Cố Dao buộc phải thừa nhận rằng, sự thật này đã gây ra một sự chấn động lớn trong lòng cô.
Nếu vài ngày trước người đàn ông tên Từ Thước này đột nhiên chạy đến trước mặt cô rồi nói với cô những điều này, cô sẽ chỉ cảm thấy anh ta là một kẻ điên đang nói năng lung tung, sẽ không tin một chữ nào cả, chứ đừng nói gì đến việc bỏ ra vài tiếng đồng hồ để nghe câu chuyện anh ta kể rồi phân tích tình huống, thay vào đó sẽ thẳng tay báo cảnh sát đưa tên thần kinh này đi.
Nhưng bây giờ…
Từ Thước đã trải qua một quá trình chuẩn bị công phu với rất nhiều sự kiện làm nền, mỗi một khâu đều được thiết kế riêng để nhắm vào tính cách của cô, cho dù lý trí mách bảo cô rằng đây chỉ là một cái bẫy, cô cũng không thể tìm ra lý do để thoái thác.
Không biết đã trôi qua bao lâu, Cố Dao ngước mắt lên.
Từ Thước mỉm cười: “Có phải có câu hỏi muốn hỏi tôi không?”
Đó là một nụ cười đắc ý, như thể mọi thứ đều nằm trong dự tính của anh.
Cố Dao gật đầu.
Từ Thước nói trước: “Nếu cô cho rằng những câu chuyện trong này đều do tôi bịa ra, tôi cũng có thể hiểu được, đổi lại là tôi thì tôi cũng không thể chấp nhận. Còn về việc thật hay giả, cô không ngại thì cứ tự tìm câu trả lời.”
Cố Dao lại nói: “Cuốn nhật ký này chắc hẳn là thật.”
Từ Thước: “Đây là kết quả cô phân tích ra?”
Cố Dao: “Anh từ nơi xa xôi chạy đến thành phố Giang, tốn công tốn sức làm nhiều chuyện như vậy chắc sẽ không chỉ để nói nói dối bịa chuyện ở trước mặt tôi đâu. Hơn nữa, con người có thể nói dối nhưng chứng cứ thì không, cho dù là chứng cứ đã qua công đoạn ngụy tạo cũng sẽ lộ ra sơ hở.”
Cố Dao dừng lại một giây, trong mắt lộ ra vẻ bối rối: “Cuốn nhật ký này anh lấy được từ đâu?”
Từ Thước: “Chẳng lẽ cô không tò mò cái chết của Tiểu Phong có liên quan đến bạn trai cô hay không sao?”
Cố Dao: “Nếu có liên quan, chắc hẳn anh ấy đang ở trong tù rồi.”
Từ Thước: “Cô quá thiếu lòng tin vào anh ta rồi, biết đâu anh ta đã giết Tiểu Phong rồi khéo léo che giấu chứng cứ thì sao?”
“Điều đó không thể nào, anh ấy không phải là người sẽ vì một chút xung đột mà giết người.” Cố Dao chuyển chủ đề: “Hơn nữa theo tôi được biết, Chúc Thịnh Tây không có em gái.”
Nhân vật “tôi” này chắc hẳn là cô bé chơi thân với Chúc Thịnh Tây ở cô nhi viện, thế nên mới xưng hô với nhau như anh em.
Từ Thước nhìn thẳng vào mắt Cố Dao, qua một hồi lâu sau mới mở miệng, giọng nói nhẹ nhàng và chậm rãi: “Chương nhật ký thứ hai mà tôi chọn cho cô, có lẽ sẽ trả lời được câu hỏi này của cô.”
……
……
[Tháng 6 năm 200x, trời mưa lớn.
Sáng hôm qua có một người lớn trong nhà gặp chuyện không may, chúng tôi đều gọi bà ấy là dì Viên.
Lúc đó chúng tôi đang đọc sách, dì Viên ngồi ở bàn đầu tiên, một tay chống đầu ngủ gà ngủ gật.
Bình thường dì Viên rất hung dữ, hình như dì ấy rất ghét tôi, thường gây khó dễ cho tôi, bắt tôi phạt đứng, nhưng dì ấy cũng không thích những đứa trẻ khác cho lắm.
Chúng tôi đều từng bị dì ấy mắng, thế nên sau lưng cũng lén lút nguyền rủa dì ấy sớm chết đi, sau đó hãy bị ném xuống cống như Tiểu Phong vậy.
Nhưng hai ngày nay hình như dì Viên đã trở nên ‘hiền từ’ hơn, dì ấy không phạt chúng tôi, đã vậy còn tranh thủ mỗi lần lúc chúng tôi đọc sách để ngủ.
Nhưng nếu dì ấy không ngáy chắc chúng tôi sẽ càng vui hơn nữa.
Dì Viên rất béo, béo hệt như một con lợn nái, dì ấy không được nhanh nhẹn, thậm chí còn có hơi ngốc nghếch, ngay cả tiếng ngáy cũng giống như tiếng lợn kêu. Tiếng ngáy đó càng lúc càng lớn, chúng tôi cứ lén lút cười nhạo dì ấy.
Sau đó, tôi phát hiện anh cả cứ luôn nhìn chằm chằm vào dì Viên.
Tôi cảm thấy rất kỳ lạ, anh cả đang nhìn gì vậy chứ?
Thế là tôi cũng nhìn theo.
Bên dưới mũi và trên miệng của dì Viên toàn là máu, những giọt máu đó cứ nhỏ từng giọt từng giọt xuống bàn, trông rất đáng sợ.
Anh cả đứng dậy đi về phía dì Viên, cố lay dì ấy dậy.
Dì Viên tỉnh lại rồi, nhưng ánh mắt cứ là lạ không được bình thường, sắc mặt cứ xanh xao tái nhợt. Dì ấy gượm muốn đứng dậy, rồi lại mấp máy môi như muốn nói gì đó.
Anh cả đưa tay ra đỡ dì ấy, đồng thời còn gọi tên tôi, bảo tôi đi gọi những người lớn khác đến hỗ trợ.
Sau đó, tôi nhìn thấy thân hình đồ sộ của dì Viên ngã nhào từ trên ghế xuống.
Cả người dì ấy va vào bàn phát ra tiếng động lớn, nhưng dì ấy không kêu rên một tiếng nào, cứ thế ngã xuống đất như một con lợn chết.
Mọi người nhanh chóng ùa đến, sau đó xe cứu thương đưa dì Viên đi.
Tôi cứ trốn sau lưng anh cả.
Lúc chúng tôi đi qua hành lang có nghe thấy hai dì khác ở trong phòng nói chuyện, họ nói dì Viên bị chảy máu mũi không phải là lần đầu tiên, dì ấy cũng đã đi bệnh viện, bác sĩ nói trong mũi dì ấy mọc cái gì đó, nghe nói là lành tính. Bác sĩ bảo dì ấy phải sớm ngày cắt bỏ đi, nếu không nó sẽ càng ngày càng lớn, có thể sẽ chuyển thành ác tính, hơn nữa còn có thể đột ngột chảy máu ngất xỉu.
Anh cả kéo tôi rời khỏi hành lang, đợi đến khi không còn ai xung quanh, tôi mới thì thầm hỏi anh cả, dì Viên có chết không?
Anh cả nói, anh ấy không biết.
Cả ngày hôm qua, tâm trạng của tôi và anh cả đều tụt dốc, nhưng tôi biết chúng tôi như thế không phải vì dì Viên.
Mỗi năm vào ngày này, tâm trạng của anh cả đều không tốt lắm.
Vào một buổi tối vài năm trước, anh ấy còn lén chạy ra sân đốt vàng mã, bị người lớn phát hiện đánh cho một trận.
Tôi biết, anh cả đang tưởng nhớ một người.
Còn tâm trạng của tôi sa sút là bởi vì “cái chết”…
Thực ra, chuyện như dì Viên hôm nay đã từng xuất hiện rất nhiều lần trong ký ức của tôi.
Không phải đứa trẻ nào trong nhà chúng tôi cũng có thể lớn lên như chúng tôi, năm nay tôi đã gần 14 tuổi. Tôi nhớ năm tôi 10 tuổi có chơi khá thân với một cô bạn, một ngày nọ cô ấy đạp phải một chiếc đinh sắt rất dài, chiếc đinh sắt đó đóng trên một tấm ván gỗ, mũi đinh dựng thẳng đứng đâm xuyên qua đế giày của cô ấy ghim thẳng vào trong thịt.
Không lâu sau, cô ấy bị nhiễm uốn ván rồi chết.
Còn có một cậu bạn, cậu ấy bị hen suyễn, nghe nói bệnh này rất khó chữa dứt điểm, mà người bệnh cũng rất yếu ớt.
Cậu ấy không may mắn cho lắm, vào năm cậu ấy chết cả thành phố đầy hoa liễu bay rợp trời, có một lần cậu ấy ở một mình trong phòng, đột nhiên phát bệnh, đợi đến khi mọi người phát hiện ra cậu ấy đã không còn thở nữa.
Ngoài những chuyện này, tôi còn thường xuyên nghe người lớn trong nhà nói chuyện về những chuyện tương tự. Ví dụ như người thân của dì nào đó bị vật nặng đè chết trong quá trình thi công, ví dụ như bạn của chú nào đó đi bơi bị chết đuối, ví dụ như con của một nhà xa lạ nào đó đánh nhau với người khác đến chết.
Ồ, mấy tháng trước trong thành phố này bùng phát một đợt dịch cúm, cũng có một số người chết.
Tôi biết, cả đêm hôm qua anh cả không chợp mắt một phút nào.
Nửa đêm tôi kéo rèm cửa sổ nhìn ra sân, thấy anh cả cứ ngồi ngẩn người ở đó. Đến hôm nay, tôi hỏi anh ấy, hôm qua rốt cuộc là ngày gì. Anh cả chỉ mỉm cười, hỏi ngược lại tôi, có còn nhớ những chuyện trước khi đến nơi này không?
Tôi lắc đầu, nói không nhớ, nhưng thực ra tôi đang nói dối anh ấy.
Đôi khi tôi mơ thấy một số cảnh tượng, tôi nhớ một vài phân đoạn trong giấc mơ của mình, ở trong đó tôi và anh cả dường như đã từng có mẹ, chúng tôi còn có chị gái và em trai.
Anh cả ôm tôi, thì thầm nói bên tai tôi, có một bí mật anh ấy vẫn luôn chưa nói cho tôi biết.
Tôi rụt cổ lại, chăm chú lắng nghe.
Sau đó, tôi nghe thấy anh ấy nói, thật ra chúng tôi còn có ba anh chị em nữa.
Tóc gáy trên người tôi dựng đứng cả lên.
Tôi hỏi anh cả, bọn họ bây giờ ở đâu?
Anh cả nói, có một em trai bị lạc, có một chị gái chết rồi, còn có một em trai bị người lớn mang đi.
Tôi trợn to mắt nhìn chằm chằm vào anh cả, bỗng nhiên nhớ đến một giấc mơ mà tôi đã từng mơ.
Trong giấc mơ đó, anh cả dường như đang đánh nhau với một cậu bé. Họ đánh nhau rất dữ dội, tôi khóc rất to, nóng lòng muốn chạy lên cứu anh ấy nhưng lại có một cô gái kéo tôi lại.
Cô gái đó cao hơn tôi, cũng lớn hơn tôi, cô ấy cúi đầu nhìn tôi, sắc mặt rất trắng.
Sau đó, lại có thêm mấy cậu bé nữa đến. Bọn họ muốn đánh anh cả, anh cả ôm tôi, bảo một cô bé khác đi theo anh ấy, chúng tôi phải chạy mau!
Những cậu bé đó dồn chúng tôi vào góc chết, liên tục ném đá vào chúng tôi, còn cười nhạo rất lớn tiếng. Anh cả liều mạng bảo vệ tôi, tôi nằm úp trên vai anh cả bịt mắt lại không dám nhìn, cũng không biết bọn họ sẽ ném đá đến khi nào, tôi chỉ biết khi đó mình đã cực kỳ sợ hãi.
Cho đến khi một trong số những cậu bé hét lên một tiếng, cuộc tấn công đó mới dừng lại, tất cả mọi người đều yên tĩnh trở lại.
Tôi lén lút mở mắt ra nhìn, thấy từng người trong số bọn họ như đã biến thành cọc gỗ ngây người nhìn về phía bên này. Tôi nhìn theo ánh mắt của bọn họ, cô bé bên cạnh anh cả đã ngã xuống rồi, thái dương bị một hòn đá đập trúng đang chảy rất nhiều máu.
Tôi vẫn luôn cho rằng đó chỉ là một giấc mơ, nhưng bây giờ nghĩ lại, có lẽ đó chính là “chị gái” đã chết mà anh cả đã nhắc đến.
Tôi đoán lúc đó mình chỉ mới 4 tuổi, bởi vì khi được 4 tuổi rưỡi, tôi và anh cả đã đến đây.
Còn về hai người em trai mà anh cả nói đến, ấn tượng của tôi về họ rất mơ hồ, anh cả cũng không nhắc nhiều, nhưng tôi nghĩ có lẽ họ cũng không còn nữa rồi.]
……
……
Từ Thước khép cuốn nhật ký lại, bàn tay đặt lên bìa sách đã hơi cũ nát gõ nhẹ.
“Đặc sắc không?”
Lần này cảm xúc của Cố Dao ổn định hơn nhiều so với khi anh kể câu chuyện trước, đã không còn là cố gắng kìm nén mà là bình tĩnh một cách tự nhiên.
Từ Thước cũng nhận ra sự thay đổi trên nét mặt của Cố Dao, không vội vàng hỏi kết quả phân tích mà chỉ nói: “Khả năng thích ứng của cô rất mạnh.”
Cố Dao ngước mắt lên, không có biểu cảm gì.
Từ Thước: “Thực ra tôi cũng đã đọc một số sách tâm lý học, trong đó có một quyển nói rằng khi một người gặp phải những suy sụp và đả kích lớn, sẽ trải qua 4 giai đoạn tâm lý: sốc, đau buồn, bình tĩnh, chấp nhận thực tế. Một số người khi trải qua những điều này sẽ bỏ qua giai đoạn 2 và 3, trực tiếp đến giai đoạn 4, thế nhưng hành vi kìm nén cảm xúc này tích lũy quá nhiều sẽ dễ dẫn đến bệnh trầm cảm. Theo tôi thấy, dường như cô đã nhảy thẳng từ 1 đến 4.”
Cố Dao thản nhiên nói: “So với tai nạn giao thông mà tôi gặp phải một năm trước, chuyện kiểu này của anh hoàn toàn không tính là cú sốc.”
Từ Thước nhếch môi: “Ồ? Vậy sao, quá khứ của Chúc Thịnh Tây không đáng để cô kinh ngạc sao? Hay là cô không đủ yêu anh ta.”
Cố Dao: “Không ai có thể chọn lựa xuất thân và môi trường sống của mình, việc anh ấy là trẻ mồ côi không phải do anh ấy gây ra; việc em trai anh ấy mất tích, chị gái bị một hòn đá đánh chết cũng không phải là điều anh ấy mong muốn.”
Từ Thước ra vẻ nghiêm túc gật đầu: “Hoàn toàn chính xác, cảnh ngộ và những trải nghiệm này nghe có vẻ thực sự rất đáng thương, đặc biệt là khi anh ta còn có ngoại hình không tệ, sự nghiệp thành công, tin rằng bất kỳ người phụ nữ nào nghe được câu chuyện này cũng sẽ nảy sinh tình thương rồi yêu thôi.”
Giọng điệu của Từ Thước nửa thật nửa giả: “Nhưng nhìn phản ứng của cô, anh ta chắc hẳn chưa từng nhắc đến những chuyện này với cô. Không biết trong bài phân tích tâm lý của cô, điều này có ý nghĩa gì.”
Từ Thước có ý gì, Cố Dao rất rõ ràng.
“Anh đang ám chỉ tôi, Chúc Thịnh Tây có quá nhiều điều giấu tôi là vì anh ấy không đủ tin tưởng tôi, hoặc là tình cảm của chúng tôi có vấn đề, cho nên anh ấy mới không mở lòng với tôi. Nhưng chuyện này thì liên quan gì đến anh, anh lo chuyện bao đồng quá rồi nhỉ?”
Trong giọng điệu của Cố Dao không hề tỏ ra tức giận, dường như chỉ đơn thuần là đặt câu hỏi.
Cố Dao: “Có phải những người làm luật sư như các anh đều thích sử dụng những kỹ năng nói chuyện như vậy, cho rằng dùng những câu hỏi sắc bén và mang tính ám chỉ là có thể kích thích phản ứng cảm xúc của đối phương, sau đó sẽ khiến họ lộ ra sơ hở? Anh có biết rằng về mặt tâm lý học, đây là một loại bệnh không?”
“Ha.”
Một tiếng cười khẽ vang lên, khóe mắt Từ Thước nhếch lên theo.
Cố Dao nhìn chằm chằm vào người đàn ông đối diện.
Bị mắng rồi mà vẫn còn cười được? Xem ra anh ta không chỉ có vấn đề về tâm lý, mà còn là một tên thần kinh!
Cố Dao dời mắt đi, không có hứng thú thưởng thức nụ cười đáng ghét kia của Từ Thước, mặc dù tiềm thức nữ tính của cô phải thừa nhận rằng, tên khốn ngồi đối diện này rất có sức hút.
Nếu không phải quen biết nhau theo cách tồi tệ thế này, cô thậm chí sẽ cho rằng người đàn ông này được giáo dục tốt, có một nghề nghiệp cao cấp và hiếm có, sống một cuộc sống đầy đủ sung túc nhưng khiêm tốn, cả chỉ số EQ và IQ đều rất cao, cả đời sẽ không bao giờ chạm vào giới hạn của pháp luật.
Cố Dao đợi nụ cười của Từ Thước nhạt đi, mới nói: “Thực ra chương nhật ký thứ hai cho dù không có phân tích của tôi, anh cũng có thể tìm ra kết luận. Người anh cả và ‘tôi’ trong nhật ký đến hiện tại đã có thể xác định là có quan hệ anh em ruột thịt, nhưng tôi nghĩ không phải là cùng cha cùng mẹ. Khả năng lớn nhất là họ có cùng một người mẹ.”
Từ Thước: “Lý do?”
Cố Dao nói liền một mạch: “Tôi giả sử người phụ nữ này sinh 5 đứa con, 3 trai 2 gái. Vậy thì tại sao bà ấy không nuôi lớn các con mình, bà ấy đã ở đâu? Đã chết hay đã bỏ đi? Nếu người phụ nữ này có chồng, bà ấy chết rồi thì còn có thể do người đàn ông nuôi con, nhưng ngay cả người chồng cũng không thấy xuất hiện, thậm chí ngay cả người thân bạn bè cũng không có, còn mặc kệ con mình đi lại không rõ tung tích, đứa bị cô nhi viện mang đi, đứa bị đá đánh chết. Lời giải thích hợp lý nhất là, có lẽ người phụ nữ này đã từng có quan hệ với rất nhiều người đàn ông. Những người đàn ông đó hoặc là sống ở tầng lớp thấp nhất của xã hội, không có khả năng chăm sóc bà ấy; hoặc là đã kết hôn, chỉ để lại một vài vật lưu niệm trong bụng bà ấy.”
“Người mẹ này có khả năng sinh sản rất mạnh, bà ấy xuất phát từ một số lý do đặc biệt không bỏ đứa con nào, có khả năng là muốn dùng con cái để trói chân đàn ông hoặc là đòi tiền cấp dưỡng. Nhưng không có một người đàn ông nào có thể chấp nhận bà ấy có nhiều của nợ đến như vậy, cho nên bà ấy phải thường xuyên giả vờ độc thân, còn phải thông qua những con đường khác để kiếm tiền, chỉ có thể để những đứa trẻ này tự sinh tự diệt. Đến sau này, có lẽ người mẹ này chết rồi hoặc là bà ấy đã theo một người đàn ông nào đó bỏ đi, nên mới khiến những đứa trẻ trong câu chuyện hoàn toàn trở thành trẻ mồ côi.”
Nghe đến đây, Từ Thước như cố tình khiêu khích để đưa ra nghi vấn: “Có lẽ người phụ nữ này làm nghề đặc biệt.”
Cố Dao: “Nếu là nghề đặc biệt sẽ không bất cẩn như vậy, bà ấy nhất định sẽ rất biết trân trọng và giữ gìn thân thể của mình, đồng thời chú trọng các biện pháp bảo vệ. Bởi vì cơ thể là bát cơm kiếm tiền của bà ấy, nếu để mắc một số bệnh không sạch sẽ hoặc là mang thai làm chậm trễ công việc, làm sao bà ấy duy trì sinh kế đây?”
Từ Thước: “Vậy cô gái thì sao? Trong bài nhật ký này cô ấy đã nhiều lần nhắc đến nỗi sợ hãi đối với cái chết.”
Cố Dao: “Điều này rất dễ hiểu. Bản năng của con người có hai động lực chủ yếu là bạo lực và tình dục, hai từ này có nghĩa là hủy diệt và dục vọng. Con người từ trong xương cốt đã là loài sinh vật đào thải tự nhiên, nhưng vẫn có một nỗi sợ hãi tự nhiên đối với cái chết. Thực ra cũng chẳng nhằm vào chính cái chết, mà là nỗi sợ hãi đối với những điều chưa biết. Chẳng hạn như một con rắn hổ mang ở trước mặt anh, có lẽ nó sẽ cắn anh hay không, nhưng trước khi anh thoát khỏi nó, nỗi sợ hãi chưa biết tên ấy sẽ vẫn luôn tồn tại.”
Nói đến đây, Cố Dao dừng lại, suy nghĩ một chút mới tiếp tục: “Mặc dù hai chương nhật ký này cung cấp thông tin rất hạn chế, nhưng chắc hẳn tôi sẽ không phán đoán sai đâu, cô gái này có khuynh hướng bạo lực tiềm ẩn.”
Từ Thước lại một lần nữa đưa ra nghi vấn: “Chỉ vì cô ấy từng nguyền rủa Tiểu Phong và dì Viên chết sớm sao? Cô đừng quên, lúc Tiểu Phong bắt nạt cô ấy, cô ấy không phản kháng, cô ấy rất nhút nhát, chỉ biết khóc, sắp 14 tuổi rồi mà vẫn chơi còn búp bê.”
Cố Dao: “Yếu đuối không có nghĩa là không có tính công kích, mèo con nhìn đáng yêu nhưng lại biết cào người, thỏ nhìn vô hại cũng sẽ biết cắn người. Cô bé này trong nhật ký đã nói, hy vọng dì Viên chết đi như Tiểu Phong, hơn nữa còn bị ném xuống cống rãnh, điều này cho thấy cô ấy đã thật sự nghiêm túc nghĩ về cảnh tượng đó. Còn nữa, cô ấy không có ký ức sâu sắc về thời thơ ấu, phần lớn đều đã quên hết rồi, nhưng lại nhớ cảnh chị gái chết đi, chứng tỏ sự việc đó gây ra cho cô ấy chấn động rất lớn. Có những người sau khi trải qua cú sốc lớn, ký ức sẽ bị bóp méo và viết lại, đó là vì đoạn ký ức đó ngập tràn những điều uy hiếp và dọa dẫm, thế nên cơ chế tự vệ của cô ấy đã đẩy ký ức đó vào tiềm thức. Thực ra tất cả những sự thật bị ký ức che đậy đều sẽ được ghi lại trong tiềm thức, ký ức sẽ đánh lừa con người nhưng tiềm thức thì không. Giống như nói, cô ấy sẽ vô thức bộc lộ trong nhật ký quan điểm của mình về cái chết, cùng với việc cô ấy hy vọng Tiểu Phong và dì Viên biến mất bằng cách nào.”
Từ Thước: “Chỉ bằng những giấc mơ của cô ấy mà cô đã dễ dàng đưa ra phán đoán vậy sao?”
Cố Dao bình tĩnh nói: “Người có khuynh hướng bạo lực tiềm ẩn thường sẽ có một vài đặc điểm, ví dụ như vui buồn thất thường, thích để mọi chuyện trong lòng, phản ứng cảm xúc quá mức, ghi hận thù dai; hoặc lớn lên trong gia đình bạo lực, đặt mình làm trung tâm, ích kỷ, không hề có lòng đồng cảm với người khác, thiếu khả năng giao tiếp xã hội, nội tâm tự khép kín,… vừa hay cô ấy đều có đủ.”
Từ Thước như muốn thách thức cô thêm: “Cô chỉ mới nghe hai chương nhật ký, dựa vào đâu mà phán đoán cô ấy thích để mọi chuyện trong lòng, phản ứng cảm xúc quá mức, ghi hận thù dai?”
Cố Dao: “Viết nhật ký không phải là thói quen dễ dàng hình thành. Cô ấy dùng cách này để ghi lại những chuyện không vui, hơn nữa còn ghi nhớ rất sâu sắc, thậm chí tưởng tượng ra cách những người từng bắt nạt mình bị hủy diệt; hành vi này đã nói rõ vấn đề.”
“Có lẽ tôi chỉ cố ý lấy hai đoạn như vậy ra đọc cho cô nghe, có lẽ những bài khác đều là những ghi chép rất tươi sáng thì sao?”
“Trước đó anh đã nói, những câu chuyện trong này chuyện sau còn ly kỳ hơn chuyện trước, chuyện nào cũng đặc sắc cả. Tôi không cho rằng đặc sắc mà anh nói có liên quan đến điều gì đó tươi sáng.”
Từ Thước nhún vai, bộ dáng chẳng mấy nghiêm túc hỏi lại: “Ồ? Vậy còn lòng đồng cảm thì sao? Sao cô biết cô ấy không có?”
Cố Dao hỏi ngược lại: “Dì Viên chảy nhiều máu như vậy, cô ấy đã biểu hiện như thế nào?”
Từ Thước: “Vậy còn khả năng giao tiếp xã hội thì sao, cô ấy đã nhắc đến chuyện mình có một cô bạn chơi khá thân vào năm cô ấy 10 tuổi còn gì.”
Cố Dao: “Cái gọi là chơi khá thân của cô ấy là so với những đứa trẻ ngày thường không có giao tiếp gì đó sao? Cô bé đó chết rồi, nhưng trọng điểm quan tâm của cô ấy lại không phải là mất đi một người bạn, mà là hóa ra đạp phải một cái đinh sắt cũng sẽ chết người. Dựa trên tất cả những điều này và cả con búp bê kia, tôi thậm chí còn nghi ngờ cô ấy có chứng tự kỷ nhẹ.”
Nói đến đây, bài phân tích của Cố Dao kết thúc.
Trong phòng yên tĩnh một hồi lâu, Từ Thước lại bật cười một lần nữa.
Cố Dao không lên tiếng, cho đến khi Từ Thước lấy điện thoại ra, vừa lướt màn hình vừa nói: “Tôi tìm được một tin tức cách đây 20 năm, cô xem đi.”
Nói đoạn, anh đặt điện thoại lên trên bàn trà rồi đẩy về phía trước, điện thoại trượt đến trước mặt Cố Dao.
Cố Dao sững sờ, không ngờ Từ Thước lại dám đưa điện thoại của mình cho cô, chẳng lẽ anh ta không sợ cô xem tin tức xong sẽ tiện thể làm thêm chuyện khác sao?
Cố Dao vừa nghĩ vừa cầm điện thoại lên, vừa cúi đầu xem đã nhíu mày lại.
— [Tháng 6 năm 199x, cảnh sát phát hiện thi thể của một bé gái 8 tuổi ở vùng ngoại ô thành phố Giang, sau khi điều tra phát hiện, bé gái 8 tuổi này còn có bốn anh chị em cùng mẹ khác cha, trong đó có hai cậu bé tuổi còn nhỏ, một người mất tích, một người được ba ruột dẫn đi, ngoài ra còn có một cậu bé 6 tuổi và một bé gái 4 tuổi, trước mắt đã được cô nhi viện Lập Tâm nhận nuôi.
Thi thể của bé gái 8 tuổi sau khi được pháp y kiểm nghiệm đã chứng thực rằng nguyên nhân tử vong là do bị đánh mạnh vào huyệt thái dương. Nghi phạm đã được xác định là mấy cậu nhóc vị thành niên, vì xảy ra xung đột với em trai của bé gái xấu số này, trong lúc hai bên ẩu đả đã vô tình ngộ thương bé gái.
Bên phía bệnh viện đã chứng thực mấy đứa trẻ này đều bị suy dinh dưỡng nghiêm trọng, bị người nhà bỏ bê không chăm sóc và ngược đãi trong thời gian dài, hiện tại cảnh sát đang tích cực truy tìm tung tích của người nhà các bé.]
Cố Dao không nhúc nhích, cứ nhìn chằm chằm vào đoạn tin tức này.
Từ Thước lên tiếng: “Dựa theo tuổi của những đứa trẻ suy đoán, mẹ ruột của họ chưa chắc đã cùng một người, trừ phi trong đó có sinh đôi. Tin tức cũng không nhắc đến chuyện giám định quan hệ huyết thống, cho nên rốt cuộc bạn trai cô có bao nhiêu anh chị em ‘ruột’, chuyện này phải hỏi chính anh ta.”
Không phải cùng một mẹ sinh ra, nhưng lại có cùng một người mẹ?
Xem ra, bài phân tích vừa rồi của cô cần phải sửa đổi.
Nghĩ đến đây, Cố Dao không lên tiếng.
Cô cụp mắt xuống, giả vờ đang vuốt màn hình như đang đọc tin tức, thực chất cô đã tắt giao diện, chuyển sang mở lịch sử cuộc gọi và WeChat.
Sau đó, cô ngây người cả người.
Lịch sử cuộc gọi trống rỗng, ngay cả trong danh bạ cũng không có một bóng ma nào, trong WeChat chỉ có cửa sổ trò chuyện của một mình cô, bảng tin chỉ có một bài đăng ảnh ở Bar Jeane .
Giọng nói của Từ Thước lại lần nữa vang lên: “Đó là một chiếc điện thoại mới, mặc dù không có dấu vết sử dụng gì nhưng tôi đã nạp tiền điện thoại rồi, bây giờ cô có thể gọi ngay cho 110, tôi tuyệt đối sẽ không ngăn cản mà còn ở lại đây cùng cô đợi cảnh sát đến.”
Việc này so với kỳ hạn 10 tiếng mà họ đã thỏa thuận từ trước, rõ ràng đã rút ngắn đi rất nhiều.
Cố Dao ấn tắt cửa sổ WeChat, quay sang đối diện với đôi mắt đen láy tươi cười đầy ẩn ý kia.
Cô biết người đàn ông này nói được làm được, cô cũng tin rằng nếu mình đưa ra lựa chọn đó, rất có thể từ đây về sau sẽ không còn nghe được bất kỳ một chữ nào trong cuốn nhật ký này nữa, cũng không thể hỏi được bất kỳ chuyện gì từ miệng anh ta.
Một khoảng tĩnh lặng kéo dài vài giây.
Cố Dao đặt điện thoại trở lại bàn trà, từ bỏ cơ hội liên lạc với bên ngoài.
Sau đó, cô nói: “Tôi muốn tự đọc bài nhật ký thứ ba.”
Bình luận về bài viết này