Một câu của Khương Ly như nước dội vào chảo dầu, lập tức khiến toàn hiện trường kinh ngạc, cái tên “Đồ tể tân nương” đã lan truyền khắp Trường An gần nửa năm nay, sự tàn nhẫn độc ác của gã đủ khiến trẻ con ngừng khóc đêm. Nhưng không thể ngờ người này lại là thiếu chủ trước đây của Ngưng Hương Các, cũng là ông chủ thật sự của Phù Hương Trai, mà lời nói về việc tráo thi thể lại càng khiến mọi người nghe xong phải rợn tóc gáy.
Khang Long không dám tin nói: “Cái gì? Thi thể kia không phải là Vận nhi? Vận nhi vẫn chưa chết?!”
Mọi người ít nhiều đều từng nghe qua vụ án, ai nấy đều hoảng sợ bàn tán, Tiết Thấm nhìn Khương Ly đang đứng bên cạnh Bùi Yến, vẻ mặt không thể tin nổi: “Đại tỷ, sao tỷ biết những chuyện này —”
Rõ ràng Bùi Yến cũng không ngờ đến việc này, còn Khang Cảnh Minh ở cửa sổ lầu hai thì vẻ mặt vẫn bình tĩnh nói: “Tiết cô nương đang nói gì vậy? Sao ta nghe không hiểu?”
Khương Ly lạnh giọng nói: “Uông Nghiên mất tích ngày 7 tháng 6, đến ngày 20 tháng 6 thì có một thi thể bị phân hủy nghiêm trọng mặc y phục của Uông Nghiên được phát hiện ở hào nước thành Tây. Vì thi thể đã mục rữa quá nặng, lại thêm quần áo và trang sức là của Uông Nghiên, nên quan phủ và người nhà tự nhiên cho rằng người chết chính là Uông Nghiên. Nhưng ngươi cũng không biết là lúc nhỏ Uông Nghiên từng bị gãy tay, đến nay trên xương vẫn còn dấu vết, do thi thể đã thối rữa đến thấy xương, ta lại vô tình biết được chuyện Uông Nghiên từng gãy tay, lúc này mới phát hiện điểm kỳ lạ.”
“Nếu thi thể không phải Uông Nghiên, vậy người chết kia là ai? Còn Uông Nghiên thật sự đã đi đâu? Mấy ngày nay nha môn đều đang điều tra hai câu hỏi này, sau đó ngỗ tác của Đại lý tự giải phẫu để kiểm tra thì phát hiện chủ nhân của thi thể đầu tiên từng mắc bệnh viêm khớp gối. Chúng ta đã hỏi thăm nhiều lần thì tìm được một lão đại phu từng điều trị cho người chết tại Nhân Phong Đường ở thành Nam, lão đại phu nói vị cô nương này đến khám vào giữa tháng 4 năm nay, lúc khám trên người có một mùi hương nồng đậm, trong đó có chứa thược dược, tương tư tử, hợp hoan, cam tùng, xạ hương, mộc hương và mấy vị hương liệu khác —”
Khương Ly nói rành rọt từng chữ, lúc này Trần An phản ứng nhanh nhất: “Đó là Trường Tương Tư của chúng ta!”
Khương Ly liếc ông ta một cái, gật đầu nói: “Chính là hương Trường Tương Tư của Phù Hương Trai, sau đó chúng ta điều tra thì biết được Trường Tương Tư mới bắt đầu bán từ ngày 13 tháng 4, nếu người chết này đến Nhân Phong Đường khám bệnh trước ngày 13, thì sao nàng ấy có thể dùng hương Trường Tương Tư được? Tất nhiên lão đại phu không nhớ rõ ngày cụ thể, chỗ này còn nghi vấn, mãi đến hôm nay ta tới nhà họ Khang, lúc này mới phát hiện khoảng cách từ nhà họ Khang đến phường An Thiện quá gần —”
“Người mắc viêm khớp gối sẽ đau chân, tất nhiên sẽ tìm đến y quán gần nhất để khám, chuyện đó khiến ta cảm thấy trùng hợp. Lúc này ta mới xâu chuỗi lại các manh mối gần đây, phát hiện một khả năng khó bề tưởng tượng, hung thủ có thể là hai chủ tớ các ngươi, mà Ngưng Hương Các nổi tiếng đã lâu, công thức điều hương của Phù Hương Trai lại rất giống với Ngưng Hương Các. Vậy có thể tồn tại một khả năng, người đứng sau của Phù Hương Trai vốn dĩ có quan hệ với Ngưng Hương Các? Chính lúc đó, ta đã nhớ tới nha hoàn Thúy Trúc của Khang Vận.”
“Thúy Trúc là người Mật Châu, mà một trong những nguyên nhân gây ra bệnh viêm khớp gối của người chết là do ăn quá nhiều hoa quả lạnh, trùng hợp Mật Châu lại là xứ trái cây, hơn nữa tháng 4 lại nhiều sơn trà và quả hạnh. Quan trọng hơn là, vừa khéo Thúy Trúc lại bị phát hiện trộm cắp ngay trước khi Khang Vận gặp chuyện, sau đó bị đuổi ra khỏi nhà họ Khang. Khi quan phủ điều tra lại, phát hiện nàng ta từng đến hiệu cầm đồ cầm cố tang vật. Vì vậy ta đã đến ba hiệu cầm đồ dò hỏi một lượt, mới biết cô nương hôm đó mang trang sức và đồ ngọc đến cầm mặc áo choàng trùm kín đầu, thân hình gầy gò, giọng nói cũng rất du dương dễ nghe, điều này rất giống thủ đoạn mà ‘đồ tể tân nương’ dùng để dụ dỗ nạn nhân, cho nên ta đã hoài nghi có người giả làm Thúy Trúc đến hiệu cầm đồ.”
“Lần đầu tiên Thúy Trúc đến cầm đồ là vào mùng 4 tháng 6, lúc này Uông Nghiên vẫn chưa mất tích, vậy nên ta nghĩ có khi nào người chết đầu tiên chính là Thúy Trúc? Sau khi Thúy Trúc chết, hung thủ vì muốn dọn đường để đuổi nàng ta ra khỏi phủ, nên mới sắp xếp một ‘Thúy Trúc giả’ đến hiệu cầm đồ để lại dấu vết, nhưng nếu người chết là Thúy Trúc, thì thân là chủ nhân sao Khang Vận lại không phát hiện?”
“Lúc ấy ta chợt nhớ đến lời khai của người nhà họ Khang, họ nói Khang Vận đã đóng cửa phòng hơn 1 tháng để nghiên cứu hương, trong phủ chỉ có Thúy Trúc hầu hạ bên cạnh, cũng chỉ có Khang Cảnh Minh ngươi là người ngày ngày gặp nàng ấy. Ngươi tốn hết công sức tất nhiên là vì người quan trọng nhất, nhưng thi thể đầu tiên lại có vấn đề, Uông Nghiên và Thúy Trúc đối với ngươi mà nói không phải mấu chốt, vậy thì vấn đề thực sự lẽ nào không phải là tỷ tỷ ngươi sao?”
Khương Ly nghiêm giọng nói: “Khi ta nghi ngờ đến đây bèn thông suốt tất cả, vì vậy ta lại đến nghĩa trang lần nữa, khi ta dùng cách của ngỗ tác để khám nghiệm thi thể thứ hai, quả nhiên phát hiện vết gãy trên xương cánh tay, đó vốn không phải thi thể Khang Vận, mà chính là Uông Nghiên, Khang Vận thật sự chưa từng xuất hiện trước mắt mọi người!”
Khương Ly giải thích tất cả từ đầu đến cuối, Phó Hành Vân nghe mà há hốc mồm, cậu ấy hoảng sợ nói: “Cho nên ca ca của Uông Nghiên làm sao cũng không thể ngờ, tuy nhận sai thi thể Uông Nghiên, nhưng thi thể của muội muội thật ra vẫn luôn ở ngay trước mắt?”
Mọi người vốn như lọt vào sương mù, nghe được đến đây thì kinh hãi không thôi, chỉ riêng Khang Cảnh Minh là bật cười lắc đầu: “Tiết cô nương suy diễn hay thật, còn phải tráo xác hai lần, vậy sao hung thủ không dùng thi thể Thúy Trúc thay thế tỷ tỷ ta luôn?”
Bùi Yến lạnh giọng: “Dĩ nhiên là vì lúc Uông Nghiên bị hại, thi thể Thúy Trúc đã sớm phân hủy. Để không cho quan phủ phát hiện sơ hở, đầu tiên là ném xác Thúy Trúc giả làm Uông Nghiên, đợi đến tháng 7, bấy giờ mới nhuộm màu móng tay Uông Nghiên, lại ném xác Uông Nghiên giả làm Khang Vận, như vậy đã hoàn thành hai thủ thuật che mắt, khiến mọi người đều nghĩ Thúy Trúc đã bị đuổi khỏi phủ về quê, người chết chính là Uông Nghiên và Khang Vận.”
Khang Cảnh Minh cười sâu xa: “Đại nhân đã quên rồi sao, đối tượng hung thủ lựa chọn trong vụ án này đều là các tân nương, Thúy Trúc đâu phải là cô nương sắp xuất giá —”
Bùi Yến nói: “Hung thủ chọn những tân nương đó là vì để moi tim, nhưng khi phát hiện phần thi thể của người chết đầu tiên thì nội tạng đã bị côn trùng ăn xác đục rỗng, không cách nào chứng minh trái tim có bị hung thủ lấy đi không. Cái chết của nàng ta phần lớn chỉ là ngoài ý muốn, sau đó bị ngươi lợi dụng làm quân cờ đánh lạc hướng quan phủ mà thôi.”
Không đợi Khang Cảnh Minh phản bác, Khương Ly lại nói: “Nếu ta đoán không sai, Thúy Trúc chắc là chết vào cuối tháng 5 hoặc đầu tháng 6, mà vào tháng 4 khi nàng đi khám bệnh viêm khớp gối, trên người đã có mùi hương nồng đậm, không phải vì nàng ta mua Trường Tương Tư, mà là vì nàng ta ngày ngày hầu hạ người nghiên cứu điều chế Trường Tương Tư! Trước cả khi Trường Tương Tư được bán ra, trên người nàng ta đã nhiễm phải hương này mỗi ngày!”
Ánh mắt Khang Long biến đổi: “Ý Tiết cô nương chính là, Trường Tương Tư không phải do Phù Hương Trai điều chế, mà là…”
Khương Ly gật đầu: “Không sai, là do Khang Vận điều chế.”
Khang Long không dám tin: “Nhưng sao có thể?”
Bùi Yến nói: “Ngươi từng nói đầu năm nay Khang Vận từng lấy ra một khoản bạc, sau đó thì không rõ tung tích, nếu ta đoán không sai thì số bạc ấy đã đưa cho Khang Cảnh Minh. Khi đó Khang Vận vừa định hôn sự, biết rằng sau khi mình xuất giá tình cảnh của Khang Cảnh Minh mai này sẽ rất khó khăn, vì vậy mới muốn giúp hắn ta ra riêng lập nghiệp, lúc này mới có Phù Hương Trai.”
Trước mắt Khang Long tối sầm: “Là Vận nhi giúp ngươi…”
Nhắc đến Khang Vận, biểu cảm của Khang Cảnh Minh trở nên cứng đờ, mà Trần An đứng bên cạnh nghe đến đây, chỉ cảm thấy viễn cảnh tươi đẹp trước mắt sắp biến thành một giấc mơ hư ảo, thấy Khang Cảnh Minh không nói lời nào, ông ta không nhịn được nói: “Đại nhân, cô nương, gì mà Thúy Trúc giả mạo, gì mà đồ tể tân nương, hai vị nói nhiều như vậy chẳng qua cũng chỉ là để chứng minh quan phủ nhận nhầm thi thể, vậy thì có liên quan gì đến ông chủ bọn ta. Cho dù Khang cô nương có giúp ông chủ ra riêng lập nghiệp, đó cũng là vì tình cảm sâu đậm giữa hai người, có liên quan gì đến vụ án giết người đâu?”
Khương Ly lạnh lùng nói: “Hôm qua ta đã gặp một kép hát từng học nghệ ở đoàn kịch Trường Phúc, khi ấy đã nhìn thấy trên cổ hắn ta có một hình xăm, nhưng dù nghĩ thế nào cũng không nghĩ ra đã nhìn thấy nó ở đâu. Mãi đến sáng nay khi nhìn thấy chữ ‘Phúc’ bị mực làm nhòe, lúc này ta mới nhớ tới ngày ấy ở ngoài Ngưng Hương Các, khi tiểu đồng của Khang Cảnh Minh giằng co với người khác đã bị kéo lệch cổ áo, lộ ra phần cổ, chỉ là lúc ấy trên người hắn ta bầm tím, hình xăm bị che khuất trong vết bầm nên không nhìn rõ —”
Lời vừa dứt, Bùi Yến đã tiếp lời: “7 năm trước, Đông Thanh của đoàn kịch Trường Phúc vì trộm cắp nên bị bán đến Ỷ Xuân Lâu ở thành Đông làm tiểu quan trong lâu. Đến năm 15 tuổi, cũng chính là 4 năm trước, vì không muốn bị khách làm nhục nên đã bỏ trốn, sau khi bị bắt lại, lúc sắp bị đánh chết thì Khang Cảnh Minh ngươi đã bỏ tiền mua hắn ta về giữ lại bên cạnh, đổi tên thành Khang Thanh. Mà hắn ta có một kỹ năng bắt chước giọng nói vô cùng lợi hại, chỉ cần hắn ta muốn thì có thể giả giọng bất kỳ ai, hơn nữa vóc người hắn ta lại gầy, dáng vẻ và khí chất thanh tú, kể cả là giả làm nữ tử cũng giống y như đúc. 5 người bị hại chết trước đây và người thân của họ, có người đến Ngưng Hương Các, có người chỉ đến Phù Hương Trai, ban đầu quan phủ vì vậy mà loại trừ nghi ngờ với cả hai nơi, nhưng nếu ông chủ của hai nơi này thực chất là cùng một người, vậy tất cả đều hợp lý rồi.”
Những người có mặt ở đây ban đầu chỉ đến để thử hương, không ngờ lại xảy ra chuyện rối ren như vậy, lúc này, Khánh Dương Công chúa cất lời: “Hạc Thần, Tiết cô nương, vừa rồi các người nói đồ tể tân nương kia giết người là để lấy tim của những tân nương sắp xuất giá? Bổn cung không hiểu sai chứ, là moi tim người sao? Nếu hung thủ thật sự là Khang Cảnh Minh, vậy hắn ta moi tim để làm gì?”
Ngay cả Bùi Yến cũng khó trả lời câu hỏi này, hắn chỉ nói: “Khang Cảnh Minh, ngươi có thể phủ nhận, nhưng chỉ cần Khang Thanh bị bắt thì chắc chắn sẽ có lúc hắn ta khai ra, giết người phân xác không thể nào không để lại dấu vết gì, chờ ta đào ba thước đất của Phù Hương Trai, sẽ có lúc khiến ngươi không còn đường chối cãi, người đâu —”
Lư Trác đi cùng lập tức nhận lệnh, dẫn theo hơn 10 vệ binh lập tức tản ra, lúc này Khang Long lại bước lên một bước: “Khang Cảnh Minh, tỷ tỷ ngươi ở đâu? Ngươi đồ vong ơn phụ nghĩa kia, tỷ tỷ ngươi ngậm đắng nuốt cay chăm sóc ngươi lớn khôn, sắp xuất giá sống những ngày thoải mái, ngươi lại gây ra họa lớn ngập trời thế này! Vận nhi rốt cuộc đang ở đâu?!”
Thấy các vệ binh khí thế hung hăng, Khang Cảnh Minh bỗng bật cười lạnh lẽo âm u, hắn ta đảo mắt nhìn về phía Khánh Dương Công chúa và đám người đang cầm hộp hương mở nắp: “Xin hỏi Công chúa Điện hạ, xin hỏi các vị phu nhân, tiểu thư, công tử, hương sáp và son môi có thêm tim người, dùng có tốt không?”
Âm thanh xa xôi, giọng nói như ma quỷ thì thầm, mọi người trong sân đột nhiên im phăng phắc, ngay sau đó, hộp hương tinh xảo bị hất tung xuống đất, mấy chục tiếng hét chói tai của nữ tử đồng loạt vang lên —
Bình luận về bài viết này