“Thược dược, tương tư tử, hợp hoan, cam tùng, xạ hương, mộc hương, đây là thành phần trong một loại kem dưỡng da của chúng ta tên là ‘Trường Tương Tư’. Một bộ gồm năm hộp: phấn trang điểm, son môi, phấn ngọc, hương cao, đá kẻ mày, chỉ 20 lượng bạc một bộ, là sản phẩm cao cấp mà tiệm chúng ta cho ra mắt vào giữa tháng 4 năm nay, cũng là mặt hàng bán chạy nhất từ trước tới nay.”
Phù Hương Trai tọa lạc tại phường Sùng Nghiệp ở thành Tây Nam, tuy xung quanh không phồn hoa như chợ Đông hay chợ Tây, nhưng vì cách phố Chu Tước không xa nên vẫn không thiếu khách đến thăm. Qua giờ trưa, sảnh trước rộng rãi là cảnh y phục thơm hương, bóng tóc thướt tha, dáng người chen chúc. Chưởng quầy Trần An thân hình tròn trịa mời Bùi Yến và Khương Ly vào phòng bên nói chuyện, dù biết Đại lý tự đến để tra án nhưng vẻ mặt vẫn khó giấu sự đắc ý.
Trần An mặt mày hớn hở nói: “Bộ ‘Trường Tương Tư’ này ngoài những dược liệu và hương liệu mà các vị đã biết, còn dùng thêm một ít thần hương mộc Tây Di, rất nhiều tiểu nương tử dùng kem dưỡng da của chúng ta đã thành quyến thuộc với người trong lòng. Vì vậy hương này của chúng ta còn được gọi là hương nhân duyên, tháng 4 mở bán, ban đầu còn chưa có người biết tới, đến tháng 6, mỗi tháng chúng ta đều bán giới hạn 50 bộ. Ngài nghĩ thành Trường An có nhiều phu nhân tiểu thư như vậy, 50 bộ làm sao mà đủ, nên hết cách rồi, chúng ta đành phải đặt ra ngưỡng, những khách hàng mua trên 200 lượng bạc ở chỗ chúng ta mới có thể mua ‘Trường Tương Tư’, dù là vậy thì vẫn không đủ bán…”
Trần An vui vẻ chắp tay sau lưng, với tư cách là chưởng quầy suôn sẻ nhất thành Trường An nửa năm nay, ông ta không biết u sầu là gì. Đại lý tự đến điều tra vài lần, ông ta cũng hoàn toàn không có vẻ gì là để tâm.
Bùi Yến nói: “Bộ hương này bắt đầu bán vào giữa tháng 4, ngươi còn nhớ cụ thể là ngày nào không? Vào mấy ngày đầu có những ai mua hương?”
Trần An lập tức nói: “Tiểu nhân không quên, là bắt đầu bán vào ngày 13 tháng 4, lúc đó chúng ta còn chưa đặt ra ngưỡng, những người quen mặt ta đều nhớ rõ. Nhưng nếu các phu nhân tiểu thư phái nha hoàn, ma ma đến mua, hoặc những người chỉ đến một lần rồi không đến nữa, chúng ta cũng không biết ai là ai, lại càng không cố ý bắt mọi người để lại tên tuổi.”
Bùi Yến nói: “Ngươi hãy lập một danh sách những người ngươi nhớ rõ đi.”
Trần An đáp lời đi về phía sảnh sau, còn Khương Ly thì đánh giá cửa tiệm này. Phù Hương Trai Phù Hương Trai, cửa hàng như tên, hương thơm thoang thoảng bay lượn, cửa hàng chính là một tòa lầu nhỏ hai tầng, tầng một là sảnh lớn, sảnh sau nối liền với nhã gian tiếp khách trên lầu, xa hơn nữa dường như còn có một tiểu viện là xưởng chế hương, thời gian còn sớm, cả trước và sau tiệm đều bận rộn không kịp nghỉ chân.
Sau nửa khắc, Trần An cầm một phần danh sách đi ra: “Đại nhân —”
Bùi Yến nhận lấy danh sách xem: “Chỉ có 7 người này?”
Trần An cười xòa nói: “Cửa hàng chúng ta mới khai trương vào tháng 2 năm nay, đến tháng 4 còn chưa nổi danh, số khách đến mỗi ngày quả thật không nhiều như bây giờ. Tiểu nhân vừa kiểm tra bản ghi chép, lại hỏi mấy người tiểu nhị, chỉ nhớ được 7 người này, những khách hàng không rõ danh tính khác chắc còn hơn 10 người, nhưng sau này đa phần họ không đến nữa, tiểu nhân cũng không thể truy tìm.”
Trần An nói chân thành, Bùi Yến cũng có thể hiểu, hắn đưa danh sách cho Khương Ly, lại nói: “Khẩu âm của ngươi nghe không giống người địa phương.”
Trần An cười: “Đúng vậy, tiểu nhân là người Thông Châu, trước đây cũng là chưởng quầy cửa hàng son phấn. Dịp Tết năm đó, cửa hàng của tiểu nhân ở Thông Châu gặp chút khó khăn, ông chủ cũ không định làm nữa, lúc này ông chủ hiện tại đã tìm đến tiểu nhân, bấy giờ tiểu nhân mới đến Trường An. Nửa năm nay làm nên thành tựu cũng coi như không phụ lòng ông chủ.”
Lúc này Bùi Yến nói: “Ông chủ các ngươi là người thế nào?”
Trần An cười thần bí: “Không phải tiểu nhân không trả lời, mà là tiểu nhân cũng không rõ, chỉ biết ông chủ là người Tây Di, đến Trường An làm ăn không muốn quá nổi bật. Ngoài vài loại hương phẩm do ông chủ tự mình điều chế, phương diện cần lộ mặt khác đều do tiểu nhân một tay xử lý, ông chủ cũng không mấy khi đến cửa hàng. Thậm chí việc trang trí cửa hàng hay chiêu mộ tiểu nhị công nhân đều do tiểu nhân quyết định.”
Khương Ly nhìn danh sách này mà khó xử, Trần An viết 7 người, 7 người này đều là gia đình không phú thì quý, vì thế tuyệt đối không thể mất tích mà không ai báo quan.
Bùi Yến khoát tay ra hiệu cho Trần An lui ra, lát sau nói: “Kế sách hiện tại là vẫn phải điều tra 7 người này, xem có ai mua hương tặng cho người khác hay không, thậm chí là mua hương xong thưởng cho hạ nhân cũng không chừng. Các nhà phú quý trong thành, ngay cả nha hoàn cũng xiêm y lụa là, hơn nữa y quán nàng ta khám bệnh lại ở thành Nam, cũng có thể khoanh vùng đại khái địa điểm nơi ở.”
Khương Ly cũng nói: “Đầu gối bị bệnh, quả thật sẽ chọn y quán gần nhất để khám.”
Bùi Yến gọi Thập An đến dặn dò, vừa quay người lại đã thấy Khương Ly ra khỏi thiên các đi đến sảnh chính để xem hương. Nàng ăn mặc không tầm thường, lại đi cùng Bùi Yến, tiểu nhị trong sảnh không biết nàng là ai nhưng thái độ lại vô cùng nhiệt tình: “Cô nương, mời cô xem tùy ý, tiểu nhân thấy dung mạo cô nương thanh nhã thoát tục, loại hương ‘Thu Thủy Bạch Lộ’ này là thích hợp với cô nhất…”
Khương Ly mỉm cười nhẹ: “Vậy sao? Vậy hãy nói hết cho ta nghe xem.”
Tiểu nhị lớn tiếng đáp lời, lập tức giới thiệu từ đầu đến cuối các loại hương cao trước mặt cho Khương Ly nghe, Khương Ly lắng nghe cẩn thận, đáy mắt cũng lóe lên ánh sáng mờ ảo. Bùi Yến đứng ở cửa thiên các cách đó không xa, ánh mắt lẳng lặng rơi trên người Khương Ly.
Cửu Tư đứng bên cạnh hắn, khẽ nói: “Tiết cô nương không thoa son điểm phấn, đây là muốn mua thật hay chỉ hỏi xem vậy?”
Bùi Yến nói: “Nàng sẽ không mua.”
Lời vừa dứt, đã thấy Khương Ly nói một tiếng “Vất vả” với tiểu nhị nhiệt tình kia rồi đi về phía họ, tiểu nhị kia bận rộn hồi lâu mà công cốc, có chút ai oán nhìn Khương Ly.
Khương Ly đi đến trước mặt Bùi Yến: “Khang lão gia kia quả thật cũng không nói sai, hương cao và kem dưỡng da ở đây quả thật có vài phần tương tự với Ngưng Hương Các, chỉ là tinh xảo và đẹp mắt hơn Ngưng Hương Các.”
Cửu Tư cười nói: “Đầu năm nay mọi người đều thích những thứ đẹp mắt này.”
Vừa nói xong, một vệ binh từ bên ngoài bước vào: “Đại nhân, Kim Ngô Vệ có tin tức, nói đoàn kịch bên kia có manh mối, đã tìm được hai nhân chứng và đưa về nha môn Đại lý tự —”
Bùi Yến gật đầu: “Ta và Tiết cô nương sẽ về nha môn ngay.”
Khương Ly đứng bên cạnh nghe được thì im lặng, nàng có nói muốn đi Đại lý tự sao? Nhưng nghĩ đến việc hung thủ có thể giả giọng người khác, manh mối này quả thật rất quan trọng, cuối cùng nàng cũng động lòng, thấy Bùi Yến ra cửa lên lưng ngựa, nàng cũng bèn đi theo.
Lên xe ngựa, Hoài Tịch nhẹ giọng nói: “Bùi đại nhân quả nhiên vẫn tin tưởng cô nương, nếu cô nương là nam tử, chỉ sợ Bùi đại nhân sẽ giữ cô nương ở lại Đại lý tự mới thôi.”
Xe ngựa lọc cọc di chuyển, tuy Bùi Yến nhận được tin tức có chút nôn nóng, nhưng cũng chỉ đi theo sau xe ngựa. Khương Ly gõ nhẹ thành xe: “Trường Cung, đi nhanh chút —”
Roi ngựa của Trường Cung quất xuống, xe ngựa chạy dọc theo đường phố dài, lúc này Hoài Tịch cũng nói: “Vị cô nương kia nếu là tiểu thư nhà phú quý thì sao lại đi khám bệnh một mình? Nô tỳ cảm thấy Bùi đại nhân nói đúng, e rằng thật sự là người hầu được sủng ái của nhà nào đó, nhưng cho dù là người hầu, nếu rất được sủng ái thì khi mất tích cũng nên báo quan chứ.”
Ánh mắt Khương Ly trầm ngâm: “Phù Hương Trai bắt đầu bán ‘Trường Tương Tư’ vào ngày 13 tháng 4, vị lão tiên sinh kia tuy không nhớ rõ cụ thể nàng ta đi khám bệnh ngày nào, nhưng cũng nói là giữa tháng 4, vừa bắt đầu bán nàng ta đã mua ngay, vị cô nương này nhất định là người thích hương.”
Hoài Tịch bổ sung: “Hơn nữa mùi hương trên người nàng ta cực kỳ nồng đậm, mùi hương của Tam tiểu thư tối qua tuy cũng nồng xộc vào mũi, nhưng khi ra ngoài nàng ấy còn biết chừng mực. Nô tỳ nghe Cát Tường tỷ tỷ nói khi Tam tiểu thư ở nhà thường dùng hương cao hương thang để dưỡng thân, để đạt đến tình trạng không cần thoa mà vẫn thơm, nói không chừng tối qua thật sự đã thoa ba cân hương cao.”
Nói đến đây, Khương Ly hơi nhíu đôi mày thanh tú: “Phù Hương Trai, cô nương trẻ thích hương, sao cứ cảm thấy có chút kỳ quái ở đâu đó…”
Khương Ly suy nghĩ suốt dọc đường, đợi khi đến ngoài cửa Thuận Nghĩa, nàng xuống xe ngựa thì hỏi ngay: “Đại nhân, trước đây khi điều tra Phù Hương Trai, nửa năm nay Phù Hương Trai có nữ công nào mất tích không?”
Bùi Yến nghe xong nhíu mày: “Chưa từng có, tiểu nhị và chưởng quầy của Phù Hương Trai có 12 người, trong xưởng điều chế hương cũng chỉ có 15 người, hơn nữa đều do Trần An lựa chọn kỹ lưỡng, sau khi khai trương chưa từng có sự luân chuyển nhân sự, sao lại hỏi như vậy?”
Khương Ly lắc đầu: “Ta chỉ đang nghĩ vị cô nương kia có chút kỳ lạ, có thể khiến đại phu vừa ngửi là biết ngay nguyên liệu dùng trong hương cao thì nhất định là dùng hương cực kỳ nồng, mà người bình thường chỉ cần là người biết lễ nghĩa thì rất ít dùng hương phô trương như vậy khi ra ngoài. Hơn nữa Phù Hương Trai nằm ở thành Tây Nam, cách y quán Nhân Phong cũng không xa, ta bèn nghĩ, trên người vị cô nương kia cực kỳ thơm, liệu có khi nào không phải vì nàng ta thích hương nồng, mà là vì nàng ta vốn dĩ là người chế hương, nên trên người mới dính mùi hương nồng đậm đến vậy.”
Bùi Yến trước tiên cảm thấy vui vẻ: “Suy nghĩ này đúng là hợp lý, nhưng mục tiêu của hung thủ đều là tân nương sắp xuất giá, đừng nói Phù Hương Trai không có nữ công như vậy, dù là có thì về điểm tân nương sắp xuất giá này cũng khó mà khớp.”
Khương Ly hơi gật đầu: “Đúng thật, vậy thì chỉ có thể bắt đầu từ các vị khách hàng.”
Bùi Yến nói: “Đã đi điều tra rồi, chiều nay chắc sẽ có tin tức.”
Hai người cùng nhau vào Đại lý tự, vệ binh trực ban thấy hai người đi cùng thì biểu cảm lại trở nên rất đặc sắc, đợi hai người đi xa, một vệ binh mới thong thả nói: “Nếu ta nhớ không lầm, Thiếu khanh đại nhân đã 23 tuổi rồi nhỉ?”
***
Phó Vân Hành đang đợi ở trong viện, thấy hai người cùng xuất hiện thì ánh mắt lập tức sáng bừng: “Hạc Thần ca ca, Tiết cô nương, sao hai người lại đi cùng nhau?”
Bùi Yến nói: “Hôm qua phát hiện thi thể đầu tiên không phải là Uông Nghiên, hiện giờ đang điều tra thân phận của người này.”
Hắn nói ngắn gọn súc tích, Phó Vân Hành nghe mà như lọt vào sương mù: “Cái gì? Không phải Uông Nghiên? Sau đó mời Tiết cô nương giúp đỡ?”
Cửu Tư bên cạnh bổ sung: “Phải đi điều tra vài y quán, vốn dĩ có thể phái cấp dưới đi, nhưng công tử nghĩ thời gian còn sớm nên tự mình đi một chuyến, trùng hợp gặp được Tiết cô nương.”
Phó Vân Hành “à” một tiếng, lại nói: “Đúng rồi, chúng ta đã sàng lọc được hai người có thể cung cấp manh mối, theo lời họ nói, tuy những người khác trong đoàn kịch không có hiềm nghi, nhưng họ từng gặp qua những người khác có kỹ năng này.”
Hai nhân chứng đều đang đợi trong phòng, đợi khi hành lễ xong, một người trong số đó nói trước: “Tiểu nhân Chung Xuân, hiện đang biểu diễn trên sân khấu tại đoàn Tam Khánh. Người cực kỳ giỏi kỹ thuật giả tiếng mà đại nhân muốn tìm tuy trong đoàn kịch chúng ta rất ít, nhưng 10 năm trước khi tiểu nhân còn đang học nghề trong đoàn tạp kỹ đã từng gặp hai người nhỏ hơn tiểu nhân 5 – 6 tuổi, hai người này có thiên phú cực kỳ cao, kỹ thuật giả tiếng cũng thuộc hạng nhất. Ngoài việc bắt chước tiếng người thì tiếng chim hót hay chó sủa đều làm hết sức thuần thục, chỉ là sau này đoàn tạp kỹ phải rời khỏi Trường An, tiểu nhân may mắn được vào đoàn Tam Khánh, còn họ thì không biết đi đâu, những năm nay cũng chưa từng gặp lại họ…”
Bùi Yến hỏi: “Bọn họ tên là gì, hiện nay bao nhiêu tuổi, mặt mũi ra sao?”
Chung Xuân nghĩ một lát: “Một người tên Tô Hằng, một người tên Chu Vũ, năm nay chắc khoảng 20 tuổi, Một người mặt dài và gầy, khóe môi có một nốt ruồi son, người còn lại thì mặt chữ điền, đôi mắt rất đẹp và có thần. Hai người họ ngoài kỹ thuật giả tiếng thì võ công cũng học không tệ, còn những thứ khác tiểu nhân không nhớ được nữa. Lúc đó họ mới hơn 10 tuổi, vì kỹ thuật giả tiếng trời ban nên tiểu nhân nhớ rõ, nhưng 10 năm đã trôi qua, dung mạo sẽ thay đổi, tiểu nhân không dám nói chắc.”
Bùi Yến nhìn sang người còn lại, người đó bèn nói: “Tiểu nhân Từ Uân, hiện đang làm người hầu ở Đăng Tiên Cực Lạc Lâu —”
Khương Ly đứng cạnh cửa sổ, nghe đến mấy chữ “Đăng Tiên Cực Lạc Lâu” thì mí mắt bỗng giật thót, chỉ nghe hắn ta tiếp tục nói: “Trước kia khi tiểu nhân còn ở đoàn Trường Phúc cũng từng gặp qua một mầm non như Chung huynh nói. Đại khái là 7 năm trước thì phải, cũng có một học trò cực kỳ giỏi kỹ thuật giả tiếng, nhưng hắn ta chỉ ở trong đoàn khoảng nửa tháng, vì trộm tiền của của ông bầu mà bị ông ấy bán đi trong lúc tức giận, cụ thể bán đi đâu thì tiểu nhân không biết. 5 năm trước đoàn Trường Phúc đã đi về phía Nam nên cũng khó mà hỏi thăm.”
Không đợi Bùi Yến đặt câu hỏi, Từ Uân đã nói: “Lúc ấy đứa nhỏ kia gọi là Đông Thanh, chỉ 11 tuổi, mặt mũi bình thường, nhưng dáng người lại rất đẹp, những người như họ hoặc là bị bán vào nhà giàu làm tiểu đồng, hoặc là…”
Thấy có cô nương ở đây, giọng điệu của Từ Uân có chút chần chừ, Bùi Yến nói thẳng: “Thanh lâu?”
Từ Uân gật đầu: “Đúng vậy, có mấy nhà ở Trường An đặc biệt thích nuôi những thiếu niên trẻ tuổi có thân hình và diện mạo đẹp…”
Bùi Yến nói: “Hắn ta bị bán đi cụ thể vào lúc nào ngươi còn nhớ không?”
Từ Uân nhớ kỹ một lượt: “Hình như là vào khoảng Tết Trung thu năm Cảnh Đức thứ 32.”
Bùi Yến gật đầu nhẹ, Từ Uân lại nói: “Những người từng ở trong đoàn kịch luôn bị coi là hạ cửu lưu, dù có thông minh đến đâu thì phần lớn những gia đình trong sạch chính trực cũng vẫn rất để tâm. Vì vậy tiểu nhân nghi ngờ đứa nhỏ kia khó có nơi tốt đẹp để đi, mà nếu hắn dựa vào kỹ năng này để kiếm sống, nhiều năm như vậy cũng không thể không lộ diện…”
Bùi Yến hiểu rõ: “Hoặc là người không ở Trường An, hoặc là không dựa vào kỹ năng này để kiếm sống.”
Thấy hai người đã nói hết những gì mình biết, Bùi Yến bèn lệnh cho người lui ra, trái tim Chung Xuân và Từ Uân luôn treo cao, nghe vậy thì thở phào một hơi. Khi chắp tay hành lễ, họ cúi mình đặc biệt sâu Khương Ly đứng cách đó không xa, ánh mắt lướt qua, đột nhiên nhìn thấy sau gáy Từ Uân có một vết mực xăm, nàng không khỏi hỏi: “Từ công tử, sau gáy ngươi có hình xăm gì vậy?”
Từ Uân vuốt một cái sau gáy: “Ồ, là dấu ấn bái sư của đoàn Trường Phúc.”
Bùi Yến vội hỏi: “Năm đó đứa nhỏ kia có dấu ấn này không?”
Từ Uân chần chừ nói: “Ta không nhớ rõ là hắn ta có chính thức bái sư chưa, chỉ những ai chính thức bái nhập môn hạ của sư phụ mới có, là một chữ ‘Phúc’ theo thể cổ.”
Bùi Yến gật đầu, lệnh Cửu Tư đưa hai người ra ngoài, họ vừa đi, Phó Vân Hành nói: “Hai người phía trước khó truy tra, người thứ ba này thì quả thật có thể thử, những nhà hắn ta nói ta đã hỏi qua, hôm nay có thể đi điều tra hết.”
Bùi Yến có chút hài lòng: “Tra, hung thủ có hai người, manh mối hiện tại còn xa mới đủ, không thể buông lỏng.”
Phó Vân Hành gật đầu đáp lời, lại nói: “Đúng rồi, tối qua tỷ tỷ ta cũng nhớ ra một chuyện, tỷ ấy nói lúc đó khi giằng co với hung thủ, không phải móng tay của tỷ ấy bị gãy sao, hình như tỷ ấy nhớ là đã dính vào người hung thủ, nhưng không chắc là trên mặt hay trên cánh tay, lúc đó thật sự quá hỗn loạn…”
Giọng Khương Ly hơi căng lên: “Tức là nàng ấy đã để lại dấu vết trên người hung thủ?”
Phó Vân Hành gật đầu: “Tỷ ấy nói có thể, nhưng không phải chắc chắn hoàn toàn, nếu chỉ là một chút dấu vết rất nhỏ thì có thể đã biến mất không còn gì rồi…”
Một lời như vậy lại khiến lòng Khương Ly nhẹ nhõm: “Chính xác, sự việc xảy ra 8 ngày rồi, dấu vết hầu hết đã không còn, bảo nàng ấy không cần suy nghĩ quá nhiều, hiện giờ đã có manh mối mới, chỉ cần đợi tin tức từ nha môn là được.”
Phó Vân Hành trả lời được, lại giận dữ nói: “Vết thương của tỷ ấy đã tốt hơn nhiều, chỉ là việc từ hôn đả kích không nhỏ với tỷ ấy, đã hai ngày rồi mà nhà họ Từ vẫn chưa có lời giải thích nào, việc từ hôn là không thể thay đổi được nữa, cha ta cũng viện cớ bệnh để xin nghỉ rồi. Sau khi tỷ tỷ biết chuyện lại tự trách mình sao hôm đó lại muốn đi dâng hương, nói tất cả đều do tỷ ấy ôm tâm lý may mắn.”
Khương Ly nghe xong sắc mặt lạnh tanh, Bùi Yến cũng nói: “Hiện giờ nhân chứng chưa tìm được, đợi khi tất cả sự thật sáng tỏ là được.”
Phó Vân Hành gật đầu: “Được, vậy ta xin phép về nha môn trước.”
Cậu ấy cáo từ rời đi, khi ra cửa vừa hay gặp Thập An, chỉ thấy Thập An nhanh chóng bước vào nói: “Công tử, đã phái người đi hỏi 7 gia đình kia rồi, họ đều nói hương ‘Trường Tương Tư’ được bản thân giữ lại dùng, không tặng cho ai cũng không thưởng cho hạ nhân.”
Khương Ly và Bùi Yến nghe xong đều có chút thất vọng, như vậy manh mối về thi thể nữ vô danh đã bị chặt đứt.
Bùi Yến nói ngay: “Hôm qua Kinh Đô và vùng lân cận cũng không có người mất tích phù hợp với điều kiện, nếu manh mối này khó tìm, vậy thì vẫn phải bắt đầu từ Uông Nghiên. Hung thủ chưa từng vứt xác, vậy thì nhất định nàng ấy có gì đó khác biệt đối với hung thủ, bên nhà họ Uông có tin tức mới gì không?”
Thập An nghiêm giọng nói: “Sáng sớm có hồi báo nói nhà họ Uông đã đóng cửa xưởng nhuộm dưới cửa hàng tơ lụa, vì Uông Càn không còn tâm sức để nhuộm Thiên Vân Bích. Tin tức mới liên quan đến Uông Nghiên thì không có, nhà họ Phùng chúng ta cũng đã điều tra, vẫn giống như tin tức trước đây, không có thời gian gây án, cũng không có đủ động cơ. Mấy ngày nay nhà họ Phùng đang nhờ người nói chuyện hôn sự mới cho Phùng công tử, nói là Nhị tiểu thư của phủ Thứ sử U Châu Quý Hành Gian, nghe nói Quý Hành Gian sắp trở về, Phùng phu nhân thường xuyên qua lại nhà họ Quý.”
Thập An đã nói xong nhưng lại không nhận được câu trả lời của Bùi Yến, Khương Ly nghi hoặc nhìn sang thì thấy Bùi Yến không biết nghĩ đến điều gì, sắc mặt có chút lạnh lùng trầm tư. Lát sau hắn nói như bình thường: “Tiếp tục điều tra Uông Nghiên.”
Thập An nhận lệnh rời đi, Bùi Yến hỏi Khương Ly: “Hình xăm trên người Từ Uân lúc nãy, cô nương có nghi vấn gì không?”
Khương Ly không phải là người hỏi nhiều, nếu đã mở miệng thì chắc chắn có chỗ nghi vấn. Nghe câu hỏi này, bản thân Khương Ly cũng có chút bất lực, đã lâu như vậy rồi, lúc nãy giọng điệu của nàng cũng rất bình thường, vốn tưởng Bùi Yến sẽ không để ý…
Nàng nói: “Lúc nãy nhìn thoáng qua, không hiểu sao ta cảm thấy có chút quen thuộc, nhưng không nhớ ra đã gặp ở đâu.”
Bùi Yến bối rối: “Gặp gần đây sao?”
Khương Ly lắc đầu: “Không nhớ ra.”
Bùi Yến bèn nói: “Hình xăm kia là một chữ, có lẽ là đã gặp chữ ấy ở đâu đó? Hay là trước đây cô nương từng nghe đoàn Trường Phúc diễn rồi?”
Trong lòng Khương Ly lộp bộp một cái: “Cái đó thì không có, có lẽ đúng là đã gặp qua chữ thể cổ kia đi.”
Trong lòng biết tin tức trong chốc lát không thể về được, lại nghĩ đến hai ngày chưa đi tái khám cho Phó Vân Từ, Khương Ly đứng dậy nói: “Nhân lúc trời còn sớm, ta đến phủ Thọ An Bá một chuyến để khám bệnh cho Phó cô nương.”
Bùi Yến gật đầu: “Cũng được, có manh mối sẽ báo cho cô nương.”
Khương Ly lập tức cáo từ rời đi, đợi lên xe ngựa, nàng lệnh Trường Cung thẳng tiến đến phủ Thọ An Bá ở phường Quang Hoa. Khi xe ngựa bắt đầu di chuyển, Khương Ly khẽ lẩm bẩm: “Quý Hành Gian, cái tên này không quen thuộc lắm…”
Khương Ly ở Trường An 8 năm, dù là vương hầu quý tộc hay mệnh quan triều đình, chỉ cần là những người có danh tiếng thì nàng đều có nghe nói đến, thậm chí từng gặp mặt, nhưng cái tên này nàng lại khó mà khớp với văn võ bá quan năm xưa.
Một lát sau Khương Ly lắc đầu, đợi đến phủ Thọ An Bá, lụa hỷ và đèn lồng dọc đường đi đã được dỡ bỏ, không ai ngờ rằng phủ đệ nửa tháng trước còn đang hết sức náo nhiệt chuẩn bị hôn sự, trong chớp mắt lại trở nên im ắng, quạnh hiu đến vậy. Vừa bước vào sân, Khương Ly đã thấy Phó Vân Từ khoác áo choàng đi lại dưới hành lang, cơ thể trông đã khá hơn nhiều, nhưng khi đến trước mặt lại thấy gò má nàng ấy đã gầy đi không ít.
Nàng đỡ Phó Vân Từ quay về phòng, Phó Vân Từ nói: “A Hành nói những ngày gần đây cô vẫn luôn giúp Bùi Thiếu khanh điều tra hung thủ, hôm nay trời đông lạnh giá, cô thật sự vất vả rồi, ta cũng không biết nên cảm ơn cô thế nào.”
Khương Ly nói: “Cô an toàn vô sự chính là lời cảm ơn tốt nhất.”
Phó Vân Từ biết nàng có ý an ủi, nàng ấy cười khổ một tiếng nói: “Ta hiểu, hiện giờ phủ chúng ta đã thành trò cười của thành Trường An rồi, nếu ta còn không biết phấn đấu, lại gây ra chuyện gì nữa thì cha mẹ ta càng không có mặt mũi gặp người khác. A Hành nói sắp bắt được nhân chứng quan trọng rồi, ta chờ tin tốt của mọi người.”
Trở vào trong phòng nửa nằm xuống, Khương Ly bắt mạch trước, rồi kiểm tra vết thương cho Phó Vân Từ, thấy xung quanh miệng vết thương đã mọc lên một vòng thịt non hồng phấn, nàng thở phào nhẹ nhõm một hơi dài: “Vết thương đã khép lại tốt lắm rồi, bắt đầu từ hôm nay ta sẽ đổi một phương thuốc khác, lại kê thêm một phương thuốc dưỡng lành vết thương làm thành thuốc mỡ, mỗi ngày dùng một lần, đợi khi vết thương lành hẳn, nhất định sẽ không để lại sẹo.”
Phó Vân Từ cười đồng ý: “Thật sự may mà có cô, ơn cứu mạng này ta chỉ có thể dùng cả đời để báo đáp.”
Khương Ly mỉm cười: “Vậy thì còn gì tốt hơn.”
Trong thời gian Khương Ly viết phương thuốc, Phó Vân Từ lại có chút lo lắng nói: “Mấy ngày nay cô và Bùi đại nhân gặp mặt nhiều, ngài ấy làm việc có chỗ nào khiến cô không vui không?”
Khương Ly ngẩng đầu: “Không có, sao lại hỏi vậy?”
Phó Vân Từ thở phào nhẹ nhõm, bật cười nói: “Tính tình Bùi đại nhân có hơi đoan chính nghiêm khắc, mấy năm nay tuy đã thay đổi nhiều, nhưng ta thường nghe nói ngài ấy xử lý công việc nghiêm khắc, sợ ngài ấy lạnh nhạt với cô. Những năm nay lúc thì ngài ấy thay Bệ hạ Nam tuần, lúc thì ở Ngự tiền, lúc thì phải quay về sư môn của mình, thật sự là một người bận rộn, bận đến nỗi ngay cả chuyện hôn nhân cũng không quan tâm. A Hành thân thiết với ngài ấy, ta đã hỏi qua vài lần, A Hành nói ngài ấy hoàn toàn không có ý đó, ngược lại làm mẹ ngài ấy nôn nóng lắm, ngay cả Bệ hạ cũng hết cách với ngài ấy.”
Khương Ly tiếp tục viết phương thuốc: “Quả thật nên nôn nóng rồi.”
Phó Vân Từ cười: “Nhiều năm như vậy ngài ấy rất ít khi thân thiết với cô nương nào, lại là người đối nhân xử thế nhìn qua cực kỳ có lễ, nhưng lại có lễ đến mức không nể tình. Trước đây khi ta nhìn ngài ấy đều có cảm giác sợ hãi, nhưng thân phận ngài ấy ở đó, Bệ hạ lại coi trọng, sớm muộn gì cũng sẽ tứ hôn. An Dương Quận chúa của Hằng Thân Vương lại chung tình với ngài ấy nhiều năm, nói không chừng ngày nào đó sẽ cầu được ý chỉ.”
Khương Ly hết sức chuyên tâm viết phương thuốc, cũng không tiếp lời, Phó Vân Từ thấy nàng không có hứng thú, lại nói: “Tiết Trung thừa đã dẫn cô đến bái kiến Thái tử phi nương nương chưa?”
Khương Ly viết xong nét cuối cùng: “Nói gần đây cơ thể của Thái tử phi không khỏe, hai ngày nữa mới đi bái kiến.”
Đan Phong nhận lấy phương thuốc rồi nói tiếng cảm ơn, Khương Ly dặn dò nàng ấy cách chăm sóc vết thương thế nào, lại nói chuyện riêng gần nửa canh giờ, thấy gương mặt Phó Vân Từ lộ vẻ mệt mỏi, Khương Ly mới cáo từ trở về phủ.
Đến Tiết phủ thì trời đã nhá nhem tối, đợi khi về đến Doanh Nguyệt Lâu đã thấy Cát Tường đang bưng một đĩa lê chờ sẵn.
“Cuối cùng Đại tiểu thư cũng về rồi, đây là lê thu nguyệt do Đông cung ban thưởng hôm nay, vừa rồi Tiết quản gia mang đến một đĩa, nói là cho người. Cô nương về mấy ngày rồi mà chưa gặp qua Thái tử phi nương nương, nhưng nương nương vẫn luôn nhớ đến cô nương đấy.”
Lê thu nguyệt ngọt ngào mọng nước, độ chua cũng vừa phải, nhưng vì khó trồng nên khó gặp ở Trường An. Khương Ly nhìn trong đĩa thấy vừa vặn bốn quả, bèn nói: “Vừa đủ để chia, Hoài Tịch —”
Cát Tường và Như Ý nào dám nhận, Hoài Tịch bước lên bưng đĩa, lấy một quả đặt vào tay Cát Tường, lại lấy một quả đặt vào tay Như Ý, sau đó bản thân cũng lấy một quả, cắn “rộp” một miếng lớn trong ánh mắt không dám tin của Cát Tường và Như Ý: “Hai vị tỷ tỷ cứ nghe lời đi, cô nương chúng ta không bao giờ nói dối.”
Khương Ly bật cười lắc đầu, đi thẳng lên lầu trước.
Buổi tối trước khi đi ngủ, Khương Ly lấy giấy bút trên bàn dài cạnh cửa sổ ra viết viết vẽ vẽ trên giấy, Hoài Tịch thò người ra nhìn, chỉ thấy nàng viết mấy chữ “Phúc” theo thể cổ. Nhưng sau khi suy nghĩ hồi lâu nàng vẫn không có manh mối, trước khi đi ngủ nàng dặn dò: “Không cần cất đi, cứ để ở đây sáng mai ta sẽ nghĩ tiếp…”
Hoài Tịch liên tục đáp lời, không động vào mấy tờ giấy đó.
Sáng sớm hôm sau, Khương Ly vừa mới thức dậy đã thấy ánh sáng rực rỡ bên ngoài cửa sổ. Hoài Tịch đến hầu hạ nói: “Cô nương, hôm nay trời nắng đẹp, sớm như vậy mà mặt trời đã ló dạng rồi, người mau dậy đi, nô tỳ mở cửa sổ cho thoáng khí.”
Đợi Khương Ly thay y phục đứng dậy, Hoài Tịch đi đến trước cửa sổ mở toang cánh cửa ra, nhưng nàng ấy không biết bên ngoài đang có gió lớn, một luồng gió mạnh bất chợt ập đến, thổi trúng những tờ giấy có chữ Phúc mà Khương Ly đã viết qua nghiên mực, lại trội nổi rơi xuống đất. Hoài Tịch sợ tới mức vội vàng đóng cửa sổ lại, Khương Ly thì bất đắc dĩ nhặt một tờ giấy dính mực gần đó lên.
Vết mực đen kịt trên trang giấy che mất nửa chữ Phúc, nhưng nhìn chữ bị che khuất một nửa đó, đồng tử Khương Ly co rụt lại, một cảnh tượng gần đây đột nhiên hiện lên trong đầu nàng: “Sao có thể…”
Sắc mặt nàng thay đổi mấy lần, đưa tay búi tóc lên, không kịp nghĩ nhiều mà nói: “Nhanh, chúng ta đi Đại lý tự.”
Hoài Tịch không hiểu gì: “Sao vậy cô nương?”
Khương Ly bước nhanh xuống lầu, đợi lên xe ngựa lại không ngừng thúc giục Trường Cung đi mau một chút, xe ngựa lao nhanh dọc theo phố Chu Tước, tay Khương Ly nắm chặt tờ giấy bị mực làm bẩn, trên mặt lộ vẻ khó tin. Đợi khi đến cửa Thuận Nghĩa, Khương Ly dứt khoát nhảy xuống xe ngựa, gần như chạy một mạch vào nha môn Đại lý tự, đợi đến viện phía Đông, không kịp nói chuyện với Cửu Tư đã chạy thẳng vào sảnh chính —
“Ta nhớ ra đã thấy hình xăm đó ở đâu rồi!”
Nàng vừa nói xong thì đã thấy trong tay Bùi Yến cũng cầm một công văn: “Ta đang định bảo Cửu Tư đi tìm cô, cô đến nhìn xem, điều tra một ngày một đêm, thật sự đã tìm được người bị đoàn Trường Phúc bán đi, mà người này cô và ta đều đã từng gặp.”
Tim Khương Ly đập rất nhanh, lập tức tiến lên xem công văn viết gì, sau mấy hơi thở, lưng Khương Ly lạnh toát nói: “Thật sự là hắn ta —”
Bình luận về bài viết này