Bùi Linh Linh hiểu ra: “Hình như nó đang liên tục điều chỉnh tần số của mình.”
Hoàng Hiểu Ngọc quay ngoắt đầu lại, trợn tròn mắt hỏi: “Nhỡ nó chỉnh đúng tần số thì sao?”
“Có lẽ sẽ chạm được vào tôi chăng…”
Hoàng Hiểu Ngọc rùng mình một cái: “Tôi với bà cứ xem lưng bà trước đã.”
Bùi Linh Linh nhìn rõ sự sợ hãi nơi đáy mắt Hoàng Hiểu Ngọc.
Cô không nhúc nhích ngay, bởi vì cô gần như không dám đối mặt.
Những hình ảnh vừa rồi khiến lưng cô cứ tê rần từng cơn, cô muốn đi cảm nhận thử, nhưng lại sợ bản thân thực sự cảm nhận được thứ gì đó.
Cô hít một hơi thật sâu, cuối cùng vẫn quay lưng lại, vén áo lên.
Hoàng Hiểu Ngọc ghé sát vào xem.
“Bà có thấy gì không?” Giọng Bùi Linh Linh run rẩy.
Hoàng Hiểu Ngọc im lặng một hồi lâu mới đáp: “Không thấy mấy con mắt đó, nhưng trên lưng bà có thứ khác.”
Tim Bùi Linh Linh thắt lại: “Thứ gì?”
“Để tôi chụp cho bà xem.”
Giọng điệu của Hoàng Hiểu Ngọc phần nhiều là nghi hoặc, không có quá nhiều sự sợ hãi, điều này khiến Bùi Linh Linh yên tâm hơn một chút.
Hoàng Hiểu Ngọc nhanh chóng chụp một bức ảnh lưng Bùi Linh Linh rồi đưa cho cô xem.
Bùi Linh Linh nhận lấy điện thoại rồi cẩn thận đánh giá. Bức ảnh chỉ chụp một góc nhỏ, chính là mảng da chỗ gáy nối liền với vai, cũng chính là vị trí mọc ra đám mắt kép trong video ban nãy.
Chỗ đó có một vết đỏ cỡ bằng nắm tay, thoạt nhìn hơi mờ nhạt, ở giữa là một cục xoắn xuýt vào nhau, xung quanh vươn ra vô số chi thể, giống như rắn, cũng giống như xúc tu.
“Đây là cái gì?”
“Có khi nào là một loại dấu ấn nguyền rủa hay thứ gì tương tự thế không?” Hoàng Hiểu Ngọc suy đoán.
Bùi Linh Linh thở dài: “Bỏ đi, hiện tại tụi mình cũng chẳng có cách giải quyết, cứ đi làng Nữ Nhi xem thử đã.”
Hoàng Hiểu Ngọc không đáp lại ngay, một lúc lâu sau, cô ấy thình lình lên tiếng: “Lúc chưa bật tua chậm ba lần cho video, tụi mình cũng chẳng nhìn thấy gì cả. Bà nói xem, liệu bây giờ trên lưng bà, và cả xung quanh tụi mình…”
Không gian bỗng trở nên tĩnh lặng sau câu nói của cô ấy.
Thậm chí Bùi Linh Linh còn sinh ra một loại ảo giác, dường như bên cạnh thực sự có thứ gì đó quái dị đang dòm ngó cô.
Cô siết chặt nắm đấm, rồi lại từ từ buông lỏng, cuối cùng cười khổ nói: “Chẳng phải nó muốn tôi đến làng Nữ Nhi sao? Tụi mình vừa vặn thuận theo ý nó, hy vọng mọi chuyện đúng như tôi dự đoán.”
Bùi Linh Linh thầm nghĩ, lần này cô thực sự bị ám ảnh tâm lý với việc đi ngủ rồi.
…
Chẳng mấy chốc đã đến ngày Bùi Linh Linh và Hoàng Hiểu Ngọc xuất phát đi làng Nữ Nhi.
Mùa này người đi du lịch không ít, vì vị trí khá hẻo lánh nên đa số đều tự lái xe hoặc đi theo tour. Vé tàu cao tốc Bùi Linh Linh và Hoàng Hiểu Ngọc đặt là chuyến 8 giờ sáng, khoảng cách giữa Sơn Thành và Thiên Hồ rất gần, chưa tới trưa hai người đã đến nơi.
Mấy hôm nay trời luôn âm u, không có nắng gắt, Bùi Linh Linh và Hoàng Hiểu Ngọc kéo vali đi lại quanh ga tàu, tuy thấy oi bức nhưng cũng không đến mức bị phơi nắng gay gắt.
Gần ga tàu có không ít người kéo khách đi xe dù, bọn họ vừa thấy Bùi Linh Linh và Hoàng Hiểu Ngọc đã kích động ùa tới như ong vỡ tổ.
Hoàng Hiểu Ngọc và Bùi Linh Linh nhìn thẳng về trước, mặt không biến sắc không liếc sang bọn họ.
Chỗ ở các cô đã đặt trước rồi, là một khách sạn mang phong cách nghệ thuật, môi trường khá tốt nằm gần trấn Nữ Nhi.
Trấn Nữ Nhi không phải là làng Nữ Nhi, hai nơi này cách nhau khá xa, trấn Nữ Nhi nằm trong trung tâm thành phố, là kiểu cổ trấn mang đậm phong tục tập quán dân gian mà khách du lịch ngoại tỉnh thích dạo chơi nhất. Nghe đồn cảnh đêm ở đó rất đẹp, Bùi Linh Linh và Hoàng Hiểu Ngọc đặt khách sạn gần đó chính là để đi ngắm cảnh đêm.
Tuy mục đích chuyến đi lần này là để giải quyết những sự việc bất thường, nhưng đã cất công đến đây rồi thì đương nhiên cũng phải dạo chơi cho tử tế. Hơn nữa, chỗ đông người sôi nổi cũng có thể mang lại cảm giác an toàn.
Bùi Linh Linh dùng điện thoại gọi xe công nghệ, lúc đứng chờ ở lối ra ga tàu, vẫn có không ít tài xế xe dù cố gắng kiếm khách.
“Hai em gái đi đâu đấy? Xách nhiều đồ thế này tìm được khách sạn chưa?”
Bùi Linh Linh thầm nghĩ, cô và Hoàng Hiểu Ngọc cũng chỉ mỗi người kéo một cái vali thôi, nhiều lắm sao?
“Đi trấn Nữ Nhi không? Mỗi người 30.”
Bùi Linh Linh tiếp tục âm thầm oán thán trong lòng, cái kiểu nhồi nhét 5 – 6 người một xe chứ gì?
Lại còn có mấy đoàn du lịch đang cố lôi kéo khách.
“Tour một ngày hẻm núi Thất Tinh đây! Trải nghiệm văn hóa Xuyên Thục nào!”
Nhưng chẳng phải hẻm núi Thất Tinh đã đóng cửa rồi sao?
Đến cả mấy người bán canh đậu xanh cũng sán lại góp vui.
Bùi Linh Linh: “…”
Hoàng Hiểu Ngọc: “…”
Người dân địa phương quả thực nhiệt tình ngoài sức tưởng tượng.
Không lâu sau, xe của các cô đã tới.
Bỏ qua những người đang cố chèo kéo khách kia, Bùi Linh Linh và Hoàng Hiểu Ngọc dứt khoát lên xe đóng cửa lại dưới hàng loạt ánh mắt hau háu như sói đói.
Ga tàu cách trấn Nữ Nhi không xa, mười mấy phút sau hai người đã đến nơi.
Khu vực lân cận trấn Nữ Nhi thuộc vùng sầm uất, dòng người qua lại tấp nập, có không ít khách du lịch ngoại tỉnh, người thì hào hứng chụp ảnh, người thì vừa phe phẩy quạt vừa tán gẫu với bạn đồng hành.
Đường đi lối lại chằng chịt, bước chân xuôi ngược vội vã, Bùi Linh Linh và Hoàng Hiểu Ngọc kéo vali luồn lách qua đủ thứ giọng địa phương chen lẫn rồi bước vào khách sạn.
Khách sạn tên là Hồ Trung Khách, mang đậm bản sắc địa phương, nhìn từ bên ngoài, kiến trúc giống một ngôi nhà sàn, có những cọc gỗ dùng để trang trí, mái nhà còn lợp ngói.
Vừa bước qua cửa chính, Bùi Linh Linh và Hoàng Hiểu Ngọc đã nhìn thấy trên tường khách sạn treo một bức tranh thêu khổ lớn. Nội dung bức tranh là một con bạch hổ đang nhe nanh, từng vằn hổ trên lớp lông mao rõ mồn một, trông sống động như thật. Tranh thêu trên nền vải trắng, bên cạnh thêu bốn chữ lớn “Nhìn xa trông rộng” bằng chỉ đen.
Cô nhân viên lễ tân thấy Bùi Linh Linh và Hoàng Hiểu Ngọc đang ngắm bức tranh thêu trên tường bèn mỉm cười giới thiệu: “Đây là tranh thêu bạch hổ kiểu Thục, theo phong tục dân gian địa phương, người dân vô cùng sùng bái bạch hổ.”
Hoàng Hiểu Ngọc làm ra vẻ mặt đầy khó hiểu: “Thế mà lại sùng bái bạch hổ, tôi còn tưởng thờ rắn chứ?”
Cô lễ tân cũng sững lại một chút, trên mặt lộ rõ vẻ hoang mang: “Tôi không nhớ trong văn hóa dân gian ở đây có chuyện người dân sùng bái rắn…”
“Tuy nhiên…” Cô lễ tân nở một nụ cười cực kỳ nhiệt tình rồi nói tiếp: “So với những nơi khác, thái độ của người dân nơi đây đối với loài rắn quả thực khá thân thiện. Mọi người cho rằng, rắn là trạng thái khi còn nhỏ của thuồng luồng. Vậy nên ở đây vẫn luôn lưu truyền một câu nói ‘Rắn ở nền nhà thì không được đánh’. Nhưng quả thực không có ai coi rắn là tín ngưỡng cả.”
Bùi Linh Linh và Hoàng Hiểu Ngọc đều gật gù như có điều suy nghĩ.
Sau khi đăng ký xong thông tin nhận phòng, cô lễ tân bèn đưa cho hai người họ một tấm thẻ phòng màu đen: “Hai bạn ở phòng đôi tiêu chuẩn trên tầng 6.”
“Vâng, cảm ơn.” Bùi Linh Linh nhận lấy thẻ phòng.
Bên phải khách sạn có một hành lang dẫn ra khu vực thang máy, trên tường hành lang vẽ tranh thủy mặc, những ngọn núi trập trùng trong mây mù bao phủ. Từ giữa những kẽ hở của mây mù và núi non lấp ló vài góc mái của những ngôi nhà sàn, vô cùng tao nhã.
Cuối hành lang đặt một chiếc kính viễn vọng thiên văn ống đơn rất lớn, có mấy đứa trẻ đang đứng trước kính viễn vọng ngó vào trong, vẻ mặt đầy thích thú.
Bùi Linh Linh để ý thấy cạnh kính viễn vọng có dựng một tấm biển, nội dung trên đó nhìn chung là giới thiệu về chiếc kính viễn vọng này, nói rằng có thể nhìn ngắm cảnh quan của hẻm núi Thất Tinh qua kính.
Nghĩ lại thì chắc là thiết kế kiểu tương tự như kính vạn hoa, Bùi Linh Linh cũng khá hứng thú. Khu du lịch tạm thời đóng cửa, họ cũng không có cách nào đi tham quan, có thể thông qua cái này để ngắm nhìn phong cảnh cũng khá tuyệt, cô quyết định đợi lúc không có ai sẽ qua xem thử.
Đi đến cuối hành lang rẽ phải là khu vực thang máy.
Trên cửa thang máy dán một tấm poster cực lớn, hình ảnh trên đó là phong cảnh thiên nhiên xanh mướt và một cô gái mặc trang phục dân tộc, trên poster in mấy chữ lớn “Làng Nữ Nhi chào đón bạn!”.
Bùi Linh Linh và Hoàng Hiểu Ngọc nhìn thấy chữ “Làng Nữ Nhi” thì đều giật mình.
Hoàng Hiểu Ngọc ngẫm nghĩ một chút: “Chắc là ý chỉ trấn Nữ Nhi thôi, cái làng Nữ Nhi mà tụi mình biết đã đổi tên rồi mà.”
Bùi Linh Linh nghĩ ngợi rồi cũng gật đầu tỏ vẻ đồng tình.
Chẳng mấy chốc, thang máy đã tới, Bùi Linh Linh và Hoàng Hiểu Ngọc kéo vali bước vào. Sau khi quẹt thẻ cảm ứng, các cô ấn nút tầng 6, nhưng ngay lúc cửa thang máy sắp khép lại, bên ngoài lại có một người bước vào.
Đó là một thanh niên, mặc áo thun đen form rộng và quần túi hộp màu kaki, trên lưng đeo một chiếc balo du lịch khổng lồ.
Dòng suy nghĩ của Bùi Linh Linh bắt đầu trôi dạt, thật ra trước khi ra khỏi nhà, cô và Hoàng Hiểu Ngọc cũng phân vân giữa việc đeo balo hay kéo vali. Ban đầu định đeo balo, cảm giác đeo balo sẽ mang lại phong thái bụi bặm của dân du lịch bụi, nhưng sau khi nhét hết đồ đạc vào trong, họ mới phát hiện ra mình hoàn toàn không thể vác nổi cái balo nặng nhường ấy, vì vậy cuối cùng vẫn chọn kéo vali. May mà chọn kéo vali, không thì vác cái balo to đi khắp nơi chắc mệt đứt hơi mất.
Cái balo trên lưng người thanh niên kia nhìn thôi đã thấy rất nặng, nhưng anh lại trưng ra dáng vẻ nhịp tim không đổi không thở gấp, vô cùng nhẹ nhàng thoải mái.
Người này trông khá cao, Bùi Linh Linh chỉ đứng ngang ngực anh, bờ vai và tấm lưng anh toát lên vẻ gầy gò, nhưng hoàn toàn không hề mỏng manh yếu ớt.
Nhưng nghĩ lại cũng phải thôi, vác nổi cái balo nặng thế kia thì yếu ớt sao được?
Dù trực giác mách bảo người thanh niên này hẳn phải rất đẹp trai, nhưng ánh mắt Bùi Linh Linh không di chuyển thêm nữa, dù sao không gian ở đây quá chật hẹp, lỡ không cẩn thận chạm mắt nhau thì sẽ rất ngượng ngùng…
Người thanh niên xuống thang máy ở tầng 4, cửa thang máy vừa đóng lại, Hoàng Hiểu Ngọc bèn quay sang cười đầy vẻ bí hiểm với Bùi Linh Linh.
Bùi Linh Linh: “?”
“Bà không thấy người vừa nãy rất đẹp trai sao?”
“Bà cứ nhìn chằm chằm người ta đấy à?”
Hoàng Hiểu Ngọc chỉ tay vào mặt gương phản chiếu của thang máy: “Tôi nhìn qua cái này.”
Cái thang máy này không phải chỗ nào cũng phản chiếu như gương, nhưng vị trí Hoàng Hiểu Ngọc đứng lại vừa vặn trước một dải gương hẹp.
Bùi Linh Linh cảm thấy tiếc nuối sâu sắc, nhưng ngoài miệng lại nói: “Ai như bà, chỉ biết ngắm trai đẹp, lần này tụi mình đến làm chuyện chính sự đấy.”
“Rồi rồi rồi, biết rồi.” Hoàng Hiểu Ngọc cười hì hì: “Dù sao cũng ở chung một khách sạn, biết đâu sau này còn gặp lại. Cái khuôn mặt đó, tôi chưa từng thấy ai đẹp trai như thế bao giờ, đẹp hệt như nhân vật 2D ấy, bà không nhìn thử một lần thì uổng phí lắm.”
Bùi Linh Linh: “…”
Nhưng nói đi cũng phải nói lại… đẹp trai đến thế cơ à?
••••••••
Lời tác giả:
Ừm, tôi có tra cứu chút tài liệu về tranh thêu, phát hiện ra hổ trong tranh thêu Tô Châu được mô tả chân thực hơn, nhưng để câu chuyện hợp lý, chỗ này tôi đổi thành tranh thêu Thục và chém gió một phen.
Bình luận về bài viết này