Chương 16: “Cháu không có hứng thú với mấy em gái non choẹt, cháu thích phụ nữ trưởng thành.”

Thành phố Giang, 10 năm trước.

Vụ nổ kinh hoàng tại nhà họ Đỗ xé toạc màn đêm, hắt ánh lửa đỏ rực lên bầu trời. Trước khi rút quân, đội điều tra cảnh sát phát hiện một thi thể cháy đen trong đống đổ nát còn âm ỉ khói. Thi thể đã bị thiêu rụi thành tro than, chỉ còn sót lại vài mảnh xương vụn, chứng tỏ nhiệt độ lúc bấy giờ đã vượt ngưỡng bốn con số.

Ngoài ra, tại hiện trường còn tìm thấy một vài điểm khởi phát đám cháy và tàn tích của chất xúc tác, nhưng thành phần cụ thể là gì cần phải tiến hành xét nghiệm chuyên sâu.

Từ Hải Chấn vác thân thể mệt mỏi rã rời trở về nhà, nhưng không đi thẳng vào phòng ngủ. Ông biết chắc mình sẽ không thể chợp mắt nổi, chi bằng xuống bếp làm bữa sáng cho thằng nhóc nhà mình, tiện thể nghiền ngẫm lại vụ án.

Từ Thước lên lớp 11, trường học bắt đầu tăng thêm giờ tự học buổi sáng, 7 giờ 30 đã phải có mặt ở lớp, tức là 5 giờ hơn thằng bé đã phải thức dậy.

Cũng may con trai ông thông minh, còn biết cách vận dụng cái thông minh của mình. Trong khi lũ bạn cùng trang lứa phải thức khuya cày cuốc, Từ Thước vừa chơi bời vừa ung dung đoạt hạng nhất của khối.

Từ sau khi có kết quả thi cuối học kỳ lớp 10 của Từ Thước, Từ Hải Chấn đã bắt đầu trăn trở, làm thế nào để “tẩy não” con trai để cậu thi vào Đại học Cảnh sát.

Hình như Từ Thước không mấy mặn mà với việc làm cảnh sát, có đôi khi cậu gây gổ đánh nhau ở bên ngoài bị tóm cổ vào đồn, Từ Hải Chấn đã nổi trận lôi đình ngay tại chỗ. Mặt mày ông lúc đó nghiêm nghị đến cả đám côn đồ hung hãn nhất cũng phải run sợ, vậy mà chẳng hù dọa được thằng oắt con này chút nào.

Từ Thước vừa thông minh vừa giỏi biện bạch, lần nào cũng có thể hùng hồn đưa ra một tràng lý lẽ chặt chẽ để “biện hộ” cho mình, đã vậy lần nào cũng là “tự vệ chính đáng”, cậu chưa bao giờ chủ động ra tay, lỗi đều tại đối phương hết.

Mọi người đều nói thằng nhóc nhà ông không chỉ hợp làm cảnh sát mà còn hợp làm luật sư nữa. Khổ nỗi Từ Hải Chấn ghét cay ghét đắng lũ luật sư có thể lật ngược cả trắng đen, cãi từ chết thành sống.

Phòng khách im ắng lạ thường, Từ Hải Chấn rón rén nấu ăn trong bếp. Ông vừa chiên mấy quả trứng xong, chợt nghe thấy tiếng “loảng xoảng” vang lên từ phía phòng khách, hình như có thứ gì đó ngã đổ.

Từ Hải Chấn bước ra khỏi bếp, nhưng không thấy bóng ma nào cả. Ông vểnh tai nghe ngóng một lát mới nghe thấy vài tiếng động khe khẽ, đã vậy còn phát ra từ phòng ngủ của Từ Thước.

Thằng nhóc này dậy sớm vậy sao?

Từ Hải Chấn tiến đến trước cửa phòng Từ Thước, gõ hai tiếng rồi đẩy cửa bước vào: “Tiểu Thước, ra rửa mặt rồi chuẩn bị ăn…”

Mới nói một nửa, Từ Hải Chấn đã ngây người.

Nhiệm độ trong phòng hơi lạnh, dù tắt đèn nhưng rèm cửa và cửa sổ đều mở toang, gió sớm lạnh buốt lùa vào khắp phòng, chăn màn gấp gọn gàng trên giường.

Trên chiếc bàn học ngăn nắp đặt một chiếc giày thể thao nam dính đầy bùn đất, in rõ một vết chân lớn, còn chủ nhân của đôi giày lúc này đang nửa ngồi xổm trên bàn, nửa người vươn ra ngoài cửa sổ.

Với tư thế này, hoặc là cậu chuẩn bị nhảy cửa sổ trốn đi, hoặc là vừa mò mẫm từ bên ngoài về.

Không khí bỗng chốc đông cứng lại.

Từ Hải Chấn và Từ Thước đưa mắt nhìn nhau…

Cho đến khi Từ Hải Chấn xắn tay áo, xông lên túm lấy tên nhóc quậy phá đang định nhảy cửa tẩu thoát ném thẳng xuống đất.

“Thằng quỷ nhỏ, con đi đâu cả đêm mà giờ mới mò về hả!”

Từ Thước nhe răng trợn mắt chống trả: “Con đi xem World Cup mà!”

Từ Hải Chấn: “Con lừa ai, trong nhà mình không có tivi à? Còn phải chạy ra ngoài xem World Cup?”

Bởi vì chuyện này, Từ Hải Chấn đã thẩm vấn Từ Thước gần nửa tiếng đồng hồ.

Xét thấy Từ Thước còn vị thành niên đã la cà vào quán bar, cùng đám đàn ông thô lỗ cổ vũ reo hò cho một lũ đàn ông thô lỗ khác ở xứ người, hành vi lêu lổng này không thể xem nhẹ, Từ Hải Chấn yêu cầu ba điều quy ước, bắt buộc con trai phải hứa từ nay chỉ được xem ở nhà.

Nếu xem một mình không vui có thể gọi bạn bè đến xem cũng được, nhưng với điều kiện Từ Thước phải đảm bảo thành tích học tập không sa sút.

Đợi hai cha con ăn sáng xong, Từ Hải Chấn lái xe đưa Từ Thước đến trường. Trên đường đi lại đi ngang qua nhà họ Đỗ lần nữa, nơi đó giờ chỉ còn là một đống đổ nát hoang tàn, hiện trường còn bốc khói chưa nguôi.

Từ Thước buột miệng nói: “Sao mà cháy ra nông nỗi thế này được hay thật!”

Từ Hải Chấn ngậm điếu thuốc, hạ cửa kính xuống: “Ăn nói cho đàng hoàng.”

Từ Thước chẳng thèm để ý đến lời nhắc nhở, chuyển sang hỏi: “Cả đêm ba không về nhà, có phải vì vụ này không? Có người chết hả ba?”

Từ Hải Chấn liếc mắt sang nhìn con trai, thấy đôi mắt thằng bé sáng rực, ngay cả lúc thi nhất khối cũng không thấy nó hăng hái đến thế.

Từ Hải Chấn đáp: “Chủ nhà chết cháy rồi.”

Chiếc xe đã chạy qua nhà họ Đỗ, Từ Thước ngoái đầu lại chỉ còn thấy bóng dáng lờ mờ dần nhỏ lại: “Nguyên nhân cháy là gì vậy ba?”

“Còn đang điều tra.”

“Cái ông chủ nhà đó có phải họ Đỗ không ba? Tên là Đỗ Thành Vĩ thì phải?”

Từ Hải Chấn khựng lại: “Con quen biết ông ta à?”

Từ Thước: “Không quen, nhưng con từng gặp ở quán bar. Một người đàn ông trung niên, bộ dáng lôi thôi lếch thếch nhưng có vẻ là người có tiền, là một gã nát rượu lại còn háo sắc nữa.”

Sắc mặt Từ Hải Chấn chấn động, quay sang nhìn Từ Thước: “Con chắc chắn chứ?”

Từ Thước: “Chắc chắn.”

Chỉ vì một câu “chắc chắn” lúc ban sáng, ngay chiều hôm đó sau khi tan học Từ Thước đã được Từ Hải Chấn gọi đến cục, bảo Lưu Xuân lấy lời khai.

Theo quy định, Từ Hải Chấn không tiện có mặt trực tiếp, chỉ đành nghe lén cuộc đối thoại qua tai nghe Bluetooth.

Quy trình này Từ Thước đã quá quen thuộc, cậu vừa bước vào phòng thẩm vấn đã cởi áo khoác đồng phục ra, thay đổi hẳn dáng vẻ lười nhác thường ngày, ngồi thẳng lưng trên ghế.

Lưu Xuân vừa hỏi một câu “Tên gì?”, đã chạm phải ánh mắt như đèn pha của Từ Thước.

Từ Thước còn rất tự giác khai báo: “Cháu tên Từ Thước, ‘Từ’ có bộ nhân kép, ‘Thước’ trong vui vẻ, ba cháu tên Từ Hải Chấn, năm nay cháu 17 tuổi, người thành phố Giang, còn đang học cấp 3. Được rồi chú Lưu, chú mau hỏi câu tiếp theo đi ạ?”

Lưu Xuân liếc nhìn Từ Thước cảnh cáo, bảo cảnh sát ghi chép bên cạnh ghi lại tất cả những điều này, sau đó mới lấy ra mấy tấm ảnh đặt trước mặt Từ Thước:

“Ở đây có mấy tấm ảnh, cháu xem có nhận ra ai không.”

Từ Thước cầm một tấm trong số đó lên: “Cháu biết người đàn ông này, ông ta tên là Đỗ Thành Vĩ.”

“Sao cháu lại biết đến ông ta?”

“Trước đây cháu hay thấy ông ta ở quán bar, ông ta không giống với những người khác, rất đặc biệt, nên cháu nhớ.”

“Quán bar nào, cháu thường đến đó à?”

“Cũng không hẳn đến thường xuyên, một tuần cháu đi nhiều nhất ba lần thôi, tên là Bar Huệ Văn. Huệ Văn là tên bà chủ, chồng bà ấy chết rồi, bà ấy lại xinh đẹp nên thường thu hút mấy ông chú trung niên đến uống rượu, kể chuyện tiếu lâm rồi nhân cơ hội sàm sỡ người ta. Đỗ Thành Vĩ cũng là khách quen của bà ấy.”

Trong tai nghe Bluetooth của Lưu Xuân vọng đến tiếng mắng chửi của Từ Hải Chấn: “Thằng nhóc chết tiệt này…”

Lưu Xuân hắng giọng, chuyển sang lấy ra những tấm ảnh chụp đống đổ nát sau vụ cháy nhà họ Đỗ và những tấm ảnh chụp ngôi nhà trước khi bị cháy.

“Cháu có nhận ra nơi này không?”

Từ Thước: “Nhà của Đỗ Thành Vĩ.”

“Xem ra cháu không chỉ gặp ông ta ở quán bar mà còn biết ông ta sống ở đâu.”

Từ Thước chớp mắt: “Chú Lưu, có phải các chú đang nghi ngờ cháu không?”

Lưu Xuân: “Chỉ là hỏi thông tin theo lệ thôi, đến giờ cháu là người làm chứng duy nhất mà chúng tôi tìm được biết ông ta thường lui tới quán bar để giải trí.”

Từ Thước bật cười: “Thật ra dù các chú có nghi ngờ cháu, cháu cũng không để bụng, dù sao thì cháu cũng biết quá nhiều mà. Hay là chú cứ thẩm vấn cháu như nghi phạm đi, cháu cũng muốn thử kỹ năng tranh biện của mình.”

Bầu không khí ngưng đọng trong một giây.

Lưu Xuân ra vẻ đập bàn một cái mang tính tượng trưng: “Hỏi cái gì thì cháu trả lời cái đó, lấy đâu ra lắm điều kiện thế hả! Thành thật khai báo đi!”

Nhưng vừa nói xong, ông ấy đã nháy mắt với Từ Thước.

Từ Thước “à” lên một tiếng: “Cháu biết rồi, ông già đang nghe mà, được thôi, vậy chú hỏi tiếp đi.”

Lưu Xuân hít sâu một hơi, chỉ vào tấm ảnh chụp nhà họ Đỗ: “Nói xem sao cháu biết đây là nhà của Đỗ Thành Vĩ?”

Từ Thước: “Mỗi ngày đi xe buýt từ trường về nhà cháu đều đi qua con phố này, nhà của Đỗ Thành Vĩ nằm ở góc đường, hơn nữa nhà ông ta là căn cũ kỹ tồi tàn nhất trong dãy, thỉnh thoảng cháu còn thấy con gái ông ta ra mua rượu cho ông ta…”

Nói đến đây Từ Thước bỗng khựng lại, sau đó đặt một tay lên bàn, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn, trên khuôn mặt còn non nớt cũng lộ ra nụ cười ranh mãnh.

“Chú Lưu, chuyện cháu sắp nói đây chắc chắn là tin độc quyền, các chú phải nghe thật kỹ đấy.”

Lưu Xuân: “…”

Từ Thước: “Con gái của Đỗ Thành Vĩ học cùng trường với cháu, vừa mới vào lớp 10, kém cháu một khóa, ngoại hình trông bình thường thôi, dáng người hệt như cây giá đỗ ấy. Con nhỏ đó không có bạn bè gì ở trường, thường đi một mình, còn bị mấy thằng con trai trong lớp cháu chặn ở góc tường đòi tiền, cháu gặp mấy lần rồi.”

Lưu Xuân hỏi: “Đòi tiền? Sau đó thì sao?”

Từ Thước nhướn mày: “Sau đó cháu bỏ đi, cháu cũng từng nghĩ đến việc ra tay tương trợ, nhưng không cần thiết.”

Lưu Xuân lại hỏi: “Sao cháu nói vậy?”

Từ Thước: “Con nhỏ đó không hề kêu la gì cả, cũng không bị ai quấy rối khiếm nhã, mấy thằng con trai lớp cháu vừa đứng trước mặt nó thì nó đã tự giác lấy tiền ra rồi. Cháu thấy nó chẳng hề sợ hãi gì cả, đến cách móc tiền ra cũng rất thuần thục, cháu cũng không biết giữa bọn họ có giao dịch gì hay không, nhưng nhìn tình hình lúc đó thì một bên thích đánh, một bên thích chịu đòn.”

Lưu Xuân: “Vậy cháu có từng tiếp xúc với cô gái họ Đỗ đó chưa?”

“Chưa từng, cháu không có hứng thú với mấy em gái non choẹt, cháu thích phụ nữ trưởng thành.”

“…”

Trong tai nghe lại vọng đến tiếng Từ Hải Chấn hít vào thở ra hùng hục.

Lưu Xuân hỏi tiếp: “Vậy theo những gì cháu biết, một tuần Đỗ Thành Vĩ sẽ đến quán bar mấy lần, ở lại đó bao lâu?”

Từ Thước: “Ông ta đến mấy lần cháu không biết, nhưng lần nào cháu đến cũng thấy ông ta. Quán bar chiếu World Cup ông ta cũng đến, tổ chức lễ hội rượu bia ông ta cũng đến, thử rượu mới ông ta cũng đến. Ông ta đúng là một gã nát rượu điển hình, hơn nữa không bao giờ nợ tiền nên có quan hệ rất tốt với bà chủ. Ông ta còn có một chỗ ngồi cố định, chính là vị trí gần cuối quầy bar gần bà chủ nhất. Mỗi lần gặp mặt họ đều nói chuyện cả buổi, có khách khác quấy rối bà chủ, còn bị Đỗ Thành Vĩ tẩn cho một trận.”

Lưu Xuân: “Vậy cháu có từng nghe được nội dung cuộc nói chuyện của họ không?”

Từ Thước: “Cháu không bao giờ nghe lén người khác nói chuyện nên không có ấn tượng gì. Nếu các chú cho rằng vụ cháy nhà họ Đỗ là do con người gây ra thì bà chủ quán bar không thể nào là nghi phạm gây nên vụ phóng hỏa được.”

Lưu Xuân sững sờ, ngay cả Từ Hải Chấn ở đầu dây bên kia cũng không khỏi nhíu mày.

Từ Thước: “Sự việc xảy ra tối qua, quán bar đang chiếu trực tiếp World Cup, lại còn là trận đấu quan trọng nhất nên có rất nhiều người đã cá độ. Bà chủ bận rộn từ đầu đến cuối, hoàn toàn không có thời gian gây án. Đương nhiên cũng không thể là cháu được, mặc dù sáng sớm hôm nay cháu lẻn về nhà đã bị Đội trưởng Từ bắt quả tang ngay tại trận, nhưng cháu cũng chưa từng đến nhà Đỗ Thành Vĩ, cả trăm người ở quán bar có thể làm chứng cho cháu.”

Thằng nhóc này cũng tự giác đấy chứ!

Lưu Xuân chỉ ra điểm nghi vấn: “Cháu cũng nói rồi đấy, mọi người đều đang xem World Cup, dù có cả trăm người ở hiện trường cũng không thể tập trung tinh thần vào người khác được, có lẽ giữa chừng đã có người rời đi gây án rồi quay lại.”

Từ Thước cười toe toét: “Theo lời chú nói thì đúng là chứng cứ ngoại phạm hoàn hảo rồi, nhưng cháu nhớ rất rõ, bà chủ cứ khoảng nửa tiếng lại lên rượu cho khách một lần, nửa tiếng không đủ để đi về giữa quán bar và hiện trường vụ án đâu, không tin thì các chú có thể đi điều tra.”

Lưu Xuân: “Thế còn cháu, cháu ở lại đó cả đêm à? Có người nào làm chứng không?”

Từ Thước: “Giữa chừng cháu có đi vệ sinh mấy lần, thời gian còn lại đều ở cùng hai bạn học, bọn cháu không rời đi đâu cả. Nhưng nếu các chú muốn lấy lời khai của bọn nó, tốt nhất đừng tìm đến nhà, bọn nó cũng lén trốn ra ngoài như cháu.”

Lưu Xuân: “…”

Sau đó, Lưu Xuân hỏi thêm vài câu đơn giản nữa. Từ Thước không biết nhiều về nhà họ Đỗ, chẳng qua chỉ là mấy lần nhìn thấy cha con hai người họ ở trường học, trên đường về nhà và trong quán bar.

Đến khi việc lấy lời khai sắp kết thúc, Lưu Xuân chuẩn bị cho Từ Thước ký tên rồi đi. Ai ngờ lúc này, Từ Thước đột nhiên nghiêng người về phía trước, đôi mắt sáng rực nhìn ông ấy.

“Cảnh sát Lưu, chẳng lẽ chú không cảm thấy Đỗ Thành Vĩ và con gái ông ta rất kỳ lạ sao?”

Lưu Xuân không đáp lời.

Khuôn mặt Từ Thước lập tức trở nên nghiêm túc.

“Thứ nhất, dường như ban ngày Đỗ Thành Vĩ không phải đi làm, tối đến ông ta thường đến quán bar uống rượu cả đêm. Dựa theo tuổi tác, thể lực và sắc mặt của ông ta, cháu dám cá chắc gan và thận của ông ta đều có vấn đề. Nhưng lúc nào gặp cũng thấy ông ta hừng hực tinh thần, chứng tỏ ban ngày đều dùng để ngủ bù.”

“Thứ hai, nhà họ Đỗ chỉ có một người trưởng thành là Đỗ Thành Vĩ, con gái của ông ta cả ngày ở trường học không thể nào ra ngoài đi làm thêm được, hơn nữa ông ta chưa bao giờ nợ tiền rượu. Mấy thằng nhóc ở trường hễ đòi tiền là con gái ông ta đưa cho ngay, dường như trong túi rất rủng rỉnh tiền bạc. Vậy thì tiền của nhà họ Đỗ từ đâu ra? Có nhiều tiền nhàn rỗi như vậy sao không sửa sang lại cái nhà ở cho tử tế, chú nhìn cái nhà nát như thế kia kìa.”

“Thế nên cháu cho rằng, chỉ cần bắt tay vào điều tra nguồn kinh tế của nhà họ Đỗ nhất định sẽ có đột phá. Với tình huống của Đỗ Thành Vĩ, những đồng tiền đó chắc chắn không thể sạch sẽ được, những người có giao dịch tiền bạc với ông ta phần lớn là dân giang hồ. Điều tra theo hướng này, biết đâu còn phá được vụ án kinh thiên động địa nào đó ấy chứ…”

Từ Thước còn chưa nói dứt câu, Lưu Xuân đã ngắt lời: “Được rồi, những việc tiếp theo đây chúng tôi sẽ điều tra, lời khai của cháu đã được ghi lại hoàn tất, ký tên xong là có thể đi rồi.”

Lưu Xuân cố gắng kiểm soát biểu cảm của mình, chỉ có thể thầm thở dài đồng cảm với Từ Hải Chấn trong lòng. Có thằng con trai tinh ranh như vậy, thảo nào nếp nhăn của Đội trưởng Từ mọc nhanh thế.

Từ Thước bĩu môi, cầm bút ký tên rồi ngả lưng dựa vào ghế: “Cháu dám khẳng định, những gì các chú hỏi được từ cháu chắc chắn còn nhiều hơn những gì đi hỏi hàng xóm nhà họ Đỗ đấy. Với tác phong và tính cách của Đỗ Thành Vĩ, chắc chắn không thân thiết với xóm giềng. Hơn nữa những người hàng xóm đó đều là dân đen, thường sẽ tìm lợi tránh họa, dù người ta có thấy gì cũng sẽ giả vờ như không thấy thôi, các chú chắc chắn sẽ không hỏi được gì đâu.”

Lưu Xuân: “…”

Từ Thước nói không sai, những người trong đội của Từ Hải Chấn sau khi hỏi han sơ bộ, về cơ bản chỉ nhận được kết quả như vậy.

Những tư liệu mà hàng xóm của Đỗ Thành Vĩ có thể cung cấp rất hạn chế, đã vậy còn rập khuôn, người này nói không quen Đỗ Thành Vĩ, người kia lại nói không để ý, thậm chí có người còn không biết Đỗ Thành Vĩ tên là gì.

Sau khi Từ Thước rời khỏi cục cảnh sát, Từ Hải Chấn đã cùng cấp dưới xác định phương hướng điều tra tiếp theo, ngoài truy tra nguồn kinh tế của Đỗ Thành Vĩ còn quan tâm đến tình hình giao du thường ngày của con gái ông ta.

Từ Hải Chấn lại cầm những bức ảnh chụp hiện trường nhà họ Đỗ lên xem một lần nữa, trong bức ảnh ngoài nhà họ Đỗ ra, còn có môi trường xung quanh.

Trong đó có một bức ảnh chụp một ngọn đồi dốc nhỏ, trên đồi có trồng một vài cây, trên những thân cây đó bị người nào đó dùng dao khắc lên, để lại một vài cái tên xiêu vẹo.

Họ đã hỏi thăm những hộ gia đình sống gần đó, nghe nói trong khu rừng nhỏ này thường có học sinh ra vào, còn ôm ấp nhau ở trong đó nữa.

Thực chất, ngay trong rạng sáng sau khi sự việc hỏa hoạn xảy ra, Từ Hải Chấn đã đi một vòng quanh khu vực trong vòng bán kính 100 mét. Ông cũng lên ngọn đồi đó, còn đi đến bên hàng rào, vừa hay có thể nhìn thấy nhà họ Đỗ.

Cũng chính ở vị trí đó, ông đột nhiên cảm thấy dưới chân có gì đó bất thường, khi dùng điện thoại soi đèn mới phát hiện ra đất dưới chân ươn ướt, có một vũng nước đọng ở đó. Nước đã ngấm vào đất, khô một nửa, ít nhất cũng phải 2 – 3 tiếng rồi.

Nói cách khác, 2 – 3 tiếng trước đó đã có người tưới một vũng nước ở đây.

Lúc đó nhà họ Đỗ đang cháy, ánh lửa sáng rực chói mắt như vậy, nếu có người ở đây chắc chắn đã nhìn thấy hiện trường vụ cháy. Vậy thì người đó cố ý đến xem náo nhiệt hay là đặc biệt chạy đến đây để thưởng thức “kiệt tác” của mình?

Tiếp đó, Từ Hải Chấn còn tìm thấy một chai nước khoáng trong một hố cây, nắp chai rơi ngay bên cạnh. Ông dùng bộ đàm nhanh chóng liên lạc với Lưu Xuân, bảo cấp dưới dẫn một nhân viên kỹ thuật đến thu thập chai rỗng, nắp chai và mẫu đất ẩm ướt đó về.

Đợi bên phía kỹ thuật thu thập chứng cứ xong, Lưu Xuân mới hỏi Từ Hải Chấn: “Đội trưởng Từ, dù chúng ta có thể xét nghiệm DNA từ cái chai này, cũng không thể chứng minh người này có liên quan đến vụ án nhà họ Đỗ được. Có lẽ người ta chỉ tình cờ đi ngang qua đây, chạy lên trên này hóng chuyện, trong lúc không cẩn thận làm đổ nước rồi tiện tay vứt chai đi thôi.”

Từ Hải Chấn nói: “Cậu nhìn vết nước và hướng chảy của nó trên mặt đất này xem, nếu như bất cẩn làm rơi chai nước sẽ không thể đổ ra nhiều ngần này, mà còn là một vũng đều tăm tắp như thế được. Điều này chứng tỏ dòng nước lúc đó chảy từ trên xuống vuông góc với mặt đất, hơn nữa cái chai còn bị vứt vào hốc cây, bên trong đã rỗng. Điều này chỉ có một cách giải thích duy nhất: lúc đó người này đang ngồi xổm ở đây rửa tay, rửa tay xong mới vứt chai vào trong hốc.”

Lưu Xuân: “Nếu người đó không cẩn thận làm bẩn tay, dùng chỗ nước uống còn sót lại để rửa tay cũng là chuyện bình thường.”

Từ Hải Chấn im lặng vài giây, hỏi nhân viên giám định đang thu dọn hòm đồ nghề: “Nếu tôi giả sử người này bị thương, dùng nước rửa vết thương, sau đó những dòng nước này chảy xuống đất, vậy thì các anh có khả năng xét nghiệm được máu trong đất này không?”

Nhân viên giám định đáp: “Nếu dòng nước này tiếp xúc với máu trên vết thương, chúng tôi sẽ có cơ hội xét nghiệm được.”

Lúc này Lưu Xuân lại hỏi: “Đội trưởng Từ, tôi vẫn không hiểu, cho dù người này có vết thương trên người, cũng không thể chứng minh có liên quan đến vụ cháy nổ ở nhà họ Đỗ được.”

Từ Hải Chấn: “Cậu nói đúng cả, có lẽ người này chỉ đi ngang qua, vô ý bị đứt tay rồi dùng nước rửa tay thôi. Nhưng tại sao lại vào thời điểm này, tại sao lại xuất hiện trên ngọn đồi tối om này? Cho dù người đó không hề liên quan đến vụ nổ nhà họ Đỗ, vị trí người đó đứng đã đủ để nhìn thấy rõ toàn bộ vụ cháy vào khoảng 9 giờ tối qua, thậm chí có khả năng người đó đã nhìn thấy hung thủ?”

Chỉ đổi một góc độ khác để đưa ra nghi vấn, dù có xét nghiệm DNA từ nước bọt thì sao, nếu người này không có tiền án thì cũng không có cách nào so sánh được, hơn nữa chỉ vì ba chữ “có khả năng” mà bắt mọi người mò kim đáy bể đi tìm cái người vô danh này sao?

Từ Hải Chấn biết rất rõ, sự nghi ngờ của ông đến thời điểm hiện tại chỉ là một vấn đề xác suất, có thể đúng mà cũng có thể sai. Nhưng cùng lúc đó, trong lòng Từ Hải Chấn cũng dâng lên một linh cảm đáng sợ, cái chết của Đỗ Thành Vĩ có khả năng sẽ kéo theo cả một đường dây, hơn nữa sẽ còn là một vụ án gây chấn động xã hội.


Bình luận

Bình luận về bài viết này