư phụ giang hồ của ta truyền dạy, ta cũng không rõ nguồn gốc.”

Từ lão phu nhân gật đầu, lại căn dặn Cảnh thị: “Con tiễn Tiết cô nương thay ta.”

Cảnh thị đáp lời, dẫn theo Khương Ly quay về đường cũ, chưa đi được mấy bước, Cảnh thị đã lấy một túi gấm trọng lượng không nhẹ ra từ trong tay áo: “Khương cô nương y thuật cao siêu, chút tâm ý này xin cô nương nhận cho.”

Khương Ly gật đầu, Hoài Tịch bèn bước tới nhận lấy tiền chẩn bệnh, sau khi ước lượng nặng nhẹ thì thầm tặc lưỡi trong lòng.

Lúc này Cảnh thị trầm mặc chốc lát rồi nói: “Nghe nói cô nương từng đến phủ Thọ An Bá chẩn bệnh cho Đại tiểu thư nhà họ, dám hỏi cô nương, vị Đại tiểu thư ấy mắc phải bệnh gì vậy?”

Khương Ly thản nhiên đáp: “Bệnh tình của người bệnh là chuyện riêng tư, xin phu nhân thứ lỗi ta không thể tiết lộ.”

Trên mặt Cảnh thị hiện lên chút lúng túng, lại gượng cười nói: “Không sao, không sao, là ta đường đột rồi, ta cũng chỉ là muốn quan tâm đến đứa nhỏ ấy thôi, cô nương không nên nói…”

Suốt dọc đường ra đến cổng phủ, Cảnh thị tiễn Khương Ly lên xe ngựa rồi mới quay người trở về.

Đợi xe ngựa ra khỏi con phố dài nơi Từ phủ tọa lạc, Hoài Tịch không nhịn được nói: “Sao cô nương không hỏi?”

Khương Ly đang trầm ngâm, nghe vậy hỏi lại: “Hỏi gì?”

Hoài Tịch sửng sốt: “Tất nhiên là hỏi chuyện liên quan đến Phó cô nương rồi. Vị lão phu nhân kia trông có vẻ khó nói chuyện, nhưng Từ phu nhân thì có thể nói với cô nương mấy câu, bà ta nói quan tâm đến Phó cô nương, xem ra cũng không giống giả vờ.”

Khương Ly nói: “Chẩn bệnh là chẩn bệnh, không phải để thăm dò chuyện riêng, hơn nữa ta cũng không cần hỏi nhiều… Trước khi chúng ta đến, chắc là bên cạnh Từ lão phu nhân có một vị cô nương ngồi cùng.”

Hoài Tịch giật mình: “Cô nương? Nhưng Từ phủ chẳng phải chỉ có một người cháu nội là Từ công tử sao?”

Ngữ điệu Khương Ly thanh thoát nhẹ nhàng nói: “Trên bàn nhỏ cạnh ghế La Hán có một quyển kinh Phật đang mở, trang sách còn có nếp gấp chứng tỏ có người vừa mới đọc, nhưng chữ trong kinh Phật kia rất nhỏ, tất nhiên không thể là lão phu nhân tự xem được; mà cạnh kinh Phật còn có một đĩa điểm tâm chưa ăn hết, tính tình lão phu nhân nghiêm khắc, hạ nhân bình thường không thể tùy tiện ăn điểm tâm trước mặt bà ta. Khi ta ngồi xuống cạnh ghế La Hán đã ngửi thấy một mùi hương lạ, lại có hơi quen thuộc, chỉ là ta không nhớ ra đã từng gặp qua ở đâu.”

Hoài Tịch khó hiểu hỏi: “Mùi hương lạ gì?”

Khương Ly cẩn thận nhớ lại: “Không phải hương hoa hay trầm hương mà nữ tử thường dùng, mà là mùi thuốc, bên trong có mùi gừng lát và Quảng hoắc hương đặc biệt rõ…”

Nói đến đây, ánh mắt Khương Ly chợt lóe lên: “Quảng hoắc hương…”

Nàng khẽ thì thầm một câu, như chợt nghĩ ra điều gì then chốt, nhưng lông mày lại càng nhíu chặt, hiển nhiên vẫn còn có điều nghi vấn. Hoài Tịch không dám quấy rầy nàng, suốt đường đi đều im lặng không lên tiếng nữa.

Cứ vậy về đến Tiết phủ, Khương Ly gọi người gác cổng tên Trường Cung đến Doanh Nguyệt Lâu.

Nàng lấy ra một bức họa vừa mới vẽ xong, phân phó: “Ngươi giúp ta đến Vinh Bảo Đường một chuyến, hỏi xem trong 2 tháng gần đây họ có từng chế tác một đôi khuyên tai san hô thế này không, tiện thể giúp ta thăm dò xuất thân của lão phu nhân trong phủ Từ Tướng quân ở phường Hoài Trinh. Nếu phủ chúng ta có ai hỏi đến, ngươi chỉ cần nói là ta nhờ đi mua trang sức là được.”

Trường Cung vốn là con của người làm trong Tiết phủ, cha mẹ mất sớm, chưa từng được phân phó việc gì chính thức, hiện chỉ làm chân chạy vặt ở cổng. Mà vị Đại tiểu thư trước mặt lại đối đãi ôn hòa, có danh tiếng sẵn có, nếu được nàng coi trọng, sau này cũng coi như có chỗ dựa trong phủ. Trường Cung liên tục dạ vâng, vội vàng rời khỏi Doanh Nguyệt Lâu.

Hoài Tịch không rõ: “Cô nương muốn tra cái gì?”

“Nếu ta đoán không sai, e rằng ta sắp tìm ra người dẫn đầu bịa đặt về A Từ rồi.” Nói đến đây, đáy mắt Khương Ly sinh ra vài phần lạnh lẽo, giống như vẫn còn khó tin: “Lại dùng đến cả Quảng hoắc hương…”

Nàng còn đang lẩm bẩm, bỗng nhiên biểu cảm biến đổi: “Đợi đã, Quảng hoắc hương, hương —”

Nàng cứ như nghĩ tới điều gì, lập tức đứng phắt dậy, tìm gói bột thuốc lấy được tối qua, lại cầm kẹp tre cẩn thận phân biệt, một khắc nào đó, vẻ mặt nàng khẽ sáng lên: “Thì ra không phải loại thuốc thông thường —”

Hoài Tịch vẫn còn chưa hiểu, nhưng Khương Ly đã không đợi được, vội vàng khoác áo choàng, nói: “Đi, tới Đại lý tự!”


Bình luận

Bình luận về bài viết này