Cửa Thuận Nghĩa canh phòng nghiêm ngặt, Khương Ly vừa xuống xe ngựa, còn đang suy nghĩ nên thông báo thế nào thì lính gác cửa đã nhìn về phía các nàng, sau khi xác nhận trong chớp mắt, lính gác nhanh chóng bước tới: “Cô nương muốn đến Đại lý tự?”

Khương Ly đáp đúng: “Sao ngươi biết?”

Lính gác cung kính nói: “Bùi Thiếu khanh đã cho người dặn dò, nếu cô nương đến thì không cần thông báo, cứ cho vào thẳng. Mời cô nương.”

Trong lòng Khương Ly thoáng qua chút là lạ, nhưng không suy nghĩ sâu, bước nhanh vào cửa thành đi về phía nha môn Đại lý tự, đến bên ngoài nha môn, thị vệ trực ban của Đại lý tự vừa thấy nàng cũng nói: “Mời cô nương, đại nhân chúng ta đã dặn qua, cô nương đến thì không cần thông báo.”

Đi vào nha môn không trở ngại gì, thị vệ dẫn Khương Ly đến tiểu viện phía Đông nơi Bùi Yến xử lý công vụ, còn chưa tới cửa, Cửu Tư đã bước nhanh ra đón: “Cô nương tới rồi, đại nhân chúng ta đang gặp những người nhà của các nạn nhân.”

Khương Ly nhìn về phía sau hắn ta: “Là ai?”

Cửu Tư đáp: “Là Khang lão gia, Tiền đại nhân và Kim công tử. Hôm qua sau khi cô nương rời đi, công tử đã tự mình đến mấy đoàn kịch một chuyến, sáng sớm hôm nay lại mời những người thân của các nạn nhân tới để xác minh, Trịnh đại nhân và Uông công tử đã hỏi xong và rời đi từ sớm.”

Vừa nói, Cửu Tư vừa khẽ nâng cằm: “Cô có thể đến hành lang chờ.”

Đi đến hành lang là có thể nghe thấy lời nói trong phòng, việc này vốn không phải phép, nhưng đây là ý của tiểu đồng thân tín nhất bên cạnh Bùi Yến, nên Khương Ly bèn công khai chính đáng bước đến đứng ngoài cửa sổ phía Tây hành lang.

“… Mời đoàn Tam Khánh là vào tháng 4 năm nay, lúc đó là sinh nhật 22 tuổi của Vận nhi, cũng là sinh nhật cuối cùng con bé còn ở lại nhà họ Khang, chúng ta đã sắp xếp tổ chức thật long trọng cho nó. Như Tiền đại nhân đã nói, cũng là mấy vở diễn đó, khi ấy không xảy ra việc gì khác thường, người trong đoàn kịch cũng rất quy củ…”

Người đang nói chính là Khang Long, ông ta lại nói: “Vận nhi vì việc làm ăn của cửa hàng nhà họ Khang mà lỡ dở đến 22 tuổi, mãi đến tháng 3 năm nay, nhà họ Dương ở Quảng Lăng thúc giục nhiều lần mới định được hôn sự. Thấy con bé không ở lại nhà được bao lâu nữa, ta cũng muốn thể hiện chút tấm lòng của người làm bác, đoàn kịch là ta mời, tiệc rượu thì tổ chức ở nhà của Nhị phòng cách chúng ta một bức tường.”

“Vận nhi là người thích sôi nổi, còn Khang Cảnh Minh thì, hừ, nó không muốn tỷ tỷ nó xuất giá sớm, từ khi nhà họ Dương ở Quảng Lăng cho người tới, nó liền xem những ai thúc giục tỷ tỷ nó xuất giá như kẻ thù. Nói cho cùng thì cũng do Vận nhi che chở nó, nếu Vận nhi gả đến Quảng Lăng thì một kẻ không danh không phận như nó làm sao sống yên trong cái nhà này? Vận nhi đối với người đệ đệ này không còn gì để nói, sau khi định xong ngày cưới, Vận nhi đã rút một khoản tiền lớn từ cửa hàng, đến giờ cũng không biết đã đi đâu, ta hoài nghi là đã đưa cho Khang Cảnh Minh rồi. Ta nhớ rõ ngày đó trong tiệc sinh nhật, đến cuối cùng nó mới xuất hiện, người trong đoàn kịch hoàn toàn không có cơ hội trò chuyện với nó.”

Lời vừa dứt, Khang Long hỏi tiếp: “Tại sao đại nhân lại tra hỏi những đoàn kịch có qua lại với nhà chúng ta? Chẳng lẽ hung thủ là người trong đoàn kịch?”

Bùi Yến nói: “Chuyện bên trong không tiện nói rõ, Kim công tử thì sao?”

Giọng điệu Kim Tòng Thiện ôn hòa nói: “Ngô gia không thích hưởng lạc, Nhược Hàm từng xem diễn hai lần, một lần ở Trịnh gia, lần khác là ở phủ chúng ta, nhưng cả hai lần nàng ấy đều không phải chủ nhà, hầu như không tiếp xúc gì với người trong đoàn kịch, thường ngày lại càng không đến lầu trà quán rượu nghe hát. Về phần ta thì càng không thích mấy thứ đó, phủ chúng ta mời đoàn kịch cũng là vì cha ta, cha ta nghe hát đã nhiều năm, là bạn của sư phụ Minh Thu ở đoàn Vịnh Xuân, còn từng học qua vài ngón nghề.”

Bùi Yến khẽ đáp một tiếng, ánh mắt đảo qua song cửa, thấy những người này cũng không còn gì khai báo nên không giữ họ lại nữa, trấn an vài câu rồi sai Thập An tiễn khách.

Chẳng bao lâu rèm cửa được vén lên, Kim Tòng Thiện đi đầu bước ra, trông thấy Khương Ly thì hắn ta có hơi kinh ngạc. Đợi khi Khang Long và Tiền Vịnh Chi cũng ra, Khang Long lập tức nhận ra nàng: “Sao Tiết cô nương lại ở đây?”

Khương Ly tiến lên: “Có việc muốn tìm Bùi đại nhân.”

Khang Long đảo mắt một vòng, hình như đã hiểu ra điều gì, lúc này rèm cửa bên kia lại được vén lên, chính là Bùi Yến ra đón, mấy người nhìn nhau chốc lát rồi lần lượt rời khỏi tiểu viện.

Bọn họ vừa đi, Khương Ly lập tức nói: “Ta đã biết vết bẩn trên váy là thứ gì rồi!”

Ánh mắt Bùi Yến hơi trầm xuống: “Vào trong rồi nói —”

Khương Ly vào cửa nói: “Hôm qua nghi ngờ là thuốc, sau khi về phủ ta đã lọc lấy phần cặn lắng, nhưng mãi đến chiều nay ta mới nghĩ ra được cuối cùng đó là thứ gì. Là thuốc, nhưng không phải thuốc thông thường, mà là hương thuốc.”

Bùi Yến thật chưa nghe qua: “Hương thuốc là gì?”

Ngữ điệu Khương Ly dồn dập: “Lấy hương làm thuốc, ngoài cam thảo, nhục quế, nga truật và đinh bì ra, ta phát hiện trong thuốc bột còn có đinh hương và hoắc hương, có thể còn có cả cam tùng và thanh mộc hương. Phương thuốc này có thể điều dưỡng tỳ vị, nhưng có lời đồn rằng người dùng lâu sẽ khiến toàn thân phát ra mùi hương, trong dân gian có người dùng nó để sắc thành thang thuốc, cũng có người luyện với mật ong thành thuốc viên gọi là Hương Thân Hoàn, nhưng người dùng đa phần là nữ tử, nếu có nam tử dùng thuốc này, phần lớn là người trong đoàn kịch hoặc kẻ lui tới chốn tửu sắc.”

Bùi Yến nói: “Người trong đoàn kịch thì trùng khớp với đầu mối trước đó.”

Nói đến đây, ánh mắt hắn khẽ chớp: “Ngoài hiệu thuốc, e là những cửa hàng chuyên bán phấn son cũng có thể bán loại thuốc này.”

Không đợi Khương Ly lên tiếng, hắn đã gọi Thập An: “Cho gọi Lư Trác đến đây.”

Thập An đáp lời rời đi, Bùi Yến vừa cầm bút viết đơn hương thuốc, vừa chậm rãi hỏi: “Làm sao phát hiện ra mấy vị thuốc sau cùng?”

Khương Ly đáp: “Tối qua về phủ, Từ lão phu nhân sai người gửi thiệp mời ta qua phủ chẩn bệnh, mãi đến hôm nay khi ngửi thấy một mùi hương lạ ở phủ Từ lão phu nhân, ta mới nhận ra mình đã bỏ sót thứ gì.”

Nàng lại hỏi: “Lời đồn về Phó cô nương có đầu mối gì không?”

Bùi Yến viết xong đơn hương thuốc, nghiêm giọng nói: “Ở chợ Đông tra được một thiếu niên, nghi ngờ là người đã tung tin đồn, ở đạo quán Ngọc Chân cũng tra được một kẻ từng đến dò xét vụ mất tích của Phó Vân Từ. Ta đã tìm nhân chứng vẽ lại chân dung, nhưng trí nhớ của nhân chứng mơ hồ nên bức họa không chính xác lắm, chưa tra được hai người này đang ở đâu.”

Khương Ly muốn nói lại thôi, lúc này Lư Trác bước nhanh vào: “Đại nhân có gì phân phó?”

Bùi Yến đưa phương thuốc hương ra: “Ngươi lập tức tới các hiệu thuốc lớn, tra xem nhà ai từng bán hương thuốc kê theo đơn này, nhất là những nơi từ tháng 6 trở lại đây thường xuyên kê thuốc, có một vài dược liệu khác cũng không sao. Bảo Phùng Ký dẫn người đến mấy cửa hiệu bán son phấn và hương phẩm lớn như Ngưng Hương Các, Phù Hương Trai và Lâm Hạ Xuân Đường một chuyến, xem họ có bán loại Hương Thân Hoàn tương tự không, nếu có thì mua mỗi loại một viên mang về, đồng thời phái người đến những chốn gió trăng tìm hiểu xem nơi nào trong thành chuộng dùng thứ này.”

Lư Trác tuân lệnh, vội đến trước nha môn triệu tập người.

Lúc này Khương Ly có chút đăm chiêu: “Dược liệu dùng trong Hương Thân Hoàn còn xem như phổ thông, nhưng hương liệu thì không rẻ. Hai nạn nhân bị hại cách nhau 3 tháng, nếu là người của gia đình bình thường sẽ không gánh nổi chi phí trong 3 tháng này, khả năng phân tán Hương Thân Hoàn khắp nơi cũng không lớn, hẳn là hung thủ không thiếu tiền bạc…”

Lúc này Bùi Yến mới tiếp lời: “Hơn nữa rất có khả năng hung thủ chính là kẻ bán loại thuốc này.”

Lời này khiến tim Khương Ly căng thẳng: “Ý ngài là hiệu thuốc và hiệu hương?”

Bùi Yến gật đầu: “Hung thủ ranh ma, gần như không để lại đầu mối gì, có thể ma sát làm dính hương thuốc lại tại nơi phân xác, chỉ chứng minh gã đã quá quen với thứ này đến mức không để ý, nên mới sơ suất khiến y phục người chết dính theo ra ngoài.”

“Đại nhân nói có lý.” Khương Ly rất tán đồng: “Như vậy có thể loại trừ những kẻ có địa vị không cao trong đoàn kịch, một là vì khó có bạc chi trả, hai là bọn họ dùng thuốc này với mình cũng không có lợi gì.”

Nghe vậy, Bùi Yến lấy ra một danh sách từ bàn sách: “Đã tra xét các đoàn kịch và tạp kỹ nhiều ngày, phát hiện có không ít người biết hóa trang, nhưng có thể mô phỏng giống hệt giọng người khác thì không nhiều, ngoài hai đoàn kịch được ba người kia nhắc tới trước đó, Đại lý tự và Kim Ngô Vệ đã lục soát hơn mười quán rượu và quán hát khắp Trường An. Sau khi tra xét hơn trăm người trong các đoàn, chỉ thu thập được năm người trong danh sách này, nhưng cả năm đều có chứng cứ vắng mặt tại hiện trường. Xét đến việc hung thủ có hai người, bắt đầu từ hôm nay, manh mối về đoàn kịch sẽ chỉ tập trung điều tra xem năm người này có tình nghi gây án hay không.”

Khương Ly nhận lấy danh sách, mắt nhanh chóng lướt qua, nói: “Trình Phương Tuân…”

Ba chữ vừa thốt ra, Khương Ly đã thầm kêu không ổn, quả nhiên Bùi Yến có chút bất ngờ: “Cô nương biết người này?”

Trình Phương Tuân là lão sư phụ của Thiên Âm Lâu, năm đó Lý Sách vì muốn học hát hí mà kiên quyết muốn xin vào làm đệ tử ông ấy. Người khác thì Khương Ly không biết, nhưng với người này nàng lại ấn tượng khá sâu, suy nghĩ của nàng đều đặt hết vào vụ án, lại quên mất mình không nên biết người này.

Khương Ly khẽ mím môi: “Từng nghe qua.”

Bùi Yến nhìn nàng một cái thật sâu, cũng không truy hỏi, chỉ nói tiếp: “Trình Phương Tuân đã ngoài 50, nay lại đang mang bệnh nặng trong người, khả năng gây án không lớn, nhưng đệ tử của ông ấy thì có mấy người, đều đã học được vài phần kỹ thuật mô phỏng giọng nói.”

Ngón tay Khương Ly siết chặt danh sách: “Đồ đệ?”

Bùi Yến nói: “Có bốn năm người vẫn đang được điều tra.”

Trong đầu Khương Ly hiện lên bóng dáng Lý Sách, miệng lại thản nhiên nói: “Có 5 người bị hại, muốn xác định đối tượng tình nghi có chứng cứ vắng mặt hay không cũng không khó, chỉ xem phía hương thuốc có manh mối nào có thể đối chiếu được không.”

Đang nói chuyện, Cửu Tư lại bưng hai chén trà nóng tiến vào: “Mời cô nương dùng trà, hôm nay Hoàng Nha núi Hoắc mới lấy về, tiểu nhân vừa nấu xong, mời cô nếm thử.”

Khương Ly nhận lấy chén trà, ánh mắt lướt qua thì thấy Bùi Yến đang uống trà như không có gì, dáng vẻ như đã quen dùng từ lâu. Khương Ly khẽ gạt bọt trà, không nhịn được hỏi: “Hoàng Nha núi Hoắc không được xếp vào tám loại trà nổi danh ở Trường An, hơn nữa loại này hậu vị ngọt nhẹ nhưng hơi chát đầu lưỡi, sao đại nhân lại thích trà này?”

Bùi Yến bình thản nói: “Có một cố nhân từng thích loại trà này.”

Ngón tay Khương Ly khẽ siết chặt, nắp trà chạm vào thành chén phát ra tiếng vang rất khẽ, đang không biết tiếp lời thế nào thì bên ngoài bỗng truyền đến tiếng bước chân, ngay sau đó rèm được vén lên, Phó Vân Hành bước vào —

“Hạc Thần ca ca, có phải có manh mối mới rồi không?”

Thấy Khương Ly cũng ở đó, Phó Vân Hành lộ vẻ mừng rỡ: “Tiết cô nương.”

Khương Ly khẽ gật đầu, Bùi Yến bên cạnh nói: “Tiết cô nương vừa mang đến một phát hiện mới, vết thuốc bẩn kia là hương thuốc, hiện ta đang sai nhóm người Lư Trác đi dò la nơi có thể bán hương thuốc.”

Khương Ly lại hỏi: “Tỷ tỷ của ngài sao rồi?”

Phó Vân Hành giận dữ chưa nguôi: “Hôm qua cô nương đi rồi, ngoài mặt tỷ tỷ không sao, nhưng suốt đêm không nói một lời. Tính tình tỷ ấy hòa nhã mềm mại, chịu uất ức lớn cỡ nào cũng chỉ tự trách bản thân, mà chúng ta lại đuối lý, không thể làm gì nhà họ Từ.”

Khương Ly không đồng tình lắm: “Là ai đuối lý, phải tra rõ nguồn gốc lời đồn mới biết được.”

Phó Vân Hành không nghĩ nhiều, gật đầu nói: “Đến lúc đó biết là lời đồn, ta muốn xem Từ Lệnh Tắc sẽ có thái độ gì. Nhưng Tiết cô nương không cần lo lắng quá, tỷ tỷ dùng thuốc đều đặn, cơ thể vẫn ổn, Thúy ma ma cũng chăm sóc rất chu đáo. Sáng nay khi ta rời phủ, Ngu cô nương phủ Binh bộ Thị lang có đến thăm tỷ tỷ, thấy tỷ tỷ đã có thể đứng dậy đi lại, còn nói tỷ tỷ đừng ở trong phủ buồn bực mãi, vài hôm nữa mời tỷ tỷ đến buổi gặp mặt để thư giãn.”

Quả thật sắc mặt Khương Ly nhẹ nhõm hơn đôi chút: “Nằm đủ 10 ngày thì có thể đi lại, nhưng nhất định phải cẩn thận.”

Nhóm người Lư Trác đi rồi, nhất thời chưa trở về được. Khương Ly lại đến bên bàn sách nơi đặt công văn để xem lại ghi chép vụ án, hôm qua nàng đọc nhanh như gió, hôm nay chỉ tập trung xem phần ghi chép về Uông Nghiên, Phó Vân Hành thấy vậy hỏi: “Cô nương có nghi vấn gì sao?”

Khương Ly lắc đầu: “Ta chỉ đang nghĩ vì sao hung thủ lại chọn Uông Nghiên là người đầu tiên.”

Lúc này Bùi Yến nói: “Lúc mới tiếp nhận vụ án ta cũng từng nghĩ tới vấn đề này, còn đặc biệt điều tra trên dưới nhà họ Uông, sau khi điều tra không phát hiện điểm gì đáng nghi. Uông Nghiên ở nhà rất được yêu thương, sau khi vụ án xảy ra, cha mẹ nàng ấy buồn thương rồi lần lượt đổ bệnh, chỉ còn ca ca chống đỡ cửa nhà, ngày ấy ở nghĩa trang cô cũng thấy rồi, ca ca nàng ấy cách vài hôm lại đến nghĩa trang một lần.”

Khương Ly nhìn công văn: “Uông Nghiên từng đến Ngưng Hương Các khá nhiều lần.”

Bùi Yến nói tiếp: “Ngưng Hương Các nằm ở chợ Đông, cách nhà họ Uông không xa, vả lại nàng ấy và Khang Vận cũng xem như quen biết, hơn nữa trước khi Khang Vận gặp chuyện không may, Phù Hương Trai còn chưa có tên tuổi như bây giờ, nên việc đến Ngưng Hương Các cũng xem như bình thường. Nhưng từ khi Khang Vận xảy ra chuyện, Khang Cảnh Minh không còn tâm trí để ý đến Ngưng Hương Các, mọi người dần chuyển qua Phù Hương Trai, Trịnh Nhiễm tới Lâm Hạ Xuân Đường và Phù Hương Trai tương đối nhiều hơn, Ngô Nhược Hàm và Tiền Cam Đường trong thời gian chờ xuất giá thì chỉ đến Phù Hương Trai…”

Trong lòng Khương Ly thoáng qua một tia khác lạ, nhưng khi nhìn công văn ghi chép thì không nghĩ ra là lạ ở đâu, nàng bình tĩnh lại, chỉ lật xem càng thêm tỉ mỉ, cứ thế chờ đợi gần nửa canh giờ, Phùng Ký là người quay lại trước.

Hắn ta mang theo khí lạnh bước vào: “Đại nhân, đã mua được Hương Thân Hoàn.”

Trong tay hắn ta ôm ba hộp gấm: “Ba cửa hiệu này gồm cả Ngưng Hương Các đều có bán Hương Thân Hoàn, mà không chỉ có một loại, chỉ là phương pháp phối chế mỗi nơi không giống nhau hoàn toàn, tiểu nhân đã mua hết các loại hiện có về, tuy những hiệu hương khác cũng có bán, nhưng cách điều chế cơ bản đều giống nhau. Thuộc hạ đi một vòng thì phát hiện loại bán chạy nhất hiện nay là Mộc Hương Hương Thân Hoàn của Phù Hương Trai, nghe nói dùng khoảng 2 tháng thì toàn thân có thể toát hương, thuộc hạ đã hỏi những khách hàng thường xuyên dùng nhất trong nửa năm qua, bảo họ ghi lại một danh sách.”

Đặt hộp gấm xuống, Phùng Ký lại lấy từ trong ngực ra một danh sách đưa cho Bùi Yến, Khương Ly bước tới nói: “Lấy sáu chén trà không đến.”

Cửu Tư đáp lời rồi đi chuẩn bị, không lâu sau đã bưng đến sáu chén trà sứ trắng. Khương Ly lấy mỗi loại hương hoàn ra một viên đổ vào chén trà, lại rót thêm ít nước trong để hòa tan, lập tức có một hương thơm nhàn nhạt dần rõ ràng hơn lan tỏa ra ngoài.

Nàng cẩn thận phân biệt một lúc, nói: “Ngưng Hương Các và Lâm Hạ Xuân Đường đều có bán Đậu Khấu Hương Thân Hoàn và Phục Linh Hương Thân Hoàn, cách bào chế chỉ khác một hai vị dược liệu. Đậu Khấu Hương Thân Hoàn của Ngưng Hương Các có thêm hương phụ tử và đương quy, thiếu cam tùng; Phục Linh Hương Thân Hoàn của Lâm Hạ Xuân Đường có thêm quế tâm và xạ hương, thiếu xuyên khung; Phù Hương Trai thì có Mộc Hương Hương Thân Hoàn và Thấu Thể Xạ Tề Đan, Thấu Thể Xạ Tề Đan khác hoàn toàn với vết bẩn, còn Mộc Hương Hương Thân Hoàn thì có thêm mộc hương, đàn hương và sa nhân so với vết bẩn.”

Khương Ly trầm ngâm một lát: “Loại trừ những loại khác biệt quá rõ thì chỉ còn Mộc Hương Hương Thân Hoàn của Phù Hương Trai và Đậu Khấu Hương Thân Hoàn của Ngưng Hương Các là đáng nghi nhất, nhưng vì vết bẩn đã khô lâu ngày, một số bột thuốc khó phân biệt tính chất và trạng thái, nên rất khó xác định một trong hai loại này.”

Bùi Yến đã xem xong danh sách kia, trấn an nói: “Nhưng có thể xác định được hai nơi, cứ bắt đầu điều tra từ hai nơi này là được. Cô hãy xem qua danh sách này, Tiết Thấm cũng có trong đó —”

Khương Ly nhận lấy danh sách, vừa liếc nhìn một cái đã lộ vẻ kinh ngạc. Phó Vân Hành cũng bước lên, rất nhanh cũng kinh hoảng thốt lên: “Thật sự có Tiết Nhị cô nương, cả Ngu cô nương cũng từng mua, còn có tiểu thư các gia đình quyền quý như Khánh An Bá, An Viễn Hầu, thậm chí cả Khánh Dương Công chúa Điện hạ cũng mua! Việc làm ăn của Phù Hương Trai nửa năm nay đúng là phát đạt…”

Bùi Yến dứt khoát nói: “Danh sách của Ngưng Hương Các cũng phải tra, ngoài ra, hai nơi này cũng cần điều tra để loại loại trừ hiềm nghi.”

Phùng Ký hỏi: “Đại nhân, lúc này bên ngoài không biết về vụ án, chúng ta lấy lý do gì để điều tra danh sách này?”

Bùi Yến nhìn về phía Phó Vân Hành: “Ta nhớ tháng trước Kim Ngô Vệ từng truy bắt một nhóm đạo tặc giang hồ ở Trường An?”

Phó Vân Hành lập tức gật đầu: “Không sai, nghe nói tháng trước có bốn người trong Tiểu ma giáo tới cướp một cửa hàng bạc ở thành Nam, Kim Ngô Vệ bắt được hai người, còn hai tên đồng lõa thì chạy thoát, đến nay vẫn chưa tra được tung tích.”

Bùi Yến nhìn về phía Phùng Ký, Phùng Ký gật đầu: “Thuộc hạ đã hiểu.”

Phùng Ký xoay người rời đi, lúc này Phó Vân Hành đảo mắt, hỏi Khương Ly: “Tiết cô nương xuất thân giang hồ, có biết Tiểu ma giáo đó tên là gì không?”

Khương Ly mặt không đổi sắc, hỏi: “Ngài nói đến Thương Lãng Các?”

Phó Vân Hành tò mò: “Đúng vậy, không phải trong giang hồ các cô vẫn gọi bọn họ là Tiểu ma giáo sao?”

Khương Ly suy nghĩ một chút: “Quả thực cũng có người gọi như vậy.”

Phó Vân Hành lại tiến lên trước nửa bước: “Vậy cô đã từng gặp Các chủ của họ chưa?”

Thấy Khương Ly còn lờ mờ, Phó Vân Hành nói: “Thẩm Thiệp Xuyên đó!”

Đại Chu lập quốc đã hơn 200 năm, năm xưa khi Thái Tổ khai quốc đã được không ít hào kiệt giang hồ trợ giúp, từ đó về sau, mỗi đời triều đình đều giữ quan hệ chung sống hòa thuận với võ lâm, hỗ trợ lẫn nhau. Những người nổi danh trong giang hồ thường được các thế gia vương hầu mời chào chân thành, còn những người giữ chức vị cao trong triều lại hướng về cuộc sống tiêu dao chốn giang hồ, cũng có không ít người vứt bỏ quan to lộc hậu để tự mở tông lập phái trong giang hồ.

Người mà Phó Vân Hành hỏi tới chính là một nhân vật vô cùng đặc biệt trong số đó, người này tự là Thiệp Xuyên, tên chỉ một chữ Độ.

Mười ba năm trước, Thẩm Thiệp Xuyên 15 tuổi vẫn còn là công tử Công bộ Thị lang nổi danh khắp thành Trường An, hắn là kỳ tài võ học, 6 tuổi đã bái làm đệ tử của Lăng Tiêu Kiếm Tông để học võ, 14 tuổi đã là cao thủ có tên trong Bảng Bách Chiến của võ lâm, hơn nữa hắn phóng khoáng đẹp trai, mỗi khi cưỡi ngựa qua phố Chu Tước, luôn có rất nhiều nữ tử ném hoa tỏ tình.

Nhưng cũng chính vào năm đó, cha của hắn là Thẩm Đống chết vì tội tham ô, mẹ là Khúc Tuyết Thanh tự sát vì tình, Thẩm Thiệp Xuyên kêu oan không được đành trốn vào giang hồ. Chỉ sau 3 tháng ngắn ngủi, có một môn phái tên Thương Lãng Các xuất hiện trong võ lâm, cùng lúc đó, 7 – 8 vị quan viên từng tham dự đến án tham ô của Thẩm Đống đều lần lượt chết không rõ nguyên do, Thẩm Thiệp Xuyên phát cáo lệnh khắp nơi, tuyên bố tất cả đều là do hắn làm.

Trong nhất thời triều đình chấn động, Cảnh Đức Đế giận dữ, treo thưởng truy nã gửi tới võ lâm, vì tiền thưởng hậu hĩnh, ngàn vạn nhân sĩ giang hồ đổ đi truy bắt hắn. Thẩm Thiệp Xuyên dẫn theo Thương Lãng Các phản kháng, gần như đối địch nửa giới võ lâm, từ đó có danh xưng Tiểu ma giáo.

Khương Ly lắc đầu: “Dù ta có từng gặp, cũng không biết người đó có phải hắn không.”

Phó Vân Hành nhíu mày: “Hóa ra là thật à? Nghe nói sau đó hắn rơi vào tay Bang Xích Hỏa, Bang Xích Hỏa dùng lôi hỏa bố trí cạm bẫy bắt được hắn, hắn bị lôi hỏa làm bị thương, khuôn mặt bị hủy, còn chịu đủ tra tấn, dù cuối cùng vẫn trốn thoát, nhưng người đã bị câm, từ đó chưa từng lộ mặt lần nào nữa, hiện giờ sống chết ra sao cũng không ai biết…”

Khương Ly từ chối cho ý kiến, dường như không hứng thú với đoạn giai thoại giang hồ này. Thấy trời bên ngoài đã muộn, Lư Trác cũng không biết khi nào mới về, nàng bèn đứng dậy tạm biệt: “Trời không còn sớm, trong phủ ta còn có việc, xin phép cáo từ trước.”

Bùi Yến đứng dậy tiễn: “Cũng được, có tin tức về hương thuốc ta sẽ bảo Cửu Tư đến báo cho cô nương.”

Khương Ly khẽ gật đầu, kéo chặt áo choàng rời khỏi viện, Bùi Yến và Phó Vân Hành tiễn nàng suốt một đường, mãi đến khi lên xe ngựa, Khương Ly mới dựa vào vách xe thở phào nhẹ nhõm.

Gương mặt nhỏ nhắn của Hoài Tịch nhăn tít lại, nói chuyện rất khẽ: “Sao ở Trường An cũng gọi là Tiểu ma giáo vậy…”

Khương Ly nhẹ nhàng lắc đầu, Hoài Tịch vội mím chặt môi.

Xe ngựa lọc cọc đi trong gió lạnh, chờ đến khi về tới Tiết phủ thì trời đã tối đen, Khương Ly vừa vào cửa phủ thì đã thấy Trường Cung chờ ở cửa từ lâu, thấy nàng về, cậu ta vội vàng tiến lên đón: “Đại tiểu thư —”

Khương Ly khẽ gật đầu: “Về rồi nói sau.”

Trường Cung vâng dạ, lên đường theo nàng về Doanh Nguyệt Lâu, vừa vào phòng, Khương Ly vừa cởi áo choàng vừa nói: “Nói đi, đã hỏi thăm được gì rồi?”

Trường Cung cung kính đáp: “Tiểu nhân nghe ngóng được, vị lão phu nhân phủ Từ Tướng quân kia xuất thân từ nhà họ Đỗ ở vùng phụ cận Kinh Thành, bà ta có một người ca ca ruột cùng mẹ đã qua đời, người ca ca kia để lại 3 trai 2 gái. Hiện nay ba người con trai đều đang nhận chức tại Tuần Phòng Doanh, hai vị tiểu thư, một người gả cho Thứ sử Ung châu trước kia, nay đã chuyển sang Thanh Châu, một người gả đến phủ Khánh An Bá làm vợ kế.”

Dừng lại một chút, Trường Cung hơi ủ rũ nói: “Bên Vinh Bảo Trai tiểu nhân cũng đến hỏi, chưởng quầy nói tháng trước quả thật có chế tác một đôi khuyên tai san hô giống như vậy, còn là cả gốc san hô Đông Hải làm thành trọn bộ trang sức trên đầu, nhưng không chịu tiết lộ tên họ khách hàng.”

Trường Cung tự cảm thấy mình không làm tốt, biểu cảm sợ hãi, Khương Ly im lặng cười lạnh một tiếng, ôn hòa an ủi: “Không sao, ta đã biết người đó là ai rồi…”


Bình luận

Bình luận về bài viết này