Chương 21: Đều tại cô, làm hỏng vụ án của tôi rồi.

1 giờ trưa, Cố Dao đến Trại tạm giam số 1 thành phố Giang theo đúng thời gian đã hẹn. Cô lái xe vào bãi đỗ, nhìn khung cảnh xung quanh qua cửa sổ, lại có một cảm giác quen thuộc.

Cố Dao xuống xe, đứng bên cạnh xe nhìn một vòng, không hề thấy Từ Thước.

Cô lấy điện thoại ra, đang định liên lạc với anh qua WeChat, thì lúc này thấy một chiếc xe hơi màu đen đã đi từ cổng vào. Chiếc xe hơi màu đen lái đến trước mặt Cố Dao, cửa sổ xe tự động hạ xuống, để lộ ra một khuôn mặt anh tuấn.

Từ Thước đeo kính râm, đường nét xương hàm sắc như dao gọt, đôi môi mỏng hơi nhếch lên, vẫn một thân vest cao cấp, ra vẻ bảnh bao mà cười với cô.

“Thật ngại quá, lại để người đẹp phải đợi tôi, tôi đảm bảo lần sau sẽ không như vậy nữa.”

Cố Dao không lên tiếng, chỉ vô cảm nhìn Từ Thước lưu loát lùi xe vào khu đỗ, rồi đi đến ghế phụ, kéo cửa xe ngồi vào.

Cố Dao ngồi yên, mắt nhìn thẳng phía trước hỏi: “Thứ anh đã hứa cho tôi đâu?”

Từ Thước hất cằm, chỉ vào vị trí hộc đựng găng tay: “Kia kìa.”

Cố Dao kéo hộc đựng găng tay, lấy một túi giấy kraft ra từ bên trong, sau đó lật xem qua mấy lượt, có một tờ giấy in, trên đó là những dòng chữ viết tay chi chít, hẳn là nhật ký của cô gái ở cô nhi viện Lập Tâm; ngoài ra bên trong còn có một xấp ảnh và mấy tờ tài liệu giấy, cô xem lướt qua, nhìn chung là tài liệu về Chúc Thịnh Tây mà Từ Thước đã điều tra.

Cố Dao cho túi giấy kraft vào trong ba lô mang theo bên mình, lúc này liền nghe Từ Thước chậm rãi hỏi: “Cô có cảm thấy bây giờ hai chúng ta gặp nhau thế này, rất giống tình huống trước khi ly hôn với chồng, người vợ tìm thám tử tư điều tra bằng chứng chồng ngoại tình không?”

Cố Dao không có tâm trạng đấu võ mồm với anh, quay đầu lại, thấy Từ Thước một tay đặt trên vô lăng, đang nhìn cô cười đầy hứng thú.

Cố Dao hỏi: “Hôm nay anh đến đây thăm tù à?”

Từ Thước: “Đúng vậy, nên e là tôi không thể làm sứ giả tháp tùng người đẹp được rồi, tôi còn có việc.”

Cố Dao nén lại cơn kích động muốn trợn mắt, không thể hiểu nổi rốt cuộc người đàn ông này lớn lên như thế nào, tại sao vẫn chưa bị gia đình giáo dục uốn nắn lại vào cái thời niên thiếu ngỗ ngược nhất.

Cố Dao: “Anh đi thăm ai? Điền Phương à?”

Từ Thước chép miệng hai tiếng: “Cô Cố, đây là bí mật kinh doanh, cô hỏi tôi nhiều chuyện như vậy, là phải trả giá đó.”

Cố Dao: “Đừng giả vờ nữa, anh hẹn tôi đến đây, chính là hy vọng tôi và Điền Phương có thể gặp mặt trực tiếp, nếu không những tài liệu này anh hoàn toàn có thể gửi chuyển phát nhanh cho tôi.”

Từ Thước: “Ồ, tôi để hai người gặp mặt trực tiếp thì có lợi ích gì với tôi?”

Cố Dao: “Anh cần những phân tích tâm lý của tôi, giúp tìm ra sơ hở của Điền Phương. Ở trong trại tạm giam anh không được phép quay phim, nên cần tôi phải đích thân đến, tận mắt nhìn thấy Điền Phương. Tôi khuyên anh bớt nói nhảm đi, muốn làm gì thì làm cho nhanh gọn.”

Cố Dao không khách khí chọc thủng mọi lớp giấy cửa sổ, nói xong cũng không đợi Từ Thước đáp lời, lập tức tự mình đẩy cửa xe ra.

Từ Thước cười lắc đầu, cũng theo sau xuống xe.

Hai người sóng vai đi về phía cổng lớn của trại tạm giam.

Từ Thước đút hai tay vào túi, đeo kính râm, người cao chân dài, đi đường trông rất phong cách, coi con đường này như sàn diễn thời trang, trong cuộc sống hàng ngày cũng không có bao nhiêu luật sư tự phụ như vậy.

Suốt đường đi, Cố Dao đều giữ vẻ mặt lạnh tanh, trên người mặc đồ bộ thường ngày tối màu, không đeo bất kỳ trang sức nào, khiến người ta liếc mắt một cái khó mà đoán được nghề nghiệp của cô, có thể là bác sĩ, luật sư, cũng có thể là nhân viên kế toán hoặc thư ký hành chính.

Cố Dao vừa đi vừa hỏi: “Điền Phương đã ủy thác cho luật sư của Văn phòng luật Chiêu Dương nơi cô ta làm việc đến bào chữa cho mình, lúc này anh chen một chân vào tranh cướp trắng trợn, không tuân thủ đạo đức nghề nghiệp như vậy, là vì chuyện gì? Tiếng xấu đồn xa à?”

Mặt trời từ trên đỉnh đầu chiếu xuống, nắng rất gay gắt.

Nhưng dường như Từ Thước lại rất hưởng thụ cảm giác nắng gắt trên đầu này: “Theo quy định của pháp luật, một đương sự có quyền thuê luật sư của hai văn phòng, và đồng thời ký kết thỏa thuận ủy thác và thỏa thuận đại diện với cả hai luật sư. Vì vậy, hành vi này của tôi là hoàn toàn được pháp luật bảo vệ.”

Cố Dao: “Ồ, vậy Điền Phương thuê anh lúc nào?”

Từ Thước: “Có lẽ cô ta sắp thuê tôi rồi.”

Cố Dao sững người.

Nói cách khác, anh ta và Điền Phương còn chưa thỏa thuận xong?

“Bây giờ anh mới đến tự ứng cử, có phải là quá muộn rồi không.”

“Bất cứ lúc nào cũng không muộn.”

“Cũng phải, bây giờ tất cả truyền thông và công chúng đều đang quan tâm đến vụ án này, nếu anh có thể thành công nẫng tay trên, thì chẳng khác nào bắn phát súng đầu tiên ở thành phố Giang, mở rộng mối quan hệ, kết giao với quyền quý.”

“Mới quen tôi mấy ngày đã nắm rõ tôi như lòng bàn tay, xem ra tối qua trước khi đi ngủ, chắc chắn cô đã dành không ít thời gian để nghĩ về tôi.”

Cố Dao liếc anh một cái, lúc này hai người đã đến trước cổng trại tạm giam.

Từ Thước xuất trình giấy tờ, rất nhanh đã làm xong thủ tục, sau đó cả hai cùng đi vào trong.

Cố Dao quan sát hết các quy trình, đến đây thăm tù cần phải nộp đơn xin thăm gặp trước, sau khi được phía nhà tù đồng ý mới sắp xếp thời gian thăm tù, rõ ràng Từ Thước đã có sự chuẩn bị từ trước cho vụ án này.

Đợi đến lúc hai người tới được phòng thăm tù, ngồi xuống chờ Điền Phương, Cố Dao lại lên tiếng: “Anh có chắc sẽ thắng vụ kiện này không?”

Từ Thước ngồi rất không ra dáng, tuy lưng thẳng tắp dựa vào ghế, nhưng lại vắt chéo chân, một tay còn gõ nhịp trên mặt bàn, trong tay không có một chút tài liệu nào, đâu có dáng vẻ gì giống người đến giúp bào chữa?

“Có chắc hay không, phải đợi sau khi Điền Phương đồng ý thuê tôi. Đến lúc đó tôi có thể chính thức thương lượng phương án bào chữa với luật sư của Văn phòng luật Chiêu Dương, tự nhiên cũng sẽ được xem báo cáo pháp y, thắng hay thua không chỉ phụ thuộc vào những thứ này, mà còn phụ thuộc vào kỹ năng bào chữa.”

Cố Dao lướt qua một tia kinh ngạc: “Nếu bằng chứng xác thực thì sao? Nếu đây là một vụ án chắc chắn sẽ thua, anh có thể kiếm được lợi ích gì từ đó?”

Từ Thước liếc nhìn cô: “Đôi khi, thua còn có lợi hơn thắng. Nếu thắng, nhưng lại là thắng trong âm thầm, cho dù có kinh qua ngàn trận, trăm trận trăm thắng thì đã sao chứ, chẳng phải vẫn không ai biết đến à? Ngược lại, thua cũng có thể thua một cách đẹp đẽ, thua mà vang danh thiên hạ.”

Cố Dao quay đầu trợn mắt.

Lúc này, trong hành lang ngoài phòng thăm tù xuất hiện bóng dáng một người phụ nữ, cô ta được cảnh sát trại giam đưa đến trước cửa, tháo còng tay, bước vào trong phòng.

Cửa đóng lại, người phụ nữ có chút cảnh giác nhìn hai người.

Người phụ nữ này chính là Điền Phương, trông qua nhiều nhất không quá 25, da rất trắng, dáng người rất gầy, nhìn mặt mộc cũng khá xinh đẹp, chỉ là những ngày qua sống trong lo lắng sợ hãi đã khiến cô ta tiều tụy đi nhiều, trên mặt còn có vết bầm tím và vết thương, dáng đi cũng không tự nhiên.

Cố Dao quan sát Điền Phương, rất khó để liên kết người phụ nữ mang ánh mắt có phần hoảng hốt trước mặt này với cô gái mang nụ cười duyên dáng trong Bar Jeane.

Đương nhiên ngoài ra, Cố Dao còn nhìn ra một số thứ khác, không chỉ phức tạp, mà còn khác xa với lời đồn “nữ trợ lý” bên ngoài.

Điền Phương đến trước bàn, ngồi xuống.

Từ Thước đưa qua một tấm danh thiếp, tự giới thiệu: “Chào cô, cô Điền, tôi là luật sư của Văn phòng luật sư Minh Thước, rất vui được làm quen với cô.”

Điền Phương cầm danh thiếp lên xem một cái, miệng lẩm bẩm: “Từ, Thước…”

Sau đó, cô ta lại nghi hoặc ngẩng đầu lên: “Luật sư Từ, hình như tôi chưa từng ủy thác cho anh. Anh đến tìm tôi có việc gì?”

Từ Thước nhướn mày: “Ồ, tôi biết, cô ủy thác cho Văn phòng luật Chiêu Dương, nhưng tôi nghĩ có lẽ cô còn cần luật sư của một văn phòng khác cùng họ hỗ trợ bào chữa, nên tôi đã tự đến đề cử.”

Điền Phương sững người, bất giác nhìn sang Cố Dao từ đầu đến cuối vẫn chưa hề lên tiếng.

Không biết tại sao, Điền Phương rất không thích ánh mắt Cố Dao nhìn mình, ánh mắt đó không giống như đang nhìn một người, mà giống như đang nhìn một món đồ, một vụ án, muốn nghiên cứu ra một điều gì đó từ món đồ này, chẳng khác nào những cảnh sát trong phòng thẩm vấn.

Điền Phương nói: “Xin lỗi, tôi đã thuê luật sư rồi, hơn nữa còn là văn phòng luật sư nổi tiếng nhất thành phố Giang. Còn về văn phòng của luật sư Từ, đây là lần đầu tiên tôi nghe nói tới.”

Từ Thước: “Chưa nghe nói cũng là chuyện bình thường, vì mới thành lập chưa đầy nửa tháng. Nhưng vụ kiện thắng hay thua, không phải là nhờ vào danh tiếng, trái lại, có những thẩm phán rất ghét những văn phòng luật sư có danh tiếng lớn, nhất là những luật sư thắng kiện đến mức tự mãn, đứng trước những thẩm phán nhỏ bình thường, bọn họ còn có thể áp đảo về khí thế, nhưng trước vụ án lớn được cả thành phố chú ý như của cô Điền đây, danh tiếng ngược lại sẽ trở thành con dao hai lưỡi.”

Điền Phương không để tâm: “Vậy sao? Bản thân tôi cũng làm việc ở Chiêu Dương, tôi biết rất rõ khả năng chiến thắng và những vụ án sở trường của Chiêu Dương, tôi có đủ tự tin vào Chiêu Dương. Xin hỏi luật sư Từ, anh đã thắng bao nhiêu vụ án hình sự rồi?”

Từ Thước mỉm cười: “Nếu cô Điền chịu thuê tôi, đây sẽ là vụ án đầu tiên của tôi ở thành phố Giang.”

Điền Phương: “…”

Một hồi im lặng kéo dài, ba người trong phòng không ai nói gì.

Cố Dao vẫn giữ nguyên tư thế ngồi lúc nãy, chú ý đến hành vi cử chỉ của Điền Phương, và cả những vết thương trên mặt cô ta.

Từ Thước cũng vẫn nguyên giữ nụ cười, đi chào mời khách hàng mà còn có thể toát ra khí chất thoát tục mới mẻ độc đáo như vậy, đúng là hiếm có.

Điền Phương thoạt tiên kinh ngạc, sau đó trong mắt lộ ra vẻ nghi ngờ: “Anh vừa không có danh tiếng, cũng không có thực lực, mà muốn tôi thuê anh?”

Từ Thước không trả lời câu hỏi này, mà đột nhiên nói: “Có một vụ án như thế này, một phụ nữ họ Lý nhiều lần từ chối sự theo đuổi của một người đàn ông họ Trương, người đàn ông họ Trương muốn yêu mà không được, bèn dùng dao gọt hoa quả uy hiếp, trong lúc hai người giằng co, người phụ nữ họ Lý bị thương nhiều chỗ, vì để tự vệ đã không may lỡ tay đánh chết người đàn ông họ Trương. Xin hỏi cô Điền, dựa trên kiến thức pháp luật của cô, cô cho rằng trong vụ án này, người phụ nữ họ Lý nên phải chịu sự trừng phạt pháp luật như thế nào?”

Điền Phương không kiên nhẫn trả lời: “Đây rõ ràng là phòng vệ chính đáng, không cần phải chịu trách nhiệm hình sự.”

“Ồ.” Từ Thước chớp mắt một cái, chậm rãi buông một câu: “Nếu người phụ nữ họ Lý không cần chịu trách nhiệm hình sự, vậy tại sao luật sư của cô ấy lại phải bào chữa cho cô ấy theo tội danh ngộ sát?”

Lời này vừa dứt, sắc mặt của Điền Phương lập tức thay đổi.

“Tôi không hiểu anh đang nói gì.”

Song Từ Thước cũng không vướng mắc vấn đề này lâu, dù sao việc anh cần làm cũng đã làm xong, trong lúc không phòng bị, Điền Phương đã để lộ sơ hở, đủ để Cố Dao nhìn thấy.

Từ Thước quay đầu lại, liếc nhìn Cố Dao một cái, đồng thời ra hiệu với Điền Phương: “Đúng rồi, tôi còn chưa giới thiệu cho cô, cô Cố đây, là chuyên gia tâm lý rất nổi tiếng ở thành phố Giang, tôi cố ý mời cô ấy đến, chính là vì muốn xem cô Điền có cần giúp đỡ gì không. Ví dụ như tinh thần của cô có phải chịu đả kích lớn vì chuyện lần này, mắc chứng PTSD, có lẽ cô Cố có thể cho cô một vài ý kiến chuyên môn.”

Chuyên gia tâm lý?

Điền Phương thoạt tiên là kinh ngạc, sau đó trên mặt còn lộ vẻ bài xích, cảnh giác hơn lúc nãy, cô ta bất giác chống bàn đứng dậy, vội vàng nói: “Tôi đâu có bị bệnh chứ, tôi không cần chuyên gia tâm lý, tôi thấy anh mới mắc bệnh đấy!”

Đúng lúc này, Cố Dao lên tiếng: “Cô Điền, vết thương trên mặt cô là từ đâu mà có?”

Điền Phương sững người: “Liên quan gì đến cô?”

Cố Dao: “Vậy chân của cô thì sao, tại sao lại đi khập khiễng?”

Điền Phương hít một hơi thật sâu, dường như bị người ta chọc vào cái vẩy ngược không muốn động đến, quay người đi ra cửa.

Giọng của Cố Dao lại từ tốn đuổi theo: “Tôi nghĩ hẳn là bác sĩ đã kiểm tra vết thương cho cô rồi, nếu cô từng chịu hành vi tình dục không đúng đắn hoặc bị người khác lạm dụng tình dục, cô nên nói ra sự thật.”

Điền Phương đã đi đến cửa, nghe thấy lời này lại dừng lại.

Cô ta đột nhiên quay người, trên khuôn mặt tái nhợt thoáng qua một tia kinh hãi, nhưng đã lập tức bị đè nén xuống.

Điền Phương cố gắng giữ mình bình tĩnh, cô ta nhìn Từ Thước, rồi lại nhìn Cố Dao.

Mấy năm nay cô ta làm việc ở Văn phòng luật Chiêu Dương, có người tai to mặt lớn nào ở thành phố Giang mà cô ta chưa từng nghe qua, cho dù không có duyên gặp mặt, cũng sẽ xem qua tài liệu, biết được dung mạo và lai lịch, không biết chừng sẽ có cơ hội gặp ở tiệc tùng mà không biết cách bắt chuyện.

Nhưng Từ Thước và Cố Dao đột nhiên không mời mà đến, ngồi sóng vai nhau, một người điềm tĩnh ung dung, một người bình ổn từ tốn, lại khiến cô ta không nhìn thấu được bên trong.

Khoan đã, lúc nãy luật sư tên Từ Thước này nói, vị bác sĩ tâm lý đó họ Cố?

Nghĩ đến đây, vẻ mặt Điền Phương đột ngột thay đổi.

Cùng lúc đó, Cố Dao lên tiếng: “Tôi cũng có một vụ án, người vợ quanh năm bị chồng ngược đãi và đánh đập, nhưng người vợ không có bất kì kinh nghiệm làm việc nào, rời khỏi chồng thì không thể sống sót, vì vậy cô ấy chỉ có thể ngày qua ngày nhẫn nhịn. Cho đến một ngày, người chồng say rượu ngủ thiếp đi, người vợ bỗng chốc nổi lòng phẫn uất, cuối cùng không thể nhịn được nữa đã đâm con dao bổ dưa vào ngực chồng. Xin hỏi cô Điền, người vợ này cần phải chịu trách nhiệm hình sự như thế nào, trong quá trình cô ấy bị chồng ngược đãi lâu dài, với tư cách là một nạn nhân, có phải không có một chút vấn đề nào không?”

Điền Phương không trả lời ngay. Từ Thước xen vào nói: “Xin hỏi cô Cố, theo phân tích của cô, người vợ này có vấn đề gì?”

Cố Dao: “Nếu nói người chồng là hung thủ của thảm kịch này, vậy thì người vợ, ở một mức độ nào đó, cũng chính là đồng phạm; sự nhẫn nhịn, dung túng và việc giữ im lặng trước hành vi tàn ác của chồng, tất cả những điều này đều là chất xúc tác làm trầm trọng thêm hành vi bạo lực.”

Điền Phương cuối cùng cũng lên tiếng, giọng không ổn định: “Những gì cô nói có liên quan gì đến tôi?”

Cố Dao nhướn mày: “Không liên quan sao? Vậy tại sao trên sơ yếu lý lịch của cô lại ghi ngày sinh lý của cô, chẳng phải là để chuẩn bị cho việc xin ‘nghỉ bệnh’ mỗi tháng sao?”

Sắc mặt của Điền Phương lại một lần nữa thay đổi.

“Sao cô biết?”

Từ Thước lần thứ hai xen vào, còn lộ ra vẻ mặt rất thành khẩn: “Ồ? Không phải để xin nghỉ bệnh thì là vì sao?”

Cố Dao liếc anh một cái: “Lúc đầu tôi cũng không hiểu, sau này nghĩ kỹ lại, nếu tôi là một người đàn ông thành đạt, lại có ham muốn kiểm soát mạnh mẽ đối với tiền bạc và phụ nữ, tự cho rằng thời gian rất quý báu, ra ngoài chơi để tìm kích thích, cũng là để giải tỏa căng thẳng, thì chắc chắn nếu đã dùng quy tắc ngầm với phụ nữ, tôi sẽ không muốn bị mất hứng vì sự bất tiện mấy ngày mỗi tháng của cô ấy.”

Khi nói những lời này, Cố Dao và Từ Thước nhìn thẳng vào mắt nhau, Cố Dao trông thấy vẻ trêu chọc trên mặt Từ Thước.

Mãi đến khi Cố Dao cuối cùng không thể chịu đựng được nữa, lại nhìn về phía Điền Phương: “Cô Điền, cô cảm thấy phân tích của tôi có lý không?”

Điền Phương đứng ở đó không nhúc nhích, kinh ngạc trừng mắt nhìn Cố Dao, đầu óc cô ta hoàn toàn rối loạn, không thể đoán được tại sao hai người từ trong kẽ đá chui ra này lại biết nhiều chuyện như vậy.

Cô ta chỉ biết, lần này mình hoàn toàn không có chút phòng bị, dường như đã tiết lộ quá nhiều, để cho hai người này tóm được sơ hở, cô ta không thể tiếp tục ở lại đây được nữa.

Đợi đến khi Điền Phương cuối cùng tìm lại được tri giác, bèn lập tức kéo cửa phòng thăm tù ra, cô ta không muốn ở trong căn phòng này thêm một giây nào nữa!

Đồng thời thầm nghĩ, may mà lúc nãy mình không nói gì lung tung…

Đúng lúc này, giọng của Cố Dao gọi với theo.

“Khoan đã.”

Điền Phương khựng lại, rồi nghe thấy sau lưng vang lên tiếng giày cao gót.

Cố Dao nhìn chằm chằm vào mặt nghiêng của cô ta, giọng rất nhẹ: “Xin lỗi, tôi quên tự giới thiệu, tôi tên là Cố Dao. Có lẽ cô có ấn tượng với tên của tôi?”

Cơ thể Điền Phương đột nhiên chấn động mạnh, cô ta bất giác nhìn về phía Cố Dao, rồi lại nhanh chóng quay mặt đi, như đang trốn tránh điều gì đó.

Sau đó, cô ta đi khập khiễng về phía cảnh sát trại giam, còn vì đi quá nhanh mà suýt ngã.

Cố Dao nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Điền Phương, hồi lâu không động đậy.

Mãi cho đến khi Từ Thước đến sau lưng Cố Dao, chép miệng một tiếng: “Đều tại cô, làm hỏng vụ án của tôi rồi.”

Cố Dao: “…”


Bình luận

Bình luận về bài viết này