Chương 10: Âm thanh kỳ lạ

Bùi Linh Linh như muốn bùng nổ, rõ ràng hôm qua chính tay cô đã vứt bức tượng đồng xanh này vào thùng rác trước cửa bệnh viện cơ mà, sao hôm nay lại quay về rồi? Lại còn đột nhiên xuất hiện trên giường của cô nữa.

Đây là cái thể loại tình tiết kinh dị ngớ ngẩn gì vậy? Đồ bị vứt đi tự có chân chạy về? Bùi Linh Linh nhớ hồi nhỏ mình từng đọc không ít truyện kinh dị có tình tiết tương tự, đọc riết rồi sau này, cứ thấy nhân vật chính nào định vứt bỏ một thứ gì đó, cô đều có thể đoán ngay được diễn biến tiếp theo.

Hình như cô còn từng lên tiếng chê bai cái motif này cũ rích nhan nhản khắp nơi…

Cũ thì cũ thật, nhưng đến lúc thực sự xảy ra với chính mình, Bùi Linh Linh chỉ thấy từng cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng.

Cô và bức tượng đồng xanh trừng mắt nhìn nhau một lúc, rồi đột nhiên cô giơ tay tát thẳng một cú vào cái đầu người của bức tượng, trúng ngay một bên mặt nó.

“Bịch!” Bức tượng thần rơi xuống đất, lăn một vòng rồi nằm nghiêng trên sàn. Đôi mắt lồi kỳ dị kia vẫn hướng về phía Bùi Linh Linh, như đang chế nhạo sự phẫn nộ trong bất lực của cô.

Bùi Linh Linh: “…”

Cô rất muốn chửi thề một câu “Mày nhìn cái gì”, nhưng thực ra trong lòng lại thầm hối hận, không chừng sẽ bị nó báo thù mất…

Song chưa để cô kịp hối hận lâu, điện thoại đã đổ chuông, Bùi Linh Linh nhìn màn hình, là tin nhắn Hoàng Hiểu Ngọc gửi đến, cô nhóc này hiếm khi dậy sớm thế này.

Bùi Linh Linh vừa mở khóa màn hình đã thấy một tràng dấu chấm than dài ngoằng của Hoàng Hiểu Ngọc.

Bùi Linh Linh: [Chị em bình tĩnh!]

Hoàng Hiểu Ngọc: [Không bình tĩnh được! Chị em ơi! Tôi vừa phát hiện ra một chuyện động trời! Làm tôi sợ chết khiếp rồi! Á á á á!]

Bùi Linh Linh: [Chuyện gì?]

Hoàng Hiểu Ngọc: [Cái đoạn ghi âm của bà ấy!]

Hoàng Hiểu Ngọc: [Thôi bỏ đi, tôi qua nhà bà nói chuyện trực tiếp, hai đứa mình ở chung cho đỡ sợ.]

Bùi Linh Linh: [Ghê gớm thế cơ à?]

Hoàng Hiểu Ngọc: [Đây là lần đầu tiên tôi thấy chuyện khó tin thế này đấy, bà đợi tí, tôi qua ngay đây.]

Bùi Linh Linh: [Khoan đã, đợi chút, chỗ tôi cũng vừa xảy ra một hiện tượng siêu nhiên nữa.]

Hoàng Hiểu Ngọc: [Cái gì?]

Bùi Linh Linh: [Bức tượng đồng xanh hôm qua tôi tận tay vứt đi, nay nó lại quay về rồi.]

Hoàng Hiểu Ngọc: [Ây dào, chuyện này bình thường thôi, sự tình đã đến nước này rồi, nó không quay lại thì mới là lạ đấy.]

Bùi Linh Linh: [Hả?]

Sau đó, Hoàng Hiểu Ngọc không nhắn lại nữa, chắc là đang thu dọn đồ đạc để chạy qua chỗ cô.

Sắc mặt Bùi Linh Linh trở nên vô cùng nghiêm trọng, Hoàng Hiểu Ngọc nghe tin pho tượng đồng quay lại mà vẫn bình tĩnh như vậy, lẽ nào đã phát hiện ra chuyện gì còn kinh khủng hơn sao?

Cô có linh cảm không lành, giờ cũng chẳng ngủ được nữa nên dứt khoát ngồi ngoài phòng khách, vừa xem tivi vừa đợi Hoàng Hiểu Ngọc.

Nửa tiếng sau, cuối cùng Hoàng Hiểu Ngọc cũng tới, trên lưng còn cõng theo một cái chân máy quay, cổ đeo túi máy ảnh.

“Bà mang mấy cái này làm gì?”

Hoàng Hiểu Ngọc tháo mớ đồ đạc lỉnh kỉnh xuống, đặt lên bàn trà ở phòng khách: “Đây là máy quay nhà tôi. Tối nay lúc bà ngủ, bọn mình sẽ bật máy quay lên, để xem rốt cuộc bà đã làm gì.”

Bùi Linh Linh nhíu mày: “Rốt cuộc bà phát hiện ra cái gì rồi? Sao trông điệu bộ như sắp đối đầu với kẻ thù lớn thế?”

Hoàng Hiểu Ngọc dừng tay, dùng một ánh mắt cực kỳ quái dị nhìn Bùi Linh Linh, nhìn đến mức Bùi Linh Linh sởn cả gai ốc.

“Tiêm cho bà mũi phòng ngừa trước, bà chuẩn bị tâm lý đi.”

“Rốt cuộc là làm sao?” Bùi Linh Linh sốt ruột.

Hoàng Hiểu Ngọc hạ thấp giọng: “Lát nữa bà nghe xong là biết.”

Nói rồi, cô ấy lấy điện thoại ra, mở đoạn ghi âm Bùi Linh Linh gửi đến. Sau khi ấn phát, cô ấy nhanh chóng kéo thanh tiến trình đến đoạn cuối, tiếng “xì xì” lập tức phát ra từ loa.

Dù đang là ban ngày, nghe lại âm thanh này lần nữa, Bùi Linh Linh vẫn cảm thấy toàn thân bứt rứt, nhất là khi đó lại chính là giọng nói của mình.

Hoàng Hiểu Ngọc lại kéo lùi thanh tiến trình lại một chút, dừng đúng ngay chỗ tiếng “xì xì” sắp vang lên.

Cô ấy hít sâu một hơi, như đang tự làm công tác tư tưởng cho bản thân: “Bà nghe cho kỹ nhé.”

Bùi Linh Linh để ý thấy Hoàng Hiểu Ngọc chỉnh tốc độ phát âm thanh chậm đi ba lần, rồi mới ấn nút phát lại.

“Xì… Làng Nữ Nhi… Suối Cô Nương… Xì… Đáy hẻm núi Thất Tinh… Xì… Trăn hóa thuồng luồng… Xì…”

Đoạn ghi âm tiếng xì xì đến đây là kết thúc.

Hoàng Hiểu Ngọc ấn nút tạm dừng, ngẩng đầu lên nhìn Bùi Linh Linh với vẻ mặt sợ hãi: “Bà nghe thấy rồi chứ.”

Bùi Linh Linh cũng trưng ra vẻ mặt hoảng sợ: “Ai đang nói thế?”

Cô không biết phải dùng từ ngữ nào để diễn tả nữa, chuyện này quả thực… quả thực là kinh dị đến mức rợn tóc gáy!

Sắc mặt Hoàng Hiểu Ngọc vẫn chưa khôi phục lại được: “Câu này đáng lẽ tôi phải hỏi bà mới đúng chứ? Không lẽ trong nhà bà còn có ai khác à?”

“Chỗ tôi làm gì có ai khác!” Bùi Linh Linh gần như hét lên: “Hơn nữa đấy mà là âm thanh do con người phát ra được à? Ai nói chuyện lại ra cái điệu bộ đó!”

Mấy câu nói xen lẫn trong tiếng “xì xì” kia không phải là giọng của Bùi Linh Linh, nhưng cũng không thể nghe ra người nói cụ thể là ai. Thậm chí không phân biệt được là nam hay nữ, the thé nhọn hoắt như giọng phụ nữ, lại chồng chéo lên một âm mũi đặc sệt kỳ lạ của đàn ông.

Bùi Linh Linh chưa từng nghe thấy ai phát ra cái tông giọng kỳ quái như vậy.

“Làng Nữ Nhi, suối Cô Nương, đáy hẻm núi Thất Tinh trăn hóa thuồng luồng.”

Hoàng Hiểu Ngọc rành rọt nhắc lại từng chữ một đoạn nói trong file ghi âm.

Bùi Linh Linh cúi đầu lắng nghe, càng nghe càng thấy sợ: “Câu này có ý gì? Làng Nữ Nhi? Suối Cô Nương? Hẻm núi Thất Tinh? Đây đều là địa danh đúng không, đáy hẻm núi Thất Tinh trăn hóa thuồng luồng, ý là con trăn biến thành thuồng luồng à?”

Hoàng Hiểu Ngọc im lặng một lát rồi mới lên tiếng: “Vừa nãy tôi có lên mạng tìm thử làng Nữ Nhi, phát hiện ra trên cả nước có đến mấy nơi mang tên này, hoàn toàn không biết địa danh được nhắc đến trong đoạn ghi âm là chỗ nào.”

“Trong đó chẳng phải còn nói đến suối Cô Nương và hẻm núi Thất Tinh sao?”

Hoàng Hiểu Ngọc tiếp tục lắc đầu: “Suối Cô Nương thì không tìm thấy, nhưng hẻm núi Thất Tinh thì tra ra rồi, lại còn là một khu du lịch nữa. Nhưng mà gần đó lại chẳng có cái làng Nữ Nhi nào cả, rất mâu thuẫn.”

Bùi Linh Linh và Hoàng Hiểu Ngọc đưa mắt nhìn nhau, cùng lúc thở dài một tiếng.

Không gian chìm vào tĩnh lặng trong chốc lát, Bùi Linh Linh nói: “Nếu chúng ta thực sự tìm ra cái nơi đó, không lẽ phải đi khảo sát thực địa à?”

“Chứ còn gì nữa?” Hoàng Hiểu Ngọc hỏi ngược lại cô: “Chẳng lẽ cứ để cái pho tượng đồng kia bám theo bà? Để cái giọng nói kỳ quái kia mãi luẩn quẩn trong nhà bà à? Bọn mình bắt buộc phải truy tận gốc rễ, không lôi nó ra ngoài ánh sáng, nhỡ nó lại quậy tung nóc nhà lên thì sao?”

Nói đoạn, Hoàng Hiểu Ngọc lại móc điện thoại ra, mở lại bức ảnh chụp bãi nôn của Bùi Linh Linh, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc: “Vừa nãy tôi có gửi cho ba tôi hỏi thử, bà đoán xem ba tôi nói gì?”

“… Nói gì?” Trong lòng Bùi Linh Linh lại dâng lên dự cảm chẳng lành.

“Tôi bảo với ba là ảnh lấy trên mạng, hỏi ba xem phải mắc bệnh gì mới nôn ra được như thế này. Ba tôi bảo, thứ này vốn dĩ chẳng phải là bãi nôn gì hết, mà là nôn hết cả nội tạng ra ngoài rồi, hơn nữa còn là kiểu nội tạng đã bị thối rữa mấy tháng trời rồi mới nôn ra. Ba tôi còn cam đoan chắc nịch rằng, kiểu ảnh mạng như này chắc chắn là đồ giả được ghép lại, chứ nếu có người thực sự nôn ra được mức độ này, thì người đó đã chết từ lâu rồi.”

Bùi Linh Linh tự chỉ vào chính mình, biểu cảm yếu ớt: “Hóa ra tôi đã chết từ lâu rồi.”

“Đừng vội bỏ cuộc chứ, chẳng phải vẫn chưa bước lên cầu Nại Hà sao?” Hoàng Hiểu Ngọc lôi máy quay từ trong túi ra đặt lên bàn, tinh thần chiến đấu sục sôi: “Đêm nay bọn mình sẽ dùng thứ này để xem thử rốt cuộc là cái loại yêu ma quỷ quái gì!”

Bùi Linh Linh không đáp lời, cô im lặng hồi lâu, đột nhiên rút điện thoại ra: “Tôi muốn gọi cho Lưu An Duyệt để hỏi thử.”

“Hỏi cái gì?” Hoàng Hiểu Ngọc nhíu mày: “Tôi thấy nhé, Lưu An Duyệt chắc cũng chẳng có cách gì hay đâu, nếu không thì chị ấy đã chẳng sợ đến mức đó.”

“Không phải hỏi cách giải quyết, tôi muốn hỏi xem chị ấy có biết rốt cuộc làng Nữ Nhi nằm ở đâu không, đến cùng thì suối Cô Nương với hẻm núi Thất Tinh là chỗ nào.”

Hoàng Hiểu Ngọc vỗ tay đánh bộp một cái: “Sao tôi lại không nghĩ ra chuyện này nhỉ!”

Bùi Linh Linh cầm điện thoại, trước đó cô đã cẩn thận lưu số của Lưu An Duyệt để tiện liên lạc về sau.

Đầu dây bên kia bắt máy rất nhanh.

“A lô, xin chào, xin hỏi bạn tìm ai?”


Bình luận

Bình luận về bài viết này