Chương 17: “Giờ thì anh có thể cho tôi biết luật chơi rồi đấy.”

Thành phố Giang, 10 năm sau.

Sau mấy tiếng đồng hồ hôn mê, Cố Dao cuối cùng cũng vùng vẫy để thoát khỏi bóng tối. Cô thấy mình nằm trên một chiếc giường lớn, quần áo trên người vẫn còn nguyên vẹn, chỉ có đầu óc quay cuồng dữ dội, lồng ngực hít thở phập phồng.

Cô nhanh chóng nhận ra hoàn cảnh khốn đốn của mình, cũng nhớ lại mọi chuyện đã xảy ra trước khi ngất đi, một nỗi sợ hãi cứ thế dâng lên. 

Chẳng lẽ… cô bị tên khốn họ Từ đó bắt cóc?

Đáng tiếc, cơ thể Cố Dao vẫn nặng trịch không chịu nghe lời, dường như dược tính trong tách trà kia vẫn chưa tan hết, cô nghỉ ngơi thêm một lúc mà vẫn chưa thích ứng được, cảm giác đầu óc choáng váng tuy đã vơi đi đôi chút nhưng hai bên thái dương vẫn âm ỉ nhức nhối.

Cô gắng gượng chống tay ngồi dậy, ngón tay lại chạm phải một tờ giấy.

Đó là một mảnh giấy nhắn.

Cô cầm lên đọc lướt qua, cảm giác sợ hãi lập tức bị thay thế bằng cơn giận dữ, tờ giấy bị vo tròn ném xuống đất.

Vài phút nữa lại trôi qua, Cố Dao đã thích ứng được với tình trạng cơ thể mình, bèn xuống giường tìm đường thoát thân.

Cô thử vặn tay nắm cửa, nhưng cửa đã bị khóa trái không mở được. Cô lại lục lọi khắp căn phòng, cố gắng tìm kiếm thứ gì đó có thể tận dụng, nhưng ở đây chẳng có đồ vật cá nhân nào cả, chỉ có một chiếc giường, một tủ đầu giường và một tủ quần áo lớn, trên tủ đầu giường có một chiếc điện thoại bàn. Còn điện thoại di động của cô chẳng thấy đâu nữa.

Nối liền với phòng ngủ còn có một phòng vệ sinh, ngoài những thiết bị cơ bản ra, ngay cả một tuýp kem đánh răng cũng không tìm thấy.

Lúc này tất nhiên cô cũng không biết thời gian chính xác, mình đã ngủ bao lâu, liệu có đủ lâu để Tần Tùng phát hiện ra điều bất thường rồi báo cảnh sát hay không.

Nghĩ đến Tần Tùng, trong lòng Cố Dao nhen nhóm một chút hy vọng, nhưng chỉ trong chốc lát đã vụt tắt. Với thủ đoạn của Từ Thước, có lẽ đã có cách đối phó chuyện này rồi.

Sau khi kiểm tra toàn bộ căn phòng, Cố Dao thất thần ngã ngồi xuống mép giường, bắt đầu suy ngẫm về tình cảnh tồi tệ của mình, đồng thời cũng suy đoán mục đích của tên luật sự khốn nạn kia.

Thời gian đã trôi qua 10 phút.

Từ kinh ngạc hoảng loạn lúc tỉnh dậy, tức giận lúc phát hiện hoàn cảnh, đến bây giờ là chấp nhận thực tế, Cố Dao không dám nói mình đã hoàn toàn bình tĩnh, nhưng ít nhất cô cũng đã khôi phục được sáu phần năng lực suy nghĩ.

Nhưng khi con người suy nghĩ sẽ tiêu hao rất nhiều thể lực, tay chân cô giờ đây rất lạnh, bụng lại đói cồn cào, sức khỏe suy giảm nghiêm trọng. Điều này có nghĩa là, cho dù đầu óc cô suy nghĩ nhanh nhạy, có bản lĩnh thoát khỏi cái cửa này, e rằng cũng không chạy nhanh bằng đôi chân dài của tên khốn kia.

Khi Cố Dao nhận ra sự thật này, cô không còn cảm thấy sốt ruột nữa mà bình tĩnh đứng dậy nhặt lấy tờ giấy nhắn đã bị cô vò nát lúc nãy lên. Trên đó có viết một đoạn như sau:

[Cô Cố, tôi biết sau khi cô tỉnh dậy sẽ bất an, giận dữ, thậm chí có những hành động bốc đồng. Vì cân nhắc đến sự an toàn của cô và của tôi, trước khi cô hoàn toàn bình tĩnh lại, tôi và cô sẽ không tiếp xúc trực tiếp. Đợi đến khi cô suy nghĩ rõ ràng rồi tôi sẽ mở cửa, trước mắt tôi mời cô ăn bữa cơm trước, chúng ta sẽ nói chuyện sau. Trên tủ đầu giường có một chiếc điện thoại nội bộ, cô có thể gọi cho tôi bất cứ lúc nào.]

Lần thứ hai mở tờ giấy ra, Cố Dao cuối cùng cũng đưa ra lựa chọn sáng suốt, bấm số điện thoại nội bộ trên tủ đầu giường.

Điện thoại reo hai tiếng mới có người nhấc máy.

“Cô Cố, xin hỏi tôi có thể giúp gì cho cô?”

Cố Dao hít một hơi thật sâu, cố nén cơn buồn nôn nói: “Tôi cần nước và thức ăn.”

“Không thành vấn đề, sẽ đưa đến ngay lập tức.”

Chưa đầy 10 giây sau, bên ngoài cánh cửa vang lên tiếng động. Cố Dao lập tức nhìn về phía cửa, ngồi thẳng lưng đầy cảnh giác.

Cửa mở ra, bóng dáng cao lớn của Từ Thước xuất hiện ở đó, nhưng anh không bước vào mà chỉ tựa người vào khung cửa mỉm cười nhìn cô.

Hai người chỉ cách nhau 5 – 6 mét, Cố Dao ghim chặt ánh mắt vào người đàn ông này, trong đầu bỗng chốc nảy ra một ý nghĩ hoang đường –– nếu dùng chiếc điện thoại bàn trên tủ đầu giường đập anh ta ngất xỉu rồi xông ra ngoài thì khả năng thành công là bao nhiêu?

Cho đến khi Từ Thước lên tiếng: “Tôi khuyên cô nên từ bỏ ý định dùng vũ lực phá vòng vây đi, toàn bộ văn phòng này của tôi đều đã được thiết kế đặc biệt, vả lại cô cũng không đánh lại tôi đâu.”

Nói đoạn, Từ Thước còn nhường lối ra cửa: “Ra đây ăn cơm đi, có đại tiệc đấy.”

Cố Dao hít một hơi thật sâu, chỉnh trang lại cổ áo rồi mới đi theo phía sau, bước ra ngoài quan sát mới phát hiện ra phòng ngủ này thông với phòng làm việc mà cô ngất xỉu trước đó, bên trong là một gian phòng nghỉ, chắc hẳn là nơi riêng tư dành cho Từ Thước nghỉ ngơi.

Hừ, thảo nào trên giường có mùi đàn ông nồng nặc đến thế.

Cố Dao bình thản đi đến ngồi xuống ghế sofa, mặt mày lạnh tanh nhìn mấy hộp đồ ăn mua bên ngoài trên bàn trà. Từ Thước gọi mấy món xào kiểu Trung, bày biện trông khá ngon mắt. Cố Dao cầm đôi đũa dùng một lần lên, gắp một miếng rau xào bỏ lên miệng, mùi vị vừa phải không mặn không nhạt.

Cô lặng lẽ nhai nuốt như bình thường, liếc mắt thấy Từ Thước ở phía đối diện vẫn đứng đó không nhúc nhích.

Từ Thước có vẻ ngạc nhiên: “Cô cũng bình tĩnh thật đấy, bảo ăn là ăn ngay, không sợ tôi lại bỏ thuốc nữa à?”

Từ Thước ngồi xuống, cầm lấy một hộp cơm khác lên ăn.

Cố Dao lạnh lùng lên tiếng: “Nếu muốn hạ độc lần nữa cũng đâu cần bày vẽ như vậy, lúc tôi hôn mê anh cứ việc đổ thuốc vào là xong. Vả lại mấy món này trông khá ổn, mùi vị cũng ngon, có thực mới vực được đạo mà, việc gì lại không ăn.”

Từ Thước gật gù: “Ngoài ăn cơm ra, cô không có gì muốn hỏi tôi sao?”

Lần này Cố Dao còn chẳng thèm ngước mắt lên: “Ăn không nói, ngủ không nói.”

Từ Thước: “…”

Bắt đầu từ lúc đó Từ Thước không nói thêm lời nào nữa, trong phòng chỉ có tiếng nhai nuốt thức ăn, cả hai người đều không khách sáo với đối phương, ăn như thể sợ chưa no, chẳng mấy chốc đã quét sạch hơn nửa số thức ăn trên bàn.

Ăn xong bữa cơm, Từ Thước thu dọn hộp đồ ăn vào túi nilon, sau đó tiến về phía quầy bar ở góc phòng.

Cố Dao ngồi trên sofa kiểm tra cơ thể mình, dù cô đã ăn no nhưng sức lực vẫn chưa hồi phục, tay chân cứ rã rời không tài nào dùng sức được, có lẽ là di chứng của tách trà kia.

Cô lại nhìn về cánh cửa thông sang phòng làm việc, rồi lại chuyển hướng nhìn Từ Thước đang pha cà phê ở quầy bar.

Anh ta thản nhiên rời khỏi chỗ ngồi, còn quay lưng lại với cô, hẳn đã đinh ninh cô không thể làm gì được anh ta dù là tập kích từ phía sau, hay là mở cánh cửa kia.

Đến giờ phút này Cố Dao đã không còn quá sốt sắng nữa, thậm chí bắt đầu có một loại tâm thái “đến đâu hay đến đó”, thế là cứ yên tĩnh ngồi đó nghỉ ngơi.

Những vấn đề khác dù cô không hỏi đến, tin rằng sớm muộn gì Từ Thước cũng sẽ nói ra

Lúc Từ Thước bưng cà phê trở lại, thấy Cố Dao vẫn ngồi nguyên tư thế cũ, ánh mắt như phiêu đãng đang thả hồn suy nghĩ đâu đó.

Từ Thước đặt cà phê trước mặt cô: “Uống một ly cà phê cho tỉnh táo, cô ăn no quá rồi.”

Cố Dao chầm chậm ngước mắt lên, vừa giống như để nhìn anh, cũng giống như nhân cơ hội liếc xéo cho bỏ ghét, sau đó mới cầm ly uống một ngụm nhỏ.

Cà phê hơi nóng, nhưng mùi vị khá thơm ngon.

Lúc Cố Dao uống cà phê, ánh mắt vẫn ngây ngẩn nhìn chằm chằm vào bàn trà, đợi đến khi uống hơn nửa ly cà phê vào bụng, cô mới đặt ly xuống, nhìn về phía Từ Thước.

Từ Thước ngồi xuống ghế vắt chéo chân, một tay đặt sang bên cạnh gõ nhịp trên ghế sofa, tay kia chống khuỷu lên cạnh ghế, bàn tay đỡ lấy thái dương nghiêng đầu nhìn cô, nở nụ cười mỉm đầy ẩn ý.

Cố Dao mím môi, cố nhịn để không thốt ra những lời thô tục sắp tuôn ra khỏi miệng.

Cho đến khi Từ Thước lên tiếng: “Cô bình tĩnh thật, không kêu không la, khả năng thích ứng với nghịch cảnh cũng rất nhanh. Tôi thấy hơi tò mò, có phải chuyên gia tâm lý nào cũng đều như vậy không?”

Cố Dao cất lời chậm rãi hết sức rõ ràng: “Từng có người làm một thí nghiệm, buộc một khối thạch cao vào chân chuột đực và chuột cái, từ đó quan sát xem cơ bắp và xương cốt của hai con chuột có gì thay đổi. Chuột đực sau khi bị buộc thạch cao vẫn không ngừng cắn xé, hy vọng thoát khỏi sự trói buộc, thề chết không khuất phục. Còn chuột cái thì sao, ban đầu nó cũng sẽ giãy giụa phản kháng, nhưng qua một khoảng thời gian bắt đầu yên tĩnh lại giống như đã chấp nhận số phận, đồng thời còn nhanh chóng thích nghi với môi trường mới. Cuối cùng, chuột đực vì sự ngu ngốc và bốc đồng của mình mà kiệt sức chết đi.”

Cô vừa dứt lời, trong phòng rơi vào không gian tịch mịch đến đáng sợ.

Từ Thước không mất quá nhiều thời gian đã hiểu ra những lời của Cố Dao, người phụ nữ này mắng người không hề tục tĩu, hơn nữa còn được giáo dục rất tốt, nếu không đã chửi bới anh om sòm từ đời nào rồi, chứ đâu còn tâm trạng kể chuyện để châm chọc anh?

Từ Thước nói: “Nói cách khác, trời sinh phụ nữ đã thích ứng với môi trường mới tốt hơn đàn ông, phụ nữ cũng biết điều hơn, đặc biệt là chuyên gia tâm lý nữ.”

Cố Dao lại uống thêm một ngụm cà phê: “Trước khi đến nơi này tôi từng nghĩ đây là một cái bẫy anh giăng ra, cũng biết sau khi gặp mặt thể nào chúng ta cũng sẽ có một phen tranh cãi. Dựa trên nghề nghiệp của anh, tôi đoán anh sẽ không dễ dàng thừa nhận hành vi phạm tội của mình, anh nhất định sẽ có biện pháp tiêu hủy chứng cứ để lách luật. Nhưng tôi thật sự không ngờ anh lại bỏ thuốc tôi, tốt nhất anh đừng để tôi có cơ hội bước ra khỏi cánh cửa này, nếu không tôi nhất định sẽ báo cảnh sát bắt anh!”

Từ Thước cười: “Có muốn đánh cược không?”

Cố Dao không lên tiếng.

Từ Thước: “Tôi dám cá chắc, đợi đến khi cô an toàn rời khỏi đây, cô nhất định sẽ không báo cảnh sát, càng sẽ không kiện tôi.”

Cố Dao hoàn toàn không tin mình sẽ bỏ qua cho anh ta, nhưng tên họ Từ này tự tin như vậy, mỗi một bước trong cái bẫy trước đó đều đã hoàn thành trọn vẹn, điều này chứng tỏ anh ta hiểu rõ cô hơn những gì cô tưởng. Mà giờ anh ta lại đinh ninh cô sẽ không dám làm gì, chẳng lẽ trong tay anh ta đang nắm giữ sơ hở hay bí mật gì đó? Là của ba cô hay là của Chúc Thịnh Tây đây?

Dù rằng Cố Dao đã nhận thức được điều này nhưng cô không đáp lại lời anh, mà chuyển sang chủ đề khác: “Tôi có một câu hỏi.”

Từ Thước: “Xin mời.”

Cố Dao: “Tôi chưa từng chạm đến tách trà anh rót sẵn, vậy thì chắc chắn thuốc nằm trong cái tách mới mà sau đó tôi lấy trong khay, nhưng làm sao anh biết chắc chắn rằng tôi sẽ lấy tách mới?”

Hơn nữa, trên khay trà còn có mấy cái tách khác nữa.

Từ Thước “ồ” lên một tiếng: “Tôi không chắc chắn việc cô sẽ lấy tách mới, vì để chắc ăn nên tôi đã bôi một lớp thuốc lên tất cả các tách trong khay, ngoại trừ ấm trà và chiếc tách tôi dùng.”

Cố Dao: “…”

Từ Thước: “Còn nữa, vì để cô trúng kế, thậm chí tôi còn bỏ thuốc vào cả bình nước lọc, tôi nghĩ cô nói nhiều, kiểu gì cũng sẽ tìm nước uống thôi.”

Cố Dao: “…”

Đồ khốn kiếp!

Cố Dao chửi thầm một tiếng trong lòng, cười khẩy: “Thảo nào lúc nãy anh cố tình dẫn dắt tôi nói nhiều như vậy, hóa ra mục đích là để tôi uống một ngụm nước.”

Cố Dao vừa nói vừa xâu chuỗi lại đầu đuôi câu chuyện trong lòng. Ít nhất đến hiện tại, cô đã chắc chắn được mục tiêu của Từ Thước không phải là cô, một là vì trên người cô thật sự không có giá trị gì đáng để moi móc; hai là nếu nhắm vào cô, với thủ đoạn của anh ta sẽ không trực tiếp nói toạc ra như vậy. Trong mắt Từ Thước, rõ ràng cô chỉ là một bàn đạp.

Vậy thì, với vai trò là một bàn đạp, cô nên làm gì để tranh thủ cơ hội cho mình thoát thân khỏi nơi này đây?

Cố Dao chợt hỏi: “Điện thoại của tôi đâu?”

Từ Thước: “Tạm thời tôi đang giữ giúp cô, cô cứ yên tâm, bên phía người bạn Tần Tùng của cô không sao đâu, chỉ cần cậu ta chịu yên phận, tôi sẽ không động đến cậu ta.”

Cố Dao giật mình: “Anh đã làm gì?”

Từ Thước: “Cũng không có gì, chỉ mở khóa mật khẩu điện thoại đổi chia sẻ vị trí thành nhà cô thôi, Tần Tùng thấy cô về nhà sẽ cho rằng cô đã an toàn rồi. Tất nhiên, vì để chắc chắn cô đã an toàn, cậu ta còn gọi cho cô một cuộc điện thoại, nhưng Tiểu Xuyên đã biên tập lại đoạn ghi âm của cô, cho nên trong điện thoại là chính miệng cô nói với Tần Tùng, cô rất an toàn, cô rất mệt, cô đã về nhà và chuẩn bị nghỉ ngơi rồi.”

Cố Dao nghiến răng không lên tiếng.

Đáng lẽ cô phải nghĩ đến khả năng này mới phải, một định vị và một cuộc điện thoại báo bình an, tuyệt đối không làm khó được thằng nhóc Tiểu Xuyên ngoài kia.

Cố Dao im lặng vài giây, sau khi đã nén được cơn giận trong lòng xuống mới lên tiếng: “Anh muốn lợi dụng tôi để đối phó với ba tôi và Chúc Thịnh Tây, anh dựa vào đâu mà nghĩ tôi sẽ hợp tác?”

Từ Thước hỏi ngược lại: “Có lẽ mục tiêu của tôi là cô thì sao?”

Cố Dao lắc đầu: “Không thể nào.”

“Tại sao?”

“Anh không ham sắc. Tôi hôn mê lâu như vậy, anh không làm gì cả.”

Quần áo của cô chỉnh tề nguyên vẹn, cơ thể không xuất hiện điều gì khác thường, hơn nữa thời gian cô hôn mê rất ngắn, mục đích của anh ta chỉ là giữ cô ở lại đây, phối hợp với bước tiếp theo của anh ta.

Từ Thước hóp má, híp mắt lại, trông như không phục lắm: “Sao cô biết tôi không làm gì?”

Cố Dao không thèm để ý đến lời này, sau hai lần giao đấu cô đã mò ra được một chút quy luật — đánh lạc hướng, làm rối loạn suy nghĩ của người hỏi là chiến thuật quen thuộc của anh ta.

Cố Dao: “Anh cũng không ham tiền. Với gia sản của anh mà nói, dù có nhiều tiền hơn nữa đến trước mặt anh cũng chỉ là một con số mà thôi, anh làm luật sư là vì sở thích và tính thách thức trong công việc chứ không phải vì lợi ích. Hơn nữa, cơ nghiệp của nhà họ Cố tôi cũng không phải thứ mà một luật sư có thể lấy đi, điều này chắc hẳn anh cũng biết rõ.”

Từ Thước: “Nói chuyện với người thông minh đúng là đỡ mất sức thật, nhưng thông minh quá cũng khiến người ta đau đầu.”

Cố Dao vẫn không bị ảnh hưởng: “Bây giờ, anh có thể nói cho tôi biết luật chơi rồi đấy.”

Sau khoảng yên tĩnh ngắn ngủi, Từ Thước bỗng cười khẩy trông rất nham hiểm.

“Trước đây cô Cố có thói quen đọc truyện dài kỳ trên tạp chí không? Hoặc là ‘Tri âm’, ‘Độc giả’ hay ‘Hội kể chuyện’ gì đó?”

Cố Dao hỏi ngược lại: “Chuyện này quan trọng lắm sao?”

Từ Thước gật đầu: “Cực kỳ quan trọng, bởi vì theo dõi truyện dài kỳ là một việc rất khó khăn, không chỉ cần kiên nhẫn mà còn phải chịu đựng được sự nóng ruột trong lòng, ngoài ra còn cần có một khả năng phân tích và trí tưởng tượng nhất định. Trước khi tập tiếp theo ra mắt, độc giả còn phải tự suy đoán diễn biến tiếp theo của câu chuyện.”

Cố Dao: “…”

Từ Thước nói xong liền đứng dậy đi đến bàn làm việc cầm lấy một cuốn sổ, đến khi quay trở lại mới mỉm cười nhìn cô: “Bây giờ, tôi sẽ kể cho cô nghe một câu chuyện.”

Cố Dao: “…”


Bình luận

Bình luận về bài viết này