Bà cụ nói là đang chửi ầm lên, nhưng thực ra Bùi Linh Linh hoàn toàn không hiểu bà ấy đang nói gì. Chất giọng của bà ấy quá kỳ lạ, giống như đang hát, cũng giống như đang ngâm nga thứ gì đó, thậm chí Bùi Linh Linh còn không chắc rốt cuộc bà ấy có đang chửi mình hay không, nhưng cô vẫn giật mình hoảng hốt, cả khuôn mặt cũng lập tức đỏ bừng.

Cô gái bên cạnh cũng ngẩn người, trong chốc lát không kịp ngăn cản.

Hoàng Hiểu Ngọc cũng hoảng sợ đến mức run rẩy, cô ấy nhỏ giọng hỏi Bùi Linh Linh: “Tình huống gì thế này? Bà quen à?”

“Không quen! Tôi mới tới lần đầu mà!”

Bùi Linh Linh chỉ ước gì có thể thu nhỏ mình lại, nhưng cô nhanh chóng nhận ra, bà lão đang vây lấy “chửi bới” cô kia, ánh mắt nhìn cô thực ra rất kỳ lạ. Đáy mắt bà ấy lộ rõ sự sợ hãi, là loại sợ hãi thuần túy, giống như vừa nhìn thấy ma vậy.

Bùi Linh Linh lờ mờ nhận ra tiệm chụp ảnh này chắc chắn có vấn đề, cô thầm nghĩ, chẳng lẽ bà lão đột nhiên phát điên này đã nhìn thấy thứ gì đó trên người mình?

Cô gái cuối cùng cũng phản ứng lại, cô ấy vội kéo bà nội vào căn phòng bên trong, nhỏ giọng thì thầm vài câu, lúc này mới đi ra giải thích với Bùi Linh Linh: “Bà nội chị nói, vừa rồi bà ấy nhận nhầm người.”

“Có kiểu nhận nhầm người như vậy sao?” Mắt Bùi Linh Linh sắp trố cả ra rồi.

Cô gái tiếp tục giải thích: “Bà nội nói, em trông rất giống một người mà bà ấy từng quen khi còn trẻ.”

Hoàng Hiểu Ngọc mang vẻ mặt vô cùng khó hiểu: “Thế cũng đâu đến mức kích động như vậy chứ. Hơn nữa, nếu là người quen thời trẻ của bà nội chị, thì đã bao nhiêu năm trôi qua rồi, tuổi tác của đối phương cũng phải xấp xỉ với bà nội chị mới đúng.”

“Xin lỗi.” Cô gái nói với giọng đầy áy náy: “Tinh thần của bà nội chị trước giờ vẫn luôn không được tốt lắm.”

“Em muốn hỏi một chút.” Bùi Linh Linh lên tiếng: “Bà cụ cảm thấy em khá giống ai vậy? Thật ra trước đây người nhà em cũng sống ở trấn Thạch Nê Thiên Hồ, mãi sau này mới ra ngoài phát triển.”

“Bà nội chị không nhớ rõ nữa… bà ấy thường xuyên như vậy.”

Rõ ràng là cô gái không muốn nói nhiều nữa, nhưng trực giác của Bùi Linh Linh mách bảo có gì đó không ổn, coi như có nhìn thấy người quen cũ, thì cũng không nên lộ ra vẻ mặt sợ hãi như vậy.

Hoàng Hiểu Ngọc và Bùi Linh Linh nhìn nhau một cái, sau đó tiếp tục hỏi: “Chị ơi, chị vẫn chưa kể rốt cuộc thần Nga Mãng kia là gì thế ạ?”

Đối phương cũng không có ý định giấu giếm: “Cái đó à, thực ra cũng không có gì đâu. Theo lời đồn của người dân địa phương bọn chị, thần Nga Mãng có thể mang lại sự trường thọ cho con người. Nhưng sống quá thọ thì lại đi ngược với ý trời, thế nên trong truyền thuyết của địa phương bọn chị còn có một cách nói khác, đó là không được miêu tả thần Nga Mãng quá chi tiết, không được để ông trời nhìn rõ diện mạo và đặc điểm của ngài. Nếu không sẽ phải chịu hình phạt của trời, những người tín phụng ngài cũng không thể có được sự trường thọ nữa.”

Bùi Linh Linh và Hoàng Hiểu Ngọc đều lộ vẻ trầm tư. Nói như vậy, thần Nga Mãng này cũng chỉ là một truyền thuyết địa phương không đáng tin cậy cho lắm. Ngoài chữ “Mãng” có thể móc nối với chuyện mà họ đang điều tra ra, thì không nhìn ra còn có điểm gì liên quan khác nữa.

Hoàng Hiểu Ngọc lại hỏi: “Thần Nga Mãng có liên quan đến loài rắn không ạ?”

Cô gái lắc đầu: “Hình tượng của thần Nga Mãng ở địa phương bọn chị không được phác họa rõ ràng. Các em cũng có thể thấy, trên bích họa đều chỉ là những đường nét phác thảo mờ ảo, sở dĩ gọi ngài là thần Nga Mãng, cũng chỉ vì loài mãng xà có cơ thể rất dài, người dân địa phương cho rằng mãng xà có thể tượng trưng cho sự trường thọ, thần Nga Mãng cũng có thể mang lại sự trường thọ cho con người, cho nên trong tên mới có chữ ‘Mãng’. Nếu muốn hỏi có thật sự liên quan đến loài trăn hay không, chị cũng không rõ lắm.”

Bùi Linh Linh như có điều suy nghĩ mà gật đầu.

Cô gái thấy thế, lại một lần nữa xin lỗi hai người: “Thật sự vô cùng xin lỗi, bà nội chị đã khiến hai em hoảng sợ rồi.”

“Không sao không sao.” Hoàng Hiểu Ngọc ra vẻ rất dễ tính: “Bọn em vẫn có thể mặc quần áo đẹp để chụp ảnh chứ?”

“Được chứ! Sẽ giảm giá cho hai em!”

Sau khi Bùi Linh Linh và Hoàng Hiểu Ngọc bước ra khỏi tiệm chụp ảnh, vẻ mặt của cả hai đều trở nên nặng nề.

Hoàng Hiểu Ngọc lên tiếng nói ra suy nghĩ của mình trước: “Tôi nghĩ chị gái vừa rồi chắc không giấu giếm chúng ta điều gì đâu.”

“Tôi cũng thấy thế.” Bùi Linh Linh tán thành: “Thần Nga Mãng của họ vẽ ngay trên bích họa, chắc sẽ có không ít khách nhìn thấy rồi hỏi, cho nên tuy nghe có vẻ thần bí, nhưng cũng không đến mức trở thành điều cấm kỵ dân tộc không thể nhắc tới, vẫn có thể dò hỏi được.”

“Bà lão kia mới đáng ngờ, lại bảo bà trông rất giống một người quen cũ của bà ấy.”

Bùi Linh Linh không đáp lời ngay. Cô lại nhớ tới bức ảnh mà Lưu An Duyệt cho hai người xem lúc trước, khi đó cô đã cảm thấy người trong ảnh có nét hao hao giống mình, thêm vào chuyện ba từng nói tổ tiên nhà cô xuất thân từ nơi này… Liệu giữa những chuyện này có mối liên hệ nào không?

“Hoàng Hiểu Ngọc.”

“Sao thế?”

“Bà có nhớ bức ảnh cũ mà Lưu An Duyệt đưa cho chúng ta xem không?”

“Nhớ chứ, chính là bức ảnh chụp chung ba người đó.”

“Bà có cảm thấy… người trong ảnh trông hơi quen mắt không?”

Bùi Linh Linh không hỏi thẳng Hoàng Hiểu Ngọc xem có cảm thấy cô và người trong ảnh trông giống nhau hay không, vì hỏi như vậy rất dễ tạo ra ấn tượng chủ quan áp đặt trước.

Hoàng Hiểu Ngọc nghe vậy thì ngoảnh lại nhìn Bùi Linh Linh với vẻ mặt đầy kỳ quái: “Cảm giác quen mắt cũng có tính lây nhiễm à? Lúc nãy bà cụ kỳ lạ kia nhìn bà thấy quen, bây giờ bà lại nhìn bức ảnh cũ đó thấy quen. Bà đừng nói với tôi bà lão kia chính là người trong bức ảnh nhé? Trong ảnh ngoại trừ bà Lưu ra, những người khác đều là đàn ông cơ mà…”

Nói đến đây, Hoàng Hiểu Ngọc đột nhiên lộ ra vẻ mặt hoảng hốt: “Bà đừng nói là… bà cụ kia là một người đàn ông giả gái đấy nhé!”

Bùi Linh Linh: “…”

“Được rồi, thảo luận nghiêm túc nào.” Hoàng Hiểu Ngọc thấy Bùi Linh Linh có vẻ thực sự không phải đang đùa, cũng đổi sang vẻ mặt nghiêm túc.

“Bà thật sự không thấy người trong ảnh nhìn quen mắt à?”

Hoàng Hiểu Ngọc nghiêm túc nhớ lại một chút, rồi lắc đầu: “Bây giờ bà hỏi như vậy, tôi cũng không diễn tả rõ được. Bức ảnh đó quá cũ rồi, nhìn hơi mờ, tôi cũng không nhìn rõ cho lắm, lại càng không nhớ được diện mạo của người bên trong, cũng chẳng thấy quen mắt gì… Cho nên, bà cảm thấy giống ai à?”

Bùi Linh Linh mím môi. Hoàng Hiểu Ngọc nói không sai, bức ảnh đó thực ra hơi mờ, có thể do là ảnh đen trắng, nếu thực sự muốn nhìn ra được điều gì từ diện mạo thì khá là khó, nhưng lúc đó cô quả thực đã nảy sinh cảm giác “quen mắt”.

“Chắc bệnh mù mặt lại tái phát rồi.” Bùi Linh Linh cuối cùng đành bỏ cuộc.

Hoàng Hiểu Ngọc cũng không bận tâm nhiều, rất nhanh đã đổi chủ đề: “Bà có nghĩ vị thần Nga Mãng kia có liên quan đến thứ mà chúng ta đang muốn tìm không?”

“Chắc chắn là có liên quan, bà cụ ban nãy hẳn là phải biết chuyện gì đó, nhưng có vẻ bà ấy nói tiếng Phổ Thông không tốt lắm, hơn nữa cũng bày ra dáng vẻ rõ ràng là không muốn nói, hai đứa mình thế này thì cũng đâu thể ép cung người ta được.”

Hoàng Hiểu Ngọc thở dài: “Đúng thật, chúng ta cứ vạch ra một phương hướng trước đã, tập trung dò hỏi những truyền thuyết liên quan đến thần Nga Mãng, xem thử có tìm được người dân bản địa nào sẵn lòng kể cho chúng ta nghe những chuyện này không.”

“Tôi thấy hơi mong manh đấy, đợi tụi mình về rồi thì gọi điện thoại cho Lưu An Duyệt, hỏi xem chị ấy có biết gì về thần Nga Mãng không.”


Bình luận

Bình luận về bài viết này