“Tôi muốn tự đọc bài nhật ký thứ ba.”
Cố Dao nói dứt lời, ánh mắt bình thản nhìn về phía Từ Thước, chỉ chờ anh ta tự giác giao ra. Dù sao bây giờ cô cũng là cá đã mắc câu, anh ta chẳng có lý do gì để giấu giếm.
Từ Thước mỉm cười nhìn cô, nụ cười lan đến tận đáy mắt, ngay cả những nếp nhăn trên khóe mắt cũng lộ ra trông như rất hào hứng.
Cố Dao vô thức nhíu mày, trong lòng dấy lên một dự cảm chẳng lành.
Ngay sau đó, cô thấy Từ Thước duỗi thân hình cao lớn rắn rỏi ấy nằm vắt ngang trên chiếc ghế sofa dài. Đôi chân mang giày da gác lên tay vịn ghế bên kia, còn lấy quyển nhật ký kê dưới gáy, giả vờ ngáp một cái.
“Cô Cố, giờ cũng đã muộn lắm rồi, cô không nghỉ ngơi thì tôi cũng cần phải nghỉ chứ.”
Cố Dao kinh ngạc nhìn anh, đứng phắt dậy đi vòng qua bàn trà tiến lên vài bước: “Anh tốn công tốn sức nhốt tôi ở đây chỉ để đọc hai chương nhật ký thôi sao?”
Từ Thước không trả lời câu hỏi này mà chuyển sang hỏi ngược lại: “Vậy cô có biết một đôi nam nữ xa lạ nếu thức trắng đêm trò chuyện sẽ xảy ra chuyện gì không? Cô đừng hòng dùng mỹ nhân kế với tôi.”
Một luồng nhiệt nóng hầm hập xộc lên đầu Cố Dao, không phải xấu hổ mà là tức giận.
“Được thôi, anh ngủ là chuyện của anh, đưa nhật ký cho tôi, tôi tự đọc.”
Lúc nói câu này, Cố Dao đã tiến thêm hai bước đến bên tay vịn ghế sofa nơi anh gác chân nhìn xuống.
Từ Thước gối hai tay sau gáy, ánh mắt lười nhác, nụ cười trông rất ngứa đòn: “Tin tôi đi, cô đọc một mình sẽ rất buồn chán, hơn nữa cô còn tước đoạt thú vui đọc sách của tôi, tôi không đồng ý.”
Cố Dao: “…”
“Hay là cô muốn nhào tới giật quyển nhật ký, tiện thể sàm sỡ tôi? Tôi e rằng mình không đủ kiên định đâu.”
Cố Dao: “…”
Căn phòng chìm vào im lặng vài giây, bầu không khí như sắp đóng băng.
Cố Dao tự nhủ trong lòng, đừng tức giận, đừng tức giận, đừng tức giận!
Cô mặc niệm vài lần mới lên tiếng: “Tôi rất tò mò, tính cách khó ưa của anh là bẩm sinh hay sau tuổi dậy thì mới thành ra thế này?”
Trong khoảnh khắc ấy, vẻ mặt của Từ Thước hơi biến đổi, đường viền cằm thoáng căng chặt, nụ cười tắt ngấm, trong mắt còn thấp thoáng vẻ chế giễu.
“Tuổi dậy thì của tôi chẳng khá khẩm gì nên mới thành ra thế này đấy! Sao nào, có phải rất ghét tôi không?”
Lúc Cố Dao trả lời, giọng điệu đã bình tĩnh trở lại: “Có một loại người cho dù sự nghiệp thành công, xây dựng được một gia đình hạnh phúc, họ cũng không bao giờ cảm nhận được vui vẻ. Chưa kể họ còn có những khuynh hướng xấu tiềm ẩn khiến những người xung quanh cùng rơi vào cảnh cô độc. Những người như vậy được gọi là ‘người vô gia cư về mặt tinh thần’.”
Từ Thước nhướn mày: “Cô đang nói tôi?”
Cố Dao không nói gì, quay người muốn bỏ đi.
Giọng nói của Từ Thước vẫn vọng theo phía sau: “Xin hỏi cô và bạn trai đã bao lâu rồi chưa trò chuyện, ngoài những chuyện ăn uống bài tiết ra?”
Cố Dao khựng lại, không hiểu ý anh ta muốn hỏi gì.
Từ Thước còn bổ sung thêm một câu: “Giống như tôi và cô tối nay vậy.”
Cố Dao vốn không muốn để ý đến người đàn ông này thêm nữa, nhưng trong đầu cô lại vô thức hiện lên một con số, đó là khoảng thời gian từ lần cuối cô gặp Chúc Thịnh Tây cho đến bây giờ.
Cố Dao cứ đứng đó, từ góc độ của Từ Thước chỉ có thể nhìn thấy bóng lưng cô.
Hai tay cô gái khoanh lại trước ngực, thân hình mảnh mai nhưng đường nét lại rất xinh đẹp, khuôn mặt hài hòa toát lên kiêu hãnh, chưa kể cô còn sở hữu một đôi mắt biết nói.
Từ Thước điềm nhiên ngắm nhìn cảnh tượng này, cho đến khi Cố Dao quay đầu lại đối diện với ánh mắt của anh: “Nếu anh đã muốn ngủ, vậy tôi không làm phiền nữa, hy vọng sáng mai anh sẽ tuân theo giao hẹn để tôi rời đi.”
Cố Dao bước về phía cánh cửa nhỏ dẫn vào phòng nghỉ.
Từ Thước khẽ cười, cho đến khi cánh cửa ấy khép lại.
***
Cố Dao trở về phòng nghỉ, không bật đèn, cởi giày leo lên giường. Cô co gối, đảo mắt nhìn quanh căn phòng trong bóng tối, không thấy bất kỳ chấm đỏ nào sáng lên, đoán rằng người đàn ông đó chưa biến thái đến mức phải theo dõi dáng vẻ cô khi ngủ.
Cố Dao cũng không khách sáo với anh, đã có giường để ngủ thì cô cũng không cần phải gồng mình chống chọi, thế là dứt khoát kéo chăn chui vào, nhưng vừa nằm xuống đã ngửi thấy mùi đàn ông, cô nhăn mũi lại.
Cô nhắm mắt, lặng lẽ hồi tưởng lại nội dung của hai chương nhật ký vừa rồi.
Cô nhận ra mình thực sự chẳng hiểu chút gì về Chúc Thịnh Tây, ít nhất trong một năm qua anh ấy chưa từng đề cập đến chuyện ở cô nhi viện với cô, chỉ là không biết trước khi cô mất trí nhớ, cô có biết những chuyện này hay không.
Tuy tên khốn Từ Thước đáng ghét thật, nhưng có một câu anh ta nói rất đúng, quả thật trong một năm qua Cố Thừa Văn và Chúc Thịnh Tây đã bảo bọc cô quá chặt chẽ, họ coi cô như một món đồ sứ dùng để trang trí, một khi ngã là vỡ ngay, thế nên dù có chuyện gì xảy ra cũng sẽ đồng loạt giấu giếm cô.
Cố Dao miên man lạc vào dòng suy nghĩ, cho đến khi ý thức mơ hồ trằn trọc ngủ thiếp đi.
…
Trong giấc mơ, Cố Dao vô thức lạc bước vào một căn phòng tồi tàn.
Căn phòng ấy không chỉ cũ kỹ mà còn chật chội, gần như không có chỗ đặt chân, vừa mở cửa đã thấy ngay một chiếc bàn học. Bên cạnh bàn là một chiếc giường đơn, cửa sổ đối diện cửa ra vào.
Trời nhá nhem tối, nhưng trong phòng không bật đèn.
Cố Dao đứng ngay trước cửa, cô nhìn thấy một thiếu niên gầy gò đang đứng bên bàn học.
Thiếu niên nghiêng người, tựa hông lên mép bàn, một chân chống xuống đất. Một tay cậu đặt trên đùi, ngón cái và ngón trỏ kẹp nửa điếu thuốc, tàn thuốc đỏ rực đang cháy dở.
Bên ngoài chợt nổi cơn gió cuốn phăng rèm cửa sổ, mang theo tiếng lá cây xào xạc vọng vào.
Mái tóc ngắn của thiếu niên cũng bị gió thổi rối bời, trên người cậu là bộ quần áo nhạt màu như muốn hòa mình vào bóng tối xung quanh, cả người tựa như một bức tranh sơn dầu được xử lý bố cục ánh sáng hoàn hảo, màu sắc đan xen ẩn giấu bảy phần dung mạo.
Bỗng nhiên thiếu niên ấy động đậy, cậu nghiêng đầu đảo mắt nhìn sang, bàn tay cầm điếu thuốc đưa lên môi hơi khô khốc rít một hơi.
Khói thuốc phả ra, ánh mắt vốn có thể soi tỏ linh hồn cũng vì khói mà phủ một lớp tro bụi mờ mịt.
Sau đó, thiếu niên ấy mỉm cười với cô.
……
Cố Dao bừng tỉnh.
Cô chầm chậm mở mắt ra, cau mày, nhắm mắt lại lần nữa, lặng lẽ giữ nguyên tư thế vừa rồi, hồi tưởng lại giấc mơ thoáng qua.
Cô vừa mơ thấy Chúc Thịnh Tây thời niên thiếu…
Đúng vậy, thiếu niên đó chính là Chúc Thịnh Tây, bất kể là gương mặt hay thần thái đều giống hệt với những bức ảnh Chúc Thịnh Tây đưa cho cô khi cô tỉnh lại sau tai nạn.
Cô còn nhớ Chúc Thịnh Tây từng nói, cô và anh ấy quen nhau từ thời trung học, cả hai học cùng một trường cấp 3.
Chúc Thịnh Tây lúc đó không nghiêm nghị như bây giờ, anh ấy cười nhiều hơn, tính cách góc cạnh hơn, ánh mắt bất cần, trên người đầy gai nhọn.
Nhưng, tại sao cô lại đột nhiên mơ thấy thời niên thiếu của anh ấy? Ký ức về thời điểm đó cô đã không còn nữa rồi mà.
Lẽ nào là vì trước khi ngủ cô đã nghe hai chương nhật ký có liên quan đến anh ấy sao?
Theo lý thuyết của Freud, sức mạnh tiềm thức của con người cực kỳ mạnh mẽ, những ký ức chân thực nhất đều được chôn giấu ở đó, có lúc sẽ được giải phóng thông qua giấc mơ, có lúc sẽ tạo ra những lời nói lỡ miệng, hoặc sẽ xuất hiện trong quá trình thôi miên.
Có lẽ là do hai chương nhật ký và những suy nghĩ của cô trước khi ngủ đã tiến hành ám thị vào tiềm thức của cô, từ đó gợi ra một vài hình ảnh?
Thực ra Cố Dao cũng từng nghĩ đến việc thôi miên, nhưng một vài lần ý nghĩ đó vừa nảy ra đã bị cô kìm nén lại.
Tiềm thức mạnh mẽ và thần bí đến mức nào, một chuyên gia tâm lý như cô hiểu rất rõ. Chính vì hiểu rõ nên cô không dám tùy tiện chạm vào, không ngờ bây giờ chỉ cần hai chương nhật ký mà đã tạo ra ám thị cho cô…
Nghĩ đến đây, Cố Dao lại một lần nữa mở mắt ra, ngồi bật dậy trên giường.
Trong phòng mờ tối, một tia sáng lọt qua khe cửa.
Cô không biết bây giờ là mấy giờ mấy phút, nhưng nhìn từ trạng thái tinh thần của mình, ít nhất cô đã ngủ được hơn 7 tiếng.
Cố Dao xuống giường, chỉnh trang lại bản thân sạch sẽ, sau đó mới mở cửa phòng nghỉ đi ra ngoài. Trong phòng làm việc sáng trưng, nhưng không thấy bóng dáng Từ Thước đâu. Cửa văn phòng mở toang, tự do đang vẫy gọi cô.
Từ Thước không nuốt lời.
Trên bàn trà nơi hôm qua ăn cơm có đặt một phần bữa ăn sáng, một tách cà phê, dưới tách cà phê còn đè dằn một tờ giấy.
Cố Dao ngồi xuống, cầm tách cà phê lên uống một ngụm, dù sao cũng trước lạ sau quen, cô đã không còn cảm thấy bài xích với môi trường nơi đây nữa.
Chiếc bánh sandwich trong đĩa vẫn còn ấm, cô cầm lên ăn, vừa ăn vừa đọc tờ giấy nhắn kia, vẫn là nét chữ rồng bay phượng múa.
[Thời hạn 10 tiếng đã đến, cô có thể đi rồi. Nếu cô hứng thú với phần tiếp theo thì 1 giờ chiều nay chúng ta hẹn gặp nhau ở bãi đỗ xe của Trại tạm giam số 1 thành phố Giang. Đến lúc đó tôi sẽ đưa bản in tài liệu điều tra về bạn trai cô và chương nhật ký thứ ba cho cô cùng một lúc.]
Cố Dao im lặng đọc đi đọc lại hai lần, tiêu hóa những thông tin trong đó.
Anh ta muốn đưa cho cô bản in của chương nhật ký thứ ba, có nghĩa là cô sẽ có cơ hội nhìn thấy chữ viết tay của cô gái đó.
Còn có tài liệu về Chúc Thịnh Tây, ngoài bức ảnh anh ấy và cô trợ lý luật sư tên Điền Phương cùng đến Bar Jeane, chắc hẳn Từ Thước còn điều tra được nhiều thứ khác.
Còn về “Trại tạm giam số 1 thành phố Giang”, đó chắc chắn không phải là một nơi thích hợp để tổ chức buổi đọc sách. Tại sao Từ Thước lại hẹn gặp cô ở đó?
Câu trả lời chỉ có một –– anh ta muốn đi thăm tù.
Và đối tượng thăm tù chính là Điền Phương.
Cô còn nhớ hôm qua Từ Thước từng nói, vụ việc quan chức cấp cao của Gene Giang Thành tử vong do dùng thuốc sẽ là vụ án đầu tiên của anh khi đến thành phố Giang.
Chúc Thịnh Tây cũng nói, cơ quan công an đã chuyển chứng cứ cho viện kiểm sát, chẳng bao lâu nữa sẽ khởi tố Điền Phương về tội cố ý giết người. Bên phía Điền Phương đã chấp nhận đội ngũ luật sư do Chúc Thịnh Tây và văn phòng luật sư sắp xếp để bào chữa cho cô ta, hy vọng có thể đổi thành tội vô ý gây chết người.
Chỉ là, Từ Thước sẽ lấy thân phận gì để gặp Điền Phương đây? Và dựa vào cái gì để gặp?
Cố Dao vừa nghĩ ngợi vừa vô thức ăn hết bữa sáng, đợi đến khi uống xong cà phê, cô mới nhanh chóng đứng dậy, bước ra khỏi văn phòng.
***
Bên ngoài văn phòng chỉ có một mình Tiểu Xuyên, cậu ấy vẫn đang chơi game như hôm qua. Thấy Cố Dao đi ra, cậu ấy hất cằm, ra hiệu cô nhìn về phía chiếc bàn gần cửa.
Trên đó có một chiếc túi xách nữ, một chùm chìa khóa xe và một chiếc điện thoại di động.
Tiểu Xuyên: “Đồ của chị ở đó.”
Cố Dao lấy lại đồ của mình, nhìn về phía Tiểu Xuyên: “Anh trai cậu lại ra ngoài chạy việc rồi à?”
Tiểu Xuyên cũng chẳng buồn ngước mắt lên, chỉ ừm hứm cho qua chuyện.
Cố Dao săm soi bộ dạng sống dở chết dở của cậu ấy, sau đó đặt đồ xuống, từng bước từng bước tiến về phía Tiểu Xuyên.
Tiểu Xuyên đang chơi đến đoạn gay cấn, sắp phá kỷ lục điểm số cao nhất của mình đến nơi, nào ngờ đúng vào lúc này, vừa liếc mắt lên đã thấy một bóng đen đứng trước mặt, đã vậy bóng đen ấy còn đột ngột đổ ập xuống.
Cậu ấy theo bản năng ngả người ra sau, thiếu điều muốn hòa làm một với lưng ghế.
Tiểu Xuyên kinh ngạc đến nỗi quên cả trò chơi, chỉ biết trợn tròn mắt đối diện với ánh mắt của Cố Dao đang ở gần ngay trước mặt.
Hai tay Cố Dao chống lên hai bên thành ghế, dùng hành động kabe-don với thằng nhóc nghịch ngợm này, cô mỉm cười hỏi: “Trước khi tôi đi, mong cậu thành thật trả lời tôi, cậu có lắp cái camera theo dõi nào ở nhà tôi hay không?”
Giọng nói vừa nhẹ nhàng vừa mềm mại, nhưng lại khiến người ta bất giác thấy sợ hãi một cách khó hiểu. Tiểu Xuyên nuốt nước bọt, lắc đầu lia lịa: “Không có!”
Cố Dao nheo mắt: “Cậu… chắc… không?”
Tiểu Xuyên lại gật đầu: “Chắc mà, nếu mà có lắp, tôi sẽ… tôi sẽ…”
Cậu ấy nhất thời không nghĩa ra được một hình phạt nào ra hồn, cho đến khi Cố Dao lên tiếng nói thay: “Nếu cậu nói dối sẽ bị ung thư tinh hoàn, sau đó bị lôi đi phẫu thuật cắt bỏ. Thế nào?”
Một tiếng “ầm” vang lên, trong đầu Tiểu Xuyên nổ tung một đám mây hình nấm. Thề thế này ác độc quá rồi đó chị gái! Mặt mày cậu ấy bỗng chốc đỏ bừng: “Tôi còn chưa bước chân vào nhà chị bao giờ, anh tôi nói không cho tôi động vào, nên… nên cho dù sau này chị có tìm thấy thứ gì cũng… cũng không liên quan đến tôi, chị đừng có nguyền rủa tôi!”
Cố Dao cuối cùng cũng hài lòng rời đi.
***
Cố Dao về đến nhà, việc đầu tiên là vào phòng tắm rửa sạch sẽ, sau đó ra phòng khách bật tivi xem lại tin tức buổi sáng, đồng thời còn mở tủ lạnh lấy một chai nước ép. Nhưng vừa uống được hai ngụm, động tác của cô khựng lại, ánh mắt mở to nhìn đăm đăm vào màn hình tivi.
Trong bản tin đang nói về vụ án một Quản lý cấp cao của Gene Giang Thành bị nghi ngờ tử vong do uống nhầm thuốc. Cảnh sát đã thu thập được bằng chứng loại trừ yếu tố tai nạn ngoài ý muốn, mà là do con người gây ra. Viện kiểm sát sau khi thẩm tra đã khởi tố trợ lý luật sư của Văn phòng luật sư Chiêu Dương cũng là người duy nhất có mặt tại hiện trường lúc đó.
Lúc này, điện thoại Cố Dao nhận được một tin nhắn WeChat do Tần Tùng gửi đến: “Hôm qua chị ngủ sớm quá, tôi cũng ngại làm phiền. Chị nghỉ ngơi thế nào rồi? Chị vẫn chưa nói cho tôi biết hôm qua chị đi gặp ai, hai người đã nói chuyện gì, tại sao lại bảo tôi chuẩn bị sẵn sàng để báo cảnh sát?”
Cố Dao giảm nhỏ tiếng tivi, trả lời: “Không sao, hôm qua tôi chỉ căng thẳng quá nên mới sợ bóng sợ gió ấy mà.”
Tần Tùng: “Vậy thì tốt rồi, hôm qua làm tôi giật cả mình!”
“Cậu gặp bao nhiêu tội phạm rồi mà còn bị chuyện cỏn con này dọa cho giật mình?” Cố Dao đổi sang chuyện khác: “À đúng rồi, cậu có xem tin tức hôm nay không, viện kiểm sát đã khởi tố cô trợ lý kia rồi.”
Tần Tùng: “Xem rồi, đúng là quanh co khúc khuỷu, ban đầu còn nghi ngờ trong thuốc có vấn đề, phải điều tra đủ đường, bây giờ lại đổi thành do con người gây ra! Nhưng tôi cảm thấy tình hình sự việc bây giờ còn bi quan hơn trước.”
Cố Dao: “Ý cậu là, một khi chứng thực được cô trợ lý đó cố ý giết người sẽ đồng nghĩa với việc chứng minh loại thuốc cô ta dùng lúc đó thực sự có vấn đề, nếu không sao lại giết chết người ta được chứ?”
Tần Tùng: “Đúng, theo logic là vậy, trừ khi công ty của bạn trai chị có thể đưa ra bằng chứng chứng minh loại thuốc tìm thấy ở hiện trường không liên quan đến Gene Giang Thành.”
Cố Dao không trả lời.
Dù có đưa ra bằng chứng chứng minh không liên quan đến Gene Giang Thành thì sao? Mấy ngày trước giới truyền thông đã thổi phồng chuyện này lên mấy lượt rồi, trong lòng công chúng đã in sâu một ấn tượng, ai nấy cũng sẽ vô thức sinh ra nghi ngờ, nếu đã không liên quan thì tại sao lại lôi Gene Giang Thành vào làm gì, chắc chắn là để tẩy trắng.
Đây chính là cái giá của việc đính chính, nó không đối mặt với bản thân tin đồn mà là ấn tượng đầu tiên, định kiến và nhận thức sai lầm của công chúng, đính chính thường khó hơn tạo tin đồn gấp bội lần.
Tần Tùng lại gửi một tin nhắn đến: “Chị nói xem, cô trợ lý đó rốt cuộc đã bị cảnh sát tóm được bằng chứng gì mà đột ngột bị khởi tố tội cố ý giết người? À đúng rồi, chị còn nhớ lần trước tôi nói với chị, cô trợ lý đó đã mời luật sư của Văn phòng Lập Khôn đến hiện trường xử lý vấn đề ngay lập tức chứ không tìm Văn phòng Chiêu Dương nơi cô ta làm việc không? Chẳng lẽ chuyện này là vì Lập Khôn và Chiêu Dương là kẻ thù không đội trời chung, cho nên bên đó cố tình hãm hại cô ta, tiện thể bôi nhọ danh tiếng của Chiêu Dương sao? Haizz, chị không biết đâu, tối qua tôi còn nghe một người bạn nói, lần này Chiêu Dương gặp rắc rối lớn rồi. Họ không chỉ mất một lượng lớn khách hàng mà giữa các cổ đông còn xảy ra bất đồng, nếu xử lý không khéo lần này rất có thể sẽ tan đàn xẻ nghé.”
Cố Dao nhíu mày, cứ cảm thấy chuyện này đi ngược lại lẽ thường.
Lập Khôn và Chiêu Dương là hai văn phòng luật sư nổi tiếng ở thành phố Giang, việc cạnh tranh khách hàng với nhau hoặc nhận cùng một vụ án ra tòa đối đầu nhau không phải là chuyện hiếm.
Hai văn phòng luật này còn ngấm ngầm săn đón những luật sư giỏi nhất của đối phương, bởi vì chỉ cần lôi kéo được một người, đồng nghĩa với việc tiếp cận được một loạt khách hàng và bí mật kinh doanh của đối phương.
Đương nhiên, đây hoàn toàn là những cạnh tranh lành mạnh, không có gì là sai trái cả.
Nhưng cô trợ lý Điền Phương đó vẫn luôn làm việc ở Văn phòng Chiêu Dương, khi cô ta gặp chuyện theo lý vẫn nên tìm người của văn phòng mình giúp đỡ mới phải. Đặc biệt là trong vụ án này còn có một Quản lý cấp cao của Gene Giang Thành tử vong. Chưa kể Gene Giang Thành xưa nay là khách hàng lớn của Văn phòng Chiêu Dương, giao việc này cho Chiêu Dương cũng hợp tình hợp lý…
Nhưng người đầu tiên Điền Phương tìm đến lại là người của Văn phòng Lập Khôn, vốn là kẻ thù không đội trời chung của Chiêu Dương.
Tại sao chứ?
Chẳng lẽ Điền Phương bị người khác lợi dụng mua chuộc? Hay là có âm mưu gì khác, muốn cấu kết với chủ mưu đứng sau để nhân cơ hội lật đổ Gene Giang Thành?
Với lại, chuyện này thì có liên quan gì đến Từ Thước? Vụ án này xảy ra đột ngột, cảnh sát điều tra nhanh chóng, anh ta mới đến thành phố Giang vậy mà lại biết nhiều thông tin nội bộ đến vậy. Hơn nữa, một vụ án không liên quan gì đến anh ta, tại sao anh ta lại để tâm đến mức đó? Chẳng lẽ anh ta muốn lợi dụng vụ án này để nhắm vào Chúc Thịnh Tây?
Anh ta còn có bản lĩnh lấy được nhật ký của em gái Chúc Thịnh Tây…
Cố Dao hồi lâu không trả lời, Tần Tùng lại gửi tiếp một tin nhắn nữa: “Này, chị có sao không đó?”
Cố Dao liếc nhìn, trả lời: “Tôi không sao.”
Tần Tùng: “Ồ, vậy chiều nay có muốn ra ngoài uống cà phê không, tôi thấy mấy ngày nay chị lo chuyện công ty của bạn trai cũng đủ đau đầu rồi, ra ngoài thư giãn một lúc đi.”
Cố Dao xem thời gian: “Chiều nay tôi có hẹn rồi.”
Nói xong, cô đặt điện thoại xuống, đi vào phòng ngủ chuẩn bị rửa mặt sửa soạn.
Còn 3 tiếng nữa là đến thời gian đã hẹn, cô nhất định phải đích thân đến gặp Điền Phương một chuyến.
Bình luận về bài viết này