“Cô nương, Bùi đại nhân đến —”
Trời còn chưa sáng tỏ, xe ngựa của Khương Ly đã dừng lại ngoài cửa Thuận Nghĩa. Đợi khoảng hai chén trà mới nghe Hoài Tịch khẽ gọi một tiếng, Khương Ly vén rèm nhìn ra thì bắt gặp ngay một cảnh băng tuyết rợp trời, Bùi Yến cưỡi ngựa tiến đến, trên người là bộ võ phục cổ tròn màu xanh nhạt thêu hoa văn bạc, tuy dung mạo hắn khi trên lưng ngựa tuấn tú như ngọc, nhưng đuôi mày lại lạnh lùng, thân hình thẳng tắp như kiếm, uy vũ khiếp người.
Khương Ly chớp chớp mắt, trước kia Bùi Yến luôn tự kiềm chế bản thân và giữ lễ giống hệt bậc thánh nhân, nên dễ khiến người ta quên rằng đôi tay ấy ngoài làm văn viết thơ cũng có thể vung đao múa kiếm, mà nay thời thế đổi thay, những điều khiến người khác xa lạ ở Bùi Yến mỗi lúc một nhiều.
Từ xa Bùi Yến cũng đã trông thấy xe ngựa nhà họ Tiết, hắn vung roi dài thúc ngựa vài cái, vó ngựa tung lên từng trận tuyết mù mịt phía sau, khi đến gần hắn mới thu cương ghìm ngựa, nói giữa tiếng ngựa hí: “Cô nương đến sớm như vậy chắc là có việc quan trọng, vào nha môn rồi nói.”
Hắn nhảy xuống từ lưng ngựa, ném dây cương cho Cửu Tư vừa đuổi kịp đến, Khương Ly im lặng một lát, cuối cùng cũng bước xuống xe ngựa, hai người cùng vào cửa Thuận Nghĩa. Bùi Yến nghiêng mắt nhìn nàng một cái: “Là vì chuyện của Phó cô nương?”
Khương Ly gật đầu: “Không sai.”
Dường như Bùi Yến đã đoán được nhưng vẫn mang theo chút hoài nghi: “Cô nương và Phó cô nương quen biết chưa đến nửa tháng, sao lại không ngại vất vả vì chuyện của nàng ấy như vậy?”
Nét mặt Khương Ly thản nhiên: “Có lẽ là hợp ý.”
Bùi Yến không tỏ ý kiến, chờ tới nha môn Đại lý tự, thị vệ trực ban thấy hai người cùng đến sớm như vậy thì vẻ mặt hơi thay đổi. Đợi khi vào viện phía Đông của Bùi Yến, Khương Ly mới mở lời: “Hôm qua khi ta đến phủ Từ lão phu nhân đã phát hiện một điểm khác thường, sau đó lại phái người đi tra xét một chút thì đã biết người trong bức tranh của đại nhân nên tìm ở đâu rồi.”
Cửu Tư vén rèm cho hai người, chờ khi vào trong Bùi Yến lập tức hỏi: “Là phủ Khánh An Bá?”
Khương Ly hơi bất ngờ: “Sao đại nhân biết?”
Bùi Yến nói: “Ngày ấy Phó Vân Từ mất tích ở đạo quán Ngọc Chân, tuy hành động tìm người ở đạo quán Ngọc Chân gây náo động rất lớn, nhưng bình thường sẽ không có ai chú ý ngay đến những việc này. Vào tối đêm đó có một đạo trưởng già tại đạo quán Ngọc Chân đã đặc biệt sai người tới Từ phủ nhắc đến việc này, do ông ta có qua lại thân thiết với Từ lão phu nhân. Điều đó cho thấy ngoài phủ Thọ An Bá và nhà họ Từ ra thì không ai biết được nhiều tin hơn, mà lời đồn lại lan truyền khắp chợ Đông ngay trong đêm đó, vậy khả năng lớn nhất là rò rỉ từ đâu?”
Khương Ly tập trung ánh nhìn: “Nhà họ Từ —”
Bùi Yến nói: “Nhà họ Từ đính hôn với Bá phủ, hơn nữa ngày thành thân đã cận kề, ban đầu ta cũng không nghi ngờ nhà họ Từ, mãi đến những ngày gần đây tra xét nguồn gốc của lời đồn, phát hiện kẻ đứng sau cực kỳ cẩn thận, thậm chí còn đến đạo quán Ngọc Chân tìm hiểu ngọn ngành vào ngày thứ hai sau khi sự việc xảy ra. Ta bèn sai người điều tra kỹ càng trên dưới nhà họ Từ, sau đó mới biết có một đạo trưởng chủ động báo tin nên nhà họ Từ không phái người tìm hiểu nữa. Đến hôm trước ta mới biết được, ngay đêm xảy ra sự việc có một vị cô nương đến Từ phủ làm khách —”
Khương Ly nói: “Tứ tiểu thư phủ Khánh An Bá.”
Bùi Yến gật đầu: “Tuy ta có nghi ngờ, nhưng dù sao Dư Diệu Phù cũng là cô nương chưa xuất giá, không có chứng cứ thì không tiện nói thẳng. Vì vậy hôm qua ta mới nói chưa tra được đầu mối, nhưng giữa đêm qua người đi điều tra phủ Khánh An Bá đến bẩm báo, nói hai hôm trước Khánh An Bá đã đưa hai tiểu đồng không nghe lời tới thôn trang ngoài thành, còn lệnh cho chúng nửa năm không được quay về. Sáng nay ta đã sai người mang bức họa ra khỏi thành, đợi tìm được hai người kia sẽ biết ngay nghi ngờ của chúng ta là đúng hay sai.”
Khương Ly nghe hắn đã sắp xếp mọi việc thỏa đáng, nhất thời sinh ra cảm giác như đi một chuyến uổng công: “Hôm qua ta đề cập đến chuyện mình tới chẩn mạch cho Từ lão phu nhân, hôm nay lại đến sớm như vậy, đại nhân còn chưa bước vào nha môn đã đoán được ta muốn nói gì rồi phải không?”
Bùi Yến đáp: “Đoán được cũng không bằng cô nương tự mình nói ra.”
Nét mặt hắn bình thản khiến trong lòng Khương Ly bỗng trỗi dậy một cảm giác kỳ lạ, nàng điềm nhiên nói: “Nếu đại nhân đã có sắp xếp vậy thì ta cũng không cần nhiều lời nữa, đại nhân còn có công vụ, ta xin cáo từ trước.”
Nói xong nàng lập tức nhấc chân định đi, Bùi Yến vội lên tiếng: “Khoan đã —”
Hắn liếc nhìn ngoài cửa sổ một cái: “Người của Ngưng Hương Các sắp tới rồi, đêm qua điều tra hai cửa hiệu không phát hiện điều gì bất thường, nhưng Khang Long vừa mới tiếp quản cửa hiệu không lâu nên không có danh sách khách hàng trong nửa năm qua. Vì vậy ta đã bảo ông ta và Khang Cảnh Minh rà soát danh sách rồi sáng nay cùng đến Đại lý tự, tiện thể xem thử Khang Cảnh Minh có gì muốn nói.”
Ngữ khí Bùi Yến chân thành, Khương Ly nghĩ đến manh mối hương thuốc không dễ gì có được, nàng nhìn hắn một lúc, cuối cùng vẫn dừng bước.
Lúc này giọng Bùi Yến trong và rõ hơn: “Hôm qua Lư Trác tra xét hiệu thuốc thu hoạch không nhiều lắm, các hiệu thuốc bên ngoài gần như không bán Hương Thân Hoàn thành phẩm, khách hàng thường chỉ mang phương thuốc đến bốc. Tuy có người từng mua thuốc sắc tương tự nhưng không có ai mua mấy tháng liên tục, xét thêm đến việc vết bẩn trên váy đa phần là hạt bột nhỏ, tuyến điều tra bên hiệu thuốc có thể tạm bỏ qua.”
Khương Ly gật đầu: “Đúng là giống hương hoàn hơn, những nơi khác thì sao?”
Bùi Yến nói: “Ở kỹ viện quán hát cũng có người dùng thuốc này, nhưng trừ mấy người có tên tuổi ra thì những người khác không dùng nổi Hương Thân Hoàn, mà phần lớn những người đó đều có chứng cứ vắng mặt, hiện chưa tìm ra ai đáng nghi.”
Đang nói chuyện thì Cửu Tư đến dâng trà, lại đặt thêm lò sưởi trong phòng, đợi khi phòng ấm hơn thì Khang Long và Khang Cảnh Minh thật sự đến.
Hai người trước sau bước vào phòng, thấy Khương Ly ở đó thì biểu cảm đều có hơi khác lạ, sau khi hành lễ thì ông ta niềm nở lấy ra một bản danh sách: “Đại nhân, đây là danh sách tối qua tiểu nhân đến tìm Cảnh Minh ghi lại, 6 tháng trước thì khách hàng của chúng ta vẫn còn rất nhiều, nhưng từ tháng 7 trở đi thì khách quen lâu năm bỏ đi không ít, người mua Hương Thân Hoàn ngài nói cũng thưa dần.”
Khang Long khoác lên mình bộ áo gấm, mặt mày tươi cười, nhưng Khang Cảnh Minh sau lưng ông ta trông còn suy sụp hơn lần trước, hốc mắt trũng sâu, mặt vàng như nến, cằm lởm chởm râu, không biết đã bao lâu không quan tâm đến dáng vẻ của bản thân.
Bùi Yến xem xong danh sách rồi đưa cho Khương Ly, hắn hỏi Khang Cảnh Minh: “Không có nam tử nào đến mua hương hoàn sao.”
Khang Cảnh Minh lắc đầu, mệt mỏi nói: “Thứ này đặc biệt điều chế riêng cho nữ tử, chúng ta không truyền phương thuốc ra ngoài.”
Bùi Yến hoài nghi: “Không truyền phương thuốc ra ngoài?”
Thấy Khang Cảnh Minh nói năng chậm chạp, Khang Long bèn chủ động giải thích: “Đại nhân có điều không biết, phương pháp điều chế Hương Thân Hoàn của mỗi nhà tuy có chút khác nhau, nhưng nguyên liệu và tỷ lệ phối trộn lại có nhiều điểm đáng nói. Nguyên liệu trong hương hoàn của chúng ta được chọn lựa rất kỹ càng, phối trộn cũng hợp lý, trước đây từng được khen ngợi nhiều nhất. Nghe nói Phù Hương Trai cũng bị tra xét, đại nhân ngài không biết đó thôi, thật ra Phù Hương Trai đó bắt chước theo phương thuốc của chúng ta!”
Bùi Yến thật sự không biết việc này: “Nói vậy là sao.”
Khang Long hừ một tiếng, nói: “Bọn họ chỉ đổi hai vị thuốc, nhưng cũng chỉ là tìm thuốc thay thế mà thôi. Nếu tiểu nhân đoán không sai thì bọn họ mua hương hoàn của chúng ta rồi tìm người thạo nghề đến mô phỏng, không chỉ Hương Thân Hoàn, ngay cả son phấn cũng dựa theo bên chúng ta mà làm. Nếu loại hương thuốc kia có liên quan đến vụ án, vậy tiểu nhân kiến nghị ngài nên tra xét Phù Hương Trai thật kỹ, bọn họ nhất định có vấn đề. Sau khi Vận nhi chúng ta vừa mất thì việc làm ăn cũng xuống dốc không phanh, vui nhất chính là bọn họ.”
Cùng nghề không hợp nhau, bắt chước lẫn nhau cũng nhìn mãi thành quen, những lời Khang Long nói Bùi Yến chỉ tin bảy tám phần, hắn bèn hỏi tiếp: “Trước kia người của Phù Hương Trai có tiếp xúc gì với Khang Vận không?”
Khang Long nhìn sang Khang Cảnh Minh, thấy dáng vẻ không tập trung của hắn ta thì không khỏi đưa tay đẩy hắn ta một cái: “Cảnh Minh, ngươi cũng phải trả lời đi chứ…”
Khang Cảnh Minh lại lắc đầu: “Chưa từng tiếp xúc qua, nhưng tỷ tỷ từng nói Phù Hương Trai có vài loại hương cao điều chế không tệ, nên tỷ ấy cũng mua về nghiên cứu, nguyên liệu dùng thì phân biệt được, nhưng phối trộn lại khó mà phỏng theo.”
Khang Long khẽ cười nhạt: “Không tệ cái gì, ngươi đúng là chưa học đến nơi đến chốn, Phù Hương Trai chính là bắt chước chúng ta rồi thêm vài chiêu trò không ra gì thôi, giờ thì hay rồi, tỷ tỷ ngươi vừa mất thì thật sự để bọn chúng xưng bá. Ta dám khẳng định kẻ đứng sau nhất định có ác ý rất lớn với chúng ta.”
Khương Ly không nhịn được hỏi: “Vì sao ông chắc chắn như vậy?”
Khang Long nghiến răng nghiến lợi nói: “Gần đây danh tiếng của Phù Hương Trai đang rất hưng thịnh, còn định tổ chức một buổi gặp mặt thưởng hương vào ngày kia, nói cái gì mà có hương mới, chỉ mời những vị khách quen lâu năm phú quý đến. Ngài có tin không, chúng lại gửi thiệp mời đến chỗ ta và Cảnh Minh để mời chúng ta cùng đến thưởng hương, đây chẳng phải là tát vào mặt chúng ta một cách trắng trợn sao.”
Việc này rõ ràng là khiêu khích, Khương Ly và Bùi Yến nghe xong sắc mặt cũng hơi trầm xuống.
Khang Long lại lộ vẻ khổ sở: “Ngài nói xem có đáng giận không, chúng ta đi cũng không được mà không đi cũng không xong, nếu không đi thì bọn chúng còn tưởng chúng ta sợ, nếu Vận nhi còn ở đây sao có thể để chúng ngang ngược đến vậy.”
Những chuyện đấu đá giữa thương hộ đương nhiên nha môn không can thiệp. Bùi Yến lại nhìn danh sách, thấy không còn gì để hỏi nữa, Khang Cảnh Minh lại mang dáng vẻ sa sút tinh thần nên bèn lệnh cho hai người về phủ chờ tin tức.
Chờ bọn họ ra ngoài, Khương Ly đi đến bên cửa sổ, đúng lúc nhìn thấy Khang Long căm ghét khẽ quát mắng: “Ngươi nhìn bộ dạng ma quỷ của mình đi, làm mất hết thể diện nhà họ Khang trước mặt đại nhân, dáng vẻ như ai cũng đang hại ngươi, vậy ngươi dứt khoát chôn cùng tỷ tỷ mình đi.”
Nắm tay bên người Khang Cảnh Minh siết chặt rồi lại buông ra, cuối cùng vẫn không tranh chấp với Khang Long.
Bùi Yến đi đến bên cạnh Khương Ly: “Khang Long có ý định thu lại trạch viện của Nhị phòng, tình cảnh của Khang Cảnh Minh không tốt lắm. Hắn ta được cha dẫn về nhà khi mới 4 tuổi, không ai biết mẹ hắn ta là ai, chủ mẫu lúc đó cũng không muốn thừa nhận, hắn ta chẳng khác nào đang sống nhờ trong nhà họ Khang. Sau đó hai phu thê Khang lão gia lần lượt bệnh mất, các phòng khác của nhà họ Khang vì tranh giành gia sản mà đối xử với tỷ đệ họ rất hà khắc. Khang Vận lớn hơn hắn ta 3 tuổi, cũng coi như một tay nuôi dưỡng hắn ta, cùng sống nương tựa nhau mà lớn lên.”
Chỉ cần nhìn sắc mặt cũng biết Khang Cảnh Minh sống khổ sở, Khương Ly khẽ thở dài: “Đáng tiếc không có manh mối mới, khách của Ngưng Hương Các cũng không khác Phù Hương Trai là bao, vả lại đều là —”
Hai chữ “nữ tử” còn chưa thốt ra thì Khương Ly bỗng khựng lại, Bùi Yến không hiểu nên bèn nhìn ra ngoài cửa sổ theo mắt nàng, vừa nhìn thì sắc mặt hắn cũng trở nên sáng tối khó lường.
Chỉ thấy ở cửa viện có hai người đang đi tới, bên trái chính là Phó Vân Hành, bên phải là một nam tử tuấn tú mặc áo gấm màu xanh ngọc thêu hoa văn tròn mây nổi, dáng đi thong dong, mặt mày phong lưu, chính là Lý Sách.
“Hạc Thần, ta đến không làm phiền công vụ của ngươi chứ?”
Lý Sách cười rạng rỡ, người chưa vào cửa mà giọng đã đến trước. Trước kia cha y từng là Giang Lăng Vương, sau khi bị tước phiên vào năm Cảnh Đức thứ 15 thì bị giáng thành hàm Quận vương. Cha mẹ mất sớm nên y kế thừa tước vị, con cháu thế gia quý tộc thành Trường An đều gọi y là Tiểu Quận vương. Y hiên ngang vén rèm đi vào, chưa đợi Bùi Yến trả lời đã hơi nheo đôi mắt phượng dài: “Tiết cô nương cũng ở đây sao?”
Khương Ly khẽ cúi người: “Tiểu Quận vương.”
Phó Vân Hành đi vào sau kinh ngạc nói: “Ấy, Tiểu Quận vương cũng quen biết Tiết cô nương?”
Lý Sách mỉm cười gật đầu: “Ngày ấy từng gặp tại phủ Khánh Dương Công chúa.”
Phó Vân Hành nhớ tới Khương Ly từng nhắc đến tiệc thưởng hoa, cậu ấy chợt bừng tỉnh: “Thì ra là vậy, đúng là trùng hợp thật, chắc ngài chưa biết, y thuật của Tiết cô nương vô cùng cao minh.”
Tầm mắt Lý Sách đảo qua lại giữa Bùi Yến và Khương Ly: “Đương nhiên ta biết thần y Mộc Lan, nhưng hôm nay đây là…”
Bùi Yến nói: “Có vụ án cần Tiết cô nương hỗ trợ, sao ngài lại đến đây?”
Lý Sách vừa nghe thì chợt nhớ lại ý định đến đây, lập tức nói: “Không phải Đại lý tự đang điều tra vụ án tên là ‘Đồ tể tân nương’ gì đó sao? Sao còn tra đến chỗ sư phụ ta? Hiện giờ ông ấy bệnh nặng, lại bị các người tra hỏi một trận làm sợ hãi không nhẹ, còn sai người tới hỏi ta đã xảy ra chuyện gì, ta nào biết chuyện gì liên quan đến Thiên Âm Lâu nên dứt khoát đến tìm ngươi hỏi cho rõ ràng.”
Thấy Lý Sách lại đến vì Trình Phương Tuân nên Bùi Yến ra hiệu y ngồi trước: “Quả thật có một vụ án liên quan đến người trong đoàn kịch, đến Thiên Âm Lâu cũng chỉ là thẩm tra theo lệ, sư phụ ngài bệnh nặng nằm liệt giường đương nhiên không liên quan gì đến ông ấy.”
Trong mắt Lý Sách nảy sinh hứng thú: “Là vụ án gì? Là vụ ‘Đồ tể tân nương’ kia phải không?”
Bùi Yến còn chưa nói chuyện, mắt Lý Sách đã sáng ngời: “Thật đúng vậy sao?”
Thấy Bùi Yến định mở miệng, Lý Sách giơ tay nói: “Ngươi đừng phủ nhận, ngươi và ta quen biết nhiều năm, ta còn không rõ ngươi sao? Ngươi không quen nói dối, muốn lừa người khác cũng phải xây dựng tâm lý trước. Quả thật làm khó ngươi rồi, vừa nhận chức đã gặp phải án lớn thế này, nhưng ngươi yên tâm, chuyện không nên hỏi ta tuyệt đối không hỏi nhiều.”
Dù đôi khi Lý Sách có những hành vi của con cháu quyền quý nhưng cũng biết chừng mực, thấy Bùi Yến lộ vẻ bất đắc dĩ, y vừa ngắm nghía ngọc bội bên hông vừa nói: “Hôm trước ta còn nói với Khánh Dương cô cô, từ khi ngươi vào Đại lý tự thì gặp ngươi một lần cũng khó, trước kia khi làm việc trước Ngự tiền, tuy bị Bệ hạ giám sát nhưng ít ra không cần phải dầm mưa dãi nắng đúng không? Hoàng thượng thương ngươi nhất, vậy mà ngươi lại khăng khăng chọn phân công cực khổ nhất, nếu ta có một nửa tài văn chương của ngươi thì cũng không chịu khổ như bây giờ.”
Phó Vân Hành nghe vậy thì bật cười: “Tiểu Quận vương ở Tương Tác Giám sao lại cực khổ? Không cần dâng tấu và đối đáp trước Ngự tiền, cũng không cần phải vào triều nghị chính, kiến trúc và nghề mộc lại đúng sở thích của ngài, Bệ hạ rất hài lòng với ngài, đừng khiến bọn ta phải hâm mộ nữa.”
Lý Sách khẽ hừ giễu cợt: “Vậy là ngươi không hiểu rồi, kỳ vọng càng lớn thì yêu cầu càng nhiều. Bệ hạ chỉ có một kỳ vọng duy nhất đối với ta chính là ta an phận ở Tương Tác Giám, mỗi năm sửa chữa vài gian cung điện, tu bổ mấy tòa lầu các là được. Hạc Thần ca ca của ngươi không giống ta, Bệ hạ mong sau này hắn sẽ nhập Các làm Tể Tướng, hận không thể lập tức khiến hắn kiến công lập nghiệp. Ta đoán nếu vụ án lần này điều tra không xong, e là năm sau Bệ hạ sẽ gọi hắn quay lại Ngự tiền.”
Bùi Yến khẽ lắc đầu, Phó Vân Hành lại lo lắng cho Bùi Yến: “Vậy cũng nhanh quá rồi.”
Nét cười của Lý Sách rõ ràng, thái độ bàng quan như xem kịch vui, y đảo mắt một vòng, thấy Khương Ly không hề nghe bọn họ nói chuyện mà lại đang xem công văn trên bàn của Bùi Yến. Hôm nay nàng mặc một bộ váy thêu hoa văn mây trôi vạn chữ màu xanh thẫm, phía dưới là chiếc áo choàng xanh lơ, ánh sương tuyết ngoài cửa sổ chiếu xuống người nàng, quả thật là một dáng vẻ thanh tú, mảnh mai và trong trẻo.
Đáy mắt Lý Sách lóe lên sự kinh ngạc: “Tiết cô nương giúp đỡ Hạc Thần nhiều vậy sao? Ta chỉ biết y thuật của Tiết cô nương hơn người, không ngờ cô nương còn biết thẩm vấn. Hạc Thần, ngươi làm việc luôn rất nghiêm ngặt mà.”
Bùi Yến nói: “Y thuật của Tiết cô nương cao minh, lại biết tinh ý quan sát, quả thực đã trợ giúp không ít.”
Lúc này Phó Vân Hành cũng nói: “Tiểu Quận vương, Tiết cô nương năm nay vừa tròn đôi mươi nhưng lại có trình độ y thuật như vậy, tỷ tỷ ta từng nói vừa gặp Tiết cô nương là nhớ đến —”
Phó Vân Hành còn chưa nói xong thì nụ cười rạng rỡ trên mặt Lý Sách chợt cứng đờ trong giây lát, nhưng rất nhanh y lại theo đó mà đánh giá Khương Ly vài lần rồi quay đầu nói: “Giống chỗ nào chứ? Ngươi nói vậy chẳng phải xúc phạm Tiết cô nương à.”
Phó Vân Hành gãi đầu: “Ta chỉ tiện miệng nói vậy thôi…”
Lý Sách nghe vậy thì ngáp một cái rồi đứng dậy: “Thôi được rồi, các ngươi còn có việc gấp, ta cũng phải đến nha môn lộ mặt một chút, nếu không đám cổ hủ kia thế nào cũng đến Ngự tiền tố cáo ta. Hạc Thần, nếu sư phụ ta thật sự có liên quan gì thì ngươi xem như nể mặt ta mà thông báo trước với ta một tiếng nhé.”
Bùi Yến không lên tiếng, Lý Sách cũng không cần hắn đáp lại: “Dù sao ta cũng xem như ngươi đồng ý rồi. Tiết cô nương, chúng ta hẹn gặp lại lần tới, tạm biệt.”
Khương Ly khẽ gật đầu, Lý Sách thong dong rời đi.
Phó Vân Hành nhìn ra ngoài cửa sổ: “Cũng khéo thật đấy, ta vừa đến cửa nha môn đã gặp Tiểu Quận vương. Hạc Thần ca ca, huynh sai người tìm ta có chuyện gì vậy?”
Bùi Yến nói như thường: “Chuyện tin đồn của tỷ tỷ đệ, ta và Tiết cô nương đã phát hiện manh mối then chốt, hiện chỉ chờ bắt được nhân chứng, phía đệ không cần điều tra nữa, đợi bắt được người ta sẽ nói rõ với đệ sau.”
Phó Vân Hành mừng rỡ: “Vậy chẳng phải rất nhanh sẽ có thể rửa sạch tiếng xấu cho tỷ tỷ ta sao? Tốt quá rồi! Ta thật muốn xem là ai đã hại tỷ tỷ! Tỷ ấy bị tấn công đã đủ khổ sở rồi, giờ ngay cả hôn sự cũng không còn, ta nhất định phải đòi một bản án thật nặng để giải mối hận trong lòng.”
Bùi Yến nhìn về phía Khương Ly, thấy nàng im lặng, nét mặt nghiêm trọng nên hắn nghi hoặc hỏi: “Tiết cô nương nghĩ đến điều gì sao?”
Khương Ly nói: “Sự việc này không đơn giản, nhưng chờ tìm được nhân chứng rồi nói tiếp, đến lúc đó xử lý thế nào cũng phải xem ý Phó cô nương.”
Lời vừa dứt, Thập An cầm một bức công văn từ ngoài bước vào: “Công tử, Hữu Kim Ngô Vệ đưa công văn tới.”
Thấy Bùi Yến có việc, Khương Ly nói: “Đại nhân có công vụ, vậy ta xin cáo từ trước.”
Phó Vân Hành cũng nói: “Vậy ta cũng về nha môn trước, tuyến bên đoàn kịch bọn ta vẫn đang theo dõi, nếu có tin tức gì ta sẽ đến đây.”
Bùi Yến đồng ý xong lại nhìn về phía Khương Ly: “Danh sách hương thuốc hiện giờ dù chưa có nam tử, nhưng hung thủ gây án đã nửa năm, Đại lý tự sẽ tiếp tục điều tra, có tin gì sẽ báo cho cô nương.”
Khương Ly đáp một tiếng rồi cùng Phó Vân Hành rời đi.
Chờ ra khỏi viện, Phó Vân Hành nói: “Tiết cô nương, lời ta vừa nói cô chớ để trong lòng.”
Khương Ly phản ứng một lúc mới hiểu cậu ấy nói gì, bật cười nói: “Không sao, tỷ tỷ ngài cũng từng nói với ta nàng ấy có một người quen cũ.”
Phó Vân Hành cười khổ một cái: “Đúng vậy, chính là vị cô nương ấy, nàng là tri kỷ của tỷ tỷ ta, cũng từng là vị hôn thê được ban hôn của Tiểu Quận vương, chỉ tiếc là hương hồn đã mãi mãi tiêu tan trong lần loạn lạc 5 năm trước.”
Nói đến đây Phó Vân Hành nói tiếp: “Nói ra thì còn có chút liên quan đến cha của cô nương.”
Khương Ly khẽ thở dài trong lòng một tiếng: “Vậy sao?”
Phó Vân Hành gật đầu: “Trường An từng có phủ Quảng An Bá, Quảng An Bá Ngụy Giai là Ngự y xuất sắc nhất qua các triều đại, nhà ông ấy có một môn châm cứu gia truyền gọi là ‘Phục Hy Cửu Châm’, nhờ y thuật này mà ông ấy đã làm tới chức Thái y lệnh khi tuổi còn trẻ. Thế nhưng sau đó ông ấy lại chẩn trị sai lầm hại chết Hoàng thái tôn, cả gia tộc đều bị xử tội tru di. Chính Tiết đại nhân đã dẫn đầu Tam Pháp Ti thẩm tra nhà họ Ngụy, khiến người khác không ngờ được là chứng cứ quan trọng nhất để định tội nhà họ Ngụy lại đến từ khẩu cung của nghĩa nữ mà họ từng nhận nuôi.”
“Vị cô nương ấy là đồ đệ chân truyền của Quảng An Bá phu nhân. Năm ta 10 tuổi đã nghe nói trong Bá phủ có một tiểu y nữ rất có thiên phú, sau này không chừng sẽ kế thừa y bát nhà họ Ngụy. Sau này tỷ tỷ ta vào Thư viện Bạch Lộ Sơn thì quen biết với vị cô nương này, tình cảm hai người vô cùng thân thiết, cô nương ấy dung mạo vô song, thông minh tuyệt đỉnh, tính tình lại hoạt bát phóng khoáng khác xa với tỷ tỷ ta.”
“Vừa rồi cô cũng thấy Tiểu Quận vương rồi, rất si tình với cô nương ấy, không chỉ cầu thân mà còn xin Hoàng thượng ban hôn sau khi nhà họ Ngụy gặp nạn, do cô nương ấy từng chăm sóc Hoàng hậu nương nương trong lúc bệnh dịch nên Bệ hạ đã cho phép. Ai cũng nhìn ra Tiểu Quận vương muốn bảo vệ cô nương ấy khỏi bị liên lụy, nhưng ai ngờ nửa tháng sau khi xảy ra chuyện, không hiểu sao cô nương ấy lại đến Đăng Tiên Cực Lạc Lâu ở chợ Đông, còn chết trong trận lửa lớn tại Đăng Tiên Cực Lạc Lâu…”
Phó Vân Hành nói cả buổi mà không nghe thấy Khương Ly trả lời, cậu ấy nghiêng mắt nhìn sang thì thấy Khương Ly khẽ buông đôi mắt xinh đẹp, hàng mi dài như lông quạ đổ bóng trên mắt, không nhìn ra cảm xúc gì.
Cậu ấy nói tiếp: “Lúc ấy tỷ tỷ ta đau lòng khôn xiết, Tiểu Quận vương thì khỏi phải nói, sau này lại nhặt được mấy món di vật ở đám cháy nên đã lập phần mộ y phục cho cô nương ấy, không đến mức để nàng ấy thành cô hồn dã quỷ.”
Sau khi tuyết vừa tan, ánh nắng mùa đông trắng nhợt chiếu lên người Khương Ly, nàng thở ra một làn khói mỏng rồi hơi cảm thán: “Tiểu Quận vương làm đến mức ấy, nếu vị cô nương kia dưới suối vàng có biết nhất định rất cảm kích.”
Phó Vân Hành cũng trở nên ngậm ngùi: “Trận cháy lớn ấy đến nay vẫn chưa có lời giải thích rõ ràng, tỷ tỷ ta vẫn luôn canh cánh trong lòng, còn Tiểu Quận vương thì cũng như cô cũng vừa thấy đấy, càng chưa thể buông bỏ được, đều do ta nhất thời lanh mồm lanh miệng, không nên nhắc lung tung.”
Trong lúc nói chuyện thì hai người đã ra khỏi cửa Thuận Nghĩa, Khương Ly nói: “Tiểu Quận vương trông có vẻ là người phóng khoáng nên sẽ không để trong lòng đâu.”
Phó Vân Hành cười: “Cái đó thì đúng, ngài ấy là người phóng khoáng nhất ta từng gặp.”
Xe ngựa nhà họ Tiết đã chờ bên ngoài, Khương Ly từ biệt Phó Vân Hành rồi lên xe ngựa, sau đó phân phó Trường Cung đánh xe tới cửa hiệu tơ lụa Cẩm Vân ở thành Đông, hôm nay là ngày nàng đến lấy y phục đặt may.
Vừa rồi Hoài Tịch đi theo suốt dọc đường, đúng lúc nghe thấy lời Phó Vân Hành, lúc này trong mắt tràn đầy lo lắng: “Cô nương…”
Khương Ly chớp mắt: “Muốn ăn bánh nếp hoa không?”
Hoài Tịch sửng sốt: “Đó là cái gì?”
Ý cười của Khương Ly sâu hơn, gõ nhẹ lên vách xe nói: “Trường Cung, vòng qua ngõ Vĩnh Phúc.”
Trường Cung đáp một tiếng rồi lập tức cho xe ngựa vòng qua phía Tây, sau khi qua phố Chu Tước thì đi thẳng về phường Vĩnh Lạc. Sau khi đi gấp rút chừng hai khắc, tiếng người bên ngoài xe ngựa dần trở nên náo nhiệt hơn, Khương Ly vén rèm xe nhìn ra ngoài, không lâu sau khẽ hít mũi: “Dừng xe —”
Xe ngựa dừng ngay trước một cửa tiệm bánh ngọt tên là “Chung Ký”, đã gần trưa nên ngoài cửa tiệm có bốn năm người xếp hàng, Khương Ly lấy một thỏi bạc vụn đưa cho Trường Cung, dặn dò: “Ba hộp bánh nếp hoa.”
Trường Cung vâng lời rời đi, khi quay lại trong tay đã có ba gói giấy dầu, Khương Ly đưa cho hai người mỗi người một gói, đợi xe ngựa lăn bánh trở lại thì trong khoang xe lập tức tràn ngập mùi thơm ngọt ngào.
Hoài Tịch nhìn lớp bánh mềm trong suốt có hoa nổi lên bên trong, nàng ấy tròn mắt kinh ngạc: “Thật đúng như tên gọi!”
Bánh nếp hoa là loại điểm tâm đặc biệt chỉ có ở Trường An, dùng gạo nếp tốt nhất giã nhuyễn làm vỏ rồi kẹp nhân đậu đỏ, nhân đậu bên trong còn được nặn thành hình hoa, vì bông hoa lờ mờ ẩn hiện trong lớp bánh nên mới được gọi là bánh nếp hoa. Khương Ly nhìn nét mặt của Hoài Tịch, quả thật giống hệt nàng khi lần đầu được ăn bánh nếp hoa do Ngu Thanh Linh mua cho năm xưa. Nàng khẽ cắn một miếng, nếp và đậu tan ra trong miệng, hương vị ngọt ngào ấm nóng đã lâu không gặp giống như có thể xua tan tất cả khí lạnh mùa đông, chủ tớ hai người cùng nheo mắt lại đầy thỏa mãn.
Xe ngựa đến cửa hiệu tơ lụa Cẩm Vân thì đã đầu giờ trưa, Khương Ly dẫn Hoài Tịch vào cửa, tiểu nhị sau quầy lập tức nhận ra nàng: “Tiết cô nương đến lấy y phục phải không?”
Khương Ly gật đầu đi theo tiểu nhị lên nhã gian lầu hai, tiểu nhị vừa đi vừa nói: “Đã chuẩn bị xong rồi, sau khi cô nương xem qua nếu không có sai sót gì thì có thể mang đi ngay, cô nương chờ một lát.”
Khương Ly chờ trong nhã gian, chẳng mấy chốc đã gặp tú nương từng gặp lần trước ôm một túi vải bước vào, Khương Ly vô thức nhìn ra sau nàng ta: “Hồ sư phụ đâu?”
Tú nương đáp: “Hai hôm nay vết thương cũ của Hồ sư phụ tái phát nên không đến tiệm.”
Tú nương lấy y phục ra cho Khương Ly kiểm tra, Khương Ly hỏi: “Vết thương cũ gì thế?”
Tú nương thở dài: “Là ở chân, khoảng 7 năm trước khi Hồ sư phụ và Đại tiểu thư ngồi xe ngựa ra khỏi thành thì gặp chuyện ngoài ý muốn, ông ấy ngã gãy chân còn Đại tiểu thư thì gãy tay phải. Đại tiểu thư còn trẻ nên sau đó lành hẳn, nhưng Hồ sư phụ thì để lại di chứng, cứ tới mùa đông thì luôn đau mấy ngày, đã xem qua nhiều đại phu cũng không có chuyển biến tốt.”
Khương Ly nghe thấy có gì đó không ổn: “Đại tiểu thư các người từng gãy tay?”
Tú nương gật đầu: “Đúng vậy, lúc đó dưỡng thương hơn 2 tháng đấy.”
Mày Khương Ly nhíu chặt, nàng chợt nhớ lần trước đến xem mẫu thêu, Hồ sư phụ cũng từng nhắc đến việc Uông Nghiên học nghề rất khắc khổ nhưng ông ấy không nói rõ chi tiết. Khương Ly chỉ tưởng là ngã bị thương thông thường, nhưng ngã bị thương thông thường thì sao phải dưỡng thương tới 2 – 3 tháng mới lành?
Nàng vội hỏi: “Là bị thương tới xương?”
Tú nương gật đầu: “Phải, khi đó có đại phu nói Đại tiểu thư bị gãy xương, sau này không thể cầm kim chỉ được nữa, Đại tiểu thư bị dọa sợ không nhẹ. May mà sau đó gặp được một vị đại phu rất giỏi chữa trị tổn thương xương cốt, chữa hơn 1 tháng mới khỏi.”
Khương Ly khẽ nhíu mày, trong đầu nhất thời hiện ra thi thể thối rữa lộ rõ xương của Uông Nghiên, lại cẩn thận nhớ lại những bản khám nghiệm của Tống Diệc An, nàng vừa xem bản khám nghiệm của Uông Nghiên một lần trước khi đi, giờ phút này một chữ cũng sẽ không nhớ lầm.
Sắc mặt nàng càng lúc càng khó coi: “Bảy năm trước Đại tiểu thư các người đã 13 tuổi, nếu từng bị gãy xương thì nhất định sẽ để lại dấu vết, không đúng, nhất định có điều gì đó sai rồi…”
Không kịp nhìn kỹ y phục, nàng cầm lấy túi vải xoay người đi ngay: “Quay về Đại lý tự —”
Bình luận về bài viết này