“Đại nhân, không tìm thấy người —” 

Đầu giờ trưa, trong viện phủ một màu bạc trắng, Khương Ly và Bùi Yến đứng sóng vai nhau, Lư Trác và Phùng Ký dẫn theo nha dịch Đại lý tự đang lục soát trong viện.

Lư Trác nói: “Người trong phủ họ nói đêm qua chủ tớ hai người đều không về nhà, còn nói tình huống như vậy mấy tháng nay diễn ra rất thường xuyên, họ cũng không để tâm, cũng không biết người đã đi đâu. Vả lại từ sau khi xảy ra chuyện, trong phủ đã cho không ít người nghỉ việc, hơn nữa gần đây lại tranh chấp nhà cửa, trong phủ chỉ để lại mấy người mới đến 3 tháng.”

Sắc mặt của Khương Ly và Bùi Yến đều trầm xuống, Bùi Yến hỏi: “Chủ tớ hai người thường xuyên cùng nhau suốt đêm không về?”

Lư Trác gật đầu: “Người hầu nói như vậy.”

Ánh mắt Bùi Yến lóe lên vẻ nguy hiểm: “Lục soát, trên dưới trong phủ đều xét một lượt, xem có tìm được manh mối nào không.”

Lư Trác vâng lệnh rời đi, Bùi Yến lại gọi: “Phùng Ký, ngươi phái người đến Kim Ngô Vệ một chuyến, lệnh cho bọn họ truy bắt toàn thành, rồi tự mình dẫn người đến mấy cổng thành tra hỏi xem có phải bọn họ đã phát giác nguy hiểm mà trốn thoát khỏi thành hay không.”

Phùng Ký gật đầu: “Vâng, thuộc hạ sẽ dẫn người đi tìm ở cổng thành ngay.”

Phùng Ký nói xong thì xoay người rời đi, biểu cảm của Bùi Yến trở nên nghiêm nghị, Khương Ly cũng nhíu mày nói: “Mấy ngày nay đã cho mời người nhà nạn nhân đến hỏi cung, quả thật họ biết Đại lý tự đã điều tra được gì, cũng hiểu cách giết người của mình đã bị bại lộ, nhưng giờ chúng ta vẫn chưa hiểu thi thể vô danh kia có bí mật gì, bọn họ sẽ trốn sao?”

Vừa nói xong thì trong lòng Khương Ly dấy lên một dự cảm không lành, ánh mắt lướt qua những mái hiên trùng điệp, giọng nói xa xăm: “Thêm một thi thể nữ vô danh, không thấy thi thể Uông Nghiên, nhưng trong lời khai của nhà họ Uông chưa từng nhắc đến hắn ta một lời. Uông Nghiên ở nhà rất được cưng chiều, hôn sự với nhà họ Phùng cũng hài lòng, không có lý do gì liên quan đến hắn ta, hắn ta dựa vào cái gì để che giấu thi thể Uông Nghiên?”

Trong lòng Khương Ly nghi ngờ khó hiểu, lát sau Lư Trác đi rồi quay lại: “Đại nhân, đều đã lục soát rồi, viện này tổng cộng có ba gian, cũng không tính là lớn, không phát hiện có gì khác thường, tạm thời cũng chưa phát hiện phòng bí mật.”

Lời này khiến mấy người đều dấy lên nghi ngờ, Bùi Yến nói: “Nếu hiện trường giết người là ở đây thì tuyệt đối không thể bình thường như vậy, trừ khi hắn ta còn có chỗ ở khác.”

Lư Trác lắc đầu: “Thuộc hạ đã hỏi quản gia của hắn ta rồi, ông ta nói không biết hắn ta có chỗ ở nào khác hay không.”

Bùi Yến nghe vậy thì híp mắt lại, đúng lúc này Cửu Tư từ ngoài phủ nhanh chóng bước vào: “Công tử, đây là tin tức thu được từ việc điều tra Ngưng Hương Các và Phù Hương Trai trong hai ngày gần đây, đều ở đây —”

Bùi Yến nhận về tay, Cửu Tư nói: “Những ngày gần đây Phù Hương Trai đang chuẩn bị buổi gặp gỡ thưởng hương, ngoài hương liệu ra còn mua sắm không ít vật phẩm tiếp khách, nghe nói đêm nay còn có hội pháo hoa, đã mua không ít pháo hoa từ xưởng Lâm thị ở thành Nam. Mấy ngày nay Ngưng Hương Các không có động tĩnh gì, những khoản mua sắm nhỏ nhặt của mấy tháng trước cũng ở đây.”

Phần danh sách này rất dài, Bùi Yến xem nhanh như gió, sau đó lại đưa công văn cho Khương Ly, Khương Ly mở ra xem cũng thấy quá nhiều, không xem hết nổi, vì suy nghĩ đều tập trung vào hiện tại, nên ngược lại không còn để ý đến những thứ này như trước.

Lúc này Bùi Yến nói: “Cứ để người ở lại canh gác trong phủ, đưa những người hầu khác trong phủ về thẩm vấn kỹ càng.”

Ra khỏi cửa phủ, Bùi Yến dẫn người cưỡi ngựa đi trước, Khương Ly thì lên xe ngựa nhà họ Tiết. Hiện giờ bọn họ đang ở phường Vĩnh Đạt thành Nam, muốn về Đại lý tự cần phải đi ngang phố Chu Tước trước, đợi đến phố Chu Tước, Khương Ly nghe tiếng rao hàng của những người buôn bán bên ngoài bèn vén rèm lên, nàng ngẩng đầu nhìn về hướng Đông, rất nhanh đã chìm vào suy tư.

Hoài Tịch ở bên cạnh nhìn: “Sao vậy cô nương?”

Khương Ly nói: “Nơi này rất gần phường An Thiện.”

Hoài Tịch nhướn mày: “Người nói Nhân Phong Đường?”

Khương Ly gật đầu, lúc này không biết nghĩ đến điều gì, bèn nói với Bùi Yến đang cưỡi ngựa phía trước: “Bùi đại nhân, ta nghĩ đến một khả năng nhưng không chắc lắm, ta muốn đi thăm dò một chút, các ngài đi trước đi, ta sẽ theo sau.”

Bùi Yến do dự một lát, cuối cùng nói: “Cửu Tư.”

Cửu Tư đảo mắt một cái, lập tức nói: “Tiểu nhân sẽ đi theo Tiết cô nương.”

“Không cần —”

Lời còn chưa dứt, Bùi Yến đã thúc ngựa rời đi, Cửu Tư nói: “Cô nương đang giúp đỡ Đại lý tự, nên không cần khách sáo với công tử đâu.”

Khương Ly im lặng một lát, đành phải dặn dò Trường Cung: “Đi đến tiệm cầm đồ Liêu Ký ở phường Tịnh Thiện —”

Cửu Tư thúc ngựa theo sau, vừa nghe tên chỗ này đã cảm thấy vô cùng quen thuộc, hắn ta cũng nhanh chóng phản ứng lại: “Đây chẳng phải là tiệm cầm đồ mà nha hoàn kia đã từng đến sao…”

Khương Ly gật đầu: “Ta có một chuyện muốn hỏi.”

Cửu Tư gật đầu không nói thêm gì, không lâu sau xe ngựa đã đến Liêu Ký, Khương Ly tự mình xuống xe ngựa vào tiệm cầm đồ, lại gọi chưởng quầy đến hỏi vài câu, chưa đầy một khắc, mặt mày Khương Ly nghiêm nghị bước ra, lại dặn dò: “Đến phường Vạn Bảo phường Tuyên Nghĩa.”

Trường Cung vâng lời quất roi, xe ngựa thẳng tiến phường Tuyên Nghĩa, Cửu Tư đi theo bên cạnh không nhịn được hỏi qua tấm màn: “Cô nương mới về Trường An chưa được mấy ngày, sao lại quen thuộc vị trí của những tiệm cầm đồ này như vậy?”

Những tiệm cầm đồ mà Khương Ly biết là nhìn thấy từ công văn, nhưng có thể nhớ rõ tất cả vị trí thì đúng là hiếm có. Trong xe ngựa, Khương Ly và Hoài Tịch nhìn nhau, Hoài Tịch lên tiếng: “Cô nương chúng ta có khả năng nhìn thấy sẽ không quên.”

Cửu Tư xoa xoa chóp mũi, nhất thời không biết có nên tin hay không.

Đợi xe ngựa đến phường Vạn Bảo, Khương Ly lại xuống xe hỏi thăm lần nữa, một khắc sau, sắc mặt nàng càng thêm khó coi bước lên xe ngựa: “Đi đến tiệm cầm đồ Dương thị ở phường Khai Minh —”

Xe ngựa lại di chuyển, Hoài Tịch hỏi: “Cô nương đang nghi ngờ điều gì?”

Khương Ly nheo mắt, trong đầu bỗng nhiên hiện lên hình ảnh trái lê thu nguyệt, nàng nói với giọng điệu hơi lạnh lùng: “Nếu ta nhớ không nhầm, Mật Châu là xứ sở trái cây, vào khoảng tháng 4 tháng 5 hàng năm thì sơn trà và hạnh đặc biệt nhiều.”

Nói đến chuyện ăn uống, tất nhiên Hoài Tịch có hiểu biết: “Đúng vậy đúng vậy, vị trí của Mật Châu tốt, đi đâu cũng không xa, không phải vào tháng 4 tháng 5 chúng ta cũng đã nếm thử ở Từ Châu rồi sao? Nhưng chuyện này có liên quan gì đến vụ án của chúng ta?”

Khương Ly chậm rãi lắc đầu, giống như đã nghĩ đến một chỗ cực kỳ khó hiểu, lại khẽ lầm bầm: “Nhưng tại sao lại như vậy…”

Hoài Tịch không dám quấy rầy nàng, lại qua hai khắc, xe ngựa đã đến tiệm cầm đồ Dương thị. Khương Ly xuống xe bước vào tiệm hỏi thăm, không lâu sau, sắc mặt nàng lại nặng nề như nước bước ra. Giờ phút này đã qua nửa giờ Thân, ánh sáng âm u của mặt trời đã chuyển sang mờ mịt, Khương Ly lên xe ngựa nhưng lại không ra lệnh, chỉ tựa vào thành xe vắt óc suy nghĩ.

Cửu Tư đợi ngoài xe ngựa, chỉ nghe thấy Khương Ly đang lẩm bẩm một mình trong xe ngựa.

“Uông Nghiên mất tích vào ngày 7 tháng 6…”

“Lần đầu tiên cầm cố vào ngày 4 tháng 6…”

“Trường Tương Tư mở bán vào ngày 13 tháng 4…”

“Phù Hương Trai mô phỏng hương hoàn…”

Khương Ly không ngừng lẩm bẩm, bàn tay đặt trên đầu gối cũng nới lỏng rồi siết chặt, siết chặt rồi nới lỏng. Trong một khắc nào đó, nàng đột nhiên ngồi thẳng người, ánh mắt cũng trở nên sâu thẳm, nàng nắm rèm xốc lên: “Cửu Tư, ngươi mau về Đại lý tự báo với công tử nhà ngươi, ta biết phải đi đâu tìm người rồi!”

Cửu Tư ngẩn ra: “Tiểu nhân về Đại lý tự, vậy cô nương thì sao?”

Khương Ly lạnh lùng nói: “Ta đến nghĩa trang một chuyến.”

***

Khi Bùi Yến từ ngục giam Đại lý tự bước ra thì đã gần giờ Dậu, Phùng Ký và Phó Vân Hành đều chờ bên ngoài, Phùng Ký nói: “Đại nhân, sáu cổng thành đều đã tra hỏi kỹ lưỡng, chưa từng thấy bọn họ.”

Phó Vân Hành cũng bước tới: “Hạc Thần ca ca, sao đột nhiên lại xác định được hung thủ vậy?”

Bùi Yến đưa chứng cứ vừa thu được cho Phó Vân Hành, Phó Vân Hành nhận lấy xem, sau đó hít một hơi lạnh: “Mấy lần vụ án xảy ra đúng là bọn họ không có trong phủ, đáng tiếc lúc đó chúng ta chỉ lo an ủi cảm xúc của họ, làm gì nghi ngờ họ chứ! Những người này đều chỉ mới hầu hạ trong phủ 2 – 3 tháng, đây là đã sớm lập kế hoạch trước! Nhưng phía chúng ta cũng đã lục soát nửa ngày rồi, không phát hiện tung tích của họ, chẳng lẽ đã trốn đến nhà riêng nào đó mà chúng ta chưa phát hiện?”

Dọc đường trở về viện phía Đông, Bùi Yến nhìn những chứng cứ mới thu được mà chìm vào im lặng. Trong một khoảnh khắc, tầm mắt hắn dừng lại ở sảnh chính, khẽ nói: “Đầu năm khai trương, đầu năm chi tiền, phương pháp mô phỏng hương, ông chủ không rõ tung tích…”

Phó Vân Hành không hiểu: “Hạc Thần ca ca đang nói gì vậy?”

Ánh mắt Bùi Yến thay đổi mấy lần: “Điều này sao có thể…”

Phó Vân Hành nhìn sang hai người Lư Trác, Lư Trác và Phùng Ký cũng không hiểu ra sao, đúng lúc này, Cửu Tư từ ngoài nhanh chóng bước vào: “Công tử, tiểu nhân đã về rồi —”

Hắn ta đi thẳng vào cửa, Bùi Yến nhìn về phía sau hắn ta: “Tiết cô nương đâu?”

Cửu Tư nhanh chóng nói: “Tiết cô nương nói muốn đến nghĩa trang một chuyến, nàng ấy bảo tiểu nhân về tìm ngài trước, nói người chúng ta cần bắt đang ở Phù Hương Trai —”

Lông mày Bùi Yến giật một cái rồi lập tức đứng dậy, hắn còn chưa nói gì thì Phó Vân Hành bên cạnh đã trợn tròn mắt: “Phù Hương Trai? Tối nay không phải Phù Hương Trai có buổi gặp gỡ thưởng hương sao? Không phải đã mời không ít tiểu thư các nhà quan lại quyền quý à? Tỷ tỷ ta cũng được Ngu Tử Đồng dẫn đến cuộc gặp đó rồi!”

Lời vừa dứt, không biết Bùi Yến nghĩ đến điều gì, dứt khoát nói: “Lệnh nhà lao tiếp tục thẩm tra, Lư Trác kiểm kê vệ binh chuẩn bị xuất phát, Phù Hương Trai sắp xảy ra chuyện —”

***

Qua nửa giờ Dậu, Trần An đón vị khách cuối cùng vào sảnh chính được dựng tạm trong hậu viện, tuy là dựng tạm, nhưng cũng được trang trí bằng vải thêu và rèm ngọc lộng lẫy. Trong ánh đèn rực rỡ, hơn 30 vị phu nhân, tiểu thư và vài vị công tử trẻ tuổi, lấy Khánh Dương Công chúa Lý Oánh làm trung tâm mà phân ra ngồi, ngay cả ông chủ hiện tại của Ngưng Hương Các là Khang Long cũng có mặt, ánh mắt mỗi người đều mong đợi đặt lên người chưởng quầy là ông ta.

Trần An ưỡn ngực, mặt mày đầy vẻ đắc ý. Hơn nửa năm trước ông ta còn phải khúm núm tìm cách mưu sinh trong một hiệu hương ở Thông Châu, nhưng chỉ trong 10 tháng ngắn ngủi, ông ta đã có thể gặp gỡ với đương kim Công chúa cùng phu nhân Vương hầu, Thế tử, tiểu thư, và công tử Bá tước, thậm chí không cần nịnh bợ lấy lòng, những quý nhân ngồi tít trên cao kia cũng tươi cười đối đãi với ông ta.

Trần An hắng giọng một cái, lại giơ tay về phía sảnh sau, trong tiếng đàn sáo êm tai, ông ta bước lên đài tròn trải đầy vải thêu tinh xảo, tươi cười uyển chuyển nói: “Hôm nay may mắn được các vị khách quý đến tham dự, tại hạ cũng không úp mở nữa, hôm nay ngoài những loại hương cao quý hiếm số lượng giới hạn đã được ra mắt trước đây và năm loại kem dưỡng da sẽ ra mắt vào tháng tới, ông chủ chúng ta còn vừa chế tạo ba mẫu kem dưỡng da mới mời mọi người thưởng thức. Ba mẫu kem dưỡng mới này sẽ không bán ra ngoài, chỉ tặng cho các vị đến tham dự hôm nay, dịp gần cuối năm, để cảm tạ sự ưu ái của các vị dành cho Phù Hương Trai trong năm nay.”

Trong sảnh tiệc vang lên vài tiếng hoan hô, Trần An vỗ tay, những tấm màn mỏng phía sau buông xuống, 7 – 8 thị nữ dung mạo thanh tú nối đuôi nhau bước ra, các thị nữ bưng những hộp hương tinh xảo, lần lượt dâng tặng cho các vị khách đang ngồi.

Trần An nói: “Mẫu hương đầu tiên tên là ‘Tuyết Trung Xuân Tín’, hiện đang vào độ rét đậm, ông chủ chúng ta lấy hoa mai đỏ làm nền, đặc biệt điều chế ra một mẫu hương có màu sắc rực rỡ và hương thơm dịu nhẹ. Dù là Công chúa Điện hạ, các vị phu nhân, tiểu thư hay các vị công tử đều có thể dùng, tuyệt đối không có cảm giác dung tục…”

Theo lời Trần An nói, mọi người mở hộp hương ra, đều bắt đầu thử hương, chỉ trong chốc lát ai cũng đều tấm tắc khen ngợi.

Nụ cười trên khóe mắt Trần An càng sâu, một lát sau ông ta lại vỗ tay, đợi các thị nữ dâng lên hương mới, ông ta lại nói: “Đây là mẫu hương thứ hai, nó tên là ‘Quy Mộng Đồng Tâm’, hải đường chưa mưa, hoa lê trước tuyết, tương tư chỉ đậu trên cành đinh hương, đậu khấu đầu cành, hương này là sản phẩm tiếp nối của Trường Tương Tư chúng ta. Ngoài hải đường, hoa lê, đinh hương và đậu khấu, còn có trầm hương và thần hương mộc Tây Di của chúng ta, đặc biệt thích hợp với các tiểu thư khuê các.”

Những người có mặt đa số là nữ tử trẻ tuổi, nghe vậy đều dùng tay ngọc để thử hương. Hôm nay Tiết Thấm đến rất sớm, chờ đợi chính là hương này, giờ phút này thử hương mới, nàng ta vội vã đối diện với chiếc gương đồng trước mặt để thoa kem dưỡng da và son. Những người khác hiển nhiên cũng rất yêu thích hương này, hiện trường nhất thời đều tràn ngập hương thơm dịu nhẹ lan tỏa.

Khánh Dương Công chúa bật cười: “Hương này bổn cung không cần thử nữa, Phò mã thích hương nhẹ nhàng dễ chịu, ‘Tuyết Trung Xuân Tín’ đã rất tốt rồi.”

Trần An nghe vậy không dám chậm trễ, vội vàng dâng lên mẫu hương mới thứ ba: “Mẫu hương thứ ba này tên là ‘Yến Uyển Lương Thời’, các vị có thể thưởng thức thử xem, bên trong ngoài phù dung và mẫu đơn ra thì còn có loại hương liệu nào —”

Tiết Thấm nghe vậy nói trước: “Bách hợp, đinh hương —”

Trần An cười đáp phải, đúng lúc này lại có một người nói: “Yến Uyển Lương Thời có nghĩa là yêu thương sâu sắc, ngày lành để kết thân, không lẽ muốn ra mắt loại hương đặc biệt cho tân nương dùng sao? Vậy những người bị từ hôn, chẳng phải sẽ không dùng được?”

Lời vừa dứt, mọi người trong sảnh đều đồng loạt nhìn về phía hàng ghế ở Tây Nam, chỗ con gái Binh bộ Thị lang Ngu Tử Đồng đang ngồi, mà bên cạnh nàng ấy chính là Phó Vân Từ, tiểu thư phủ Thọ An Bá, người đang gây chú ý ở Trường An mấy ngày gần đây.

Vừa nghe lời này, mắt phượng của Ngu Tử Đồng trừng lên: “Giang Bội Trúc, ngươi ăn nói bậy bạ gì đó?”

Người nói là Giang Bội Trúc, con gái của Thứ sử Kì Châu, nàng ta nghe vậy thì bật cười một tiếng: “Ta nói bậy bạ? Nếu để ta nói, sớm biết hôm nay có hạng người không biết xấu hổ như vậy đến, những người khác như chúng ta không cần đến làm gì, khỏi phải rước lấy xui xẻo.”

Phó Vân Từ ngồi cạnh Ngu Tử Đồng, vừa nghe lời này sắc mặt nàng ấy lập tức trắng bệch, Ngu Tử Đồng nắm chặt tay nàng ấy: “Ta thật muốn nghe ngươi nói xem, ai là hạng người không biết xấu hổ? Công chúa Điện hạ ở đây cũng dung túng cho ngươi làm bậy sao?”

Giang Bội Trúc nghe vậy thì lập tức nhìn về phía Khánh Dương Công chúa: “Điện hạ, thần nữ không dám bất kính với ngài, thần nữ thật sự không muốn qua lại với người có đức hạnh dơ bẩn. Nếu thần nữ mà gây ra chuyện như vậy, chỉ hận không thể tự sát cho xong, sao còn mặt mũi nào ra ngoài?”

Ngu Tử Đồng cười lạnh nói: “Đại lý tự đang điều tra vụ án của phủ Thọ An Bá, ngươi chỉ dựa vào vài câu đồn đãi mà ở đây ăn nói bậy bạ, đức hạnh của ngươi ở đâu? Ồ, xem trí nhớ ta này, những thứ không có làm sao chúng ta có thể yêu cầu ngươi có được?”

Phó Vân Từ không ngừng lay tay Ngu Tử Đồng, nhưng Ngu Tử Đồng càng lúc càng nói móc, Giang Bội Trúc nghe vậy thì giận đến tái mặt, đang định nói thêm thì Dư Diệu Phù bên cạnh đã kéo nàng ta lại: “Được rồi Bội Trúc, Ngu cô nương nói không sai, cứ chờ tin từ Đại lý tự là được.”

Giang Bội Trúc hừ một tiếng: “Đã bao nhiêu ngày rồi, mấy lời chống chế này cũng có người tin…”

Khánh Dương Công chúa xoa trán: “Thôi được rồi, hôm nay chúng ta đến đây vì thú vui tao nhã và sắc đẹp, sao lại cãi nhau rồi? Bổn cung cũng đã lâu không gặp Vân Từ rồi, ra ngoài đi lại nhiều là rất tốt…”

Phó Vân Từ cúi người tạ ơn, lúc này Khánh Dương Công chúa đang cầm hộp hương lên nói: “Trần chưởng quầy, bổn cung có một thắc mắc, nửa năm nay Phù Hương Trai các ngươi vẫn luôn rất nổi tiếng, nhưng bổn cung lại chưa từng gặp ông chủ điều chế hương cực kỳ lợi hại của các ngươi, ông chủ của các ngươi có ba đầu sáu tay sao? Sao bổn cung chưa từng nghe nói đến diện mạo của hắn ta?”

Bấy giờ Trần An mới cười thần bí: “Công chúa Điện hạ, đây cũng là một trong những lý do tổ chức buổi gặp tao nhã hôm nay. Nửa năm qua không biết có bao nhiêu khách hàng muốn biết ông chủ của chúng ta rốt cuộc là người phương nào, hôm nay mọi người có thể thấy được rồi.”

Lời vừa dứt, đèn lồng ở cửa sổ lầu hai trên đầu Trần An sáng lên, phía sau cửa sổ xuất hiện một bóng dáng nhã nhặn như ngọc đứng trước gió, thân hình người này rất gầy gò, tóc đen nửa búi, một tấm áo choàng dài tay rộng màu xanh trúc với hoa văn bạc, tôn lên vẻ phóng khoáng anh tuấn. Nhưng đáng tiếc là trên mặt hắn ta lại đeo nửa chiếc mặt nạ bạc, che đi hơn phân nửa dung nhan, nhưng chỉ dựa vào cằm và thân hình cũng có thể nhìn ra đây là một nam tử rất trẻ tuổi và đẹp trai.

Trong tiệc vang lên tiếng xì xầm, đầu tiên Khánh Dương Công chúa hơi ngạc nhiên, sau đó không hài lòng lắm nói: “Người đã đến rồi sao còn đeo mặt nạ? Để bổn cung xem vị sư phụ điều chế hương tài giỏi này là ai —”

“Hắn ta đương nhiên không dám tháo mặt nạ xuống.”

Lời của Khánh Dương Công chúa vừa dứt, một giọng nói trong trẻo đã vang lên, mọi người nhìn về phía phát ra âm thanh, sau khi nhìn rõ người đến thì đều kinh ngạc —

Khánh Dương Công chúa vui mừng nói: “Hạc Thần? Sao ngươi lại đến đây?”

Bùi Yến sải bước nhanh vào sảnh chính, Trần An thấy vậy vội vàng chào đón: “Sao Bùi đại nhân lại đến đây?”

Bùi Yến đứng vững giữa sảnh chính, không xa không gần đối diện với người ở cửa sổ hiên: “Tháo mặt nạ ra sẽ khiến người ta biết thì ra sau lưng người con riêng có tỷ tỷ chết thảm, chịu nhiều áp bức kia lại có một sản nghiệp lớn đến vậy, còn khiến mọi người biết, người này đã mưu tài cầu lợi nhờ công thức hương của Ngưng Hương Các thế nào. Thậm chí hơn vậy nữa, ngay cả hình tượng tình sâu nghĩa nặng, nương tựa vào nhau với tỷ tỷ mà hắn ta khổ tâm đắp nặn cũng sẽ sụp đổ chỉ trong một đêm. Như vậy sự thật về việc hắn ta chính là gã ‘Đồ tể tân nương’ sẽ bị bại lộ.”

Ngừng một chút, hắn hỏi: “Ta nói đúng không? Khang Cảnh Minh —”

Lời Bùi Yến câu sau đáng sợ hơn câu trước, đặc biệt là bốn chữ ‘Đồ tể tân nương’ vừa thốt ra lại càng khiến các cô nương mặt hoa biến sắc, mà ba chữ “Khang Cảnh Minh” vừa bật ra, những người khác chưa kịp phản ứng thì Khang Long đang ngồi ở góc lại giật bắn mình.

“Bùi đại nhân, ngài vừa gọi hắn ta là gì?”

Bùi Yến không trả lời, chỉ chăm chăm nhìn vào người ở lầu hai, mà người trên lầu dường như nhận ra không thể tránh được, hắn ta khẽ nhấc tay tháo chiếc mặt nạ trên mặt xuống —

Tròng mắt Khang Long suýt rơi ra ngoài: “Ngươi, ngươi thật sự là… Khang Cảnh Minh! Ta chỉ biết Phù Hương Trai dựa vào việc bắt chước Ngưng Hương Các mà phát tài, ngươi cái đồ vong ân phụ nghĩa này, làm ăn lớn như vậy, tiền của ngươi ở đâu mà có? Thi thể tỷ tỷ ngươi còn chưa lạnh, sao ngươi dám? Khoan đã, đồ tể tân nương… Ngươi, là ngươi đã giết tỷ tỷ mình sao?!”

Thân hình Khang Long loạng choạng, không thể tin được, mà trên mặt Khang Cảnh Minh ở lầu hai cũng lóe lên một tia bối rối: “Bùi đại nhân, ý ngài là ta đã giết tỷ tỷ mình, sau đó phân thây vứt xác sao?”

Không đợi Bùi Yến nói, Khang Cảnh Minh buồn thương nói: “Đại nhân có biết tỷ tỷ đối xử tốt với ta đến mức nào không? Tỷ ấy là người yêu thương ta nhất trên đời này, ta cũng yêu tỷ ấy nhất, sao ta có thể nhẫn tâm chặt xác tỷ ấy thành từng phần như thịt lợn chứ?”

Lời vừa dứt, hắn ta lại nhìn về phía Khang Long: “Tại sao ta không thể làm ăn lớn như vậy? Ta chính là muốn cho cả thành Trường An đều biết, không có nhà họ Khang ta vẫn có thể điều chế ra loại hương tốt nhất thành Trường An. Một chữ ‘Khang’ mà thôi, không cho ta, ta cũng không thèm, giờ ông hài lòng rồi chứ?”

Khang Long tức đến râu run rẩy: “Tỷ tỷ ngươi đã nuôi ngươi lớn, sao ngươi dám…”

Khang Cảnh Minh nhún vai: “Đúng vậy, ta không dám, do đó ông nên hỏi có phải Bùi đại nhân đã hiểu lầm gì không, tỷ tỷ ta hiện giờ vẫn còn nằm trong nghĩa trang…”

“Tỷ tỷ ngươi cũng không có ở nghĩa trang.”

Khang Cảnh Minh còn chưa dứt lời, lại có một giọng nữ vang lên, mọi người vừa nhìn ra cửa, người tới đúng là Khương Ly.

Vẻ mặt Khương Ly bình tĩnh, chạm mắt với Bùi Yến một cái nhanh chóng rồi lại nhìn lên lầu: “Ngươi dùng hai lớp thủ thuật che mắt để tráo xác, dùng Thúy Trúc thay thế Uông Nghiên, dùng Uông Nghiên thay thế tỷ tỷ ngươi. Khang Cảnh Minh, rốt cuộc ngươi đã làm gì tỷ tỷ ngươi rồi?”


Bình luận

Bình luận về bài viết này