Chương 15: “Người thực sự khiến tôi hứng thú là cô đấy.”

Bức ảnh trên màn hình biến mất, chiếc máy ghi âm cũng đình công.

Kế hoạch của Từ Thước được sắp xếp hết sức chu đáo và chặt chẽ, mỗi một khâu đều được thiết kế tỉ mỉ, điều này chứng tỏ anh ta là một luật sư xuất sắc, xét về cả chiến lược lẫn thủ đoạn.

Nhưng Cố Dao cũng không hoảng loạn, mọi chuyện đã đến nước này, sự nôn nóng ban đầu của cô đã được xoa dịu khi bước chân vào cánh cửa này. Thậm chí cô còn bắt đầu thấy thú vị, dù bị dẫn dụ từng bước vào tròng, đây vẫn là một trò chơi vô cùng hấp dẫn. Cô vẫn còn đang mò mẫm cách chơi, dù khó khăn thật đấy, nhưng còn hơn những ngày chờ đợi vô vọng trước kia.

Cố Dao quyết định chủ động mở lời: “Anh dẫn tôi đến đây rốt cuộc là vì điều gì? Sao không nói thẳng ra đi.”

Từ Thước đáp: “Từ tối qua đến giờ, mỗi một câu hỏi của cô tôi đều thành thật trả lời, cô còn chê tôi chưa đủ thẳng thắn sao?”

Cố Dao cười khẩy: “Anh đúng là đã trả lời thật, nhưng trong lời anh nói chẳng có trọng điểm nào cả. Đây là kỹ năng đàm phán của luật sư đó sao?”

Ngón tay Từ Thước gõ nhịp trên mặt bàn, đột ngột hỏi: “Tôi rất tò mò, tại sao cô Cố lại chọn chuyên ngành Tâm lý học? Chẳng lẽ tài ăn nói của các chuyên gia tâm lý đều giỏi như luật sư chúng tôi?”

Cố Dao không hiểu anh đang giở trò gì, bèn hỏi ngược lại: “Ồ, vậy tại sao anh lại chọn chuyên ngành Luật sư?”

Từ Thước cởi mở đáp lại: “Tôi à, đơn giản thôi, trừ hại cho dân, bảo vệ chính nghĩa.”

Xạo sự! Cố Dao không tin một chữ nào.

Từ Thước chẳng hề để ý đến ánh mắt đầy khinh bỉ và hoài nghi của cô, nói tiếp: “Hồi đi học, thành tích của tôi cũng khá lắm. Theo điểm chuẩn lúc đó, tôi có thể chọn Đại học Hóa chất, Đại học Y, Đại học Công an, Đại học Giao thông hoặc là Học viện Pháp luật. Ngành nghiên cứu Hóa học và Bác sĩ tôi không hứng thú, Đại học Giao thông ở quá xa, Đại học Công an thì từ nhỏ tôi đã bị cảnh sát đuổi riết đến phát sợ rồi, thôi thì học Luật vậy. Nghĩ rằng sau này vừa có thể hành hiệp trượng nghĩa, vừa học được chút bản lĩnh trắng đen lẫn lộn, sau này gặp lại cảnh sát không còn phải sợ nữa. Hơn nữa còn có thể kiếm được tiền bất nghĩa của những kẻ phạm pháp, dù cãi thắng hay thua kiện cho họ thì tiền đều chạy vào túi tôi.”

Theo cái logic này, Từ Thước hoặc là mặt dày trơ trẽn hoặc là đang nói lung tung, nếu không chỉ việc anh ta sống được đến bây giờ quả là kỳ tích.

Cố Dao không biết trong lời này của anh có bao nhiêu phần thật, bao nhiêu phần giả, cứ tạm coi là bảy phần thật đi, ít nhất đây là lần anh ta nói nhiều nhất, đã vậy còn rất hào phóng cung cấp nhiều thông tin quan trọng.

Thấy Cố Dao không đáp lời, Từ Thước bèn gợi ý: “Nếu cô Cố có hứng thú, chi bằng làm giúp tôi một bài phân tích tâm lý đi, xem xem tôi bị biến thái ở chỗ nào, sao lại sống méo mó đến mức phải dùng việc theo dõi người khác để giết thời gian của mình.”

Đúng vậy, tại sao anh ta lại làm vậy? Động cơ là gì? Vì danh, vì lợi? Anh ta bày ra trận thế lớn như vậy chắc chắn không thể là rảnh rỗi sinh nông nổi.

Cố Dao trấn tĩnh lại, nhưng lại không trả lời theo lối mòn.

“Tìm tôi tư vấn vấn đề tâm lý là phải trả tiền đấy, tôi tính phí theo giờ, một giờ 700 tệ. Đây còn là giá tư vấn tâm lý online, nếu cần gặp mặt nói chuyện trực tiếp thì một giờ 2000 tệ. Luật sư Từ tốn công tốn sức mời tôi đến đây, xin hỏi thanh toán bằng tiền mặt hay chuyển khoản?”

Từ Thước bật cười, đổi tư thế ngồi: “Khéo thật, tôi trả lời câu hỏi cũng phải tính phí đấy. Bất kể trong khoảng thời gian này tôi đưa ra bao nhiêu ý kiến pháp lý, cho dù chỉ là tán gẫu, hoặc thời gian chưa đủ 24 giờ, tôi đều tính phí theo ngày, 30.000 tệ một ngày.”

“…” Cố Dao lạnh mặt.

Từ Thước còn nói: “Nhưng hôm nay là lần đầu tiên chúng ta chính thức gặp mặt, hay là miễn cho nhau đi?”

Cố Dao không để ý đến mấy lời châm chọc vặt vãnh này của Từ Thước mà chuyển chủ đề vào chuyện chính: “Luật sư Từ vừa nói thành tích học tập của anh rất khá?”

“Năm nào cũng đứng nhất.”

“Vậy tại sao lại từ nhỏ đã bị cảnh sát đuổi riết đến lớn? Thời gian của anh rốt cuộc dành cho học tập hay là nghiên cứu cách phạm pháp?”

“Con người tôi có năng lực hiểu biết cao, trí nhớ tốt, hơn nữa còn có khả năng đọc nhanh, nhìn qua là nhớ ngay.”

“Vậy luật sư Từ có tiền án tiền sự không?”

“Không.”

Cố Dao im lặng vài giây.

Cả ngày bị cảnh sát đuổi mà không có tiền án thì hoặc là biết chơi xấu, hoặc là gia thế hùng hậu có người tẩy trắng cho anh ta, hoặc là trong nhà có người làm cảnh sát…

Trực giác mách bảo cô, khả năng thứ ba cao hơn. Nhưng lý trí lại nói với cô, nếu người thân của Từ Thước thật sự làm cảnh sát, anh ta không nên có cơ ngơi này, hơn nữa cái dáng vẻ lưu manh này cũng không phù hợp.

Cố Dao ngước mắt lên đối diện với ánh mắt của Từ Thước một lần nữa, vừa nhìn đã bất giác ngẩn người.

Tối hôm trước hai người gặp nhau đều ở chỗ tối không đủ ánh đèn, khi ánh sáng và bóng tối đan xen khó tránh khỏi có những quan sát sai lệch. Hôm nay gặp lại trong căn phòng này sáng sủa, mọi thứ đều thể hiện ra rất rõ ràng.

Đến lúc này Cố Dao mới phát hiện, người đàn ông này sở hữu đôi mắt vô cùng tinh xảo, hẹp dài và có mí lót, đuôi mắt hơi xếch lên cùng với đôi lông mày bay xéo vào thái dương, cộng thêm đôi con ngươi đen láy sâu thẳm toát lên khí chất phi phàm.

Cùng lúc đó, Từ Thước cũng đang quan sát cô. Đôi mắt ấy phản chiếu ánh nắng, lạnh lẽo mà sắc sảo như băng, dường như chỉ coi cô như một vụ án để nghiên cứu, không xét đến giới tính, cũng không hề vượt quá giới hạn.

Cũng không biết tại sao khi gặp Từ Thước ở hội trường tối qua, Cố Dao chỉ nhìn vẻ ngoài lấc cấc của anh đã cho rằng anh là một playboy.

Cô đặt một dấu hỏi trong lòng, rồi lại lên tiếng: “Xin hỏi, từ khi bắt đầu làm luật sư cho đến nay, anh đã giúp những ai kiện cáo? Người dân bình thường, những nhân vật giàu có một cõi nhiều hơn, hay là những người trong giới giang hồ nhiều hơn?”

Từ Thước mỉm cười: “Tôi cũng làm khá nhiều đấy, nhưng hai loại sau thì tôi làm việc theo tiền, loại đầu tiên cùng lắm tôi chỉ lấy chút tiền công, nếu tâm trạng tốt có khi còn miễn phí coi như làm từ thiện.”

Cố Dao: “Như vậy chẳng phải rất thiệt thòi cho anh hay sao?”

Từ Thước: “Tích đức hành thiện ắt hưởng phúc báo, chịu thiệt có khi lại là phúc. Vả lại, tôi cũng chẳng thiếu tiền.”

“Vậy ra luật sư Từ đây chẳng những quen biết những người giàu có, mà còn có cả mối quan hệ với giới giang hồ nữa, thảo nào anh lại tự tiện muốn làm cái gì thì làm như vậy.”

Cố Dao gằn giọng, chuyển chủ đề chất vấn: “Anh theo dõi cuộc sống riêng tư của tôi, chụp ảnh bạn trai tôi, điều tra gia cảnh nhà tôi rốt cuộc là có mục đích gì? Là ý của anh, hay là có người nào khác sai khiến?”

Từ Thước nhướn mày, vẻ mặt đầy thách thức: “Cô là chuyên gia tâm lý cơ mà, chẳng lẽ những điều này còn cần tôi phải nói cho cô biết sao?”

Cố Dao thẳng thắn đốp lại: “Kết quả phân tích của tôi là, đây là ý của chính anh.”

“Vì sao cô lại khẳng định như vậy?”

“Thứ nhất, nếu có người khác sai khiến, với tư cách là luật sư anh có trách nhiệm khuyên can họ. Cho dù không khuyên được, anh cũng sẽ tách bạch rõ ràng, bởi vì anh biết rõ đây là hành vi vi phạm pháp luật. Những người làm luật sư bình thường đều sẽ không tùy tiện giẫm chân vào lằn ranh giới hạn, càng đọc nhiều luật, càng thấy nhiều kẻ ngốc cố tình phạm pháp thì càng hiểu rõ hậu quả nghiêm trọng đến mức nào. Thế nhưng, điều thú vị nhất đối với những người làm luật sư đó là lách mình giữa ranh giới pháp luật, làm những việc hơi quá một chút nhưng lại không hề phạm pháp, các anh sẽ cảm thấy kích thích và có cảm giác thành tựu.”

“Thứ hai, bởi vì đây là ý của anh, anh không thể nhờ người khác nhúng tay vào, cho nên anh chỉ tìm một đàn em hacker mà anh tin tưởng. Anh biết rõ những việc này đã vi phạm pháp luật, cho nên điều đầu tiên anh nghĩ đến là làm sao để xóa sạch dấu vết, khiến người khác không thể nắm được bất kỳ bằng chứng nào. Chỉ cần không có bằng chứng thì không ai có thể kiện anh. Hoặc anh có cách khác để những người bị anh xâm phạm quyền riêng tư phải nhân nhượng, không dám đứng ra tố cáo anh.”

“Thứ ba, anh không thiếu tiền, còn rất rảnh rỗi. Chuyện có thể khiến anh lặn lội chạy đến thành phố xa lạ không bối cảnh không mối quan hệ này, còn phải mạo hiểm làm những chuyện đắc tội người khác, với gia sản và tính cách của anh, e rằng không ai có thể sai khiến được anh, trừ khi chính anh muốn làm.”

Logic của Cố Dao chặt chẽ đến mức không thể chê vào đâu được, cô không chỉ phân tích mà đồng thời còn quan sát biểu cảm của Từ Thước trong quá trình phân tích.

Người đàn ông này đúng là một cao thủ trong việc Quản lý biểu cảm và kiểm soát cảm xúc, anh ta không phải là người hướng nội, càng không phải là kiểu mặt đơ bẩm sinh, nhưng lại có thể kiềm chế những biểu cảm dù là nhỏ nhất trên khuôn mặt khiến cô khó lòng bắt được sơ hở. Chắc chắn người này đã trải qua những chuyện không tầm thường.

Hơn nữa, có lẽ người đàn ông này không phải kiểu người sinh ra đã sống trong nhung lụa, nhưng cuộc sống sung túc này ít nhất cũng đã kéo dài hơn 10 năm, nếu không anh ta tuyệt đối không thể rèn luyện được phong thái điềm tĩnh, ung dung trong từng cử chỉ như vậy.

Thông thường, khi một nô lệ bỗng nhiên giàu có trở thành chủ nhân, sự hống hách tàn bạo mà hắn thể hiện ra sẽ còn hung hãn hơn cả những chủ nhân khác. Đó là bởi vì mặc cảm tự ti trong quá khứ đã biến thành tự phụ; sự nghèo đói và tự ti đè nén trong lòng quá lâu đã khiến loại người này mất cân bằng tâm lý, trong tiềm thức luôn cần được nâng đỡ, từ đó vô tình đánh mất bản thân và trở nên tự mãn.

Nhưng những chuyển biến và thăng trầm như vậy hoàn toàn không hề nhìn thấy trên người Từ Thước. Sự tự tin, bình tĩnh và cảm giác ưu việt bình thản chảy trong huyết quản của anh chắc chắn đã được tích lũy qua năm tháng.

Ngay khi Cố Dao nhanh chóng đưa ra những kết luận này, trên khuôn mặt của Từ Thước cũng nở một nụ cười nhạt, nụ cười ấy vừa có sự tán thưởng vừa có sự hứng thú.

“Cô Cố thật sự rất lợi hại… Ồ, có lẽ tôi nên gọi một tiếng cô giáo Cố thì hơn?”

Lời nói của anh nửa đùa nửa thật, không hề chân thành mà chỉ đang cố tình làm nhiễu loạn suy nghĩ của cô.

Cố Dao không mắc bẫy, tiếp tục phân tích của mình: “Tối qua lần đầu tiên tôi gặp anh, anh đang ngồi vắt chéo chân. Thông thường khi một người đọc sách, xem phim hoặc trong những trường hợp trang trọng sẽ ngồi tư thế này, não bộ sẽ đang ở trạng thái thư giãn hoặc đang tập trung cao độ vào việc đang làm. Nhưng vừa nãy khi tôi bước vào, anh lại ngồi vắt chéo chân theo kiểu số ‘4’, điều này chứng tỏ anh đang giải phóng sự tự tin của mình. Có thể anh đang chuẩn bị tranh cãi một trận với tôi, hơn nữa anh còn tin chắc rằng mình sẽ chiến thắng.”

Nụ cười trên môi Từ Thước càng thêm rạng rỡ: “Hóa ra những chi tiết nhỏ nhặt trong hành vi cũng có thể giải mã tâm lý, thật lợi hại.”

Cố Dao nói tiếp: “Còn cả dáng đứng và dáng đi của anh nữa. Tối qua anh vẫn luôn đút hai tay vào túi quần, những người như vậy thường rất thâm trầm, quen với việc lên kế hoạch hành động trong bóng tối và có tính cảnh giác cao. Tốc độ đi của anh cũng chậm hơn so với đàn ông bình thường, chỉ có những người kỷ luật, thận trọng và có trật tự mới sẽ như vậy. Hơn nữa, anh còn rất khôn ngoan, không dễ dàng tin tưởng người khác. Xét về những cử chỉ động tác này thực chất lại rất phù hợp với bối cảnh và nghề nghiệp của anh. Ngoài luật sư ra, tôi thật sự không nghĩ ra nghề nào thích hợp hơn.”

Thực ra, Cố Dao rất hiếm khi có cơ hội phân tích một người xa lạ một cách toàn diện và tỉ mỉ như vậy, đã vậy còn nói hết những gì cô nghĩ.

Cô không nhớ những chuyện đã xảy ra một năm trước, đương nhiên cũng không biết lúc đó cô đã tiến hành nghiên cứu và hỗ trợ tâm lý cho tội phạm như thế nào.

Những vụ án mà cô đã trải qua trong một năm qua đều chỉ là những tranh chấp nhỏ nhặt, những người tìm đến tư vấn đều chỉ gặp phải những chuyện vụn vặt trong cuộc sống, đa số những người đó đều rất nhạy cảm, yếu đuối, hoang mang, lo lắng. Là một chuyên gia tâm lý, cô không thể sử dụng những từ ngữ cực đoan và sắc bén, càng không thể phân tích một cách thẳng thắn như vậy. Toàn bộ quá trình thường sẽ tiến hành tuần tự và quanh co lòng vòng.

Phân tích về con người Từ Thước là thử nghiệm lần đầu tiên của Cố Dao trong một năm qua, sự hưng phấn trong lòng chỉ mình cô hiểu rõ.

Cô thật sự muốn bảo vệ gia đình, cũng thật sự cảm thấy kích thích bởi cuộc giao tranh này. Một loại cảm xúc bị đè nén bấy lâu trong cơ thể cô cũng dần dần thức tỉnh, giống như cái ngày cô đối đầu với Trần Vũ Phi trên sân thượng, nhưng thử thách lần này còn có tính thử thách cao hơn.

Trong khi phân tích Từ Thước, cô cũng đồng thời quan sát anh, từ ánh mắt trầm tĩnh đến nụ cười mờ nhạt trên khóe môi, cùng với những biểu cảm nhỏ nhặt khác.

Cố Dao biết, thời cơ sắp đến rồi.

Thế là cô chuyển về chủ đề cũ, nhắc lại câu hỏi một lần nữa: “Vậy nên tôi thật sự rất tò mò, rốt cuộc là vì lý do gì, vì ân oán gì mà lại thu hút một luật sư lợi hại như anh đến thành phố Giang, cố tình nhằm vào ba tôi và bạn trai tôi?”

Đôi mắt của Từ Thước hơi nheo lại.

Nhiệt độ trong không khí cũng theo đó mà giảm xuống.

Sau hai giây im lặng, cuối cùng Từ Thước cũng thay đổi tư thế ngồi, anh bỏ chân xuống, hơi nghiêng người về phía trước, hai tay đan vào nhau đặt trên gối, nụ cười trên khuôn mặt của Từ Thước cũng đã biến mất.

“Chẳng phải tôi đã nói trong WeChat rồi sao, đây là vụ án đầu tiên của tôi khi mới đến thành phố Giang. Đối với những vụ án quan trọng, điều mà một luật sư chuyên nghiệp nên làm chính là nhắm thẳng vào mục tiêu.”

Cố Dao: “Vụ án đầu tiên của anh? Anh đại diện cho bên nào? Gene Giang Thành không hề mời anh tham gia vào đội ngũ luật sư.”

Từ Thước: “Điều này tôi cũng đã nói rồi, thân phận của cô Cố rất nhạy cảm, cô là bạn gái của ông chủ Gene Giang Thành, hình như tôi không nên tiết lộ quá nhiều với cô.”

Cố Dao không hề lơi lỏng: “Nếu tôi muốn biết thì sao? Anh có điều kiện gì? Có cần tôi ký thỏa thuận bảo mật không?”

Từ Thước nhếch mép: “Nếu thứ đó mà có tác dụng thì đã không có bốn chữ giết người diệt khẩu rồi.”

Cố Dao: “Vậy anh muốn thế nào đây?”

Từ Thước nhìn lướt qua tách trà rỗng gần ngay trước mắt, nhưng vẫn không nhúc nhích.

“Tôi khát.”

Cố Dao hiểu ra, cô biết anh ta đang cố tình khiêu khích mình, vì khi tức giận người ta sẽ đưa ra những quyết định sai lầm.

Cô cầm ấm trà lên định rót đầy một tách cho anh ta, lúc này mới phát hiện ra ấm trà đã cạn.

Cô dứt khoát đứng dậy đi đến máy lọc nước ở góc phòng lấy nước nóng, sau đó quay trở lại rót trà vào tách cho Từ Thước.

Từ Thước vẫn giữ nguyên tư thế vừa nãy, bất động nhìn cô.

Sau khi Cố Dao rót nước xong cũng cảm thấy hơi khát, dù sao vừa nãy cô cũng đã nói quá nhiều. Nhưng cô không muốn chạm vào tách trà Từ Thước đã rót cho cô ban đầu, thế là cô lại lấy một chiếc tách mới từ khay trà ra, rót đầy trà nóng vào đó.

Cố Dao cầm tách trà lên, hà hơi thổi hai cái, uống một ngụm nhỏ rồi lại đặt xuống. Cô thấy Từ Thước chỉ giơ một tay ra, dùng ngón trỏ và ngón giữa chạm vào tách.

Hình như anh cảm thấy nóng nên mới không cầm lên.

Cố Dao hỏi: “Không lẽ anh muốn tôi thổi cho anh nguội bớt đấy chứ?”

Từ Thước khựng lại, cất hết đi sự sắc bén trong đáy mắt, đến khi ngước mắt lên hiện rõ vẻ lẳng lơ: “Điều kiện quyến rũ như vậy, tôi không dám nhận đâu.”

Cố Dao: “…”

Đúng vào lúc này, Từ Thước lên tiếng: “Tôi đã chụp một tấm ảnh bạn trai cô và một người phụ nữ lạ mặt, nhưng cô không hề truy hỏi tôi về thân phận người phụ nữ kia, cũng như sau khi rời quán bar họ đã đi đâu, làm gì, mà chỉ lo hỏi tôi tại sao lại điều tra bạn trai cô… Xem ra cô rất tin tưởng anh ta nhỉ.”

Cố Dao: “Vậy thì sao?”

Từ Thước cười khẽ: “Con người tôi giàu lòng trắc ẩn, đặc biệt là đối với những người phụ nữ yếu đuối bị lừa dối, tôi rất sẵn lòng thể hiện thiện ý của mình –– đây là hồ sơ của người phụ nữ kia.”

Từ Thước mở một bản sơ yếu lý lịch trong điện thoại, đưa sang cho Cố Dao.

Cố Dao cầm lấy xem qua, nửa trên của sơ yếu lý lịch rất bình thường không có gì đặc biệt.

Cho đến khi Cố Dao nhìn thấy dòng chữ viết tay rồng bay phượng múa phía dưới, đầu óc cô như bị ai đó bổ đôi, mạch suy nghĩ lập tức đứt đoạn.

— Tháng 4 năm 20xx, liên quan đến vụ Quản lý cấp cao của Gene Giang Thành uống thuốc dẫn đến tử vong, sau khi cảnh sát điều tra sẽ bị truy tố tội cố ý giết người.

Đây chẳng phải là…

Cố Dao chỉ cảm thấy máu trên mặt cô rút đi với tốc độ chóng mặt.

Giọng của Từ Thước cũng vang lên vào lúc này: “Nhìn phản ứng của cô bây giờ… sao thế, hóa ra cô không biết người phụ nữ này chính là trợ lý luật sư liên quan đến vụ án đó sao?”

Anh ta biết rõ mà còn cố hỏi như vậy…

Kể từ khi tin tức về việc Quản lý cấp cao uống thuốc dẫn đến tử vong được công khai, diện mạo của nữ trợ lý là nhân chứng duy nhất tại hiện trường chưa từng được công bố trên các phương tiện truyền thông, thậm chí ngay cả tên họ cũng được giấu kín. Đương nhiên, khuôn mặt của vị Quản lý cấp cao đã qua đời cũng bị làm mờ, có lẽ Gene Giang Thành và văn phòng luật sư đã cùng nhau lo lót với giới truyền thông, thế nên Cố Dao và đám đông chuyên hóng hớt tin tức cũng không biết mặt mũi của hai người này.

Trước mắt Cố Dao không còn quan tâm đến những thứ khác nữa, cô chỉ có thể trừng mắt nhìn chằm chằm vào bức ảnh của nữ trợ lý trong điện thoại cùng với bản sơ yếu lí lịch trông có vẻ bình thường kia.

Sau khi biết được thân phận của người phụ nữ trong ảnh, mỗi một chữ trên này đều khiến cô cảm thấy rợn người.

Nữ trợ lý luật sư này tên là Điền Phương, người thành phố Giang, tốt nghiệp Học viện Luật, làm việc chưa đầy 5 năm, trước đây từng tiếp xúc với các vụ án thương mại.

Kỳ lạ nhất là, trong sơ yếu lý lịch này còn có một dòng ghi chú, bên trong ghi rõ ngày kinh nguyệt của Điền Phương…

Cố Dao cũng chỉ nhìn thấy được bấy nhiêu, những thông tin khác còn chưa kịp xem kỹ, điện thoại đã bị giật mất.

Cô vô thức ngẩng đầu lên, đầu óc vừa mông lung vừa choáng váng, nhất thời vẫn chưa phản ứng kịp tình hình, chỉ biết ngơ ngác nhìn người đàn ông đối diện.

Giọng của Từ Thước lại nhẹ nhàng vang lên: “Nữ trợ lý này là nhân chứng duy nhất của vụ án, cũng là bị cáo trong vụ án này. Cô nói xem, nếu như ảnh của cô ta và bạn trai cô bị tung ra vào lúc này… haha.”

Một tiếng cười khẽ vang lên, len lỏi tiến vào tai Cố Dao.

Cô giật mình, còn nghe thấy Từ Thước nói: “Cô cũng biết đấy, trí tưởng tượng của các phóng viên truyền thông đều rất phong phú, họ có thể bịa ra vài phiên bản câu chuyện chỉ trong nháy mắt. Ví dụ như, ông chủ Chúc Thịnh Tây của Gene Giang Thành cấu kết với nữ trợ lý luật sư, sau khi đầu tư tình cảm thì lợi dụng cô ta để mưu hại một vị Quản lý cấp cao trong công ty, có ý đồ giết… người… diệt… khẩu.”

Bốn chữ này lần thứ hai được thốt ra từ miệng Từ Thước, Cố Dao không thể đáp lại một chữ nào, cô hít sâu một hơi cố trấn tĩnh nhưng lại có cảm giác bất lực, tốc độ tim đập cũng thay đổi, tay chân lạnh ngắt, hơn nữa cơ thể dần bắt đầu mệt mỏi.

Không chỉ vậy, ngay cả thính giác và thị lực cũng bắt đầu trở nên trì trệ.

Không đúng, đây không phải là phản ứng sinh lý sau hoảng sợ!

Trong trà có vấn đề!

Cô vừa ý thức được điều này, đã nhanh tay véo mạnh vào người mình một cái.

Rất đau.

Cố Dao đã tỉnh táo hơn một chút, lập tức vịn vào cạnh ghế sofa đứng dậy, cầm điện thoại đi về phía cửa ra vào. Cô tưởng rằng mình đi rất nhanh, nhưng đi loạng choạng nghiêng ngả một hồi lâu chỉ mới chạm được vào tay nắm cửa. Nhưng cùng lúc đó, sau lưng cô cũng có thêm một cảm giác tồn tại vô cùng bức bách.

Một bàn tay nhẹ nhàng ấn chặt cánh cửa.

Cố Dao cố gắng mở to mắt, lắc đầu thật mạnh.

Cô không thể kéo cửa ra được, hai tay mất sức yểu xìu, đầu óc nặng nề trở nên mơ màng. Cô tựa trán lên cánh cửa, đưa tay véo mạnh vào đùi mình.

Lúc này, một hơi thở ấm nóng từ từ phả vào vành tai cô, giọng nói của người kia không chỉ trầm thấp mà còn đầy chế giễu.

“Chẳng lẽ cô không phát hiện ra sao, so với tấm ảnh của bạn trai cô, việc tôi theo dõi cô còn toàn diện hơn nhiều.”

Một tiếng cười khẽ lại vang đến.

“Thế nên, người thực sự khiến tôi hứng thú, là cô đấy.”

Cố Dao yếu ớt quay người lại, ánh mắt đã bắt đầu tan rã, trong lúc mơ hồ chỉ nhìn thấy nụ cười của người đàn ông ở ngay trước mắt mình.

Cô cố gắng giơ nắm đấm muốn đánh anh một quyền, nhưng bàn tay chỉ mới giơ đến vai anh đã vô lực trượt xuống.

Cô muốn túm lấy áo vest của anh, nhưng không thể chống đỡ được cơ thể nặng nề, đầu gối đã mất cảm giác.

Lưng cô áp vào cánh cửa trượt thẳng xuống.

Ngay vào lúc sắp ngã ngồi xuống đất, Cố Dao đột nhiên cảm nhận được có một lực mạnh đỡ lấy eo cô. Sau đó, cơ thể cô bị nhấc bổng lên không trung cứ như đang ở trên mây, chao đảo lên xuống…

Cô biết, mọi chuyện sắp trở nên tồi tệ hơn, nhưng cô cũng chỉ có thể nghĩ được đến thế mà thôi.

Chẳng mấy chốc, bóng tối ập đến kéo cô xuống vực sâu, nhấn chìm toàn bộ.