Chương 18: Đây là câu chuyện của ai?

Vẻ mặt Cố Dao không mấy thiện cảm nhìn chằm chằm vào Từ Thước.

Thực ra, cô đã có một bức phác họa sơ bộ về nhân cách của người đàn ông này. Ngay tại khoảnh khắc trước đó, Cố Dao còn xếp Từ Thước vào nhóm người “tâm tư kín đáo”, “logic mạch lạc”, “bí hiểm khó đoán”, nhưng đến giờ phút này, trong đầu cô chỉ còn ba chữ.

— Đồ thần kinh!

Người đàn ông này thật sự rất có bản lĩnh, chỉ bằng vài câu nói và vài hành động nhỏ nhặt đã dễ dàng khơi lại cơn giận mà cô vừa dằn xuống. Chắc chắn hồi nhỏ anh ta là một đứa trẻ phá phách, chuyên đi trêu chọc người khác chứ không tự rước lấy phiền phức nên mới may mắn sống sót đến giờ.

Vậy nên đối phó với loại trẻ trâu đã trưởng thành này, không thể dùng lối suy nghĩ của người bình thường được.

Cố Dao: “Anh Từ, trước khi anh kể chuyện, tôi có hai vấn đề muốn làm rõ.”

Từ Thước đáp lại bằng một nụ cười: “Cô cứ hỏi, tôi nhất định sẽ trả lời hết.”

Cố Dao: “Việc anh bắt cóc và giam giữ người trái pháp luật, tôi rất tò mò, sau này đợi đến khi tôi báo cảnh sát bắt anh và kiện anh ra tòa, anh định biện bạch cho mình như thế nào?”

Từ Thước tựa lưng vào ghế sofa, thản nhiên nhướn mày: “Về điểm này, tôi có thể đưa ra cho cô một vài ý kiến pháp lý như sau: Tội bắt cóc phải bao gồm hai yếu tố cấu thành, một là hành vi bắt cóc người khác với mục đích vơ vét tiền của, hai là bắt cóc người khác làm con tin để đạt được mục đích chủ quan của kẻ bắt cóc.”

“Nói một cách đơn giản, chỉ khi nào tôi giam giữ cô làm con tin, đồng thời dùng an toàn tính mạng và sư tự do cá nhân của cô để uy hiếp, cưỡng chế cô hoặc buộc gia đình cô phải giao một khoản tiền nhất định trong một khoảng thời gian nhất định mới gọi là bắt cóc. Xin hỏi cô Cố, tôi có đòi cô một xu nào chưa? Ngược lại, cô còn ăn một bữa cơm của tôi.”

“Còn về tội giam giữ người trái pháp luật, cái này quả thật tôi khó lòng giãi bày được. Vậy thì để mình gỡ gạc lại ít điểm, mong cô Cố có thể nể tình thái độ ăn năn hối cải của tôi mà giơ cao đánh khẽ, hay là tôi hẹn cô…”

Từ Thước cố ý dừng lại, cầm điện thoại lên xem giờ: “… Ồ, hẹn cô 10 tiếng sau đi. Đợi đến sáng mai khi cô ra khỏi đây, cô muốn đến đồn cảnh sát hay tìm luật sư, tôi cũng sẽ không ngăn cản. Tất nhiên, nếu cô muốn tôi đi cùng cô đến đó tiện thể tự thú nhận tội, tôi cũng có thể làm tài xế miễn phí cho cô luôn, thế nào?”

Cố Dao kiên nhẫn nghe Từ Thước thao thao bất tuyệt một hồi, cảm thấy giới hạn chịu đựng của mình chỉ sau hai lần tiếp xúc ngắn ngủi này đã được nâng lên một tầm cao mới.

Đến khi Từ Thước dứt lời, trong đầu cô đột nhiên nảy ra một khả năng.

Cô không thuận theo chiêu lạt mềm buộc chặt của Từ Thước để hỏi tiếp, thay vào đó chỉ nói: “Tôi nhớ vừa rồi anh nói muốn cược rằng sau khi tôi rời đi an toàn chắc chắn sẽ không kiện anh. Với tính cách của anh, dám nói chắc nịch như vậy chứng tỏ đã chuẩn bị xong xuôi đường lui rồi… chẳng lẽ đường lui của anh nằm trong cuốn sổ này sao?”

Lời này vừa thốt ra, trên gương mặt Từ Thước xuất hiện một sự thay đổi khó nhận thấy.

Cố Dao nắm bắt chính xác khoảnh khắc đó: “Tôi đoán đúng rồi.”

Từ Thước tặc lưỡi: “Cô Cố, cô có biết Dương Tu chết như thế nào không?”

Cố Dao: “Hắn tự tìm đường chết.”

Từ Thước lắc đầu cười: “Có người bạn gái thông minh như cô, vậy mà mặt nạ giả dối của Chúc Thịnh Tây vẫn chưa bị cô vạch trần, rốt cuộc là do anh ta cao tay hơn, hay là do cô tự nguyện che mờ mắt mình?”

Cố Dao theo bản năng phản bác lại: “Nếu anh nói đến chuyện anh ấy và Điền Phương cùng uống rượu ở Bar Jeane thì tôi cho rằng đó không phải là che giấu. Anh ấy có công việc phải xã giao, không cần thiết phải báo cáo mọi chuyện với tôi, mà cho dù tôi có hỏi đến, anh ấy cũng nhất định sẽ nói cho tôi biết. Hơn nữa, tấm ảnh đó tôi chỉ xem qua hai lần đã bị anh xóa mất, tôi hoàn toàn không có cơ hội mang đi kiểm nghiệm, ai biết có phải là ảnh ghép hay không?”

Lần này Từ Thước không tiếp lời mà lái sang chủ đề khác: “Cô vừa nói có hai vấn đề mà, vấn đề thứ hai là gì?”

Cố Dao: “Anh theo dõi tôi, điều tra tôi, nghe lén cuộc sống của tôi, chụp trộm bạn trai tôi, cho tôi xem sơ yếu lý lịch của Điền Phương, còn nhắc đến vụ án Gene Giang Thành, bây giờ lại giam giữ tôi trái pháp luật, anh làm nhiều việc như vậy chỉ để kể chuyện cho tôi nghe thôi sao?”

“Đúng vậy.”

Từ Thước trả lời rất dứt khoát, Cố Dao lại càng cảm thấy sự việc không đơn giản.

“Cho dù anh không dùng cách này giam giữ tôi, anh vẫn có thể kể chuyện kia mà.”

“Câu chuyện này rất dài, cần phải có rất nhiều kiên nhẫn để lắng nghe hết. Nếu một người lạ nói với cô rằng họ cần cô bỏ ra vài tiếng đồng hồ để nghe một câu chuyện, chắc chắn cô sẽ từ chối.”

“Vậy đây là câu chuyện của ai?”

“Việc này phải do chính cô tự phán đoán thôi.”

Từ Thước cầm cuốn sổ lên lần nữa, vắt chéo chân ngả người ra sau, bày ra dáng vẻ chuẩn bị đọc sách: “Nhớ phát huy trí tưởng tượng và khả năng phân tích của cô khi nghe câu chuyện nhé, tôi đảm bảo nội dung bên trong cô sẽ thích đấy.”

Nội dung trong cuốn sổ này được kể theo ngôi thứ nhất là “tôi”, thay vì nói là câu chuyện chi bằng nói là một cuốn nhật ký thì đúng hơn.

Từ Thước nhanh chóng bắt đầu đọc một đoạn trong đó.

[Tháng 3 năm 200x, trời gió.

Hôm nay cảnh sát đến nhà chúng tôi, họ nói chuyện với người lớn rất lâu, còn tìm chúng tôi hỏi han vài chuyện, tất cả câu hỏi đều xoay quanh Tiểu Phong.

Tiểu Phong đã rời đi cách đây 3 năm, nhưng anh ta là người thứ mấy rời đi tôi cũng chưa từng đếm, dù sao những năm gần đây vẫn luôn có một vài đứa trẻ lớn tuổi hơn chúng tôi rời khỏi nơi này.

Lúc đó tôi còn hỏi anh cả, khi nào sẽ đến lượt chúng tôi sẽ rời đi?

Anh cả nói, đợi khi chúng tôi trưởng thành không cần người giám hộ nữa, có khả năng kiếm tiền trong xã hội thì có thể rời đi.

Anh cả tưởng rằng tôi cũng muốn đi sớm, còn đảm bảo với tôi rằng thời gian mấy năm sẽ trôi qua rất nhanh, nhưng anh ấy không biết, tôi chẳng muốn đi chút nào.

Nói đến Tiểu Phong, thực ra tôi không thân với anh ta. Khi anh ta rời đi đã 15 – 16 tuổi, lớn hơn chúng tôi nhiều. Lần duy nhất anh ta và chúng tôi có tiếp xúc là khi anh ta làm hỏng đồ chơi của tôi, anh cả rất tức giận, xông lên đánh nhau với anh ta. Sau đó anh cả bị đánh rụng một cái răng, khuôn mặt Tiểu Phong cũng bị cào xước.

Cảnh tượng ngày hôm đó tôi vẫn còn nhớ rất rõ, ánh nắng mặt trời chiếu vào trong sân tạo nên một vệt màu vàng tím rất đẹp, trong không khí tràn ngập hương hoa bông gòn.

Tôi nhìn hai bàn tay mình, rất bẩn, tôi nhìn đầu gối của anh cả, đã trầy xước chảy máu.

Tôi chạy đi rửa tay, sau đó quay lại xử lý vết thương cho anh cả.

Tôi hỏi anh cả, có đau không.

Anh cả nói, nếu chút đau đớn này mà cũng không chịu được thì sau này làm sao ra ngoài mạo hiểm?

Tôi hoàn toàn không biết gì về thế giới bên ngoài mà anh cả nói, tôi rất sợ hãi, tôi cảm thấy ở nhà rất tốt, không nhất thiết phải ra ngoài.

Anh cả là một người rất có tinh thần mạo hiểm, anh ấy nhỏ hơn Tiểu Phong 3 tuổi, nhưng gan dạ và thông minh hơn Tiểu Phong rất nhiều.

Chắc chắn Tiểu Phong cũng biết chuyện này, cho nên vô tình hay hữu ý luôn ganh đua với anh cả.

Ví dụ, anh cả tôi biết đào hang chuột.

Tiểu Phong rõ ràng rất sợ bị cắn, nhưng vẫn cố học theo để đào.

Ví dụ, anh cả tôi biết trèo tường, còn có thể leo lên mái nhà một cách nhanh nhẹn, men theo mép tường để nhảy ra ngoài.

Tiểu Phong tay chân vụng về, rõ ràng đã sợ đến tái mặt nhưng vẫn cố học theo, kết quả bị ngã từ trên đầu tường xuống đất, gãy chân.

Ví dụ, anh cả tôi dám cãi nhau với chú Dương phụ trách quét dọn sân. Chú Dương vừa hung dữ vừa xấu xí, thân hình như một ngọn núi, giọng nói trầm khàn nghe ồ ồ rất đáng sợ. Người như chú ấy, ai nhìn thấy từ xa cũng sẽ gặp ác mộng, mấy đứa con gái chúng tôi thường dùng chú Dương để dọa nhau, nếu cậu dám làm thế này thế kia, buổi tối chú Dương sẽ đến tìm cậu!

Vậy mà anh cả tôi là người duy nhất dám đối đầu trực diện với chú Dương.

Tiểu Phong rất sợ chú Dương, nhưng không chịu nổi sự xúi giục của những đứa trẻ khác, thế là cũng bắt chước anh cả tôi, nào ngờ vừa bị chú Dương liếc mắt một cái đã sợ đến ngất xỉu.

Nói chung, Tiểu Phong này thật sự rất đáng ghét, tôi hy vọng anh ta biến mất càng nhanh càng tốt.

Có lẽ Thượng đế đã nghe thấy lời ước nguyện của tôi, sau đó không lâu, Tiểu Phong đã rời đi rồi.

Ngày Tiểu Phong rời đi, anh ta đắc ý lắm, còn luôn miệng nói ba mẹ nuôi tương lai của anh ta là những nhân vật rất ghê gớm. Vẻ mặt của anh ta lúc đó, cả đời tôi không thể quên được.

Trong lòng tôi thầm nguyền rủa Tiểu Phong.

Ba năm sau đó, Tiểu Phong không có bất kỳ tin tức gì khác, người lớn cũng không nhắc đến.

Mãi đến hôm nay cảnh sát đến, tôi nghe lén cuộc nói chuyện của họ mới biết, Tiểu Phong đã mất tích từ 2 năm trước, ba mẹ nuôi của anh ta đã báo cảnh sát nhưng vẫn không có kết quả gì.

Gần đây cảnh sát phát hiện một số hài cốt trong cống rãnh, sau khi kiểm tra đã chứng thực đó chính là Tiểu Phong.]

Đọc đến đoạn này, Từ Thước ngước mắt lên nhìn về hướng Cố Dao đang chăm chú lắng nghe.

Cố Dao hỏi: “Sau đó thì sao?”

Từ Thước mỉm cười: “Những gì tôi vừa nói cô quên rồi à? Theo dõi truyện dài kỳ là một việc rất khó khăn, ngoài kiên nhẫn ra còn cần cả khả năng phân tích và trí tưởng tượng nhất định, phải biết tự suy đoán diễn biến của những tình tiết phía sau.”

Cố Dao hiểu ra: “Anh muốn tôi dùng kiến thức chuyên môn của mình để giúp anh phân tích cuốn nhật ký này?”

Từ Thước: “Thông minh.”

Thực ra Cố Dao hoàn toàn có thể bảo Từ Thước đi tìm những bác sĩ tâm lý khác, cô không hứng thú với chuyện này, nhưng cô đã không nói vậy…

Cô không thể tự lừa dối mình, dù là dựa trên sự tò mò bẩm sinh của con người hay dựa trên tính cách và bệnh nghề nghiệp của cô, chương đầu tiên của câu chuyện xuất hiện trong cuốn sổ này đã hoàn toàn thu hút được cô.

Cô rất muốn biết diễn biến tiếp theo.

Nhưng Cố Dao không định dễ dàng nghe theo sự chi phối của người khác như vậy: “Anh tin vào chuyên môn của tôi? Có lẽ tôi chỉ là thùng rỗng kêu to thôi.”

“Tôi đã xem toàn bộ quá trình đối thoại của cô với Trần Vũ Phi, năng lực của cô vượt xa những gì tôi dự đoán được qua điều tra.”

“Nhưng dựa vào đâu tôi phải giúp anh phân tích chứ? Tôi được lợi gì trong chuyện này?”

“Chỉ khi đồng ý với điều kiện của tôi, cô mới có thể nghe tiếp phần sau của câu chuyện. Cô thích theo đuổi sự kích thích, những nội dung kích thích này đối với cô chính là lợi ích lớn nhất.”

Từ Thước cười thầm một tiếng: “Cô được ba mẹ và bạn trai nuôi nấng chăm sóc suốt một năm qua hệt như con thỏ non trong lồng. Họ không cho cô đụng vào những vụ án kích thích, chỉ giao cho cô xử lý những chuyện vặt vãnh chẳng đáng nhắc đến, ngay cả khi cô vô tình tiếp xúc với vụ án của Trần Vũ Phi cũng bị Vương Minh phá đám. Vương Minh còn tuân theo lời dặn của ba cô, báo cáo chuyện này lên Hiệp hội để ép cô rời đi. Bây giờ cô không chỉ rời khỏi Hiệp hội, đến phòng khám tâm lý còn cho cô nghỉ dài ngày, chẳng lẽ cô thực sự thích cuộc sống ăn không ngồi rồi thế này?”

Cái gì? Chuyện Hiệp hội Tham vấn Tâm lý có liên quan đến ba cô sao?

Mỗi một sự thật mà Từ Thước nói ra đều đủ khiến Cố Dao kinh ngạc, cô không thể tin được Cố Thừa Văn đã làm nhiều chuyện như vậy sau lưng cô.

Lý trí cũng nhắc nhở cô rằng Từ Thước đang kích động cô, anh ta đang dùng lời lẽ để khiến cô dao động. Nhưng trực giác cũng mách bảo cô rằng đây là tác phong của Cố Thừa Văn, nếu không Hiệp hội sẽ không chĩa mũi nhọn vào cô dứt khoát như vậy, ngay cả một lời giữ lại cũng không có, dù sao trước đây cô cũng từng tài trợ cho Hiệp hội, thái độ trở mặt nhanh như vậy thật quá bất thường.

Còn một chuyện nữa, Vương Minh bị cô đánh bị thương, cho đến giờ vẫn chưa từng truy cứu trách nhiệm.

Từ Thước: “Bây giờ tôi cho cô một cơ hội để thể hiện tài năng, cô có thể chấp nhận cũng có thể từ chối, 10 tiếng sau cô sẽ an toàn rời khỏi đây. Nếu cô chấp nhận, trước khi cô rời đi tôi sẽ giao tất cả tài liệu điều tra được về Chúc Thịnh Tây cho cô. Nhưng nếu cô từ chối, tôi đảm bảo câu chuyện trong cuốn nhật ký này về sau sẽ không để cô nghe được thêm một chữ nào. Đồng thời, bất kể sau này cô có bất kỳ nghi ngờ nào về Chúc Thịnh Tây muốn đến tìm tôi, cũng không thể lấy được bất kỳ tin tức gì từ tôi, những cuốn nhật ký này sẽ bị tiêu hủy ngay lập tức.”

Cố Dao không lên tiếng.

Rốt cuộc Từ Thước đã điều tra được những gì, cô thực sự rất muốn biết.

Tất nhiên cô cũng tin rằng mọi chuyện nhất định không đơn giản như lời anh ta nói, cứ mỗi khi cô đồng ý một chuyện sẽ đồng nghĩa với việc tiến thêm một bước vào cái hố mà anh ta đào ra.

Vào hố thì dễ, thoát khỏi hố mới khó, bên trong đó có yêu ma quỷ dữ nào đang chờ cô, bây giờ vẫn chưa biết được.

Mặt khác, nếu cô từ chối bước vào hố, sau này có thể thật sự mặc kệ hết thảy, không nghĩ ngợi gì sao? Còn phải coi như chuyện hôm nay chưa từng xảy ra, lật sang trang mới để tiếp tục cuộc sống sao?

Hạt giống đã gieo trong lòng, nó sẽ chỉ đâm chồi nảy lộc, sớm muộn gì cũng sẽ trở thành tâm ma của cô.

Hai bàn tay Cố Dao đặt trên đầu gối từ từ siết chặt vào nhau, vài giây sau lại buông lỏng ra.

“Được, tôi chấp nhận điều kiện của anh.”

Từ Thước hếch cằm: “Vậy thì bắt đầu đi.”

Cố Dao hít sâu một hơi, bắt đầu trình bày suy nghĩ: “Thời gian xảy ra câu chuyện này có lẽ là 11 – 12 năm trước, địa điểm là một cô nhi viện.”

Từ Thước: “Ồ? Dựa vào đâu mà cô nói vậy?”

Cố Dao: “Cái nhà này có rất nhiều người, trẻ con cũng nhiều, nhưng giữa bọn trẻ lại có rất nhiều mâu thuẫn và xung đột. Cuộc sống của bọn trẻ không mấy sung túc, nhưng lại có người chuyên dọn dẹp sân. Trước khi cậu bé Tiểu Phong kia rời đi còn nhắc đến ba mẹ tương lai của mình, chắc hẳn đang nói về người nhận nuôi cậu ta, mặc dù tôi không hiểu tại sao lại có người nhận nuôi một đứa trẻ lớn như vậy.”

“Nhân vật ‘tôi’ kể lại câu chuyện này rõ ràng là một cô bé, tính tình nhút nhát, có lẽ là từ nhỏ đã lớn lên trong cô nhi viện, thế nên khái niệm về gia đình khác với những đứa trẻ từ bên ngoài đến, anh cả của cô bé có lẽ không phải là anh ruột.”

Khi Cố Dao nói chuyện, Từ Thước luôn im lặng lắng nghe, đã vậy còn nghe rất chăm chú, nụ cười trên mặt anh lúc nông lúc sâu, như thể rất đồng tình.

Suy nghĩ của Cố Dao rất tập trung, vẫn luôn chìm đắm trong phân tích của mình: “Tiểu Phong rời khỏi cô nhi viện vào năm 15 – 16 tuổi, 1 năm sau đã mất tích, qua 3 năm nữa hài cốt mới được tìm thấy trong cống rãnh, đây là một vụ án cố ý giết người. Hướng điều tra đầu tiên của cảnh sát nên là ba mẹ nuôi của cậu ta, cảnh sát chắc chắn sẽ thắc mắc tại sao họ lại nhận nuôi một đứa trẻ lớn như vậy, vì sao mới nhận nuôi 1 năm mà đứa trẻ đã mất tích, trước khi mất tích giữa họ có xảy ra xung đột gì hay không?”

“Tôi đoán, sau này cảnh sát đến cô nhi viện điều tra phần lớn nguyên nhân là vì lời khai của ba mẹ nuôi đã chứng minh Tiểu Phong sau khi được nhận nuôi vẫn rất nhớ cô nhi viện, thường xuyên lén lút quay về. Điều này cho thấy Tiểu Phong không có sự đồng nhất về thân phận với gia đình mới, có lẽ cậu ta cảm thấy cô đơn, khó hòa nhập, cho nên mới theo bản năng muốn tìm lại cảm giác thuộc về.”

Cố Dao uống một ngụm cà phê, nói tiếp: “Nếu là như vậy, cảnh sát sẽ có lý do để nghi ngờ Tiểu Phong mất tích khi đang lén lút quay về cô nhi viện. Suy cho cùng lúc cậu ta mất tích cũng đã 16 – 17 tuổi, không phải là độ tuổi sẽ bị bọn buôn người lừa bán, vậy nên người giết cậu ta rất có thể là vì tiền, hoặc là người từng xảy ra xung đột với cậu ta. Có lẽ, hung thủ và Tiểu Phong đã có ân oán sâu sắc từ trước; cũng có lẽ, hung thủ cũng đang ở độ tuổi thanh thiếu niên vừa mới dậy thì thường có những hành động bốc đồng. Vậy nên bước tiếp theo, mục tiêu chính mà cảnh sát cần thẩm vấn chính là ‘anh cả’ trong lời kể của cô bé.”

Phân tích đến đây, Cố Dao dừng lại.

Không đến hai giây, phía đối diện vang lên vài tiếng vỗ tay “bôm bốp”, Từ Thước đang tán thưởng cô.

Cố Dao cũng không vì vậy mà cảm thấy kiêu ngạo: “Tôi đã phân tích xong, anh có thể tiếp tục phần sau được rồi.”

Từ Thước lại nói: “Nếu cô đã đoán được bối cảnh câu chuyện là một cô nhi viện, vậy cô có thể đoán được anh cả trong câu chuyện này là ai không?”

Cố Dao sững sờ.

Anh cả là ai?

Từ Thước hỏi như vậy chắc chắn có lý do…

Lẽ nào, anh cả trong câu chuyện là người cô quen biết?

Trong số những người cô quen biết chỉ có một người đến từ cô nhi viện…

Không khí bỗng chốc ngưng đọng.

Cố Dao nhìn chằm chằm vào Từ Thước, cổ họng như bị thứ gì đó bóp nghẹt, máu huyết dồn lên tận đỉnh đầu. Thân phận của anh cả cũng theo đó được tiết lộ ra ngoài sáng.

Cố Dao mấp máy môi, gian nan cất lời: “Là… Chúc Thịnh Tây sao?”

Từ Thước nở nụ cười hết sức gian xảo, cầm cuốn nhật ký lên vỗ nhẹ vào tấm bìa rồi nói: “Thực ra chủ nhân của cuốn nhật ký này, chính là em gái của bạn trai cô ở cô nhi viện Lập Tâm. Tất cả những câu chuyện trong này đều có liên quan đến họ, đã vậy chuyện sau còn ly kỳ hơn chuyện trước, chuyện nào cũng đặc sắc cả.”