“A —”
“Tim người trong hương cao?!”
“Người, tim người, dùng tim người…”
Những tiếng thét sợ hãi chói tai vang lên liên tiếp, Thải Vi thấy Tiết Thấm bị dọa sững người, giọng run rẩy nói: “Tiểu thư, tên Khang Cảnh Minh này moi tim người cho vào hương sáp, mà trước đây ngày nào người cũng bôi đến nửa hộp lên người —”
“Ngươi im miệng —”
Mặt Tiết Thấm trắng bệch như giấy, phải siết chặt tay áo mới nén được sự khó chịu trong dạ dày. Những ngày qua nàng ta không chỉ bôi hương sáp dày để dưỡng da, mà ngay cả hôm nay nàng ta cũng đã bôi đủ trọn bộ son phấn mới ra cửa. Giờ phút này nàng ta chỉ cảm thấy trên người có hàng ngàn con côn trùng đang bò lung tung, cổ họng cũng trào lên từng đợt buồn nôn: “Về phủ, rời khỏi nơi này —”
Tiết Thấm không thể ở lại thêm một khắc nào nữa. Những phu nhân, tiểu thư khác đều là khách hàng lâu năm của Phù Hương Trai, giờ phút này họ cũng hoàn toàn tuyệt vọng, có người vịn vào cột hành lang nôn khan, có người tức giận chửi rủa không dứt, có người không quan tâm gì nữa mà lấy nước trà tạt lên mặt để rửa sạch lớp phấn son.
Phó Vân Từ kéo tay Ngu Tử Đồng hỏi: “Tử Đồng, cô có dùng không?”
Ngu Tử Đồng cắn răng nói: “Hôm nay thì không, nhưng trước đây từng dùng son hai lần.”
Trong tình cảnh hỗn loạn rối ren, chỉ có Khánh Dương Công chúa coi như bình tĩnh, bà ấy quát lớn: “Lấy tim người cho vào hương, Khang Cảnh Minh, ngươi điên thật rồi sao?!”
Khang Cảnh Minh đứng sau cửa sổ, vẫn ung dung mỉm cười nói: “Công chúa Điện hạ, thảo dân từng xem qua một quyển sách điều chế hương trăm năm trước, trong đó nói trái tim của người si tình là vật quý giá nhất trên đời, dùng nó bỏ vào hương có thể khiến nhan sắc trường tồn, còn có hiệu quả câu hồn đoạt phách. Thảo dân nghe nói nhiều khách hàng dùng hương của thảo dân đều gặp được nhân duyên tốt, như vậy không phải đã chứng minh thảo dân không sai sao? Từ tháng 4 đến nay, khắp thành Trường An đều coi hương sáp của Phù Hương Trai là vật quý, điều này cũng chứng minh không có tỷ tỷ thảo dân vẫn có thể điều chế hương.”
“Ngươi đúng là súc sinh —”
Khang Long không nhịn được quát mắng: “Ngươi là thứ không thể ra ánh sáng, không có chút thiên phú điều chế hương nào của nhà họ Khang còn chưa tính, hiện giờ vì mưu cầu danh lợi mà lại dùng phương pháp chế hương điên rồ như vậy, nếu Vận nhi biết được sao có thể khoan dung cho ngươi?!”
Nói đến đây, Khang Long đột nhiên giật mình: “Đúng rồi, con bé biết, nhất định con bé đã sớm biết, ngươi sợ con bé phá hỏng kế hoạch nên đã khống chế nó, ngươi mau khai thật ra, ngươi đã giấu con bé ở đâu rồi?!”
Nói đến Khang Vận, biểu cảm của Khang Cảnh Minh trở nên âm u: “Ông còn mặt mũi nhắc đến tỷ tỷ ta? Tất cả đều do lão già khốn kiếp ông mà ra, nếu không phải ông ép tỷ ấy xuất giá thì sao có ngày hôm nay?!”
Cửa phòng ở lầu hai bị khóa chặt, vệ binh đã bắt đầu đập cửa, trông thấy khách khứa trong sảnh đã rối loạn, đều muốn rời đi, trong mắt Khang Cảnh Minh lại trào ra vài phần điên cuồng: “Các vị, hôm nay là ngày lành tháng tốt, không phải các ngươi muốn biết tỷ tỷ ta ở đâu sao? Tốt, các ngươi đi theo ta là được —”
Lời vừa dứt, hắn ta đã lui nhanh từng bước về phía sau căn phòng ở lầu hai, khi lui đến sát cửa sổ phía sau, dưới bao ánh mắt kinh hãi của mọi người, hắn ta bất ngờ đẩy tung cửa sổ rồi nhảy từ cửa sổ đen ngòm đó xuống dưới —
Bùi Yến lập tức quát lớn: “Khu vực sau Phù Hương Trai là gì?”
Chưởng quầy Trần An vỡ mộng, lúc này đã ruột gan đứt đoạn, hoảng hốt kêu lên: “Phía sau chẳng phải là nhà cũ của người khác sao? Còn ngăn cách bởi một con hẻm tối rộng ba thước nữa mà, tòa lầu bên hông hậu viện của chúng ta vốn là nơi ông chủ thỉnh thoảng tới nghỉ ngơi, ngày thường không ai được bước vào. Tuy tiểu nhân từng vào hai lần, nhưng nhớ rõ cửa sổ phía sau vốn bị bịt kín, sao hôm nay lại mở được!”
Bùi Yến sải bước nhanh chóng về phòng chính của tòa lầu bên hông, vừa bước qua cửa đã thấy trong phòng bài trí đơn giản, đồ đạc dụng cụ cũng đều nhã nhặn gọn gàng, trên lầu vang lên tiếng đập cửa không nhỏ. Nhưng sau khi Bùi Yến đảo mắt một vòng lại không vội lên lầu, không biết hắn đang tính toán điều gì, ánh sáng trong mắt lập lòe sáng tối, rất nhanh, ánh nhìn của hắn dừng lại trên chiếc tủ cao sơn đen không mấy bắt mắt ở phía Tây phòng bên.”
“Cửu Tư —”
Vệ binh Đại lý tự lập tức bao vây gian phòng, Khương Ly cùng Phó Vân Hành cũng đã đuổi tới. Những người khác trong đình viện vốn định bỏ đi, nhưng một là vì bị Khang Cảnh Minh lừa gạt nên ai cũng hận hắn ta thấu xương, hai là sau khi đã hiểu rõ ngọn ngành, ai nấy đều muốn biết rốt cuộc Khang Cảnh Minh đã giam giữ tỷ tỷ hắn ta ở đâu, vậy nên trong lúc nhất thời đã lấy Khánh Dương Công chúa làm đầu, mọi người đều kéo đến đây.
Trong phòng, Cửu Tư đang lần mò trong chiếc tủ sơn đen, trong khoảnh khắc nào đó, không biết hắn ta đã đụng trúng thứ gì, bỗng nghe thấy sau bức tường cao phía sau tủ vang lên tiếng cơ quan chuyển động, cùng lúc đó, tủ và bức tường đều hơi xoay chuyển, lộ ra một cửa vào hành lang ngầm tối đen như mực.
Lư Trác thấy vậy bèn dẫn người tiến vào trong theo hướng cửa để tìm kiếm, Khánh Dương Công chúa cũng định theo sau thì lại bị Bùi Yến cản lại: “Công chúa Điện hạ, có thể có nguy hiểm —”
Khánh Dương Công chúa tức giận không nhẹ, nghiến răng nói: “Hạc Thần, có nhiều vệ binh ở đây như vậy, chẳng lẽ còn sợ một tên Khang Cảnh Minh? Tối nay bổn cung nhất định phải xem hắn ta rốt cuộc định giở trò gì!”
Khánh Dương Công chúa vừa dứt lời, từ trong đường hầm đã vang lên tiếng gọi trầm đục của Lư Trác: “Đại nhân, mau tới —”
Giọng Lư Trác không hề gấp gáp, trái lại khiếp sợ nhiều hơn, thấy Khánh Dương Công chúa đã quyết tâm không lui, Bùi Yến chỉ đành đi trước một bước về phía hành lang. Hành lang này kéo dài xuống, cao khoảng năm thước, không ai biết nó dẫn đi đâu, song đi chừng ba đến năm trượng, phía trước liền lộ ra một cầu thang có ánh sáng hắt vào.
Bùi Yến bước nhanh hơn, chờ khi bước ra khỏi cầu thang cũng bị cảnh tượng trước mắt làm sững sờ không thốt nên lời.
Lối ra hành lang dẫn đến một sảnh lớn bên hồ, giờ phút này trong sảnh tối om, nhưng bên ngoài lại đèn đuốc sáng trưng. Từ sảnh bước ra là một ban công nằm sát hồ nước cạn và núi giả, điều thu hút ánh nhìn của mọi người chính là thủy các ngói xanh được chạm khắc tinh xảo phía đối diện, hai nơi cách nhau một hồ nước, liếc nhìn một cái đã thấy dưới mái hiên của thuỷ các có những dải lụa cưới treo cao, đèn lồng đỏ dán chữ “Hỷ” đỏ rực chói mắt. Từ khung cửa sổ rộng mở nhìn vào, trong ánh nến đỏ lay động, thấp thoáng thấy hai bóng người đang dựa vào nhau trên chiếc giường cưới phủ màn đỏ và rèm ngọc.
Hai người dựa sát vào nhau, một người mặc y phục gấm tay rộng màu đỏ thẫm thêu chỉ vàng hình rồng phượng sum vầy, chính là Khang Cảnh Minh, người bị hắn ta ôm vào lòng mặc áo tay rộng bằng gấm Thục màu đỏ tươi, thêu họa tiết hoa lựu nở rộ, trăm con và uyên ương sánh đôi, khoác áo choàng thêu họa tiết mây cát tường và sen tịnh đế óng ánh rực rỡ, một tấm khăn trùm đầu hoa lệ thêu chỉ vàng họa tiết phượng múa mẫu đơn đang phủ kín gương mặt.
Tuy không thấy rõ dung mạo, nhưng chỉ nhìn vóc dáng mảnh mai thanh tú cũng có thể nhận ra là một nữ tử, không biết có phải nàng ấy bị bỏ thuốc mê hay không mà giờ phút này chỉ mềm nhũn tựa trong lòng Khang Cảnh Minh. Vì có con tin nên nhóm vệ binh không dám hành động.
Bỗng nhiên Khang Long hoảng sợ hét lên: “Ta nhận ra bộ đồ cưới đó, đó là đồ cưới mà Vận nhi đã đặt may riêng ở phường Cẩm Tú vào tháng 3 năm nay! Ta tuyệt đối không nhận lầm, là Vận nhi, là Vận nhi!”
Khang Long nhận ra áo cưới, mọi người theo tới sau nghe được thì hít một hơi lạnh!
“Đó là Khang cô nương…”
“Đây là muốn thành thân với tỷ tỷ ruột sao?”
“Điên rồi, thật sự là điên rồi…”
Những tiếng kêu ngạc nhiên vang lên không dứt, Khang Cảnh Minh ở đối diện rõ ràng đã nghe thấy, nhưng hắn ta lại không hề để tâm, cứ như đang muốn để mọi người chứng kiến cảnh tượng này. Hắn ta nửa ôm lấy người bên cạnh, lại đầy xót xa áp sát đỉnh đầu nàng ấy, vẻ mặt đầy tình ý quyến luyến lộ ra sự điên cuồng khác thường khiến người xem phải rợn người kinh hãi.
Thấy tân nương che khăn trùm đầu hoàn toàn không phản kháng, Khang Long không nhịn được quát lên: “Khang Cảnh Minh, ngươi đã làm gì với Vận nhi?!”
Khóe môi Khang Cảnh Minh chứa ý cười nhạt nhẽo, si mê nói: “Bác cả, ông không nhìn thấy sao? Hôm nay là ngày vui của ta và tỷ tỷ, có nhiều người đến chúc mừng như vậy, ta và tỷ tỷ đều rất vui…”
Khang Long trừng mắt quát to: “Súc sinh! Ngươi có bản lĩnh thì để Vận nhi mở miệng nói chuyện! Tỷ tỷ ngươi là người quy củ giữ lễ, sao có thể cùng ngươi làm ra hành vi vô sỉ này?! Ngươi để Vận nhi nói chuyện đi!”
Khang Cảnh Minh không hề tức giận, ngược lại còn đặt một nụ hôn lên trán Khang Vận, miệng bình tĩnh nói: “Tỷ tỷ, tỷ thấy không? Tình cảm ta dành cho tỷ có trời đất làm chứng, đêm nay có nhiều người đều đến để chúc mừng tân hôn của chúng ta. Từ nay về sau ta và tỷ kết thành phu thê, vĩnh kết đồng tâm, bên nhau đến bạc đầu, trên đời này không còn ai có thể chia cách chúng ta nữa.”
Hắn ta nói những lời đầy tình ý triền miên, chiếc khăn trùm đầu cũng nhẹ nhàng lay động theo động tác hôn của hắn ta.
Khang Cảnh Minh chìm sâu trong tình cảm, lại nắm lấy tay Khang Vận qua lớp áo cưới, không ngừng đưa lên môi hôn: “Tỷ tỷ, cuối cùng tỷ cũng mặc áo cưới rồi, tỷ có biết ta đã chờ đợi bao lâu không…”
Hắn ta nói say sưa, nhưng đúng lúc này chiếc khăn trùm đỏ thẫm trượt xuống khỏi đỉnh đầu Khang Vận, ngay sau đó những tiếng hét còn hoảng sợ và chói tai hơn vang vọng khắp sảnh lớn —
Chỉ thấy khuôn mặt của nữ tử khoác áo choàng kia đã sưng tím hết lên, khắp người loang lổ vết hoại tử và thối rữa, mạch máu trên mặt và cổ cũng tím đậm, nổi gân như cành cây. Dưới sự tương phản của áo cưới đỏ rực, gương mặt thối rữa của thi thể đã chết nhiều ngày kia càng có vẻ kinh khủng và đáng sợ hơn, mà nhìn kỹ nét mặt người này, chính là Đại tiểu thư của Ngưng Hương Các, Khang Vận!
Mọi người trong sảnh sợ đến mức sởn gai óc, cứng đờ tại chỗ như bị sét đánh, Khang Vận đã chết rồi mà Khang Cảnh Minh lại muốn kết âm hôn với tỷ tỷ ruột của mình, nhìn thi thể mặc đồ cưới đỏ thẫm, nhất thời mọi người không biết nên sợ hãi hay nên bi thương…
Khang Cảnh Minh lại không hề thấy sợ, hắn ta xót xa nâng khuôn mặt nàng ấy lên: “Tỷ tỷ, tỷ yêu cái đẹp nhất, nhưng đã 5 tháng rồi, dù là hương cao cũng không thể thay đổi được, đã như vậy thì ta sẽ không để tỷ một mình trên đường xuống suối vàng —”
Hai mắt Khang Long đỏ ngầu: “Là ngươi hại chết Vận nhi! Khang Cảnh Minh, ngươi đúng là không bằng cầm thú!”
Khang Cảnh Minh mỉm cười dịu dàng: “Tỷ tỷ, tỷ không biết ta vui đến nhường nào đâu, cuối cùng ta cũng có thể đến gặp tỷ rồi, hôm nay có nhiều người đến chúc phúc cho chúng ta như vậy, tỷ có thích không? Có vui vẻ không…”
Khang Cảnh Minh hôn lên chiếc mũi và khóe môi đầy vết hoại tử của Khang Vận, dịu dàng nói: “Tỷ tỷ, ta biết tỷ không nghe được, nhưng không sao, cứ để bọn họ xuống dưới tự mình nói với tỷ cũng được —”
Vừa dứt lời, mọi người trong sảnh còn đang sửng sốt, chưa kịp phản ứng lời của Khang Cảnh Minh là có ý gì, nhóm người của Phó Vân Hành ở phía Tây vừa nhìn đã thấy được cả hành lang phía Đông, cậu ấy trừng to mắt hét lên: “Lửa, có cháy —”
Mọi người hoảng sợ quay đầu nhìn theo, lập tức thấy một cột lửa đỏ rực bốc lên cao, tấn công về hướng sảnh lớn nơi mọi người đang đứng với khí thế nghiền nát tất cả…
Bình luận về bài viết này