Qua nửa giờ Thân, trong chính đường nghĩa trang thành Nam đầy người đang đứng.

Uông Càn có hơi khó hiểu: “Sao đột nhiên lại hỏi chuyện 7 năm trước? Bảy năm trước, cả nhà chúng ta cùng nhóm thợ thêu trong tiệm ra ngoại thành dâng hương, khi ấy muội muội ta và Hồ sư phụ ngồi chung một xe ngựa. Kết quả trên đường đi xe ngựa của họ đột nhiên gãy trục, thùng xe văng ra, muội muội ta và Hồ sư phụ đều bị thương, Hồ sư phụ ngã gãy chân, muội muội ta thì đụng gãy tay.”

Hắn ta giơ tay phải ra dấu: “Lúc đó cổ tay bị trật khớp, xương mặt trong cẳng tay cũng bị gãy, mời mấy vị đại phu tới đều nói sau này sẽ để lại tật. May mà sau đó gặp được một vị đại phu chuyên trị tổn thương xương cốt, chữa hơn 1 tháng mới chuyển biến tốt hơn.”

Khương Ly chỉ tay vào tay mình, nói: “Là đoạn xương bên trong cẳng tay bị gãy sao?”

Uông Càn gật đầu: “Lúc đó cổ tay và cánh tay của muội muội ta sưng lên rất to, sau khi đại phu kiểm tra thì nói như vậy, sau đó chữa hơn 1 tháng rồi dưỡng thêm hơn 1 tháng nữa, may mà muội ấy còn nhỏ tuổi nên xem như lành lại hoàn toàn.”

Nói đến đây sắc mặt Uông Càn bắt đầu căng thẳng: “Bùi đại nhân, đây là sao? Sao lại hỏi chuyện này? Chẳng lẽ thi thể muội muội ta có gì bất thường?”

Bùi Yến nói: “Trước mắt còn chưa thể khẳng định, ngươi cứ đợi ở đây một lát.”

Uông Càn muốn nói lại thôi, lúc này Tống Diệc An từ trong hành lang đi ra, y bịt khăn che mặt đeo bao tay, ồm ồm nói: “Đại nhân, nhìn từ xương cốt lộ ra hiện nay thì quả thật không phát hiện vết thương cũ nào. Nhưng nếu muốn kiểm tra rõ ràng thì cần phải bóc tách xương cánh tay của Uông cô nương ra, sau đó dùng phương pháp đặc thù của ngỗ tác để thử.”

Uông Càn nghe vậy thì trừng to mắt: “Có ý gì? Bóc tách xương ra?”

Tống Diệc An nói: “Chính là phải loại bỏ sạch sẽ toàn bộ da thịt thối rữa ở cánh tay phải của Uông cô nương đi.”

Mặt mày Uông Càn tối sầm, giận dữ nói: “Thi thể của muội muội ta vốn đã không còn nguyên vẹn, nay còn phải lóc xương, các người… đây chẳng phải khiến muội ấy khó an nghỉ dưới suối vàng sao.”

“Uông công tử.” Khương Ly tiến lên nửa bước: “Chỉ có sớm ngày bắt được hung thủ mới khiến Uông cô nương thực sự được yên nghỉ, huống chi hiện giờ đã phát hiện manh mối vô cùng quan trọng.”

Thấy sắc mặt Uông Càn không hề buông lỏng, Bùi Yến nói: “Tay muội muội ngươi từng bị thương nặng, nhưng nay lại phát hiện cánh tay của thi thể này không có vết thương. Nói cách khác, thi thể này rất có thể không phải muội muội ngươi.”

Uông Càn nghe vậy thì giật mình kinh hãi: “Không phải muội muội ta? Nhưng, nhưng y phục và trang sức kia đúng là của muội muội ta, nếu không phải muội ta thì đó là ai? Chẳng lẽ muội muội ta còn sống?”

Nếu người chết không phải Uông Nghiên thì Uông Nghiên thật sự đang ở đâu quả thật là một vấn đề, nhưng nếu một người đang yên đang lành mất tích suốt 5 tháng không có tin tức, có lẽ kết quả cũng không quá lạc quan.

Điểm này Uông Càn cũng nghĩ đến, nhưng dù chỉ có một tia hy vọng, hắn ta cũng bằng lòng thử một lần: “Đã như vậy thì nghiệm xương đi, các người cần kiểm tra thế nào thì cứ kiểm tra thế ấy! Nếu muội muội ta còn sống, vậy làm gì cũng được…”

Bùi Yến nhìn sang Tống Diệc An, Tống Diệc An lập tức quay lại nhà xác. Bùi Yến và Khương Ly cũng vào theo, chỉ thấy Tống Diệc An cầm lấy tay phải của Uông Nghiên lên bắt đầu rã đông.

Thi thể của Uông Nghiên thối rữa nghiêm trọng nhất, tứ chi nhiều chỗ đã lộ xương trắng, Tống Diệc An làm tan băng phần xương trước rồi tỉ mỉ bỏ đi từng mảng thịt da mục nát còn dính liền trên đó, chờ sau khi phần xương lộ ra hoàn toàn lại đặt vào chum sành đun sôi bằng lửa lớn.

Cảnh tượng ấy khiến đáy lòng mọi người phát lạnh, Uông Càn quay lưng đi liên tục nôn khan. Tống Diệc An không biểu cảm gì, nấu nước hơn một khắc để loại bỏ hết những vết bẩn bám trên xương, chờ khi nấu xong thì lại lấy giấy vỏ dâu cẩn thận lau khô và mài nhẵn, đến khi lộ ra màu sắc xương người nguyên bản. Tống Diệc An cũng bước tới bên cửa sổ đối diện mặt trời để xem kỹ, không bao lâu sau y kinh ngạc nói: “Ta có thể khẳng định đây là một đoạn xương cánh tay người hoàn hảo, không hề có tỳ vết, chủ nhân của nó tuyệt đối chưa từng bị thương.”

Vẻ mặt Bùi Yến trở nên khó coi, Uông Càn cũng hít sâu một hơi lạnh: “Không phải muội muội ta, thật sự không phải muội muội ta, Bùi đại nhân, vậy không phải nói muội muội ta có thể vẫn còn trên đời?”

Bùi Yến nói: “Không phải Uông Nghiên, nhưng quần áo thi thể mặc khi bị vứt xác lại chính là của Uông Nghiên, mục đích của hung thủ là để chúng ta nhận nhầm người này là Uông Nghiên, bất kể thế nào thì Uông Nghiên bị hung thủ bắt cóc là chắc chắn.”

Tâm trạng Uông Càn lên xuống liên tục, còn Khương Ly thì đưa mắt nhìn về phía thi thể của Khang Vận và Trịnh Nhiễm. Hai người này một chết giữa hè, một chết vào đầu thu, nhất là đầu của Khang Vận đã gần như không nhìn rõ diện mạo, Khương Ly nói: “Hung thủ đã có thể khiến quan phủ nghĩ đó là Uông Nghiên, vậy thi thể của Khang Vận và Trịnh Nhiễm có lẽ cũng còn nghi vấn.”

Bùi Yến cũng đang có ý này, nhưng Tống Diệc An ở bên cạnh nói: “Nhưng hai vị tiểu thư này chưa từng bị thương gì nặng, trên người cũng gần như không có dấu vết đặc thù nào, hơn nữa thi thể đã biến đổi, làm sao kiểm tra lại được đây?”

Bùi Yến ra lệnh: “Đến nhà họ Trịnh và nhà họ Khang một chuyến, cả nha hoàn thân cận của Khang Vận và Trịnh Nhiễm cũng dẫn về đây.”

Thập An nhận lệnh rời đi, nét mặt mọi người trầm lặng như nước, đều giống như lọt vào sương mù. Khương Ly che miệng mũi tiến lên, quan sát kỹ các phần thi thể bị phân xác: “Thi thể này đúng là của cùng một người, nếu không phải Uông Nghiên thì có nghĩa là người bị hại của vụ án này không chỉ có mấy người chúng ta biết, những tháng gần đây không có ai báo có nữ tử mất tích sao?”

Bùi Yến nói: “Tất nhiên là có, vụ án này chấn động Trường An, một khi có người báo có nữ tử trẻ tuổi mất tích thì khi đó sẽ liên hệ tới vụ án này ngay, nhưng mấy tháng nay cũng không có ai phù hợp với thi thể nữ này.”

Uông Càn không màng chuyện khác, chỉ nói: “Nếu không phải thi thể của muội muội ta, vậy muội muội ta đang ở đâu? Sống phải thấy người, chết phải thấy xác, không lý nào mất tích lâu như vậy mà hung thủ còn giữ muội ấy bên cạnh, nếu thật sự là vậy thì trái lại cũng tốt.”

Bùi Yến nhíu mày: “Hung thủ độc ác gian xảo, trước thì phân xác để che giấu manh mối, khiến chúng ta lầm tưởng rằng hung thủ gây án để giải hận hay ham muốn sắc đẹp, hiện giờ ngay cả thân phận thi thể cũng bị gã đánh lạc hướng —”

Khương Ly nghe lời Bùi Yến nói cũng lẩm bẩm: “Hung thủ cực kỳ thích dùng thủ thuật che mắt, dường như gã có thể đoán được quan phủ sẽ điều tra theo hướng nào, đã như vậy thì việc gã cố tình đánh lạc hướng thân phận của thi thể đầu tiên nhất định cũng là vì để che giấu điều gì đó. Mà người này đã chết 6 tháng nhưng không hề có thân nhân nào đến báo quan, cũng vô cùng kỳ lạ.”

Nói đến đây, Khương Ly hỏi Tống Diệc An: “Tống ngỗ tác, lúc phát hiện những phần thi thể này, thời gian tử vong của nạn nhân này có thật là trùng với lúc Uông cô nương mất tích không?”

Tống Diệc An gật đầu: “Đúng vậy, Uông cô nương được báo mất tích vào ngày 7 bảy tháng 6, còn các phần thi thể của người chết này được phát hiện vào ngày 20 tháng 6. Dù mức độ phân hủy đã rất nghiêm trọng, nhưng dựa theo lúc phát hiện, nội tạng gần như đã bị sinh vật ăn xác gặm nhấm sạch sẽ, mà thông thường vào mùa hè, tốc độ sinh vật ăn xác ăn hết nội tạng cũng trong khoảng nửa tháng, cho nên khi ấy chúng ta mới cho rằng thời gian tử vong là trùng khớp. Nhưng giờ đã xác nhận người chết không phải Uông cô nương, tại hạ nghĩ người chết này phần lớn là chết trước Uông cô nương.”

Bùi Yến trầm giọng nói: “Người chết đầu tiên không phải là Uông Nghiên mà là người này, nhưng hung thủ lại muốn khiến mọi người tưởng rằng người này chính là Uông Nghiên. Có hai khả năng: một là người chết đầu tiên có thân phận đặc biệt, hung thủ không muốn để người đời biết nàng ấy đã chết, hai là hung thủ vì Uông Nghiên, muốn người đời tưởng nàng ấy đã chết.”

Suy luận từ góc độ khác nhau sẽ cho ra nhiều kết luận khác nhau, mà lời Bùi Yến vừa nói gần như đều hợp lý, hắn lại nói tiếp: “Việc cần làm hiện nay, một là điều tra rõ thân phận người chết đầu tiên, hai là kiểm tra lại các mối quan hệ của Uông Nghiên xem có khả năng thứ hai xảy ra không, ba là xác nhận xem hai thi thể bị hủy khuôn mặt có bị nhận định sai không.”

Uông Càn không nhịn được nói: “Bình thường muội muội ta chỉ đi lại giữa hai nơi là nhà và cửa hàng, người mà muội ấy quen ta đều biết. Sau khi muội ấy đính hôn với nhà họ Phùng, ngoại trừ có tiếp xúc với nam tử khác ở cửa hàng thì hoàn toàn không hề quen biết thêm người mới. Ta thực sự không thể nghĩ ra ai lại vì muội ấy mà giết người, chỉ để muội ấy dựng nên một vở kịch giả chết.”

Bùi Yến có chút suy tư, nhưng trước mặt Uông Càn cũng không nói gì thêm, mọi người lại đợi thêm gần nửa canh giờ, Lang trung Lễ bộ Trịnh Húc cùng phu nhân Lương thị dẫn theo một ma ma đến đây. Chốc lát sau, Khang Long và Khang Cảnh Minh cũng lần lượt tới nghĩa trang, hai người chỉ mang theo tiểu đồng bên cạnh chứ không có nha hoàn, nhóm người thân đã từng gặp nhau trước đó, giờ lại bị gọi tới đây nên sắc mặt ai cũng hoảng hốt.

Bùi Yến đi thẳng vào vấn đề: “Trước đây mọi người đã xác nhận thi thể, nhưng chúng ta phát hiện trình tự xác nhận thi thể trước đây quá đơn giản. Hôm nay mời các vị tới là muốn các vị nhớ lại lần nữa xem, ngoài tuổi tác và vóc dáng ra thì trên người Trịnh Nhiễm và Khang Vận còn có đặc trưng gì khác không, ví dụ từng bị thương, hay có thói quen nào để lại dấu vết, càng chi tiết càng tốt.”

Khang Long và Khang Cảnh Minh vừa mới đến Đại lý tự lúc sáng, không ngờ buổi chiều lại bị gọi tới nghĩa trang, vừa nghe lời này, vẻ mặt Khang Cảnh Minh bối rối, Khang Long cũng nói: “Đại nhân có ý gì? Trước đây chẳng phải đã xác nhận qua rồi sao?”

Bùi Yến nghiêm giọng nói: “Trả lời là được.”

Khang Long không dám hỏi nhiều, lập tức nhớ lại: “Vận nhi có thói quen gì để lại dấu vết thì đúng là không nói rõ được, cũng không có bị thương nặng gì, thi thể của con bé chúng ta đều đã xem qua, hình dạng như vậy cũng không có cách nào nhận ra vết tích gì bên ngoài. Con bé điều chế hương, trên tay thỉnh thoảng khó tránh khỏi có vết thương, cái khác thì thật không nhớ thêm được gì…”

Ông ta nhìn về phía Khang Cảnh Minh, Khang Cảnh Minh nói: “Tỷ tỷ chưa từng bị bệnh nặng, cũng không bị thương gì nghiêm trọng, bình thường chỉ say mê điều chế và nghiên cứu hương liệu, ngoài ở cửa hàng thì chỉ ở trong phủ, ta cũng không nghĩ ra có dấu vết gì.”

Lúc này Khương Ly nói: “Nha hoàn của nàng ấy đâu?”

Bùi Yến đáp: “Bảy ngày trước khi Khang Vận xảy ra chuyện, nha hoàn Thúy Trúc vì trộm tài sản nên bị đuổi ra khỏi phủ, sau đó rời khỏi Trường An về quê ở Mật Châu, chúng ta đã điều tra qua, quả thật nàng ta đã đem trang sức của Khang Vận đi cầm.”

Bùi Yến lại nhìn về phía hai vợ chồng Trịnh Húc, Lương thị nói: “Nhiễm nhi cũng chưa từng bị thương hay mắc bệnh, duy nhất chỉ có tóc bạc sớm, việc này tháng trước cũng đã xác nhận rồi, Tô ma ma —”

Ma ma cùng theo tới nói: “Đúng vậy, khi nô tỳ chải đầu cho tiểu thư luôn phải tìm cách giấu tóc bạc cho người, vì vậy nhớ rất rõ, lúc ấy cũng đã đến xác nhận.”

Lúc này Bùi Yến cũng hỏi: “Hai nha hoàn của nàng ấy thì sao?”

Ánh mắt Lương thị hơi lóe lên: “Nhiễm nhi gặp chuyện là vì hai người họ bảo vệ chủ bất lực, sau này cứ nhìn thấy họ là ta lại nhớ đến nỗi khổ của Nhiễm nhi, nên đã bán hai người họ đi rồi.”

Bùi Yến hơi nhíu mày, lúc này Khang Cảnh Minh nói: “Trước đó ta từng nói, 2 tháng trước khi tỷ tỷ xảy chuyện có nghiên cứu màu dùng trong hương cao, móng tay bị dính thuốc màu đỏ, lại vì thường xuyên tiếp xúc với sáp mật và dầu nên sắc đỏ đó rất khó phai.”

Khang Long bên cạnh gật đầu, tất nhiên Bùi Yến vẫn nhớ chi tiết này, lúc này Khương Ly hỏi tiếp: “Từ nhỏ đến giờ hai vị cô nương có từng bị thương gì đến xương không?”

Bùi Yến nói thẳng: “Nếu muốn nghiệm thi bằng cách tổn hại thi thể hai vị cô nương, các vị —”

Nhà họ Khang còn chưa mở miệng, Lương thị đã cương quyết nói: “Không thể, đại nhân, Nhiễm nhi đã chịu khổ đủ rồi, sao còn tổn hại con bé nữa? Vụ án này chậm trễ lâu ngày, nếu không phải nể mặt đại nhân thì dù thế nào bọn ta cũng phải đem thi thể con bé trở về, con bé chưa từng bị thương xương cốt gì cả, nha môn không cần kiểm tra gì thêm.”

Khang Cảnh Minh cũng ở bên cạnh phụ họa: “Từ nhỏ tỷ tỷ ta cũng chưa từng bị thương gì, thi thể của tỷ tỷ đã thành ra dáng vẻ như vậy, xin đại nhận thương cảm cho sự không đành của chúng ta.”

Vậy coi như hai nhà đã bày tỏ thái độ, xã hội hiện nay người chết lớn nhất, quan phủ muốn nghiệm thi thường cũng cần có sự đồng ý của người nhà. Nếu hai nhà đều không đồng ý, đương nhiên Bùi Yến sẽ không ép buộc, bèn nói: “Hiện tại tạm thời chưa có thêm manh mối, các vị yên tâm, nay nghĩa trang đã tăng cường phòng vệ, sẽ trông coi thi thể các vị cô nương cẩn thận.”

Như vậy nhà họ Trịnh và nhà họ Khang rời đi trước, chỉ còn duy nhất Uông Càn lòng chịu dằn vặt: “Bùi đại nhân, bất kể thế nào nhất định phải tìm được tung tích của muội muội ta, dù thật sự bị hại, ta cũng phải nhìn thấy thi thể muội ấy mới có thể nhắm mắt.”

Bùi Yến gật đầu: “Ngươi yên tâm, Đại lý tự sẽ điều tra đến cùng.”

Được cam đoan, Uông Càn mới bi thương rời đi, hắn ta vừa đi, sắc mặt Bùi Yến lạnh lẽo nặng nề hơn vài phần. Vụ án này đã điều tra nửa năm, hắn tiếp nhận cũng đã 2 tháng, vậy mà đến hôm nay mới biết người chết đầu tiên vốn dĩ không phải Uông Nghiên, chuyện này thật nực cười biết bao!

Hắn phân phó: “Đi đến nha môn Kinh Kỳ một chuyến, bảo Tề đại nhân tra soát lại những người báo mất tích một lần nữa, không chỉ trong thành Trường An mà cả hai huyện ngoại thành cũng phải kiểm tra, nhất là những tân nương sắp xuất giá.”

Thập An nhận lệnh rời đi, Khương Ly bước vào nhà xác, ánh mắt vẫn dừng lại trên những thi thể không hoàn chỉnh đáng sợ: “Nếu là tân nương sắp xuất giá mất tích, người nhà không lý nào không nóng nảy, trừ khi người này không có người thân ở Trường An, nhưng không có người thân thì thành hôn thế nào? Hung thủ chọn người sắp thành thân, nhưng người nhà nàng ấy không có ai báo quan, vậy nhà phu quân cũng không có ai quan tâm sao?”

Bùi Yến cũng trăm mối nghĩ không thông: “Rõ ràng hung thủ là vì moi tim của những tân nương sắp xuất giá, nay lại bày thêm một màn này để che giấu thân phận, khiến người đời nghĩ người chết là Uông Nghiên để làm gì?”

Vụ án biến chuyển liên tục, cũng ngày càng phức tạp, bắt gặp ánh mắt thâm sâu lạnh lẽo của Bùi Yến, Khương Ly biết trong lòng hắn cũng vô cùng lo lắng, nhưng hiện giờ đột nhiên xuất hiện thêm một thi thể nữ không rõ danh tính, thực sự khiến người ta khó tìm ra đầu mối…

“Cẩn thận kiểm nghiệm lại thi thể thứ nhất, không cần sợ tổn hại.”

Khương Ly đang muốn mở miệng, lời Bùi Yến nói lại không hẹn mà trùng với nàng, trái lại Tống Diệc An bình tĩnh hơn: “Không đợi tin tức từ nha môn Kinh Kỳ sao? Nếu như người chết có người thân…”

Bùi Yến nói: “Vụ án đã kéo dài 5 tháng, nếu kéo dài thêm nữa, e rằng hung thủ sẽ tiếp tục gây án.”

Tống Diệc An gật đầu thật mạnh: “Vâng, tại hạ sẽ làm tan băng ngay, may mà trước đó nhà họ Uông và nhà họ Khang chịu bỏ tiền, mùa hè đã đưa không ít băng đến, nếu không hiện giờ thật sự chỉ còn lại một bộ xương khô mà thôi.”

Tống Diệc An bắt đầu bận rộn, Khương Ly cũng cẩn thận nhớ lại nội dung trong công văn, sợ bỏ sót gì đó. Lúc này thời gian đã không còn sớm, Bùi Yến nhìn thoáng qua sắc trời bên ngoài, lại nghĩ Tống Diệc An khó lòng kiểm nghiệm xong trong chốc lát, hắn bèn nói: “Chỗ này lạnh giá, chi bằng cô nương về phủ đợi tin, muộn chút nữa ta sẽ bảo Cửu Tư mang báo cáo khám nghiệm đến cho cô nương.”

Vào mùa đông trời tối sớm, mắt thấy màn đêm đã buông xuống, Khương Ly bèn nói: “Cũng được, vậy ta xin cáo từ trước.”

Bùi Yến xoay người tiễn nàng, hai người đi một mạch ra khỏi nghĩa trang, chờ nàng lên xe ngựa rời đi thì vẻ ôn hòa trên mặt hắn mới rút đi, hắn xoay người quay lại nhà xác, Cửu Tư đi theo sau nói: “May mà Tiết cô nương đến cửa hàng tơ lụa Cẩm Vân may y phục, nếu không thì không biết chúng ta còn bị che mắt đến bao giờ. Tiết cô nương đúng là nhìn thấu mọi việc, lại gan dạ.”

Ánh mắt Bùi Yến dừng lại trên tay Tống Diệc An chứ không hề tiếp lời, Cửu Tư chớp mắt nói: “Dạo gần đây bệnh tình của lão phu nhân tái phát nhiều lần, theo tiểu nhân thấy, không ai thích hợp làm nữ y hơn Tiết cô nương…”

***

Khi xe ngựa về đến Tiết phủ thì trời đã tối đen, nhưng vừa vào cửa phủ, Khương Ly lại thấy Tiết Thấm dẫn theo Thải Vi đứng sau bức bình phong, một tiểu đồng áo xanh đang cầm thiệp mời, nịnh nọt Tiết Thấm.

Tiết Thấm lại cười nói: “Được, ta sẽ đi.”

Tiểu đồng liên tục vâng dạ, hành lễ rồi rời đi. Lúc này Tiết Thấm nhìn thấy nàng, nàng ta bước lên nói: “Sáng nay Đại tỷ ra ngoài sớm, cũng không biết đi đâu, khi cha tan triều còn hỏi tỷ. Tuy Đại tỷ làm nghề y, nhưng đây là Trường An, Đại tỷ chớ để truyền ra những lời không hay.”

Vừa dứt lời, nàng ta bỗng nhiên che miệng mũi lại: “Trên người Đại tỷ dính mùi gì vậy?”

Khương Ly chỉ liếc nhìn thiệp mời trong tay nàng ta: “Đây là —”

Tiết Thấm kéo môi: “Ngày kia Phù Hương Trai có một buổi gặp mặt thưởng hương, ngay cả Khánh Dương Công chúa Điện hạ cũng được mời, nghe nói có hương gì mới muốn thử, nếu Đại tỷ muốn đi ta có thể dẫn tỷ theo.”

Khương Ly lắc đầu: “Không cần đâu…”

Vừa dứt lời, nàng chỉ hít nhẹ mũi mà đã ngửi thấy một mùi hương nồng nặc từ người Tiết Thấm bay nhẹ đến, nàng bèn hỏi: “Hương muội dùng trên người chắc là hương cao của Phù Hương Trai?”

Tiết Thấm khẽ hếch cằm: “Tất nhiên.”

Dường như sợ Khương Ly tiếp tục truy hỏi, nàng ta vội nói: “Thời gian không còn sớm, giờ này cha còn đang xử lý công vụ, Đại tỷ nên về nghỉ ngơi sớm đi.”

Nói xong nàng ta lập tức dẫn Thải Vi rời đi, Hoài Tịch xoa xoa mũi nói: “Tam tiểu thư này bôi mấy cân hương cao vậy, mùi cũng nồng quá đi, nhưng cũng phải nói mùi khá dễ chịu, nếu nhạt hơn một chút thì nhất định sẽ ngọt ngào thoải mái.”

Khương Ly xoay người đi về phía Doanh Nguyệt Lâu, do mấy ngày trước quá căng thẳng vì phân tích hương thuốc, nên giờ phút này gần như vừa ngửi là nàng đã biết ngay nguyên liệu dùng trong hương cao: “Thược dược, tương tư tử, hợp hoan, cam tùng, xạ hương, mộc hương, hương này đúng là hợp với nữ nhi.”

Hoài Tịch tặc lưỡi: “Người nhận ra được ngay sao?”

Khương Ly mỉm cười: “Dù sao cũng quá nồng.”

Trở về Doanh Nguyệt Lâu thay y phục, tắm rửa, lại ngồi dưới đèn đọc sách y một lát thì nghe thấy Trường Cung từ viện ngoài bước vào. Không lâu sau Hoài Tịch cầm một tờ báo cáo khám nghiệm lên lầu: “Cô nương, Bùi đại nhân thật sự sai người đưa báo cáo khám nghiệm đến rồi.”

Khương Ly ngồi thẳng dậy nhận lấy, nàng đọc nhanh như gió, sau khi xem xong thì hơi nhíu mày: “Tống ngỗ tác đã giải phẫu tứ chi của thi thể để kiểm tra, phát hiện khớp gối bên phải sưng phù to hơn bên trái, nhưng lại không có vết thương ngoài.”

Hoài Tịch cũng từng đọc qua sách y của Khương Ly, nàng ấy nghĩ một chút rồi nói: “Chẳng lẽ là viêm khớp gối?”

Khớp gối sưng to và đau đớn, hình dạng như chân hạc, chính là bệnh viêm khớp gối, Hoài Tịch lại nói: “Nhưng đây chẳng phải bệnh của người lớn tuổi à? Vị cô nương đó không phải chỉ khoảng 20 tuổi thôi sao?”

Khương Ly nói: “Đúng là người lớn tuổi sẽ dễ mắc phải, nhưng người trẻ cũng có, chỉ là nguyên nhân khác nhau mà thôi. Cô nương này không có vết thương ngoài, vì thế chắc chắn là viêm khớp gối không sai, xem ra ngày mai chúng ta phải đến từng y quán một ở thành Trường An xem sao.”

Hoài Tịch gật đầu, lại không nhịn được hỏi: “Vậy cô nương cảm thấy Uông Nghiên cô nương còn sống không?”

Khương Ly khẽ lắc đầu: “Hung thủ đã sát hại liên tiếp 6 người mà vẫn chưa dừng tay. Dù thiếu một thi thể, nhưng nếu hung thủ chỉ vì để Uông Nghiên giả chết mà giết người, vậy thì gã sớm nên dừng tay mới phải. Mưu hại tân nương để móc tim mới là điều gã thật sự muốn, chỉ là trong lúc đó giữa người chết đầu tiên và Uông Nghiên đã xảy ra sự cố gì đó…”

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Hoài Tịch nhăn tít lại: “Nhưng dù là sự cố gì thì hung thủ cũng phải vứt xác mới đúng, không đến mức giữ lại thi thể của Uông Nghiên chứ? Vậy chắc là người này phải có sở thích gì đó khiến người khác sợ hãi rồi.”

Khương Ly chậm rãi đáp: “Cũng không phải không có khả năng.”

Nàng vừa nói vừa chạm nhẹ vào mũi Hoài Tịch: “Được rồi, nói nữa lại có người sợ không ngủ được, ngủ sớm đi, mai còn phải rời phủ.”

Đêm lạnh mơ nhiều, Khương Ly ngủ không yên giấc lắm. Hôm sau trời còn chưa sáng nàng đã tỉnh dậy, sau khi dùng xong bữa sáng, nàng dẫn theo Hoài Tịch và Trường Cung đi thẳng đến hẻm Bình Ninh ở thành Đông.

Hẻm Bình Ninh ở gần chợ Đông, bên trong có một y quán tên Ninh Đức, giỏi nhất là trị bệnh viêm khớp gối. Chờ xe ngựa tới nơi, Khương Ly dặn dò Trường Cung: “Đi hỏi xem trước tháng 5 có cô nương trẻ nào khoảng 20 tuổi đến đây khám bệnh viêm khớp gối không.”

Trường Cung vâng lệnh mà đi, không bao lâu đã trở về: “Cô nương, đại phu nói không có, họ nói người đến đây khám bệnh đều là người già tuổi đã xế chiều, nếu có cô nương trẻ tuổi đến họ chắc chắn sẽ nhớ.”

Khương Ly nghĩ một chút: “Tới hẻm Tùng Tử phường Vĩnh Ninh.”

Trường Cung đồng ý, lập tức thúc ngựa đến hẻm Tùng Tử, hai khắc sau, xe ngựa lại dừng trước một nhà tên y quán nhà họ Vương, Trường Cung vẫn vào y quán hỏi thăm, không lâu sau đã quay về nói: “Chỗ này cũng chưa từng gặp, họ nói năm ngoái có một cô nương trẻ tới khám bệnh, nhưng người đó đã sớm khỏi, mấy hôm trước còn đến mua thuốc khác.”

Khương Ly có hơi thất vọng, nàng ngẫm nghĩ một lát rồi nói: “Đi đến phố Trường Thủy ở phường An Thiện thành Nam.”

Trong lòng Trường Cung tò mò vì sao Khương Ly lại quen thuộc các hiệu thuốc ở Trường An như vậy, nhưng cũng không dám hỏi nhiều. Xe ngựa đi qua phố Chu Tước, chạy một mạch về phía Nam, lại đi thêm gần nửa canh giờ thì dừng lại trước một y quán tên là “Nhân Phong Đường”.

Viêm khớp gối không dễ chữa, nhất là phát bệnh trên người nữ tử trẻ tuổi lại càng bị xem là chứng nan y khó trị, những y quán Khương Ly biết giỏi chữa bệnh này cũng chỉ có bốn năm nhà, hai nhà trước đều uổng công trở về, lần này nàng tự mình xuống xe ngựa hỏi thăm. Ngay khi vừa bước xuống, bỗng nghe hai tiếng vó ngựa dồn dập phóng về phía Nhân Phong Đường, Khương Ly ngẩng đầu nhìn lên, trong lòng căng thẳng.

Hoài Tịch đi theo sau nàng đã bước lên một bước gọi: “Bùi đại nhân —”

Người tới đúng là Bùi Yến và Cửu Tư, Bùi Yến thấy nàng có mặt ở đây thì cũng hơi bất ngờ, nhưng dường như lại nằm trong dự liệu, chờ khi xuống ngựa, Cửu Tư mừng rỡ nói: “Sao Tiết cô nương lại ở đây? Chắc không phải cô đến khám bệnh chứ?”

Hoài Tịch đáp: “Cô nương đến điều tra thi thể nữ vô danh kia.”

Cửu Tư có hơi kinh ngạc, hiển nhiên bọn họ cũng vậy, lúc này Bùi Yến nói: “Trong Kinh Thành có năm nhà giỏi trị viêm khớp gối, hai nhà ở thành Tây không có cô nương trẻ tuổi nào đến khám —”

Khương Ly đang định tiếp lời thì Trường Cung đã không nhịn được nói: “Đại tiểu thư cũng vừa hỏi qua hai nhà ở thành Đông.”

Khương Ly vừa nghe đã thầm kêu không ổn, quả nhiên ánh mắt Bùi Yến trở nên sâu xa: “Cô nương mới quay về Trường An không lâu, lại hiểu rõ những y quán lâu đời như vậy…”

Khương Ly xoay người đi về phía Nhân Phong Đường: “Tốt nhất đại nhân nên cầu nguyện là nơi này có manh mối.”

Đợi khi vào Nhân Phong Đường, chỉ thấy một lão tiên sinh đang ngồi khám bệnh, Khương Ly tiến lên nói rõ lý do đến, lão tiên sinh hít nhẹ một hơi, nói: “Có phải một cô nương dung mạo xinh đẹp, vóc người thon gầy không?”

Vừa nghe lời ấy, sắc mặt Khương Ly và Bùi Yến đều sáng lên, Khương Ly xác nhận, lão tiên sinh vuốt râu nói: “Ta có ấn tượng, nàng ấy đến đây vào giữa tháng 4 năm nay, đã khám ở chỗ ta hai lần. Lần đầu tới thì đầu gối sưng rất to, lần thứ hai đến thì đỡ hơn phần nào, nhưng ít ra cũng phải khám bốn năm lần mới khỏi hẳn, nhưng sau đó nàng ấy không tới nữa, nên khiến ta cứ canh cánh mãi.”

Khương Ly vội hỏi: “Ông có biết danh tính nàng ấy không? Lần thứ hai nàng ấy tới là khi nào?”

Lão tiên sinh lắc đầu: “Nàng ấy chỉ nói mình họ Dương, không để lại tên, bệnh của nàng ấy là do ăn uống không chú ý, dạo ấy ăn nhiều nội tạng heo, hơn nữa còn thích ăn những loại trái cây lạnh chua nên bệnh bộc phát nặng. Lần thứ hai ta nhớ là cuối tháng 5, khi đó tiết trời đã nóng bức, sao vậy, các người hỏi nàng ấy là vì —”

Khương Ly nói: “Nàng ấy bị người khác hại, đã hương tiêu ngọc vẫn, làm phiền ông nhớ kỹ lại xem nàng ấy còn có gì đặc biệt, có từng nhắc đến chỗ ở hay người thân bạn bè không? Ví dụ như sắp đính hôn, thành thân chẳng hạn.”

Sắc mặt lão tiên sinh kinh hãi, rồi cẩn thận nhớ lại, rất nhanh ông ấy nói: “Nàng ấy mặc quần áo gấm, không giống người nghèo khổ, trả tiền thuốc cũng rất nhanh gọn, dung mạo thì là một cô nương mặt mày thanh tú, người thân bạn bè thì không nhắc đến, ta cũng không tiện hỏi nhiều.”

Lão tiên sinh không nhớ nhiều lắm, nói xong vẫn thấy Khương Ly dõi mắt trông mong nhìn mình, ông ấy tập trung nhớ lại, lát sau, mắt ông ấy sáng lên: “Ta nhớ ra rồi, trên người vị cô nương kia rất thơm…”

Tim Khương Ly hơi kéo căng, hỏi: “Ông còn nhớ đó là loại hương nào không?”

Lão tiên sinh nhíu mày chốc lát: “Mùi đó hơi nồng đậm, nguyên liệu dùng bên trong hình như có hợp hoan và xạ hương.”

Tim Khương Ly đột nhiên rung lên: “Có phải còn có thược dược, tương tư tử, cam tùng và mộc hương không?”

Lão tiên sinh hơi kinh ngạc, rõ ràng bị Khương Ly nói trúng, Bùi Yến thấy vậy cũng không hiểu vì sao nàng biết, chỉ thấy Khương Ly im lặng, sắc mặt hơi lạnh đi nhìn về phía hắn: “Là hương cao của Phù Hương Trai.”


Bình luận

Bình luận về bài viết này