Bùi Linh Linh và Hoàng Hiểu Ngọc xét cho cùng chỉ là học sinh vừa thi Đại học xong, chưa tự chủ tài chính, muốn đi du lịch thì kiểu gì cũng phải xin phép ba mẹ trước.
Ba mẹ Hoàng Hiểu Ngọc đã không ưa cái dáng vẻ chơi bời lêu lổng cả ngày ở nhà của cô ấy từ lâu nên đồng ý rất sảng khoái; còn ba mẹ Bùi Linh Linh đều đang đi công tác xa nên cô phải gọi điện thông báo.
“A lô, ba ơi, con muốn đi du lịch với Hoàng Hiểu Ngọc.”
“Các con định đi đâu?”
“Khu du lịch hẻm núi Thất Tinh ở trấn Thạch Nê, ngay ngã ba ranh giới giữa Sơn Thành và tỉnh Thiên Hồ ạ.”
Đầu dây bên kia truyền đến một tiếng ồ ngạc nhiên: “Chỗ đó sao.”
“Ba từng đến đó rồi ạ?”
“Tổ tiên nhà mình từng sống ở nơi đó, ông nội con cũng từ đó sinh ra.” Ba Bùi nhắc đến chuyện này có đôi phần hoài niệm rồi nói tiếp: “Con đi đi, nhớ chú ý an toàn.”
Sau khi cúp điện thoại, vẻ mặt Bùi Linh Linh hơi kỳ lạ.
“Sao thế?” Hoàng Hiểu Ngọc nhận ra sự khác thường của Bùi Linh Linh: “Không phải người nhà bà không cho đi đấy chứ?”
Bùi Linh Linh gượng cười đáp: “Không có, ba tôi đồng ý sảng khoái lắm.”
Chỉ là không ngờ ba lại nói như vậy, thế mà tổ tiên nhà cô cũng ở trấn Thạch Nê.
Cô không khỏi nhớ lại bức ảnh mà Lưu An Duyệt đưa cho mình xem hôm trước, cô cứ thấy bản thân và người trong ảnh giống nhau đến vài phần.
Không thể trùng hợp đến thế chứ?
Bùi Linh Linh lờ mờ cảm thấy giữa những chuyện này tồn tại một mối liên hệ bí ẩn nào đó, cô muốn đi tìm hiểu cho rõ ràng, nhưng mỗi lần sắp chạm tay đến sự thật, cô lại phát hiện ra mình thực chất chẳng tìm được gì cả.
Rốt cuộc khởi nguồn là gì? Còn sự thật thì ra sao?
Bùi Linh Linh hít một hơi thật sâu, đè nén những dòng suy nghĩ ngổn ngang và nỗi lo âu trong lòng xuống, mọi chuyện ngày càng trở nên phức tạp và mờ mịt, cô chỉ có thể đi bước nào hay bước nấy, không được tự mình làm rối loạn trận tuyến trước.
Cô không kể cho Hoàng Hiểu Ngọc nghe về phát hiện của mình, cô luôn cảm thấy chuyện này vẫn chưa thể chắc chắn, nếu nói ra, rất có thể sẽ khiến Hoàng Hiểu Ngọc bị hiểu sai lệch nghiêm trọng.
Hoặc cũng có thể do chính tận đáy lòng cô vốn không muốn tin vào điều đó.
…
Lên kế hoạch du lịch xong, Bùi Linh Linh và Hoàng Hiểu Ngọc lại ra ngoài mua vài thứ đồ cần thiết cho chuyến đi, chẳng hạn như đồ vệ sinh cá nhân loại nhỏ gọn, khăn giấy ướt, băng cá nhân…
Vì buổi chiều nắng quá gắt, bọn họ đợi đến lúc trời vừa sẩm tối mới ra khỏi cửa, thế nên lúc xách theo túi lớn túi nhỏ trở về thì đã hơn 7 giờ rồi.
Hơn 7 giờ mùa hè trời vẫn chưa tối hẳn, Hoàng Hiểu Ngọc bắt đầu lôi đống thiết bị quay phim của mình ra mày mò.
“Vẫn dùng cái này cơ à?” Thật ra Bùi Linh Linh hơi bài xích một chút. Trước đây cô từng xem không ít phim kinh dị nước ngoài có tình tiết tương tự, kiểu như nhân vật chính thấy mình gặp ma bèn lắp một chiếc camera ở nhà để xem sau khi ngủ mình sẽ làm những gì.
Hơn nữa, thường thì lúc xem lại băng ghi hình sẽ thấy những cảnh tượng cực kỳ rùng rợn, hôm nay cô nghe file ghi âm lúc mình ngủ đã thấy đủ sởn gai ốc rồi, giờ mà thêm cả hình ảnh nữa, cô sợ mình không dám đi ngủ mất.
Nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng thật ra Bùi Linh Linh thấy mình cũng thuộc dạng lớn mật. Dạo này xảy ra bao nhiêu chuyện, may mà thần kinh cô không quá nhạy cảm nên chưa bị suy sụp, giờ ngẫm lại, cô cũng không nhịn được mà thổn thức.
Hoàng Hiểu Ngọc chẳng thèm ngẩng đầu lên: “Tất nhiên là phải xem rồi, tóm lại cũng phải biết nó là cái thứ gì chứ, bà không tò mò à?”
Thật ra cũng khá tò mò.
Hoàng Hiểu Ngọc dựng chân máy trong phòng ngủ của Bùi Linh Linh, lại gắn chặt máy quay lên đó. Cô ấy điều chỉnh xong góc độ thì gật gù nói: “Hoàn hảo! 360 độ không góc chết, có thể nhìn rõ mồn một tình hình trong phòng ngủ của bà! Họ Hoàng tôi đây thế nào cũng phải xem thử cái thứ yêu ma quỷ quái nào đang bám theo bà!”
Bùi Linh Linh không có tinh thần chiến đấu cho lắm, cô lí nhí hỏi một câu: “Thế tối nay bà ngủ đâu?”
“Ngủ phòng khách vậy.” Hoàng Hiểu Ngọc cười ôn hòa đáp: “Kẻo lại cướp mất vị trí center của bà.”
…
Màn đêm lặng lẽ buông xuống, đêm nay trời không mưa, bên ngoài cửa sổ văng vẳng tiếng côn trùng kêu vang.
Bùi Linh Linh hơi căng thẳng, cô bị mất ngủ trầm trọng, chỉ có thể lướt video ngắn liên tục, lướt mãi lướt mãi, cô ngủ thiếp đi lúc nào cũng không hay.
Trong cơn mơ màng, cô lờ mờ ngửi thấy một mùi rỉ sét tanh nồng.
Bùi Linh Linh mở mắt ra, phát hiện xung quanh tối đen như mực, đưa tay ra không thấy năm ngón, cô vô thức sờ soạng bên người, lập tức nhận ra mình không hề nằm trên giường. Dưới thân cô là xúc cảm mềm mại nhấp nhô nhè nhẹ… giống như lớp thịt mềm đang hít thở.
Đây là…
Bùi Linh Linh chợt nhận ra, bản thân lại đang rơi vào giấc mơ được Hoàng Hiểu Ngọc ví như “tử cung” kia.
Cô cẩn thận bám vào bức tường thịt đang chầm chậm nhúc nhích bên cạnh để đứng dậy. Nơi này cực kỳ tối tăm, cô không thể nhìn rõ bất cứ thứ gì, thế nhưng cô lại biết chắc rằng trong căn phòng này có hai cái lỗ hổng. Một cái có vẻ là lối ra nối với thế giới bên ngoài; cái còn lại giống như một cánh cửa sổ, từ bên ngoài ô cửa không ngừng trào vào khí oxy và ngọn nguồn duy trì sự sống.
Thậm chí cô còn phán đoán được chính xác vị trí của hai cái lỗ hổng đó, cho dù hai mắt cô chẳng nhìn thấy gì cả.
Chỗ này thực sự là tử cung như lời Hoàng Hiểu Ngọc nói sao? Thế nhưng tử cung là nơi thai nghén sự sống, tại sao khi ở đây cô chỉ cảm thấy rất bất an, tựa như trong bóng tối đang chực chờ một mối nguy hiểm nào đó từng bước tới gần.
Những thứ giống như bức tường thịt xung quanh dường như đang sống, Bùi Linh Linh có thể cảm nhận được chúng đang hít thở, đang chầm chậm nhúc nhích. Nếu ở lâu, cô cứ lo sợ mình sẽ bị những vách thịt đó dung hòa mất, thế nhưng lối thoát duy nhất cũng khiến cô cảm thấy bất an. Cô không biết nơi đó có thể thực sự ra ngoài được không, cũng chẳng rõ khi ra ngoài rồi mình sẽ nhìn thấy thứ gì.
Điều khiến cô sợ hãi hơn là cô luôn có linh cảm, nếu cô bước ra khỏi cái lỗ hổng đó, cô sẽ biến thành một người khác, hoặc có thể chẳng còn là người nữa, mà là một thứ gì đó ngay cả bản thân cô cũng không biết.
Mỗi lần gặp phải giấc mơ này, cô đều thấy rất chân thực, chân thực đến mức khiến cô lo lắng mình sẽ không thể tỉnh lại nữa. May mà nỗi lo của cô đã không xảy ra.
Bùi Linh Linh ngồi xuống tại chỗ, không biết đã qua bao lâu, ý thức của cô bắt đầu dần dần trôi xa, cảm giác này rất quen thuộc, cô biết mình sắp tỉnh lại rồi nên mới thở phào nhẹ nhõm một chút.
Khi mở mắt ra lần nữa, ánh nắng lọt qua khe cửa sổ rọi vào, hơi chói mắt.
Đêm nay ngoài việc gặp ác mộng thì chẳng có chuyện gì kỳ lạ xảy ra cả, Bùi Linh Linh liếc nhìn chiếc máy quay dựng ở góc phòng ngủ, vẫn là góc độ và vị trí cũ, không nhìn ra điều gì dị thường.
Trước kia lúc lặp đi lặp lại cơn ác mộng đó, Bùi Linh Linh chỉ nghĩ do áp lực thi Đại học quá lớn, chưa lấy lại được tinh thần. Nhưng giờ đây, xâu chuỗi với những chuyện xảy ra mấy ngày gần đây, cô lại bắt đầu nghi ngờ giấc mơ này có lẽ không phải vô cớ mà xuất hiện.
Chỉ là chuyện này quá kỳ lạ, hệt như bị treo lơ lửng trên không trung, cô không tìm được bất cứ chi tiết nào có thể liên kết với giấc mơ, càng không có cách nào để dò xét.
Chỉ có thể đi bước nào hay bước nấy thôi.
Bùi Linh Linh liếc nhìn điện thoại, bây giờ mới vừa tròn 8 giờ rưỡi.
Cô đứng dậy tắt nguồn máy quay phim rồi bước ra khỏi phòng ngủ.
Hoàng Hiểu Ngọc vẫn đang nằm ngủ trên sofa. Rèm cửa ở phòng khách không cản nắng cho lắm, cô ấy trùm kín cả đầu trong chăn.
Bùi Linh Linh cực kỳ thiếu tình người mà giật giật cái chăn của Hoàng Hiểu Ngọc: “Đừng có trùm kín đầu, tôi nghe thấy bà thả bom rồi đấy, không sợ tự xông chết mình à.”
Đầu Hoàng Hiểu Ngọc nhanh chóng thò ra khỏi chăn: “Đừng có gài tôi! Tôi tỉnh rồi đấy.”
Bùi Linh Linh đau đớn xót xa nói: “Tính sai rồi.”
Hoàng Hiểu Ngọc hỏi cô: “Tối qua có chuyện gì kỳ lạ xảy ra không?”
Bùi Linh Linh lắc đầu, ngoài việc gặp ác mộng ra thì hôm qua thậm chí còn được coi là đêm cô ngủ yên giấc nhất trong mấy ngày nay.
“Thế để tôi đi xem máy quay đã ghi lại được những gì.”
Bùi Linh Linh và Hoàng Hiểu Ngọc quay trở lại phòng ngủ.
Hoàng Hiểu Ngọc tháo máy quay xuống rồi cắm vào máy tính của Bùi Linh Linh, chỉ một lát sau, cô ấy đã mở được đoạn video ra, độ dài tròn 12 tiếng đồng hồ.
Hoàng Hiểu Ngọc dùng chuột kéo thanh tiến trình đến mốc thời gian lúc Bùi Linh Linh đi ngủ.
Hình ảnh trên video rất bình thường, không nhận ra điểm gì khác lạ.
Bùi Linh Linh trong đó nằm trên giường một cách yên tĩnh, thỉnh thoảng mới trở mình một cái.
Hoàng Hiểu Ngọc và Bùi Linh Linh bên ngoài đoạn video cau mày dán mắt vào màn hình máy tính.
“Hình như không có vấn đề gì thì phải.” Bùi Linh Linh mở lời trước.
Hoàng Hiểu Ngọc không đáp, vẫn cau mày nhìn chằm chằm vào màn hình.
“Bà không thấy tối qua bà ngủ không được yên giấc à?”
Nếu nhìn kỹ thì đúng là hơi có vấn đề, trong video, Bùi Linh Linh nằm trên giường chốc chốc lại trở mình, tuy nhiên khoảng cách giữa các lần lật người khá dài nên thoạt nhìn thì thực sự không phát hiện ra manh mối gì.
Bùi Linh Linh không chỉ ra được vấn đề gì, cô suy đoán: “Chắc ngủ rồi ai cũng thế thôi.”
Hoàng Hiểu Ngọc quay lại lườm Bùi Linh Linh một cái: “Tôi thấy không đúng lắm, hồi trước buổi tối tôi cũng từng dùng máy quay ghi lại cảnh mình sau khi ngủ, lúc đó tôi ngoan ngoãn hơn bà nhiều.”
“Chắc do mỗi người khác nhau?”
Hoàng Hiểu Ngọc không đáp lời ngay, ánh mắt cô ấy lại rơi xuống màn hình máy tính, cô ấy rê chuột nhấp mở nút tua nhanh, bật tốc độ nhân ba.
Tốc độ video nháy mắt được đẩy nhanh, Bùi Linh Linh và Hoàng Hiểu Ngọc lại bắt đầu tập trung tinh thần xem tiếp.
Động tác trở mình của Bùi Linh Linh lướt qua nhanh hơn, gần như cứ tầm 20 mấy giây là lật người một lần.
Bùi Linh Linh bỗng có linh cảm kỳ lạ, cô bảo Hoàng Hiểu Ngọc: “Tăng tốc độ lên chút nữa đi.”
Hoàng Hiểu Ngọc bật tốc độ nhân năm.
Chỉ thấy trong video, Bùi Linh Linh nằm trên giường cứ cách 5 giây lại lật mình một lần. Lúc thì lăn từ mép giường bên trái sang bên phải, ngay sau đó lại vặn người lăn ngược trở về. Động tác rất tự nhiên, nếu xem video không bật tua nhanh thì quả thực chẳng nhìn ra có gì bất thường.
Cách thêm vài giây, cô trong video lại lăn từ mép trái qua mép phải, rồi chẳng mấy chốc lại vặn người lật ngược trở về, động tác lật người giống lần đầu tiên y như đúc.
Lại giãn cách vài giây nữa, Bùi Linh Linh trong video lặp lại y chang động tác trở mình phía trên.
Sắc mặt Hoàng Hiểu Ngọc và Bùi Linh Linh đồng loạt biến đổi, hai người nhìn chằm chằm vào đoạn video một lúc lâu, Hoàng Hiểu Ngọc mới nhấn nút tạm dừng.
“Máy quay phim của bà không xảy ra vấn đề gì chứ.”
Giọng Bùi Linh Linh hơi khàn đi, bởi vì đoạn video rất dài này cứ như là… cứ như là dùng một đoạn video ngắn liên tục cắt ghép, chắp vá lặp lại mà thành.
Bình luận về bài viết này