Thập Ngũ và Thiêm Vũ đã đến thăm Chiết Trúc và Thương Nhung khi hai người tạm cư ở Thục Thanh, chính tại tiểu viện rừng trúc nơi hai người họ thành thân cách đây hai năm.

Nhưng rõ ràng lần này Thập Ngũ đến không đúng lúc, họ không thấy Thương Nhung đâu, chỉ có thiếu niên áo đen đang cầm mấy hạt ngô trong tay, nghiêng đầu nhìn chằm chằm vào mấy con bồ câu đang kêu “gù gù” không ngớt trong lồng.

Gần như ngay khoảnh khắc Thập Ngũ bước vào cổng viện, cổ tay thiếu niên xoay nhẹ, hạt ngô trong tay lập tức bắn thẳng về phía y. Thập Ngũ phản ứng cực nhanh, ngay lập tức kéo Thiêm Vũ né sang một bên.

“Tiểu Thập Thất, đệ đón khách kiểu này đấy à?” Thập Ngũ phe phẩy cây quạt trong tay, đảo mắt nhìn khắp xung quanh: “Ơ, Tiểu Công chúa đâu rồi?”

“Đến phủ Tình Sơn tiên sinh chơi rồi.” Chiết Trúc uể oải đáp lại. Dưới ánh nắng sáng rực của mùa hạ, hắn dùng ngón tay chọc chọc vào đầu con bồ câu.

“Thế sao đệ không đi chơi?” Thập Ngũ cười tủm tỉm hỏi.

Ngón tay đang chọc đầu bồ câu của Chiết Trúc bỗng khựng lại, hắn ngước mắt lên quay mặt sang nhìn thẳng vào Thập Ngũ.

“Đệ nhìn ta như vậy làm gì?” Thập Ngũ bị nhìn chằm chằm cũng hơi mất tự nhiên.

“Ta nuôi bồ câu béo lên rồi.” Chiết Trúc nói.

Thập Ngũ và Thiêm Vũ đều vô thức nhìn vào lồng bồ câu, mấy con đang đập cánh bên trong quả thật mập mạp hơn bồ câu bình thường rất nhiều.

“Béo lên thì tốt chứ sao, đem bồ câu đi nấu món kho cho Tiểu Công chúa ăn đi.” Thập Ngũ cố gắng nhịn cười nhưng vẫn không nhịn được. Thiêm Vũ ở phía sau kéo tay áo ra hiệu cho y đừng cười nữa.

Thập Ngũ thấy thiếu niên lạnh nhạt liếc sang bèn húng hắng ho một tiếng, trong giọng điệu vẫn còn ẩn giấu ý cười: “Công chúa vì chuyện này mà giận đệ à?”

Chiết Trúc không phản bác. Những con bồ câu hắn và Thương Nhung nuôi đều dùng để truyền tin, nàng thường dùng chúng để liên lạc với phụ vương, với Tứ, thậm chí với cả Mộng Thạch đang ở xa tít trong cấm cung Ngọc Kinh, năm nào nàng cũng đều gửi lời thăm hỏi.

Những con bồ câu này lúc nào cũng bận tối mặt mày, còn bận hơn cả hai người họ. Có khi Chiết Trúc rảnh rỗi đến phát chán, từ sáng đến tối cho chúng ăn tận mấy lần, còn lấy đó làm thú tiêu khiển mỗi ngày. Lơ đãng tí thôi mà đám bồ câu đã béo núc cả lên. Chúng lười biếng, không thích bay nữa, thậm chí còn chẳng muốn động đậy.

“Tiểu Công chúa quý mấy con bồ câu này chẳng phải là do đệ mua về sao? Nàng ấy sợ đệ cho chúng ăn no căng bụng thôi.” Thập Ngũ tiến lên vài bước, dùng cán quạt trêu mấy con bồ câu trong lồng: “Lần đầu ta thấy thứ buộc trên chân bồ câu, còn không dám tin đó là thư đệ viết.”

Dù là ở núi Thần Khê hay là Trất Phong Lâu, Chiết Trúc cũng đã quen tới lui một mình. Dẫu rằng hắn luôn miệng gọi y là “Thập Ngũ ca”, nhưng chẳng phải hắn cũng từng gọi Thập Nhất từng bị chính tay hắn giết chết là “Thập Nhất ca” đó sao?

Bảo Thập Ngũ tin rằng một ngày nào đó Chiết Trúc sẽ dùng bồ câu đưa thư qua lại với mình, còn hỏi y khi nào thành thân, y thà tin rằng thứ buộc trên chân bồ câu là bùa đòi mạng còn hơn.

Nhưng thật ra đó lại không phải là bùa đòi mạng.

“Ta và Thiêm Vũ đích thân đến đưa thiệp mời.” Hai người mỉm cười nhìn nhau, sau đó Thập Ngũ lấy một tấm thiệp đỏ thắm từ trong ngực ra đưa cho Chiết Trúc.

Chiết Trúc nhận lấy, liếc nhìn một cái.

“Tranh của Tiểu Công chúa bây giờ đúng là ngàn vàng khó cầu.” Thập Ngũ nghiêm túc được một lát lại nháy mắt trêu chọc, cười nói: “Tiểu Thập Thất, bọn đệ bây giờ là ai nuôi ai vậy?”

“Tự rót trà uống đi.” Chiết Trúc lười để ý đến y, cứ thế quay người đi thẳng ra cổng viện.

“Ể, đệ đi đâu đó?” Thập Ngũ gọi với theo sau.

“Đón Tốc Tốc về nhà.” Chiết Trúc đi thẳng một mạch không quay đầu lại.

Đoạn đường từ thôn Đào Khê đến thành Thục Thanh hắn đã đi lại vô số lần. Vó ngựa phi nhanh, còn hắn ngồi trên lưng ngựa, gió mát thổi tung vạt áo đen như mực.

Hắn cụp mắt xuống, nghiêm túc suy nghĩ:

Chu sa của nàng hết rồi, phải mua.

Đêm qua nàng nói muốn ăn bánh đậu đỏ, phải mua.

Nàng còn kể rằng, nàng mơ thấy hai người họ lúc ở Nam Châu cả người lấm lem bùn đất ngồi trên xe bò của một ông lão, hắn đã đút cho nàng một viên kẹo mơ.

Tự dưng hắn cũng rất muốn ăn kẹo mơ, cái này cũng phải mua.

Nghĩ thì nghĩ vậy nhưng khi vào đến trong thành, Chiết Trúc đâu chỉ mua mấy thứ đó.

Áo váy, trang sức, phấn son, cái này cũng đẹp, cái kia cũng đẹp, hắn đều mua hết. Nào là kẹo viên, bánh ngọt, cả chiếc đèn lồng hình cá nhiều màu sắc rực rỡ nhìn thấy trên đường, hắn cũng mua luôn.

Chiết Trúc dắt ngựa xách theo một đống đồ đi gần đến Sầm phủ bỗng dừng bước, hắn cắn một viên kẹo mơ, đôi mắt nhìn chăm chú về phía Thương Nhung đang đứng trước một sạp bán trang sức phía trước.

Hai thị nữ của Sầm phủ tháp tùng hai bên, còn nàng đứng ở giữa. Mái tóc đen búi cao cài trâm ngọc trai, trên người mặc áo váy màu xanh khói, điểm xuyết trên vạt váy là những con bướm thêu bằng chỉ bạc lấp lánh, trông vô cùng duyên dáng.

Nàng vừa cử động, bộ diêu cài trên tóc cũng lay động theo.

“Cô nương, màu này đẹp quá.” Thị nữ chăm chú chọn đồ giúp nàng: “Rất hợp với cô nương.”

“Không phải mua cho ta.” Thương Nhung nhìn dải lụa màu hồng, ngượng ngùng giải thích thêm một câu: “Mua cho phu quân ta.”

Chiết Trúc còn chưa đến gần đã nghe thấy giọng nàng.

Hai thị nữ nhìn nhau, che miệng cười khúc khích. Thương Nhung hơi đỏ mặt trước ánh mắt trêu ghẹo của họ, nàng mỉm cười chỉ vào mấy sợi tua treo trên giá, nói với chủ quầy: “Lấy hai cái này đi.”

Một cái màu đỏ son, một cái màu trúc xanh.

Chủ quầy nhanh tay tháo chiếc tua xuống đưa cho Thương Nhung. Nàng trả tiền xong, vừa quay người lại ngẩng đầu lên đã bắt gặp đôi mắt sáng lấp lánh kia.

Vòng eo thon gọn được thắt chặt bởi chiếc đai điệp tiết, thanh nhuyễn kiếm Ngân Xà quấn quanh bên hông, sợi tua thưa thớt còn sót lại trên chuôi kiếm nhẹ nhàng đong đưa.

Có đôi lúc Thương Nhung không ra ngoài, hắn vẫn theo thói quen tháo tua kiếm của mình buộc tóc cho nàng, cũng vì vậy mà sợi tua hắn mới mua không bao lâu lại trở nên lơ thơ.

“Chiết Trúc!”

Nàng không kìm được nụ cười trên môi, không nghĩ ngợi gì đã dang hai tay chạy về phía hắn.

Chiết Trúc ôm lỉnh kỉnh đầy túi lớn túi nhỏ, bị nàng ôm chầm lấy cũng không rảnh tay ôm lại, chỉ có thể cúi đầu dụi má vào nàng: “Không giận ta nữa sao?”

“Ừm.” Thương Nhung nép mình trong lòng hắn: “Thật ra ta vốn không giận chàng, chỉ muốn chàng nghe lời một chút, đừng lúc nào cũng chăm chăm mỗi việc cho bồ câu ăn.”

Những con bồ câu đó không chỉ là của nàng, mà cũng là của hắn. Nàng luôn muốn hắn mở lòng thử giao tiếp với người khác, chứ đừng mãi cô độc một mình. Dù bây giờ hai người đã có nhau, nhưng nàng vẫn hy vọng rằng vào lúc bản thân được phụ vương yêu thương, có Tình Sơn tiên sinh làm thầy, có Tứ làm tri kỷ, thậm chí mỗi năm còn có thể gửi lời thăm hỏi Mộng Thạch. Trong khoảnh khắc viên mãn đến thế, chí ít hắn cũng nên có những người bạn đáng để qua lại.

Ví như Thập Ngũ, ví như Khương Anh.

“Ồ.” Chiết Trúc nhìn sợi tua trong tay Thương Nhung, đột nhiên rất muốn hôn nàng một cái. Nhưng nơi này đông người quá, hai thị nữ kia đứng gần sát bên còn không hề ngại ngùng nhìn chằm chằm vào họ.

Chiết Trúc chỉ muốn mau chóng về nhà.

Thế là hắn đáp: “Ta nghe lời nàng.”


Bình luận

Bình luận về bài viết này