Bùi Linh Linh còn chẳng biết mình đã đặt điện thoại xuống kiểu gì, sắc mặt cô trắng bệch đáng sợ, tim đập thình thịch loạn xạ.
Cô lại nhớ đến câu chuyện mà Lưu An Duyệt kể lúc ban ngày.
Lưu An Duyệt đã tận mắt nhìn thấy cái sinh vật dị dạng đầu người mình rắn kỳ quái đó bò ra từ miệng ba cô ấy.
Lẽ nào thứ đó cũng sẽ bò ra từ miệng cô? Đầu người mình rắn, và cái đầu người kia mang khuôn mặt của chính cô sao?
Nghĩ đến đây, Bùi Linh Linh cảm thấy một luồng khí lạnh thấu xương chạy dọc từ lòng bàn chân lên, lan tỏa khắp cơ thể.
Cô ngồi thẫn thờ trên ghế sofa một lúc, hồi lâu sau, cô đứng phắt dậy, nhưng vì động tác quá mạnh nên trông cô như thể bị nảy bật lên từ mặt ghế.
Bùi Linh Linh “tách tách” bật sáng toàn bộ đèn trong nhà. Cô đi vào bếp đun nước nóng, rồi mở tủ, lấy ra một hộp bún ốc Liễu Châu từ ngăn dưới cùng.
Đó là hộp bún ốc cuối cùng trong tủ, vẻ mặt Bùi Linh Linh vô cùng nghiêm trọng, trông cô như đang tiến hành một nghi thức nào đó, cực kỳ trịnh trọng, hai tay bưng lấy, thỉnh bún ốc ra khỏi tủ chén.
Cô cẩn thận đặt hộp bún lên bàn ăn, vẻ mặt vẫn giữ nguyên vẻ nghiêm trọng. Cô bắt đầu xé vỏ hộp, vừa xé vừa lầm rầm: “Bún ốc đại thần, gần đây con gặp phải một mùi hôi thối kỳ lạ, còn thối hơn cả ngài. Lưu An Duyệt nói đó có thể là thần hay ma quỷ gì đó, nhưng con và Hoàng Hiểu Ngọc đã nghiên cứu một chút, cảm thấy nó rất có khả năng là một loại ký sinh trùng đột biến. Mặc dù lúc con đến bệnh viện kiểm tra thì không phát hiện ra gì cả, nhưng không chừng loại ký sinh trùng này có chỉ số thông minh rất cao, nhân lúc bác sĩ kiểm tra đã trốn đi rồi.”
“Con cũng không biết mục đích của nó là gì? Tìm một vật chủ làm tổ sinh trưởng cho ấu trùng? Hay là muốn thông qua việc hấp thu dinh dưỡng của vật chủ để bổ sung cho chính nó?”
“Con ký sinh trùng trong bụng anh hàng xóm trước đây của Hoàng Hiểu Ngọc, chính là ký sinh trong cơ thể vật chủ, duy trì tính mạng thông qua việc cướp đoạt dinh dưỡng của vật chủ, cho nên người anh hàng xóm đó không thể béo lên được, trông gầy khác thường…”
Bùi Linh Linh lầm bầm nói với hộp bún ốc một lúc, xé hết các gói gia vị đổ vào trong, vẫn chưa thêm nước nóng, nhưng mùi thối đã bắt đầu lan tỏa.
Lúc này, nước nóng cũng đã đun sôi, Bùi Linh Linh bưng ấm nước nóng rót thẳng nước vào hộp, thêm đến vạch nước thì dừng lại, cô tiện tay lấy cuốn “3000 từ vựng cần thiết cho kỳ thi Đại học” chưa kịp vứt đi đè lên trên.
Dưới tác dụng của nước sôi, mùi thối của bún ốc bốc lên nghi ngút, từ từ bành trướng, tràn ngập toàn bộ căn phòng.
Bùi Linh Linh vô cùng thành kính chắp hai tay lại, giọng điệu trịnh trọng: “Bún ốc đại thần thối ngập trời ơi, con không biết con ký sinh trùng kia muốn làm gì, nhưng con nghi ngờ nó không phải muốn giết chết con, mà là muốn làm con buồn nôn đến chết, cho nên con cố ý đến cầu xin sự giúp đỡ của ngài, hy vọng trước khi nó làm con buồn nôn đến chết, ngài hãy làm nó thối đến chết trước. Nó sống lâu đến chừng này chắc chỉ mới thấy người ta bị nó làm cho buồn nôn đến mức trời đất quay cuồng, chứ chưa từng tự nếm mùi buồn nôn bao giờ. Tục ngữ nói rất hay, có nhân ắt có quả, báo ứng của mi chính là ta; lưới trời lồng lộng, ông trời có tha cho ai bao giờ.”
“Bún ốc đại thần vạn năng ơi, trước khi con tìm ra biện pháp giải quyết, xin ngài dù thế nào cũng phải làm nó buồn nôn trước, con sẽ nhân lúc nó không chú ý cố gắng đuổi nó đi…”
Lải nhải hồi lâu, bún ốc cũng đã chín, Bùi Linh Linh “xoạt” một tiếng mở nắp ra, bẻ đũa rồi xì xụp hút một miếng lớn.
Mùi vị chua cay, kèm theo mùi thối không xua tan được nơi chóp mũi nhưng lại khiến người ta an lòng, rốt cuộc Bùi Linh Linh cũng cảm thấy sống lại được một chút.
Sự việc chính là như vậy, xảy ra cũng đã xảy ra rồi, có trốn cũng không thoát được, phải lấp đầy bụng trước mới có sức lực giải quyết vấn đề.
Bùi Linh Linh ăn vài miếng, cảm thấy mình phải tìm chút đồ khô ăn kèm, cô tiện tay mò mẫm vài cái trong ngăn kéo dưới bàn ăn, rồi lôi ra được một hộp bánh sầu riêng.
Mắt cô sáng lên, vui vẻ lấy một cái bánh sầu riêng ra từ trong hộp, sau khi xé lớp vỏ ngoài, hương trái cây độc nhất của sầu riêng lập tức tỏa ra.
Cô làm ra vẻ nghiêm túc nói với bún ốc: “Bún ốc đại thần, đây là anh em của ngài, bánh sầu riêng đại đế.”
Sau khi ăn uống no say, Bùi Linh Linh mở tivi lên, trên đó đang chiếu một bộ phim tình cảm cổ trang quy mô lớn trong nước không hiểu đang nói về cái gì, chỉnh màu rực rỡ đến mức hơi nhức mắt.
Bùi Linh Linh nằm ườn trên sofa, xem hồi lâu cũng không hiểu bộ phim này đang nói về chuyện gì, ngược lại càng xem càng buồn ngủ, không bao lâu sau, cô đã ngủ thiếp đi.
Lúc tỉnh lại, ánh mặt trời vừa vặn chiếu thẳng vào mắt cô, rất chói mắt, tivi vẫn đang hoạt động không biết mệt mỏi, đã không còn chiếu bộ phim cổ trang trong nước nữa, mà biến thành chương trình bản tin thời sự lúc 7 rưỡi.
“Sớm thật…”
Bùi Linh Linh xoa mặt một cái, ý thức vẫn còn hơi lơ mơ, cô từ trên sofa ngồi dậy, nhìn chằm chằm vào tivi ngẩn ngơ hồi lâu, lúc này mới nhớ ra chuyện xảy ra tối qua. Vừa nhớ tới, cô đã hoàn toàn tỉnh táo.
Trong phòng khách vẫn còn thoảng hương thơm thức ăn của bún ốc lẫn với bánh sầu riêng, Bùi Linh Linh lấy điện thoại ra chuyển tiếp đoạn ghi âm tối hôm qua cho Hoàng Hiểu Ngọc, sau đó lại gửi liền mấy đoạn tin nhắn dài cho Hoàng Hiểu Ngọc miêu tả lại sự việc xảy ra tối hôm qua.
Bởi vì tình huống có phần phức tạp, Bùi Linh Linh gõ chữ đến đoạn sau, bắt đầu chuyển luôn sang gửi tin nhắn thoại. Kể xong, cô vô cùng tốt bụng đính kèm thêm nhiều bức ảnh chụp bãi nôn của mình, 360 độ không góc chết, chắc chắn có thể nhìn rõ ràng.
Gửi xong, bản thân Bùi Linh Linh cũng nhịn không được ấn mở ảnh chụp bãi nôn ra, phóng to cẩn thận xem xét. Bức ảnh vô cùng rõ nét, mang theo một loại cảm giác buồn nôn như đích thân trải nghiệm, Bùi Linh Linh gần như tưởng rằng mình đã ngửi thấy mùi thối rồi. Nhìn hồi lâu, cô cũng không nhìn thấu được rốt cuộc mình đã nôn ra cái thứ gì.
Cô không tự hành hạ mình nữa, tắt màn hình điện thoại, chuẩn bị về phòng tiếp tục ngủ một lát.
Giờ này Hoàng Hiểu Ngọc chắc chắn vẫn chưa tỉnh, cô ngủ thêm một giấc nữa, sau khi tỉnh dậy là có thể nhìn thấy tin nhắn Hoàng Hiểu Ngọc gửi cho mình rồi.
Lúc nghĩ như vậy, Bùi Linh Linh bèn đi về phòng ngủ, nằm xuống giường.
“Ái da!”
Lưng cô vừa chạm vào giường, lập tức giống như bị thứ gì đâm một cái, cô giật mình lăn lộn, vặn vẹo nửa thân trên, cả người đều cong lên.
“Thứ gì vậy?”
Có một vật cứng ngắc vừa cấn vào lưng cô, cấn đến mức sau lưng đau điếng.
Cảm giác chạm vào không giống móc áo, mà giống như một vật thể tròn tròn, to cỡ nắm tay.
Bùi Linh Linh cúi đầu nhìn qua, lại phát hiện bên dưới chăn đệm lờ mờ nhô lên một cục.
Lẽ nào ai nhét cục đá vào đây?
“Cái gì đây?”
Bùi Linh Linh có chút mất kiên nhẫn vén chăn đệm lên.
“Đệt!”
Chỉ thấy dưới chăn đệm, một bức tượng đồng xanh to cỡ nắm tay đang lẳng lặng đứng ở đó. Đầu người mình rắn, thân hình béo mập sưng vù cuộn gập thành một cục, đôi mắt trên phần đầu người nhô lên cao vút, dường như đang chằm chằm nhìn Bùi Linh Linh, ánh mắt đầy sự trào phúng.
Bình luận về bài viết này