Phòng Bùi Linh Linh và Hoàng Hiểu Ngọc ở là phòng 603, một phòng tiêu chuẩn rất rộng rãi, bên trong có hai chiếc giường 1m3.

Trên tường treo một bức tranh thêu, không phải thêu hổ mà là núi non, sông suối và rặng trúc xanh, phong cách nội thất chủ đạo là màu gỗ nguyên bản, mang đậm không khí nghệ thuật.

Hai người dọn dẹp qua loa một chút thì đã đến trưa. Trấn Nữ Nhi nằm ngay gần đó, hai người định tối mới sang đó dạo một vòng, nên sau một hồi bàn bạc, bữa trưa được giải quyết luôn tại khách sạn.

Nhà ăn nằm trên tầng 2, Bùi Linh Linh và Hoàng Hiểu Ngọc gọi một phần thịt hun khói xào mang đậm bản sắc Thổ Gia, kèm theo một phần canh đậu phụ cải thìa.

Không thể không nói, thịt hun khói ở đây ăn rất ngon, vị mặn tươi, mỡ thơm nức, cắn một miếng mềm dẻo.

Trong lúc ăn, Bùi Linh Linh cứ chú ý những người xung quanh.

“Bà đang tìm anh chàng đẹp trai đó à?”

“Đâu có.” Bùi Linh Linh mạnh miệng cãi lại: “Tôi đâu có nông cạn thế.”

Hoàng Hiểu Ngọc đương nhiên chẳng tin, cô ấy cũng rướn dài cổ, giúp bạn nhìn ngó xung quanh.

“Tiếc quá, chẳng thấy đâu.” Hoàng Hiểu Ngọc tỏ vẻ thất vọng thay cho Bùi Linh Linh: “Chắc mấy anh đẹp trai như người giấy thế kia thì không cần ăn cơm rồi.”

Bùi Linh Linh gắp một miếng thịt hun khói nhét vào miệng: “Thế thì đáng buồn thật.”

Ăn trưa xong, hai người về phòng, chuẩn bị xuất phát đến trấn Nữ Nhi.

Lúc này đã hơn 2 giờ chiều, nghe đồn cảnh đêm ở trấn Nữ Nhi rất đẹp, lại còn có những màn biểu diễn của các chàng trai cô gái trong trang phục dân tộc đặc sắc.

Bùi Linh Linh và Hoàng Hiểu Ngọc nghịch điện thoại trong phòng một lúc, canh đúng 4 giờ thì ra ngoài.

Có khá nhiều người từ khách sạn xuất phát đi trấn Nữ Nhi, Bùi Linh Linh hỏi lễ tân thì biết họ còn chuẩn bị cả xe buýt đưa đón, 10 tệ một người, bao đưa đón trước 10 giờ tối, giá không rẻ nhưng tiện, Bùi Linh Linh và Hoàng Hiểu Ngọc dứt khoát trả tiền lên xe.

Trên xe có khá đông người, đều chuẩn bị đến trấn Nữ Nhi dạo chợ đêm, còn có cả mấy đứa trẻ chí chóe ồn ào, tất cả đều là du khách ngoại tỉnh.

Xe buýt không chạy ngay mà dừng tại chỗ đợi đủ khách.

Hoàng Hiểu Ngọc vẫn nhìn ra ngoài nãy giờ, mắt cô ấy đột nhiên sáng rực lên, kéo tay Bùi Linh Linh: “Nhìn kìa, là cái anh đẹp trai giống người giấy kia kìa!”

Bùi Linh Linh nhìn theo hướng ngón tay Hoàng Hiểu Ngọc chỉ, quả nhiên thấy người thanh niên mặc áo thun đen và quần túi hộp màu kaki, anh đang đi từ trong khách sạn ra.

Xe buýt đậu chéo trước cửa khách sạn, từ góc nhìn của Bùi Linh Linh vừa hay có thể thấy rõ mặt người thanh niên.

Lúc này, anh đã đặt chiếc balo du lịch xuống, bước chân đi rất nhẹ nhàng, mang lại cho người ta một cảm giác kỳ diệu, như thể việc đi lại đối với anh vô cùng dễ dàng. Bùi Linh Linh đoán có lẽ thanh niên này quanh năm tập gym.

Khi anh tiến lại gần, Bùi Linh Linh cuối cùng cũng nhìn rõ khuôn mặt ấy, sau đó cô thoáng ngẩn người, chẳng vì lý do gì khác, chỉ đơn thuần là bị sự điển trai đó làm cho sững sờ. Cuối cùng cô cũng hiểu vì sao phản ứng của Hoàng Hiểu Ngọc lại cường điệu đến vậy.

Gương mặt của anh vô cùng thanh tú, nhưng sắc mặt lại hơi nhợt nhạt. Dáng vẻ đó không hề mang lại cảm giác ốm yếu, ngược lại tỏa ra một cảm giác khó tả, trông độ tuổi của anh cũng không lớn lắm, chừng ngoài 20.

Tận đáy lòng Bùi Linh Linh len lỏi một cảm giác kỳ lạ khó nói, cô chỉ thấy sự hiện diện của người này vô cùng mờ nhạt, rõ ràng là sở hữu một khuôn mặt tuấn tú, nhưng khi bước đi trên đường, anh lại không dễ thu hút sự chú ý của người khác. Rất khó có ai đặc biệt để tâm đến anh chỉ vì diện mạo, nhưng nếu thực sự có người chú ý, sẽ phát hiện ra, anh quả thực trông rất ưa nhìn.

Bùi Linh Linh nhíu mày, cảm giác kì lạ đó ngày càng rõ rệt, có một khoảnh khắc, cô thậm chí còn nghi ngờ, liệu người thanh niên này có phải là người sống hay không, bởi vì trên người anh không hề có lấy một chút sinh khí, cũng khó trách Hoàng Hiểu Ngọc lại bảo anh đẹp trai kiểu người giấy.

Chẳng mấy chốc người thanh niên đã đi đến gần, Bùi Linh Linh còn tưởng anh cũng định lên xe buýt đi chơi trấn Nữ Nhi, nhưng khi đi ngang qua cửa xe, anh không hề dừng lại mà tiếp tục bước đi.

Ngay khi Bùi Linh Linh chuẩn bị thu hồi ánh nhìn, người thanh niên dường như nhận ra điều gì đó, đột ngột ngẩng đầu nhìn thoáng qua.

Hoàng Hiểu Ngọc lập tức kích động kêu lên: “Tiêu rồi, tiêu rồi! Nhìn trộm bị phát hiện rồi! Xấu hổ quá đi mất!”

Bùi Linh Linh vội quay đầu đi chỗ khác, giả vờ vô tình đảo mắt nhìn quanh.

Khi cô nhìn lại, chỉ còn thấy bóng lưng ngày một xa dần của người thanh niên.

“Thế nào, đẹp trai không?” Hoàng Hiểu Ngọc cười hì hì.

“Đẹp.” Bùi Linh Linh khẳng định, nhưng không kìm được hỏi thêm: “Bà có thấy anh ta trông hơi quen quen không?”

Hoàng Hiểu Ngọc bị câu hỏi của Bùi Linh Linh làm cho ngẩn ra, cô ấy nghiêng đầu cẩn thận suy nghĩ: “Không có đâu, cảm giác trước kia tôi chưa từng gặp ai như anh ta cả, khí chất đặc biệt thế này, nếu gặp rồi thì không thể không có ấn tượng được… Bà thấy quen à?”

“Không nói rõ được, cứ có cảm giác hình như từng gặp anh ta ở đâu rồi. Cũng có thể là tôi nhớ nhầm, dù sao mấy người đẹp trai thì cũng na ná nhau, đều hai mắt một mũi, mù mặt cũng là chuyện bình thường.”

Hoàng Hiểu Ngọc không đào sâu thêm, vì người trên xe buýt cuối cùng cũng đã đầy, tiếng động cơ “ùng ục” vang lên.

Khách sạn cách trấn Nữ Nhi rất gần, toàn bộ hành trình chỉ mất hơn 10 phút, đó là còn tính cả lúc hơi kẹt xe.

Lối vào của trấn Nữ Nhi là một cánh cổng khổng lồ, cao ngất, có cấu trúc giống như nhà sàn, được dựng lên từ những cọc gỗ, trông hệt như lối vào của một bản làng.

Rất nhiều người đi vào từ cổng chính, không ít người cầm điện thoại hào hứng chụp ảnh, cũng có người phàn nàn với bạn đồng hành rằng nơi này có dấu vết tu sửa nhân tạo quá rõ, chẳng còn chút nào hương vị mộc mạc, dân dã của làng quê bản địa.

Bùi Linh Linh cũng lấy điện thoại ra, “tách tách” chụp vài tấm, định lát nữa đăng status lên mạng xã hội.

Hoàng Hiểu Ngọc thấy cô chụp rồi nên cũng không buồn rút điện thoại ra.

Trấn Nữ Nhi gọi là thị trấn, nhưng thực ra còn chẳng tính là một ngôi làng, chỉ là mấy con phố đan xen phức tạp, kiến trúc khá cổ kính, mang nét mộc mạc của những ngôi nhà vùng sông nước. Trước cửa nhiều hàng quán là các cô gái xinh đẹp trong trang phục dân tộc sặc sỡ và đồ trang sức bạc, họ đều đang nhiệt tình dùng phương ngôn để chào mời khách.

Thực ra, các khu phố văn hóa du lịch ở đâu cũng bán những món đồ tương tự nhau, từ những cuốn sổ tay, thẻ kẹp sách đầy tính nghệ thuật, đến những món đặc sản địa phương đơn giản, thô kệch. Phần lớn đều làm ẩu, chẳng có gì mới mẻ, thế nhưng những người đi du lịch luôn không kiềm chế được mà mua một vài món đặc sản địa phương, dường như chỉ có như vậy mới chứng minh được mình đã từng đến đây.

Bùi Linh Linh và Hoàng Hiểu Ngọc nói là đến tìm manh mối, nhưng cũng không tránh khỏi lệ thường.

Hai người lượn lờ từng cửa tiệm nhỏ ven đường, Bùi Linh Linh không nhịn được mua một xấp thẻ kẹp sách in hình phong cảnh địa phương với nét vẽ đơn giản, còn Hoàng Hiểu Ngọc thì mua một hộp bưu thiếp.

Khi trời chạng vạng tối, những ngọn đèn đường dần dần sáng lên, hai người dù sao cũng không phải thực sự đến để đi chơi, sự huyên náo xung quanh không khỏi mang lại một chút cảm giác trống rỗng.

“Cũng chẳng tìm thấy gì đặc biệt nhỉ.” Bùi Linh Linh hơi có vẻ sốt ruột: “Còn đi đâu xem nữa không?”

Một cô gái đứng chào mới khách trước cửa tiệm vừa hay nghe thấy lời Bùi Linh Linh, bèn nở nụ cười nhiệt tình: “Hai em có muốn vào chụp ảnh không? Mặc trang phục địa phương của bọn chị này.”

Vừa nói, cô gái vừa kéo váy xoay một vòng trước mặt Hoàng Hiểu Ngọc và Bùi Linh Linh.

Trang sức bạc va vào nhau phát ra những âm thanh lanh lảnh, thu hút ánh nhìn của Hoàng Hiểu Ngọc và Bùi Linh Linh.

“Không chụp ảnh thì vào xem cũng được.” Cô gái cười nói: “Quần áo và đồ trang sức nhà chị đều tự tay làm hết đấy.”

Cuối cùng, Bùi Linh Linh và Hoàng Hiểu Ngọc cũng bước vào, tiệm chụp ảnh này quả thực mang đậm bản sắc dân gian, trên tường là những bức bích họa vẽ thủ công bằng bột màu, sắc màu rực rỡ, vô cùng bắt mắt.

Cả Bùi Linh Linh và Hoàng Hiểu Ngọc đều chăm chú ngắm nhìn những bức bích họa, nội dung của chúng không hề trừu tượng, khung cảnh được vẽ dường như là một loại nghi lễ tế tự nào đó.

Bức bích họa lớn nhất vẽ một nhóm người mặc váy sặc sỡ, có cả nam lẫn nữ, vẻ mặt họ đều vô cùng thành kính. Bối cảnh trông giống như một ngôi miếu, trên tường ngôi miếu khảm rất nhiều mảng màu, khiến người ta chốc lát không hiểu đây là phong cách kiến trúc gì, còn ở giữa ngôi miếu thờ phụng một bức tượng thần, nhưng bức tượng đó được vẽ rất mờ nhạt, chỉ có thể nhìn thấy đường nét chung chung, tông màu sử dụng cũng rất tối, miễn cưỡng mới có thể nhận ra được một khối đen xì ánh xanh. Dựa vào tỷ lệ giữa tượng thần và những người xung quanh, có thể thấy bức tượng này vô cùng khổng lồ, lớn đến mức mang lại cho người ta cảm giác thần thánh không thể báng bổ.

Hoàng Hiểu Ngọc tò mò không nhịn được bèn lên tiếng hỏi: “Sao bức tượng thần này lại vẽ mờ thế ạ?”

“Đây là thần Nga Mãng.” Cô gái nói với giọng điệu ôn hòa: “Trong truyền thuyết địa phương bọn chị, thần Nga Mãng không được vẽ quá chi tiết, nếu không sẽ rước lấy tai họa.”

Bùi Linh Linh ngẫm nghĩ một chút, phát hiện ra điểm kỳ lạ: “Nga Mãng là rắn phải không ạ? Nhưng bọn em có hỏi thăm ở khách sạn đang ở, họ bảo vật tổ duy nhất được thờ cúng ở đây là bạch hổ mà.”

Vẻ mặt cô gái hơi bí ẩn: “Người nói với bọn em câu đó chắc không phải người bản địa đâu, từ khi ngành du lịch ở đây phát triển, rất nhiều người từ nơi khác đến giả làm người địa phương để buôn bán. Thần Nga Mãng chỉ có người bản địa bọn chị mới biết thôi.”

Trong lòng Bùi Linh Linh dâng lên một dự cảm, cô tiếp tục gặng hỏi: “Chị có thể kể chi tiết cho bọn em nghe được không?”

Cô gái vừa định mở miệng thì từ trong nhà đột nhiên vọng ra một tiếng quát tháo, giọng điệu rất kỳ quái, Bùi Linh Linh và Hoàng Hiểu Ngọc đều không hiểu, nhưng cô gái vừa nghe thấy thì sắc mặt tái nhợt, hoảng hốt ngẩng đầu nhìn vào gian trong.

Một bà lão cũng mặc trang phục dân tộc nhưng màu sắc tối hơn một chút bước từ trong ra, tiếng quát ban nãy chính là phát ra từ miệng bà cụ. Ánh mắt bà cụ đầy vẻ dò xét, không giải thích lý do vì sao đột nhiên quát tháo, cũng chẳng nói rốt cuộc thần Nga Mãng là thứ gì.

Ánh mắt bà cụ quét qua người Hoàng Hiểu Ngọc trước, cuối cùng dừng lại trên người Bùi Linh Linh, đột nhiên, sắc mặt bà cụ thay đổi, há miệng chửi mắng cô xối xả.


Bình luận

Bình luận về bài viết này